Cô giáo Uyên

Chương 2

trước
tiếp

Phần 2
Lại 1 đợt dồn ép nữa. Uyên chợt nhận ra mình đi hơi xa. Lúc đầu chỉ là trêu chọc, giờ cô cảm thấy mình đang giống như chủ động tấn công anh vậy. Trước khi bước vào nhà anh hôm nay thì giữa anh và cô thật sự mà nói chỉ là đồng nghiệp chứ chưa hẳn đã là bạn bè nữa. Nhưng việc cô có để ý anh thì là thật. Uyên vốn thích cái thật thà và nhiệt huyết của anh, cả trong công việc lẫn trong cuộc sống. Anh khác hẳn với những người bạn khá giả của cô, khác xa nhau lắm về mọi mặt, mà cô thì lại thích mẫu người như anh.

– Mà em thì em thấy sao? Có hok?

Nam hỏi mà Uyên cảm nhận được anh đang mong cô trả lời là có lắm luôn. Uyên hơi cúi mặt xuống và im lặng. Trong lòng đã muốn trả lời là Có nhưng cái suy nghĩ lúc nãy làm cô khựng lại, Uyên thừ người ra suy nghĩ mông lung.

– À mà mưa rồi kìa em, để anh dắt xe em vào đã!

Nam ù chạy ra dắt chiếc xe tay ga của Uyên và hiên nhà. Anh cầm cái áo khoác và khẩu trang vào đưa Uyên. Uyên cầm lấy và nói:

– Anh ngồi xuống đây nè!

Uyên nhích sang 1 bên và chỉ vào chỗ kế bên.

– Ừm… em có áo mưa không?

– Trời nắng chang chang nên em có đem theo áo mưa làm gì, mà anh trọng em về lắm hả?

– Hok, hok, đâu có. Anh thấy mưa nên hỏi thôi. Em ngồi chơi hoài luôn cũng được mà.

– Em ăn cơm luôn được hok?

– Được chứ, để anh đi bắc nồi cơm rồi tí anh nấu gì mời em ăn cơm nhà anh 1 bữa nhé, chỉ sợ hok ngon em chê thôi.

Nam nói là làm, anh đứng dậy định đi xuống bếp. Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, Uyên đưa tay chụp lấy cánh tay Nam và nói thật nhanh:

– Anh ngồi đây đi.

Nam quay lại, anh đứng như trời trồng, bàn tay Uyên đang nắm cổ tay anh. Nam cảm thấy tay mình nóng ran lên, cảm giác nó sao sao mà anh không tả được. Anh luống cuống. Và Uyên cũng… giống anh. Cô không biết làm gì nữa, buông ra mà sao không buông ra được. Cô kéo nhẹ 1 cái nữa:

– Còn sớm mà, anh Nam ngồi đây nói chuyện chơi được rồi.

Nam ngồi xuống, Uyên cũng buông tay anh ra. Cả hai ngồi nhìn… cái bàn nước… im lặng. Cảm giác im lặng không phải nặng nề mà là bối rối và mong chờ người kia nói 1 lời gì đó. Trong lúc quyết định này, cuối cùng Nam cũng đã gom góp đủ can đảm:

– Nãy anh hỏi Uyên đó, Uyên thấy sao?

– Em…

Giờ thì người bị động lại là cô, sau cả hiệp 1 dồn ép đối thủ thì sang hiệp 2 cô lại trở thành kẻ phòng thủ bị động. Cô ấp úng chữ em mấy lần. Sao lúc này trong đầu cô rỗng tuếch, không có 1 câu chữ nào gợi ý để cô có thể phát ra âm thanh.

– Ờ mà em đi nắng vậy mà trắng ghê hén, chả bù với anh.

Nam không dám hỏi tiếp, anh sợ cô im lặng mãi, mà cô im lặng thì anh lại không biết nói gì. Anh hỏi 1 câu bâng quơ chả ăn nhập gì với không khí trong nhà và cả thời tiết ngoài kia.

– Nếu em nói có thì anh có nghĩ giống em hok?

