Con đường bá chủ - Quyển 2

Chương 152

trước
tiếp

Một ngày này, bầu không khí tại Bạch Đế Thành có phần náo nhiệt, vô số tu sĩ hành tẩu trên đường cái, không ít thiên tài đến từ các thế lực nổi tiếng cũng lần lượt xuất hiện…
Đơn giản bởi vì, Thổ Chiến Đại Hội nổi danh do Bạch Sa Đại Lục sắp sửa diễn ra…

“Nhìn kìa, đó là Tề Minh… thiên tài đến từ Thất cấp thế lực Thổ Nhược Tông, nghe nói tuổi chỉ mới 80 đã là một tên Hóa Thần Hậu Kỳ cường giả, lọt vào top 40 trên Huyền Hoàng Bảng… tại Huyền Hoàng Học Phủ rất có danh vọng…”

Trong đám người, một cẩm y thanh niên diện mạo anh tuấn thản nhiên hành tẩu, mái tóc màu nâu đất thản nhiên tung bay, thu hút không ít ánh nhìn cùng lời bàn tán.

“Không sai, nghe nói Tề Minh là một kẻ si tình tiểu công chúa Bạch Liên Hoa của chúng ta, ở Huyền Hoàng Học Phủ nhiều lần bị nàng từ chối, lần này tìm đến tham dự đại hội nhất định là một chứng tỏ một phen trước mặt người đẹp…” Có người hiểu chuyện nói.

“Hừ, chỉ bằng hắn? Cóc ghẻ còn đòi ăn thịt thiên nga!” Một nam tử khác hừ lạnh.

“Đúng rồi, còn không phải sao? Thiên tài Thất cấp thế lực mặc dù không tệ, nhưng so với tiểu công chúa quả thật không đủ nhìn…” Dân chúng Bạch Đế Thành lập tức nhiệt tình tán đồng.

Đối với bọn họ, thế gian này hoàn toàn không có nam nhân có thể xứng đối với tiểu công chúa.

“Hừ, đợi bổn công tử ở Thổ Chiến Đại Hội tỏa sáng, đem toàn bộ thiên tài Bạch Sa Hoàng Triều các ngươi đánh bại, xem có ai dám xem thường ta!” Tề Minh nghe không ít âm thanh bàn luận, trong lòng hận đến nghiến răng, âm thầm đắc ý suy nghĩ.

Tề Minh chỉ là một tồn tại trong rất nhiều thiên tài ở đây mà thôi, vẫn còn không ít nhân vật đang được số đông tu sĩ chú ý…

Điển hình như một nữ nhân với mái tóc ngắn củn, diện mục bặm trợn, thân hình cứng cáp, chỉ khoác lấy một lớp áo lông thú để lộ làn da rám nắng cùng thân hình không thua kém đấng mày râu ra ngoài…

“Đó là Đại Linh, Đại tiểu thư đến từ Đại Địa Bộ Lạc, một Bát Cấp thế lực” Một người nhìn nàng lập tức nhận ra thân phận…

“Nàng thật sự là nữ nhân sao?” Có kẻ lẩm bẩm trong miệng, cảm thấy thật sự nghi hoặc.

“Suỵt, muốn chết sao? Đại Linh chính là Hóa Thần Viên Mãn cường giả, tính cách rất táo bạo…” Một người đem đồng bọn bịt miệng.

Đã có không ít thiên tài sử dụng Thổ nguyên tố có danh tiếng tại Hoàng Sa Đại Lục đặt chân đến Bạch Đế Thành, hiển nhiên Thổ Chiến Đại Hội có sức hút không nhỏ…

“Đám thiên tài này mặc dù lợi hại, nhưng làm sao sánh với hai vị Hoàng Tử và Hắc Điểu tướng quân?” Đây là suy nghĩ chung của dân chúng Bạch Đế Thành.

Theo bọn hắn thấy, chỉ thành viên Cửu Cấp thế lực mới đủ tư cách tranh phong với thiên tài Bạch Sa Hoàng Triều.

