Con đường bá chủ - Quyển 5

Chương 207

trước
tiếp

Phần 207
“Cái này cho nàng…”

Bồng Lai Tiên Đảo, Lạc Nam sau khi khôi phục đã lén la lén lút lẫn vào chỗ bế quan của Thiên Vô Ảnh, đem một chiếc nhẫn trữ vật nhét vào tay nàng.

“Đồ tốt cho thiếp?”

Thiên Vô Ảnh chớp chớp đôi mắt đẹp, quét một luồng thần thức vào trong Nhẫn…

Trong thoáng chốc, ánh mắt long lanh của nàng trừng lớn, hô hấp cũng có chút gấp gáp lên.

Mặc dù khái niệm giàu nghèo đối với Thiên Vô Ảnh khá mờ nhạt, nhưng nàng đủ nhận thức để biết chiếc Nhẫn này mang lại lợi ích cho mình lớn đến bao nhiêu.

Chỉ thấy lít nha lít nhít các hòn đá màu đen kịch ẩn chứa Ma Khí nồng đậm đến cực điểm, số lượng có thể chất thành một ngọn núi cao, chỉ quét thần thức sang đống đá này… nàng đã cảm giác được Ma Lực trong cơ thể mình vận chuyển một cách mãnh liệt.

Bên cạnh đó, các loại Công Pháp, Vũ Kỹ nhìn đến hoa cả mắt, mà phẩm cấp thấp nhất cũng là Vương Cấp Hạ Phẩm, cao cấp nhất đạt đến tận Vương Cấp Cực Phẩm.

Đối với một người đang thiếu thốn thủ đoạn chiến đấu ngoại trừ Tiên Ma Cửu Chuyển như Thiên Vô Ảnh, những thứ này chẳng khác nào buồn ngủ gặp chiếu manh a.

Phải biết bên trong Nhẫn chính là đồ tích lũy của Ma Linh Hoàng, gồm công pháp và vũ kỹ cao cấp nhất của Ma Linh Tộc, số lượng Ma Thạch thì không cần phải nói.

Ma Linh Tộc cực kỳ mạnh mẽ, công pháp và vũ kỹ của bọn hắn có thể đối kháng với Thần Tướng Vệ Hồn của Lạc Nam là đủ hiểu.

Với ánh mắt của Lạc Nam vẫn nhìn trúng đám đồ vật này, tin tưởng sẽ hỗ trợ cực tốt cho Thiên Vô Ảnh, sau khi lấy Ngụy Tôn Đan với pho tượng con Hổ ra, Lạc Nam đã lập tức đem nhẫn giao cho nàng.

Thiên Vô Ảnh mới đạt đến Ma Vương, lại có Tiên Ma Cửu Chuyển làm nền tảng, tu luyện đám công pháp với vũ kỹ của Ma Linh Tộc dễ như ăn cháo.

“Đám đá màu đen kia chính là Ma Thạch, nàng tuyệt đối phải giữ bí mật, đừng để các tỷ muội nhìn thấy!” Lạc Nam nghiêm túc căn dặn nói.

“Vâng!” Thiên Vô Ảnh ngoan ngoãn gật đầu, đem Chiếc Nhẫn đeo vào ngón tay, lại không thèm nhìn nó thêm một chút, thân thể thơm ngát nhảy vào lòng Lạc Nam, hai tay ôm cổ hắn u oán nói:

“Chừng nào mới ăn người ta?”

“Ực…”

Lạc Nam nuốt một ngụm nước bọt ngắm nàng từ trên xuống dưới.

Thiên Vô Ảnh hôm nay mặc một bộ váy dài màu xanh nhạt, cơ thể thơm ngát, đường cong uyển chuyển, làn da trắng muốt như tuyết, ngũ quan tinh xảo tuyệt luân, ánh mắt mơ màng trong suốt, bờ môi hồng nhuận phả từng làn hương thơm ngát.

Lạc Nam vừa mới khôi phục sau đại chiến, cơ thể đang tràn trề năng lượng, hô hấp nhất thời nóng rực lên.

“Hừ!”

Vì đang ngồi trên đùi hắn, Thiên Vô Ảnh lập tức cảm giác được thứ giữa hai chân nam nhân đang đỉnh lên bờ mông mình, nàng kiều hừ một tiếng không phục nói:

“Ỷ Vân đến trước thiếp thì cũng thôi, vì sao Tu Hoa sư tỷ, hai hồ ly tinh Thục Phi với Tu Quyên cũng đã được rồi… thiếp vẫn còn chưa được là sao?”

