Chuyện của Liên

Chương 24

trước
tiếp

Website đã chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 24: Cuộc hẹn tuần sau
Ngày hôm sau cũng là ngày thứ 6, ngày mà Tuấn sẽ đến ăn cơm và ngủ lại với Liên. Từ đêm hôm qua chat sex với con tới giờ này là gần hết buổi sáng, Liên vẫn chưa thấy “Hội 3 mẹ tâm lý” sáng đèn. Mọi chuyện im ắng đến kỳ lạ. Nếu như là bình thường, chuyện lớn như tối hôm qua thì thể nào sáng nay chị em cũng trao đổi trên nhóm. Không biết là có chuyện gì đã xảy ra với chị Mỹ Anh và Thùy Trâm. Liên linh cảm như có điều gì đó thay đổi lớn mà hai người kia không nói cho Liên biết.
Rồi thì đến trưa, Liên chủ động nhắn tin cho thằng Minh để thăm dò tình hình: “Minh, con đang làm gì?”
Khi Minh nhắn tin lại, Liên càng khẳng định suy nghĩ của mình, một sự thay đổi cực lớn đã diễn ra và nó xảy ra ngay đêm hôm qua: “Cô Liên, cháu vừa đi học về. Hôm nay mẹ cháu bảo cháu về nhà ăn cơm trưa. Chỉ có Tuấn là về nhà thằng Quang thôi ạ.”
Từ việc thay đổi xưng hô của Minh, Liên biết nó đã không còn cần Liên làm “mẹ” nó nữa rồi.
Liên: “Cháu thay đổi xưng hô rồi sao? Không mẹ – con nữa à?”
Minh: “Cháu cảm ơn cô đã nói chuyện với cháu mấy hôm nay. Giờ cháu đã hiểu ra một số điều rồi. Cháu và… mẹ Trâm đã… Thôi việc này cô nói chuyện với mẹ cháu đi ạ. Mẹ cháu bảo thế.”
Nói như vậy là Trâm và Minh đã có quan hệ tình dục, hai mẹ con họ đã chính thức loạn luân với nhau. Liên cũng không có ác cảm gì? Như Liên đã phân tích, việc này không sớm thì muộn mà thôi. Nó xảy ra sớm cũng đỡ cho Liên phải khó xử. Thật lòng mà nói việc chat sex với Minh chỉ là nghĩa vụ. Liên hoàn toàn không có cảm hứng gì. Hoàn toàn trái ngược khi Liên chat sex với Tuấn.
Liên: “Ừ, thế để cô nói chuyện với mẹ Trâm. Thôi cháu ăn cơm đi nhé. Bye”
Minh: “À cô Liên ơi, hôm nay cháu thấy Tuấn buồn lắm. Hỏi gì nó cũng nhất định không nói. Không biết là xảy ra chuyện gì. Cô thử hỏi nó xem chứ cháu và thằng Quang nói thế nào mà mặt nó cứ xị ra.”
Liên lo lắng, không biết Tuấn có chuyện gì mà buồn thế nhỉ. Đêm qua còn vui thế cơ mà. Mới có mấy tiếng thì có sự kiện gì xảy ra cơ chứ. Nếu ở nhà có chuyện gì, xích mích với bố chẳng hạn thì thể nào Liên chả biết. Liên vẫn dặn bố chồng là ở nhà có chuyện gì thì phải báo Liên ngay.
Liên: “Để cô hỏi Tuấn xem. Cảm ơn cháu.”
Chuyện này cũng không thể hỏi Tuấn được, hỏi như vậy thì hóa là Liên ngầm theo dõi nó à, như vậy không hay, với lại đằng nào thì tối cũng gặp con rồi. Nghĩ đến buổi tối, người Liên nao nao. Đêm qua mẹ con “xõa” với nhau như thế, giờ gặp nhau trực tiếp không biết có khác gì với trước kia không?
Nghĩ thế, Liên nhắn tin riêng cho chị Mỹ Anh: “Tuấn nhà em về nhà chị ăn cơm chưa ạ?”
