Con đường bá chủ - Quyển 5

Chương 282

trước
tiếp

Phần 282
“Hứ, là chàng kêu thiếp làm chứ bộ?” Địa Ngọc Huyền làm nũng trề môi, còn bỏ tay ra khỏi côn thịt của hắn ra vẻ không cần.

“Hắc hắc!” Lạc Nam cười xấu xa: “Nhưng nàng là của ta mà, thân thể cũng là của ta… ta muốn chơi thì chơi chứ?”

Đùa nghịch một phen, khẩn trương trong lòng Địa Ngọc Huyền cũng biến mất… Lạc Nam nhân cơ hội cúi thấp đầu, tách ra hai bắp đùi đang kẹp chặt của nàng, nhìn vào nơi thầm kín đó.

“Của nàng đẹp quá Tiểu Huyền ơi…”

Chỉ thấy cô bé của nàng màu mỡ đầy nước nhờn trong suốt, thuần một màu hồng đỏ mê người, hai mép môi khéo léo khép kín, hạt lê như hồng bảo thạch tô điểm bên trên, nhúm cỏ tơ màu hạt dẻ tô điểm khiến chốn thiên thai càng thêm đặc biệt.

Lạc Nam kề môi vào hôn lên đôi môi dọc đó, đầu lưỡi nhẹ nhàng tiến ra quét sạch một khe chất ngọt.

“Á, chàng làm cái gì…” Địa Ngọc Huyền nhắm tịt mắt lại, một cơn sướng pha kèm tê ngứa chạy dọc lên đỉnh đầu khiến nàng xém hôn mê bất tỉnh.

Lạc Nam nhìn kỹ, ngón tay tách nhẹ hai mép môi sang hai bên, chứng kiến từng ngõ ngách màu hồng phấn ở bên trong mời gọi, thủy triều tuôn ra như suối.

Đầu lưỡi hắn tách ra hai mép tiến vào, tận tình thưởng thức hương vị trinh nữ của nàng.

Mùi vị nồng đậm đặc hữu của nữ nhân quá mức mỹ diệu, không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào…

“Đừng… thiếp xin chàng đó, chết mất…” Địa Ngọc Huyền hai tay che mặt, thân thể yêu kiều run lên bần bật theo mỗi động tác của chiếc lưỡi ma quái.

Đầu óc nàng như lơ lửng trên mây, thân thể giống có nhiều con kiến đang bò vậy.

Lạc Nam không ngờ Địa Ngọc Huyền mẫn cảm đến như vậy, chỉ mới một chút mà hắn đã không thể nuốt hết ngọc dịch từ hạ thể nàng rồi.

“Sướng không nàng?” Lạc Nam liếm mép hỏi.

“Sướng… nhưng mà thiếp ngứa quá!” Địa Ngọc Huyền thở hổn hển, hai bầu sữa chập chùng lên xuống.

“Để ta gãi ngứa cho nàng!” Lạc Nam hơi thở nặng nhọc, hắn cũng sắp không nhịn nổi rồi.

Cầm lấy đôi chân dài của Địa Ngọc Huyền tách sang hai bên, u cốc đó lại hơi mở ra mời gọi, côn thịt của Lạc Nam thành thạo tìm đến vị trí trung tâm, đầu quy chen vào nơi chật chội, nằm im tại nơi đó.

“Yêu thiếp đi chàng, thiếp yêu chàng lắm…” Địa Ngọc Huyền ánh mắt mang theo vẻ chờ mong.

“Nàng yêu ta từ khi nào?” Lạc Nam hạ thấp người hôn hít má nàng hỏi.

Địa Ngọc Huyền ánh mắt mê ly, nàng cố gắng suy nghĩ nhưng không có câu trả lời…

Chẳng biết từ bao giờ, hình bóng của nam nhân này đã đi vào tâm trí của nàng không sao thoát đi được, trước đây nàng có hảo cảm với hắn, tò mò về hắn, nhưng theo thời gian dần trôi… tình cảm ngày càng lớn, mỗi hành động của hắn, mỗi trận chiến của hắn, cách đối nhân xử thế của hắn thật sự khiến nàng mê say.

Với thực lực của hắn đã là thần đối với Địa Tiên Môn, lẽ ra phải dùng một tư thái cao cao tại thượng của kẻ bề trên nhìn xuống mới đúng.

Nhưng mà… hắn lại khiêm nhường lễ độ, thành tâm chân thành tôn trọng với phụ thân của nàng, với mỗi một vị trưởng bối của nàng.