Lạc Nam nghe ra giọng điệu của mỹ nhân ghen tuông, lại điềm đạm đáng yêu… hắn cười cười nhéo cái mũi quỳnh của nàng:

“Vì ta nhìn nàng như trẻ nhỏ nên không nỡ ăn chứ sao?”

“Trẻ nhỏ?” Thiên Vô Ảnh sóng mắt lưu chuyển, bất chợt trườn xuống hạ thân Lạc Nam, kéo quần hắn xuống cười trêu nói:

“Trẻ nhỏ mà ăn chán chê tiểu huynh đệ của chàng?”

Nói xong không đợi Lạc Nam phản ứng, đôi môi chúm chím xinh đẹp đã hé mở nuốt vào thanh vũ khí cứng rắn kia một cách thành thục.

Đầu lưỡi nhẹ nhàng mơn trớn làm ướt át thân côn, hai cánh môi mân mê, liếm láp từng đường gân dữ tợn.

“Hít!”

Lạc Nam hít một ngụm khí lạnh, côn thịt càng trở nên bành trướng trong miệng giai nhân, ánh mắt mơ màng hưởng thụ nàng phục vụ.

Thiên Vô Ảnh mở to đôi mắt đẹp liếc lên nhìn biểu hiện của hắn, nhìn thấy nam nhân của mình hài lòng, nàng càng thêm ra sức, lão luyện vô cùng.

Hai người mặc dù chưa chính thức giao hoan, nhưng đối với thân thể của nhau cực kỳ quen thuộc, trước đây Thiên Vô Ảnh nhiều lần làm cách này để giải tỏa sinh lý của hắn.

Mà Lạc Nam cũng không phải dạng vừa, mọi ngóc ngách trên thân Thiên Vô Ảnh hắn đã nắm trong lòng bàn tay, thậm chí số lượng và vị trí nốt ruồi trên người nàng cũng nhớ một cách kỹ lưỡng.

Theo động tác của Thiên Vô Ảnh ngày càng mạnh mẽ, nhiệt độ không khí trong mật thất đã dần nóng lên.

U cốc giữa hai chân Thiên Vô Ảnh dần dần ướt đẫm, mà côn thịt của Lạc Nam đã cứng rắn đến cực hạn.

“Tiểu Nam, miệng của thiếp mỏi rồi!”

Thiên Vô Ảnh nhả ra côn thịt dính đầy nước miếng của mình, lả lướt nhìn hắn gợi tình nói.

“Để ta thưởng cho nàng!”

Lạc Nam gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, cúi người bế lấy Thiên Vô Ảnh ép lên trên giường.

Lạc Nam cảm thấy thân là một nam nhân, để nữ nhân yêu mến của mình chủ động cầu hoan là một sự sai lầm nghiêm trọng, hắn phải bù đắp cho nàng.

Lạc Nam ra sức đè ép lên cơ thể yêu kiều mềm mại của Thiên Vô Ảnh, bờ môi nóng rực tìm ngay đóa hoa hồng nhuận của nữ nhân hôn xuống.

Thiên Vô Ảnh ánh mắt mị lên, ngoan ngoãn tách ra hàm răng trắng ngọc để nam nhân chiếm lấy đầu lưỡi ướt át của mình.

Miệng hai người dính lấy nhau, Dị Hỏa bùng nổ… y phục cả hai nhanh chóng hóa thành hư vô.

“Ưm…”

Da thịt mát lạnh của hai cơ thể trần truồng dính chặt lại tạo nên cảm giác nóng hổi khiến Thiên Vô Ảnh rên lên, môi của đôi nam nữ hòa quyện lấy nhau, hai cánh tay điêu luyện của Lạc Nam cũng không nhàn rỗi.

Một tay của hắn đã bắt lấy bầu sữa đầy ắp tròn lẳn của Thiên Vô Ảnh nhẹ nhàng nhào nắn, cảm giác đàn hồi mịn màng lan tràn khắp toàn thân, ngón trỏ và ngón cái kết hợp xoe xoe lấy đầu núm đỏ hồng săn cứng, tê tê dại dại thư sướng cực kỳ.

