Chợ nổi Ngã Bảy

Chương 6

trước
tiếp

Website đã chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 6
Hôm sau Tư Thông được ông chủ Minh gọi lên phòng sớm. Khỏi nói cũng biết ông cực kỳ hài lòng về những gì gã đã giúp ông sắp xếp đón 3 vị nhà nước kia. Chừng 10 phút sau, Tư Thông đi ra từ phòng ông chủ mặt cực kỳ hí hửng. Gã đi thẳng xuống dưới kho, tới chỗ Hai Vũ lúc này đang chất gạch lên xe ba gác. Tư Thông vỗ vai Hai Vũ, nói:
– Ê, chiều về đi nhậu, tui bao.
Vừa nói gã vừa vỗ vỗ vô cái túi quần sọt, mắt nháy nháy rồi cười khùng khục.
– Thưởng lớn thưởng lớn! Thơm!
– Ngon vậy, nhiêu?
Hai Vũ trợn mắt tò mò hỏi.
– Hè hè, đủ bao ông nhậu. Mà muốn chơi gái cũng bao được luôn.
– Đã dữ vậy. Đúng lính ruột có khác.
– Chứ tui giúp ổng bao nhiêu. Cái này gọi là “bánh ít đi thì bánh quy” lại. Chất xong chưa, đi giao hàng thôi.
– Chút xíu nữa xong rồi.
– Ừ, chất cho xong đi. Tui đi đái cái quay lên đi luôn.
Hai Vũ gật gật đầu rồi nhìn theo cái tướng thoăn thoắt của Tư Thông, lòng anh thấy nể gã thật sự.
… Bạn đang đọc truyện Chợ nổi Ngã Bảy tại nguồn: https://truyen321.net/cho-noi-nga-bay.html
Lúc này là tháng 5 âm lịch, bắt đầu vô mùa mưa. Mấy cơn mưa đầu mùa thường ít khi mưa lớn. Trời chuyển mưa đen thui, mây kéo đầy trời, sét đánh rầm rầm nhưng mưa thì có mấy hột. Mưa này mà nhà nào có con nít, giữ không kỹ để tụi nó ra tắm thì kiểm gì cũng sốt li bì. Mưa nhỏ, rớt xuống đất khô nẻ, hơi đất lên nực nồng.
Ngồi trên ghe, Hà nhìn ông trời kéo mây đen thui, nàng chép miệng. Không biết ở dưới ông bà ngoại có giữ thằng Đỗ Đạt kỹ không. Cái ngữ của thằng đó, cứ thấy mưa là như thấy vàng. Lớ ngớ đằng trước ra đằng sau là nó đã tót ra ngoài mưa. Lạy trời cho bà ngoại có ý chút, chứ giờ nàng đang có đủ chuyện để lo. Thằng nhỏ mà bệnh xuống lại không biết tay đâu lo cho xuể. Nghĩ mà không kìm được, Hà thở dài một cái.
Bỗng đằng ghe mắm, chị bảy Huệ nói với qua:
– Ê vợ thằng Hai, coi tầm tuần sau là lúa nhà chị cắt. Bây nói thằng Hai bữa đó xin nghỉ phụ dùm chị mấy bửa nha. Có nó coi tụi bập bồ chị an tâm, chứ bỏ lỏng tụi nó đập kiểu bảy ba hai mốt thì có mà chết.
– Dạ chị bảy, để tối ảnh về em nói. Năm nay lúa trúng không chị?
– Vụ này mà kể gì trúng thất bây ơi. Đủ ăn là mừng. Làm để cỏ nó đừng mọc thôi chứ chờ gì vụ hè thu này.
– Chị nói em cũng thấy đúng. Đâu mà lúc xạ thì trời khô nẻ đất. Tới lúc cắt thì mưa dầm mưa dề. Phơi phóng cũng cực gì cực.
– Ừa, mà đâu phải ổng chịu chuyển rồi mưa như kiểu mưa già. Mấy cái kiểu mưa đầu mùa này là vừa nắng đó cái mưa đó. Nhiều khi trở tay hổng kịp. Nhà chị ít không nói, nhà ngoại xấp nhỏ làm nhiều, nội cái chuyện canh trời mưa để gom lúa vô thôi cũng mắc mệt.
– Hi hi, cực mà có tiền em cũng chịu Bảy.
– Ừa, thì biết vậy. Vậy hen, bây nói thằng Hai dùm chị.
– Dạ, em biết rồi.
Trả lời chị Bảy Huệ xong, Hà đưa mắt nhìn ra cánh đồng bên trái đằng kia. Từ ngày sắm cái ghe, tập sống bằng nghề buôn bán, nàng đôi khi cũng quên luôn mấy vụ ruộng nương. Đằng xa, lúa chín rợp đồng. Màu vàng trong cái nắng sáng nhìn sướng con mắt. Đồng ngã bảy này là đồng lớn, nước ngọt quanh năm nên người ta làm hai ba vụ là chuyện bình thường. Nhưng không như vụ Đông Xuân, trồng lúa mùa 6 tháng, vụ Hè Thu này trồng lúa ngắn ngày, tổng từ lúc xạ tới lúc gặt chỉ tầm 3 tháng. Nhưng công bỏ ra thì gấp mấy lần vụ Đông Xuân.
