Con đường bá chủ - Quyển 4

Chương 39

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Bên trong động phủ, Lạc Nam ánh mắt híp lại… trong lòng bắt đầu có chút suy tính.
Sắc mặt của Lạc Nam không có phẫn nộ hay cảm giác gì, ngược lại còn tương đối bình tĩnh.

Ba con chó săn của thiếu chủ Ngọc Tiên Môn thủ đoạn quá kém, còn chưa đủ để chọc giận hắn.

Mang danh là Ngọc Cấp Thế Lực, nhưng âm thầm thiết lập kế hoạch muốn giết người cướp Thiên Địa Dị Vật của đệ tử vừa mới phi thăng, hiện tại chỉ vì tính cách hẹp hòi của một tên thiếu chủ, sẵn sàng bỏ qua luật lệ giả vờ không nhìn thấy.

Một thế lực như Ngọc Tiên Môn bề ngoài nhìn qua thì khang trang bệ vật, thực chất là một khối u ác tính, nơi mà những kẻ đứng đầu thể hiện quyền thế của mình mà thôi.

Những thế lực như Ngọc Tiên Môn này tại Tiên giới có bao nhiêu? Phải chăng đây chỉ là một góc nhỏ cho thấy sự dơ bẩn của Tiên giới?

Đối với Lạc Nam, một cái thế lực như Ngọc Tiên Môn chẳng cần thiết phải tồn tại để làm bẩn bầu không khí, chỉ bất quá hắn chưa đủ mạnh để tiêu diệt nó nên tạm thời bình tĩnh đối mặt mà thôi.

Chỉ là nếu tiếp tục như thế này cũng không phải là cách… cần có một phương án giải quyết ổn thỏa để tồn tại ở Ngọc Tiên Môn trong thời gian dài, nằm vùng và chiếm đoạt thiên địa dị vật.

“Ba người các ngươi đứng ở nơi này làm gì? Mau cút đi!”

Đúng lúc này, ở bên ngoài động phủ vang lên âm thanh có chút kiêu ngạo của nữ nhân.

“Vâng… Huỳnh Thảo tiểu thư, chúng ta lập tức cút!” Ba tên đệ tử vừa gây phiền với Lạc Nam lập tức co chân chạy trốn.

Huỳnh Thảo hiện tại đã có danh là nữ nhân của thiếu chủ, có điên mới đắc tội với nàng.

“Lạc Nam sư huynh… ngươi ra gặp ta được chứ?” Huỳnh Thảo nhàn nhạt lên tiếng nói.

“Muốn gặp ta thì vào đây đi!” Lạc Nam có chút lười biếng, hắn muốn xem nữ nhân này muốn cái gì.

“Thật xin lỗi… ta nếu tiến vào sẽ khiến Thiếu Chủ ghen!” Huỳnh Thảo âm thanh có chút pha lẫn kiêu ngạo.

Lạc Nam cười nhạt, thả người đi ra khỏi động.

Nhìn trên lưng hắn đeo thanh Kiếm Gãy sứt mẻ, trong mắt Huỳnh Thảo hiện lên một tia nhẹ nhõm, nàng càng cảm thấy quyết định của mình là đúng đắn.

Trước đây muốn tiếp cận Lạc Nam, thứ nhất vì hắn và nàng đều cùng nhau phi thăng Tiên giới, thiên phú của hắn khá tốt, lại đột phá Chân Tiên sớm nhất, diện mạo anh tuấn, có tiền đồ nhất trong đám người.

Huỳnh Thảo muốn rút ngắn quan hệ để nhờ Lạc Nam chỉ kinh nghiệm chuyển hóa Linh Lực thành Tiên Lực, nhân tiện gần gũi với vị thiên tài có tương lai này, đối với nàng chỉ có trăm lợi vô hại.

Tuy nhiên người tính không bằng trời tính, ngay cả Huỳnh Thảo cũng không ngờ đến… đường đường là Thiếu Chủ của Ngọc Tiên Môn, Ất Tiên Hậu Kỳ cường giả, Ngọc Hải lại nhìn trúng nàng.

