Chơi bài khoe lồn

Chương 6

trước
tiếp

Phần 6
Bắc bước lại phía bàn rồi mở ra lấy một chiếc phong bì khá dày đưa cho Ly khiến nàng rất đỗi ngạc nhiên, nhưng rồi khi mở nó ra thì nàng chỉ còn biết tái mặt, nàng tức giận thực sự, chưa bao giờ nàng lại bị khinh thường đến thế. Lúc này đáng lẽ theo phản ứng thì nàng sẵn sàng ném toẹt cái phong bì tiền này vào mặt Bắc để hắn biết nàng không phải là một con điếm nhận tiền công sau khi ngủ với khách làng chơi.

Nàng muốn tát cho hắn một phát, tay đàn ông đểu cáng đang đứng trước nàng. Có điều Ly cố kìm nén cho dù điều đó quá khó khăn với nàng, cuối cùng thì nàng cũng chỉ cười khổ với hắn, nàng cười mà gần như khóc bởi nỗi ê chề quá lớn khi Bắc địt nàng rồi sau đó hắn coi nàng là loại gái làm tiền hạ đẳng thế này đây.

– Cảm ơn anh, số tiền này anh cứ giữ lại để trả cho cô gái khác, với tôi, thế là đã đủ rồi.

Nàng ấn cái bọc tiền trở lại tay của Bắc, nàng kìm nén nhưng rồi trong đầu Ly đột ngột tái hiện lại những cảnh thằng anh hắn hành hạ nàng. Đã có những lúc nàng thực sự nghi ngờ Danh khi hắn bắt nàng làm đủ trò trên giường, những trò làm tình mà nàng vẫn cùng với hắn. Hắn địt nàng ở công ty, ở khách sạn thậm chí là ở cả vệ đường hay trong nhà vệ sinh.

Gần như lúc nào thú tính nổi lên là hắn gọi Ly tới và nàng phải có trách nhiệm phục dịch hắn. Ly chỉ còn biết tự trách chính mình, nàng yêu hắn đến cả tin, đến nỗi nàng lại nghĩ những đòi hỏi dâm ô của Danh chính là biểu hiện tình yêu hắn dành cho nàng. Trong đầu này chợt nghĩ lại cảnh Danh bắt nàng quỳ ngang người bú cu hắn, cảnh nàng bị bắt quỳ như con chó để hắn chơi từ đằng sau, cảnh hắn bắt nàng phải nuốt bằng hết khí hắn xuất ra. Cộng thêm cả thước phim đêm qua trong cơn say, Bắc đã hiếp đáp nàng khiến cho Ly đã vượt qua mọi giới hạn của sự kìm nén. Giờ thì nàng hận Danh, hận cả cái danh gia vọng tộc của hắn bao gồm cả đứa em đêm qua đã thay hắn làm tình với nàng, càng yêu giờ nàng càng căm thù hai anh em hắn.

– Anh… anh coi tôi đê tiện thế sao, anh là đồ đểu. Anh đểu không khác gì anh anh, tôi căm thù cả nhà anh. Anh đừng tưởng các người có tiền thì muốn làm gì đàn bà con gái cũng được đâu, nhất định các người sẽ gặp báo ứng đấy.

Ly cầm lấy gói tiền ném thẳng vào mặt Bắc, nàng bỏ chạy thật nhanh ra ngoài trong tiếng nức nở.

– Cầm lấy tiền của các người này…

Bắc đứng ngẩn ra một lúc dù Ly đã bỏ đi được khá lâu, cũng đã đến lúc hắn phải mặc lại quần áo vì trời đã sáng rõ rồi. Bắc bước lại ghế với tay mặc lại áo quần, hắn nhận ra quần áo mình được Ly gấp lại rất cẩn thận. Tuy là đêm qua hình như hai người hắn đè lên hằn nhiều vết nhưng giờ trông bộ cánh của Bắc đã khá hơn nhiều, có lẽ là khi nãy Ly mặc quần áo đã tranh thủ vuốt lại đồ của Bắc cho phẳng.

Hắn không ngờ cô nàng lại chu đáo thế, cũng không ngờ khi nãy phản ứng của Ly lại gay gắt đến mức dữ tợn như vầy. Thực ra giờ hắn cũng đang tự trách mình đã sỉ vả xúc phạm Ly quá đáng, một phần vì hắn bực sẵn chuyên gia đình, cộng thêm việc ông anh lại càng như đổ thêm dầu vào lửa để rồi giận cá chém thớt hắn lôi Ly ra làm vật trút giận. Bắc định chạy với theo Ly nhưng không kịp, hắn thấy có lỗi vì đã coi cô ta là gái điếm, chính hắn đêm qua say rượu đã… cơ mà, giờ hắn cảm thấy thật có lỗi với Ly.

