Chuyện Tao Và Vợ (Có Ảnh Minh Họa)

Chương 35

trước
tiếp

Gần 11h tao đã có mặt ở sảnh nhà Mèo. Tao gọi cho Mèo để mang thẻ xuống mở cửa cho tao. Vào trong thang máy tao hỏi:

– Hôm nay mua gì thắp hương mà hoành tráng thế?
– Mua đồ bình thường thôi. Nhưng ăn một mình chán quá nên gọi anh sang.

Tao chặt thịt gà, còn Mèo lon ton đi pha nước chấm. Nhìn khung cảnh này ôi dcm sao nó giống một gia đình. Tao nghĩ trong đầu, nếu nàng không về chắc tao sẽ giành giật lại Mèo từ tay thằng ngoại quốc kia và lấy làm vợ. Nhưng giờ có lẽ muộn màng quá rồi. Chuyện quá giới hạn vào đêm thứ 6 vừa rồi với tao nó chỉ là một tai nạn. Nhưng với Mèo thì… tao nghĩ nó là chủ đích của em. Và đúng như thế. Mèo hỏi tao:

– Anh này.
– Ơi.
– Nếu chị Lin không về, anh định chờ đến bao giờ?
– Chờ đến bao giờ quay về thì thôi?
– Thật ạ?
– Uhm.
– Thế anh có nghĩ sẽ yêu một ai khác không?
– Làm gì có ai để yêu?
– Nếu có ai đó yêu anh thật lòng?
– Em định làm mối cho anh à?

Mèo đứng đằng sau quàng tay ôm tao thủ thỉ làm tao bất ngờ.

– Nếu em đợi anh trong lúc anh chờ chị Lin???

Tao quay mặt lại nhìn vào đôi mắt tình tứ của Mèo rồi lại ngửa mặt lên trần thở dài cái “Phù…”. Khó nghĩ. Tao mới làm tình cách đây chưa tới 2 ngày với chính bé Mèo, rồi lại vừa nghe được tin sắp tới nàng về, nên thật sự là trong tao bây giờ hỗn độn vô cùng. Vừa muốn nếm lại cảm xúc đê mê của đêm hôm trước. Nhưng lại vừa thấy tội lỗi ở trong lòng mình. Tao cúi xuống hôn Mèo rồi tự nhủ “Hôm nay sẽ là lần cuối”.

77685
77686
77687

5h chiều tao ngủ dậy thấy Mèo đang ngồi dịch cataloge. Tao hỏi Mèo.

– Em xong việc chưa?
– Em dậy không có việc gì làm nên lôi ra dịch thôi.
– Tắm rửa đi ăn xong vào Vin chơi tí đi.
– Oki. Hiiii.

Đưa Mèo đi ăn GOGI, xong tao cùng Mèo vào VINCOM chơi, tiện thể ghé mua ít đồ Mèo thích, tao tranh trả tiền. Về tới trước sảnh nhà Mèo. Tao kéo Mèo lại trong xe rồi ngồi nói chuyện.

– Em.
– Dạ.
– Em rất xinh lại hiền và ngoan.
– Sao thế? Sao tự nhiên anh nói thế.
– Uhm.

Tao nói tiếp.

– Anh xin lỗi. Nếu như anh làm gì sai.
– Anh đâu có sai gì đâu.
– Uhm. Vì anh thương và rất quý em nên anh không muốn cứ mãi thế này. Nếu cứ như này anh sẽ chỉ có làm khổ em thôi.
– Là sao ạ.

Tao sang nhìn Mèo trìu mến rồi nói tiếp.

– Em vẫn còn trẻ, và còn rất nhiều cơ hội. Kể cả không phải là anh hoặc là anh ngoại quốc kia thì cũng vẫn sẽ còn rất nhiều người khác xứng đáng với em.
– Nhưng…

Mèo ấp úng. Tao nắm tay Mèo.

– Tuần sau là chị Lin về. Nếu như không phải anh đã yêu Lin hoặc Lin không về thì chắc chắn em sẽ là vợ của anh. Nhưng mà… Anh xin lỗi.
– Em hiểu rồi. Em xin lỗi đã làm anh khó xử. Anh không có lỗi gì cả. Từ giờ em sẽ không làm phiền anh nữa.

Mèo khóc. Tao kéo Mèo vào và hôn rất lâu. Mèo đi lên nhà mà tao thấy buồn và thương vô cùng. Tại sao cuộc đời lại đưa em tới gặp tao và tốt như thế? Mặc dù từ ngày quen nhau tao chưa từng nói một câu yêu Mèo.

Trời mưa lất phất, tao quay xe về và xóa sạch mọi dấu vết của Mèo trong cuộc đời tao. Xin từ giã đường phố trắng mưa mau, làm chim bay mỏi cánh, nước mắt đêm tạ từ, thành phố cũ, người yêu xưa còn đâu, còn đâu. Giờ đây xin giã từ…

Sáng nay ngủ dậy ông già gọi tao vào nhà nói chuyện. Sau khi hỏi han tình hình công việc ở trên tập đoàn ông già cảnh báo.

– Sắp tới thằng K (trưởng bản) bị điều lên bộ. Thằng V trên bộ sẽ về ngồi đó. Nhưng mà thằng V với lại chú X cực kỳ ghét nhau. Chắc chắn sẽ chỉ tồn tại 1 trong 2 thằng. Tới đây mày ở đó sẽ khó làm việc. Hay là để tao nói với chú X và thằng trưởng bản đề xuất cho mày sang Mẽo đi học một năm, đợi cho tập đoàn ổn định rồi về?

