Con đường bá chủ - Quyển 2

Chương 141

trước
tiếp

Hoa Thanh Trúc tiến vào cảnh cửa tiếp theo, nơi này là một đại sảnh trống trãi, phạm vi cũng không quá to lớn…
Chỉ có điều, ở giữa đại sảnh có một cái giường nhìn qua rất êm ái dễ chịu, bên trên giường lại quỷ dị đặt lấy một cổ quan tài gỗ cổ xưa màu đen…

“Quan tài của Cực Băng Ma Quân sao? Lại còn đặt trên giường ngủ, nói không chừng có bẫy rập!”

Hoa Thanh Trúc ánh mắt lạnh lẽo xuống, cẩn thận đem Băng và Thổ Linh Lực một lần nữa bao trùm cơ thể, dần dần tiến tới…

Cực Băng Ma Quân không phải nhân vật hiền lành gì, vạn sự đều phải thận trọng…

Đại sảnh này nhìn như bình tĩnh, nhưng chưa hẳn sẽ không ẩn giấu nguy hiểm, nếu vì chủ quan nhất thời mà thất bại, Hoa Thanh Trúc sẽ không tha thứ cho chính mình, càng là phụ một phen ra sức của Lạc Nam…

Bất quá…

Vượt qua suy đoán của Hoa Thanh Trúc, nàng vậy mà không gặp chút nguy hiểm nào, một đường thuận lợi đến gần cổ quan tài…

“Chẳng lẽ là ta đa nghi? Cực Băng Ma Quân thử thách đến đây là hết sao?” Hoa Thanh Trúc cau mày suy nghĩ…

Hồi lâu sau vẫn không có động tĩnh gì, nàng không vội mở nắp quan tài xem xét, trái lại hai tay bắt đầu tụ chưởng, dùng vô hạn lực lượng hướng về quan tài công kích đến…

Đối với một ma đầu như Cực Băng Ma Quân, mặc dù Hoa Thanh Trúc muốn nhận truyền thừa của hắn để gia tăng thực lực, nhưng không có nghĩa là nàng tôn kính hắn…

Thậm chí trong đáy lòng nàng rất khinh bỉ kẻ này, mặc dù hắn có tuổi thơ thê thảm thì sao? Tu Chân giới có vô số người thê thảm hơn nhiều, nếu ai cũng trở nên tàn ác như Cực Băng Ma Quân đã sớm loạn hết rồi.

Lạc Nam là một ví dụ tích cực…

Vì thế Hoa Thanh Trúc không hề lưu tình chút nào ra tay… muốn đem quan tài hủy diệt…

ẦM ẦM ẦM…

Lực lượng mạnh mẽ va đập, OANH một tiếng, quan tài bị chưởng văng ra khỏi giường, ở trên không trung chia năm xẻ bảy, một vật bên trong văng xa tận chục mét…

Mà khi nhìn thấy vật trong quan tài rơi ra, Hoa Thanh Trúc ánh mắt co rút lại…

“Thi thể…”

Đó là một thi thể khô quắt mặc áo màu đen, da thịt trắng bệch lại nhăn nheo cho thấy tuổi tác đã đến tuổi xế chiều.

Chính là thi thể của Cực Băng Ma Quân, lúc này đã khô quắt lại… có chút mùi hôi thối truyền ra, kinh tởm vô cùng…

Rất nhanh, ánh mắt của Hoa Thanh Trúc tập trung vào bàn tay phải của thi khô, nơi có một chiếc nhẫn Băng giá đang hiện hữu, rõ ràng là Nhẫn Trữ Vật của Cực Băng Ma Quân…

Nhất thời, hô hấp Hoa Thanh Trúc có phần dồn dập, toàn bộ đại sảnh này trống không, chỉ có Nhẫn Trữ Vật này tồn tại… như vậy rất có thể tài sản của Cực Băng Ma Quân cất bên trong nó, thậm chí sẽ có cả Linh Cấp Cực Phẩm công pháp Cực Băng Thiên Công…