Điều này khiến Huỳnh Thảo nhất thời trong lòng kích động.

Đã vài đêm liền, Huỳnh Thảo liên tục so sánh giữa Lạc Nam và Ngọc Hải.

Xét về thiên phú, Lạc Nam có thể trở thành Chân Tiên khi vừa tròn 3000 tuổi là một thiên tài nổi trội… tuy nhiên Huỳnh Thảo lại biết, Ngọc Hải lại là Ất Tiên Hậu Kỳ khi tuổi chưa đến 5000, chỉ sợ Lạc Nam đến 5000 tuổi cũng không thể làm được như vậy, quan trọng nhất hắn có sống đến lúc đó không cũng chưa dám đảm bảo.

Xét về chiến lực, một Chân Tiên như Lạc Nam đương nhiên cái rắm cũng không bằng Ngọc Hải.

Xét về gia thế, Lạc Nam cũng như nàng, không chỗ dựa, không người thân… còn Ngọc Hải lại có phụ thân là Ngọc Tiên Môn Chủ – Ngọc Tiên Viên Mãn cường giả, sau lưng còn có cả Ngọc Tiên Môn chống lưng, địa vị cao quý nhất trong hàng ngũ nam tử Lam Cực Tiên Tinh.

Xét về tất cả phương diện, Lạc Nam đa phần thua về mọi mặt… hắn chỉ có đẹp trai hơn Ngọc Hải mà thôi, tuy nhiên diện mạo của Ngọc Hải cũng không tệ, chẳng qua là kém Lạc Nam một vài bậc.

Theo như Huỳnh Thảo nghĩ, diện mạo ở Tiên giới này cũng không mài ra ăn được.

Quan trọng nhất là, Ngọc Hải biểu lộ thích nàng một cách nồng nhiệt… còn Lạc Nam lại luôn lạnh nhạt với nàng.

Nghĩ thông tất cả, Huỳnh Thảo chấp nhận sự theo đuổi của Ngọc Hải, trở thành nữ nhân của thiếu chủ Ngọc Tiên Môn.

Những ngày vừa qua, ngay cả Chấp Sự gặp nàng cũng khách khí ba phần, đám nữ đệ tử càng là ngưỡng mộ Huỳnh Thảo không thôi, khiến lòng dạ nữ nhân cực kỳ thích chí.

Lúc này chứng kiến Lạc Nam tiếp tục chẳng có tiền đồ, trên lưng vẫn còn đeo thanh Kiếm Gãy xấu xí, Huỳnh Thảo càng cảm thấy lựa chọn của mình là đúng đắn.

Lạc Nam nhìn sắc mặt Huỳnh Thảo biến ảo liên hồi, trong lòng đoán ra đại khái suy nghĩ của nữ nhân này, chỉ cảm thấy âm thầm buồn cười.

Hắn từ bao giờ trở thành một trong hai lựa chọn của nàng rồi hả?

“Không tồi! Đã đột phá Chân Tiên!” Lạc Nam gật gù lên tiếng phá vỡ ảo tưởng của nữ nhân này.

Hắn có thể nhìn ra Huỳnh Thảo vừa đột phá Chân Tiên Cảnh.

“Là Thiếu Chủ tặng ta không ít Tiên Thạch, lại cử Trưởng Lão chỉ dạy ta tu luyện nên mới tiến triển nhanh như thế!” Huỳnh Thảo ngẩng cao đầu, đắc ý nói ra.

Lạc Nam gật gù, tên Thiếu Chủ này xem ra cũng có chút thủ đoạn tán gái, hắn nói tiếp:

“Còn gì nữa không?”

“Ta chỉ muốn nhắc Lạc Nam sư huynh một câu… thiếu chủ có tính hay ghen, ta không ngăn được hắn, ta khuyên ngươi nên chủ động rời khỏi Ngọc Tiên Môn để tránh khỏi tầm mắt của Thiếu Chủ!” Huỳnh Thảo bình thản nói ra.

