Chuyện của Liên

Chương 37

trước
tiếp

Website đã chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 37: Cậu y tá
Liên tính toán thời gian, từ nhà mình ở Hoàng Cầu lên tới bệnh viện Vinmec ở Timecity có đi nhanh cũng phải 20 phút mới tới nơi. Liên phải chuẩn bị tinh thần để đón chồng, không biết khi anh gặp mình sẽ thế nào? Có thương vợ nằm viện đến phát khóc ra hay không? Có xin lỗi rối rít tít mù lên không? Liên đang hạnh phúc, sung sướng vì sau bao nhiêu khổ cực và cay đắng, Liên sắp tìm lại được cuộc sống mà Liên vốn có rồi. Nếu anh Trường đã thực sự hiểu Liên, anh sẽ lại yêu thương Liên giống như anh đã từng.
Liên mặc kệ anh đã từng có quan hệ với mẹ, mặc kệ anh đã từng yêu mẹ giống như cách một người đàn ông yêu một người đàn bà chân chính. Liên không trách anh bởi chính Liên cũng đang ở trong hoàn cảnh đó, vì vậy Liên thấu hiểu tại sao anh lại như vậy. Mà chính vì thấu hiểu nên không suy nghĩ kiểu ghen tuông của một người vợ khi biết chồng mình đã từng yêu sâu sắc một người đàn bà khác.
Vì bác sĩ vừa mới thăm khám, y tá cũng vừa mới thay bỉm và lau người cho Liên nên tiếng cạch cửa vừa rồi chắc chắn là của anh Trường. Căn thời gian thì giờ cũng là lúc anh Trường có mặt ở đây được. Liên nhắm mắt lại. Nằm ngửa nhưng quay đầu về phía trong tường. Để yên xem anh chồng của Liên làm gì.
– Liên ơi!
Ôi sao mà tha thiết thế, câu “Liên ơi” tình cảm dạt dào này mấy tháng rồi anh mới gọi một lần. Nghe xong mà xuýt chút nữa Liên quên sạch kế hoạch “trừng phạt” anh, hồi đó, hồi chưa xảy ra “chuyện kia” trở về trước, ngày mà không vài lần thì cũng ít nhất một lần một ngày Liên được nghe anh gọi như vậy. Tiếng gọi ẩn chứa tình cảm sâu sắc của chồng dành cho vợ. Mỗi lần nghe “Liên ơi” là Liên lại như muốn nhũn ra, muốn nũng nịu, muốn được chiều chuộng và yêu thương.
Liên vẫn nằm im, nghe rồi đấy nhưng đếch thèm trả lời, mắt vẫn nhắm tịt, đầu quay vào trong, kệ tim đập mạnh ơi là mạnh vì hồi hộp.
Một tiếng “cạch” nho nhỏ vang lên, chắc anh đặt cặp lồng cháo vào cái tủ bên cạnh giường. Giường động động một chút, anh đã ngồi lên giường, cạnh Liên, phần hông của anh hơi khẽ chạm vào hông Liên. Hay là thôi không “trừng phạt” anh nữa nhỉ? Tội nghiệp anh, anh có sung sướng gì cho cam đâu, đau khổ lắm chứ, lại còn ngồi tù mấy ngày. Nhưng không được, không thể dễ dàng thế được, lần này mà mình “dễ tính”, lần sau anh lại làm thế với mình nữa thì có phải khổ không. Liên vẫn giả vờ im lặng.
Thế rồi, bàn tay nhỏ bé, búp măng mịn màng trắng xinh của Liên bị bàn tay vừa to vừa ấm của anh nắm lấy, anh nắm chặt lắm. Chặt đến xuýt chút nữa thì làm Liên đau.
