Con đường bá chủ - Quyển 4

Chương 19

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Ở trong Khinh Vũ Cung ân ái đến gần mười ngày, Lạc Nam mới thỏa thích rời đi.
Hồ Khinh Vũ trở thành nữ nhân thứ hai cùng hắn đại chiến liên tục chỉ sau Diễm Nguyệt Kỳ…

Không phải hắn không muốn sủng ái những thê tử khác trong thời gian dài, chẳng qua thân thể các nàng sẽ chịu không nổi mà thôi…

Vừa bước khỏi Cung Điện, ánh mắt Lạc Nam lập tức bị một cảnh tượng thu hút…

Bên dưới Cực Lạc Suối, một thân ảnh tuyệt mỹ khuynh thành như ẩn như hiện sau làn hơi nóng, mái tóc tử lục ướt át rủ xuống bờ mông, tấm lưng trần trơn trượt không chút tì vết, đẫy đà thành thục…

Ánh mắt lóe lên tình cảm, Lạc Nam bằng tốc độ nhanh nhất xuất hiện trong Cực Lạc Suối, đem thân thể ngọc ngà kia ôm vào trong ngực.

“Thỏa mãn sao?”

Đôi môi đen tuyền hé mở cười hỏi, Liễu Ngọc Thanh cũng không xoay người lại, trái lại tựa lưng vào trong lòng ngực hắn, mông thịt bạo mãn ma sát với thân côn cứng rắn kia, nó thậm chí có dấu hiệu chen chút vào khe mông nàng… khiến Liễu Ngọc Thanh trái tim rung động.

Lạc Nam đem nàng ôm thật chặt, trái tim hắn bình yên đến lạ khi ôm lấy nàng, cả hai ngâm mình trong làn nước ấm…

“Ta thật phân vân…” Lạc Nam trầm thấp nói.

“Phân vân điều gì?” Liễu Ngọc Thanh bàn tay nắm lấy côn thịt cực đại kia, chầm chậm vuốt ve.

Nó lớn đến mức này sao?

Lạc Nam hít sâu, dịu giọng nói: “Ta lo lắng sẽ không mang lại hạnh phúc được cho nàng, ta lo lắng miệng lưỡi thế gian sẽ khiến nàng nghe phải những lời thương tổn!”

Liễu Ngọc Thanh bất chợt xoay người lại, bầu sửa rung rinh, ánh mắt ngập nước nhìn lấy hắn, thổ khí như lan:

“Tuổi tác của ta chưa cao, chính là lứa tuổi có nhu cầu sinh lý… nữ nhân luôn cần nam nhân, ngươi an lòng để ta tìm nam nhân khác sao?”

Lạc Nam toàn thân chấn động, có chút ngơ ngác nhìn lấy nàng…

Lời nói của Liễu Ngọc Thanh như cảnh tỉnh linh hồn hắn, phải… nàng là nữ nhân, nàng không tu luyện các loại công pháp vô tình vô cảm, nàng cũng cần nam nhân âu yếm và chiều chuộng.

Nhưng hắn sẽ an tâm giao nàng cho nam nhân khác sao?

Liễu Ngọc Thanh đã đổ vỡ một lần, nếu chẳng may thêm một lần nào khác, nàng sống nổi không? Mà hắn cũng sẽ không tha thứ cho chính mình.

Chỉ có hắn mới vĩnh viễn yêu thương nàng, chỉ có hắn mới sẵn sàng vì nàng liều mạng, chăm sóc và chở che cho nàng cả một đời.

Liễu Ngọc Thanh… chỉ có thể là của hắn.

“Nghĩ thông suốt chưa? Đã bái đường thành thân rồi, còn ngốc nghếch nghĩ lung tung!” Liễu Ngọc Thanh vươn ngón tay thon dài chỉ lên trán hắn, giọng điệu làm nũng y hệt với tình nhân.

Lạc Nam bị bộ dáng của nàng làm cho kích động, côn thịt phình to hơn một vòng trong bàn tay mềm mại kia.

“Nếu đã muốn… còn chần chờ cái gì? Thân thể này hoàn toàn trong sạch, cả máu và cả thịt… chàng và thiếp đã không còn vướng bận chuyện huyết mạch nữa rồi!” Liễu Ngọc Thanh phóng khoáng nói, âm thanh có chút nhu.

