Chuyến xe bus số 13

Chương 39

trước
tiếp

Website đã chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 39: TIÊN SINH HỌ HÀ
Trông thấy con giòi, suýt nữa thì tôi sợ hãi đẩy cửa xe nhảy xuống. Thấy tôi kêu thất thanh, tài xế vội tấp xe vào lề, hỏi lý do.
Tôi vội vàng hất con giòi ra ngoài, tài xế trông thấy cũng cau mày: “Huynh đệ, anh phát hiện nó trong xe tôi à?”
Tôi không đáp lời, chạy lao đến vệ đường, cho tay vào móc họng. Móc vài phút, nôn cả mật xanh mật vàng ra, nhưng không thấy sợi mì nào.
Tà môn!!!
Tài xế chẳng hiểu ra làm sao, đứng cạnh nói: “Huynh đệ, anh sao thế, chỉ là một con giòi thôi mà, làm gì đến nỗi ghê tởm như vậy, cũng có phải anh ăn nó đâu.”
Nghe anh ta nói thế, tôi càng lợm giọng hơn.
Quay về đến ký túc, tiếng tiểu Lục ngáy vang phòng, tôi vô lực nằm ườn xuống giường, đầu cứ suy nghĩ về con giòi và tô mì.
“Nó được phun từ miệng mình ra thật sao?”
Lăn lộn ở Đường Oa Tử, có lẽ nó chỉ là sâu dính trên người thôi…
Sáng dậy, tôi còn chưa xuống giường, lão Vũ đã vội vội vàng vàng đến ký túc tìm. Hôm qua có nhắc đến Quan Quân, có vẻ hắn đã thật sự không thể ngồi yên.
Tôi rửa mặt đánh răng, dọn dẹp xong đã là gần trưa, ra ngoài tìm quán nước nào vắng vẻ, cùng lão Vũ ngồi xuống. Lão Vũ chắc chỉ hận không thể trực tiếp mổ bụng tôi ra mà xem bí mật, liền nói: “Cậu mau nói cho tôi, làm sao cậu biết Quan Quân, hiện giờ hắn ở đâu?”
Nhấp ngụm nước trà, tôi chậm rãi nói: “Vũ ca, Quan Quân ở cách chúng ta không xa, hơn nữa gần đây còn gây chuyện với anh đấy.”
Lão Vũ cau mày: “Đừng vòng vo nữa, cậu nói thẳng đi, hắn ở đâu.”
“Anh còn nhớ người gửi cái đồng hồ giết người không?”
Lão Vũ gật đầu: “Cái này tôi nhớ rõ, chẳng phải cậu nói là do một người họ Lưu gửi sao?”
“Đúng vậy, Lưu Vân Ba, hắn chính là Quan Quân thay tên đổi họ!”
Hai lông mày lão Vũ cau chặt lại, lục lọi trong đầu gì đó, tựa vào sau ghế: “Chẳng trách, tôi cứ thắc mắc mãi mình chẳng quen biết gì Lưu Vân Ba này, vô duyên vô cớ sao lại gửi cái đồng hồ ma ám đến. Hóa ra hắn chính là Quan Quân!”
Thấy lão Vũ bắt đầu cắn câu, tôi nói: “Bí mật của anh quả nhiều, Quan Quân, lại còn cả lão Đường, mấy người hóa ra là chiến hữu, thế mà cho tố giờ chưa từng nghe anh đề cập đến!”
Lão Vũ nghe vậy thì sửng sốt: “Tôi nhớ ra rồi, lúc xử lý cái đồng hồ, tiểu tử cậu có nói, cậu cũng đi Hổ Yêu Sơn, lại còn xuống động quỷ. Chẳng trách lại biết nhiều như vậy, hiện giờ Quan Quân đang ở đâu?”