Thường dân làm ruộng xứ này người ta kêu vụ Đông Xuân là vụ mùa, còn vụ Hè Thu là vụ nghịch. Vụ mùa làm vừa trúng, tức là được mùa, nhiều lúa, mà giá bán lại cao. Còn vụ nghịch thì chỉ mong đủ chi phí, bởi cực công, chi phí nhiều mà giá bán lúa cũng không bao nhiêu. Hà nhớ ngày còn nhỏ, nàng cũng thường phụ bà ngoại con Thiên Kim đi cắt lúa mấy ngày này. Vô vụ thì đàn ông, đàn bà có làm nghề gì cũng bỏ để tập trung ra ngoài ruộng. Đàn bà thì cắt lúa, đàn ông thì đi gom lại thành từng bó lớn, xong chất vô thành đống lớn. Rồi từ đó, mấy tay lực điền xúm lại để đập lúa vào một cái như cái hộp hình vuông làm bằng manh bồ. Thường mỗi hộc vuông như vậy có bốn tay đập. Họ ôm lúa thành từng bó, rồi giữ phần gốc, đập phần bông vào một thanh đỡ để lúa rớt ra. Việc vậy gọi là đập bồ. Về sau, chừng năm bảy năm sau bắt đầu có máy suốt chuyển từ campuchia về thì việc tuốt lúa trở nên đơn giản hơn rất nhiều. Còn thời này người ta đều phải làm như vậy.
Vậy là một vụ mùa nữa lại sắp tới. Vô mùa thì Hai Vũ chồng Hà kiếm được khá nhiều tiền. Biết là cực nhưng có cách để kiếm thêm tiền lúc này âu cũng là chuyện đáng mừng. Hà nghĩ mà thấy mối lo trong lòng nhẹ đi phần nào. Nhưng cũng vì thế mà nàng thấy thương anh nhiều hơn…
Nếu Hà thương chồng 10 thì Hai Vũ thương vợ cũng không ít hơn. Chính thế mà trong cuộc nhậu tối hôm đó, Tư Thông rủ đi chơi gái nhưng Hai Vũ chỉ lắc đầu. Nói tới nói lui mấy lượt nhưng không kết quả thì Tư Thông cũng thôi. Tối đó hắn ta đi một mình.
Nói vậy, nhưng không phải Hai Vũ không thấy thèm. Nghe Tư Thông kể vụ không mặc đồ lót của mấy em phục vụ trong quán karaoke thì Hai Vũ đã cứng cả người. Anh cố lắm mới không thể hiện ra ngoài mặt. Nhưng rồi tới đoạn Tư Thông đưa tiền cho em phục vụ trẻ măng đi ra kích dục câu thanh niên tên Quốc thì Hai Vũ phải đứng lên giả bộ đi đái để vuốt nhẹ cặc mình. Quả thật cả cuộc đời anh đến giờ chưa hề tưởng tượng có những chuyện như thế trên đời. Nó thác loạn, trắc nết nhưng cũng kích thích vô cùng. Thành ra khi Tư Thông rủ rê chơi đỉ một lần cho biết lúc chai rượu sắp hết, anh phải kìm lắm mới không nghe theo.
Máng cái áo lên cây đinh đóng ngay nóc ghe, Hai Vũ múc nước xối ào ào lên người. Nước mát làm dịu bớt cơn bức bối trong anh. Thường ngày đi về nếu không tắm sông thì anh mặc nguyên cái quần xà lỏn mà đứng ở cuối ghe múc nước xối thẳng lên người. Ở quê tắm kiểu này là tiện nhất, vừa không cần nhà tắm mà cũng đỡ ngại khi ai đó lỡ nhìn thấy. Vừa tắm, Hai Vũ vừa nhìn vợ con đang nằm trong lòng ghe, anh thấy lòng mình vui vui. Ít ra quyết định không sa chân theo Tư Thông của anh cũng là đúng.
Nhìn Hà đang nằm quay lưng về phía anh, mắt Hai Vũ dính chặt vô cái mông tròn vo trong cái quần thun đồ bộ ở nhà của nàng. Hà lúc này nằm co chân, quay mặt về phía hai đứa nhỏ nên cái mông của nàng lại càng tròn lẳn. Tự nhiên Hai Vũ thấy cái khúc thịt của mình đội quần đứng lên. Anh không biết làm sao, đành ngồi xuống rồi tiếp tục tắm. Lòng tự cười thầm. Tối nay tui sẽ cho vợ lên bờ xuống ruộng một bửa, vợ ơi!