“Phốc!” Lạc Nam bật cười: “Ghen? Hắn ghen cái rắm a, ta ngay cả sợi lông của ngươi cũng chẳng thèm động vào, ghen cái chó gì? Tinh trùng thượng não sao?”

“Không được vô lễ!” Huỳnh Thảo biến sắc cảnh cáo: “Ta niệm tình chúng ta xuất thân giống nhau nên khuyên ngươi, đừng để Thiếu Chủ nghe được những lời như vậy!”

Lạc Nam thản nhiên nhún nhún vai, ánh mắt như vô tình liếc về một hướng khác cười nói: “Tính cách của ta vốn là như thế, thà chết cũng không sờn, đặc biệt là đối với những kẻ tự cho là đúng… thế thôi!”

“Giỏi! Thật giỏi!”

Đúng lúc này, có âm thanh vang vọng không gian, một giọng nói bình thản cười khẽ vang lên:

“Ta hy vọng mạng ngươi cũng cứng giống như miệng của ngươi, đừng khiến ta thất vọng!”

“Thiếu chủ!” Huỳnh Thảo nũng nịu giậm chân, nàng không nghĩ đến Thiếu Chủ sẽ nghe mình và Lạc Nam nói chuyện.

Mà Lạc Nam cũng là cười nhạt, kẻ này rốt cuộc cũng lên tiếng, xem ra đón chờ hắn sắp tới là những chuỗi ngày phiền phức rồi.

“Huỳnh Thảo trở về đi! Ta muốn xem thử, một thổ dân vừa Phi Thăng không lâu có thủ đoạn gì! Hy vọng đừng bị chơi chết quá sớm, như vậy mất vui!” Âm thanh của Ngọc Hải vẫn từ xa truyền tới, chân thân không hề xuất hiện…

Như đã nói, với thân phận và địa vị của hắn không cần đích thân làm thịt Lạc Nam, chỉ với biểu lộ ngày hôm nay… đã có vô số thành viên Ngọc Tiên Môn muốn lấy lòng hắn mà ra tay.

Về phần các cao tầng của Ngọc Tiên Môn chỉ xem đây như một trò chơi nhỏ của thiếu chủ, đương nhiên chẳng thèm để tâm.

Huỳnh Thảo nhìn Lạc Nam, thở dài một tiếng: “Ngươi tự cầu phúc đi!”

Nói xong thả người rời đi… mà tên Ngọc Hải kia cũng lẫn mất.

Lạc Nam ung dung đứng trước cửa động phủ, vô số ánh mắt bên trong Ngọc Tiên Môn đang đổ dồn về phía hắn, có sát khí, có khinh bỉ, có hài hước, có trêu chọc…

Tuyệt đối không có đồng tình cũng như một chút thương hại nào, trong mắt bọn chúng… Lạc Nam quá mức ngu xuẩn khi liên tục bật lại Huỳnh Thảo, nếu ngay từ đầu nghe lời nàng rời khỏi Ngọc Tiên Môn nói không chừng có cơ hội giữ mạng.

ROẸT…

Trong ánh mắt của vô số người, chỉ thấy Lạc Nam nở nụ cười có chút khinh bỉ, xé tan đồng phục Ngọc Tiên Môn đang mặc trên thân.

Bình thản quay người đi vào trong động phủ, Lạc Nam khóe môi nhếch lên:

“Chọc đến ta đúng không? Hy vọng ngươi có thể sống lâu hơn một chút!”

Trời vào đêm, khi táng mây che khuất ánh trăng, bầu trời tịch mịch và u ám… cũng là thời điểm dễ làm nên vài điều mờ ám…

Bên trong động phủ, Lạc Nam nhẹ nhàng mở ra đôi mắt đang nhắm chặt, khóe môi nở nụ cười quỷ dị, sau đó tiếp tục nhắm mắt như chưa có gì…

Một hắc ảnh thi triển thân pháp không để chân chạm đất, thậm chí động tác rất chậm rãi, không để lộ một chút tiếng động cũng như khí tức nào…

Nhìn thấy Lạc Nam khoanh chân ngồi xếp bằng như tiến vào trạng thái tu luyện, hắc ảnh trong lòng cười gằn:

“Những năm này… liên tiếp gặp đám ếch ngồi đáy giếng phi thăng, ỷ mình ở hạ giới có thể tung hoành mà phách lối không xem ai ra gì, kết cục của bọn hắn đều không quá tốt!”

