Chuyến xe bus số 13

Chương 222

trước
tiếp

Website đã chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 222: TÍNH SAI
Cả hai bác cháu tên tóc vàng đều không thấy đâu, Hoàn Tử Đầu cuống lên, cau mày giậm chân tại chỗ: “Con mẹ nó, ông già đâu rồi? Vừa xong lão còn ở sau tôi mà?”
Cũng may là lão Vũ và hai tên đàn em vẫn đây, tôi vội tiến tới túm lấy hắn, hô: “Tên tóc vàng cũng không thấy đâu, kệ hai bác cháu hắn đi, chúng ta mau nghĩ cách mà toàn mạng!”
Cái âm thanh sàn sạt cứ liên miên không dứt, tôi hoảng hốt, dùng đèn pin soi vào thành hang, nói: “Lại đây, chúng ta trốn vào sườn hang này đi!”
Năm người vừa mới chui vào, nhìn ra ngoài liền thấy một lớp sâu đen bò trên mặt đất như nước lũ. Tôi không nhìn rõ cụ thể hình dáng cụ thể mấy con sâu như thế nào, chỉ thấy chúng toàn thân màu đen, nhung nhúc nhung nhúc, tầng tầng lớp lớp.
Vô số sâu đen từ hai phía bò tới, âm thanh ma sát càng lúc càng lớn, nghe mà rợn tóc gáy. Khi hai làn sóng sâu gặp nhau, chúng lại quay đầu bò về phía chúng tôi. Chết mẹ, hình như chúng di chuyển theo hướng có ánh sáng, tôi gào lên: “Tắt hết đèn đi!”
Hoàn Tử Đầu và hai tên đàn em vội vàng tắt đèn pin, nháy mắt cái hang động sâu thẳm lại đen sì không trông thấy đường. Chẳng nhìn rõ mặt nhau, chúng tôi chỉ có thể cảm giác được tiếng tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Đám sâu thì vô số kể, chỉ cần mỗi con cắn một cái thôi cũng đủ biến chúng tôi thành hư vô. Sau khi đèn tắt, lũ sâu như ruồi mất đầu, cứ bò đi bò lại quanh tại chỗ, năm người chúng tôi thở hồng hộc dán sát người vào mép hang, một lúc sau Hoàn Tử Đầu mới run rẩy nói: “Con mẹ nó ở đâu ra lắm sâu thế?”
“Không biết! Nhưng chúng cảm quang, hình như vẫn chưa chịu đi!”
“Quả nhiên ông già kia có vấn đề, mà thật khó hiểu, cả trước và sau đều đầy sâu, sao lại không thấy ông ta đâu nữa? Giẫm lên sâu mà chạy ư?”
Tôi thở dài: “Không giống, nhìn dáng vẻ ban nãy của họ, cũng rất sợ đám sâu này!”
“Thế sao lại biến mất? Tự nhiên tan biến, hai bác cháu hắn là ma à?”
Xung quanh tối thui, trước mặt còn có đám sâu gớm ghiếc, Hoàn Tử Đầu vừa thốt ra chữ ma thì hai tên đàn em sợ hãi la lên: “Cường ca, tóc… tóc vàng là ma? Hắn chết lúc nào?”
Tên đàn em mới dứt lời thì bỗng phía đối diện có tiếng tanh tách vang lên, tiếng động rất nhỏ nhưng tôi nghe khá quen tai, Hoàn Tử Đầu hoảng sợ: “Tiếng gì vậy? Có phải là đám sâu mới tới không?”
“Không biết, nhưng phảu nhớ, dù có tiếng gì cũng không được bật đèn pin!”
Tiếng tanh tách vang lên được một lát thì tôi chợt có phản ứng, mắng to: “Không ổn, là tiếng đánh lửa!”