… Bạn đang đọc truyện Chợ nổi Ngã Bảy tại nguồn: https://truyen321.net/cho-noi-nga-bay.html
Hôm sau, Hai Vũ tranh thủ giờ nghỉ trưa đạp xe qua ghe chị Bảy Huệ để nói chuyện vụ đập bồ. Anh tuy không được khôn lanh nhưng bù lại được cái thật thà, làm gì cũng cứ vậy mà làm thành ra rất được chủ ruộng tin tưởng. Hồi đó mấy vụ đầu Hai Vũ đi theo cánh lực điền để đập bồ, anh thấy bao nhiêu chiêu trò ăn cắp của mấy tay đập. Thấy nhưng anh không làm theo, dần dà anh bị đám tay đập ấy cô lập. Bọn họ sợ anh đi méc chủ, nên tốt nhất là loại anh luôn từ đầu. Thành ra từ một tay đập ăn công nhật lương cao, anh xuống thành đám ngố lúa. Tức là đi gom lúa bó mà cánh đàn bà cắt xong để thành đụm đụm. Việc nhẹ nhưng lương ít, cả mùa anh chẳng kiếm được bao nhiêu.
Rồi chiêu trò của bọn tay đập từ từ cũng lộ. Chủ ruộng cạch mặt không kêu thằng nào trong đám đó đi làm nữa. Vậy là Hai Vũ lại quay lên thành tay đập chính. Tụi thanh niên lực điền kia đói mấy vụ thì lại lân la xin Hai Vũ cho đập chung, kiếm miếng cơm. Tính hiền lành, anh gật đầu cái rụp. Cơ bản anh cũng không nở thấy họ đói. Được cái khi làm chung với anh, đám tay đập kia không dám giở thói cũ. Từ đó, tiếng Hai Vũ đồn xa. Tới vụ là người ta đi kiếm Hai Vũ. Anh nhận hết, rồi chia ra cho đám lực điền. Cái chuyện ăn cắp vặt dần dần không còn nữa.
Trưa nay Hai Vũ kiếm Bảy Huệ nói chuyện để hỏi coi đập cho đồng chị thôi hay cả đồng của cha mẹ chị. Để anh còn biết đường mà kêu người. Dẫu tới mùa thì thường người ta dừng hết việc khác để lo việc gặt hái nhưng chuyện bán buôn của ông chủ Minh cũng không giỡn chơi được. Anh phải làm sao để cửa hàng ông chủ luôn còn người mà giao hàng. Cốt là không ảnh hưởng tới chuyện buôn bán của ông.
Đang thơ thẩn đạp xe trên đường thì Hai Vũ bỗng nhìn thấy thằng Quanh – Tha đang lửng thửng đi bộ ngược lại. Nhìn thấy anh, gã cười, cái cười rất cơn cơn. Hình ảnh hoang lạc của thằng này với Bảy Huệ trên đường đêm hôm trước tự nhiên lại hiện lên rõ mồn một trong đầu anh. Hai Vũ nhìn về đằng xa, cái ghe của Bảy Huệ đang neo nơi bến vắng. Con thuyền nhẹ nhấp nhô theo nước. Mọi thứ hết sức im lìm. Anh lại nhìn thằng Quanh – Tha, gã ta lúc này đã đi qua khỏi anh nên Hai Vũ phải ngoái đầu mới nhìn được. Tự nhiên trong đầu anh xuất hiện rất nhiều những suy nghĩ. Người anh có cảm giác thật khó tả. Nó hồi hộp, tò mò và cả rạo rực.
Dựng cái xe vô gốc mù u nhỏ ngay cạnh cái ghe, Hai Vũ tự nhiên thấy người mình cứ lớ ngớ. Trên ghe vắng lặng, không nghe tiếng nói chuyện hay một âm thanh gì chứng tỏ là có người. Anh không biết mình nên làm gì tiếp theo. Thường Bảy Huệ sẽ ngồi đằng trước ghe hoặc sau ghe, khi đó thì anh chỉ việc đứng trên bờ hỏi chuyện là xong. Còn đằng này lại chẳng thấy chị ta đâu. Hai Vũ quay đầu nhìn trước nhìn sau. Con đường không một bóng người. Thằng Quanh – Tha cũng đã đi khuất dạng.
Nghĩ thêm một lúc, Hai Vũ đánh liều bước luôn lên ghe. Vừa bước lên, anh kêu luôn:
– Chị Bảy ơi, chị bảy…
– Á…
– Ây, tui tui…
Tiếng la của Bảy Huệ và tiếng xin lỗi của Hai Vũ gần như vang lên cùng lúc. Hai Vũ nhảy luôn lên bờ. Miệng anh cứ rối rít xin lỗi. Lòng anh rối bời.
