Con đường bá chủ - Quyển 4

Chương 88

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Đám người nhất thời chần chờ… số lượng bọn hắn đông hơn bên phía Trung Tiên Giới, tuy nhiên thực lực lại chênh lệch quá xa, không ít người đã có ý định lùi bước… bất quá vẫn còn vài sự bâng khuâng, hiển nhiên là không đành lòng.
“Hử? Các ngươi còn ý kiến?”

Đạo Huyền Tông một tên đệ tử béo mập trợn tròn mắt, sát khí như ẩn như hiện.

Bọn hắn cũng cần có thời gian để tìm kiếm cơ duyên bên trong hạch tâm bí cảnh, đám ruồi này nếu không chịu rời đi làm sao có thể an lòng?

“Ta… ta mới không tin các ngươi dám giết toàn bộ chúng ta, chúng ta vẫn cứ ở tại nơi này, đến khi nào được vào mới thôi!” Một thiên tài Tiểu Tiên Giới khác lại bị kích thích lòng tự tôn, ra vẻ mạnh miệng nói.

Như đã nói… đã tiến vào đến nơi này, chẳng ai là người hèn nhát… các thế lực Trung Tiên Giới muốn áp chế bọn hắn không ngẩng đầu lên được còn kém xa lắm.

“Ngươi nói không sai… các ngươi rất đông, chúng ta không thể giết toàn bộ, nhưng sẽ ưu tiên giết những kẻ có tư tưởng chống đối như ngươi!” Vô Lượng Quân cười gằn, ánh mắt khóa chặt tên thiên tài.

Trong khoảnh khắc đó, thân thể hắn hóa thành một đám sương mù không bắt được quỷ tích…

Chỉ thoáng chốc sau, thanh niên thiên tài đã bị Vô Lượng Quân một tay nắm cổ nâng cao lên, ánh mắt cao cao tại thượng nhìn xung quanh, vừa khinh khỉnh vừa nhàn nhạt nói:

“Cơ duyên chỉ dành cho cường giả chân chính… các ngươi đều là kẻ yếu kém vô dụng, tư cách nào tranh giành cơ duyên?”

“Muốn giữ mạng, thì mau cút!”

Vô số người sắc mặt trở nên trắng nhợt, lời của Vô Lượng Quân như một gáo nước lạnh dập tắt hy vọng của bọn hắn.

Đúng… tại thế giới mạnh được yếu thua, cơ duyên cũng là thứ cần phải tranh đoạt, Trung Tiên giới mạnh hơn Tiểu Tiên giới bọn hắn, chiếm hữu toàn bộ các cơ duyên cũng là bình thường.

“Chiếu theo lời ngươi nói… vậy chỉ cần có thực lực, sẽ có quyền chiếm hữu cơ duyên đúng chứ?”

Đúng lúc này, có một âm thanh mang theo chút lười biếng cười khẽ vang lên.

“Kẻ nào?”

Vô Lượng Quân nhướn mày, mà vô số ánh mắt cũng nhanh chóng tập trung vào người vừa nói chuyện.

Lạc Nam không biết từ bao giờ đã đeo vào Mặt Nạ Thiên Diện, gương mặt che đậy thản nhiên bước đến, khí thế toàn thân thu liễm… nhìn qua chẳng khác nào người bình thường.

“Tà Tu?!”

Vô số người từng xem trận chiến cũ, tròng mắt cả đám lập tức co rụt lại.

“Là ngươi?” Hải Sa cùng với Đạo Lãng ánh mắt nhìn đăm đăm, cũng chính kẻ này là người đưa bọn hắn vào nhân sinh lý tưởng, tác thành cho kiếm đấu với kiếm trong truyền thuyết…

Chỉ bất quá bất kể là Hải Sa hay Đạo Lãng đều hận chết tên “Tà tu”, dù sao ý đồ khi đó của hắn hoàn toàn đen tối khi đem Dục Hỏa đánh vào cơ thể Hải Sa, sau đó mới tạo nên cuộc tình oan trái.

