Con đường bá chủ - Quyển 5

Chương 208

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 208
“Tu Hoa bảo bối bế quan rồi!” Lạc Nam thở dài sườn sượt.

Nếu có Vân Tu Hoa, hắn trốn vào Linh Giới Châu để nàng lén mang ra ngoài sẽ cực kỳ đơn giản a.

“Hứ, gặp chuyện khó khăn chỉ biết nghĩ đến Tu Hoa của ngươi?”

Đúng lúc này, bên tai vang lên thanh âm hờn dỗi khiến Lạc Nam xém chút nhảy dựng.

Chỉ thấy Bồng Lai Tiên Sứ Thục Phi không biết từ bao giờ đang đứng một bên, hai tay khoanh tròn ép lấy bộ ngực sửa bạo mãn nhìn hắn.

“Ây da… bảo bối!” Lạc Nam ánh mắt lóe sáng, hắn quả thật quên béng đi mất.

Với tu vi Tiên Tôn của Thục Phi, thần không biết quỷ không hay mang hắn rời Đảo quả thật dễ như ăn cháo a.

“Ngươi muốn rời Đảo gặp oán phụ Phú gia kia?” Thục Phi lắc lư bờ mông ngạo nhân tiến đến, hà hơi như lan bên tai hắn.

“Ăn nói khó nghe như vậy? Đợi Tú Quyên lên Tiên Tôn nhất định sẽ tìm nàng liều mạng!” Lạc Nam dở khóc dở cười nói.

“Hừ, nếu không có con Tiểu Lạc kia ta cũng không sợ nàng!” Thục Phi hừ lạnh một tiếng.

“Tiểu Lạc? Thứ đồ gì?” Lạc Nam tròn xoe mắt.

“Khanh khách!” Thục Phi che miệng cười run cả người, lại không thèm nói cho Lạc Nam.

“Cười cái gì mà cười?”

Lạc Nam bực bội, nhìn biểu hiện của nàng biết chắc chắn biết có chuyện liên quan đến hắn.

“Tìm tiểu tình nhân của ngươi hỏi đi!” Thục Phi vẫn chưa ngừng cười, ánh mắt thậm chí có chút hả hê.

“Không thèm nói với nàng, mau mang ta ra ngoài!” Lạc Nam nghiêm mặt.

“Mang ngươi ra rất dễ, nhưng Đại Đảo Chủ trở về trách tội thì sao đây?” Thục Phi chớp chớp mắt.

“Yên tâm! Mọi chuyện ta chịu trách nhiệm!” Lạc Nam tự tin vỗ vỗ ngực, trong lòng có chút chột dạ thầm nghĩ tranh thủ trở về sớm hơn ba vị Đảo Chủ là được.

Thục Phi cuối cùng vẫn không thể chống lại sự độc tài của “chủ nhân” Lạc Nam, ngoan ngoãn kẹp lấy hắn xé rách không gian, bí ẩn rời khỏi Bồng Lai Tiên Đảo.

… Bạn đang đọc truyện Con đường bá chủ – Quyển 5 tại nguồn: https://truyen321.net/con-duong-ba-chu-quyen-5/

“Không vội đến Phú gia, mang ta đến một chỗ vắng người!”

Chẳng biết là vô tình hay cố ý, sau khi nghe yêu cầu của Lạc Nam, Thục Phi thản nhiên mang hắn đến một tòa đảo hoang vắng, nơi chỉ có biển xanh và cát trắng.

Vừa hay… đó lại là chỗ Lạc Nam đã từng như giẻ rách hấp hối mặc cho Tú Quyên cưỡng hiếp chơi đùa thân thể.

Lạc Nam khóe miệng co giật, mặc kệ Thục Phi cười tủm tỉm ở một bên, hắn hít sâu một hơi lột xuống mặt nạ khôi phục dung mạo.

Sau đó đem pháp bảo không gian ném ra.

Trong khoảnh khắc, hai thân ảnh có chút chật vật xuất hiện.

“Ma Lực?”

Nhìn thấy thân thể Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ đang bị giam cầm bởi Ma Xích, Thục Phi có chút cả kinh.

Hiển nhiên ở Tiên giới chứng kiến Ma Lực khiến nàng vô cùng ngoài ý muốn.

“Kỳ quái, Bạch Ma Công Tử đã chết… Ma Lực lẽ ra mất đi rồi mới đúng…” Lạc Nam có chút khó hiểu lẩm bẩm.

