Con Đường Bá Chủ Quyển 6

Chương 11

trước
tiếp

Phần 11
Một vùng hoang vắng…

Lạc Nam dừng lại bước chân, sắc mặt vặn vẹo nhăn nhó, bởi vì có hai nữ nhân đang liên tục đấm thình thịch vào ngực hắn…

“Tôn khốn, mau buông ra!”

“Ngươi là ai, bắt cóc chúng ta với mục đích gì?”

Thu Thi với Đông Mai đã bắt đầu ngưng tụ Tôn Lực.

Tình huống vừa rồi xảy ra quá nhanh, đám Ma Tôn không kịp phản ứng, các nàng cũng không kịp phản ứng.

Tình cảnh một quyền nghiền nát Ma Long Trảo thật sự quá mức kích thích, bất kỳ ai nhìn thấy chỉ sợ phải thất thần một phen.

Lạc Nam thở phào một tiếng, đem ba nữ thả xuống đất.

Một lần ôm cả ba người, dù sải tay hắn rộng lớn cũng có chút ăn không tiêu, phải đem các nàng siết chặt, hai bầu sữa to tròn của Thu Thi với Đông Mai ép sát thật không dễ chịu, cũng may Tử Yên ở vòng ngoài, có hai nữ che chắn.

Vừa được xuống đất, Thu Thi với Đông Mai đã như hai con báo cái nổi giận, Trường Thương xuất hiện trong tay chỉ thẳng vào mặt Lạc Nam.

Hết cách rồi, lúc này hắn mặc áo choàng còn đeo mặt nạ, thật sự không biết ai là ai…

“Này này… ta vừa cứu các nàng đấy!” Lạc Nam xụ mặt xuống.

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Thu Thi với Đông Mai ánh mắt trợn tròn, gò má đỏ thẫm như táo chín, từ nhỏ đến lớn chưa có ai dám ôm các nàng đâu.

Tử Yên vẫn tương đối bình tĩnh, ánh mắt màu tím trong veo nhìn chăm chú người đối diện, môi thơm nhẹ nhàng hé mở:

“Lạc công tử?”

Lạc Nam giật mình, lột xuống mặt nạ lộ ra dung mạo thật, có chút ngoài ý muốn nhìn Tử Yên:

“Tử Yên cô nương nhận ra tại hạ?”

Tử Yên rõ ràng chưa đột phá Tiên Đế, sao có thể xem thấu Vô Tức Áo Choàng với Mặt Nạ Thiên Diện?

“Ta nhận ra giọng nói của công tử nên suy đoán!” Tử Yên nhếch lên bờ môi dưới lớp khăn lụa, có chút tiếu ý vì phán đoán chính xác của mình.

Lạc Nam gật đầu, vì đối với Tử Yên không quá đề phòng, hắn cũng không giả giọng người khác.

“Lạc công tử!” Thu Thi với Đông Mai lúc này cũng thở phào một hơi, cũng may là người quen, không biết vì sao nhớ lại Lạc Nam ôm mình, các nàng cảm thấy thoải mái nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Tưởng tượng nếu bị kẻ xa lạ nào đó ôm là rợn cả gai ốc, kinh tởm không chịu nổi.

“Vừa rồi đa tạ Lạc công tử ra tay tương trợ!” Tử Yên hơi cúi người hành lễ.

“Tử Yên cô nương đừng có khách sáo, ta vẫn còn nợ các nàng ân tình cơ mà!” Lạc Nam vội vàng khoác tay, nhếch miệng cười nói:

“Ta biết với thực lực của các nàng không sợ đám Ma Tu, nhưng dù sao đó cũng là địa bàn của bọn hắn, một khi bị vây công thì phiền phức!”

Tử Yên vuốt nhẹ lọn tóc gật đầu, đám người kia cũng không ai đơn giản, tất cả đều xuất thân từ Đế Cấp Thế Lực, vẫn còn những ác chủ bài phòng thân chưa lấy ra sử dụng.

Lạc Nam cũng không cho rằng mình có được Khôi Lỗi Đế Giả thì có thể ngang nhiên hoành hành, Khôi Lỗi Đế Giả cũng không phải vô địch, chỉ cần có tên Đế Tử cam lòng dùng một kiện Đế Cấp Pháp Bảo tự bạo là có thể cùng nó đồng quy vu tận.