Anh cầm tay Liên, không nói gì, Liên cũng không biết anh đang làm gì vì mình đang nhắm mắt, nhưng Liên có linh cảm rằng anh đang nhìn mình, nhìn rất chăm chú. Anh đang ngắm vợ anh chăng? Ngắm người vợ xinh đẹp, dịu dàng, hiền thục của anh sao. Chắc chắn là như vậy, anh cũng sẽ nhớ Liên giống như Liên nhớ anh. Lâu ngày gặp lại anh muốn ngắm kỹ vợ anh một tí cũng là điều dễ hiểu.
5 phút im lặng trôi qua, cả hai cứ im lặng như vậy không ai nói với ai câu gì, chỉ có tiếng tim đập “bùm bụp” phát ra từ lồng ngực của hai người. Rồi anh phá vỡ im lặng:
– Tha thứ cho anh nhé, anh biết lỗi của anh rồi. Được không Liên?
Lời xin lỗi của anh như đánh gục Liên. Liên nào đâu có giận anh cơ chứ, nào đâu có mong anh xin lỗi cơ chứ vì anh làm gì có lỗi, lỗi là ở số phận, là ở Liên cơ mà. Có thể nhiều người khi biết anh đã từng đánh Liên, đuổi Liên ra khỏi nhà, biết vì anh mà Liên phải nhịn nhục đi làm điều mà mình không mong muốn để rồi bị xe đâm và nằm viện sẽ trách anh sao nỡ vô tình, sao lại làm khổ Liên thế. Nhưng họ là người ngoài có cái nhìn khác với Liên. Liên là người ở trong cuộc, là vợ anh bao nhiêu năm, cùng anh đồng cam cộng khổ khi hai người vừa mới lập nghiệp ở thành phố xa hoa này, Liên hiểu tính cách của anh, con người của anh hơn họ rất nhiều, Liên có cách nhìn nhận và đánh giá anh hoàn toàn khác.
Đến thời điểm này, Liên chưa bao giờ trách anh, oán hận anh. Liên chỉ một lòng một dạ muốn anh tha thứ cho Liên, cho Liên được trở về bên anh. Liên sẽ làm mọi cách để được như vậy và Liên đã làm được.
Không kìm nén được, mặc dù nhắm mắt nhưng nước mắt Liên cứ thế mà chảy ra khỏi khóe mi, men theo thái dương chảy xuống tai. Có lẽ anh cũng nhận ra được Liên không phải đang ngủ, chỉ là cố tình nhắm mắt để không nhìn thấy anh mà thôi.
– Em khóc đấy à? Em giận anh lắm phải không? Em dậy mà chửi mắng anh đi. Em dậy đánh anh đi, anh chịu hết. Lỗi tại anh, anh đã ấu trí không tin tưởng em. Làm em bị khổ như thế này.
Ối giời, anh bảo em “chửi mắng” anh ư? Từ lúc lấy anh, đến nói to với anh em còn chưa dám thì anh nghĩ em có thể chửi mắng anh được không? Bảo em nói với anh là “địt em đi, địt mạnh vào lồn em đi” thì may ra em còn nói được. Chứ anh bảo em mắng chửi anh thì em chịu.
Bảo em “dậy đánh anh đi” ư? Có cụ tổ 7 đời nhà em bảo em đánh anh thì em cũng chịu. Em hiền lành nữ tính như thế này mà anh bảo em dùng tay mà đánh anh được sao, em chịu. Anh bảo em dùng đôi vú căng tròn mà đánh vào mặt anh, dùng cái bướm hồng đánh vào chim anh thì em làm được.
Cũng không thể chịu thêm được nữa, Liên bắt đầu hờn dỗi:
– Hức hức hức! Anh… tát… em, anh… túm tóc… em… hức… hức. Anh… đạp vào ngực… em. Hức hức hức!!! Anh… đuổi… em… ra khỏi nhà… giữa… đêm. Em… sợ… hức… hức…
Liên giả vờ đấy, kệ chứ, mình là đàn bà, mình có quyền lực hờn dỗi. Mình phải triệt để tận dụng.
