Con đường bá chủ - Quyển 4

Chương 87

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Lời nói của Vô Lượng Quân khiến sắc mặt của vô số tu sĩ Tiểu Tiên giới trở nên cực kỳ khó coi…
Bọn hắn trăm cay ngàn đắng đến tận hạch tâm bí cảnh, cũng chẳng cầu may mắn nhận được truyền thừa của cường giả… chỉ mong nhận được chút chỗ tốt như bộ phận trên người Yêu Vương đã là hài lòng lắm rồi.

Vậy mà đám thiên tài Trung Tiên Giới chẳng những bao vây đem khu vực hạch tâm xem là của riêng, vậy mà còn mở miệng muốn đuổi bọn hắn rời đi trong vòng mười phút, nếu không sẽ bị giết chết… thật sự bá đạo không biên giới.

Những người ở đây ai chẳng phải thiên tài bậc nhất của các Tiểu Tiên Giới, bọn hắn đều có lòng kiêu ngạo của riêng mình, bị lấn lướt quá mức làm sao có thể chịu đựng?

“Vô Lượng Quân… bí cảnh này không phải của nhà các ngươi, đừng ỷ mình là thiên tài Vương Cấp Thế Lực mà không xem ai ra gì!” Một tên thanh niên diện mạo anh tuấn đứng ra rống giận, sắc mặt đỏ bừng… thân thể run rẩy vì tức giận.

“Ồ? Ngươi là ai?” Vô Lượng Quân cười nhạt, thản nhiên mở miệng hỏi.

“Hừ, ta là Mộc Định… đến từ Mộc Chân Tông thuộc Sơn Lâm Tiên Tinh!” Thanh niên anh tuấn ngạo nghễ giới thiệu.

Nghe hắn nói xong… không ít người xì xào bàn tán… Sơn Lâm Tiên Tinh là một Tiểu Tiên Giới khá nổi tiếng, có đến 12 vị Ngọc Tiên Viên Mãn tọa trấn, mà Mộc Chân Tông sở hữu bên trong đó 4 vị, có thể xem là đỉnh cấp bên trong Ngọc Cấp thế lực.

Mộc Định là đệ nhất thiên tài của Mộc Chân Tông… con trai của Đại Trưởng Lão, nghe nói là hạt giống được kỳ vọng trong Tuyển Tử Đại Hội lần này.

Vậy mà giờ đây Tuyển Tử Đại Hội vẫn chưa bắt đầu, Mộc Định đã đứng ra phản kháng Vô Lượng Quân, cũng xem như kẻ có lòng tự tôn.

“Mộc Chân Tông? Thứ đồ vật gì? Các ngươi biết không?” Vô Lượng Quân ngoáy ngoáy lỗ tay, quay sang đôi huynh đệ song sinh đứng bên cạnh mình hỏi.

“Chưa từng nghe qua, quá mức vô danh tiểu tốt!” Đôi huynh đệ song sinh cười ha hả đáp.

“Haha, nghe thấy chưa? Mộc Chân Tông là thứ đồ gì… cũng dám ở trước mặt chất vấn?” Vô Lượng Quân khiêu khích nhìn Mộc Định, ánh mắt như nhìn một thằng ngốc.

“Khốn kiếp… để Mộc Định ta chứng minh cho các ngươi thấy, Mộc Chân Tông có thể chết không thể nhục!”

Mộc Định ngửa đầu lên trời gào thét, vô tận Mộc hệ Tiên Lực cấp tốc triển khai, thân thể nhảy vọt lên bầu trời, nghiêm nghị quát:

“Đại Lâm Chưởng!”

Mộc Định hai tay nâng lên… vô số Mộc hệ Tiên Lực ở sau lưng hắn hình thành một cái đại chưởng bằng gỗ khủng bố dị thường, nặng nề rậm rạp như rừng lớn… uy áp cuồn cuộn che đậy cả vùng trời.

“Vũ Kỹ chấn Tông của Mộc Chân Tông – Đại Lâm Chưởng!”

Không ít người có kiến thức nhìn thấy Mộc Định dùng một chưởng này, sắc mặt cả đám trở nên ngưng trọng.

Đại Lâm Chưởng chính là Vũ Kỹ Ngọc Cấp Cực Phẩm… do một Ất Tiên Viên Mãn như Mộc Định thi triển ẩn chứa được một nửa tinh túy bên trong, hết sức kinh người.