Một tay còn lại đã lướt qua vòng eo thon gọn tìm đến khe nứt giữa hai chân màu phấn hồng của nàng, ngón tay niết lên hai cánh môi bằng thịt ẩm ướt, thỉnh thoảng chạm vào hột le mẫn cảm.

“Ưm… ưm, thiếp… ngứa…”

Trước sự trêu chọc như ma quỷ của Lạc Nam, Thiên Vô Ảnh vừa hôn hắn vừa rên ư ử trong cổ họng, đôi đùi đẹp tách rời để bàn tay hắn dễ dàng thám hiểm, mà nàng cũng không phải dạng vừa nắm lấy khúc thịt cứng rắn kia nhanh nhẹn ma sát.

Làn da trắng tuyết của mỹ nhân dần trở nên ửng hồng, đầu ngón tay Lạc Nam len lỏi qua hai mép môi mềm tìm vào bên trong thân thể nàng.

Cảm giác được hai vách âm động nhẹ nhàng co thắt đầu ngón tay, hắn trêu chọc thụt ra thụt vào, hé môi Thiên Vô Ảnh ra nhìn vào mắt nàng thủ thỉ:

“Bảo bối, nàng thật là mẫn cảm!”

“Mau, mau biến thiếp thành người đàn bà của chàng!” Thiên Vô Ảnh yêu kiều thở gấp.

“Nàng vẫn luôn là của ta!” Lạc Nam tuyên bố.

Hắn cúi đầu, ngậm lấy một bầu sữa căng đầy của mỹ nhân vào trong miệng, đầu lưỡi đánh liên tục lên núm vú nàng, chỉ cảm thấy hương thơm thiếu nữ mê người, vị ngọt da thịt không có loại Tiên quả nào có thể mô phỏng.

Thiên Vô Ảnh chỉ cảm thấy mình bị đánh trúng điểm yếu, hai người gần gũi thời gian dài… Lạc Nam đã quá rõ ràng những chỗ mẫn cảm trên cơ thể nàng, bị hắn trêu đùa một chút nàng đã nhũn ra như vũng bùn, nước nôi ở cô bé trào dâng liên tục như hồng hà vỡ đê, trơn trượt đến mức một ngón tay của Lạc Nam nằm bên trong gần như không hề tồn tại.

“Nước thật nhiều…” Lạc Nam thầm nghĩ, Thiên Vô Ảnh là một trong những nữ nhân có dâm thủy nhiều nhất dàn thê tử của hắn.

Giường nệm đã ướt lênh láng, nàng cũng không chịu đựng nổi rên rỉ liên tục:

“Đừng… đừng có chọc thiếp, thiếp chịu hết nổi rồi!”

Hạ thân của nàng trống rỗng đến mức lạ kỳ, mặc dù chưa từng giao hoan nhưng cảm giác thèm muốn đã lấn át lý trí, cô bé của nàng lúc này quá mức trống rỗng, cần một thứ gì đó có thể lấp đầy.

Thân thể trần truồng giật giật, Lạc Nam thấy vậy biết nàng đã động tình đến đỉnh điểm, hắn không tiếp tục trêu đùa… tách đôi chân dài không chút tì vết của Thiên Vô Ảnh sang hai bên, ngắm nghía chốn đào nguyên thần thánh của nàng.

Chỉ thấy hai mép môi ngoài đã sớm hé mở như mời gọi, hạt thịt tròn trịa lồi cộm lên, bên trong khe nứt nhỏ xíu là một màu hồng phấn bóng loáng với suối nguồn chảy ra róc rách liên tục.

Hít sâu một hơi, Lạc Nam cúi đầu áp môi vào đó hôn thật mạnh, đầu lưỡi chen chút vào trong hút hết chất mật riêng tư của nàng.

“Á, Thiếp chết cho chàng xem!” Thiên Vô Ảnh giật bắn người, thân thể giật giật liên tục, một nguồn suối ngọt ngào bắn thẳng ra ngoài, nóng hổi mê người.

Lạc Nam giật mình, nàng vậy mà lên đỉnh rồi?

Thiên Vô Ảnh thở hổn hển, Lạc Nam tách môi khỏi cô bé, tiểu huynh đệ cũng đã sắp bùng nổ rốt cuộc tìm đến hai mép môi hồng nhuận.

Hắn cử động vùng hông, đầu khấc to lớn chen chút xen vào.

