Con đường bá chủ - Quyển 5

Chương 157

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 157
Không biết qua bao lâu, môi của Hồn Thiên Nữ Hoàng có chút sưng đỏ, Lạc Nam rốt cuộc tách ra…

Một sợi dây bạc trong suốt ướt đẫm nối liền khuôn miệng hai người, gò má Hồn Thiên Nữ Hoang đỏ như đào chín, ánh mắt mơ màng chưa thoát khỏi cơn mê…

“Ta phải đi…” Lạc Nam trầm thấp nói.

“Ôm thiếp thêm một chút!” Hồn Thiên Nữ Hoàng vòng tay siết chặt hắn, đầu tựa vào lòng nam nhân như muốn hòa tan Lạc Nam vào trong mình.

Một nụ hôn sâu ngọt ngào, khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại không ít…

Lạc Nam trầm mặc, vòng tay ôm lấy vòng eo thon thả uyển chuyển của nàng, nhẹ nhàng hít thở mùi hương nồng nàn từ thân thể giai nhân…

“Thiếp tên Trì Du Điệp…”

Giai nhân thỏ thẻ bên tai, thời gian như đọng lại…

… Bạn đang đọc truyện Con đường bá chủ – Quyển 5 tại nguồn: https://truyen321.net/con-duong-ba-chu-quyen-5/

“Keng, Ký Chủ có muốn tác động quỹ tích thời gian, trở về thời điểm lúc ban đầu, tiêu hao 55 tỷ Điểm Danh Vọng?”

Tiến vào Vạn Giới Môn, bên tai Lạc Nam đã vang lên âm thanh nhắc nhở của Hệ Thống.

Lạc Nam hiểu nếu mình tiêu hao 55 tỷ Điểm Danh Vọng, hắn sẽ trở về đúng vị trí và thời điểm khi chưa tiến vào Vạn Giới Môn ở Hải Vực Tinh, điều đó đồng nghĩa 11 ngày qua hắn giống như chưa từng biến mất.

Ở hạ giới mỗi ngày tiêu hao 5 tỷ Điểm Danh Vọng, 55 Tỷ chính là 11 ngày… khoảng thời gian không quá dài.

Có chút suy nghĩ, Lạc Nam cuối cùng quyết định tiết kiệm Điểm Danh Vọng, chấp nhận bỏ lỡ 11 ngày thời gian.

Tin tưởng Bạch Nguyệt Tộc đã muốn phong tỏa Hải Vực Tinh nhằm tạo sức ép về mặt tâm lý, 11 ngày còn chưa đủ dài để xảy ra biến cố khác thường nào.

“Không sử dụng Điểm Danh Vọng!”

“Keng, trở về Hải Vực Tinh… thời gian đã qua 11 ngày!”

… Bạn đang đọc truyện Con đường bá chủ – Quyển 5 tại nguồn: https://truyen321.net/con-duong-ba-chu-quyen-5/

Khôi phục diện mạo Lạc Yên, thân thể Lạc Nam xuất hiện bên trong mật thất trên Bồng Lai Tiên Đảo…

Hắn mở ra Thấu Thị Vạn Lý thăm dò tình huống, quả nhiên phát hiện mọi thứ vẫn còn chưa thay đổi gì, Gia Tốc Trận vẫn đang vận chuyển, chúng nữ Bồng Lai Tiên Đảo vẫn đang bế quan…

“Ngươi lại sai phạm!”

Đúng lúc này, một âm thanh như có như không vang lên bên tai, Lạc Nam toàn thân cứng đờ…

Không biết từ bao giờ, Đại Đảo Chủ Âu Dương Thương Lan đã lười biếng ngồi ở một bên, đôi chân thon dài gác chồng lên nhau, ý vị thâm trường nhìn lấy hắn…

Lạc Nam nhìn bộ dạng yêu mị của nàng nhất thời nuốt một ngụm nước bọt, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Hình phạt một năm không được rời đảo vẫn còn rành rành ra đó, nhưng hiển nhiên lần này rời đi 11 ngày, hắn bị Âu Dương Thương Lan phát hiện rồi.

Cũng khó trách, Âu Dương Thương Lan là Thiên Vương Cấp Bậc cường giả, một đệ tử biến mất khỏi Đảo 11 ngày khó tránh khỏi cảm ứng của nàng.