Nhận ra không chút nguy hiểm nào, thi khô cũng không có dấu hiệu của sự sống, Hoa Thanh Trúc vẫn cẩn thận đem linh lực bảo vệ toàn thân, thò tay đến chiếc nhẫn kia, không hề để ý chút nào đến thi khô xấu xí…

“Khặc khặc khặc…”

Dị biến đột ngột phát sinh…

Ngay lúc Hoa Thanh Trúc sắp lấy được chiếc nhẫn, một trận tiếng cười gian tà khó nghe khiến người ta nổi gai ốc vang lên, sau đó ở phần mắt của thi khô đột ngột lóe ra tia sáng xanh thẩm…

Thi khô đột ngột ngồi bật dậy, từ Nhẫn Trữ Vật lấy ra một cái Bình đen kịch cầm trong tay lao đến chỗ Hoa Thanh Trúc, như muốn nhét nó vào miệng nàng…

“Cút cho bổn tọa!”

Hoa Thanh Trúc mặc dù kinh hãi, nhưng dù sao cũng là cao thủ, theo bản năng hướng cánh tay cầm bình của thi khô tung chưởng…

ĐÙNG…

Hai cổ sức mạnh ầm ầm va chạm, thi khô bị đánh bay vài chục thước, lại đứng lên nhìn Hoa Thanh Trúc cười quái dị…

“Khặc khặc!”

Hoa Thanh Trúc cảm thấy không ổn, quả nhiên chỉ thấy cái bình kia bị lực lượng va chạm nổ tung, lập tức tuôn ra vô số luồng khí màu đen kịch, bao trùm cơ thể yêu kiều đầy đặn của nàng…

“Không xong…”

Mặc dù chưa biết luồng khí vụ màu đen này rốt cuộc là gì, nhưng an toàn là trên hết, tuy đã có Linh Lực bảo vệ cơ thể nhưng Hoa Thanh Trúc vẫn lùi người né tránh…

Đáng tiếc tốc độ của đám vụ khí quá nhanh, chúng nó bá đạo xuyên qua hai tầng Linh Lực do nàng tạo ra, thẩm thấu vào từng ngóc ngách trên ngọc thể tuyệt mỹ của nàng…

Tai, mắt, mũi, miệng… lỗ chân lông đều không thoát khỏi, điên cuồng bị xâm nhập…

Một cảm giác kỳ quái xuất hiện khắp toàn thân Hoa Thanh Trúc…

“Khặc khặc, hề hề hề!”

Lúc này, thi khô thản nhiên đứng dậy, dùng ánh mắt dâm tà nhìn về Hoa Thanh Trúc, cười quái đản nói:

“Xem ra ngươi là người được chọn a! Thật không ngờ là một cái đại mỹ nhân, ông trời quả nhiên thương yêu lão phu, khặc khặc khặc!”

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt dâm tà xanh lét luân chuyển trên thân thể Hoa Thanh Trúc, đánh giá thân thể thành thục nở nang của nàng, lè lưỡi liếm mép…

Khi còn sống hắn cũng chưa từng chơi qua nữ nhân xinh đẹp, cao quý như thế…

Hoa Thanh Trúc nghe thi khô nói, ánh mắt co rụt lại, cưỡng ép cảm giác quái dị dâng trào trong lòng, gằn từng tiếng hỏi:

“Người được chọn là có ý gì?”

“Lệnh bài tiến vào Mộ Địa là do lão phu cố tình thả ra, chờ đợi người tiến vào làm nô lệ cho ta… ngươi đạt được Lệnh Bài, không phải người được số phận chọn thì là gì? Khặc khặc…” Thi khô cười, tự ca ngợi bản thân nói ra.