Vì đã quá mức ướt nhờn và trơn trượt, u cốc chật chội của Thiên Vô Ảnh vậy mà một hơi nuốt gọn côn thịt của hắn, bất chấp nàng vẫn còn trinh, màn mỏng bị đâm phá… máu đào hòa cùng dâm thủy chảy ra làm đỏ một mảng giường.

“Nàng quá mỹ diệu!”

Lạc Nam hít sâu một hơi khí lạnh, cảm giác lầy lội trơn trượt bao phủ cả đầu óc…

Bên trong nàng trơn trượt không cách nào hình dung, nước ấm lênh láng, các vách thịt như có sức hút mạnh mẽ quấn chặt lấy thân côn, dù với kinh nghiệm tình trường phong phú thì Lạc Nam vẫn cực kỳ thỏa mãn.

“Thiếp… vậy mà không cảm thấy đau?” Thiên Vô Ảnh rên hừ hừ, cảm giác thỏa mãn lắp đầu trí não và linh hồn, cơn sướng khi được lấp đầy không chút khe hở lấn át cả cơn đau phá thân.

Côn thịt kia như sinh ra để dành cho nàng, hai người hòa hợp một cách kỳ lạ…

Nàng vặn vẹo vòng eo, muốn tìm kiếm sự ma sát hơn thế…

“Ta động nhé?” Lạc Nam dò hỏi, mặc dù hắn cũng đang kiềm chế muốn điên rồi.

“Động đi chàng! Vừa động vừa hôn thiếp!” Thiên Vô Ảnh hai tay nâng lên vòng qua eo hắn.

Lạc Nam gật đầu, cúi xuống hôn lấy miệng nàng, hạ thân bắt đầu nhấp từng nhịp đầu tiên…

“Ưm… ưm, thiếp thích… thiếp sướng!”

Thiên Vô Ảnh truyền âm thỏ thẻ, đầu lưỡi chủ động tiến qua miệng nam nhân, đem nước miếng của hắn mút sạch.

Vòng eo nàng lắc lư theo từng nhịp, đón nhận côn thịt ma sát ra ra vào vào một cách từ tốn, mỗi cú thúc của Lạc Nam đều chạm đến nhụy hoa tâm của mình, Thiên Vô Ảnh vô cùng thỏa mãn.

Hai tay Lạc Nam cũng không nhàn rỗi mơn trớn khắp toàn thân mỹ nhân, chăm sóc nàng một cách tận tình nhất trong cơn giao hoan.

Lâu dần, động tác nhẹ nhàng không đủ thỏa mãn… Lạc Nam bắt đầu gia tăng tốc độ, côn thịt chất lượng xâm nhập u cốc chật chội, thanh âm giao hoan lan tràn khắp mật thất.

Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch…

“Ưm… ưm… ưm…”

Từng tiếng rên rỉ sung sướng vang lên, môi lưỡi hai người quấn quýt, Thiên Vô Ảnh không thể mở miệng, nhắm mắt tận hưởng dư vị mà từng tế bào mang đến.

Quá tuyệt vời, chẳng trách nam nhân của nàng cùng với các tỷ muội thích thú chuyện này như vậy.

Hôm nay, bổn cô nương phải lấy lại cả vốn lẫn lãi…

Nghĩ đến đây, Thiên Vô Ảnh truyền âm cho Lạc Nam nói: “Mình đổi tư thế đi chàng!”

Lạc Nam tuân lệnh, hắn xoay người điều chỉnh tư thế, để nàng nằm nghiêng trên giường, mà hắn lại chuyển từ nằm trên người nàng sang nằm phía sau, côn thịt sau lưng xâm nhập u cốc, nâng một chân phía trên của Thiên Vô Ảnh lên cao.

Ở tư thế này, gò mu trước của Lạc Nam mỗi một lần thúc đều đập vào bờ mông thịt tròn lẳn của Thiên Vô Ảnh, mà côn thịt cũng lấy một góc độ khác xâm nhập cơ thể nàng.

Hơn thế nữa, Lạc Nam từ phía sau thò tay đến trước nắn bóp bầu sữa, Thiên Vô Ảnh phải ngoáy cổ lại để cùng hắn hôn môi.

“Ưm… thiếp cảm nhận được sự mạnh mẽ của chàng!”

Thiên Vô Ảnh tựa người vào lòng ngực rắn chắc của nam nhân, để mặc côn thịt xâm chiếm mật huyệt, cảm giác bị chinh phục khiến trái tim nàng mê say.