Lại thêm 1 khoảng lặng…

– Anh cũng không biết là có hay không, nhưng anh mong như vậy, thiệt, anh muốn là có giống như em nói vậy đó.

Uyên quay người sang, cô nhìn vào gương mặt anh. Nam cũng quay qua, 2 cặp mắt nhìn nhau thật lâu. Trong Uyên lúc này là 1 cảm giác thật ấm áp khó tả, nó lâng lâng bay bổng mà lại bình yên thân thuộc. Nam rời khỏi mắt Uyên, anh cúi xuống 2 bàn tay đang bóp chặt vào nhau của mình.

– Uyên cho phép anh quen em nha.

Uyên phì cười, cảm giác kìm nén nãy giờ chợt “bung lụa”, cô nhìn anh, cười và cười.

– Em có phải là cô giáo của anh đâu, xin phép gì mà kỳ cục vậy.

– Anh nói thiệt đó, anh thích em lâu rồi, tại anh không dám nói.

– Thì mình quen nhau mà, đâu phải xa lạ đâu mà anh xin phép em chi nữa.

– Không phải, là anh nói anh quen em, tức là mình quen nhau đó.

Nam nói 1 câu mà anh cũng chẳng hiểu mình nói gì, nhưng cũng không biết phải nói làm sao.

– Em biết roàiiiiii. Mà em hư lắm đó nha, anh quen em có chiều em nổi hok?

Nam nghe câu này thì như trút cả 487kg tạ kỷ lục Olympic xuống khỏi người. Anh tươi tỉnh hẳn lên:

– Được mà, anh chiều được mà.

– Thiệt nhaaaa…

– Thiệt, em muốn gì em nói anh là anh làm liền. Em vui là được rồi.

– Hihihi… anh tốt thiệt luôn đó. Thôi hết mưa rồi, em về nghen, để hôm nào em ăn cơm anh Nam nấu hén, chiều nay Bố em về sớm, dặn nhà nấu cơm rồi.

– Ừm, để anh dắt xe ra cho em. Em cất đồ vô để quên đó.

– Dạ!

Uyên leo lên xe, cô nhìn anh thật trìu mến.

– Em về nghen, bữa nào em ghé chơi.

– Ừm, em chạy xe từ từ nha.

Uyên đề máy, cô khẽ nhích ga.

– Uyên ơiiiiii.

– Dạ.

– Hồi nãy vậy là em có chịu hok dậy?

Suýt tí cô bật ngửa ngã xe. Trời ơi, vậy mà còn hỏi nữa. Cô quay nhìn anh, kéo khẩu trang xuống làm ra vẻ mặt khó chịu.

– Từ nay anh đừng hỏi em nữa.

Cô rồ ga chạy đi. Nam đứng “đực mặt” ra. Anh không hiểu sao Uyên lại giận dữ như vậy, vừa mới vui vẻ kia mà. Rõ ràng là chịu cho mình quen rồi mà. Anh quên béng đi cái câu hỏi của anh, vì vậy cũng không tài nào hiểu được cái thái độ kỳ lạ kia của cô.

Uyên chạy xe về mà lòng cô vui không thể tả. Cô không hề để ý cái khuôn mặt và câu nói giận hờn vu vơ kia của mình, cô quẳng nó sang 1 bên, cô cảm thấy phấn khích với 1 mối quan hệ mới mở ra, mối quan hệ mà cô cũng ngầm để nó sẵn trong lòng từ lâu. Cái gì cũng vậy, cái khúc mắc âm ỉ lâu ngày một khi được giải tỏa thì cảm giác nó đem lại còn gấp mấy lần cái cảm giác Yomost chua chua ngọt ngọt nữa!