Lạc Nam có chút cười khổ, khô khốc nói: “Đệ tử đi vơ vét chút ít nguyên liệu Luyện Khí hỗ trợ các tỷ muội chiến với Bạch Nguyệt Tộc!”

Nói xong Lạc Nam phất tay, hàng đống Nguyên Liệu từ thấp đến cao chất chồng như núi trước mặt…

Âu Dương Thương Lan thấy vậy vẫn không có biểu hiện quá lớn, trái lại có chút bất ngờ đánh giá Lạc Nam:

“Đột phá Ngọc Hồn?”

“Đệ tử có một tấm Phù Chú truyền tống xuống Hạ giới, vô tình bắt gặp các Thiên Tài Bạch Nguyệt Tộc…” Lạc Nam tự biên tự diễn nói.

Hắn cố tình bộc lộ tu vi Hồn Tu để đánh lạc hướng Âu Dương Thương Lan, quả nhiên là có hiệu quả…

Chỉ thấy nàng chăm chú lắng nghe, đến đoạn Lạc Nam hỗ trợ Hồn Thiên Giới đánh úp đám thiên tài Bạch Nguyệt Tộc và cướp đi linh hồn của bọn hắn, bên trong đôi mắt đẹp rõ ràng sáng lên một chút, hiếm thấy tán dương nói:

“Làm không tệ…”

Lạc Nam thở phào nhẹ nhõm, cũng may hắn nhanh trí bịa ra chuyện có Phú Chú xuống Hạ giới, bằng không cũng chẳng biết làm sao giải thích về Vạn Giới Môn.

Mà Âu Dương Thương Lan cũng biết Lạc Nam có rất nhiều đồ tốt nên cũng chẳng mấy nghi ngờ.

Nhưng rất nhanh, sắc mặt Âu Dương Thương Lan trở nên nghiêm nghị, âm thanh trầm thấp nói:

“Xem ra chúng ta phải đảo khách thành chủ, chiếm quyền chủ động… tập kích Bạch Nguyệt Tộc, gây phiền phức cho bọn hắn ngay lúc này!”

Lạc Nam nghe vậy giật mình hỏi: “Vì sao? Chúng ta đang cần thời gian phát triển, kéo dài thời gian càng lâu càng tốt mới đúng chứ?”

Âu Dương Thương Lan liếc xéo đôi mắt đẹp nhìn hắn, môi thơm hé mở phân tích nói:

“Ngươi nghĩ chết đi số lượng lớn thiên tài như vậy Bạch Nguyệt Tộc sẽ không phản ứng gì sao?”

Lạc Nam nghe vậy giật nảy mình, một cổ khí lạnh chạy dọc theo sống lưng.

“Hiểu ra rồi chứ?” Âu Dương Thương Lan nhếch môi đỏ:

“Với tính cách của Bạch Nguyệt Tộc, chết đi nhiều thiên tài như vậy bọn hắn sẽ truy cứu đến cùng, chuyện ở Hồn Thiên Giới không khó để che giấu, đến khi đó Hồn Thiên Giới có thể thoát nạn sao?”

Lạc Nam nắm tay siết chặt, nghĩ đến Trì Du Điệp… cảm giác lo lắng dâng lên mãnh liệt, ánh mắt lóe lên nói:

“Chúng ta phải toàn lực náo loạn, gây phiền phức cho Bạch Nguyệt Tộc, để bọn hắn sứt đầu mẻ trán, không có thời gian truy cứu Hồn Thiên Giới!”

“Chính xác!”

Âu Dương Thương Lan đầu lưỡi đầy hương vị liếm môi, hưng phấn tràn đầy nói ra:

“Chuyện này cứ để ta và tiểu Tuyết lo liệu, ngươi cứ an tâm Luyện Khí đi!”

… Bạn đang đọc truyện Con đường bá chủ – Quyển 5 tại nguồn: https://truyen321.net/con-duong-ba-chu-quyen-5/

Căn cứ của Bạch Nguyệt Tộc…

Một tòa Cổ Lâu cao chót vót hiên ngang tọa trấn, đỉnh Lâu treo lấy vầng trăng khuyết tà dị, xung quanh thủ vệ sâm nghiêm, liên tục là các luồng Hồn Lực mạnh mẽ quét khắp thiên địa, tuần tra bốn phía, so với Thần Thức còn hiệu quả hơn.

Cổ Lâu này chính là Bạch Nguyệt Lâu, nơi diễn ra các cuộc thương nghị trọng yếu của cao tầng Bạch Nguyệt Tộc.