Nếu bùng phát toàn lực, Lạc Nam không sợ đám Ma Tu, nhưng hắn không nắm chắc có thể giết sạch để bịt đầu mối, thay vì phiền phức quấn thân, chạy trốn là biện pháp toàn vẹn nhất.

“Một quyền vừa rồi của công tử thật mạnh, vậy mà đem tay của con bò sát kia đấm nát, nghĩ đến đã cảm thấy hả giận!” Thu Thi nhìn Lạc Nam vỗ tay nói.

“Đúng đó, đám Ma Tu thật sự tiểu nhân, lấy đông hiếp ít không nói, còn âm hiểm đến mức đánh lén!” Đông Mai nghiến răng nghiến lợi.

“Thật ra tiểu nhân thì ở đâu cũng có, Tiên hay Ma cũng đều có nhiều thành phần!” Lạc Nam lên tiếng nói đỡ, hắn cũng là một Ma Tu a.

Thu Thi với Đông Mai sắc mặt xinh đẹp phụng phịu, hiển nhiên cũng biết lời của Lạc Nam là đúng, hai nữ trừng mắt nhìn lấy hắn:

“Nói đi cũng phải nói lại, vì sao chúng ta đi đâu cũng gặp phải ngươi?”

Lạc Nam lúng túng vuốt mũi, nhìn sang Tử Yên, thấy nàng cũng đang điềm tĩnh nhìn mình, hắn ra vẻ bình thản nói:

“Tại hạ vào Loạn Cổ Chiến Trường có vật cần tìm!”

“Lạc công tử đã tìm được chưa? Có cần mấy người chúng ta hỗ trợ hay không?” Tử Yên điềm tĩnh hỏi.

“Đa tạ, ta đã lấy được nó!” Lạc Nam mỉm cười, đối với việc Tử Yên muốn giúp mình cảm thấy vui vẻ.

Tử Yên nhẹ gật đầu, một lần nữa nàng đối với thực lực của Lạc Nam có chút nhận thức, người này thật sự quá mạnh, mỗi lần xuất thủ đều như sấm động cửu tiêu, điều đáng nói là hắn chỉ mới là Tiên Vương.

Các nàng hiếm khi rời Phiêu Miểu Tiên Cung, lần này nghe danh Loạn Cổ Chiến Trường là hiểm địa của Tiên Tôn nên muốn tiến vào thám hiểm tầm bảo một phen, bằng vào thực lực mạnh mẽ vượt qua được khá nhiều nguy hiểm, không ngờ khi tiến vào địa bàn của Ma giới lại phát sinh xung đột.

Thật ra Phiêu Miểu Tiên Cung lánh đời đã lâu, Tử Yên đối với sự xung đột giữa Tiên giới và Ma giới có nghe qua nhưng không ngờ nghiêm trọng đến mức như vậy.

“Nghe nói lối ra bên Ma giới thuận tiện hơn rất nhiều, bất quá lúc này chúng ta chỉ sợ khó thể đường đường chính chính đi ra được nữa!” Thu Thi không cam lòng nói.

“Việc này đơn giản thôi, tại hạ có biện pháp! Chỉ là hơi chút thua thiệt cho các nàng…” Lạc Nam mỉm cười, không phải vấn đề gì lớn.

“Biện pháp gì?” Tam nữ mong chờ nhìn lấy hắn.

“Các nàng tiến vào Không Gian Pháp Bảo của ta, ta mang các nàng ra ngoài, dù sao thì diện mạo của ta chưa từng bại lộ!” Lạc Nam nói.

Tiền đề của biện pháp này là ba người Tử Yên phải tin tưởng tuyệt đối vào hắn, bằng không một khi các nàng tiến vào pháp bảo của Lạc Nam sẽ giống như cá nằm trên thớt, dù hắn có ý đồ xấu thì các nàng cũng không phản kháng được.

Tử Yên không chút chần chờ nhẹ giọng đáp: “Vậy làm phiền Lạc công tử rồi!”