Vừa dứt lời thì phía đối diện xuất hiện ánh sáng, tóc vàng và ông già đang trốn trong sườn hang giống như chúng tôi, nhưng là ở bên kia. Ngọn lửa trong bóng tối vô cùng bắt mắt, tóc vàng cầm cái bật lửa, miệng nhếch lên cười thâm độc: “Cường ca, xin lỗi nhé!”
Nói đoạn, hắn giơ tay ném cái bật lửa về phía chúng tôi. Ngọn lửa lướt trong không trung m, vẽ một đường parabol sáng lóa, rơi bụp xuống cửa lỗ. Bật lửa vừa chạm đất thì âm thanh sàn sạt lại điên cuồng phát lên, đám sâu nhung nhúc bắt đầu như sóng trào bò về phía chúng tôi.
Tôi toát mồ hôi lạnh, còn chưa kịp có phản ứng thì đột nhiên bị ai đó đụng phải, là một tên đàn em đang giữ lão Vũ xông ra, hắn nhặt cái bật lửa, la lên: “Cường ca, chạy mau!!!”
Tên đàn em còn chưa bước được hai bước thì đã bị vô số con sâu đen bám lên người, thoáng cái chúng chui hết vào mắt vào mũi, ngoài cái bật lửa ra thì toàn thân hắn đã bị sâu bao phủ.
Hoàn Tử Đầu kích động la lên: “Tiểu Châu!” Rồi định lao ra cứu, nhưng bị tôi giữ chặt lại: “Vô ích, đừng ra đó chịu chết!”
Tiểu Châu toàn thân bị sâu bao phủ, loạng choạng bước thêm được hai bước rồi từ từ nhã xuống. Không hề có tiếng vang khi cơ thể chạm đất, dưới ánh sáng ngọn lửa, chúng tôi chỉ thấy, một cái xác không ra hình người, thịt bị gặm quá nửa, xương trắng lộ ra.
Đứng nhìn đàn em thân tin chết, Hoàn Tử Đầu chảy nước mắt, cuồng loạn nói: “Tiểu Châu từ năm 17 tuổi đã theo tôi, nó theo tôi được 10 năm rồi!”
Dứt lời, hắn hung tợn chỉ sang phía đối diện: “Tóc vàng, con mẹ nó, ngươi dám hại ta?”
Tóc vàng bên kia nhìn tiểu Châu bị sâu ăn thịt cũng hoảng sợ, hắn dán chặt người vào vách đá, nuốt nước bọt nói: “Cường ca, không thể trách tôi được, tôi đã nợ quá nhiều tiền, tôi phải lên làm đại ca, làm đại ca mới trả được nợ! Tiểu Châu không phải do tôi hại chết, nếu mấy người chịu đi theo chúng tôi vào đường chính giữa thì ngoài ba người, không ai phải chết!”
Ngoài ba người chúng tôi???
Tôi biết hắn ám chỉ mình, Hoàn Tử Đầu và lão Vũ. Hóa ra hôm nay là kế hoạch dẫn dụ chúng tôi vào đây.
“Ngươi lên đại ca? Ta chết là ngươi lên đại ca được luôn ư? Ngươi xem phim nhiều quá rồi, mơ mộng quá rồi!”
Tôi chưa từng thấy Hoàn Tử Đầu nổi giận đến mức này, mắng đến khàn cả giọng, hai mắt như phun ra lửa, chỉ hận không thể tay không xé tóc vàng ra từng mảnh. Tóc vàng làm đàn em đã quen, thấy Hoàn Tử Đầu nổi giận thì vẫn hơi sợ hãi, lắp bắp nói: “Cường ca… tôi… tôi hết cách rồi. Đã tới nước này, anh cũng nên chấp nhận chịu thua đi, hôm nay anh chắc chắn không ra được đâu!”