Bất quá không suy nghĩ nhiều, Lôi Hỏa trong tay bùng nổ, đem Ma Lực trói chặt Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ thiêu đốt thành hư vô.

“Chủ… chủ nhân…”

Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ rốt cuộc thành công quay người, nhìn thấy Lạc Nam đang sừng sững đước ở trước mặt, cả hai toàn thân chấn động…

Trong lúc nhất thời, nghẹn họng nhìn trân trối.

Mặc dù hai bọn hắn có lòng tin cực lớn với Lạc Nam, nhưng đó chỉ là tự an ủi chính mình mà thôi.

Hơn ai hết, cả Nhân Kê với Hoàng Kim Xẻng biết trong tình huống đó Lạc Nam muốn cứu hai người là khó hơn lên trời, khi xung quanh là số lượng Ma Tu khủng bố, đó là chưa kể chiến lực mạnh mẽ của cá nhân Bạch Ma Công Tử.

Vậy mà giờ đây, khi nhìn thấy Lạc Nam sừng sững đứng ở trước mặt, mà hai người bọn hắn đã lấy lại tự do, cả hai vẫn cảm thấy như đang ở trong mộng.

Thấy biểu hiện của hai tên này, Lạc Nam làm sao không hiểu bọn hắn đang nghĩ gì?

Hắn buồn cười mắng: “Thế nào? Không tin tưởng thực lực của ta?”

Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ bừng tỉnh, cả hai vội vàng quỳ rạp xuống đất, nước mắt lưng tròng kinh hô:

“Chủ nhân, chia tay vô số năm… chúng ta cứ tưởng vĩnh viễn không thể nhìn thấy ngươi!”

“Cái gì vô số năm?” Lạc Nam trợn mắt: “Chỉ vài chục năm mà thôi, các ngươi đừng có làm quá!”

Từ khi trả lại tự do cho Nhân Kê và Tiểu Đậu Bỉ ở Man Hoang Tinh, mọi thứ như mới ngày hôm qua.

Bọn hắn gặp lại nhau đã ở một thế giới hoàn toàn khác, ở một đẳng cấp hoàn toàn khác…

Lạc Nam cũng âm thầm cảm thán… có thể ở Tiên giới xa xôi gặp được cố nhân, cảm giác này thật tốt.

Hắn không nhịn được vỗ vỗ bả vai của hai người, lôi kéo bọn hắn đứng dậy.

Nào ngờ Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ khóc bù lu bù loa, mếu máo nói: “Đối với chủ nhân thời gian chỉ qua vài chục năm, nhưng đối với chúng ta là quá lâu rồi…”

Lạc Nam nhíu mày, lúc này mới nhớ đến chuyện hai tên này xuất hiện ở Ma Linh Giới, hắn trầm giọng hỏi:

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hai ngươi vì sao lưu lạc đến tận Ma giới?”

“Ma giới?” Thục Phi ở một bên lại bị giật mình, bất quá đây là chuyện của nam nhân… nàng vẫn ngoan ngoãn không mở miệng chen vào.

Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng thở dài, ánh mắt lâm vào xa xăm, chậm rãi kể lại:

“Năm xưa, khi chủ nhân trả lại Linh Hồn Bổn Nguyên cho hai người chúng ta tự do, mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó…”

“Sau khi chủ nhân mang theo các vị chủ mẫu thành công rời đi, Cự Yêu Tộc phẫn nộ khôn siết…”

“Bọn hắn điều tra ra hai người chúng ta từng theo hầu chủ nhân, vì thế hạ lệnh truy sát chúng ta trên toàn bộ Man Hoang Tinh, khiến chúng ta như chuột chạy qua đường, người người đuổi bắt!”

“Bất quá vì Tiểu Đậu Bỉ có được Hoàng Kim Xẻng, lại thêm tốc độ của Nhân Kê kết hợp Bát Môn Độn Giáp, hai người chúng ta vẫn nhiều lần thoát khỏi cửa tử!”

“Cự Yêu Tộc cũng không rảnh để ý chúng ta quá lâu, dã tâm của bọn hắn ngày một bành trướng, cuối cùng bằng thủ đoạn cực đoan độc tài thống nhất Man Hoang Tinh!”

Lạc Nam nghe đến đây thầm gật đầu, chuyện này hắn đã suy tính được từ trước.