“Công tử ngươi đừng có giở trò gì tồi bại đó!” Thu Thi với Đông Mai hướng Lạc Nam quơ quơ nắm đấm nhỏ uy hiếp, hung hăng trừng mắt nhìn hắn.

Lạc Nam cười cười, trong lòng thật sự có chút cảm động bởi ba nữ không chút ngần ngại tin tưởng hắn.

Phải biết đôi bên cũng chỉ vài lần gặp nhau mà thôi, nếu hắn là các nàng sẽ không dễ dàng tin tưởng như vậy.

“Các nàng thả lỏng toàn thân, ta mang các nàng vào trong pháp bảo!” Lạc Nam nghiêm túc nói.

Tử Yên tam nữ gật đầu, Lạc Nam ý niệm vừa động, cùng tam nữ biến mất tại chỗ.

… Bạn đang đọc truyện Con đường bá chủ – Quyển 6 tại nguồn: https://truyen321.net/con-duong-ba-chu-quyen-6/

Bên trong Làng Nhất Thế.

Lạc Nam mang theo Tử Yên ba người xuất hiện tại nhà của Trưởng Làng.

Vì lúc này hắn sử dụng hình dạng nam nhân, không muốn xuất hiện bên ngoài để mấy nữ đệ tử chưa biết chuyện cảm thấy hoang mang.

“Nơi này là…” Thu Thi với Đông Mai hít sâu một hơi, cảm thán nói:

“Tiên Khí thật nồng đậm!”

Tử Yên cũng đang đánh giá hoàn cảnh xung quanh, chứng kiến một gian nhà gỗ đơn sơ mộc mạc, nhìn ra bên ngoài có thể trông thấy cảnh tượng gần gũi đẹp như trong tranh, nàng tán thưởng:

“Thật yên bình quá…”

Lạc Nam vào Làng cũng không có che giấu, động tĩnh lập tức gây nên mấy nữ chú ý.

Rất nhanh đã thấy Âu Dương Thương Lan, Độc Cô Ngạo Tuyết, Thục Phi các nàng kéo nhau đi vào.

Nhìn thấy Âu Dương Thương Lan đi đầu, dù là Tử Yên cũng toàn thân chấn động, ánh mắt bình tĩnh lóe lên chút kinh dị, Thu Thi với Đông Mai càng là trợn mắt há hốc mồm một phen.

Âu Dương Thương Lan đẹp quá mức tưởng tượng của các nàng.

Ung dung cao quý, khí độ phi phàm, lại pha lẫn lãnh diễm kiêu ngạo và phong thái kiều mị, quả thật là hồng nhan họa thủy, tuyệt thế yêu cơ.

Có thể nói nàng là điển hình của vưu vật mê đảo hàng vạn nam nhân, gợi lên dục vọng chinh phục lớn nhất.

Trong lúc Tử Yên tam nữ đánh giá chúng nữ, chúng nữ cũng đang đánh giá các nàng.

Nhìn thấy Tử Yên mang theo khí chất và phong thái như tiên giáng trần, Thu Thi với Đông Mai cũng là đại mỹ nhân, Thục Phi lập tức liếc xéo Lạc Nam, giọng điệu u oán:

“Ây nha, vừa mới tách rời một chút, nam nhân xấu này đã dụ dỗ thêm ba vị nữ tử nhà lành rồi!”

Thục Thục với Phi Phi gật đầu, làm bộ buồn bã rơi lệ.

Âu Dương Thương Lan hai tay khoanh trước ngực, ý vị thâm trường nhìn lấy Lạc Nam.

Độc Cô Ngạo Tuyết vẫn tương đối bình thản, tính cách có phần giống với Tử Yên, không màn thế sự.

“Các vị tỷ tỷ thật xinh đẹp nha, làm sao bị Tiểu Yên nhà ta rù quến vậy?” Đình Manh Manh càng không cần phải nói, tung tăng nhảy nhót xung quanh Tử Yên một vòng, ánh mắt tò mò nhìn lấy Lạc Nam, lại nhìn sang Tử Yên tam nữ.