“Diệt Sinh Độc Thể?” Lạc Nam lúc này mới bừng tỉnh, thân thể trước đây của Liễu Ngọc Thanh toàn bộ bị hủy rồi, cơ thể mới của nàng là đúc lại ở Vạn Độc Tinh, đương nhiên là hoàn hảo vô khuyết.

Chưa từng có ai được chạm qua cơ thể này, mà hắn cũng không phải từ cơ thể này chui ra…

Huống hồ… Lạc Nam thật sự kia, đã không còn tồn tại.

Nghĩ đến đây hô hấp Lạc Nam có phần dồn dập… quan hệ giữa hắn và nàng chỉ còn trên danh nghĩa mà thôi, hơn nữa nhờ vậy còn gia tăng vô vàn kích thích khi hai người động tình.

“Ngọc Thanh… ta muốn hôn nàng!” Lạc Nam vươn bàn tay, nâng cái cằm trơn bóng mê người lên… nhìn đôi môi đen tuyền thần bí và kiều diễm ấy say đắm nói.

“Ưm… thiếp cũng muốn!”

Liễu Ngọc Thanh vòng một tay ra sau cổ hắn, môi thơm thần bí hiến dâng…

Lạc Nam thở ồ ồ cúi thấp đầu, rôt cuộc ngậm lên cánh hoa hồng đen ấy.

“Ưm…” Liễu Ngọc Thanh xụi lơ rên rỉ một tiếng, đầu lưỡi duỗi ra.

Lạc Nam toàn thân run rẩy, nghĩ đến thân phận trước đây giữa hai người, một cảm giác cấm kỵ dâng lên tận não, kích thích bao trùm toàn thân, hắn ra sức nút mạnh.

CHỤT CHỤT CHỤT…

Lưỡi hai người hòa quyện vào nhau, tận tình trao đổi hương tân ngọc dịch.

Một tay của Lạc Nam đã tìm xuống bầu sữa tròn trịa, nắm vào trong lòng bàn tay… bắt đầu xoa nắn.

“Ưm… thật cứng rắn, tiểu Nam!” Liễu Ngọc Thanh thân thể rung lên bần bật, ở trước mặt hắn nàng mới tìm được cảm giác của tình yêu, đây là cảm giác mà nàng chưa từng có được.

Nàng vì hắn chịu khổ quá nhiều… lúc này hắn cũng nguyện vì nàng mà cùng nhau vào địa ngục.

Hai người động tình đến cực hạn, nụ hôn dài hàng thế kỷ vẫn không biết chán nhau, môi nóng hổi của Lạc Nam mân mê cánh môi đen tuyền kiều diễm của Liễu Ngọc Thanh, bàn tay khám phá khắp thân thể nàng, khiến cho đôi mắt sắc sảo của Độc Nữ trở nên mê ly…

“Ưm… Tiểu Nam, ngậm nó đi chàng… của chàng đó!”

Liễu Ngọc Thanh cảm giác miệng mình bắt đầu khô khốc vì bị hắn uống sạch nướng miếng, lúc này thở hổn hển đẩy hắn ra, bàn tay tinh xảo đem bầu sửa nâng lên…

Nhìn chúng nó đầy đặn căng tràn nhựa sống, hai hạt ngọc đỏ bên trên đã căng cứng gọi mời, bên trên thân gò trắng nõn còn có dấu tay đỏ hồng của hắn, Lạc Nam ghì chặt Liễu Ngọc Thanh vào sát cơ thể mình, cúi đầu ngậm lấy nụ hoa ướt át…

“Ưm… tê quá… chàng thật tuyệt!” Liễu Ngọc Thanh rung lên bần bật, cơ thể mềm mại vô lực tựa vào Lạc Nam, động đào nguyên giữa đôi chân đã bắt đầu rỉ nước, hòa quyện cùng Cực Lạc Suối ấm nóng.

Cực Lạc Suối nóng bỏng là thế… nhưng nhiệt độ không thể nào sánh bằng hai thân thể trần trụi lúc này.

“Ưm… Ngọc Thanh!”

Lạc Nam cũng muốn nhũn cả hai chân, Liễu Ngọc Thanh không biết từ bao giờ đã trầm mình xuống làn nước, hé mở đôi minh đen tuyền gợi cảm ngậm lấy nhục côn cứng cáp như cục sắt kia, đầu lưỡi đinh hương mân mê khắp quanh nó.