Một lúc sau, Liên thấy chị Mỹ Anh nhắn lại: “Chị vừa dọn đồ ăn lên cho chúng nó rồi. Hôm nay chỉ có thằng Tuấn và thằng Quang ăn thôi. Minh về nhà ăn với cái Trâm rồi.”
Liên: “Chị thấy Tuấn thế nào ạ? Trông nó có bị làm sao không?”
Mỹ Anh: “Chị cũng đang định hỏi em đây. Không biết có chuyện gì mà trông Tuấn nó buồn lắm. Có phải là tối qua em đã… nói gì với nó không?”
Liên mải suy nghĩ lý do làm cho Tuấn buồn. Theo như mình nhớ, Tuấn không mấy khi như thế này, kể cả chuyện lớn nhất gần đây là gia đình Liên gặp trục trặc, Tuấn cũng không rơi vào trạng thái tâm lý này. Vậy có đến 9/10 là do đêm hôm qua chat với Liên. Mà đêm hôm qua hai mẹ còn vui vẻ và hưng phấn thế cơ mà, Liên cũng có nói gì để cho nó buồn đâu.
Cứ nghĩ như vậy vì không biết trả lời chị Mỹ Anh như thế nào thì một tin nhắn nữa được gửi đến: “Chị hỏi thật, tối qua em có chát… sex với Tuấn không? Chị có chat với Quang và cái Trâm cũng chat với thằng Minh.”
Không thể giấu được nữa vì chị Mỹ Anh cũng đã thú nhận rồi. Liên đành nhắn: “Em có”
Mỹ Anh: “Đến cuối cùng thì Tuấn vẫn nghĩ là em chat với Minh?”
Liên: “Khả năng thế ạ.”
Mỹ Anh: “Vậy thì đoán ra được rồi. Nó đang ghen.”
Tuấn đang ghen? Nghe chị Mỹ Anh nói vậy, Liên đã bắt đầu lờ mờ đoán ra được. Lúc hưng phấn cu cậu có thể phấn khích mà không nghĩ đến, nhưng sau đó, cu cậu nghĩ lại thì thấy lại cảm thấy ghen tức vì mẹ mình đã dùng những lời lẽ như vậy để nói với bạn nó. Đặc biệt hơn cả, Liên còn chia sẻ cả hình cái bướm mình nữa. Tuấn yêu mẹ như thế, không ghen mới là lạ. Liên tủm tỉm cười một mình. Một cảm giác ngọt ngào nhẹ ùa vào trong tâm hồn mình. Đàn bà kỳ lạ thật, không muốn để người yêu mình ghen nhưng khi người yêu ghen lại cảm thấy vui. Vì khi đó chứng tỏ là mình đã ở trong trái tim người ta. Ơ, mà sao Liên lại gọi Tuấn là người yêu nhỉ. Tuấn nó là con trai Liên cơ mà. Hư quá.
Liên: “Em hiểu rồi. Mà chị thì sao ạ? Em thấy Trâm hình như cũng đã…”
Mỹ Anh: “Để mấy hôm nữa chị sẽ chia sẻ lên nhóm, giờ chị chỉ có thể nói như thế này, có lẽ kế hoạch của chị em mình đã sai. Không ai có thể giúp con ngoài chính mẹ của chúng. Cái này người ta gọi là “muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông”.
Vậy là mọi chuyện đã ba năm rõ mười. Liên đủ thông minh để nhận ra được ý trong câu nói của chị Mỹ Anh. Nhưng bản thân Liên thì không sẵn sàng. Liên vẫn sợ lắm. Liên chưa thể thể gạt bỏ hết trở ngại trong lòng mình được, có nhiều vấn đề cần phải suy xét nếu Liên thực sự trao thân cho Tuấn. Lúc đó mối quan hệ mẹ – con sẽ thế nào, không biết nó sẽ tiến triển đến đâu. Làm ảnh hưởng tới cuộc đời của Tuấn ra sao? Lúc tỉnh táo thế này, Liên càng sợ những hệ lụy mà nó mang lại.