Lạc Nam nhấp được vài trăm cái, Thiên Vô Ảnh lại muốn đổi tư thế khác…

Lúc này, nàng chủ động nằm sấp, nửa quỳ gối chu lên bờ mông gợi cảm của mình, để Lạc Nam đứng phía sau thúc từng cú lúc cán vào tiểu huyệt.

BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH…

Đây là tư thái Lạc Nam có thể nhấp thô bạo một cách dễ dàng nhất, tay hắn bấu chặt bờ mông trắng nõn của nàng để lại từng dấu vết, côn thịt thô bạo nện thật mạnh.

“Hừ… hừ… chết thiếp rồi, sướng chết Vô Ảnh của chàng rồi…”

Do hai người không hôn môi, Thiên Vô Ảnh bất chấp tất cả rên lên thành tiếng, Lạc Nam phải dùng Bá Lực phong tỏa bốn phía mật thất, ngăn không cho thanh âm hoan ái của hai người lan truyền ra ngoài.

“Ta cũng sướng… nàng bót quá!”

Lạc Nam thở hừ hừ, không thể không thừa nhận… chơi theo kiểu chó sướng mà cũng cực kỳ mất sức, vì ở tư thế này khe thịt của mỹ nhân chật ních đến cực hạn, sự ma sát giữa hai bộ phận ở một đẳng cấp khác, mỗi cú thúc lại chạm đến tận sâu trong hoa tâm.

Côn thịt được xoa bóp một cách mạnh mẽ, dây thần kinh mẫn cảm của cả hai hoạt động hết công sức, cảm giác mụ mị dâng tràn khắp đầu não.

“Sướng… chịu hết nổi rồi chàng ơi…”

Linh hồn lơ lửng trên chín tầng mây, Thiên Vô Ảnh hé mở môi hồng rên ư ử, nước miếng chảy ra hai bên mép, mái tóc nàng rối bời, làn da phủ đầy dấu vết hoan ái, hình tượng dâm mỹ đến cực điểm.

Mà Lạc Nam không thèm áp chế thân thể, côn thịt của hắn đã bành trướng đến mức khủng nhất trong người Thiên Vô Ảnh, giật giật liên tục…

“Ra đi chàng, ra cùng với thiếp…”

Thiên Vô Ảnh thốt lên, tận cùng cơ thể nàng có một dòng nước ấm sắp trào dâng, thân thể đầy mồ hôi thơm ngát, u cốc co thắt dữ dội.

BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH…

Lạc Nam điên cuồng chạy nước rút, gần ngàn cú thúc mạnh mẽ được hắn tung ra, bờ mông Thiên Vô Ảnh đỏ bừng lên vì va chạm da thịt.

“Ta ra!!”

Gầm lên một tiếng, côn thịt giật mạnh, vô số luồng sinh mệnh trắng đục nóng hổi cuồng phún, đánh vào tận cùng hoa tâm của mỹ nhân.

“Sướng… thiếp yêu chàng!”

Thiên Vô Ảnh thả lỏng toàn thân để cơn cao triều đánh tới, nước ấm đỉnh điểm của nàng cùng lúc trào dâng, đón lấy sinh mệnh của Lạc Nam hòa quyện vào chúng, tạo thành một hỗn hợp đầy mùi vị riêng biệt.

“Ưm… ưm… ưm…”

Thiên Vô Ảnh ngã lăn ra giường, bộ ngực phập phồng lên xuống, ánh mắt mê ly, bờ môi ướt át, đầu lưỡi nhả ra…

Lạc Nam đổ ập xuống ôm nàng vào ngực, côn thịt vẫn cắm chặt trong âm động, vuốt ve từng tấc da thịt của nàng…

Lạc Nam liếm láp da thịt nàng thủ thỉ nói: “Làm tiếp nhé bảo bối!”

“Ừm…” Thiên Vô Ảnh mím môi gật đầu.

Lạc Nam lật úp nàng xuống, một lần nữa ma sát dữ dội…

Không biết qua bao lâu, sau khi đã lên đỉnh liên tục bảy lần, côn thịt của Lạc Nam một lần nữa thức tỉnh trong cơ thể Thiên Vô Ảnh.

“Tha… tha cho thiếp!” Thiên Vô Ảnh mếu máo, hai mép môi bên dưới của nàng còn sưng tấy lên, cơn sướng vẫn còn chưa nguôi ngoai.