“Có trách… thì trách ngươi đắc tội với người không cùng đẳng cấp!”

Hắc ảnh trong mắt lóe lên sát khí kịch liệt, bàn tay lấp lóe Lôi Đình không một tiếng động, hướng cổ Lạc Nam bóp mạnh…

Với tu vi Cực Tiên Trung Kỳ của hắn, muốn ám sát một Chân Tiên Sơ Kỳ dễ như trở bàn tay…

Cực Tiên và Chân Tiên, chênh lệch bên trong đó không cần nói cũng biết, chính là một đại cảnh giới…

Những kẻ có thể lấy tu vi Chân Tiên chống đỡ trước mặt Cực Tiên đã có thể được xem là thiên tài, đáng tiếc kẻ sắp bị hắn ám sát này chỉ là một tên thổ dân chưa trải sự đời…

Thậm chí hắc ảnh còn cảm thấy, mình đang dùng đao mổ trâu giết gà…

Chỉ là… khi bàn tay lập lòe Lôi Đình của hắn sắp chạm vào cổ nạn nhân, người đối diện đột ngột mở ra đôi mắt.

HÍT…

Trong khoảnh khắc đó, một luồng khí lạnh lẽo lan tràn khắp toàn thân hắc y nhân.

Kẻ đối diện mở ra hai con ngươi, một trắng một đen… đang tà dị nhìn lấy hắn, bên trong đôi mắt ẩn chứa một tia trêu tức như chế giễu hắn không biết tự lượng sức mình.

Không cho kẻ ám sát mình bất kỳ cơ hội phản ứng nào, liên tục là từng luồng Hồn Lực bá đạo đến cực điểm toàn diện mà ra:

“Hồn Đế Đệ Tứ Kỹ – Định Hồn!”

“Hồn Kỹ – Xiềng Xích Linh Hồn!”

“Hồn Đế Đệ Nhất Kỹ – Nhiếp Hồn!”

“Hồn Đế Đệ Ngũ Kỹ – Tước Hồn!”

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, thân thể hắc ảnh đột ngột cứng đơ, sau đó một sợi xiềng xích được ngưng tụ từ Hồn Lực xuyên thủng vào trán hắn, rút Linh Hồn của hắn ra ngoài.

Để quá trình này diễn ra một cách trơn tru mà không gây tiếng động, Lạc Nam còn cẩn thận bồi thêm Nhiếp Hồn để mê hoặc tâm trí đối thủ, sau đó là Tước Hồn để rút lấy Linh Hồn bổn nguyên của hắn, nắm giữ sinh mạng của tên này…

Bịch bịch…

Hắc ảnh quỳ rạp xuống sàn, đầu cúi thật thấp dưới chân Lạc Nam, thân thể run rẩy kịch liệt vì đau đớn nơi Linh Hồn, nhưng lại không dám hé môi rên rỉ dù chỉ một tiếng…

Lạc Nam thản nhiên như không, việc tiêu tốn kha khá Hồn Lực để khống chế một Cực Tiên trong thời gian ngắn không làm hắn đắc ý.

“Nhiệm vụ của ngươi rất đơn giản… đêm nay tạm thời biến mất cho ta!”

Lạc Nam nhìn thuộc hạ mình vừa cưỡng chế truyền đi ý niệm.

Sở dĩ không giết tên này, là vì lo lắng hắn có Hồn Bài liên kết nào đó, sau khi chết đi sẽ khiến đám già Ngọc Tiên Môn phát hiện.

“Tuân lệnh… chủ nhân!” Hắc ảnh run lẩy bẩy, Linh Hồn đau đớn khiến hắn muốn chết đi sống lại, phải rất gian nan mới có thể dùng ý niệm đáp lời.