Vừa rồi, khi bước lên ghe, vừa ló đầu nhìn vô lòng ghe anh thấy ngay Bảy Huệ đang nằm đó. Chị mặc một chiếc áo dài màu đỏ rất đẹp. Khi chị ta la lên và quay đầu nhìn lại, anh thấy mặt chị có trang điểm. Hẳn Huệ mới đi đám cưới hay đám gì về. Nhưng cái khiến anh giật mình phải nhảy lại lên bờ chính là chị ta không mặc quần. Huệ nằm trên sàn ghe, đầu quay về cuối ghe, toàn bộ hạ thể quay về phía anh. Chỉ một thoáng, nhưng Hai Vũ vẫn kịp nhìn rõ cái lồn hồng hồng, túm lông đen cùng bờ mông căng tròn trắng phếu. Nhưng đám lông ấy có vẻ đang ướt rượt, bết lại. Trên mông Huệ còn nhìn rõ những vết ngón tay hằn đỏ.
Đứng trên bờ rồi, Hai Vũ vẫn còn rung. Anh thở từng cái mạnh. Trong đầu lại nhớ tới thằng Quanh – Tha vừa đi từ hướng này lại. Lẽ nào… lẽ nào…
– Hai, vào đây chị nói nghe nè…
– Tui… tui…
Vừa lúc đó, tiếng Bảy Huệ trong ghe gọi ra. Hai Vũ nghe nhưng không biết làm sao. Anh cứ đứng đó, lắp bắp.
Tiếng chị Huệ lại gọi:
– Hai, năn nỉ chú đó. Vô đây tui nói này nghe.
– Nhưng mà…
– Chú cứ vô đây. Tui năn nỉ chú đó Hai…
Nghe rõ âm sắc sự khẩn thiết trong câu nói của chị Huệ, Hai Vũ đành bước lên ghe.
Nếu như lúc nãy cẩn trọng một thì bây giờ anh lại càng ngần ngừ gấp mười. Vừa xong thì chị đã kêu anh lên ghe lại. Lý nào chị ta mặc quần nhanh vậy sao.
Khi hai chân của Hai Vũ vừa đặt lên hết trên ghe thì tự nhiên từ trong có một bóng người nhào ra nắm lấy anh lôi vô. Hai Vũ giật mình, tuy bự con nhưng quá bất ngờ, lại thêm chân chưa đứng vững nên anh bị cái bóng người đó kéo luôn vào trong. Hai Vũ té ngửa ra. Anh chưa kịp định thần để hiểu chuyện gì xảy ra thì cái bóng kia đã chồm lên anh. Hai Vũ nghe mùi thơm thật dễ chịu đưa vào mũi. Rồi một bờ môi mềm mại và ướt át phủ lên miệng anh. Anh ngây người. Cái vị ngòn ngọt và thơm thơm của son môi truyền qua môi anh, rồi truyền thẳng lên não anh. Hai Vũ tuy ngơ ngác nhưng vẫn cảm thấy có gì đó lâng lâng bỗng xuất hiện trong người mình.
Bên dưới, cái quần lửng lưng thun của anh cũng nhanh chóng bị tuột xuống. Thằng nhỏ của anh bị một bàn tay nắm lấy, mân mê. Hai Vũ ú ớ. Nhưng rồi, sau chừng vài chục giây, anh cũng lấy lại được tự chủ mà đưa tay đẩy mạnh cái cơ thể bên trên anh ra.
Dù đang nằm trên, nhưng Huệ có là gì so với thân hình to bè của Hai Vũ. Người chị bị hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp của gã gần như nhấc bổng lên. Vậy nhưng tay chị vẫn nắm chắc cặc gã. Huệ cảm nhận rõ thứ đó đang to lên dần trong tay mình.
– Chị… chị làm gì vậy…
Vừa đẩy được Huệ ra, Hai Vũ liền hỏi ngay. Anh nhìn chị với ánh mắt khó hiểu xen lẫn với sự tò mò. Đây là lần đầu tiên anh nhìn chị ở khoảng cách gần như thế này. Chị đẹp quá. Nếu nét đẹp của Hà là kiểu tinh khôi, hiền lành thì ở Huệ có cái gì đó ma mị và quyến rũ lạ thường. Chị trang điểm không đậm, và lớp phấn so cũng đã bay đi phần nào nhưng không vì vậy mà làm giảm đi nét đẹp của chị. Trái lại, nó khiến chị có một nét hoang dại trong ẩn sau cái đẹp gợi tình.
Huệ vẫn mặc nguyên cái áo dài trên người. Chị nhìn Hai Vũ, cắn môi rồi nói:
– Hai thấy chị có đẹp không?
Hai Vũ mở tròn mắt. Đây không phải là câu mà anh dự tính trong đầu sẽ được nghe. Lẽ ra chị ta phải trả lời câu hỏi của anh chứ. Sao tự nhiên lại hỏi ngược lại anh. Bị bất ngờ, Hai Vũ cứ ấp úng không nói được.
Huệ lại tiếp tục hỏi. Bên dưới, bàn tay chị cố tính tiếp tục vuốt ve con cặc của thằng Hai.
– Sao, Hai? Hai thấy chị có đẹp không?