Giờ thì chỉ còn lại 1 người, thẫn thờ quên cả bữa cơm chiều với hàng trăm câu hỏi trong đầu…

Uyên cất chìa khóa xe vào giỏ rồi tung tăng đi lên phòng giáo viên. Hôm nay cô nôn nao nhìn lại khuôn mặt anh, nôn nao một cách lạ kỳ. Lướt ngang qua cửa sổ, anh đã ngồi đó rồi. Ơ, sao mặt mày bí xị thế kia, ngồi gầm mặt xuống bàn không có tí sức sống nào cả. Cô định lại chỗ anh hỏi han nhưng cũng đã có vài thầy cô vào rồi nên thôi. Anh ngước lên nhìn cô và cười hơi gượng gạo.

Cô cười nhẹ lại và ngồi vào bàn, hôm nay thì anh chả buồn ngắm nghía tăm tia cặp mông thần thánh của Uyên nữa. Uyên kéo hộc bàn ra thì thấy 1 gói kẹo Tartas mà cô thích ăn dán kèm 1 miếng note màu vàng “Anh xin lỗi chuyện hôm qua. Sáng nay 2 tiết sau không có lớp, đi uống sinh tố nha. Nam – kèm 1 cái mặt buồn bí xị”. Uyên ngớ người, chuyện gì mà xin lỗi vậy chờiiiii.

Nhíu mày suy nghĩ, ahhhhhhhhhh thì ra là ảnh tưởng mình giận chuyện lúc ra về. Là lá la, hôm qua hỏi 1 câu ngố rồi, giờ lại suy diễn 1 chuyện ngố nữa. Cho chết nhá, hôm qua hứa chiều tui nè, bi giờ tui cho chiều nhá. Cô lấy điện thoại thoại ra, nt cho Nam: “Em mệt, không muốn đi”. Xong cô xách giỏ đi lên lớp, không quên để gói kẹo ngay trên bàn cho anh thấy cô không thèm ăn. Sáng nay Uyên lên lớp sớm để phát sổ liên lạc cho lớp chủ nhiệm.

2 tiết học trôi qua với Uyên lâu thật là lâu. Cứ mỗi 5p cô lại khẽ liếc cái ĐT để trong túi mà cô cố tình mở sẵn túi để quan sát. Sao ảnh không nhắn gì ta, hay là sợ mình lên lớp nhắn không tiện, không phải, lúc mình đi là còn tận hơn 10p nữa mới đến giờ mà, nhắn liền cũng được mà. Hôm nay Uyên liên tục gọi học trò lên bảng làm bài, cô nói là ôn lại bài tập cũ cho vững.

Thực ra là Uyên mún có thời gian mà theo dõi cái ĐT chết bầm cứ im im thấy ghét như chủ của chiếc ĐT bên kia vậy. Lúc này đầu óc cô cũng không có chỗ mà đứng giảng nữa. Cô chợt nghĩ: “Mới… thôi mà mình đã bấn loạn vầy rồi sao ta”. Trống hết tiết, Uyên đã dọn sẵn đồ vào túi và hối hả đi ra, cả không kịp chào cả lớp vừa Nghiêmmm. Trên đường về phòng, lại hàng chục câu hỏi trong cô. Vừa tới cửa phòng giáo viên thì chạm ngay mặt Nam. Anh cũng có vẻ hớt ha hớt hải chạy về. Anh đưa cô 1 ly nước cam, chắc vừa chạy xuống căn tin mua.

– Em uống đi cho khỏe, ít đường luôn rồi.

Ẹ, từ lúc nào ảnh biết mình thích uống ít ngọt nhỉ??? Rồi mình bảo mệt cái im re chạy đi mua nước cam hà, lại… thấy ghét thêm rồi. Uyên cầm ly nước mía rồi đi về bàn mà quên cả cảm ơn anh.

Dáng vẻ lủi thủi của Nam đi về bàn của mình. Từ trưa hôm qua đến nay, ông Thần Cảm Xúc đã đưa anh lên rồi xuống, xuống rồi lên bao nhiêu lần, có vẻ như anh còn chưa kịp hoàn hồn. Anh ngồi cầm cái ĐT, nhìn chăm chăm vào nó, nhưng trên hình nền không có hình Uyên đâu, anh sợ học trò hay đồng nghiệp vô tình mà thấy anh lấy hình Uyên làm hình nền thì chắc anh xin lên miền núi Mù Căng Chải dạy luôn quá. Hai người vẫn ngồi như vậy đến hết giờ ra chơi, các giáo viên khác lục tục đi lên lớp, người không có tiết thì đã về từ nãy.