Mà khi hai chữ “Tà tu” vừa ra, toàn trường đã lập tức chấn động… bởi vì khắp các nơi trong Bí Cảnh đã có lời đồn đại ai cũng biết, một tên tà tu đeo mặt nạ da người là kẻ đã cướp được thể xác hoàn chỉnh và cả nhẫn trữ vật của ba vị Tiên Vương, bên trong nhất định sẽ có không ít truyền thừa hay vật quý trọng.

Khiến không ai ngờ đến chính là, tên này đã đạt những thứ như vậy vẫn còn chưa cảm thấy thỏa mãn, tiếp tục muốn thăm dò hạch tâm bí cảnh để vơ vét chỗ tốt.

Người so với người đúng là tức chết…

Bất quá lúc này đây, cả đám lại dùng sắc mặt tò mò pha lẫn khó hiểu nhìn xem “tà tu”, chẳng biết vì sao tên này có can đảm xuất hiện trước số lượng lớn Thiên Tài đến từ Trung Tiên Giới như vậy…

Phải biết dù ở trận chiến trước đó… thì tên tà tu này vẫn chưa giết được ai, sau cùng phải chơi bài chuồn lẩn trốn.

Mà tham chiến khi đó chỉ có Hải Sa, Đạo Trần và Đạo Lãng ba người mà thôi…

Nhân số của Trung Tiên giới lúc này trội hơn khi đó không biết bao nhiêu lần, tên tà tu dám một mình hiện thân, lại còn có vẻ như khiêu khích Vô Lượng Quân đám người, hắn lên cơn điên sao?

Vô Lượng Quân đám người ánh mắt cũng là tràn đầy tham lam nhìn xem Lạc Nam, chẳng hiểu ai cho hắn gan hùm mật báo, sở hữu ba chiếc nhẫn Trữ Vật của ba tôn Tiên Vương còn dám ngang nhiên xuất hiện.

Hắn không biết hắn lúc này giá trị thậm chí còn vượt qua hạch tâm bí cảnh sao?

Bởi vì hạch tâm bí cảnh còn quá bí mật, hung hiểm chưa được bảo toàn… muốn tìm cơ duyên sẽ phải trả giá.

Ngược lại chỉ cần giết tên “tà tu” trước mắt này, chắc ăn sẽ có ba truyền thừa Tiên Vương rồi.

“Thật sự không biết là nên ca ngợi lòng dũng cảm của ngươi hay xem ngươi là kẻ ngu ngốc, lại dám một lần nữa xuất hiện trước mặt chúng ta!” Hải Sa oán độc nhìn xem đối thủ cũ của mình, nhớ lại thời điểm mình bị nghiền ép một cách trực diện đó, hắn vừa nhục vừa giận…

“Hừ, chó cậy gần nhà!” Lạc Nam khinh bỉ liếc Hải Sa một chút, tên này ỷ vào nhân số đông đảo mà dám to mồm trước mặt hắn, đổi lại chỉ có hai người đơn đấu… cho Hải Sa một trăm lá gan cũng chẳng dám thở mạnh trước mặt Lạc Nam.

“Ngươi…” Hải Sa bị Lạc Nam xem thường cảm thấy máu dồn lên não, phẫn nộ thở phì phò.

“Ta vì sao không dám xuất hiện? Các ngươi có gì đáng sợ sao?” Lạc Nam cười hỏi ngược lại, ánh mắt đảo quanh Đạo Huyền Tông, Hải Yêu Cung và Thiên Nhai Hải Các đám người.

Có gì đáng sợ sao?

Nhiều người nuốt nước miếng khô khốc, chứng kiến thực lực của Vô Lượng Quân trước đó rồi mà tên này còn dám mạnh miệng đến thế ư.

“Ý ngươi là sao? Ngươi muốn chúng ta đáng sợ đến mức độ nào?” Vô Lượng Quân có chút thú vị, ánh mắt lấp lóe ẩn chứa sát cơ lẫm liệt.

Lạc Nam lười biết ngáp một tiếng, thản nhiên nói ra:

“Ý của ta rất rõ ràng, ba phương thế lực của các vị chính là rác rưởi… dù cố gắng tỏ vẻ như thế nào cũng không thể làm cho ta sợ hãi được!”