Nghe Liên vừa khóc vừa kể tội, mắt vẫn nhắm tịt ứ thèm nhìn mặt, anh siết chặt tay Liên, miệng rối rít:
– Anh là thằng khốn nạn vì đã đánh em.
Liên tiếp tục bài cũ:
– Người ta đâu có… hức… hức… biết… đấy là… bố đâu. Hức hức hức… người ta cứ… tưởng đấy… là anh… hức hức hức. Thế… mà không… hức hức hức… tin người ta. Hức hức hức. Cứ đánh, cứ đuổi như… hức hức hức… quân thù. Hức hức hức… mặt… người ta… sưng vù… Hức hức hức… một tháng mới… khỏi… Hức hức hức!!!
Thế mạnh của đàn bà là nước mắt, là khổ nhục kế. Liên vận dụng triệt để, không khoan nhượng cho đối tượng chồng.
Chồng Liên lúc đó chắc là mềm nhũn như con chi chi, Liên thấy tay anh ôm vào hai má Liên, kéo mặt Liên ngửa ra, chắc là để nhìn rõ mặt Liên đây mà.
– Anh giận quá mất khôn làm em đau. Em đánh lại anh đi.
– Hức hức… ai mà dám đánh anh… là vợ ai lại đi đánh chồng. Chỉ bị chồng đánh thôi. Hức hức hức… có vợ nào… mà… chịu để im nhìn chồng vào… tù đâu. Có ai… muốn phải đi cầu cạnh người ta đâu. Thế mà không tin… người ta… cứ mắng người ta… thôi. Giờ thấy… người ta… suýt chết… sướng lắm… phải không? Hức hức hức!!!
– Không. Không. Anh thương em lắm. Thấy em đau thế này anh cũng đau lắm chứ. Tha thứ cho anh đi Liên. Anh biết lỗi rồi.
– Thương… thương… hức hức hức… “thương cái xương chẳng còn”. Nói là thương… người ta… hức hức hức… thương mà về từ chiều hôm qua, giờ mới tới… thăm người ta. Hức hức hức. Có mà… không muốn… nhìn mặt… người ta… thì có. Hức hức hức… đi đi… ai thèm… đến thăm. Hức hức hức!!!
Cái cảm giác vừa buồn cười lại vừa phải nặn ra nước mắt nó khó chịu vô cùng. Liên thấy mình có khiếu làm diễn viên. Sao mình lại chọn ngành ngân hàng nhỉ, chọn sai nghề rồi sao? Không nhìn thấy mặt, nhưng giọng nói và bộ dáng của anh Trường như bây giờ thì lần đầu tiên đấy. Anh chưa bao giờ ủy khuất trước mặt Liên như vậy. Lúc nào cũng nghiêm nghiêm túc túc, chỉ có lúc “ấy ấy” là thả lỏng một tí. Kệ. Liên cứ “trừng phạt” thêm lúc nữa cho bõ ghét.
– Anh thương em mà. Liên ơi, mở mắt ra nhìn anh đi. Mở mắt ra cho anh xin lỗi, rồi vợ chồng mình lại như xưa nhé. Anh hứa, không anh thề từ nay trở đi, nếu anh còn làm thế với em, anh còn có lỗi với em thì ra đường ô tô đâm chết.
Nghe anh thề thế, Liên quên tiệt chuyện “trừng phạt”. Nói đến ôtô đâm, giờ nhớ lại Liên vẫn thấy sợ, sợ oto. Khoảnh khắc nhắm tịt mắt rồi chờ xe lao đến mình, bay lên cao nó in đậm trong đầu Liên rồi. Giờ chưa chắc đã dám đi ôtô nữa. Liên mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt hốc hác, xanh xao, nhìn thấy đôi mắt anh đỏ hoe, Liên không thể kiềm chế được nữa, lấy cái tay còn lành lặn của mình tóm vào cổ anh rồi kéo anh xuống ngực mình. Anh ôm chầm lấy Liên. Liên khóc thành tiếng:
– Hu hu hu!!! Ai cho anh chết.