Mặc xong xuôi, Bắc ngước nhìn đồng hồ, còn sớm, có lẽ hắn sẽ tạt qua căn hộ của Danh để hỏi cho ra nhẽ chuyện về cô Ly này. Bắc mở ngăn kéo lấy địa chỉ, vì Danh mới chuyển ra sống riêng kể từ vụ ông Long đưa Uyên về nhà sống nên Bắc cũng không nhớ được địa chỉ chính xác. Tự dưng Bắc thở dài, việc đêm qua hành lạc với Ly tự dưng như khiến cho hắn tỉnh táo hẳn ra thoát khỏi u mê, hắn đã biết mình phải làm gì.

Hắn cũng so sánh thân hình của Ly, dù mập mờ vì hắn không nhớ kỹ vì tối qua thì say đến sáng lại ngượng không dám ngắm Ly lúc nàng trần truồng. Nhưng hắn chỉ thấy cái thân thể ấy có gì khiến hắn gợi nhớ đến bà mẹ kế trẻ trung vẫn ám ảnh hắn dạo gần đây, Bắc đỏ mặt khi nghĩ tại sao đêm qua với hắn lại không phải là Uyên – mẹ kế hắn nhỉ. Bắc sợ hãi vội dẹp ngay cái suy nghĩ đen tối đồi bại ấy, hắn chỉnh lại quần áo một lần nữa rồi dứt khoát cất bước, Bắc thấy chán cái cảnh nhà lắm rồi, hắn giờ chỉ muốn làm rõ tất cả việc này.

Danh ngáp ngắn ngáp dài, cô gái nằm bên hắn vẫn say sưa giấc nồng, cũng phải thôi, cả đêm qua bị hắn hành như thế thì mệt mỏi cũng phải. Có điều giờ Danh đã thấy cái của nợ ấy của hắn lại cứng lên rồi, nó ngóc đầu mạnh mẽ đâm lung tung vào cái mền hắn đang đắp trên người khiến hắn đành kéo cái chăn tuốt ra khỏi cho đỡ vướng. Bao giờ cũng thế, sáng nào hắn cũng khổ sở vì cái dương vật cương lên không ngừng, thực ra buổi sáng sớm hắn cần địt đàn bà còn hơn cả ban đêm, nhu cầu sinh lý của cơ thể mà. Danh quay sang thấy cô ả vẫn đang ngủ, hai chân dạng cả ra khiến cái lỗ đỏ hỏn đập ngay vào mắt hắn mời mọc.

– Đàn bà mà chả giữ ý tứ gì hết, cứ toang hoác hết cả ra thế kia.

Danh nhăn nhó trách móc trong khi tai vẫn nghe tiếng ngáy nhẹ của cô ả. Tự dưng hắn nghĩ đến Ly, cô nàng không bao giờ để cho hắn lâm vào cái tình cảnh như cô ả này. Mọi lần qua đêm với Ly bao giờ nàng cũng để đồng hồ báo thức để thức dậy sớm hơn gã, khi Danh thức dậy là mọi thứ đã xong xuôi, bữa sáng đã chuẩn bị đâu vào đấy. Lúc đó thì hắn chỉ có mỗi việc là vật Ly xuống địt một phát nữa rồi xong là có thể ra ăn uống ngon lành. Hắn thích sự chu đáo ấy, ít ra Ly khi nằm ngủ dù có trần truồng cùng Danh thì cũng luôn khép chặt chân, che lồn lại kín đáo chứ không tơ hơ vô duyên như cô ả này.

Danh kéo hẳn cái chăn ra khỏi người cô nàng vứt ra, định nhờ hơi lạnh buổi sáng sớm đánh thức hộ hắn cô nàng dậy. Nhưng cô ả vẫn lăn ra say sưa khiến hắn phát bực, lúc nãy định đút luôn cặc vào cái lồn đang tự mở kia kệ cô ta đang ngủ nhưng nghĩ lại thì Danh đành thôi. Hắn không thích địt đàn bà lúc cô ả ngủ hay mê man vì như thế có khác gì làm tình với một cái xác chết vô hồn, khi địt phải nghe con đàn bà rên rỉ kêu gào mới sướng chứ. Hắn đành phát đến tét một cái vào cặp mông trắng ngồn ngộn đang ở truồng của ả để gọi ả dậy, đã đến lúc hắn cần ả để làm tình rồi. Cô nàng bị đánh vào đít lồm cồm mở mắt, dụi mắt mấy cái, đưa nhìn về Danh như trách móc hắn phá tan giấc ngủ đang ngon của cô nàng.

