Con Đường Bá Chủ Quyển 6

Chương 181

trước
tiếp

Phần 181
Toàn trường chấn động trước lời đánh giá của Dược Trưởng Lão.
Nếu thật sự đúng như những gì hắn nói, như vậy Đại Tôn Đan của Lạc Nam quả thật đã vượt qua phạm trù Luyện Đan thông thường.
“Thật sự có Đại Tôn Đan kinh khủng như thế sao?” Trưởng Công Chúa run giọng, ánh mắt ngơ ngác nhìn lấy Lạc Nam.
Mặc kệ đám đông nghĩ gì, Dược Trưởng Lão quay sang Lạc Nam chắp tay nói:
“Lạc công tử, ngươi có thể chia sẻ phương thức luyện chế Tiên Đan khổng lồ như thế cho lão phu không? Ta sẽ bỏ ra cái giá xứng đáng!”
“Không thể!” Lạc Nam dứt khoát từ chối.
Dược Trưởng Lão lập tức gấp gáp: “Cầu ngươi đó! Lão phu… à không, ta thậm chí có thể bái ngươi làm sư phụ, chỉ để học phương thức luyện đan khổng lồ!”
Lạc Nam cười khổ: “Đây là thủ pháp bất truyền, mong trưởng lão thông cảm!”
Tình cảnh này một lần nữa khiến đám đông câm lặng, không có từ gì diễn tả được cảm xúc của bọn hắn hiện tại.
Trước đó, Dược Trưởng Lão chỉ lấy tư cách trưởng bối thưởng thức khen ngợi Dương Diệp.
Còn hiện tại, Dược Trưởng Lão muốn dùng tư cách đệ tử cầu khẩn Lạc Nam chỉ dạy.
Mọi chuyện thật sự vượt quá tưởng tượng, chênh lệch giữa hai người lớn đến thế sao?
Quan trọng hơn là, Dương Diệp là một Đan Tử, còn Lạc Nam chỉ là kẻ vô danh… chuyện xảy ra như trong mộng vậy.
“Khanh khách, ta liền nói Thiếu Chủ chắc thắng!” Kiếp Nhược cười tươi rói, tràn đầy tự hào nhìn lấy Lạc Nam.
Mộc Ái My cũng âm thầm khâm phục… trước đó nàng hợp tác với Đan Huyền Môn qua nhiều năm, cũng chưa từng nhìn thấy thủ pháp Luyện Đan giống như Lạc Nam.
“Có lẽ… Tiểu Nhu thật sự mang đến tương lai tốt đẹp cho Mộc Linh Tộc!” Một ý nghĩ xuất hiện trong đầu Mộc Ái My, trái tim vui sướng.
“Hoang đường… tất cả thật hoang đường!” Dương Diệp ngũ quan vặn vẹo, không phục gầm thét:
“Tất cả chỉ là đánh giá một chiều của Dược Trưởng Lão, ta không tin… ta không tin!”
“Bổn Đế cũng không phục!” Địa Đế Hộ Pháp phụ họa nói: “Tiên Đan khổng lồ dù cho có ưu điểm như lời của Dược Trưởng Lão… nhưng chưa ai đứng ra nghiệm chứng, nói không chừng vừa ăn vào lập tức bạo thể, chết oan chết uổng!”
“Ăn nói hàm hồ!” Dược Trưởng Lão quát lạnh: “Đại Tôn Đan khác với Đan Dược khác, lực lượng ẩn chứa bên trong càng lớn, nó càng gia tăng tỷ lệ đột phá Đại Tôn cho người sử dụng!”
“Haha!” Lúc này, Lạc Nam bất chợt cười nhạt một tiếng, ánh mắt chế nhạo nhìn lấy Dương Diệp:
“Với tư cách của một Luyện Đan Sư, ngươi thừa sức nhìn ra sự chênh lệch giữa đan dược của chúng ta, chẳng qua lừa mình dối người không chịu thừa nhận mà thôi!”
“Xem ra mặt mũi của Đan Tử đối với ngươi rất quan trọng, đã vậy ta sẽ khiến ngươi hoàn toàn bại!”
“Chúng ta tìm Tôn Giả ăn vào Đan Dược, để xem hiệu quả của bên nào cao hơn!”
“Hừ, chẳng lẽ ta sợ ngươi?” Dương Diệp như bắt được cọng cỏ cứu mạng, cười lạnh đáp ứng.
Hắn mới không tin đến tận ba viên Tiên Đan gần như hoàn hảo của mình sẽ thua kém một viên của Lạc Nam.
“Chỉ xét về số lượng ta đã vượt qua ngươi, để rồi xem… Tiên Đan của ngươi cùng lắm chỉ có thể giúp một người đột phá Đại Tôn, mà ta là tận ba người!” Dương Diệp cuồng vọng nói.
Lạc Nam lười trả lời, hướng về toàn trường hỏi:
“Có vị Tôn Giả nào nguyện ý thử nghiệm Đại Tôn Đan?”
Lời vừa nói ra, xung quanh lập tức như ong vỡ tổ.