“Nhưng ta còn chưa tận hứng a!” Lạc Nam cười khổ rút côn thịt ra ngoài, hắn phát hiện sau khi mình đột phá Ngọc Thể và Ngọc Tiên, nhu cầu sinh lý càng gia tăng mãnh liệt.

“Thiếp dùng miệng hầu hạ chàng!” Thiên Vô Ảnh yêu chiều nói.

Lạc Nam hôn lên trán nàng, hắn nghĩ nghĩ cười tà nói:

“Hai vị lão bà, xem kịch hay đủ rồi thì mau ra hầu hạ phu quân!”

Thiên Vô Ảnh giật mình nhìn dáo dác, rất nhanh nàng thở phào một hơi.

“Hừ!”

Chỉ thấy Quang Nhi với Hỏa Nhi đã trần như nhộng xuất hiện, hai kiện ngọc thể thành thục mẫn cảm phô bày trong không khí, ánh mắt quyến rũ nhìn Lạc Nam với Thiên Vô Ảnh.

Lạc Nam cười haha, tiến lên vòng tay ôm lấy hai nữ đè xuống giường.

Một màn đại chiến lại diễn ra, Thiên Vô Ảnh nhìn một hồi rốt cuộc chịu không nổi tiếp tục gia nhập chiến cuộc.

Nhất long tam phụng điên cuồng ái ân, Lạc Nam được một phen phóng túng…

Xuân sắc bao trùm cả mật thất chật chội…

… Bạn đang đọc truyện Con đường bá chủ – Quyển 5 tại nguồn: https://truyen321.net/con-duong-ba-chu-quyen-5/

Cùng Thiên Vô Ảnh và hai tiểu bảo bối Hỏa nhi, Quang nhi giao lưu bàn luận chuyện nhân sinh chán chê, Lạc Nam cũng xách mông ra khỏi mật thất.

Thiên Vô Ảnh cầm một đống lớn Ma Thạch tiếp tục bế quan, lần này là tập trung tu luyện lĩnh ngộ tài sản của Ma Linh Tộc, ngày xuất quan chắc hẳn sẽ có thu hoạch nhất định.

Lạc Nam trong tay lắc lư một kiện pháp bảo không gian, bên trong chính là Nhân Kê cùng Tiểu Đậu Bỉ vẫn đang bị trói buộc.

Bất quá ở Bồng Lai Tiên Đảo thả hai bọn hắn ra rất không thích hợp, mà chính mình lại đang bị Đại Đảo Chủ cấm chân chưa được rời đảo.

“Xin phép ngoại lệ một lần chắc là được!”

Nghĩ nghĩ, Lạc Nam thả người bay lên Chủ Đảo…

Hắn muốn tìm Âu Dương Thương Lan, lấy lý do có việc gấp ra ngoài vài ngày.

… Bạn đang đọc truyện Con đường bá chủ – Quyển 5 tại nguồn: https://truyen321.net/con-duong-ba-chu-quyen-5/

Gần như toàn bộ Bồng Lai Tiên Đảo đều đã bế quan tu luyện, cảnh tượng oanh oanh yến yến thường ngày không còn nhìn thấy, trái lại chỉ có cảnh đẹp quạnh quẽ như chốn tiên cảnh không người.

Lạc Nam tiến vào Chủ Đảo, nhắm ngay vị trí đài các của Âu Dương Thương Lan đi đến.

Lầu các của Âu Dương Thương Lan không quá to lớn, nằm gọn giữa một hồ nước nhỏ trong veo, xung quanh có từng đóa sen trắng tinh khiết.

Mặc dù tính cách có phần bá đạo hiếu chiến, nhưng trong tâm Âu Dương Thương Lan vẫn thích sự thanh u yên tĩnh, nàng không phải người ưa náo nhiệt.

Chỉ là khiến Lạc Nam có phần ngoài ý muốn, hắn tiến đến lầu các của Âu Dương Thương Lan nhưng chưa kịp nhìn thấy nàng, đã thấy Đạm Đài Uyển một thân cung trang màu tím đang nhẹ nhàng ngồi bên bờ hồ, đôi chân trần như ngọc thả vào trong nước, so với sen trắng xung quanh còn xinh đẹp hơn.