Lời vừa nói ra… toàn trường hít một ngụm khí lạnh…

Nếu trước đó bọn hắn cảm nghĩ Vô Lượng Quân đám người bá đạo và ngông cuồng, thì hiện tại khi Lạc Nam vừa mở miệng, bọn hắn cảm thấy Vô Lượng Quân như trẻ nhỏ gặp phụ mẫu, hoàn toàn không đủ tư cách so sánh.

Vô Lượng Quân đám người là lấy tư thái bề trên cao cao tại thượng của Trung Tiên Giới ra làm giá đỡ, mà Lạc Nam lại lấy chính bản thân hắn ra tuyên bố ba thế lực Trung Tiên giới chỉ là rác rưởi, chẳng khác nào trực tiếp vả mặt Vô Lượng Quân đám người?

Trong khoảnh khắc, vô số người hít một ngụm khí lạnh, kính nể nhìn Lạc Nam.

Mặc kệ Lạc Nam có ngu ngốc hay vấn đề thần kinh gì hay không… thì việc hắn trút giận cho toàn thể Tiểu Tiên Giới phụ thuộc chửi mắng Trung Tiên giới thật con mẹ nó sung sướng rồi.

Trước đó bọn hắn bị Trung tiên giới đám thiên tài áp chế ngay cả thở mạnh cũng không dám…

Vậy mà Lạc Nam vừa xuất hiện, đã đem Trung tiên giới mắng đến máu me đầy đầu, trực tiếp chỉ định bọn hắn là rác rưởi.

Trong khoảnh khắc, rất nhiều người âm thầm đưa ngón tay cái về phía Lạc Nam, cảm giác tên này tuyệt đối trâu bò.

Nam nhân này đã dám nói như vậy, nếu hắn không phải tự tin tuyệt đối trước thực lực của mình thì sẽ là bệnh thần kinh…

Nhìn bề ngoài của Lạc Nam kiểu gì cũng không ra dáng bệnh thần kinh cả, vì thế đám thiên tài Tiểu Tiên Giới đã bắt đầu có chút chờ mong, hy vọng hắn sẽ tạo nên kỳ tích…

Chỉ bất quá… lấy sức một người chống chịu toàn bộ thiên tài Trung Tiên Giới có mặt ở Bí Cảnh lúc này, nghe qua thật chẳng thể nào khả thi.

“Tiểu tử… lời của ngươi sẽ vô tình khiến ngươi chết thảm, cực kỳ thê thảm có biết không?”

Nhân Yêu của Hải Yêu Cung vốn nóng nảy táo bạo, nghe Lạc Nam vậy mà hung hăng phách lối như thế, cả đám đã sát khí dâng trào, thề phải lột da rút gân Lạc Nam.

“Thích thì đánh đi… già mồm quá!” Lạc Nam lười biếng liếc mắt nhìn Hải Sa một chút, sau đó bất chợt khoanh chân ngồi giữa không trung…

“Hắn muốn làm gì?” Một tên thiên tài Đạo Huyền Tông mở miệng hỏi.

Vô số người sắc mặt cũng là mộng bức, không hiểu Lạc Nam sắp bị vây giết đột nhiên ngồi xếp bằng làm gì? Chẳng lẽ là tư thế giác ngộ mới? Hay trước tình cảnh khó nhằn hắn đã lĩnh mệnh rồi?

Bất quá trước một bầy sói đang chờ chực bao vây, tên “Tà tu” này sẽ làm gì đây? Nhìn qua không giống như thần kinh tái phát mà?

Vô Lượng Quân chân mày nhíu chặt, hắn từng nghe qua chiến tích của tên “tà tu” này… nhưng bên trong thông tin rõ ràng không có tư thế ngồi xếp bằng khoanh chân nha.

Chẳng lẽ Lạc Nam lại có chiêu thức mới? Thật là vãi lúa.

“Mặc kệ thủ đoạn của ngươi là gì… giết rồi lại nói, tránh đêm dài lắm mộng!”

Vô Lượng Quân sắc mặt quyết định, thả người phóng lên thiên không, Vô Lượng Quyền Kình từ trên trời như mưa sao băng giáng xuống trực diện đầu của Lạc Nam.

Nếu không né tránh được một chiêu này, chỉ sợ Lạc Nam không chết cũng trọng thương a…

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x