Hoa Thanh Trúc sắc mặt lạnh lẽo, Lệnh Bài đó là nàng tình cờ đạt được trong một cuộc thám hiểm, sau đó nhờ hướng dẫn được khắc bên trên mới tìm ra vị trí Mộ Địa của Cực Băng Ma Quân… cứ tưởng nhặt được bảo vật, không nghĩ tới là do tên này cố tình dàn xếp…

Lúc này, cảm giác khô nóng lan tràn khắp thân thể Hoa Thanh Trúc, một sự thèm muốn tình dục lan tỏa khắp cơ thể nàng, thậm chí cả linh hồn cũng bị dục niệm khống chế, sắc mặt vốn lạnh lẽo xuất hiện một tia ửng đỏ…

Hạ thân trống rỗng tịch mịch…

Hoa Thanh Trúc cắn mạnh vào đầu lưỡi để bản thân tỉnh táo, vận chuyển Linh Lực ý đồ ngăn cản Dục Vọng nhưng hoàn toàn vô dụng, đôi chân nàng rung lên, sắp đứng không nổi rồi…

“Đừng cố gắng phí sức, Kiếp Dâm Độc này là Lão Phu vất vả thu gom 100 loại Dâm Thú, 100 loại Dâm Thảo cùng 100 loại Dâm Trùng luyện hóa thành, cho dù là Độ Kiếp Kỳ cường giả cũng không thể hóa giải, giường ngủ ta đã chuẩn bị sẵn, mau động phòng nào! Khặc khặc”

Thi khô chỉ vào cái giường nằm giữa đại sảnh lên tiếng cười đắc ý, giọng điệu tràn ngập tự hào với dâm dược do chính mình chế ra…

“Khốn kiếp! Chỉ có kẻ điên như ngươi mới bỏ thời gian luyện Kiếp Dâm Độc bẩn thỉu đó…” Hoa Thanh Trúc sắc mặt trắng nhợt, hận ý nói:

“Nếu ngươi thiết lập kế hoạch như vậy, sao còn tạo nên các cửa ải thử thách khó nhằn? Không sợ kẻ được chọn chết đi hay sao?”

“Hừ, nếu chỉ một chút Cửa Ải như vậy cũng không vượt qua… sao đủ tư cách làm nô lệ cho lão phu?” Thi khô bá đạo nói, thoáng có chút phong phạm năm xưa của Độ Kiếp Viên Mãn.

Hoa Thanh Trúc muốn kéo dài thời gian để tìm cách giải quyết tình huống, tiếp tục thắc mắc:

“Bổn tọa rõ ràng cảm nhận được ngươi đã chết, cho dù hiện tại cũng không có chút máu huyết nào, cần gì làm ra chuyện như vậy?”

Thi khô liếm liếm môi, đi vòng quanh đánh giá Hoa Thanh Trúc hả hê nói:

“Lão phu mặc dù thật sự đã chết, nhưng trước khi chết ta đã đem cơ thể mình luyện hóa thành một tôn khôi lỗi, sau đó đem một tia linh hồn dâm dục của mình khắc vào… để nó tiếp tục thay ta tồn tại…”

“Khặc khặc, lão phu khi còn sống thích nhất là tình dục, sau khi chết đi vẫn thích nhất là tình dục, ngươi sẽ trở thành nô lệ cho lão phu!”

Tên này mặc dù biến thái, nhưng thành công làm ra chuyện này cũng là một thiên tài… chẳng trách hắn tự hào như vậy.

Hoa Thanh Trúc rùng mình, u thanh nói: “Nếu người đạt được lệnh bài tiến vào đây là nam giới thì sao?”

“Haha, lão phu khi còn sống chơi qua không ít nam nhân, nam nữ đều ăn sạch!” Thi khô cười lên ha hả, hắn đã tính từ trước, dù nam hay nữ cũng không thành vấn đề.