Liên: “Vâng, em hiểu rồi. Nhưng thời gian này chị cứ nói chuyện với Tuấn giúp em. Em cần thêm thời gian để suy nghĩ ạ.”
Mỹ Anh: “Yên tâm, chị vẫn đang làm “mẹ” của Tuấn mà. Hihihihihi!!!”
Nghe giọng điệu của chị Mỹ Anh, có lẽ chị ấy đang hạnh phúc.
… Bạn đang đọc truyện Chuyện của Liên tại nguồn: https://truyen321.net/chuyen-cua-lien/
Buổi tối hôm đó, không khí im ắng bao trùm trong căn phòng. Tuấn im ỉm suốt từ lúc gặp mẹ cho đến lúc ăn cơm. Không tỏ vẻ xoắn xuýt và quấn quýt mẹ như lần trước nữa. Tâm trạng cu cậu như hờn như dỗi. Vì biết nguyên nhân rồi nên Liên cũng mặc kệ, thỉnh thoảng cứ nhìn con mà tủm tỉm cười. Đúng là to xác nhưng vẫn còn là một đứa trẻ chưa lớn.
Gần đến giờ đi ngủ, Liên ở trong phòng mình vừa luồn tay vào trong người thoa kem vừa ngắm mình trong gương, cứ nghĩ đến Tuấn là Liên lại buồn cười. Nhìn khuôn mặt mình, cảm thấy nó hơi gay gay ửng hồng, như gái đang yêu. Tuấn thì đang tắm, Liên vẫn chưa cho nó biết là tối hôm nay không được ngủ cùng mẹ, để lát nữa Liên mới thông báo. Giường đệm chăn gối Liên đã mua và kê sẵn từ mấy hôm trước rồi.
Một lúc sau, Tuấn cũng không gõ cửa mà trực tiếp vặn núm khóa đẩy cửa bước vào. Trên tay bê một cốc sữa. Nhìn cốc sữa tươi không đường màu trắng đục trên tay con, tim Liên nhảy dựng lên. Không biết đó là cốc sữa thường hay là cốc sữa có pha “cái kia”, núm vú bất giác dựng đứng lên, chọc vào cái váy ngủ. Vì hôm nay Liên sẽ ngủ một mình nên bên trong cái váy kia không… áo lót, không… quần lót.
Khuôn mặt buồn thiu, Tuấn đặt cốc sữa xuống bàn trang điểm, qua gương, Liên biết Tuấn lén nhìn vào khe hở cổ áo.
– Mẹ uống sữa đi ạ, con vừa pha.
Trong đầu Liên có 2 luồng suy đoán trong cốc sữa này chứa gì, một là tinh trùng, rất có thể vừa rồi ở trong nhà tắm, Tuấn đã thủ dâm rồi hòa tinh trùng vào cốc sữa này cho mẹ, như nó đã từng làm nhiều lần. Hai là trong cốc sữa này có chứa thuốc mê, như một lần Tuấn đã làm. Liên phải làm sao đây, có uống không? Tinh trùng và thuốc mê, là cái nào đây? Hay là cả hai.
Nếu là tinh trùng thì sao… Không sao, Liên đã uống cả trăm cốc rồi, giờ uống thêm một cốc nữa cũng không sao. Mà Liên còn thích nữa là đằng khác, vì cốc sữa đó sẽ ngon hơn.
Nếu là thuốc mê thì sao… Có sao không nhỉ, Liên sẽ lại ngủ mê đến tận sáng hôm sau, trong lúc Liên không biết gì, Tuấn sẽ lại mặc bộ áo dài mà Liên đã chuẩn bị cho ngày mai đi làm, sẽ ngắm nhìn Liên ngủ trên giường với bộ áo dài. Rồi sau đó sẽ lột hết quần áo ra, bú liếm mọi chỗ trên thân thể trần truồng của Liên, rồi sau đó là dùng cái dương vật mà Liên khao khát di hết chỗ nọ chỗ kia, ấn ủi vào cửa lồn của Liên. Lần trước là thế, không biết lần này có dám đút hẳn vào bên trong không? Tâm trạng của Tuấn hôm nay không tốt, cơn ghen trong lòng đang trực trào ra ngoài, rất có thể vì tâm lý muốn chiếm đoạt mẹ trước thằng bạn, Tuấn sẽ làm liều. Có thể lắm chứ.