Dù sao bất kể là Ngọc Trần, Bạch Liệt hay Bạch Dương đều là nhân vật có tên trên Hoàng Kim Bảng, lại đại diện cho Bạch Sa Hoàng Triều tham dự đại hội, không thể để thiên tài các nơi đoạt hết danh tiếng…

Bên trong đám đông, Lạc Nam trong diện mạo Văn Lang thản nhiên hành tẩu, cùng Nam Cung Uyển Dung tay trong tay hướng đến một Cồn Cát nằm ở nơi tận cùng Bạch Đế Thành, đó cũng là nơi tổ chức Thổ Chiến Đại Hội… đương nhiên đó cũng là điểm đến của hầu hết tu sĩ trong thành lúc này.

Do quy định cấm phi hành tại Bạch Đế Thành nên tốc độ di chuyển của dòng người dưới mặt đất không quá nhanh chóng, thời gian Đại Hội diễn ra vẫn chưa đến, không cần thiết gấp gáp làm gì…

“Phu quân, Thổ hệ không phải điểm mạnh của chàng, có nắm chắc hay không?” Nam Cung Uyển Dung nhìn Lạc Nam hơi có chút lo lắng, nếu đây là Hỏa Chiến hay Lôi chiến nàng cũng chẳng bận tâm làm gì…

Lạc Nam nắm bàn tay mềm mại của thê tử xoa nhẹ, cười tự tin nói: “Ta lần này đã chuẩn bị khá kỹ lưỡng, huống hồ trong cùng cấp chiến đấu phu quân của nàng còn chưa sợ qua ai!”

Nam Cung Uyển Dung hai mắt tỏa sáng, âm thầm chờ mong biểu hiện của hắn, bàn tay nhỏ nắm lại thành đấm quơ quơ nói:

“Thiếp sẽ cổ vũ chàng hết mình…”

“Haha, có bảo bối cổ vũ, trận chiến này ta vô địch thủ!” Lạc Nam hài lòng cười trêu chọc.

Hai người vừa đi vừa tình tứ trò chuyện, khiến không ít thanh niên độc thân cẩu xung quanh nghe lùng bùng lỗ tai, trái tim nhỏ tổn thương sâu sắc, muốn nổi giận mắng chửi lại nhận ra tên Văn Lang này là người điên từng tuyên chiến với Ngọc Trần, vội vàng e dè tránh xa bán kính mười thước cho chắc cú…

Lạc Nam hai người cảm thấy xung quanh trống trải, bật cười lắc đầu, vẫn thản nhiên dạo bước.

Chỉ là bọn hắn hành tẩu chậm chạp không có nghĩa là người khác cũng muốn đi chậm, một âm thanh lớn lối ngạo nghễ vang lên:

“Mau tránh đường, đừng cản trở bổn tiểu vương!”

Có tiếng vó ngựa băng băng mà đến, một thanh niên thản nhiên cưỡi lấy Chiến mã phi nước đại lao vút qua đám đông gây nên náo động…

“Là tiểu vương gia Bạch Thuần, mau tránh đường!” Không ít người nhận ra thân phận của người trẻ tuổi này, vội vàng lên tiếng nhắc nhở…

Đám đông lập tức trở nên náo động, tu sĩ hai bên đường vội vàng tách ra, chừa ra một lối đi vừa đủ…

Tiểu vương gia Bạch Thuần, chính là con trai độc nhất của Vương gia Bạch Chí – Người đệ đệ ruột thịt duy nhất của Bạch Sa Hoàng Đế.

Có người nói khi Bạch Sa Hoàng Đế căng cơ, Bạch Chí là người đứng ra ủng hộ đầu tiên, vì thế rất được Bạch Sa tin tưởng, địa vị dưới một người trên vạn người…

Bạch Thuần là con trai Bạch Chí, địa vị cao quý không cần nói cũng biết.

Tiểu vương gia Bạch Thuần thấy người khác e sợ mình, lập tức đắc ý vểnh mũi lên trời, tu vi Hóa Thần Viên Mãn phóng thích mạnh mẽ như muốn thị uy… chợt ánh mắt hắn chú ý đến một đôi nam nữ thản nhiên nắm tay nhau hành tẩu, vừa cười vừa nói không xem Bạch Thuần hắn ra gì.