Cầm ấm trà rót nước cho lão Vũ, tôi chậm rãi nói: “Vũ ca, tôi nói đã nhiều, cũng đến lượt anh rồi. Làm cách nào thoát khỏi chuyến xe số 13, còn phải nhờ anh chỉ giáo!”
Trông bộ dạng đã có dự liệu trước của tôi, lão Vũ nhăn mặt nhìn chằm chằm hồi lâu: “Lão đệ, khoảng thời gian vừa rồi cậu quả không uổng công. Được, chúng ta trao đổi bí mật với nhau, tôi nói về chuyện chiếc xe, cậu nói cho tôi về Quan Quân!”
Hai mắt tôi sáng lên, sảng khoái đáp ứng. Hiện Lưu Vân Ba sống hay chết ở Đường Oa Tử chẳng đáng bận tâm, điều quan trọng với tính mạng của tôi lúc này là làm cách nào lão Vũ sống sót.
“Đầu tiên, tôi phải xin lỗi cậu một câu, chuyến xe số 13 cậu đang lái, tôi cũng từng lái!”
Quả nhiên Vương Đại Trung nói đúng, lão Vũ chính là tài xế thứ tư lái chuyến xe này. Làm bộ kinh ngạc, tôi chất vấn: “Vũ ca, tài diễn xuất của anh thật không tồi, tôi chẳng thể phát hiện ra cái gì. Rốt cuộc chuyện là như thế nào?”
Lão Vũ thở dài: “Cậu cho rằng lão ca muốn thế à? Mười năm trước ba tài xế tử nạn ở đập chứa nước, toàn bộ tài xế trong trạm đều gửi đơn lên thành phố xin hủy chuyến. Kết quả đám chuyên gia bên trên nghiên cứu mặt đường, kết luận rằng chỉ là sự cố ngoài ý muốn, cuối cùng lắp thêm ít đèn đường rồi chẳng đoái hoài tới nữa.”
Thấy lão Vũ nói có vẻ không giống bịa chuyện, tôi hỏi tiếp: “Rồi sao nữa?”
“Sau khi chuyên gia đi, xe vẫn phải tiếp tục chạy, ban đầu bố trí một cậu tên là Vương Đại Trung, cậu ta hướng nội, thật thà, trong nhà hoàn cảnh khó khăn, tôi nghĩ đi nghĩ lại bèn xung phong nhận lái thay cậu ta!”
Nói tới đây, lão Vũ uống cạn chén trà: “Chuyến xe này âm tà thế nào, đồng nghiệp trên dưới đều biết, từ lúc nhận lái, tôi đã chuẩn bị hết những khả năng có thể xảy ra.”
Chuyện lão Vũ kể giống hệt với lời Vương Đại Trung nói, xem ra lão không nói dối, tôi sốt ruột hỏi: “Vũ ca, vậy anh mau bày tôi cách, rốt cuộc là anh thế nào mà bình an vô sự?”
Lão Vũ gật đầu, chậm rãi nói: “Tôi lái được mấy tháng, có lần xe nổ lốp, suýt nữa thì đã chết. May mà một vị tiên sinh hành khách đã cứu mạng!”
“Tiên sinh? Tiên sinh biết trừ tà?”
Lão Vũ gật đầu: “Lúc đó chiếc xe cũng lao vù vù về phía hồ nước, tôi tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt, không ngờ tiên sinh này xông tới, cắt ngón tay nhỏ máu vào vô lăng, quái đản là cái xe lại dừng!”
Sau khi xuống xe, tôi cầu xin lão tiên sinh cứu mình, ông ấy dạy tôi, cứ 14 âm lịch thì đến đập nước hóa vàng mã, như vậy sẽ không sao, nhưng 10 năm sau thì cần có người khác thay thế lái xe!’
Tôi nghe xong bừng tỉnh đại ngộ: “Cho nên, chuyến xe 13 lúc nửa đêm này, chẳng phải do thành phố phê duyệt, mà là anh chủ động xin mở lại?”