– Mới sáng sớm đã đòi rồi, anh là người hay là voi đấy mà khỏe thế, chẳng cho người ta ngủ tẹo nào.

Danh phì cười vì cái điệu bộ nũng nịu rẻ tiền ấy, cô ả ngồi dậy sát vào hắn vuốt ve cái buồi hắn đỏ ửng.

– Chắc em lại phải bú rồi đúng không, cái này hư lắm, đêm qua hì hục đục đẽo cả đêm mà hôm nay mới bảnh mắt ra đã biểu tình thế này rồi.

Cô nàng hất tóc về một bên, cúi xuống há miệng gặm ngay lấy cái khúc gân giữa đùi Danh, hắn khoan khoái hít một hơi thật dài, cô ả này bú cặc quả là nghệ thuật thật, làm hắn sướng từ gốc lên tới tận đỉnh. Những tiếng chót chét phát ra không ngừng trong lúc Danh để ý bên dưới háng, cô nàng bú cu hắn đến mức sùi cả bọt mép, chắc là nước nhờn của cu và nước miếng bị cái lưỡi của cô ả đánh lên đến sủi bọt trào hết cả ra hai bên mép trông rất kích động.

Danh cứ mặc cho cô ả thổi kèn, hắn cũng chẳng kìm nén cái sự khoái lạc vô cùng khi được chăm sóc tận tình đến như vậy. Cho đến tận lúc Danh cảm thấy bụng dưới mình căng cứng, dương vật căng to lên hết cỡ và cái đầu khấc bắt đầu giật nảy lên từng cái một thì hắn hiểu là đến lúc sắp sửa phọt nước ra đến nơi rồi.

Mọi lần như vầy Danh đều đẩy người đàn bà ra cho khỏi bị xuất, nghỉ một lát để địt nhưng lần này thì hắn cứ mặc buông thả mình cho khí xuất ra một cách thoải mái không bị kìm nén gì. Danh hiểu nếu cứ cố chấp nín nhịn để địt thì cũng chẳng giữ được lâu, thôi thì đành chơi chiến thuật hy sinh phát đạn đầu để phát sau trúng đích. Thà cứ phọt ra thế này thì tí nữa địt cô ả phát thứ hai sẽ được lâu và sướng hơn. Nghĩ thế nên không những không xô cô ả ra mà hắn còn lấy tay ấn đầu cô nàng sâu hơn xuống bẹn để đón nhận cái thứ nước kỳ diệu của hắn.

– Ấy đừng làm thế chết em anh ơi.

Cô ả sợ hãi cố đẩy hắn ra khi biết ý định xuất khí của hắn nhưng khi đó thì Danh đã xuất ra vùn vụt vào miệng cô nàng rồi, hắn thấy hai mắt cô nàng trợn ngược có lẽ là do bị sặc vì hắn xuất ra nhiều quá. Danh biết buổi sáng khi hai bọng dái căng cứng thì hắn sẽ xuất rất nhiều nhưng cũng không ngờ là hôm nay hắn lại “dào dạt” đến thế. Hắn vẫn giữ chặt đầu cô nàng úp vào cái đó của hắn, chờ đến khi xuất ra bằng hết rồi thì hắn mới nới lỏng tay giữ để cô ả ngẩng cổ lên thở hổn hển. Cái nước trắng đục đàn ông của Danh trào ra cả hai bên mép môi, chảy thành từng dòng xuống cằm, xuống cổ khiến cho cô ả nhân tình lúc này trông thật bê bết thảm hại. Đó là Danh biết cái số trào ra chỉ là một phần cái số khí hắn xuất vào miệng cô nàng, có lẽ một phần lớn còn lại đã chui tọt xuống cổ họng chảy vào bụng cô ả rồi cũng nên.

Cô nàng nhìn quanh bốn phía có lẽ là tìm giấy để lau cái bầy hầy trên mặt trên cổ, giờ đã chảy cả xuống tận ngực tận vú, bốc mùi lờm lợm thì Danh đưa mắt về phía ả lắc đầu. Hắn đưa hai ngón tay đặt lên miệng mình, không nói, nhưng hẳn là cô nàng hiểu hắn muốn cô ả làm gì. Cô nàng nhìn Danh, nhăn nhó lắc đầu nhưng khi gặp vẻ mặt đanh lại của hắn thì chắc là cô ả hiểu không gì vào giờ này có thể lay chuyển được ham muốn của hắn.