“Trấn cho ta!” Mộc Định lạnh lùng quát, bàn tay hạ xuống…

ẦM ẦM ẦM…

Đại Lâm Chưởng che phủ bầu trời, nặng nề trấn áp xuống đầu Vô Lượng Quân đang ung dung đứng đó…

“Hừ… không biết tự lượng sức mình!” Vô Lượng Quân sắc mặt trầm xuống hừ nói:

“Ở trước mặt ta chống được ba chiêu… bố thí cho ngươi vào hạch tâm bí cảnh!”

“Đừng quá cuồng vọng!” Mộc Định nghe vậy chẳng những không chút vui mừng, trái lại càng thêm phẫn nộ, Vô Lượng Quân quá mức khinh thường hắn.

Không chút do dự, Đại Lâm Chưởng đã nện thẳng xuống đầu Vô Lượng Quân…

“Vương Cấp Trung Phẩm Vũ Kỹ – Vô Lượng Quyền!”

Vô Lượng Quân nhếch miệng cười nhạt, hai cánh tay nhẹ nhàng nâng lên…

Trong khoảnh khắc đó, Thủy Tiên Lực ầm ầm vận chuyển… nhanh chóng tụ hội bên trên bầu trời, tạo thành vô số quyền kình dữ tợn, số lượng nhiều đến mức không đếm được… đúng với cái tên “vô lượng” của nó chính là chẳng thể đo lường…

Vô Lượng Quân sắc mặt ngạo nghễ, hai tay dùng lực đấm ra…

OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH…

Vô Lượng Quyền như đạn pháo liên miên bất tuyệt, phô thiên cái địa trực diện đấm vào Đại Lâm Chưởng…

RĂNG RẮC… RĂNG RẮC… RĂNG RẮC…

Trước vô số quyền kình công phá và oanh tạc, Đại Lâm Chưởng như rừng cây đổ nát, từng mảnh gỗ vụn nát bấy tung bay khắp bầu trời…

Trong ánh mắt không dám tin tưởng của Mộc Định… Đại Lâm Chưởng mạnh mẽ của hắn bị nghiền thành gỗ vụn, mà Vô Lượng Quyền vẫn điên cuồng oanh tạc mà đến thân thể hắn, không có dấu hiệu thu lại…

“Cổ Lâm Thủ Hộ!”

Mộc Định hai tay kết ấn, Mộc Hệ Tiên Khí cấp tốc kết tụ… tạo thành một mảnh rừng già với từng tòa cổ thụ che trời tầng tầng lớp lớp, đem thân thể hắn ẩn sâu vào bên trong, bảo hộ khắp bốn phương tám hướng.

“Nát đi… khu rừng rách nát!”

Vô Lượng Quân lạnh lùng cười lạnh, Vô Lượng Quyền kình liên miên bất tuyệt đấm ra, quyền pháp lít nha lít nhít khắp trời, điên cuồng công phá khu rừng già do Mộc Định ngưng tụ…

Trước sự oanh tạc nối liền không dứt của Vô Lượng Quyền, Cổ Lâm Thủ Hộ của Mộc Định dù là vũ kỹ phòng ngự vẫn đi theo số phận của Đại Lâm Chưởng… toàn diện bị nghiền nát thành vụn cây…

“Phốc!”

Mộc Định ăn trọn vài chục Quyền, thổ huyết bay ngược ra ngoài… sắc mặt trắng nhợt không còn chút máu, lục phủ ngũ tạng có dấu hiệu nát vụn rồi.

Bất kể là Đại Lâm Chưởng hay Cổ Lâm Thủ Hộ đều rất mạnh, ở trong cùng cấp chỉ dựa vào hai loại Vũ Kỹ này thì Mộc Định cũng hiếm có đối thủ, công thủ song toàn.

Đáng tiếc đối thủ của hắn là người của Trung Tiên Giới, vừa ra tay đã sử dụng Vương Cấp Vũ Kỹ… nghiền nát cả hai loại thủ đoạn của Mộc Định…

“Chết đi!” Vô Lượng Quân muốn đuổi cùng giết tận, Vô Lượng Quyền vẫn tiếp tục đấm đến… như bão táp liên tục công vào người Mộc Đinh.