“Khốn kiếp, biến thái bệnh hoạn!” Hoa Thanh Trúc không còn từ ngữ nào để hình dung Cực Băng Ma Quân nữa rồi, bất quá trong Cổ Tịch cũng không hề ghi lại việc tên này ăn cả nam nhân…

Hiển nhiên là có thiếu sót…

Bất quá hiện tại không rảnh bận tâm vấn đề này, Hoa Thanh Trúc cưỡng ép dục vọng lan tràn, cười lạnh nói:

“Lão quái vật, mặc dù kế hoạch của ngươi rất hoàn hảo, nhưng thực lực của ngươi hiện tại yếu ớt vô cùng, bổn tọa ra tay tiêu diệt ngươi sẽ rất dễ dàng, mau đưa ra thuốc giải còn có một con đường sống!”

Trạng thái thi khô hiện tại của Cực Băng Ma Quân thậm chí không đạt đến Luyện Hư Kỳ, cưỡng ép dâm độc trong người, giết hắn dễ như trở bàn tay.

Thi khô không sợ, ngược lại cười dâm nói:

“Tiểu mỹ nhân, lão phu biết ngươi có năng lực đó, nhưng ngươi cũng đã phát hiện, trong cơ thể ngươi hiện tại dục vọng càng ngày càng mãnh liệt phải không? Nếu như trong vòng nửa canh giờ ngươi tìm không thấy nam nhân giải độc, ngươi liền sẽ bị đốt cháy thành một đoàn tro tàn, liền linh hồn cũng giống như thế, vĩnh viễn không được siêu sinh”

Hoa Thanh Trúc nghe xong sắc mặt kịch biến, nàng quả thật cảm giác được tình huống cơ thể của mình, biết lão quái vật này không hề nói dối, nếu không có đối tượng giải độc, nàng sẽ chết…

Một bóng dáng nam nhân chợt hiện lên trong đầu khiến Hoa Thanh Trúc trái tim điên cuồng gia tốc, sát ý lóe lên, muốn trước tiên giết lão quái này rồi nói…

Mà thi khô vẫn cho rằng kế hoạch của mình rất hoàn mỹ, hắn cười dâm tiếp tục khoe khoang chiến tích:

“Lão phu cũng đã tính trước ngươi một bước, nếu ta giao hoan với ngươi rồi, thành công giải trừ Dâm Độc cho ngươi, điều đầu tiên người làm là tiêu diệt ta đúng không?”

Hoa Thanh Trúc sắc mặt hơi đổi, tên này còn muốn tính toán gì đây?

Thấy sắc mặt của nàng nghi ngờ, thi khô càng thêm hả hê cười khặc khặc:

“Trúng phải Kiếp Dâm Độc của lão phu, kẻ đầu tiên giao hoan giải độc cho ngươi sẽ để lại trên cơ thể ngươi một dấu ấn, thông qua dấu ấn đó mà ngươi sẽ trở thành nô lệ thật sự của hắn, dù cho kẻ đó chỉ là một con chó đực ngươi cũng phải nghe lời… nếu hắn chết thì ngươi chết theo, mà ngươi chết hắn lại không chết… hahaha!”

“Khốn kiếp, tại sao có thể như vậy?” Hoa Thanh Trúc sắc mặt trở nên khó coi vô cùng, dù sao lời nói của Cực Băng Ma Quân thật sự quá mức ghê tởm…

Tên này không hổ là kẻ khiến Đại Lục sống gió, dù đã chết đi cũng thiết lập không ít bố trí để đánh lừa người khác, tận hưởng đam mê dục vọng của riêng mình…

Càng nghĩ càng cảm thấy kinh tởm, Hoa Thanh Trúc không muốn dây dưa nữa, cố gắng đè Dục vọng xuống mức thấp nhất, sau đó đột ngột vươn tay, tu vi Hợp Thể Trung Kỳ bá đạo mà ra, hình thành một bàn tay Linh Lực đem cổ họng thi khô nhấc lấy…

Thi khô quả nhiên yếu ớt vô cùng, không hề có chút lực phản kháng, trong mắt lóe lên vẻ sợ hãi, bất quá rất nhanh mở miệng uy hiếp:

“Nữ nhân điên, ngươi giết lão phu rồi sẽ không có ai giải Độc cho ngươi, nơi này cách bên ngoài rất xa… ngươi không đủ thời gian để tìm kiếm nam nhân!”