Tử Yên ba nữ cũng không ngờ đến bên trong pháp bảo của Lạc Nam lại cất giữ nhiều nữ nhân như vậy, mỗi người lại xinh đẹp hơn hoa, ngay cả các nàng vốn là mỹ nhân cũng phải âm thầm thán phục… nhưng cũng không kém phần lúng túng, ngay cả việc Đình Manh Manh gọi Lạc Nam là “Tiểu Yên” cũng không để ý đến.

Bầu không khí có chút kỳ quái, toàn thể nữ nhân đều đưa mắt về phía nam nhân duy nhất có mặt ở hiện trường…

“Khụ khụ…” Lạc Nam ho khan cho đỡ xấu hổ, trịnh trọng hướng Âu Dương Thương Lan các nàng nói ra:

“Đừng có hiểu lầm, đây là Tử Yên cô nương, hai vị này là Thu Thi với Đông Mai, các nàng ấy đều là bằng hữu từng trợ giúp ta không ít lần!”

Lạc Nam lúc này đem chuyện lần trước mình lạc trong hư không phải đi ké Pháp Bảo của Tử Yên kể ra, cho đến việc gặp các nàng bị vây công ở Loạn Cổ Chiến Trường rồi hắn ra tay trợ giúp.

Thục Phi mấy nữ nghe xong bừng tỉnh, lần đó Lạc Nam bị lạc trong hư không các nàng cũng lo lắng vô cùng, nhất thời thái độ đối với Tử Yên cũng trở nên thân thiện hơn không ít.

“Nơi này là Làng Nhất Thế, thế lực của tại hạ!” Lạc Nam cũng giới thiệu Âu Dương Thương Lan mấy nữ cho Tử Yên nhận biết.

“Thế lực của công tử?” Thục Thi với Đông Mai ánh mắt cổ quái nhìn, tên này chọn thế lực kiểu gì toàn nữ nhân xinh đẹp thế này?

Tử Yên liếc mắt ra hiệu hai nàng không được hỏi lung tung, đây là vấn đề cá nhân của Lạc Nam, các nàng không được phép tò mò.

Thu Thi với Đông Mai cũng biết ý ngậm miệng lại.

“Nếu đã là bằng hữu của tên này, Tử Yên muội muội cũng đừng có khách khí, bằng hữu của hắn cũng chính là bằng hữu của chúng ta! Cứ xem nơi này là nhà mình!” Thục Phi thân thiết tiến đến kéo tay Tử Yên cười nói.

Đình Manh Manh bí mật hướng Âu Dương Thương Lan gật đầu, ra hiệu nàng không cảm nhận được ác ý đến từ ba nữ Tử Yên.

Tiểu nha đầu này vô cùng tinh quái, ra vẻ nghịch ngợm chạy quanh Tử Yên từ nãy đến giờ thực chất là đang dùng Cảm Tâm Thể để thăm dò bụng dạ người ta.

“Thục Phi nói rất đúng, mọi người đừng ở trong này gò bó, theo chúng ta ra ngoài nhìn ngắm phong cảnh một phen!” Âu Dương Thương Lan cũng ưu nhã đề nghị hóa giải bầu không khí lúng túng.

“Các nàng cứ tự nhiên nhé! Ta trước tiên rời khỏi Loạn Cổ Chiến Trường!” Lạc Nam nhìn Tử Yên ba nữ cười nói.

“Công tử không cần bận tâm, có thể kết giao thêm nhiều tỷ muội như vậy là hân hạnh của Tử Yên!” Tử Yên nhẹ nhàng đáp lễ.

Thoáng chốc, chúng nữ đã kéo nhau ra ngoài… Âu Dương Thương Lan không quên ngoáy đầu nhìn Lạc Nam thêm một cái.

Lạc Nam giả vờ không nhìn thấy, lôi kéo Đình Manh Manh:

“Tiểu nha đầu ở lại!”

“Hì hì, Đại tỷ lại ghen rồi, ngươi chết chắc!” Đình Manh Manh ánh mắt vui sướng khi người gặp họa nhìn lấy Lạc Nam.

“Nói bậy!” Lạc Nam xụ mặt, ngắt nhéo hai mắt phụng phịu như hai cái bánh bao thịt của nàng.