“To thật, chẳng trách mấy cô nàng kia bị hắn làm chết đi sống lại!” Liễu Ngọc Thanh trái tim chấn động, ngậm thứ hùng vĩ của nam nhân vào trong miệng nàng mới ước lượng được nó to đến mức nào.

Đầu lưỡi đinh hương của nàng cảm nhận được sự mạnh mẽ của nó, cảm nhận được vô tận năng lượng theo từng đường gân guốc, cảm nhận được khí tức cương dương bá đạo của giống đực.

Tận tình bú mút, chiều lòng nam nhân cuối cùng trong cuộc đời nàng…

Lạc Nam thấy Liễu Ngọc Thanh lặn vào trong nước có chút đáng thương, nên hắn bế nàng đến vách đá sau đó nằm ngửa, để Liễu Ngọc Thanh ở bên dưới tiếp tục bút mút phục thị.

Hồi lâu sau…

“Tiểu Nam… chiếm lấy thiếp… biến thân thể này thành của chàng, vĩnh viễn!”

Liễu Ngọc Thanh bắt đầu cảm giác được sự trống rỗng giữa hai chân, ngoan ngoãn nằm xuống tách nhẹ chúng nó ra.

Lạc Nam hít sâu một hơi, ngắm nhìn động đào chật chội… chúng nó quả thật trinh nguyên tinh khiết, hai mép môi e thẹn khép chặt, hột le thẹn thùng trốn sau lớp mao tử lục kiều diễm, gò mu múp máp, có chất mật rỉ nhẹ mà ra…

Hưng phấn dâng lên tận não.

Lạc Nam dùng miệng hôn vào nơi đó, đem Liễu Ngọc Thanh giật bắn toàn thân… lênh láng như thủy.

“Vào đi… vào bên trong thiếp!”

Chịu đựng không nổi, Liễu Ngọc Thanh lắc lư vòng eo, không tiếp tục cho hắn hôn lấy chỗ tư mật của mình.

“Ta vào đây… ta biến Liễu Ngọc Thanh thành thê tử của ta đây!” Lạc Nam thở ồ ồ dồn dập, dục hỏa trào dâng đến tận não.

Đem đầu nấm đặt giữa hai mép môi đã hé mở sẵn sàng…

Thình thịch… thình thịch… thình thịch…

Chỉ còn một bước cuối cùng, hai nàng sẽ là của nhau… vượt qua mọi rào cản không cần thiết.

Lạc Nam lùi hông về phía sau, vận sức…

“Ừm…” Liễu Ngọc Thanh thở dốc nặng nhọc, nhịp tim đánh mạnh như trống, nàng cũng bị khoái cảm và kích thích lắp đầy đầu não.

“Á… ĐAU QUÁ!”

Trong lúc đầu nấm hồng hào vừa tách ra hai mép môi, một tiếng hét thảm thiết bất chợt vang vọng Linh Giới Châu, khiến cả Lạc Nam và Liễu Ngọc Thanh sững sờ, dục hỏa đang dâng trào đột ngột dập tắt…

Lạc Nam vội vàng đứng bật dậy, mà Liễu Ngọc Thanh cũng lấy lại tỉnh táo, ánh mắt nghiêm túc ngưng trọng nói chuyện:

“Là Nguyệt Kỳ, Nguyệt Kỳ muốn lâm bồn!”

“Chúng ta đi!” Lạc Nam gật mạnh đầu, áo choàng xuất hiện trùm lấy cơ thể Liễu Ngọc Thanh, hắn bế lấy nàng động ý niệm, thân hình hai người lập tức biến mất.

XOẸT XOẸT XOẸT…

Từng âm thanh óng tay áo bay lượn phiêu dật vang lên, toàn thể nữ nhân Hậu Cung đã tụ tập phía trước Kỳ Nam Cung, đẩy cửa tiến vào.

“Phu quân… các tỷ muội!”

Diễm Nguyệt Kỳ nằm ngửa ở trên giường, da thịt ửng hồng đầy mồ hôi, hai mắt đẫm lệ, cái bụng to lớn trương lên… đau đớn đến nhăn cả mặt.

Lạc Nam ánh mắt đại biến, hắn nhìn thấy hạ thể nàng xuất hiện vũng máu…

“Để cho bọn thiếp!”