Đặc biệt là khi chứng kiến nhan sắc của Nam Cung Uyển Dung, ánh mắt Bạch Thuần lập tức tỏa sáng cực độ, trái tim cuồng loạn đập mạnh, trong lòng sinh ra ý muốn chiếm hữu nồng đậm hơn bao giờ hết…

Nam Cung Uyển Dung sau khi được Lạc Nam biến thành phụ nữ, diện mạo càng thêm đằm thắm, lại thêm được hắn truyền thụ Long Tiên Thánh Điển hình thành tiên khí trong cơ thể, bồi bổ bằng Dưỡng Nhan Đan…

Nhan sắc của nàng hiện tại đã đạt đến một tầm cao mới, chính là cực phẩm thiếu phu nhân…

“Bạch Đế Thành có nữ nhân xinh đẹp như vậy bao giờ? Sao bổn tiểu vương không biết?”

Ngoài đường tỷ Bạch Liên Hoa ra, Bạch Thuần hắn chưa thấy ai xinh đẹp như vậy bao giờ.

Phi phi…

Hắn thúc chiến mã dưới thân, để nó lấy tốc độ nhanh nhất lao thẳng đến Lạc Nam, muốn gây sự làm khó dễ, nghĩ cách đem nữ nhân tuyệt mỹ kia chiếm hữu.

“Mau tránh đường cho Bổn tiểu vương hành tẩu, ngươi đây là điếc sao?”

Vừa phi ngựa, Bạch Thuần vừa hướng Lạc Nam quát lớn, không hề giảm tốc độ chút nào.

Lạc Nam nhíu mày xoay đầu nhìn lại, bên cạnh hắn và Nam Cung Uyển Dung rộng rãi vô cùng, tên này hết đường chạy sao lại đâm đầu vào? Rõ ràng là muốn gây sự…

Thấy con chiến mã đạt đến Ngũ giai này giương cao vó ngựa, sắp đâm thẳng vào hai người, con mắt Lạc Nam hơi lóe sáng lên…

Thấu Thị Vạn Lý mở ra trong vạn dặm, nhận thấy nơi này không có cường giả đủ khả năng phát hiện thân phận Hồn Tu của mình, hắn cười nhạt một tiếng…

Tạc Hồn Thuật bá đạo mà ra, một cách vô hình vô ảnh, kích thẳng vào Linh Hồn con chiến mã…

“Hí iiiii”

Theo một tiếng hí vang rung trời, con Ngũ giai chiến mã lập tức phát điên oằn mình dữ dội, sau đó bất thình lình ngã nhào trên mặt đất, không rõ sống chết…

Nó đang di chuyển với tốc độ cao, lại đột ngột xảy ra tình huống như vậy… Bạch Thuần không kịp phản ứng bị hất bay vài chục dặm, lăn lộn trên mặt đất, đầu tóc rối bời, chật chội vô cùng…

Cảnh tượng lập tức khiến vô số người muốn phì cười nhưng cố nhịn, lại không ai biết vì sao một con Ngũ giai chiến mã đột ngột lăn đùng ra chết như vậy…

Một số thiên tài theo bản năng cảm nhận được mùi nguy hiểm, hướng mắt nhìn lại… đôi nam nữ kia đã biến mất tự bao giờ…

“Tình huống thật quỷ dị!”

Nhìn con Ngũ giai Chiến Mã vô thanh vô thức chết đi, trên người ngay cả một vết thương cũng không có mà vô số người âm thầm rùng mình…

Ngũ giai tương đương với Hóa Thần Kỳ, chính là tu vi của phần đông người ở đây.

Nếu người kia thật sự có bản lĩnh vô hình vô ảnh giết Ngũ giai chiến mã, như vậy chẳng khác nào cũng có thể đoạt mạng bất kỳ ai trong số bọn hắn…

Trong lúc nhất thời, cả đám bắt đầu kiêng kỵ…

“Khốn kiếp… ngươi bị làm sao thế?” Bạch Thuần ngửa đầu lên trời gầm thét, mất mặt không biết để đâu cho hết, đành quay sang nhìn chiến mã của mình gào lên trút giận…

Khi nhận ra nó đã chết, Bạch Thuần tức giận một chân đá bay thi thể chiến mã, nghiến răng nghiến lợi nhìn về địa phương Lạc Nam vừa khuất xa:

“Đôi cẩu nam nữ, các ngươi chờ đó cho tiểu vương!”


Còn tiếp…

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x