Hắc ảnh này không phải kẻ xa lạ, chính là một trong ba tên nam đệ tử chó săn của Ngọc Hải vừa tìm đến gây chuyện với hắn vào lúc sáng, không ngờ vào đêm đã không nhịn được tìm đến giết người rồi…

Đáng tiếc… chủ quan là một Cực Tiên như hắn, làm sao có thể tưởng tượng “thổ dân” trong mắt hắn như Lạc Nam làm sao sở hữu thủ đoạn khủng bố như thế? Cưỡng ép rút ra Linh Hồn Bổn Nguyên của hắn, thật là kinh khủng.

“Ngươi tên là gì?” Lạc Nam không nhanh không chậm hỏi.

“Nô tài gọi Hàn Lĩnh thưa chủ nhân!” Hắc ảnh không dám phật phòng đáp.

“Không tồi… đêm nay ta muốn làm Hàn Lĩnh!” Lạc Nam nhếch miệng cười tà, lấy ra Mặt Nạ Thiên Diện hướng về phía Hàn Lĩnh quan sát.

Giây lát sau, Hàn Lĩnh rùng mình chứng kiến chủ nhân của mình đeo vào Mặt Nạ, sau đó khí chất và diện mạo hoàn toàn thay đổi, biến thành một Hàn Lĩnh phiên bản hàng thật giá thật, ngay cả khí tức và tu vi cũng chẳng có gì khác biệt.

Thủ đoạn như vậy… đơn giản là quỷ thần khó lường a.

Nhìn thấy “Hàn Lĩnh” đứng ở đối diện mình, Hàn Lĩnh thậm chí sinh ra cảm giác người đó mới là thật, còn hắn là kẻ giả mạo.

“Ngươi là chó săn của Thiếu Chủ Ngọc Tiên Môn, bình thường chắc cùng hắn có tiếp xúc hả?” Lạc Nam trong bộ dạng Hàn Lĩnh mở miệng hỏi thăm.

Hàn Lĩnh lại một lần nữa rùng mình, giọng nói của Lạc Nam lúc này cũng cực kỳ giống hắn… sắp có đại sự rồi.

Bất quá bị Lạc Nam khống chế, Hàn Lĩnh chẳng dám chống cự, thành thật trả lời của hỏi của hắn:

“Bẩm… Ngọc Hải thiếu gia ngày thường ngự trên Ngọc Linh Sơn, ta là một trong số những thuộc hạ của hắn nên được phép ra vào!”

Lạc Nam hứng thú cười cười nhìn Hàn Lĩnh nói: “Ngươi ở lại nơi này một đêm cho ta, thân phận Hàn Lĩnh có chuyện cần dùng!”

“Chủ nhân… người là muốn?” Hàn Lĩnh rùng mình liên tục.

Hắn có thể nghe ra sát khí trong nụ cười của Lạc Nam, nhưng khiến Hàn Lĩnh vạn phần không yên đó chính là… dù đã cải trang thành hắn thì Lạc Nam vẫn chỉ là Chân Tiên mà thôi, làm sao uy hiếp được cho Ngọc Hải bây giờ?

“Chủ nhân, Ngọc Hải có liên kết với Hồn Bài bên cạnh Môn Chủ, nếu hắn bị giết… Môn Chủ sẽ lập tức cảm ứng được!” Hàn Lĩnh hít sâu một hơi nhắc nhở.

Không phải vì hắn có ý tốt lo cho Lạc Nam, mà bởi vì sinh mạng của hắn lúc này đã bị Lạc Nam khống chế, nếu chủ nhân có bề gì… Hàn Lĩnh hắn cũng theo đó xuống diêm vương.

“Việc này chẳng cần ngươi bận tâm…” Lạc Nam bình thản nói một câu, ý niệm vừa động, đem Linh Hồn của Hàn Lĩnh nghiền ép đem hắn làm cho ngất đi, để tránh phiền phức không đáng có nhốt luôn vào một kiện không gian Pháp Bảo có thể chứa người sống thu được từ Ngọc Lâm.

Vì không muốn kẻ nào cũng ném vào Linh Giới Châu, nên Lạc Nam thu lấy một cái Không Gian có thể chứa người sống của Ngọc Lâm để phòng thân, thích hợp vừa vặn đem ra nhốt Hàn Lĩnh.