Hình như anh cũng khóc. Liên thấy anh ghì chặt lấy mình. Ngực anh áp vào ngực Liên, đầu anh run run ở bên tai Liên. Hạnh phúc quá. Vậy là hai vợ chồng đã làm hòa. Đã lại yêu thương nhau như đã từng.
Một lúc lâu sau anh mới hết rung rung đầu, anh đưa người lên, ngắm nhìn Liên thật kỹ, Liên cũng nhìn anh thật kỹ.
– Anh gầy đi nhiều quá! Thời gian qua anh khổ lắm phải không?
– Không khổ bằng em. Em tha lỗi cho anh rồi phải không?
Liên lắc đầu:
– Em chưa bao giờ giận anh cả. Anh không có lỗi. Em biết thời gian qua anh cũng phải chịu đựng rất nhiều. Anh không ly hôn với em đã làm em mừng lắm rồi.
Hai vợ chồng cố tình không nhắc lại chuyện cũ, đã làm hòa thì cũng nên quên đi chuyện đã xảy ra. Thực sự mà nói, Liên vẫn còn cấn cái chuyện này. Bảo anh đã quên được chuyện anh chứng kiến giữa Liên và bố chưa thì chắc chắn là chưa đâu. Chẳng ai có thể quên được cả. Anh bỏ qua không có nghĩa là anh sẽ quên. Liên cũng đã kế hoạch trong đầu để kiểm chứng tâm lý của anh đối với chuyện này như thế nào, nhưng không phải thực hiện bây giờ, chờ đến khi Liên được ra viện cái đã. Vợ chồng làm hòa nhưng không có nghĩa là có thể coi như chưa từng có chuyện đó xảy ra, có điều ứng xử với nó như thế nào mà thôi.
– Thôi, không nhắc lại chuyện cũ nữa nhé. Từ giờ trở đi, anh sẽ nghe lời em hết mọi chuyện. Em bảo gì anh cũng làm.
– Thật không?
Liên tinh nghịch hỏi lại anh.
– Thật.
Liên ngẫm một lúc, không biết có nên tiếp tục “trừng phạt” anh không, nghĩ xong, Liên buông một câu mà suýt nữa thì anh Trường ngất xỉu:
– Vậy thì… thay bỉm cho em.
Mặc dù bỉm vừa mới thay lúc nãy, Liên hình như cũng chưa đái lần nào, vẫn còn sạch. Và chính vì như thế Liên mới nghĩ ra trò này, chứ nếu bẩn Liên cũng không muốn cho anh nhìn thấy, như vậy sẽ mất đi hình tượng sạch sẽ của mình trong mắt anh.
Anh Trường trợn mắt há hốc mồm có thể đút vừa quả trứng ngỗng:
– Em bảo sao cơ? Thay bỉm á? Em đeo bỉm à?
Liên cười đến rung cả vú:
– Bác sĩ đóng bỉm vì em không tự đi vệ sinh được. Sao nào? Anh không dám làm à? Thế mà có ai kêu “Em bảo gì anh cũng làm”. Thôi không làm được thì thôi, để em bảo cậu y tá bệnh viện vào làm vậy.
Liên nói dối, là cô ý tá chứ không phải là cậu y tá.
Nghe Liên nói thế, anh Trường trợn trừng mắt:
– Cái gì? Cậu y tá. Em nói là cậu y tá thay bỉm cho em. Cậu ta… cậu ta…
Đã trêu thì trêu cho chót, Liên tiếp tục nói dối:
– Thì từ lúc em từ phòng phẫu thuật về đây cũng chưa thay bỉm lần nào. Nhưng nghe bác sĩ nói cậu y tá phụ trách phòng này sẽ chăm sóc cho em. Hình như mới ra trường, em cũng chưa gặp lần nào. Nếu anh không làm thì để em gọi cậu ta.