Hai Vũ ngắc ngứ, câu hỏi ấy tự nhiên khiến anh phải ngắm chị thêm lần nữa. Mắt Huệ đen láy với hàng lông mi dài. Mũi chị không cao nhưng có sống mũi với cái chóp mũi nhọn nhọn nhìn rất hay. Chị sở hữu đôi mắt ướt, cứ như thể lúc nào chị cũng chực khóc đến nơi. Lúc này, đôi mắt ấy đang nhìn anh như chờ đợi, như van lơn mà cũng như mời mọc. Đôi môi chị chúm chím. Cái môi ấy nhỏ nhưng mỗi khi chị cười lại làm lộ hết nướu răng của chị, khiến cho cái cười của chị rất chân ái, thiệt tình. Chị đang cắn nhẹ môi, nhìn anh chờ câu trả lời. Một hương thơm thật nhẹ theo hơi thở chị đưa đến mũi anh. Không tự chủ được, Hai Vũ gật đầu.
– Có, chị đẹp lắm…
– Vậy, Hai có muốn chị không?
Câu hỏi này khiến Hai Vũ giật mình thật sự. Chính cái giật mình này làm anh nhận ra cặc mình đang được vuốt ve. Không kìm được, Hai Vũ kêu lên:
– Ôi… xuýt… chị làm gì vậy…
Tiếng “xuýt” của Hai Vũ làm Huệ mỉm cười. Chị nhích người một tí để thoát khỏi hai cánh tay của gã ta rồi trườn xuống dưới. Tiện tay, Huệ kéo luôn cái quần lửng bạc màu dính đầy bụi đất của Hai Vũ xuống. Lúc này, chị đang ở rất gần cái con cặc của gã. Quả đúng như chị từng hình dung, con cặc này to không thua gì cặc thằng Quanh – Tha. Huệ cầm cặc bằng cả hai tay, chị sóc nhẹ nó.
– Ui… chị Huệ… chị làm gì vậy…
Hai Vũ nhổm người lên, nửa nằm nửa ngồi mà nhìn xuống dưới. Anh thấy chị Huệ ngước lên nhìn anh cười rồi ra dấu im lặng.
– Xuỵt…
Tiếp ngay sau đó, mắt vẫn nhìn anh, chị há miệng rồi thật chậm, thật chậm nuốt cặc anh vào trong. Môi chị đỏ chót ngậm lấy toàn bộ đầu khấc đen đen của anh. Má Huệ phồng lên thật to để cố nuốt bằng hết con cặc. Mắt chị vẫn cứ nhìn anh, như bỡn cợt, như khiêu khích. Hai Vũ không kìm được, rên lên:
– Ôi, trời ơi…
Tiếng rên ấy làm Huệ biết chị đã thắng. Lúc nãy bị thằng Hai này nhìn thấy trong bộ dạng không nên bị thấy, chị biết mình đang rất không ổn. Dù đã bị thấy một lần, nhưng đó là ban đêm. Còn lần này không khác gì ngoại tình mà bị bắt quả tang. Lập tức, chị nghĩ ngay đến cách này. Không thể bắt gã ta im miệng trừ khi chính gã cũng là tình nhân của chị.
Huệ không phải dạng phụ nữ lẳng lơ. Chị lại càng chưa hề có ý phản bội chồng mình. Nhưng ma đưa đường quỷ dẫn lối thế nào, chị lại bị thằng chó Quanh – Tha nó hiếp dâm. Rồi chị lại nghiện chính con cặc của nó. Cũng không biết tại sao, nhưng khi nhìn thấy nó, toàn bộ sức lực trong người chị bỗng tan biến đâu mất hết. Cứ thấy mặt Quanh – Tha là người chị như rụng rời. Chị cứ đứng trơ ra đó mặc cho nó sai khiến. Chị không dám cãi lời đó. Thậm chí đâu đó từ sâu trong người chị, chị lại thấy thật kích thích và hạnh phúc khi được phục tùng hắn ta. Rồi từ đó, chị bị nó coi như món đồ chơi. Nó cứ nứng lên là đè chị ra đụ. Đụ bất kể ở đâu. Và, lạ thay, chính nhưng lúc như vậy chị lại thấy cơn cực sướng của mình đến rất nhanh. Nó sướng gấp trăm gấp ngàn lần khi chị đụ cùng chồng mình. Chị không dâm đãng, chị không phải bội chồng nhưng chị không thể làm chủ được bản thân.