Liên đứng dậy, đứng song song với con, hai mẹ con xấp xỉ nhau, Liên đã nói từng trước rồi, Liên cao một mét sáu tám còn Tuấn cao mét bảy. Hai mẹ con đối diện, vú Liên chĩa thẳng vào ngực Tuấn, bướm Liên đối diện với con cặc khổng lồ bên trong chiếc quần đùi mỏng manh, Liên trộm ngó, thấy nó cũng hơi đội lên một chút rồi, chắc là vì Tuấn nhìn thấy Liên trong bộ cái váy hai dây mỏng manh này.
Liên và Tuấn nhìn vào mắt nhau, trong ánh mắt của Tuấn chứa đựng nhiều thứ phức tạp, nhiều ẩn ý nhất mà Liên từng thấy trong mắt con, không phải là ánh mắt trong sáng giống như thời gian trước, khi con còn bé. Ánh mắt đã ẩn chứa một cái gì đó khát khao, một cái gì đó như muốn ăn tươi nuốt sống người đối diện. Liên thấy mình trong mắt con.
Không dám nhìn lâu, Liên quay mặt về phía cốc sữa, cầm nó lên:
– Vẫn còn nhớ pha sữa cho mẹ à? Mẹ tưởng con giận mẹ cái gì đó.
Tuấn vẫn đứng đó, nhìn vào cốc sữa trên tay Liên:
– Con có giận mẹ cái gì đâu.
Liên tủm tỉm: Thế sao trông con buồn thế. Từ tối đến giờ trông cứ như là thất tình. Có phải không? Nói thật đi, hay là yêu rồi.
Tuấn như bị Liên bắt nọn, cậu chàng lảng tránh ánh mắt của Liên, quay mặt nhìn về phía bộ áo dài Liên treo sẵn trên mắc để mai tiện lấy đi làm:
– Làm gì có, chỉ là có mấy bài vở trên lớp con chưa hiểu lắm nên thế thôi.
Giỏi ha, cũng biết tìm cách chống chế, tìm lý do hết sức vớ vẩn. Nhưng Liên cũng hiểu được, với tầm suy nghĩ tuổi này của Tuấn, làm sao mà ứng biến nhanh được.
– Mẹ nghi ngờ lắm. Có chuyện gì muốn nói với mẹ không?
Liên hỏi thế xem Tuấn trả lời thế nào, có dám khai thật ra là đang ghen với thằng Minh không. Khả năng lớn là không dám, vì như vậy hóa ra là “lạy ông tôi ở bụi này”, tự khai tội tráo điện thoại, lừa chát sex với mẹ đẻ à.
Y như rằng:
– Không có gì đâu ạ. Mà mẹ uống sữa đi không nguội bây giờ.
Nói mới nhớ, cốc sữa vẫn nằm trên tay Liên, hơi ấm từ cốc làm tay Liên ấm theo. Liên có nên uống không đây? Tinh trùng và thuốc mê, hoặc cả hai. Liên lựa chọn thế nào.
Bụng bảo dạ như vậy nhưng tay Liên từ từ đưa cốc sữa lên miệng, trái tim Liên mách bảo mình phải uống, phải uống cho bằng hết cốc sữa này, dù có là tinh trùng, dù có là thuốc mê hoặc cả hai thì càng tốt. Đấy, trái tim Liên bảo thế, ngực Liên phập phồng vì trái tim đập mạnh. Tuấn nhìn chằm chằm vào cốc sữa trên tay Liên, mắt di chuyển theo chiều đi của cốc sữa.