Hai bầu má của cô nàng đỏ bừng có lẽ là vì tưởng tượng trong đầu ra cái cảnh mình sắp phải làm phục vụ Danh. Cô nàng cũng đôi chút ngần ngừ rồi mới đưa năm đầu ngón tay lên quệt hết cái thứ nước bầy hầy đang dính trên người trên mặt, vừa quệt vừa cho ngón tay vào miệng mút chùn chụt bằng hết tất cả không sót chút gì. Danh cười sung sướng khi thấy cô ả làm việc đó, nhất là khi hắn thấy cô nàng cau mày lại bởi cái mùi ngái beo béo của tinh trùng, cái cảnh cô ả đang làm giống như một đứa trẻ sau khi ăn que kem còn thèm thuồng lấy tay vét nốt chỗ kem còn sót lại. Chứng kiến cái trò ấy Danh còn thấy khoái hơn cả khi phọt toé ra, cái nghệ thuật chơi gái là ở những lúc giở mấy cái trò này ra chứ đâu phải cái lúc đút đút đâm đâm, Danh tự nhủ.

Một lúc thì cô nàng đã lấy tay mút hết số sót trên người, thân thể cô ả giờ trông sạch sẽ một cách đáng ngạc nhiên, cứ như thể năm phút trước chưa từng có bợn khí nào dính bết trên cả.

– Thôi được rồi, thế là xong rồi. Giờ hai đứa mình ra ăn sáng thôi…

Danh kéo tay cô ả ngồi dậy thì cô nàng lại gạt ra vùng vằng, có điều cô ả không nói gì mà chỉ lấy tay chỉ chỉ vào miệng mình ra hiệu. Mãi cho đến khi cô nàng mở miệng ra thì Danh mới thấy là tất cả tinh khí cô nàng quết trên người cho vào miệng nãy giờ cô ả vẫn chưa nuốt mà giữ tất cả lại thành một vốc trong miệng. Cô nàng mở miệng cho hắn nhìn thật kỹ rồi mới tươi cười khép miệng lại nuốt ực, nuốt xong cô nàng lại mở miệng ra cho hắn kiểm tra. Quả là cô nàng nuốt hết, trong miệng giờ trống không, Danh không ngờ cô ả lại táo tợn như thế.

– Anh thấy em có giỏi không, nước đó của anh ngon lắm đó nha, lại còn bổ nữa đó.

Cô ả cười, Danh thấy ở hai hàm răng cô nàng vẫn dính khí, như một lớp kem đánh răng trắng đục đang đọng trên hai hàm răng trông rất… một cảm giác mà hắn cũng không biết mô tả ra sao, có điều cái khuôn mặt, nụ cười lúc này của cô ả khiến cho hắn đã lại cảm thấy cần… lồn rồi.

Danh đưa cô ả đi vào nhà vệ sinh, hắn đứng cùng đánh răng súc miệng với cô nàng nhưng cô ả làm mọi việc đều kỹ hơn hẳn hắn, cũng dễ hiểu thôi vì cô nàng đâu có muốn cái mùi khí của hắn theo cô nàng cả ngày. Chờ mãi vẫn không thấy cô ả súc miệng xong Danh sốt ruột, hắn lấy tay cầm con cặc mềm vác đến bồn cầu đứng trút bỏ hết chỗ nước thừa trong thận.

Đang vậy chợt hắn thấy có cái gì mềm mềm mát lạnh áp vào lưng hắn, Danh quay ra thì thấy cô nàng chắc là đã xong xuôi giờ đứng sát ngay sau lưng hắn. Cô ả áp hai bầu vú vào lưng, hai cái núm vú căng cứng chọc vào da thịt khiến Danh sướng đến rợn người. Hắn hít một hơi thật sâu, phọt nước tiểu ra nhanh hơn trong lúc cô nàng vẫn ở ngay đó say sưa nhìn hắn đứng đái rồi sung sướng khi hắn đái xong, bế thốc cô nàng đem ra ngoài nhà chuẩn bị địt.

Danh cùng người yêu đứng làm tình ngay ở giữa phòng, ánh nắng hắt từ ngoài cửa sổ vào chiếu đúng chỗ hai người đang đứng làm trò con heo. Hắn bắt cô nàng gác cao một chân lên cái bàn, chân kia vẫn phải đứng dưới đất để hắn áp sát vào mà thúc con cặc ấy vào cái lỗ lồn đỏ hồng mở rộng của cô nàng. Cái tư thế này làm tuy có hơi mệt nhưng hắn lại có thể dễ dàng điều chỉnh độ nông sâu của cặc khi đút vào lồn cô ả, ngay chính cô nàng cũng rú lên với những cú nắc từ sau của Danh như một con vật đang trong mùa sinh sản.