Như hôm nay, chị diện bộ áo dài đỏ, quần trắng thật đẹp để đi cưới thằng cháu. Trên đường về, ma xui quỷ khiến sao chị lại gặp thằng Quanh – Tha. Nhìn chị trong bộ áo dài, gã cười. Xong nó nhìn xuống cái đít căng tròn trong cái quần lãnh trắng mỏng manh. Cái quần lót ẩn ẩn hiện hiện. Quanh – Tha liếm môi. Xong nó đưa hai ngón tay lên miệng nút mạnh một cái, rồi đưa ra trước mặt chị huơ huơ. Tự nhiên lúc đó Huệ như són ra quần. Chị nghe lồn mình thót lên một cái rồi chảy nước ra. Vậy là nó lôi chị lên ghe, lột quần chị ra rồi bắt chị chổng mông lên như con chó cái cho nó đụ. Nó cứ đụ chị như thế, vừa đụ vừa tát vào đít chị. Nó đụ dai dẳng, đụ mạnh bạo. Đến lúc nó bắn toàn bộ tinh trùng vào lồn chị thì chị cũng nằm bẹp ra sàn ghe. Người chị giật giật, hết sức. Huệ đã lên đỉnh hai lần.
Bỏ chị nằm đó, nó kéo tà áo dài chị lau qua cặc mình rồi kéo quần lên bỏ đi. Huệ cũng không màn kêu nó. Cứ nằm đó mà thở, mà tận hưởng dư âm của cơn cực khoái… Rồi, bất ngờ sao thằng Hai Vũ lại xuất hiện.
Nút mạnh cặc Hai Vũ, Huệ nghe một mùi nồng nồng xộc lên mũi. Cũng phải thôi, gã là dân lao động, lại đang giữa trưa thế này thì làm gì có chuyện con cặc này được vệ sinh sạch sẽ. Nhưng lạ thay, cái mùi con đực nồng nồng ấy không khiến Huệ khó chịu một chút nào. Tự nhiên chị lại có cảm giác giống hệt lúc bú cặc thằng Quanh – Tha. Huệ nghe lồn mình giật nhẹ một cái. Vừa cực khoái 2 lần, nhưng hình như giờ đây lồn chị đang rục rịch đòi hỏi.
Nước miếng trong miệng Huệ tứa ra. Nó phủ lên thân cặc, khiến cặc Hai Vũ trở nên bóng lưỡng. Cố thế nào Huệ cũng không thể nuốt được tận gốc cặc. Một lúc, chị nhả cặc ra, rồi dùng hai tay mình mà sục, mà xoắn lấy nó. Không biết từ lúc nào, chị bị cuốn vào chính trò chơi do chị bày ra. Chính con cặc này đã đánh thức ham muốn trong con người Huệ. Lần đầu tiên, chị lại hứng tình sau khi đã cực khoái đến 2 lần.
Huệ cần con, rồi dùng lưỡi rà lên đầu khấc. Xong lại khẩy nhẹ lên lỗ đái, rồi rê xuống chỗ da bao quy đầu dính lại với nhau. Mỗi đường lưỡi của Huệ khiến Hai Vũ nhảy ngược lên. Anh hít hà từng chập.
– Xuýt, ui da… đã quá… xuýt…
Cặc Hai Vũ lúc này đã cứng như thanh sắt. Nó to hết cỡ. Đầu cặc nở lớn như cây nấm rơm. Dù bị động nhưng anh không thể chịu đựng được những kích thích dồn dập mà chị Huệ tạo nên. Giờ đây anh đã thôi không còn hỏi Huệ làm gì nữa. Cơn sướng từ cặc đủ cho anh biết chị ta làm gì. Còn tại sao chị làm vậy thì anh không bận tâm. Cái đó không quan trọng. Bao nhiêu bức bối, bao nhiêu ham muốn mấy hôm nay dồn nén, giờ anh đang được tận hưởng bởi một người đàn bà quá đẹp. Vậy cớ gì còn phải hỏi lằng nhằng.
Tối hôm qua, tắm xong, canh cho hai đứa nhỏ ngủ, Hai Vũ mò sang Hà. Anh đưa tay bóp lấy vú chị, tay còn lại anh xộc thẳng vô quần chị. Nhưng, tay anh lại chạm phải miếng xốp dày. Hà giữ tay anh lại, lắc đầu. Hai Vũ tiu nghỉu như con mèo bị mất miếng ăn. Bị lúc nào không bị lại đúng bữa anh đang thèm như thế này. Tối đó, Hai Vũ chập chờn với đầy những giấc mơ tình ái khi mà con hứng tình ám ảnh cả giấc mơ anh.
Nhưng giờ, giấc mơ đó đã thành sự thật. Hai Vũ chống tay nhổm hẳn người lên để ngắm nhìn người đàn bà xinh đẹp đang ngụp lặn dưới hai chân mình.
– Đã quá Huệ ơi… ôi…
Huệ ngậm cặc Hai Vũ bú thêm một lúc, rồi chị nhả ra. Đưa tay xóc xóc nó thêm mấy cái, chị ngẩng mặt mình vào mặt Hai Vũ. Anh cũng nhìn lại chị. Cả hai không nói gì. Nói gì giờ này, và nói để làm gì?