Liên hơi hé miệng, một ngụm sữa nhỏ từ cốc đổ vào miệng Liên, Liên không nuốt vội mà ngậm nó trong miệng. Đây rồi, vị sữa mà Liên yêu thích đây rồi. Nó không nhạt thếch giống cốc sữa tinh khiết. Nó có vị đậm hơn, có vị bùi, vị ngậy. Vì nó chứa… tinh trùng. Là tinh trùng tươi mới mà Tuấn vừa mới xuất ra. Mà Tuấn là ai, là cậu thanh niên đang đứng trước mặt Liên đây, là con trai Liên. Liên đang uống tinh trùng của con, ở ngay trước mặt con.
Nếu như trước đây, khi Liên uống cốc sữa mà không biết là có tinh trùng, chỉ biết là nó ngon hơn cốc sữa bình thường thì lại đi một nhẽ khác. Như giờ phút này, Liên biết chắc chắn là có tinh trùng trong đây, hàng triệu, hàng triệu con tinh trùng đang luậy quậy bơi trong cốc sữa này và nó theo sữa vào trong miệng Liên, vào bụng Liên thì ngoài cảm giác ngon ngọt ngậy ra, một cảm giác hưng phấn đột ngột đến với Liên. Bướm Liên đã ướt, đầu vú săn tít lại, hình rõ hình thù qua lớp váy.
Ngụm thứ hai, ngụm thứ 3. Liên nhìn con, con nhìn Liên. Bốn mắt nhìn nhau. Liên vừa uống vừa nhìn con. Liếc xuống dưới, đũng quần Tuấn đội thẳng lên rồi, vừa mới xuất tinh ấy vậy mà đã cứng ngắc lên được khi nhìn thấy mẹ uống tinh trùng của mình. Liên đã kích thích con như vậy đấy, đã thế, Liên còn uống một cách rất chậm rãi, như để trêu tức, như để kéo dài cái thời gian này ra mãi.
Đến giọt cuối cùng, Liên còn thè lưỡi ra liếm vài giọt còn sót lại trên thành cốc, biểu hiện thèm thuồng muốn uống nữa.
Thấy mẹ uống xong, Tuấn thở hắt ra, với tay đón cốc sữa từ tay mẹ, tay Tuấn khẽ chạm vào tay Liên, một luồng điện tê rần từ bàn tay chạy lên não Liên. Đã lâu rồi, 1 tháng đối với Liên mà nói là quá lâu, Liên chưa được chạm vào da thịt của một người khác phái nào. Đúng là Liên như bình xăng, còn Tuấn như bật lửa. Chạm vào nhau, Liên chỉ muốn bùng cháy mà thôi. Vị tinh trùng còn dư vị trong miệng, lại nhìn thấy buồi Tuấn đã cửng tếu, ở ngay gần bên, trong một căn phòng kín, trong một căn hộ chung cư chỉ có 2 mẹ con. Môi trường thuận lợi để hai mẹ con bùng cháy, đốt hết mọi rào cản, mọi ngăn cách, đốt hết lý trí, đốt hết luân thường đạo lý để chạy theo con tim đang khát khao.
Tuấn cũng như Liên, Liên biết chắc vậy. Cơn ghen trong lòng, nỗi sợ hãi sẽ mất mẹ vào tay thằng bạn thân kèm thêm nữa là mẹ ở ngay đây, chiếc váy 2 dây mỏng manh không đủ để che hết thân hình mẹ, bờ vai tròn lẳn, nõn nà phô bầy, núm vú đội vải khiêu khích, mông cong theo làn váy, mùi bướm mẹ ngát hương. Tất cả những điều đó cùng lúc tác động đến cả tâm trí và thể xác Tuấn. Chỉ cần một cơn gió nhẹ thôi cũng làm Tuấn gục ngã.