Hắn vẫn thì thụt ra vào cái lỗ ấy một cách rất từ tốn và điềm tĩnh, gần như bỏ qua tất cả những tiếng rên rỉ lúc nhỏ lúc to, có lúc hét lên, rú lên điên loạn của con đàn bà đang bị địt. Một tay Danh vòng qua ôm lấy bờ eo thon nhỏ của bạn tình làm điểm tựa để địt, tay kia hắn leo lên tra tấn cặp vú nõn nường của ả một cách phũ phàng, hai núm vú hết bị hắn ấn tịt vào thì lại bị kéo căng ra như một kiểu chơi mới. Hắn ghì chặt lấy lưng cô nàng trong khi vẫn bắt cô nàng phải gác chân lên bàn dạng rộng hết cỡ ra để hắn chơi cho thoải mái.

– Kêu to lên, anh muốn nghe thấy em hét lên khi làm tình cơ, chứng minh cho anh thấy em muốn được anh địt thế nào đi.

Danh ghé sát miệng vào tai cô nàng ra lệnh, giờ hắn bảo gì mà cô ả chả phải nghe, hắn có bắt cô nàng phải chửi rủa cả mười họ của chính cô ả thì cô nàng chắc cũng làm, cốt là để hắn không ngừng làm cho cô nàng sướng cực điểm như thế này.

– Địt em đi anh, hành hạ em đi anh… Úi chao, anh đang xé toạc lồn em ra đó nha Danh ơi, anh giết em mất thôi… Em cần cặc anh, mạnh lên anh ơi, xé nát nó ra đi anh ơi…

Cô ta rú làm Danh cũng muốn rú theo, làm tình ầm ĩ thế này thích thật, Danh thúc mạnh dần lên vào lồn cô nàng.

– Đinh đong, đinh đong…

Đúng lúc cả hai đang phiêu diêu quên hết tất cả để chú tâm vào việc làm tình thì tiếng chuông cửa vô duyên phá đám mất những giây phút riêng tư nồng nàn. Cô nàng nhân tình rướn người quay lại nhìn ra cửa, định bỏ chân xuống khỏi mặt bàn nhưng Danh không cho, hắn mặc xác ai bấm chuông vẫn bắt cô ả đứng nguyên tư thế cũ cho hắn địt tiếp.

– Chắc người ta thu tiền điện nước gì đó thôi, kệ họ đi, anh đang địt em dở dang sao ngừng lại được.

Miệng nói Danh chứng minh bằng cách thúc một cú thật mạnh vào sâu tít bên trong lồn, có lẽ thúc cả vào tử cung của nhân tình khiến cô ả gào lên, vừa sung sướng vừa đau đớn. Chính tiếng rên đó khiến Bắc ở bên ngoài cửa nghe được, hắn biết bên trong đang có người mà nãy giờ không chịu mở cho hắn. Sẵn cơn bực bội vì chuyện với Ly, hắn không suy nghĩ nhiều đạp tung cửa bước vào.

Đập vào mắt hắn dĩ nhiên là cảnh chả hay ho gì, ông anh quý hoá của hắn đang cùng một cô gái trần truồng đứng làm tình, trong lúc Bắc vừa bất ngờ, vừa tức giận đến tím mặt thì hắn thấy Danh vẫn thản nhiên cắm cu vào địt cô gái kia chẳng ngượng ngập. Bắc đứng như trời trồng, hắn hơi ngại vì quả là mình có mặt ở đây không đúng lúc chút nào, chẳng ngờ đến đây hắn lại phải đứng ỳ ra xem ông anh địt gái thản nhiên thế này.

Cô nàng kia có lẽ cũng xấu hổ khi đứng trần truồng biểu diễn trước mặt một gã đàn ông khác thành thử lấy hết bình sinh xô Danh ra nhưng hình như hắn đã đoán biết được trước, thành thử lại càng siết chặt hơn không cho cô ả chạy ra, thân dưới lại càng nhịp mạnh hơn, nhanh hơn như để thể hiện bản lĩnh của mình trước thằng em.

– Đừng anh ơi, ngừng lại đi đừng địt em nữa, người ta nhìn em ngượng lắm.

– Có gì đâu, là thằng em ruột của anh chớ ai mà ngại, em nhấc chân cao lên đừng nhấp nhổm như thế khó chịu lắm.

Danh mặc kệ thằng em đứng đó, chỉ chú tâm vào cái việc đụ đéo đang làm dở.

– Anh giải thích cho tôi về việc người ta bảo anh lấy tiền của công ty xem nào, tôi không hiểu anh đang làm cái gì nữa.

Bắc chịu hết nổi rồi, giờ thì hắn tin hoàn toàn vào bản chất đê tiện của ông anh mình mà đêm qua Ly nói cho hắn biết. Thoạt đầu thì hắn không tin anh mình lại có thể tha hoá dâm ô như lời Ly nhưng giờ được nhìn thấy tận mắt thì hắn nghĩ có lẽ anh mình còn tệ hại hơn những gì Ly tố cáo đêm qua nhiều.