Có lẽ ông già nắm được tình hình nên tính đẩy tao ra ngoài cuộc chiến. Vì nếu còn tao ở đó có lẽ sẽ làm khó cho ông già. Tao suy nghĩ một hồi rồi nói với ông già:

– Con ở tập đoàn cũng chưa có gì. Còn anh K và chú X thật sự đã giúp đỡ con rất nhiều. Tới đây nếu như thay đổi thì con sẽ theo anh K và chú X thôi. Cùng lắm con ra ngoài làm. Còn việc sang Mỹ lúc này con không đi được. Chuyện này con đem nói với anh K thì có được không?

Tao trình bày xong, ông già gật đầu mà không nói gì. Trưởng bản biết chuyện chạy lên gặp ông già tao ngay chiều hôm đó.

Giữa tuần, tao đi làm về thì cô Ba đứng thậm thụt ngoài cửa gọi tao.

– Chú Chou, chú Chou ơi.
– Dạ.
– Sang đây tôi bảo?
– Chuyện gì thế cô?

Kéo tao vào nhà, cô Ba thì thầm:

– Cô Lin về Huế rồi đó chú Chou.

Dù đã biết trước nhưng sao tao vẫn cảm thấy bất ngờ xen lẫn cảm giác khấp khởi trong lòng. Cố gáng nén tiếng thở mạnh, tao hỏi cô Ba.

– Từ bao giờ cô?
– Vừa mới chiều nay thôi á. Tôi đợi chú Chou làm về mà thấy lâu quá trời lâu.
– Mà ai nói cho cô biết?
– Ông N đó chú. Đồ của cô kìa?

Cô Ba vừa nói vừa chỉ vào đống vali ở trong góc nhà. Đúng thật rồi. Đồ của nàng. Tao mừng rỡ.

– Sao đồ của Lin lại ở đây cô?
– Thì xe cơ quan ông N ra đó chở bớt đồ giùm cho cổ về đây. Còn cổ chỉ mang theo một ít đồ và bay luôn chuyến vô Huế chiều nay.

Tao nắm tay cô Ba rồi nói.

– Cô Ba, ngày mai cô đi cùng con vào Huế một chuyến được không?

Cô ba hoảng hốt.

– Trời trời, như vầy sao được chú Chou. Bộ chú Chou muốn ông N ổng đuổi tui sao?

Cô Ba nói vậy cũng đúng. Tao đành tính cách khác:

– Vậy cô cho con địa chỉ nhà Lin trong đó đi cô.
– Chú Chou tính vô đó thiệt hả?
– Vâng.

Sáng nay vừa tới cơ quan, tao lên phòng gặp trưởng bản.

– Lin về rồi anh. Nhưng Lin bay thẳng về Huế. Em tính đi vào trong đó. Anh thấy sao.
– Đi đi chứ còn gì nữa.
– Vâng. Vậy em xin nghỉ từ nay tới hết tuần nhé.

Trưởng bản ngẫm nghĩ một lúc rồi nói với tao “Chú ngồi đợi anh”, xong rồi lão kêu con bé hành chính viết cho tao lệnh công tác nhà máy Quảng Ngãi. Kèm một cái giấy đề nghị tạm ứng 30tr chẵn và chuyển thẳng cho Phó tổng X ký.

– Chú sang kế toán lấy tiền rồi thu xếp đi đi. Anh xin lệnh xe đưa chú đi ra Nội Bài. Vào Huế xong việc chạy xuống nhà máy tí nhé. Có gì báo anh để anh điện cho anh em trong đó tiếp đón.
– Em cảm ơn anh.

Từ sân bay Phú Bài tao gọi taxi rồi đưa địa chỉ cho tài xế xem. Xem xong địa chỉ, tài xế hỏi tao quan hệ thế nào với bố của nàng rồi đưa tao một mạch về trước cổng nhà nàng. Nhà nàng hình như có cỗ nên thấy khách khứa trong nhà khá đông.

– Cậu hỏi ai?

Một người phụ nữ giống y đúc nàng chạy ra mở cổng rồi hỏi tao. Tao nghĩ trong đầu đây chắc chắn chính là mẹ nàng. Từ sóng mũi cho đến đôi mắt nhìn qua thật không khác nàng là mấy. Tao chưa kịp trả lời thì bố nàng ra.

– Chou.

Bố nàng nhìn tao giật mình.

– Con… Sao con… vào nhà đi con. Mẹ mày, đây là thằng Chou thằng Chou mà tôi kể đó mẹ mày…

Bố nàng chưa hết hoảng hốt. Còn mẹ nàng thì từ ánh mắt lạ lẫm bổng chuyển sang nhìn tao trìu mến. Tao vào trong sân, vừa chào hỏi được vài người thì nàng bước ra. Vừa nhìn thấy tao náng đứng khựng lại.

– Anh….

Nước mắt từ đâu cứ thế chảy dọc hai bên má nàng.

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Vui lòng không Báo Lỗi với mục đích đòi chương mới, chương mới tùy thuộc vào tác giả, chúng tôi sẽ update sớm nhất khi có chương mới.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
5 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
nvn

admin đẹp trai ơi. khi nào có chap mới

Duc tran

“Admin đẹp trai ơi, khi nào có chap mới” Chúng tôi sẽ up cháp mới cho bạn nhé! Yêu Bạn!

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x