Điện thoại anh có tin nhắn:

“Sao anh chua ve, em noi met hok di uong nuoc dc rui ma”

“Anh biet ma, anh cho em ve rui anh dua em 1 doan toi nha em. Em dang met chay xe mot minh không dc dau”

Uyên đọc xong tin nhắn thì cảm giác ân hận xuất hiện ngay lập tức. Với sự chân thành tuy ngô nghê anh vừa đem lại cho cô thì cái “dỗi hoang tưởng” của cô sao nó trở nên nhạt nhẽo và ác ác thế.

“Minh di xuống Sen Nang di, em ve nha thay do, anh cho 1 xi rui ghe nha ruoc em”

Cô chờ hơn cả phút mới thấy anh nhắn lại.

“Um, vay anh dua em ve nha rui anh doi cung dc.”

Hừ, lại lo mình ‘mệt’ chạy xe không được ah, bực bực bực. Uyên xách túi đi ra nhà xe, Nam di ngay theo cô, anh dắt xe Uyên ra rồi lật đật lấy xe mình, cứ như sợ cô vụt chạy mất. Uyên chạy về tới cổng nhà thì anh trờ lên và nói:

– Em vào thay đồ đi, anh chạy lại đây rồi anh quay lại liền.

– Dạ, chạy từ từ thôi, em thay đồ lâu lắm.

Cô nhoẻn miệng cười rồi vào nhà. Quay ra thì đã thấy anh đứng sẵn ở đó. Uyên mặc 1 chiếc đầm bó màu xanh biển, thêm 1 chiếc áo khoác vì cũng đã hơn 9h mà đi đến nơi cũng phải 45p. Đôi giày cao gót khiến dáng đi của Uyên đong đưa vòng eo con kiến nhìn không khác gì các cô người mẫu. Uyên lên xe, ngồi 1 bên nên tay cô khẽ vịn vào hông Nam.

Nam chạy xe trong 1 tâm trạng khó tả, đây là lần đầu tiên anh chở Uyên. Anh cảm thấy thật sung sướng và thỏa mãn. Còn Uyên, cảm giác trêu đùa anh khiến cô ray rứt từ nãy giờ. Không biết có phải vì muốn bù đắp cho anh không mà cô ngày càng dựa vào Nam nhìu hơn. Tay cô từ lúc đầu chỉ vịn vào hông Nam thì giờ bàn tay đã ôm lấy bụng Nam. Thêm phần nắng ngược nên cô càng nép vào sau anh, ngực đã dựa hẳn vào lưng anh tự bao giờ.

Cô đoán chắc anh cũng đang tưởng tượng ‘dữ dội’ lắm đây. Cô tự mỉm cười với chính suy nghĩ vừa rồi của mình. Nam không dùng nước hoa, nhưng cô nghe mùi dầu gội đầu nhẹ, và nhất là mùi “đàn ông” là lạ của anh. Anh ghé đầu sát vào vai anh, hít một hơi nhẹ. Ôiiiiiiii, sao mà nghe kích thích quá vậy Uyên ơi, mày bắt đầu ‘thèm’ anh ta rồi hả, hihihi!

Uyên làm sao nghĩ được đến chuyện từ lúc cô lên xe, chạm vào người anh, thì “thằng em” vui tính của Nam đã “hiên ngang tự bao giờ”. Nam không thể ngừng suy nghĩ về cái bộ ngực đang áp vào lưng anh kia, nó mềm mềm rồi cứ nhún nhún vào lưng anh. Quần anh cộm lên rõ mồn một, cũng may Uyên không thể nhìn xuống tới đấy, không thì anh nghĩ: “Lại đội quần 1 lần nữa”.