– Ra là có người đã nói tôi với cậu rồi đó, cô Ly phải không.

Danh quay về Bắc nhếch mép, hắn vẫn đang say sưa địt cô nàng người yêu trong lúc cô ả chắc vì thấy nhục quá khi bị địt trước mặt Bắc nên hắn thấy cô nàng vừa đứng phỗng người ra cho Danh địt vừa khóc.

– Đêm qua cô ấy đã nói hết cho em biết rồi.

Đột nhiên Bắc thấy mình hơi lố, hắn định nói “tối qua”, không hiểu sao lại đi buột miệng thành “đêm qua”, nghĩ lại chuyện hắn làm nhục Ly đêm qua bất giác Bắc thấy ngượng chín mặt.

Danh tinh ý nhận ngay ra điều này, hắn châm chọc.

– À ra là đêm qua cậu cũng được hưởng không ít tiện nghi đâu nhỉ. Tuy không bằng cô nàng tôi đang chơi nhưng Ly làm đàn bà cũng không tệ đâu, nước nôi phong phú lắm, tôi thử qua rồi. Thế cậu có sướng không…

Danh cao giọng, hắn lại thụt một phát nữa thực mạnh vào lồn cô ả nhân tình ngay trước mắt thằng em.

– Anh im đi, để rồi tôi sẽ nói cho ba biết mấy chuyện này. Anh quá quắt lắm rồi đó, chuyện tiền nong của công ty anh làm thế đâu có còn ra gì nữa.

– À, cậu lại lôi cả ông già ra dọa tôi nữa đấy. Tôi chỉ sợ ổng cũng đang vui vầy với bà mẹ kế đâu có thời gian để ý đến ba cái thứ vặt vãnh mà cậu nói đâu.

Danh địt dấn thêm mấy cái nữa rồi mới nói tiếp:

– Mà nếu cậu có định chơi tôi trước ông già thì cậu phải cẩn thận, cậu không phải là đối thủ của tôi đâu, tôi sẽ cho cậu mất tất, khỏi có tình anh em gì nữa luôn đó.

Danh thách thức Bắc, hắn vỗ mông cô nàng nhân tình đẩy cô ả nằm dài ra đất.

– Em quỳ ra sàn đi, nãy giờ đứng mỏi chân rồi phải không. Quỳ xuống rồi mình làm tình tiếp.

Khuôn mặt Bắc chuyển từ màu đỏ sang tím ngắt vì tức giận, hắn thấy mình ở đây nhìn cái trò này thế là quá đủ để hiểu ông anh mình, trước khi bỏ đi ra cửa hắn thêm vào:

– Anh sẽ biết đó, tôi sẽ không để yên chuyện này đâu.

– Tôi không tiễn cậu nha, đang kẹt mà, cậu thấy đó. Tôi chờ xem cậu làm được gì nha, tôi thách cậu đó Bắc à.

Danh cười ngạo nghễ đầy thách thức, cánh cửa chính đóng sầm lại bỏ mặc hắn tiếp tục việc gieo giống vào lồn cô ả nhân tình đang quỳ mọp người như một con chó cái trên sàn nhà. Lại những tiếng rên rỉ, của cả đàn bà và đàn ông vọng ra từ căn hộ của Danh, mới sáng sớm nhưng cảnh đang diễn ra trong căn nhà đó đã phong lưu trụy lạc lắm rồi.

Tô hủ tíu trước mặt đã nguội ngắt, Bắc ngồi ở đây đã hàng giờ đồng hồ mà vẫn chưa thể ăn hết một tô. Thực ra hắn đâu có đụng đũa vào, hắn gọi một tô chỉ như một cái cớ để ngồi lại cái quán ăn nhỏ lụp xụp ven đường này, thử hỏi hắn làm gì còn tâm trạng nào để ăn uống lúc này. Trời Sài Gòn mùa này chiều rất hay bất chợt đổ mưa, những cơn mưa xối xả, nước mưa khiến cho mấy tấm bạt của cái quán ăn cũng nghiêng ngả chống đỡ một cách vô vọng.

Có mấy người qua đường ghé xe vào quán ăn, chắc là để trú mưa. Tự dưng Bắc lại thèm cái cảm giác được đi dưới mưa, đi một cách vô thức, hắn chỉ muốn nước mưa như cuốn trôi đi tất cả những nỗi muộn phiền trong người. Hắn đứng dậy trả tiền trước con mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người, có lẽ họ nghĩ hắn điên khi ngồi đây nãy giờ, đến lúc ngoài kia mưa to thế này thì lại đi trả tiền bước ra ngoài trời.