Lúc này một bộ dương dương đắc ý, Lạc Nam trong vai Hàn Lĩnh ra khỏi động phủ…

Vài tên Chấp Sự tuần tra đêm dùng thần thức đảo qua, phát hiện “Hàn Lĩnh” đi ra từ động phủ của Lạc Nam, mà bên trong động đã mất đi khí tức của sự sống, cả đám trong lòng cùng lúc xuất hiện ý nghĩ:

“Xong rồi sao? Thật là… một tên Chân Tiên cũng dám mạnh miệng, Hàn Lĩnh được lợi lập công với Thiếu Chủ rồi!”

Hiển nhiên theo suy nghĩ của bọn hắn, Hàn Lĩnh vào Động Phủ của Lạc Nam đi ra, mà khí tức sinh mệnh bên trong cũng chẳng còn… như vậy đồng nghĩa Lạc Nam đã hóa thành cặn bã trước Lôi Đình của Hàn Lĩnh rồi.

“Ha hả, tham kiến các vị Chấp Sự đại nhân!” Hàn Lĩnh hướng hư không bốn phía chắp tay xem như chào hỏi.

“Hừm… tiểu tử, Lạc Nam đâu?” Một tên Chấp Sự dù biết vẫn còn cố hỏi.

“Ha hả, ta nào biết… vốn định đến tìm hắn trò chuyện một chút nào ngờ chẳng thấy người đâu!” Hàn Lĩnh cười hì hì, ánh mắt ra vẻ các ngươi hiểu mà.

“Tốt nhất là như vậy…” Đám chấp sự gật gật đầu, sắc mặt hài lòng.

Dù sao chức trách của bọn hắn cũng là giải quyết mâu thuẫn nội bộ trong Ngọc Tiên Môn, việc Hàn Lĩnh bí mật ám sát Lạc Nam theo lệnh thiếu chủ bọn hắn có thể giả vờ không biết, nhưng Hàn Lĩnh tuyệt đối không được mở miệng nói thẳng ra ngoài, bằng không chức trách của bọn hắn có khác nào đánh rắm đâu?

Cũng may Hàn Lĩnh này khá biết điều, sau khi hành xử xong ra vẻ cái gì cũng không có, rõ ràng là nể mặt bọn hắn…

Đám Chấp Sự cảm thấy Hàn Lĩnh khá có tiền đồ.

Về phần Lạc Nam… một tiểu nhân vật bốc hơi mà thôi, một đoạn thời gian ngắn sau sẽ chẳng ai nhớ đến hắn.

“Tiểu tử cần quay về bẩm báo thiếu chủ, không tiếp tục làm phiền các vị chấp sự đại nhân!” Hàn Lĩnh chắp tay, vội vàng rời đi.

Nhìn thấy Hàn Lĩnh không kiêu không ngạo, ngay cả phi hành cũng không làm ngược lại hành tẩu dưới mặt đất, đám Chấp Sự hài lòng gật gù, tán thán nói:

“Tiểu tử này có tiền đồ!”

Ở trong suy nghĩ của bọn hắn, Hàn Lĩnh không phi hành trước mặt mấy người là đang cho bọn hắn sự tôn trọng của trưởng bối, rất đáng khen ngợi.

Trên đỉnh Ngọc Linh Sơn…

Trong Cung điện hoa lệ của thiếu chủ, Ngọc Hải hài lòng ngâm mình bên trong nước suối ấm, sắc mặt đắc ý hưởng thụ Huỳnh Thảo ở dưới phun ra nuốt vào côn thịt của mình.

“Thoải mái quá…”

Chỉ vài giây sau, Ngọc Hải rùng mình một cái, tiểu côn bắn đầy ắp miệng Huỳnh Thảo…

“Thiếu chủ thật là lợi hại! Chỉ mới phục thị ngươi đã khiến thiếp sướng muốn chết!”

Huỳnh Thảo ra vẻ say mê nói, ở trong lòng lại điên cuồng phỉ nhổ.