Huệ từ từ ngồi dậy. Chi bước một chân qua người Hai Vũ, tay chị cầm con cặc to lớn đã ướt nhẹp nước miếng chị rà rà rồi canh ngay lỗ lồn. Huệ từ từ ngồi xuống. Con cặc tách lỗ lồn chị ra mà từng phân một chui vào. Cả hai rên lớn:
– Ôi…
– Ưm…
Tinh trùng thằng Quanh – Tha còn đầy trong lồn Huệ, giờ nó lại thành nước nhờn để bôi trơn cho cơn hoan lạc lần ba. Huệ ngồi xuống tận gốc, chị cảm nhận rõ ràng cặc Hai Vũ không thua kém gì cặc Quanh – Tha, nếu không muốn nói nó còn to hơn. Hột le còn đang cương lên, chĩa thẳng của chị giờ lại chạm vào chùm lông cặc Hai Vũ, nó khiến Huệ vừa thốn vừa sướng. Cứ như thể vừa cực khoái lại có ai đó liếm mạnh lên nó vậy. Huệ nhổm nhổm mấy lần để cái thốn qua đi. Rồi chị bắt đầu nhấp.
– Ưm… đã quá… ưm…
Huệ như ngồi chồm hổm hai bên người Hai Vũ. Chị ôm lấy cổ gã làm điểm tựa rồi nhấp. Vừa nhấp chị vừa rên rỉ. Chưa bao giờ chị làm tình nhiều như thế này. Lồn chị giờ nhảy cảm kỳ lạ. Hay tại cặc Hai Vũ quá to, quá dài. Không biết nữa, Huệ chỉ thấy là lồn mình sướng quá. Cơn sướng nó râm ran, nó ngứa, nó thốn nhưng lại sướng. Cái sướng cứ lớn dần, lớn dần…
Hai Vũ đưa tay ôm lấy vòng eo Huệ. Vải áo dài đắt tiền thật mịn, xuyên qua lớp vải, anh cảm nhận làn da Huệ mát rượi, mềm mại vô cùng. Hai Vũ nhìn chị, chị cũng nhìn lại anh. Huệ nhỏ người nhưng lồn nàng lại sâu kinh khủng. Nó thăm thẳm nhưng như hố đen, như không đáy. Nó nhỏ xíu mà lại sâu, nó cứ hút lấy cặc Hai Vũ. Nó khiến anh mấy lần thót bụng, nhém bắn tinh. Anh phải cố lắm mới kiềm chế được.
– Hai ơi… đã quá… Huệ đã quá… Hai biết chị đang làm gì Hai chưa… Chị đụ đó… chị nứng lồn quá nên chị dụ Hai đụ chị đó… ui… cặc gì mà bự vậy… hả Hai… cặc gì mà bự vậy… ui… đã cái lồn quá Hai… Hai… nhìn chị Hai… đụ chị nè… nắc… nắc… ui…
Huệ bắt đầu lảm nhảm. Cứ sướng lồn là chị lảm nhảm. Huệ nhấp nhổm, chị nhồi lồn lên xuống cặc như cái máy. Mỏi thì chị sàn. Chị miết lồn mình lên xuống. Chị ngoáy cho cặc nó đâm tứ tung trong lồn chị. Chị há miệng, trợn mắt mà tận hưởng cơn sướng…
Hai Vũ không chịu nổi, anh đưa tay giật mấy cái nút bấm trên áo dài của Huệ. Cái xu chiêng hồng lập tức hiện ra. Anh giật luôn cái xu chiêng ấy. Bầu vú trắng ngần với cái núm vú thâm thâm từ nãy giờ bị ép chặt lập tức hiện ra. Mồ hôi ướt nhẹp cặc vú. Mặc kệ, Hai Vũ áp miệng mình vô mà bú. Tay còn lại anh bóp, anh nắn cái vú kia. Huệ rên siết. Chị sàn hông mình để cặc chạy lung tung trong lồn chị. Chị ưỡn người lên như để Hai Vũ ngậm được vú sâu hơn, nhiều hơn. Tay chị ôm lấy đầu gã, kéo vào ngực mình.