“Kẹo với sữa chỗ này vẫn còn, kêu người ta lại làm gì nha?” Đình Manh Manh hai tay chống nạnh trừng mắt nhìn.

Từ lúc đột phá Tiên Tôn, kết hợp với sữa của Lạc Nam cung cấp đều đặn, tiểu nha đầu đã hoàn toàn khống chế được năng lượng táo bạo trong cơ thể, lực chiến hoàn toàn không thua kém các nhân vật trên Thiếu Đế Bảng.

“Có đồ chơi cho ngươi!” Lạc Nam cười hắc hắc, từ trong Nhẫn lấy ra một cục gạch đen kịch.

“Đồ chơi?” Đình Manh Manh hai mắt sáng rực, không đợi Lạc Nam nói đã nhanh chóng chụp lấy cục gạch, cầm vào trong tay chỉ cảm thấy nặng nề như núi, dùng để nện người chắc chắn rất tốt.

“Pháp bảo cấp bậc gì đây?” Nàng vui vẻ hỏi.

“Không phải pháp bảo!” Lạc Nam cười tủm tỉm nói: “Nó là một loại nguyên liệu Đế Cấp có tên Như Ý Thạch!”

“Như Ý Thạch?” Đình Manh Manh chớp chớp mắt.

“Mặc dù chưa phải Pháp Bảo hoàn chỉnh, nhưng vì đẳng cấp khá cao nên nó đã có được chút ít linh tính, vẫn có thể nhỏ máu nhận chủ!” Lạc Nam cười nói.

Đình Manh Manh không chút do dự đem máu tươi nhỏ vào, rất nhanh đã cảm thấy một mối liên kết giữa mình và cục gạch.

Ý niệm vừa động, cục gạch đột nhiên biến lớn đem toàn bộ nhà trưởng lão chen đến chật chội.

Đình Manh Manh yêu thích không rời nghịch ngợm, cục gạch một lần nữa lại biến lại bé tí như hạt bụi nằm gọn trong tay nàng.

“Không hổ danh là Như Ý Thạch, biến lớn biến nhỏ tùy ý nha!” Đình Manh Manh hai mắt sáng rực lên.

“Không sai, đó chính là công dụng của Như Ý Thạch, hơn nữa nó cứng rắn tuyệt đối không thua một pháp bảo Đế Cấp chân chính!” Lạc Nam giải thích.

Mặc dù trong thế giới của Luyện Khí Sư, có nhiều loại nguyên liệu cũng có thể biến lớn hoặc nhỏ, nhưng Như Ý Thạch tuyệt đối là hàng tốt nhất, bởi độ kiên cố của nó không phải những nguyên liệu khác có thể sánh bằng.

Một khối Như Ý Thạch to như cục gạch trong tay Đình Manh Manh, dùng một quyển Tịch Tà Kiếm Pháp và số lượng hàng loạt Yêu Đan của Tinh Không Thú trao đổi tuyệt đối đáng giá.

“Ta rất thích, Tiểu Yên ngươi tốt nhất hì hì!” Đình Manh Manh hưng phấn cười toe toét, nàng cảm thấy so với Kiếm của Tiểu Tuyết hay Thương của Đại Tỷ, cục gạch này nhìn thuận mắt hơn nhiều, rất hợp phong cách của mình.

“Cứ chơi tạm! Ngày sau ta đem nó luyện thành Pháp Bảo hoàn chỉnh cho ngươi!” Lạc Nam cười nói.

“Tốt lắm, ta đi tìm Tiểu Tuyết tỷ thí!” Đình Manh Manh đã hưng phấn không nhịn được, mang theo Như Ý Thạch tung tăng chạy ra.

Lạc Nam khóe miệng co giật, chỉ sợ tiểu nha đầu sẽ phải ăn thiệt thòi.

Mặc dù Như Ý Thạch không tệ, nhưng Trúc Kiếm của Độc Cô Ngạo Tuyết có một nhánh Bất Tử Thụ ở trong đó, cục gạch của Manh Manh vẫn không thể sánh bằng a.

Đeo vào Mặt Nạ Thiên Diện, Lạc Nam rời khỏi Làng Nhất Thế.

“Đã đến lúc rời khỏi Chiến Trường!”

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x