Tên Ngọc Hải này nhìn qua thì không tồi, nào ngờ phương diện nam nữ này yếu đến đáng thương hại.

Vật giữa hai chân nhỏ bé như ngón tay không nói, thậm chí nàng chỉ vừa đảo quanh đầu lưỡi một chút đã khiến hắn giật giật sau đó bắn tinh…

Kinh tởm hơn nữa là, Huỳnh Thảo lại không dám mở miệng chê trách hắn, trái lại còn phải khen ngợi nịnh nọt hết lòng…

“Chứ sao? Có thể đi theo bổn Thiếu Chủ chính là phúc phận của nàng!” Ngọc Hải dương dương đắc ý, vươn tay ngắn lấy đầu nhũ của nàng một cái đầy khoái cảm.

Từ nhỏ đến lớn, nữ nhân bị hắn chơi qua không ít, mỗi người đều là mở miệng khen ngợi nịnh nọt hết lời, khiến Ngọc Hải tự đắc cho rằng phương diện sinh lý của mình rất mạnh, vượt trội hơn phần lớn nam nhân khác.

Mà Ngọc Hải lại chưa từng chứng kiến nam nhân khác hành sự, cho nên cũng không biết bản thân mình quá yếu, cứ nghe theo lời nịnh nọt của đám nữ nhân.

Đáng thương cho hắn không biết đây là vì đám nữ nhân nể mặt thân phận Thiếu Chủ Ngọc Tiên Môn mà giả tạo lấy lòng, trong thâm tâm khinh bỉ Ngọc Hải không biết bao nhiêu lần.

Cũng vì nguyên nhân này… mà trong quá khứ có không ít nữ nhân chịu đựng không nổi, cuối cùng cắm sừng lên đầu Ngọc Hải khiến hắn mặt mũi ê chề không biết bao nhiêu lần.

Cũng vì thế mà dần dần tính cách của Ngọc Hải rất nhạy cảm đối với chuyện nữ nhân cắm sừng, muốn loại bỏ tất cả nam nhân bên cạnh nữ nhân mình nhìn trúng, từ đó dẫn đến Chí Trung bị phế, Lạc Nam bị “ám sát”.

“Thiếu Chủ… nhiệm vụ đã hoàn thành!”

Bên ngoài Cung Điện, có âm thanh hưng phấn pha lẫn kích động của Hàn Lĩnh vang lên.

“Ha hả, làm tốt lắm, ta cứ tưởng tên thổ dân đó mạng cũng cứng như miệng của hắn!” Ngọc Hải khoái trá cười to, một tia đắc ý dâng lên trong lòng.

Ở Ngọc Tiên Môn này… phụ thân hắn chính là ông trời, mà Ngọc Hải hắn chính là ông trời con, tên thổ dân kia đạo lý đơn giản này cũng không hiểu, chết cũng đáng lắm.

Mà nghe âm thanh này, ánh mắt của Huỳnh Thảo có chút ảm đạm, trong lòng thở dài một hơi bất lực: “Hắn đi rồi sao…”

Dù sao nàng cũng từng có thiện cảm với Lạc Nam, nghe qua hắn bị nhân tình của mình cho người ám sát, khó tránh khỏi một chút cảm giác tội lỗi.

Có trách thì chỉ trách số phận của hắn và nàng tại Tiên giới quá mức bé nhỏ, nàng phải ủy thân cho người không thương… mà hắn thì chết vì bị cuốn vào trong đó.

Có lẽ… Phi Thăng đôi khi là lựa chọn bi kịch nhất của đời người.

“Hừ… tiện nhân còn nghĩ đến vong hồn đó!?” Nhìn thấy một chút ảm đạm của Huỳnh Thảo, cơn ghen trong máu Ngọc Hải nổi lên, hung hăng bấu vào da thịt nhạy cảm của nàng.

“Thiếp xin lỗi… thiếp xin lỗi thiếu chủ!” Huỳnh Thảo vội vàng hoảng sợ da mặt tái nhợt.

Lạc Nam đã chết, cuộc sống sau này của nàng chỉ dựa vào vui buồn của Ngọc Hải mà thôi.