Cảm giác có người đến gần, Đạm Đài Uyển mở ra đôi mắt đẹp đang khép hờ, nhìn thấy Lạc Nam trong mắt xuất hiện một tia ngoài ý muốn, khó hiểu hỏi:

“Tiểu Yên, muội đến tìm Đại Đảo Chủ sao?”

Lạc Nam gật đầu đáp: “Đúng rồi, Đạm Đài sư tỷ vì sao lại ở đây? Không bế quan sao?”

“Ta vừa mới đột phá Tiên Vương, củng cố tu vi cũng đã xong rồi, gấp gáp bế quan cũng đâu có thu hoạch!” Đạm Đài Uyển lắc đầu, vuốt lấy mái tóc chảy dài xuống một bên vai nhu thanh nói.

Lạc Nam hiểu ra, ngồi xuống bên cạnh nàng hỏi: “Đạm Đài sư tỷ vì sao ở đây? Đại Đảo Chủ đâu rồi?”

Nhìn dáng vẻ của Đạm Đài Uyển là đang trông coi lầu các của Âu Dương Thương Lan, đại đảo chủ không biết đi đâu mất.

Đạm Đài Uyển khuôn mặt hiện lên vẻ ngưỡng mộ, sùng bái nói ra:

“Đại đảo chủ muốn quen thuộc sức mạnh của Ngân Dạ Song Thương nên lôi kéo Nhị đảo chủ với Tam đảo chủ ra ngoài vũ trụ luận bàn rồi!”

“Quả nhiên mọi thành quả đều cần sự nỗ lực a!” Lạc Nam nghe xong cũng gật gù một phen.

“Đương nhiên rồi! Các vị Đảo Chủ chính là tấm gương mà tất cả đệ tử chúng ta phải noi theo!” Đạm Đài Uyển thành tâm tán thành.

Đừng thấy ba vị Đảo Chủ mạnh mẽ mà cho rằng chiến tích của các nàng là do bẩm sinh mà có, các nàng ấy cũng phải trải qua khổ luyện cực kỳ vất vả mà người thường khó thể sánh kịp.

Vừa mới khôi phục thương thế chưa lâu đã tiến vào trạng thái huấn luyện, quả thật là không hề nhàn rỗi a.

Bất quá nếu ba vị Đảo Chủ đã đi vắng, như vậy Lạc Nam chỉ đành chuyển ánh mắt cầu khẩn sang Đạm Đài Uyển:

“Đạm Đài sư tỷ, ta có chút việc muốn xin ra ngoài, cam đoan sẽ trở về trước khi ba vị Đảo Chủ quay lại!”

“Không được!”

Lạc Nam vừa dứt tiếng, Đạm Đài Uyển đã lắc đầu như trống bỏi: “Muội hiện tại danh tiếng quá thịnh, Đại Đảo Chủ nói rất có thể đã bị Săn Ma Điện chú ý, huống hồ đang trong thời điểm nhận phạt, cấm ra khỏi Đảo!”

“Nhưng mấy lần trước ta cũng rời đảo tham gia chiến đấu a!” Lạc Nam biện hộ nói.

“Đó là trường hợp đặc biệt, quá trình chiến đấu của muội cũng do Đại Đảo Chủ và chúng ta giám sát, sao có thể so sánh?” Đạm Đài Uyển vẫn tỏ thái độ kiên quyết.

Lạc Nam nhức cả trứng, ra vẻ đau khổ nói ra: “Ta đang Luyện Đan nhưng thiếu thốn nguyên liệu, cần đến Thiên Địa Hội mua sắm một chút mà thôi, tuyệt đối sẽ không gây chuyện!”

“Chuyện nhỏ!” Đạm Đài Uyển không cho là đúng nói: “Muội viết ra những nguyên liệu cần dùng, tỷ sẽ đích thân đi mua thay muội!”

Lạc Nam khóe môi co giật, cắn răng nói: “Ta cũng không phải trẻ con, thực lực của ta còn mạnh hơn tỷ!”

“Hừ!” Đạm Đài Uyển yêu kiều hừ một tiếng, liếc xéo hắn: “Ta mặc kệ, muội muốn rời Đảo phải bước qua cửa của ta!”

Lạc Nam bó tay, sắc mặt ủ rũ rời khỏi lầu các…

“Cố gắng đi, sắp hết thời hạn rồi!” Sau lưng vẫn còn vang lên thanh âm khích lệ của Đạm Đài Uyển.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x