Tiêu Thanh Tuyền, Đan Mộng Cơ và Đan Diễm Cơ lao vọt đến, các loại Đan Dược xuất hiện, bắt đầu bỏ vào miệng Diễm Nguyệt Kỳ.

“Chúng ta ra ngoài… để không gian yên tĩnh cho các nàng ấy!” Liễu Ngọc Thanh kéo áo choàng che phủ thân thể, hướng Lạc Nam và chúng nữ mở miệng.

Chúng nữ từng người gương mặt bao trùm lo lắng, nhất là Diễm Hồng Liên với Diễm Điệp Tình… nhìn thấy mẫu thân đau đớn sinh nở, hai nàng rơm rớm nước mắt rồi.

Lạc Nam mặc dù không muốn, nhưng sợ mình ở lại khiến chúng nữ phân tâm, Diễm Nguyệt Kỳ có ba vị Luyện Đan Sư xuất chúng đỡ đẻ, lại thêm nàng từng có kinh nghiệm sinh nỡ, chắc hẳn không quá khó khăn.

“Bảo bối, phu quân luôn ở cạnh nàng!” Hướng Diễm Nguyệt Kỳ động viên hô lớn, Lạc Nam cắn chặt răng xoay người đi ra ngoài.

“Phu quân, chàng đứng im một chỗ!”

Hoa Thanh Trúc dở khóc dở cười nhìn Lạc Nam như gà mất tóc chạy qua chạy lại, hai bàn tay lo lắng đến mức siết chặt, gương mặt tà dị anh tuấn vừa lo lắng vừa nôn nao, trông hết sức buồn cười.

“Các nàng cứ mặc kệ ta!” Lạc Nam hai chân không thể đứng im… hắn cần tiêu hao năng lượng để giảm bớt khẩn trương trong lòng.

Bên trong kia là nữ nhân và con đầu lòng của hắn… bản thân sắp được làm cha khiến Lạc Nam trong lòng hết sức khó tả.

Kiếp trước Lạc Nam cũng chỉ là thanh niên mà thôi, trong hai đời người… đây là lần đầu tiên hắn trải qua cảm giác lúc này.

Nghe âm thanh rên rỉ vì đau của Diễm Nguyệt Kỳ thỉnh thoảng phát ra, trái tim hắn như rỉ máu, hận không thể chuyển toàn bộ nỗi đau sinh nở từ thê tử sang cơ thể mình.

Chúng nữ nhìn nam nhân của mình ngày thường bá đạo tuyệt luân lúc này lại có bộ dạng như thế, từng gương mặt tuyệt mỹ ngọt ngào mỉm cười… đối với kẻ địch hắn có thể lạnh lùng tàn nhẫn, nhưng đối với người nhà, nam nhân này luôn hết lòng quan tâm như vậy.

Đời này có thể làm nữ nhân của hắn… đã sống không phí.

Ham muốn được sinh con cho Lạc Nam trong lòng các nàng càng trở nên hừng hực như lửa.

Hồi lâu sau, toàn thân Lạc Nam đột ngột chấn động, một cảm giác huyết mạch thân tình lan tràn khắp trái tim, hắn cảm nhận được thứ gì đó, mừng như điên nhìn vào Kỳ Nam Cung…

“OA OA OA OA OA…”

Một tiếng khóc non nớt vang vọng không gian, âm thanh cực kỳ khỏe mạnh… nghe qua đã biết là một tiểu bé con nghịch ngợm.

“Nguyệt Kỳ!”

Lạc Nam đẩy vọt cửa điện… không thèm nhìn tiểu bé con đang được ba nữ Tiêu Thanh Tuyền vây quanh, hắn lao đến bên giường… đem Diễm Nguyệt Kỳ ôm chặt vào trong ngực, vuốt ve mồ hôi trên trán nàng thủ thỉ:

“Có đau lắm không? Phu quân dùng lá Bất Tử Thụ hồi sức cho nàng!”

Diễm Nguyệt Kỳ thân thể vô lực tựa vào lòng hắn, sắc mặt có chút tái nhợt… đôi môi đỏ mộng cũng hơi phai màu, nhìn biểu hiện của nam nhân, trái tim nàng ngập tràn cảm động, lại có chút trách cứ nhìn hắn:

“Để con gái biết chàng không thèm để ý đến nó… nhất định sẽ rất thương tâm!”