“Đứa trẻ không hiểu chuyện, cầu chư vị hạ thủ lưu tình!” Theo một âm thanh già nua vang vọng, một lão giả với mái tóc lục nhạt ngự không mà đến, Mộc Hệ Tiên Lực hình thành một bức tường Mộc cao như tường thành ngăn trở trước người Mộc Định, muốn cứu mạng hắn.

“Đó là Đại Trưởng Lão của Mộc Chân Tông, không ngờ hắn cùng với Mộc Định cả hai phụ tử tiến vào Bí Cảnh, lúc này đang muốn cứu lấy con trai!” Có người thấy lão già ra mặt vội vàng kinh hô lên.

“Hừ… lão cẩu, có chơi có chịu!”

Thấy lão già xen vào muốn cứu mạng Mộc Định, hai huynh đệ song sinh bên cạnh Vô Lượng Quân cười ha hả phá không bay lên, cả hai liếc mắt nhìn nhau, ăn ý quát lạnh:

“Đồng Công Vô Lượng Chỉ!”

Kim Hệ Tiên Lực nhanh chóng tụ hội tại đầu ngón tay, đôi huynh đệ song sinh ở trên thiên không liên tục bắn ra từng Kim Chỉ Đạn xé rách làn gió… như mưa đạn dữ dội hàng lâm, Kim sắc lấp lánh cả bầu trời bắn thẳng về phía Đại Trưởng Lão Mộc Chân Tông…

Chưa dừng lại ở đó… những cái Kim Chỉ Đạn do hai huynh đệ này bắn ra nếu va vào nhau trên đường bay sẽ nhanh chóng dung hợp lại thành một, sau đó bất kể là uy lực công kích hay tốc độ đều sẽ gia tăng lên cấp số nhân…

Lại là Kim Chỉ Đạn được đánh ra liên miên bất tuyệt không thể đếm hết… chỉ thoáng chốc đã xuyên thấu bức tường Mộc tưởng chừng kiên cố kia thành vô số lỗ hổng…

BỤP BỤP BỤP…

Kim Chỉ Đạn xuyên qua cơ thể đại trưởng lão tạo thành vài cái lỗ máu khiến sắc mặt hắn vặn vẹo vì đau, bất quá vẫn cố gắng cứu thoát Mộc Định khỏi vô tận Quyền kình của Vô Lượng Quân…

“Mộc Nộm thoát Thân Thuật!”

Đại Trưởng Lão Mộc Chân Tông đè nén thương thế khắp toàn thân, ý niệm vừa động…

BỤP BỤP BỤP…

Tại vị trí cũ, Đại Trưởng Lão và Mộc Định đã biến mất từ bao giờ… thay vào đó hai là con hình nộm bằng gỗ đón đỡ tất cả công kích của Vô Lượng Quân ba người.

ĐÙNG…

Hai con mộc hình nộm bị đánh nát tan, Mộc Định với phụ thân hắn chật vật đào tẩu thành công… bất quá thương thế trong người lúc này nhất định không hề dễ chịu.

“Hừ, đồ hèn nhát không chịu nổi một kích!” Vô Lượng Quân cùng cặp song sinh huynh đệ cười gằn, ánh mắt lạnh lùng đảo quanh toàn trường:

“Còn ai không phục?”

Đám người im ắng không nói nên lời… cả đám tức giận đến nắm tay siết chặt, nhưng lại biết thực lực mình không bằng, chẳng dám đứng lên phản đối, sợ rơi vào kết cục của Mộc Định và phụ thân hắn.

Phải biết nhờ vào Mộc Nộm Thế Thân Thuật mà hai người mới có thể thoát thân, đây là môn Thuật đặc biệt chỉ có Mộc Chân Tông sở hữu, người khác nếu không có thủ đoạn phòng thân, chết trong cơn mưa quyền kình và cơn mưa kim chỉ đạn của Vô Lượng Hải Các là khó thể tránh khỏi.

“Không còn ai muốn tuyên chiến chứ gì? Như vậy cút đi! Mười phút đã hết, đừng để chúng ta đại khai sát giới!”

Một tên Nhân Yêu thuộc Hải Yêu Cung khinh bỉ nhìn toàn trường một vòng.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x