Chỉ thoáng chốc, đã có vài chục tên Tôn Giả xuất hiện, như sói đói lâu ngày nhìn thấy mồi thơm, lao vọt vào hiện trường.
Nhưng kỳ quái chính là, tất cả bọn hắn đều đứng bên phía Dương Diệp, ở bên Lạc Nam không có người nào.
Lạc Nam xấu hổ vuốt vuốt mũi, thầm nghĩ Tiên Đan của ta đáng sợ như vậy sao?
Cũng không thể trách đám Tôn Giả, lần đầu mới nhìn thấy Tiên Đan siêu to khổng lồ, chưa biết được kết quả không ai muốn làm chuột bạch, chẳng may ăn vào bạo thể thì lại khóc không ra nước mắt.
“Haha, tốt tốt tốt…” Dương Diệp đắc ý cười to.
Hắn nhanh chóng từ trong mấy chục tên Tôn Giả tuyển ra ba người có thiên phú và hy vọng đột phá cao nhất.
Không nói hai lời, để ba người tại chỗ phục dụng Đại Tôn Đan.
Rất nhanh, đã xuất hiện kết quả…
Như đã nói, Đại Tôn Đan chỉ gia tăng khả năng đột phá Đại Tôn mà không phải chắc chắn sẽ đột phá.
Mặc dù Đại Tôn Đan của Dương Diệp gia tăng tận năm phần cơ hội, nhưng may mắn không mỉm cười với hắn.
Trong ba người phục dụng, chỉ có một người thành công đột phá Đại Tôn mà thôi.
Bất quá, bấy nhiêu đó cũng đủ khiến Dương Diệp đắc ý…
Hắn nhìn Lạc Nam khinh thường cười: “Không có ai dám phục dụng thứ phế thải của ngươi, để xem ngươi lấy gì cùng ta đấu?”
Lạc Nam âm thầm nhíu mày…
Đúng lúc này, Mộc Ái My bước lên mở miệng: “Mộc Linh Tộc có một vị trưởng lão tuổi già dừng chân ở Tôn Giả đã lâu, công tử có thể dùng đến!”
Lạc Nam nghe vậy ánh mắt lóe sáng, phất tay một cái.
Rất nhanh, một bà lão Mộc Linh Tộc xuất hiện trước mặt toàn trường.
Chỉ thấy bà lão toàn thân nhăn nhúm, sinh mệnh lực cũng không hề cao…
Đám người vừa nhìn, lập tức nhận ra bà lão này thiên phú có hạn, cả đời khó thể tiến thêm, tuổi thọ lại đang khô kiệt, gần đất xa trời.
Người như vậy đã gần như không có giá trị bồi dưỡng, muốn đột phá cảnh giới so với tu sĩ thông thường còn khó hơn gấp mấy lần.
Dương Diệp âm thầm cười lạnh, nữ nhân Mộc Ái My đúng là giúp hắn, với trạng thái của bà lão này, khả năng đột phá cảnh giới cực kỳ mỏng manh.
Lạc Nam không bận tâm toàn trường nghĩ gì, hắn đem Đại Tôn Đan to lớn đặt vào tay bà lão.
“Lão thân tin tưởng công tử!” Bà lão hít sâu một hơi, không chút do dự cắn từng ngụm.
Nuốt sạch Đại Tôn Đan khổng lồ.
… Bạn đang đọc truyện Con đường bá chủ – Quyển 6 tại nguồn: https://truyen321.net/con-duong-ba-chu-quyen-6.html
Trong từng ánh mắt nhìn chăm chú, bà lão Mộc Linh Tộc ăn sạch Đại Tiên Đan.
Không sai, là ăn…
Thông thường, chẳng có ai gọi là ăn đan dược, nhưng kích thước Đại Tiên Đan của Lạc Nam luyện chế thật sự là quá lớn, miệng người không thể nào một hơi nuốt gọn được, chỉ có thể cắn lấy từng ngụm.
Mà theo mỗi một ngụm cắn của bà lão, đám người rõ ràng có thể nhìn thấy vô tận lực lượng tinh thuần như từng vòng xoáy trực chỉ tiến vào cơ thể già nua ốm yếu.
ẦM ẦM…
Trong khoảnh khắc, cơ thể bà lão phình to lên như một quả bóng, sắc mặt đỏ bừng vì trướng.
Toàn trường kinh sợ quá đỗi, cho rằng bạo thể đến nơi rồi.
Nhưng không, mặc dù lực lượng dồi giàu, nhưng lại ôn hòa đến cực điểm…
Chúng nó nhanh chóng dung nhập mỗi một ngóc ngách trong cơ thể, bao phủ khắp toàn thân, thanh tẩy và gột rửa từng cái tế bào đã cũ.
Thiên Địa Tiên Khí từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn mà vào, chuyển động vây quanh thân thể bà lão.