Lão Vũ áy náy cúi đầu gật gật.
Tôi hít sâu một hơi, không khỏi ấm ức, lão Vũ năm xưa trượng nghĩa cứu giúp Vương Đại Trung, giờ thì lại tham sống sợ chết mà tìm tôi thế mạng!
Việc đã đến nước này, tuy rất căm phẫn nhưng không thể bộc phát, tôi vội vàng hỏi: “Vậy tiên sinh cứu anh năm đó, giờ ở đâu?”
Lão Vũ lắc đầu: “Ông ấy chưa từng để lại bất kỳ phương thức liên lạc nào, chỉ nói là mình họ Hà!”
“Chỉ nói là họ Hà, không có gì thêm?”
Lão Vũ bất đắc dĩ gật đầu: “Không gì thêm. Năm ngoái tôi có nhờ bạn bên cục cảnh sát tìm hiểu, trong thành phố có đến mấy chục vạn người họ Hà, chẳng cách nào tìm ra!”
Vốn tưởng chỉ cần lão Vũ chịu nói thì mạng tôi và tiểu Lục sẽ được cứu, nào ngờ lão lại mang trái banh đá sang cho một tiên sinh họ Hà.
Lòng tôi không khỏi chửi thầm.
Xe vẫn phải lái, người vẫn phải tìm!
Lão Vũ có vẻ xấu hổ, há miệng định hỏi chỗ ở của Lưu Vân Ba nhưng ngập ngừng không nên lời. Tôi đứng dậy, lạnh lùng vứt lại một câu: “Quan Quân đổi tên thành Lưu Vân Ba, hiện giờ đang ở thôn Đường Oa Tử, ngày thường lão ngụ ở tầng 3, tòa nhà 2386 đường Hoài Viễn!”
Không thấy lão Vũ phản ứng gì, tôi xoay người đi ra cửa. Trên đường đi, tôi ấm ức ngửa mặt lên trời mà hét to một tiếng.
Rốt cuộc cái chuyến xe ma quái chết tiệt này còn ám mình đến bao giờ!!!
… Bạn đang đọc truyện Chuyến xe bus số 13 tại nguồn: https://truyen321.net/chuyen-xe-bus-so-13/
Tối đó, tiểu Lục ra xe, tôi nằm ở phòng mà chẳng ngủ nổi, mãi tới 1h sáng, cậu ta quay về vẫn thấy tôi thao láo nhìn trần nhà đăm đăm. Trông bộ dạng than ngắn thở dài của tôi, tiểu Lục bèn rủ ra ngoài uống rượu. Tôi không ngăn cản được, câu ra cứ nhất quyết bắt taxi đi phố ăn uống Nam Kinh.
Dọc đường đi, tôi cũng uể oải ỉu xìu, còn chưa đến đường Nam Kinh, tiểu Lục đã bảo tài xế dừng xe. Bước xuống, vừa nhìn thấu bên ngoài khiến tôi sợ phát run, đây chẳng phải con hẻm tối qua mình ăn mì sao?
Tiểu Lục cao hứng chỉ vào hẻm: “Huynh đệ, too thấy trong này có quán ăn, hai ta vào đó kiếm chú gì bỏ bụng!”
Tôi nhíu mày nhìn cậu ta: “Cậu trông thấy quán ăn trong hẻm?”
Tiểu Lục không nhịn được phì một tiếng: “Anh có ý gì? Lần trước trong bệnh viện thì hỏi tôi có trông thấy ông cụ không, giờ lại hỏi tôi có thấy quán ăn không. Tôi đâu có bị mù bẩm sinh?”
Chưa kịp trả lời thì đã bị tiểu Lục kéo vào hẻm. Nỗi ám ảnh con giòi lần trước còn chưa nguôi ngoai, lần này lại nửa đêm đến quán mì này khiến tôi run sợ.