Đến nơi, Sen Nắng là 1 Khu Sinh Thái khá lớn bao quanh 1 ao sen rộng, các dãy nhà hàng được dựng trên mặt ao, còn đi vòng qua kia thì là các chòi nhỏ cặp ao để khách có thể vừa câu cá vừa ăn uống riêng tư. Uyên đi trước và cô chọn 1 chòi trong góc xa, tránh người quen và gia đình, Bố Mẹ thỉnh thoảng cũng mời khách ở đây. Nam đi theo Uyên, anh nhìn quanh khu sinh thái, hơi bỡ ngỡ vì lần đầu anh tới đây dù đã nghe nhiều.

Giáo viên như anh thì nơi đây là quá xa xỉ rồi. Uyên vào ngồi quay mặt ra cửa, Nam định ngồi xuống ghế đối diện nhưng Uyên nhìn anh và nhìn qua chỗ kế bên cô. Nam cũng ngoan ngoãn đi vòng qua ngồi xuống. Bàn ở đây khá bự nên mỗi 1 cạnh bàn là 1 cái ghế đôi. Uyên gọi nước cam và 1 ly cafe sữa cho anh, vì giờ này cũng hơi sớm để ăn trưa.

Cậu phục vụ có vẻ rất ý tứ trong việc phục vụ khách nên đặt nước xuống là đi 1 vòng thả các tấm sáo che nắng xuống hết, bi giờ ngồi trong hay đứng ngoài thì chỉ thấy mỗi đôi dép của nhau. Cái này là do nhu cầu tiếp khách hay tính riêng tư của gia đình nên mới có mấy tấm sáo này, chứ với giá cả ở đây thì chắc hiếm có cặp tình nhân nào vào để chịch nhau.

– Ở đây mát quá hén em.

– Dạ.

– Mà cũng vắng khách, hình như chỉ có anh và em, người ta nhìn chắc tưởng mình là tình nhân đó.

Nam nói xong mới phát hiện ra mình “tào lao” ghê gớm.

– Vậy mình hok phải tình nhân hả?

– Ah, anh lại nói bậy nữa rồi. Hì hì.

– Rồi có tính làm bậy luôn hôn?

Câu hỏi của Uyên làm ký ức xấu hổ mới ngày hôm qua tràn về, và anh lại chọn cách… im lặng cho chắc ăn. Uyên nguýt yêu anh 1 cái rồi đứng dậy cởi áo khoác ra. Nam chỉ cách thân hình anh mơ ước tầm 50,60cm. Giờ anh mới cảm nhận mùi hương tỏa ra từ Uyên. Nó dịu dịu mà mát mẻ làm sao. Uyên ngồi xuống, lần này thì đùi cô chạm hẳn vào đùi anh. Kể từ lúc chở cô trên xe thì Nam đã dần dạn dĩ hơn, dù là chỉ mới trong suy nghĩ. Anh biết Uyên đã cởi mở với anh hơn và có lẽ cũng ngầm gợi ý cho anh.

– Em mặc bộ váy này đẹp quá.

– Thật áh, hèn gì anh cứ nhìn em chằm chằm nãy giờ hén.

– Ừ thì đẹp mà, cho anh ngắm chứ.

– Anh đã ngắm được cái anh cần ngắm chưa?

– Em lại chọc anh nữa rồi, anh xin lỗi mà.

– Em sẽ không chọc nữa nếu anh thừa nhận nó.

– Thì anh đã thừa nhận và xin lỗi rồi mà.

– Anh thừa nhận gì?

– Anh… anh…

Nam không dám nói ra cái điều Uyên nói tới. Anh không biết chọn từ này cho nó đỡ trần trụi hơn.

– Gì nào. Uyên gằn giọng.

– Thì hôm qua anh có xem hình em, là anh có thích nhìn… nhìn… đít em.

Sau khi sàng lọc tất cả những từ ngữ hoa mỹ nhất, Nam chọn được 1 từ mà hình như… nó thô hơn hẳn, trần tục hơn hẳn.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Tại MwHentai.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x