Thấy vẻ mặt Hoa Thanh Trúc vẫn thản nhiên như không, trong lòng thi khô bắt đầu sợ hãi, ngoài mặt cứng rắn nói:

“Chẳng lẽ ngươi muốn chôn cùng lão phu sao? Có thể chết cùng một vị mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, ta cũng không lỗ khặc khặc!”

Hoa Thanh Trúc đột ngột nhếch môi đắc ý, cười lạnh nói:

“Bổn tọa quên nói cho ngươi, ta tuy không đủ thời gian ra khỏi Mộ tìm nam nhân để giải độc, nhưng bên trong mộ lại có nam nhân, haha!”

“Ta chính là nam nhân duy nhất!” Thi khô cắn răng nói… đáy lòng cảm thấy bất an…

“Ngu xuẩn, nam nhân đó trẻ trung hơn ngươi, giàu có hơn ngươi, thiên tài hơn ngươi, đẹp trai hơn ngươi vạn lần… tất cả đều hoàn hảo hơn ngươi… bổn tọa có thể tiễn ngươi lên đường chưa?” Hoa Thanh Trúc trúng phải dâm độc nên ăn nói cũng trở nên quyến rũ lả lơi hơn rất nhiều…

Trong lòng nhớ đến thân ảnh của Lạc Nam mà xuân tình nhộn nhạo…

“Không có khả năng, lão phu đã thiết lập Bẫy Rập trong Đại Sảnh này, nếu có 2 người tiến vào sẽ bị nổ tung chết đi 1 người!” Thi khô hét ầm lên, hoảng sợ đến cực điểm…

“Không nghĩ đến ngươi còn thủ đoạn lợi hại!”

Hoa Thanh Trúc giật mình, cũng may nàng chưa hấp tấp dùng Ngọc bội kêu gọi Lạc Nam, lão quái vật này quả nhiên đã tính toán tỷ mỉ…

Bất quá rất nhanh nàng chế giễu cười cười: “Người tính không bằng trời tính, nam nhân kia vẫn ở bên ngoài, tu luyện trên Cực Băng của ngươi hahaha!”

“Làm sao có thể?” Thi khô tức giận muốn nổ phổi, nếu đây là thân thể thật sự đã sớm phun máu rồi.

Cực Băng hắn cố ý tạo ra, lại là thứ khiến toàn bộ kế hoạch của hắn bị hủy diệt… nếu không thiết lập Cực Băng, nam nhân kia cũng không ở bên ngoài tu luyện mà tiến vào căn phòng, khi đó một trong hai người sẽ bị nổ chết, một người còn lại buộc phải làm nô lệ tình dục của Cực Băng Ma Quân hắn…

“Thành cũng Cực Băng… bại cũng Cực Băng a! Lão phu không cam lo…”

Thi khô khóc rống lên, chưa kịp nói hết câu…

ĐÙNG…

Lực lực của Hoa Thanh Trúc nghiền ép mà đến, đem thân thể hắn nổ tung thành từng mảnh…

“Ngươi nói quá nhiều!” Nàng liếm liếm khóe môi đỏ mọng, thu hồi Nhẫn Trữ Vật của Cực Băng Ma Quân…

Làm xong tất cả, thân thể của nàng hầu như mất hết sức lực, xém chút nữa đã quỵ xuống sàn…

Dâm độc đã thấm thấu triệt để, đôi mắt ngập nước tràn đầy xuân tình, bên dưới hạ thân đã dần ẩm ướt… sắp mất đi lý trí…

Hoa Thanh Trúc hít sâu một hơi, nỗ lực vơ vét toàn bộ sức lực cơ thể lao thẳng ra ngoài…

Trong tâm trí chỉ còn hình bóng thanh niên xấu xa kia…

“Tiểu Nam, bổn tọa phải làm nô lệ cho ngươi!”


Còn tiếp…

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x