Thời điểm đó, Cự Hán Tộc bị Ất Lão gần như đồng quy vu tận đã sớm nỏ mạnh hết đà, Cự Nhân Tộc thì chỉ còn là cái tên… duy Cự Yêu Tộc chiến lực hoàn chỉnh mạnh mẽ, không nhân lúc thống nhất Man Hoang mới là chuyện lạ.

Chỉ nghe Tiểu Đậu Bỉ oán hận nói tiếp:

“Cự Yêu Tộc sau khi vô địch trở nên cực kỳ khốn nạn và tàn nhẫn, sinh linh ở Man Hoang Tinh trở thành gia súc trong mắt bọn chúng, nữ nhân trở thành công cụ sinh sản, sống không bằng chết…”

“Hai người chúng ta mặc dù muốn đứng lên chống lại nhưng vẫn lực bất lòng tâm, chỉ có thể lén lút giúp đỡ một số nạn nhân trốn chạy!”

“Cuối cùng cũng có một ngày, Cự Yêu Tộc phải trả giá đắt, chắc hẳn hành vi của bọn hắn đã chọc cường giả tức giận…”

“Ta vẫn còn nhớ rõ, khi đó giữa thiên địa bất chợt xuất hiện một Thông Đạo khổng lồ, ẩn hiện bên trong lại là hư ảnh bốn vị Ngọc Tiên cường giả, bọn hắn toàn lực công kích đem toàn bộ Cự Yêu Tộc nghiền thành tro bụi!”

Vì lúc này đã là Vương giả, Nhân Kê và Tiểu Đậu Bỉ đã có thể nhận ra bốn vị cường giả năm xưa ra tay ở Man Hoang Tinh chính là Ngọc Tiên Viên Mãn.

Lạc Nam nghe đến đây ánh mắt trở nên cổ quái, hắn cười cười nhìn Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ hỏi:

“Có phải Thông Đạo như thế này?”

Nói xong, Cấm Kỵ Chi Nhãn mở ra… Không Đạo Na Di nhanh chóng hình thành giữa bầu trời.

“Cái này… cái này…”

Nhìn Không Đạo Na Di giống y đúc cảnh tượng năm xưa ở Man Hoang Tinh, Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ lắp ba lắp bắp… cả hai triệt để cạn lời không còn gì để nói.

“Chủ nhân… đừng nói là năm đó chính ngươi mới là người diệt đi Cự Yêu Tộc?” Tiểu Đậu Bỉ nuốt một ngụm nước bọt, Nhân Kê cũng mắt chữ o mồm chữ ô.

Lạc Nam thản nhiên gật đầu, chậm rãi giải thích.

Năm đó hắn mới lĩnh ngộ Không Đạo Na Di chưa lâu, vừa lúc mấy tên thiên tài Dạ Lang Tiên Tinh tìm đến tận cửa, sau khi bị Lạc Nam cho ngậm đầy hành vào mồm, bọn hắn giở thủ đoạn bóp nát Ngọc Bội phòng thân, triệu hoán ra bốn tôn hư ảnh Ngọc Tiên Viên Mãn toàn lực công kích.

Trước hoàn cảnh đó, Lạc Nam đành phải dùng Không Đạo Na Di, đem công kích của bọn chúng chuyển dời đến Man Hoang Tinh, ngay tại căn cứ Cự Yêu Tộc.

Mặc dù ra tay diệt đi Cự Yêu Tộc là bốn tên Ngọc Tiên Viên Mãn của Dạ Lang Tiên Tinh, nhưng chủ mưu lại chính là Lạc Nam hắn.

Nghe xong Lạc Nam nói, Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ trên mặt chỉ có thể viết một chữ “Phục!”, Ngậm ngùi bồi hồi mãi cũng không dứt.

Thì ra, người cứu vớt Man Hoang Tinh khỏi nanh vuốt Cự Yêu Tộc lại là chủ nhân của bọn hắn.

Cuối cùng, cả hai tên cười khổ nói: “Cũng không biết là chúng ta nên cảm tạ chủ nhân hay hờn trách ngươi đây!”

“Ý các ngươi là sao?” Lạc Nam khó hiểu.

Nhân Kê ho khan một tiếng, cười khổ nói:

“Năm đó ta và Tiểu Đậu Bỉ ở gần căn cứ của Cự Yêu Tộc tìm cơ hội cứu một đám nữ nạn nhân, cũng bị thủ đoạn của chủ nhân ngài liên lụy a!”