“Con mẹ ngươi!” Hoàn Tử Đầu trừng mắt, định tiến lên đồng quy vu tận. Trong lúc đó thì ngọn lửa dưới đất dần yếu đi rồi vụt tắt, cả cái hang lại chìm trong bóng tôi, không ai nhìn thấy ai. Chợt đầu óc nhảy số, tôi giữ Hoàn Tử Đầu lại, nói nhỏ: “Anh đừng gấp, tôi có cách báo thù!”
Hoàn Tử Đầu hỏi: “Cách gì? Trương Cường tôi hôm nay phải giết chết hắn!”
“Anh đợi chút, cứ để hắn sống thêm vài phút, moi thêm tin tức, tin tôi đi!”
Dứt lời, tôi hướng sang phía đối diện, hô: “Tóc vàng, sâu này không thể đuổi đi, hôm nay bọn tôi coi như chết chắc. Trước khi chết, xin anh nói thẳng, ai sai anh làm vậy?”
Trong bóng đêm, phía đối diện vang lên tiếng nói: “Được, Cường ca, tôi đã theo anh năm sáu năm, thôi thì cho anh được chết minh bạch. Là lãnh đạo thành phố bảo tôi làm, sau khi anh chết, tôi sẽ được thế chân! Cường ca, đừng trách tôi, ngay từ đầu tôi đã khuyên anh đừng đối chọi với họ, nhưng anh không chịu nghe, kết cục hôm nay đều do anh mà ra!”
“Con c*c!” Hoàn Tử Đầu hét lên, lỗ tai tôi ù cả đi.
“Lăn lộn theo lão tử năm sáu năm mà lại ăn cây táo rào cây sung, muốn lên chức thì cứ nói thẳng, việc mẹ gì phải lắm mồm!”
Tóc vàng đã nói ra người đứng sau, lãnh đạo bị chúng tôi hất ngã ngựa, đây là đòn phản công của hắn. Giờ tay mò mẫm bóng đêm, tôi kéo Hoàn Tử Đầu và tay đàn em còn lại tới gần, nhỏ giọng nói: “Trong tay hai người đều có đèn pin đúng không, cả hai bật đèn rồi cùng lúc ném về phía tóc vàng, đám sâu vừa nhào qua là chúng ta liền chạy! Nhớ kỹ chưa?”
Hoàn Tử Đầu hiểu ý tôi, cao hứng đập tay, tôi nhẹ giọng đếm đến ba, chúng tôi đồng loạt bật đèn, tóc vàng trông thấy ánh sáng thì sợ hãi trố mắt. Theo lời tôi dặn, cả hai nhắm thẳng hướng đối diện mà ném, Hoàn Tử Đầu ném rất chuẩn, chiếc đèn rơi chính giữa hai bác cháu tên tóc vàng.
Tóc vàng hoảng hốt, vừa nhặt cái đèn lên định tắt đi thì một cái đèn nữa ném sang, đám sâu phát hiện ánh sáng, lập tức âm thanh sột soạt rợn người vang lên, bò như điên về phía hắn.
Tóc vàng luống cuống, tay run rẩy không kịp tắt cả hai cái đèn, hắn túm áo ông già đẩy ra cửa, kinh hoàng hô: “Bác, cháu là cháu trai bác, bác phải cứu cháu, bác mau dụ đám sâu đi!”
Ông già sợ hãi đánh rơi cả cặp kính, vừa lùi vừa la: “Không đúng, ta là trưởng bối, ngươi phải dẫn dụ sâu đi mới phải, mau lên!”
Trong lúc hai bác cháu đùn đẩy, đám sâu như thủy triều dâng nháy mắt đã bò đầy lên cơ thể họ, tôi bật đèn pin của chính mình, vận sức ném về phía thật sâu trong hang động. Đám sâu tách thành hai hướng có ánh sáng, rốt cuộc mặt đất đã mở ra một con đường sạch sẽ.
“Đi!” Ba chúng tôi vội đỡ lão Vũ, chạy nhanh ra khỏi sườn hang!

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Hentai manhwa Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x