Vừa vào, cũng giống tôi, tiểu Lục bất ngờ trước khung cảnh trang trí, sau đó ngây thơ kéo tôi ngồi, gọi hai phần rau xào, hai chai bia, và hai tpo mì.
Trông thấy ông chủ, tôi không biết nói gì về đại thúc trung niên này, ông ta lại chủ động chào: “Anh bạn trẻ, hôm nay còn dẫn thêm khách hộ tôi à. Được, bữa này tôi cho cậu ăn no hết tiền thì thôi!”
Tôi dở khóc dở cười, hết tiền? Mấy tệ một tô mì, tôi ăn kiểu gì cho hết tiền được?
Đại thúc dùng bút chì ghi lại món, sau đó xoay người đi vào bếp. Tôi vội ghé sát lại nói nhỏ với tiểu Lục: “Tiểu Lục, quán ăn này có chút vấn đề, ta mau đi thôi, đến phố ẩm thực Nam Kinh ăn uống.”
Tiểu Lục đẩy tôi ra, không kiên nhẫn nói: “Huynh đệ à, đủ rồi đấy. Anh không cảm thấy có vấn đề nhất chính là anh sao?”
Chẳng vào lâu, chủ quán đã mang hai phần rau xào, hai tô mì và hai chai bia lên. Tiểu Lục vục mặt vào ăn y như tôi hôm qua, loáng cái đã hết một tô. Cậu ta giơ ngón tay cái lên: “Ông chủ, sợi mì ông làm rất tuyệt, trơn bóng thơm ngon!”
Tôi thật sự cảm thấy hoảng, không dám đụng đũa, chỉ làm một ngụm bia.
Phì ì ì ì!!! Bia còn chưa xuống bụng, tôi đã phun ra. Mùi vị gì vậy?
Cầm chai bia lên nhìn, đây bia Hoa Đan năm 89, xưởng bia này đã đóng cửa bao năm nay, sao còn ngoài thị trường? Tôi càng ngày càng hoảng hốt, tiểu Lục thì càng ngày ăn càng hăng. Căn lúc ông chủ không chú ý, tôi cúi đầu nói: “Tiểu Lục, nếu cậu xem tôi là huynh đệ thì nghe tôi. Cậu ngậm một sợi mì trong miệng đừng nuốt, chờ lát nữa ra ngoài thì nhổ ra xem.”
Tiểu Lục ợ hơi một tiếng, gật gật đầu.
Ngồi trơ mắt nhìn tiểu Lục ăn mấy đĩa đồ ăn, uống hai chai bia, húp hết hai bát mì. Cũng giống như hôm qua, lúc tính tiền, ông chủ chỉ lấy có hai tệ!
Tiểu Lục nghe xong thì mặt ngu ra, tôi ném vội đồng 5p tệ xuống bàn rồi túm cậu ta chạy ra ngoài. Kéo tay tiểu Lục chạy một mạch ra đầu đường, hỏi cậu ta: “Huynh đệ, tôi dặn cậu ngậm một sợi mì trong miệng đừng nuốt, cậu có làm không?”
Tiểu Lục gật gật đầu, nhổ sợi mì trong miệng ra. Tôi cúi xuống nhìn chằm chằm, đó chỉ là một sợi mì dính nước bọt của cậu ta. Tiểu Lục lườm tôi một cái, cười ha hả nói: “Huynh đệ, anh cũng thật biến thái, lại có sở thích quái đản như vậy!”
Đang cúi đầu thắc mắc, chợt nghe cách một tiếng, cách đó không xa vang lên giọng phụ nữ: “Trùng hợp quá, hai anh cũng ở đây à?”
Ngẩng đầu lên, vừa trông thấy người đi tới, suýt nữa thì tôi đạp chân vào sợi mì tiểu Lục nhổ ra. Người nói là Thang Nghiêu, chính là cô gái chết quỳ trước cái đồng hồ ma ám!!!

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Hentai manhwa Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x