Sau lần trở về này, Địa Ngọc Huyền đã thật sâu trầm luân… không giữ lại chút nào chủ động bày tỏ tình cảm với hắn.

“Thiếp không biết đã yêu chàng từ khi nào, thiếp chỉ biết bây giờ, sau này và mãi mãi… tình cảm của thiếp sẽ ngày một lớn hơn, chỉ thuộc về một mình chàng!” Địa Ngọc Huyền mím môi nói.

Lạc Nam hôn sâu lên môi nàng, quấn chặt lấy đầu lưỡi của mỹ nhân, truyền âm nói:

“Từ cái lúc đau lòng khi thấy nàng trọng thương sau khi đám Địa Tôn Giới công Đảo! Ta biết mình có tình cảm với nàng!”

Địa Ngọc Huyền trong lòng như được nếm mật, điên cuồng hôn Lạc Nam, gấp gáp truyền âm:

“Vào đi chàng, vào trong thiếp… hòa hợp cùng thiếp!”

ÓT…

Theo một cú thúc hông toàn lực của Lạc Nam, côn thịt hung bạo xé tan màn mỏng, xuyên qua tầng tầng lớp lớp thịt mềm, chạm đến tận đỉnh hoa tâm.

“Hức…” Địa Ngọc Huyền nấc lên một tiếng, nước mắt nơi khóe mi cùng máu đào đỏ thẫm giữa hai chân cùng lúc chảy ra…

Hai người đã gắn kết cùng một chỗ, côn thịt to lớn như kỳ tích lấp đầy được đóa hoa hồng chật chội…

Cảm giác hàng loạt sự mỹ diệu vây quanh thân côn, Lạc Nam trầm giọng hỏi: “Đau không nàng?”

Hắn liếm láp nước mắt trên mặt Địa Ngọc Huyền một cách đầy thương tiếc.

“Không, thiếp hạnh phúc lắm… nhấp đi chàng, mặc kệ thiếp!” Địa Ngọc Huyền hơi thở có chút đứt quãng, nàng cảm giác được côn thịt giật giật, biết nó đang nín nhịn cực kỳ khó chịu.

Lạc Nam không vội, hắn hôn Địa Ngọc Huyền, mân mê bầu sữa của nàng, vuốt ve toàn thân nàng, vuốt ve đôi chân dài miên mang của nàng từ gót đến đùi, để cơn đau của Địa Ngọc Huyền lắng xuống.

Lát sau, nhìn thấy chân mày của nàng đã giãn ra, vùng hông mới bắt đầu nhấp một cách chậm rãi…

“Ưm… ưm…” Địa Ngọc Huyền thở hắt ra tận hưởng, đã có cơn sướng dần dần kéo đến…

“Bót quá bảo bối…” Lạc Nam cười nói.

“Là của chàng quá to!” Địa Ngọc Huyền trừng yêu hắn.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, khóe miệng treo nụ cười mãn nguyện.

BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH…

Lạc Nam gia tăng tốc độ, hạ thể hai người ma sát lấy nhau vang lên thanh âm mẫn cảm, Ngũ Long Đế Cung hiểu ý thả chậm tốc độ.

Lướt qua biển sao lấp lánh, lướt qua từng dãy ngân hà lộng lẫy, Địa Ngọc Huyền tiếng ư ử:

“Ưm… ưm… hức…”

Lạc Nam nhấp hết sức dữ dội, côn thịt thụt ra thụt vào lúc cạn lúc sâu, đem cơ thể Địa Ngọc Huyền trập trùng lên xuống, hai bầu sữa nẩy tưng tưng vô cùng thích mắt.

Thấy nàng xấu hổ cắn môi đè nén tiếng rên, Lạc Nam cười nói: “Cứ thoải mái đi nàng, ta kiểm soát hết rồi không ai nghe thấy đâu, ta thích nàng rên rỉ!”

Địa Ngọc Huyền nghe xong như được giải phóng gông cùm, hai mắt lim dim, môi đỏ mở to rên rỉ:

“Sướng chết thiếp, chơi chết thiếp đi chàng… Sướng… thiếp sướng, chàng tuyệt quá!”

Âm thanh nữ nhân rên rỉ vang vọng tinh không, tiếng thở dốc của nam nhân cũng ngày càng nặng nề.

Côn thịt lần đầu xâm nhập u cốc mới lạ, sự chật chội và cảm xúc mới mẻ đánh úp lên dây thần kinh khoái cảm của cả hai người.