“Hừ, cút đi… để ta tiếp đón thuộc hạ!” Ngọc Hải lạnh lùng quát, Huỳnh Thảo khi hiến dâng cho hắn cũng không còn là trinh nữ, nghe nói nàng có phu quân ở hạ giới đã chết rồi, khiến hắn vừa bực bội vừa không thể làm gì, nên chẳng mấy xem trọng nàng cho lắm.

Thái độ mưa nắng thất thường…

Huỳnh Thảo rơm rớm nước mắt che thân chạy đi…

Nhìn theo bóng lưng của nàng, Ngọc Hải liếm môi cười đắc ý… hắn lại vừa chiến thắng trong công cuộc tranh đoạt mỹ nhân, đối thủ bị chơi chết trong một nốt nhạc, vì thế trong lòng khá là thoải mái.

“Hàn Lĩnh, vào đây!” Mở miệng gọi một tiếng, Ngọc Hải lấy ra rượu và thịt yêu thú thượng hạng đặt bên bờ suối.

Kẽo kẹt…

Cánh cửa đẩy ra, Hàn Lĩnh một mặt cẩn thận từ tốn bước vào…

Ánh mắt Ngọc Hải híp lại đánh giá, quả nhiên phát hiện trên người Hàn Lĩnh còn ẩn chút sát khí chưa tan, chắc là vì vừa mới giết người trở về, ngoại trừ cái đó ra, mọi thứ đều ổn thỏa.

“Làm không tồi… làm không tồi, không uổng công bổn Thiếu Chủ đề bạt ngươi!” Ngọc Hải cười ha ha.

Nghĩ đến cảnh tên kia dám khiêu khích uy nghiêm của hắn nay đã là oan hồn, Ngọc Hải nâng lên một ly rượu uống cạn.

Hàn Lĩnh lại là lắc đầu: “Một Chân Tiên mà thôi, có gì đáng thiếu chủ khen ngợi…”

“Ha hả, nói cũng đung!” Ngọc Hải cười nhạt: “Bất quá cũng vì chỉ là một con kiến hôi Chân Tiên, nên bổn thiếu chủ không tiện mất thân mất phận ra tay, phải nhờ đến các ngươi!”

“Dao mổ trâu giết gà!” Hàn Lĩnh phụ hoạt nói.

“Haizz, đám thổ dân ngu xuẩn này, ỷ ở Hạ giới có thể đứng đầu Phi Thăng nên tự cho là đúng, nữ nhân còn không phải bị ta chơi? Nam nhân còn không phải bị ta giết?” Ngọc Hải ra vẻ thở dài một hơi, đắc ý trong lòng không sao che giấu được.

Đầu thai cũng là một tài năng, hắn đầu thai làm con của Ngọc Tiên Môn Chủ, lại đầu thai ở Tiên giới, đương nhiên có quyền khinh bỉ đám đầu thai ở thế giới cấp thấp hơn.

“Đến… bổn thiếu chủ mời ngươi một cốc rượu, ngày sau cố gắng biểu hiện… nói không chừng ta thu ngươi làm cánh tay đắc lực!” Ngọc Hải vỗ vỗ bả vai Hàn Lĩnh nói.

Đúng lúc này, Hàn Lĩnh bất chợt bắt lấy cánh tay của Ngọc Hải, nhếch miệng cười quỷ dị:

“Thật xin lỗi thiếu chủ, ta không muốn làm cánh tay của ngươi!”

“Ồ, thế ngươi muốn làm gì? Làm cái bóng của ta được không?” Ngọc Hải vẫn cho rằng Hàn Lĩnh đang tìm cách nịnh nọt mình.

Hàn Lĩnh lắc đầu, kề sát lỗ tai của Ngọc Hải nhe răng cười, dùng âm thanh rợn người nói:

“Ta muốn làm chính là ngươi… đến khi nào quẩy nát Ngọc Tiên Môn thì thôi!”

“Ngươi…” Ngọc Hải phẫn nộ, bất chợt toàn thân cứng ngắc lại.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x