Nói xong Liên thò tay vào cái nút bấm màu xanh ở đầu giường, nút này là nút gọi y tá, còn nút màu đỏ là gọi bác sĩ khi có tình huống bất thường.
– Đừng bấm. Để anh thay. Để anh thay. Từ giờ anh anh sẽ thay bỉm cho em, không cần phiền đến y tá.
Nói xong anh lẩm bẩm rất nhỏ nhưng Liên vẫn nghe thấy: “Bệnh viện kiểu gì mà lại có y tá nam chăm sóc bệnh nhân nữ.”
Liên cười rung rốn. Anh Trường ơi, anh chết với em. Từ giờ trở đi anh xem vợ anh hành hạ anh như thế nào.
– Vâng, thế anh giúp em với. Chứ em cũng ngại để y tá nam thay bỉm cho lắm, ai lại tênh hênh ra cho người ta ngắm. Của em em chỉ muốn cho chồng xem thôi. Hì hì hì hì.
Anh Trường mặt đẫn ra như ngỗng ỉa:
– Thế giờ anh phải làm thế nào?
Do đã chuẩn bị từ trước, Liên hướng dẫn anh:
– Anh ra khóa trái cửa phòng lại. Lấy một cái bỉm ở kia, sau đó lấy một chậu nước ấm trong nhà vệ sinh, một cái khăn mặt. Rồi mang lại đây em hướng dẫn cho.
Chồng Liên đó, anh Trường của Liên đó, Giám đốc công ty Khai mỏ đó. Giờ cun cút như cu li chuẩn bị đồ dùng để thay bỉm, lau bướm cho Liên. Mọi người ta thấy Liên có tài không? Cảm giác như mình là Từ Hy thái hậu được các nô tài thái giám hầu hạ, bảo sao không sướng.
– Giờ làm gì tiếp đây?
Sau khi đã chuẩn bị những thứ mà Liên dặn, anh Trường cố gắng nặn ra một nụ cười, anh chắc chắn là muốn nhìn “cô bé” của vợ, muốn lắm chứ, chả gì cũng xa nhau mấy tháng. Giờ chồng nào chả muốn nhìn cho đã thèm. Thậm chí còn muốn xoạc nữa là đằng khác. Nhưng không ngờ lại được nhìn vợ trong tình huống thay bỉm. Chắc anh nhớ lại hồi nhỏ thay bỉm cho Nhóc Con con nên có chút không đành lòng đây mà.
Vì chân Liên không cử động được, nên Liên nhìn về phía dưới của mình, ra lệnh:
– Cởi váy em ra đi anh.
Anh Trường gật gù, gì chứ cởi quần, cởi áo cho vợ anh làm thường xuyên à, mỗi lần làm tình với Liên, anh đều dành phần tụt quần vợ mà, anh nói nó giống như trò chơi trẻ con mà hồi nhanh vẫn chơi, đó là trò “ú òa”. Đưa tay lên tự bịt mắt mình, rồi mở ra thật nhanh, miệng nói “ú òa”, khi nhìn được thì tưởng tượng con ngáo ộp hiện ra trước mắt. Anh tưởng tượng, bướm Liên là con ngáo ộp mỗi lần anh tụt quần nó hiện ra ăn thịt anh.
Nghe Liên ra lệnh, anh Trường trèo lên giường, lóng ngóng cho tay lên cạp váy Liên kéo xuống. Váy bệnh viện rộng thùng thình giống như kiểu váy của bà đẻ, cạp chun nên rất nhanh anh Trường đã để cái váy sang một bên. Nhìn đôi chân trắng xóa vì bó bột, anh Trường xuýt xoa:
– Đau lắm phải không em?
Liên biết anh thương Liên, cũng không mong anh đặt nặng vấn đề này nên đánh trống lảng:
– Tập trung vào đi anh, cởi bỉm cũ ra. Anh xé ở bên sườn cho dễ cởi.