Bên trong Bạch Nguyệt Lâu lúc này, bầu không khí tràn đầy cảm giác ngưng trọng, hàng loạt thân ảnh mặc áo choàng trắng chắp tay mà đứng, đầu tóc trắng xóa nhẹ bay, tà dị mà thần bí đến cực hạn.

Tại trong không gian, tất cả mọi người đều đứng… duy chỉ có một nam tử là hiên ngang ngồi trên một chiếc Hồn Tọa được ngưng tụ từ vô số Hồn Lực oán than mà thành, thỉnh thoảng người ta vẫn nghe thấy từng âm thanh rên rỉ, oan khuất từ Hồn Tọa truyền ra, rợn cả gai ốc.

Nam tử ngồi trên Hồn Tọa này diện mục âm trầm, khí sắc như một xác ướp rất giống với những Bạch Nguyệt Tộc khác, tuy nhiên có một đặc điểm lại khiến hắn trở nên khác biệt.

Hắn… có đến tận ba con Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn.

Hai con Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn phân biệt ở hai bên mắt trái và mắt phải, và con thứ ba lại nằm giữa vầng trán, tạo cho người khác một cảm giác cao thâm khó dò, thâm bất khả trắc.

Nam tử sở hữu ba con Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn này không ai khác chính là Bạch Nguyệt Tộc tộc trưởng – Bạch Nguyệt Dương.

Ở sau lưng Bạch Nguyệt Dương, một tên thanh niên cung kính đứng thẳng, giống với Bạch Nguyệt Dương, hắn cũng sở hữu ba con Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn, tuy nhiên kém hơn ở chỗ, con Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn ở giữa trán vẫn chưa mở ra, còn đang nhắm chặt.

Thanh niên này chính là đệ nhất thiên tài Bạch Nguyệt Tộc, con trai của Bạch Nguyệt Dương, thiếu chủ Bạch Nguyệt Vật.

Ở trước mặt Bạch Nguyệt Dương và Bạch Nguyệt Vật, toàn thể chúng trưởng lão Bạch Nguyệt Tộc đứng bên dưới mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, thân thể thấp thỏm, tràn ngập bất an và lo lắng…

“Có ai nói cho bổn tọa, vì sao Tộc ta đột ngột mất đi nhiều hậu bối như thế hay không?”

Bạch Nguyệt Dương nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói không nghe ra tức giận hay u buồn, vô tình vô cảm, chẳng mang theo tí cảm xúc nào.

Nhưng chính là một giọng nói như thế, lại như tác động trực tiếp vào linh hồn của toàn bộ Bạch Nguyệt Tộc từ trên xuống dưới, có người đã nhịn không được quỳ rạp xuống đất.

Bọn hắn, thật sự sợ hãi…

Bạch Nguyệt Tộc Trưởng cũng giống như một vài trưởng lão sở hữu tu vi Hồn Vương Viên Mãn mà thôi, nhưng sự đáng sự của hắn nằm ở Linh Hồn tinh khiết nhất toàn tộc.

Hồn Lực một khi đối chiến trong cùng cấp, kẻ có Hồn Lực tinh khiết hơn sẽ giành chiến thắng, chưa kể… còn có con mắt thứ ba kia.

Hiển nhiên, việc có hơn chín phần mười các hậu bối thiên tài tử vong đã truyền khắp Bạch Nguyệt Tộc, tạo nên một cơn địa chấn oanh tạc toàn tộc khiến toàn thể thành viên cao tầng của Bạch Nguyệt Tộc phải tập trung lại đây…

Trước câu hỏi của Bạch Nguyệt Dương, toàn bộ Bạch Nguyệt Tộc từ trên xuống dưới câm lặng như hến, không một ai dám mở miệng trả lời.

Hàng loạt ánh mắt đổ dồn về phía một tên nam tử mũi ưng, ánh mắt như ẩn như hiện chứa đầy sát khí…

Nam tử mũi ưng ở bên ngoài cao cao tại thượng, lúc này đây hai chân như muốn nhũn ra.

Mà lúc này, Bạch Nguyệt Dương cũng đưa mắt nhìn về phía hắn:

“Bạch Nguyệt Lâm, nghe nói con trai tốt của ngươi rủ rê hầu hết hậu bối của tộc chúng ta đi săn… như vậy con mồi đâu hết rồi? Vì sao ngay cả những kẻ đi săn cũng không trở lại?”

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x