“Hừ, mặc kệ tiểu nha đầu ấy… dám làm bảo bối của ta đau, phải đét cái mông nàng!” Lạc Nam hừ một tiếng, trong lòng lại vui vẻ đến nở hoa.

Diễm Nguyệt Kỳ sinh hạ nữ nhi, chính là con gái đầu lòng của hắn…

“Á, nóng quá!”

Đột ngột có tiếng hét kinh hãi vang lên, trên thân tiểu bé bỏng vừa mới chào đời bất chợt bùng lên ngọn lửa Vàng Rực… khiến tam nữ Đan Mộng Cơ vội vàng dùng Tiên Lực bảo vệ cơ thể, xém chút bỏng cả tay.

“Là Kim Ô Thánh Hỏa?”

Chúng nữ lúc này cũng kịp thời vọt vào, nhìn tiểu em bé trên người bùng cháy hỏa diễm Hoàng Kim… bên dưới làn da lại ẩn ẩn có vảy rồng như ẩn như hiện, nhất thời kinh dị không thôi.

“Thật đáng yêu! Nhìn nàng vừa có nét giống phu quân… vừa có nét giống Nguyệt Kỳ!” Liễu Thi Cầm hai mắt tỏa sáng.

Chỉ thấy tiểu bé con mở đôi mắt tròn xoe tràn ngập linh động liếc nhìn đám người, da thịt béo mập trắng nõn, chân tay ngắn cũn cỡn có ngấn, mắt sáng má hồng, mũi cao môi chúm chím, gương mặt có nét tà dị của Lạc Nam, lại pha lẫn sự kiêu kỳ của Diễm Nguyệt Kỳ, thân cháy Kim Ô Thánh Hỏa, dưới da có vảy rồng như ẩn như hiện.

“Khanh khách!”

Tiểu em bé bất chợt cười khanh khách, bàn tay hướng xung quanh quơ loạn…

ẦM ẦM…

Trong ánh mắt trợn trừng của chúng nữ, chỉ thấy không gian cứng cáp đến cực điểm trong Linh Giới Châu xuất hiện vết rách, mà thời gian lưu chuyển xung quanh tiểu bé con có chút vặn vẹo…

“Thật kinh khủng, không hổ là Thời Không Thánh Thể!”

Chúng nữ hít một ngụm khí lạnh…

“Cho ta bế tiểu bảo bối chút nào!” Liễu Ngọc Thanh ánh mắt tràn ngập mẫu tính quang huy, cẩn thận tiếp nhận em bé từ tay Đan Mộng Cơ ôm vào trong ngực.

“Khanh khách!” Được Liễu Ngọc Thanh bế bồng, tiểu em bé cười lên rạng rỡ… đáng yêu đến cực kỳ.

Chúng nữ trái tim như bị hòa tan, ở xung quanh nàng như chúng tinh ủng nguyệt.

“Cho Hồng Nhi với Loan Loan xem muội muội!”

Hai thân ảnh kiều tiểu ở bên ngoài vọt vào, trên gương mặt nhỏ tràn đầy hưng phấn và vui mừng nhảy vọt lên, muốn xem muội muội vừa chào đời của mình.

“Đây đây… muội muội của hai tiểu bảo bối đây, Hậu Cung chúng ta có đến 3 bảo bối!” Liễu Ngọc Thanh cười mỉm đem em bé trong lòng cho hai tiểu nha đầu quan sát.

“Thật đáng yêu… muội muội quá mức xinh đẹp!” Tiểu Hồng Nhi với Lạc Loan Loan vui mừng nhảy cẫng lên hoan hô, hai khuôn mặt nhỏ ửng hồng vì kích động.

“Ngọc Thanh mama, muội muội tên gì?” Tiểu Hồng Nhi cúi đầu hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của em bé, ngây ngô hỏi.

Chúng nữ nghe vậy đột ngột xoay đầu, cùng lúc nhìn về phía hai thân ảnh ôm nhau trên giường kia.

Lạc Nam cùng Diễm Nguyệt Kỳ hai mặt nhìn nhau, nhìn thấy trong mắt đối phương sự ăn ý… đồng thanh cười nói:

“Lạc Kỳ Nam!”

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x