“Liên lụy cái gì?” Lạc Nam đầu to như cái đấu.

“Công kích của bốn vị Ngọc Tiên Viên Mãn đánh ra đủ sức diệt sát Cự Yêu Tộc, không gian xung quanh căn cứ đương nhiên cũng bị nghiền nát!” Tiểu Đậu Bỉ vò đầu bứt tai nói:

“Hai người chúng ta ở gần, bị không gian nghiền nát hút vào lỗ hổng thời không, xuyên vào một vùng hư không vô định không thấy lối thoát!”

Lạc Nam nghe đến đây âm thầm giật mình…

Chỉ nghe Tiểu Đậu Bỉ nói tiếp:

“Ở trong vùng hư không đó quỹ tích thời gian cực kỳ vặn vẹo, một ngày trôi qua chẳng biết bằng bao nhiêu năm… bọn thuộc hạ may mắn phát hiện một số thi thể của Tiên Vương chết già và nhận được truyền thừa của bọn hắn, cả hai chỉ có thể dựa vào đó cắn răng liều mạng tu luyện!”

“Thời gian thấm thoát trôi đi, cả thuộc hạ và Nhân Kê đều đạt đến Tiên Thể Song Vương, quyết tâm liều mạng tìm lối thoát trong hư không vô tận!”

“Lại qua nhiều năm, cả hai đi loạn thế nào trôi dạt vào Ma giới, sau cùng bị Bạch Ma Công Tử bắt làm nô lệ!”

“Cái này…” Đến lượt Lạc Nam nghẹn họng nhìn trân trối.

Hắn cảm thấy so với mình, những gì Nhân Kê và Tiểu Đậu Bỉ gặp phải còn gay cấn hơn a, mà nguyên nhân trong đó vẫn là do Không Đạo Na Di của hắn vô tình gây nên.

Chẳng trách hai tên này nói là đã qua vô số năm không gặp lại hắn.

Chẳng trách hai tên này tiến bộ khủng bố, còn lưu lạc đến Ma giới xa xôi.

Chẳng trách hai tên này vừa nói không biết nên oán trách hay cảm tạ hắn.

Nói tóm lại, sau tất cả… có thể an toàn đoàn tụ với nhau đã là chuyện đáng mừng.

Lạc Nam đầy mặt cảm khái, vỗ vỗ vai Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ… thật lâu mới mở miệng:

“Cũng khổ cho hai ngươi!”

Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ liếc nhau cười hắc hắc, ánh mắt nam nhân lại là đỏ ngầu, bên trong loáng thoáng có chút lệ đỏ.

Có trời mới biết đã bao lần bọn hắn từng muốn bỏ cuộc, đã bao lần bọn hắn từng muốn buông xuôi trong hư không vô tận.

Thậm chí khi rơi vào tay Bạch Ma Công Tử, hai người đã chuẩn bị tâm lý ảm đạm chết đi một cách vô danh tiểu tốt.

Cũng chính nam nhân trước mặt này, cũng chính hắn vực dậy cuộc sống của cả hai một lần nữa.

“Vốn tưởng đạt đến Tiên Thể Song Vương là sau này có thể bảo hộ chủ nhân, cuối cùng xem ra là hai chúng ta quá mức ngây thơ rồi!” Nhân Kê sùng bái nhìn Lạc Nam nói ra.

Tiểu Đậu Bỉ gật đầu như gõ trống.

Mặc dù Lạc Nam lúc này hết sức gần gũi đứng bên cạnh hai người, khí tức cũng thu liễm đến cực hạn nhìn như vô hại, nhưng bọn hắn không phải người ngu không có ánh mắt…

Thục Phi thành thục diễm lệ vẫn ngoan ngoãn đứng sau lưng Lạc Nam từ đầu đến cuối, mà cảm giác nữ nhân này gây ra khiến cho Nhân Kê với Tiểu Đậu Bỉ rùng mình liên tục, trực giác cho bọn hắn biết thực lực của nàng so với bất kỳ cường giả nào ở Ma Linh Giới đều kinh khủng hơn.

Một nữ nhân như vậy lại theo hầu Lạc Nam, như vậy thực lực của chủ nhân đã đến mức độ nào chứ?

Nghĩ đến đây, hai người ngoan ngoãn hướng Thục Phi cúi đầu cung kính:

“Tham kiến Chủ Mẫu!”


Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyen321.net, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn!

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x