Lấy một tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy, tu vi vốn đã kẹt tại bình cảnh vô số năm như một tầng giấy mỏng bị xuyên thấu mà qua.
Khí tức trên người bà lão biến đổi nghiêng trời lệch đất.
Từ một Tôn Giả sắp hao hết thọ mệnh, phi tốc trở thành Đại Tôn.
“Đột phá rồi?” Vô số người chấn kinh hét lên thất thanh.
Dương Diệp sắc mặt âm trầm, hai mắt dần hiện lên từng tia máu.
Nhưng bấy nhiêu đó còn chưa phải điểm cuối, chỉ thấy bộ dạng bên ngoài bà lão phát sinh biến hóa, trở thành một nữ Mộc Linh Tộc ở tuổi trung niên, khí thế trên người vẫn liên tục kéo căng.
“Làm sao có thể?” Dược Trưởng Lão hét lên thất thanh, ngay cả Đan Đế như hắn cũng không dám tin tưởng.
Đám đông trợn mắt há hốc mồm.
Mãi đến khi khí tức của bà lão… à không, phải gọi là nữ tử Mộc Linh Tộc đạt đến ranh giới Địa Tôn, thì cổ lực lượng mạnh mẽ đến từ Đại Tôn Đan mới chậm rãi tiêu tán.
“Sắp đột phá Địa Tôn?” Toàn trường cả kinh hét ầm lên.
“Không… không thể nào…” Dương Diệp cùng với Địa Đế Hộ Pháp ngơ ngác lắc đầu.
Tất cả bọn hắn đều không muốn chấp nhận sự thật này, nhưng những gì vừa diễn ra thật sự xuất hiện ngay trước mặt, muốn không tin cũng không được.
“Lão thân cảm tạ Thiếu Chủ, cảm tạ Thiếu Chủ!” Nữ trung niên của Mộc Linh Tộc vui mừng đến phát khóc, muốn quỳ xuống khấu đầu với Lạc Nam, lại bị hắn khoác tay ngăn cản.
Tất cả những gì vừa diễn ra giống như một giấc mơ đối với nàng, vốn dĩ cả đời phải dừng bước ở Tôn giả, sắp hao hết tuổi thọ và chết đi.
Nào ngờ, chỉ một viên Đại Tôn Đan ngoại cỡ đã thay đổi tất cả…
Chẳng những từ Tôn giả đột phá thành Đại Tôn gia tăng tuổi thọ, mà vẫn còn tiếp tục tiến thêm, chỉ thiếu chút nữa sẽ trở thành Địa Tôn cấp bậc.
Một hơi tăng gần hai tiểu cảnh giới?
“Lão phu biết mà… lão phu biết mà!” Dược Trưởng Lão kích động đến mức cơ thể run lẩy bẩy:
“Lão phu đã nói nó vượt khỏi phạm trù Tiên Đan, công dụng mang lại vượt xa Tiên Đan cùng loại thông thường!”
Thân là một Đan Đế, hắn có thể luyện ra nhiều loại Đan Dược cấp cao để giúp Tôn Giả thăng cấp đến mức này, nhưng chắc chắn Đại Tôn Đan sẽ không làm được, dù đích thân Đan Đế luyện ra cũng không được.
Nhưng Đại Tôn Đan khổng lồ của Lạc Nam lại làm được.
So với bà lão, một kẻ cuồng nhiệt với Luyện Đan như Dược Trưởng Lão còn sung sướng hơn khi chứng kiến kỳ tích.
Không có người đáp lại lời của Dược Trưởng Lão, bọn hắn vẫn đang cố gắng tiêu hóa tất cả những gì mình vừa nhìn thấy.
“Huhuhu!” Một đám Tôn Giả có mặt tại đương trường khóc rống lên.
Cảm giác hối hận bao trùm tâm trí bọn hắn, khiến bọn hắn thở dồn dập, đau đớn không tả nổi.
Vốn dĩ, cơ hội ngàn năm có một để đột phá tu vi kia thuộc về bọn hắn, nhưng vì lòng nghi ngờ không dám đứng ra mạo hiểm, nên mới thành toàn cho bà lão của Mộc Linh Tộc kia.
Làm sao không tiếc nuối? Làm sao không đố kỵ và hối hận?
Đáng tiếc, trên đời không có thuốc hối hận, cơ hội được đột phá tu vi miễn phí đã trôi đi, chỉ có thể trơ mắt nhìn cơ duyên thuộc về người khác.
“Thế nào?” Kiếp Nhược đắc ý quét đôi mắt đẹp nhìn toàn trường: “Nói các ngươi ếch ngồi đáy giếng mà các ngươi không tin?”

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện tranh sex Tại MwHentai.Net

- Đọc thêm Manhwa Hentai Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Truyenhentai18.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x