Còn Liên thì sao, Liên có mong chờ Tuấn mạnh dạn làm điều gì đó không? Trong đầu Liên lúc đó, Liên tự nghĩ rằng nếu Tuấn bất ngờ lao vào Liên, ôm Liên thật chặt, hôn môi Liên rồi làm tất cả những gì Tuấn đã làm giống như hôm Tuấn cho Liên uống thuốc mê, hay Tuấn sẽ làm giống như là Tuấn nói đêm hôm qua lúc chat sex với Liên thì sao? Liên sẽ phản ứng thế nào? Liên sẽ đẩy Tuấn ra, mắng Tuấn sao? Không, Liên biết chắc, lúc đó nếu Tuấn làm vậy Liên sẽ không phản ứng, sẽ mặc cho Tuấn làm gì thì làm. Liên sẽ bùng cháy cùng con.
Một phút trôi qua, 2 phút trôi qua. Tuấn đã không làm gì. Đứng đó như trời trồng, vẫn chạm vào tay mẹ, nhưng Tuấn đã không làm gì. Cứ để vậy thôi. Liên lén giấu tiếng thở dài, có lẽ, ở một góc nào đó sâu thẳm trong con người Tuấn vẫn còn chút lý trí. Nó đã chiến thắng khát khao của Tuấn, không cho phép Tuấn hiếp dâm mẹ của mình. Liên thở dài không biết là vì buồn hay vui.
– Kìa, cất cốc cho mẹ. Gì mà ngây ra vậy?
Tuấn lắc lắc đầu như muốn rũ bỏ nốt cơn mê, lắp bắp:
– À vâng, con quên mất. Mẹ chờ con cất cốc rồi vào ngủ với mẹ.
Khi Tuấn cầm cốc đi ra khỏi phòng, Liên đi theo sau con. Đến khi Tuấn trở lại, Liên đã đứng chắn ở cửa phòng, chỉ tay về phía cái phòng trống bên cạnh:
– Con ngủ ở phòng kia.
Tuấn căng mắt nhìn Liên:
– Ơ, con tưởng con ngủ cùng mẹ giống như lần trước, với lại phòng kia làm gì có giường.
Liên cầm hai vai con, xoay về phía cửa phòng trống rồi đẩy đi. Đến cửa phòng, Liên với người mở cửa, bật điện rồi chỉ vào bên trong:
– Mẹ mua giường đệm rồi. Yên tâm ngủ ở đây nhé.
Nói xong Liên đẩy con vào bên trong. Tuấn quay lại, ánh mắt không nỡ, không cam tâm và buồn bã:
– Nhưng mà…
Liên hấp háy mắt với con:
– Lớn rồi, ngủ cùng mẹ không tiện.
Nói xong, Liên quay lưng đi về phòng, mông núng nính trong ánh nhìn thèm thuồng của Tuấn.
Về đến phòng, đứng tựa lưng vào cánh cửa, Liên vuốt vuốt ngực mình. Vậy là Liên vừa dũng cảm vượt qua một cám dỗ tình dục. Để con ngủ phòng kia Liên cũng không nỡ đâu, không muốn đâu. Giá như lúc vừa rồi, lúc Tuấn chạm vào tay Liên, Tuấn làm liều mà đè Liên ra thì Liên đã gục ngã. Nhưng cửa ải ấy qua được rồi, Liên lại lấy được tinh thần, quyết tâm đè nén dục vọng của bản thân mình xuống mà làm một người mẹ bình thường.
Rồi Liên lại nghĩ đến cốc sữa vừa uống. Nó có tinh trùng, vậy không biết có thuốc mê không? Hay vừa rồi Tuấn không làm gì bởi vì Tuấn đã cho thuốc mê vào trong, chỉ một lát nữa Liên sẽ thiếp đi, Tuấn sẽ thực hiện ý muốn của mình.
Liên không khóa trái cửa phòng. Lên giường nằm. Hy vọng mình sẽ thiếp đi giống như tuần trước.
Mười phút trôi qua, mười lăm phút trôi qua, Liên vẫn tỉnh, không có buồn ngủ. Vậy là cốc sữa không có thuốc mê. Liên thất vọng cả đêm hôm đó.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Hentai manhwa Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x