Trong lúc Lạc Nam nhấp, Địa Ngọc Huyền lên đỉnh liên tục vài lần, nước nôi ướt sũng cả giường nệm.

Chẳng biết bao lâu sau, Lạc Nam đã bế thốc nàng dậy rời khỏi giường, để Địa Ngọc Huyền hai tay chống vào lan can Cung Điện, hắn đứng phía sau vừa vòng tay phía trước nghịch bầu sữa, vừa dùng côn thịt thúc mạnh vào cô bé của nàng.

Ở tư thế này sau mỗi lần nhấp, vùng dưới của Lạc Nam đều chạm trực tiếp vào mông thịt của Địa Ngọc Huyền mềm mại co giãn như chăn bông, vô cùng thoải mái.

Ánh mắt hai người nhìn thẳng về phía trước, nơi năm con Kim Cương Cốt Long vẫn đang hành tẩu, xuyên qua tầng tầng không gian.

“Thiếp chịu hết nổi… thiếp lại sắp ra rồi Tiểu Nam…” Địa Ngọc Huyền hai chân thon dài như muốn mềm xuống, yêu kiều thở không thành tiếng.

Linh hồn nàng như đang lơ lửng trên chín tầng mây, triệt để được hắn đưa đến miền cực lạc.

Lạc Nam điều chỉnh tư thế để nàng quay lại tựa lưng vào vách lan can, hai người đối diện với nhau.

Hắn tách đôi chân thon dài của nàng kẹp vào hông mình, côn thịt từ phía trước một lần nữa xâm nhập.

“Hôn thiếp…” Địa Ngọc Huyền ôm chặt cổ Lạc Nam, tìm đến môi hắn.

Lạc Nam nhanh chóng vươn ra đầu lưỡi cho nàng ngậm lấy, côn thịt ra sức chạy nước rút.

BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH…

“Á, thiếp ra đây chàng ơi!”

“Ta ra cùng với nàng!”

Theo hàng trăm cú nhấp mạnh mẽ cuối cùng, tiếng rên rỉ cao vút của nữ nhân và thanh âm khàn khàn đè nén của nam nhân vang lên đồng thanh.

Vô tận sinh mệnh của Lạc Nam bắn thẳng vào nơi tận cùng, hòa quyện cùng suối nguồn của Địa Ngọc Huyền.

Hai người ôm siết lấy nhau tận hưởng khoái cảm, ngả lưng xuống giường nệm…

Không biết qua bao lâu sau, Địa Ngọc Huyền hoảng hốt vì côn thịt vẫn còn cứng cáp trong cơ thể mình mà Lạc Nam cũng đang muốn đè nàng xuống nhấp.

“Tha cho thiếp…” Địa Ngọc Huyền gương mặt tuyệt mỹ mếu máu hết sức đáng yêu.

“Một lần nữa nha nàng!” Lạc Nam tham lam nói.

“Thiếp như vũng bùn rồi!” Địa Ngọc Huyền lắc đầu như trống bỏi, ánh mắt bất chợt sáng lên:

“Chàng rút ra đi!”

Lạc Nam nghe lời nàng, lật đật rút ra mặc dù còn luyến tiếc.

Côn thịt mang theo dung dịch và màu đỏ hồng bạo lộ ngoài không khí.

U cốc của Địa Ngọc Huyền quả thật đã sưng đỏ tấy lên, hai mép môi vẫn còn chưa khép lại được.

Lạc Nam thương tiếc vuốt ve âu yếm lấy nó, Niết Bàn Linh Thủy chảy ra xoa diệu lấy.

“Ưm… đa tạ phu quân thương xót!” Địa Ngọc Huyền yêu kiều nói một câu, quỳ gối xuống giữa hai chân Lạc Nam.

“Tiểu Huyền…” Lạc Nam trong lòng rung lên.

“Chàng hôn của thiếp được, thiếp cũng hôn của chàng được mà…” Địa Ngọc Huyền ánh mắt lả lướt gợi tình, hé mở đôi môi anh đào đem thân côn cứng cáp còn ướt đẫm ngậm vào trong miệng.

Đầu lưỡi ướt át chăm sóc thân côn một cách chu đáo…

Giữa vô tận tinh không, bên trên Ngũ Long Đế Cung cao quý, một nam nhân khép hờ hai mắt, tận hưởng cuộc sống không thua đế hoàng.


Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyen321.net, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn!

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x