Bắc chợt sững người khi nhận ra trả xong tiền tô mì thì trong ví chỉ còn có mấy đồng lẻ, cái ví hắn giờ lép kẹp thảm hại. Hắn đã bỏ nhà lên Sài Gòn lang thang hình như được hơn hai tháng rồi thì phải, trong thời gian đó chỉ có tiêu tiền, giờ Bắc mới nhận ra mình sắp chỉ còn trơ lại hai bàn tay trắng. Hắn tặc lưỡi, có lẽ cũng phải kiếm việc gì đó làm ở đây thôi, nếu không muốn có ngày nằm chết đói trên đường.

Bắc lấy tay gạt nước mưa trên mặt, vỉa hè vắng tanh hình như chỉ có mỗi hắn, tự dưng Bắc thấy những giọt nước mưa trôi vào miệng hắn có vị mặn chát. Chẳng lẽ cuộc đời lại đối xử bất công với hắn đến mức vậy sao, tất cả những gì xảy ra với hắn đã hai tháng nhưng như vừa mới ngày hôm qua. Mọi thứ cũng nhanh thật, mới đó mà hắn đã trở thành một kẻ không có gia đình hai tháng rồi.

Bắc chua chát nhận ra giờ hắn đang bước những bước lạc lõng trong màn mưa Sài Gòn, những con người xung quanh, cây cối, nhà cửa, ngay đến những con đường hắn đang bước đi cũng quá đỗi xa lạ với hắn. Chưa bao giờ trong đời hắn lại có thể nghĩ rằng có một ngày mình lại lâm vào cảnh này, mà hơn thế chính những con người ruột thịt thân thiết nhất với hắn lại chính là những người đẩy hắn đến cảnh khốn nạn này.

Bắc không hiểu tại sao Danh lại có thể đặt điều vu khống trắng trợn hắn như thế trước mặt ông Long, chính ông anh hắn là người rút tiền của công ty nhưng giờ thì Bắc lại mới là kẻ làm việc này trong mắt tất cả mọi người. Hắn không thể tưởng tượng ra việc Danh lại có thể nghĩ ra trò bỉ ổi như thế để hại chính em ruột mình.

Danh cho người gửi vào tài khoản của Bắc một số tiền từ tài khoản chung của công ty, để rồi chính cái khoản tiền chết người ấy đã khiến cho Bắc chẳng có lấy nổi một cơ hội để thanh minh cho chính bản thân mình. Giờ Bắc không chỉ thấy hận thằng anh khốn nạn mà hắn còn cảm thấy căm ghét ngay chính ba ruột của mình. Trước giờ hắn đinh ninh ông Long luôn yêu quý hắn nhất trong ba anh em vậy mà khi xảy ra chuyện ba hắn chẳng thèm để mắt đến lời hắn nói đùng đùng đuổi hắn ra khỏi nhà.

Đùng một cái từ công tử con nhà danh gia, thoáng chốc Bắc phải bỏ Cần Thơ lên Sài Gòn làm một kẻ lang thang vô công rồi nghề như vậy đây. Hắn chẳng quen biết ai ở cái chốn phồn hoa này, mà như thế có khi lại là may mắn vì bản thân Bắc lúc này cũng chẳng muốn gặp gỡ bất kỳ ai, không phải hắn ngượng, hắn có làm gì sai trái đâu mà thấy ngượng. Có điều giờ thì hắn không tin tưởng vào bất kỳ một ai khác nữa ngoài bản thân mình. Chính những người thân mà hắn yêu quý nhất đã giết chết lòng tin vào con người của hắn.

Mưa đã tạnh hẳn, Sài Gòn là vậy, mưa to đến bất chợt để rồi cũng đi nhanh chóng đến mức người ta không thể ngờ. Có điều Bắc vẫn đi, hắn đi ngược hẳn lại phía cái nhà trọ mà hắn đang ở, hắn cũng không biết mình đang đi đâu, chỉ biết cắm mặt vào mà đi thôi. Quần áo hắn ướt sũng dính bết vào người, Bắc có thể cảm thấy cái lạnh đã bắt đầu chạy vào da thịt, hắn đã bắt đầu húng hắng ho. Đường phố lên đèn, người ta đổ ra đường mỗi lúc một đông, nửa đêm mới là lúc để người ta bắt đầu những cuộc vui, giờ hắn như kẻ tâm thần đi hòa lẫn vào dòng người.

– Anh Bắc, có phải là anh Bắc không… – Một giọng phụ nữ nhẹ nhàng có phần dè dặt từ phía sau vọng lại.