Nhìn anh Trường chăm chú vào việc cởi bỉm mà buồn cười, anh cứ làm như khi mở cái bỉm ra có một con ma chui ra cắn nuốt anh không bằng.
– Nhìn gì mà kỹ thế, cứ làm như là lần đầu tiên nhìn thấy không bằng.
Khi cởi được bỉm Liên ra rồi, anh Trường như pho tượng nhìn vào bướm Liên, chắc là anh chỉ nhìn được mu và lông thôi vì hai chân Liên vẫn đang ở trong tình trạng khép hờ, đố mà nhìn thấy mặt trong.
– Ờ ờ, tại lâu rồi không nhìn thấy.
Liên nũng nịu pha lẫn ý vị:
– Có nhớ thật không? Hay là mấy tháng vừa rồi chả nhìn mấy cái khác rồi ý chứ.
– Anh thề là không có ai. Chỉ nhớ cái này thôi.
Nói xong anh véo một cái vào mu làm Liên tê rần. Nếu không phải đang bệnh tật thế này thì có khi cũng cho anh “chén” một cái cho bõ nhớ. Gần tuần rồi không được địt, giờ tâm lý đã hoàn toàn thoải mái, bản năng lại kéo về, tự nhiên lại muốn địt. Hi hi hi hi!!! Chồng và con. Hai người chết với Liên. Hổ cái trở lại rồi.
– Đau em, chả thương gì người ta cả. Thôi, lau cho em đi, lau kỹ vào.
Hết véo, anh Trường lại xoa xoa lên mu như để bù cho tội lỗi vừa mới làm đau Liên. Chơi với lồn là nâng như trứng, hứng như hứng hoa, các cụ chả bảo thế còn gì, đừng làm đau nó, nó điên lên nó cắn cho.
Anh nhấc từng chân, từng chân của Liên dạng ra hai bên, Liên thấy cửa mình man mát vì được anh banh háng, gió từ đâu lùa vào, hay là hơi thở của anh phà vào nhỉ. Sau đâu đó, anh nhúng khăn vào chậu nước ấm, vắt cho khô rồi bắt đầu lau cho Liên, anh làm nhẹ nhàng lắm, cứ như là sợ lồn đau, lồn không thương anh nữa.
– “Í í í”, Liên rít lên một tiếng vì khăn ấm vừa chạm vào hột le.
Anh lại tưởng Liên đau, gớm, chả hiểu vợ gì cả, người gì đâu mà vô tâm. Chả hiểu tính vợ, vợ thích vợ mới rên lên như thế.
– Đau à em?
– Không, anh cứ làm thế đi. Em thấy… ấm.
Chả dám nói “em thấy sướng” vì nhỡ đâu anh lại đòi chịch luôn có mà toi. Ở đây không tiện, với lại Liên cũng không muốn sau những xa cách lại địt chồng theo kiểu thụ động thế này. Chân thì không co lên được, dạng rộng ra cũng khó, rất khó để giao hợp.
Anh chổng mông, đầu cúi gằm xuống lồn, tay nhẹ nhàng vạch lồn ra lau, giống như là kiểu “bới lông tìm vết” ấy, tẩn mẩn, tỉ mỉ từng tí. Lật từng lá lồn rồi chùi chùi. Lau từng li từng tí từ hột le cho đến tần cửa mình. Mũi thì khịt khịt như kiểu chó nghiệp vụ đánh hơi ma túy, không thấy mặt anh khó chịu vì mùi hôi. Có mùi làm sao được. Chả phải tự hào chứ Liên đây có thể vỗ lồn mà khoe rằng, kể cả có từ sáng tới tối không rửa cũng không có mùi hôi, chỉ có mùi nồng của dâm thủy nặng hơn thôi. Mà cái mùi nồng ấy nó lại không gây cho người ta khó chịu mà chỉ gây kích thích thêm thôi chứ lị.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Hentai manhwa Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x