Đang đi Bắc chợt giật mình khi nghe thấy tiếng gọi từ sau lưng, hắn sững sờ quay ngoắt người lại. Hai mắt Bắc lúc này mờ đi, có lẽ hắn bệnh thật rồi, nhưng hắn có thể nhận ra người đàn bà vừa gọi hắn rất xinh đẹp. Tất cả mọi bộ phận trên khuôn mặt, trên thân thể nàng đều vô cùng cân đối, những đường cong đàn bà được tôn lên nhờ chiếc váy trắng bó sát người tuyệt đẹp.

Chắc chắn là khuôn mặt ấy hắn đã gặp, hình như còn rất quen thuộc với hắn trước đây nhưng giờ thì hắn không còn có thể nhớ được gì nữa rồi, hắn không thể nhớ nổi người con gái đó là ai mà lại gọi tên hắn giữa nơi xa lạ này. Bắc cố mở to mắt ra ngắm nàng thật kỹ trong lúc người con gái ấy đứng yên nhìn lại hắn, hình như nhìn thấy hắn nàng vô cùng xúc động, hắn thấy nàng lén đưa tay lên lau nhẹ qua mắt.

Trước mắt Bắc vào lúc này không hiểu sao mọi thứ cứ tối sầm hết cả lại, càng cố nhớ xem người con gái ấy là ai thì hắn lại càng cảm thấy mệt mỏi mất hết tất cả mọi giác quan. Cho đến lúc hắn gục xuống, hắn chỉ còn thấy mình ngã vào vòng tay của người đàn bà yếu đuối trước mặt, còn sau đó tất cả với hắn chỉ là bóng tối hoàn toàn.

Bắc tỉnh lại, hắn thấy đầu đau nhức toàn thân ê ẩm như thể vừa trải qua một trận ốm liệt giường vậy. Mà chắc là hắn ốm thật, Bắc sờ lên trán thấy nóng bừng cho dù đang có một chiếc khăn lạnh đặt lên đó để hạ nhiệt. Bắc nhận ra mình hoàn toàn trần truồng bên dưới tấm mền, hắn bâng quơ đưa tay sờ khắp thân, cảm giác sạch sẽ vô cùng như thể hắn vừa được lau rửa một cách rất cẩn thận.

Hắn tự lần xuống bên dưới, toàn thân hắn đang nóng bừng nhưng cái chỗ đó thì mát lạnh khi bàn tay hắn chạm phải, cái đàn ông hắn lúc này teo lại không còn hùng hổ như mọi ngày khi hắn ở truồng. Hắn giật mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình, hắn đang ở trong một căn phòng xa lạ, Bắc bật người ngồi dậy nhìn quanh. Bất giác hắn phát hiện ra bên cạnh hắn có một người phụ nữ đang ngủ gục trên ghế bên giường hắn, có lẽ nàng đã săn sóc hắn trong lúc Bắc xỉu đi hôm qua.

Hắn chỉ nhớ lại được một cách mờ mờ, hôm qua hắn đi hàng giờ dưới mưa, hắn cảm thấy hoa mắt, hắn bệnh, rồi hắn gặp một người phụ nữ thoạt trông rất quen, rồi hắn không còn nhớ được gì nữa. Bỗng người đàn bà trở mình thức dậy, khẽ vươn vai mệt mỏi sau một đêm thức trắng, chợt đỏ bừng má xấu hổ khi trông thấy Bắc đang nhìn chằm chằm vào mình. Giờ thì Bắc đã nhận ra người con gái ấy, hắn không bao giờ nghĩ lại có lúc gặp gỡ nàng ở nơi này.

– Anh nằm xuống nghỉ đi, anh vẫn sốt cao lắm – nàng đặt tay lên trán hắn dịu dàng nói – để tôi pha ly sữa anh uống tạm nhé, tôi sẽ qua chợ mua ít đồ về nấu cháo cho anh.

– Cô đừng đi.

Tự nhiên Bắc đưa tay nắm lấy cánh tay thon nhỏ trắng muốt của nàng, hắn làm chuyện đó một cách tự nhiên, hắn có cảm giác lo sợ khi nàng đi để hắn ở lại một mình.

– Anh lúc nào cũng chỉ biết đòi hỏi người ta làm mọi chuyện theo ý mình thôi, ở Cần Thơ thì được chứ đây là nhà tôi thì anh phải biết nghe lời tôi chứ.

Nàng nheo mắt cười với hắn, khẽ gạt tay hắn ra.

– Nằm xuống giường nghỉ thêm chút đi, tôi đi không lâu đâu, sẽ quay lại nhanh thôi.

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Vui lòng không Báo Lỗi với mục đích đòi chương mới, chương mới tùy thuộc vào tác giả, chúng tôi sẽ update sớm nhất khi có chương mới.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x