– Bú đi Hai, bú vú chị đi Hai. Làm con chị hen Hai… con mà đụ mẹ… kỳ cục… con gì cặc bự quá… đụ chị đi Hai… đụ mẹ đi thằng Hai… Ui… đã quá… bữa sau tao phải kiếm mày đụ hoài rồi Hai… chết luôn Hai ơi… biết chi cặc này vậy… biết chi để ghiền vậy… đụ chị đi Hai ơi…
Hai Vũ không ngờ chị Huệ đụ vô lại khẩu dâm như vậy. Nhưng nó lại làm anh sướng vô cùng. Anh cứ thế ngồi đó nhai vú chị. Để chị mặc sức sàn nẩy, mặc sức lắc hông, mặc sức tận hưởng con cặc của anh…
Giữa trưa, bến sông vắng ngắt. Ai cũng tranh thủ chợp mắt để lấy lại sức cho một buổi chiều lao động tiếp. Con thuyền nhỏ neo tại bến sông cứ nhịp nhàng, nhấp nhô. Rõ ràng nhịp nhấp nhô của nó không theo nhịp nước. Nó nhấp nhô rồi chòng chành. Từ trong đấy, tiếng thở hổn hển, tiếng da thịt chạm nhau, rồi tiếng rên rỉ không ngừng. Đôi nam nữ đang miệt mài khám phá nhau. Đôi trai gái gặp nhau hằng ngày, ngồi bán buôn nói chuyện với nhau luôn luôn. Vậy mà hôm nay họ có quá nhiều thứ để khám phá về nhau. Cây thịt của thằng đực làm cái chuyện đực cái với cái lỗ của con cái. Nó cứ thế miệt mài không biết mệt…
Không biết qua bao lâu, Hai Vũ lúc này đã lốt phăng cái áo dài của Huệ. Chị đang hoàn toàn lõa lồ quỳ dưới hai chân anh. Hai Vũ một tay nắm lấy đầu Huệ, một tay sục cặc không ngừng. Một lúc, anh gầm lên. Ngay lúc ấy, Huệ chồm lên ngậm lấy cặc anh. Chị nhắm mắt tận hưởng từng dòng tinh trùng nói hổi bắn thẳng vào cuống họng mình. Chị yêu cái cảm giác này. Huệ mê cái mùi nồng nồng mà béo ngậy của tinh trùng. Chị thích uống tinh trùng biết bao…
Cả hai ngồi vật ra sàn thuyền, thở. Hai Vũ nhìn con cặc mềm một nửa của mình, rồi nhìn qua bên cạnh. Anh không dám tin những gì vừa xảy ra. Huệ bò qua người Hai Vũ, chị nằm lên hạ bộ gã. Huệ mân mê con cặc gã, đưa mũi hít một hơi dài cái mùi nồng của con đực khỏe mạnh, giờ lại có thêm vị tanh của nước lồn chính chị. Nếu mới đầu khởi sự, Huệ bắt đầu bằng việc tìm một thằng đồng lõa thì giờ chị lại thấy mê con cặc này thật sự. Huệ nũng nịu…
– Con cặc hư thúi, dám làm người ta sướng mấy lần. Từ giờ phạt phải qua đây đụ người ta thường xuyên nghe chưa.
Hai Vũ nghe vừa sướng vừa sợ. Anh không biết nói gì, chỉ im lặng nhìn Bảy Huệ. Chị ngước mắt nhìn anh, cười rồi dùng tay vuốt vuốt cái cằm lúng phúng râu của anh.
– Yên tâm, chị sẽ giữ kín chuyện này. Chị không nói với con Hà đâu. Nhưng nhớ, có thèm đồ lạ thì qua kiếm chị, hen. Giờ thì về đi. Anh bảy sắp về…
Không cần nói đến lần thứ 2, Hai Vũ lập tức đứng lên mặc lại quần áo rồi vội vội vàng vàng lên xe đạp đi. Anh ngoái nhìn lại cái ghe mắm đó mấy lần, đầu đầy những suy nghĩ. Nhưng rồi, anh lại mỉm cười, có chút gì đó tự hào. Hai Vũ cũng biết ăn chơi chứ bộ…
… Bạn đang đọc truyện Chợ nổi Ngã Bảy tại nguồn: https://truyen321.net/cho-noi-nga-bay.html
Chiều hôm đó Hai Vũ về trễ. Lúc anh về đến nhà thì trời cũng đã nhá nhem tối. Trong ghe cái đèn dầu đã được đốt lên. Nhưng sao lại không nghe tiếng trẻ con.
Bước lên ghe, Hai Vũ nghe có tiếng khóc. Giật mình, anh đi thêm mấy bước ra phía sau thì thấy Hà đang ngồi đó, ôm gối khóc. Chột dạ, Hai Vũ phải đứng thẩn ra mất một lúc rồi mới dám lò dò bước lại gần. Anh ngập ngừng hỏi:
– Vợ… sao vậy vợ… con đâu, sao không đón tụi nó về?
Nghe tiếng Hai Vũ, Hà ngước lên, đưa tay lau nước mắt rồi nói:
– Mình về rồi hả. Nay em cho con ngủ bên ngoại, em muốn nói chuyện với mình.
Hai Vũ điếng hồn. Anh nghe lưng mình lạnh ngắt. Không lẽ vợ mình nó biết rồi ư? Chuyện hồi trưa, không lẽ… Mà sao nó biết được…
Dù chột dạ như vậy, nhưng anh vẫn chầm chậm ngồi xuống bên vợ. Khi anh vừa ngồi xuống, Hà lập tức ôm lấy anh. Nàng khóc nức nở:
– Mình ơi… chủ nợ họ tới… họ đòi mình không trả là họ siết ghe… hu… hu… làm sao bây giờ mình ơi…
Hai Vũ len lén thở ra. Anh vừa cởi bỏ một mối lo trong lòng mình. Nhưng, một mối lo khác còn lớn hơn đè lên vai anh. Hai Vũ đưa tay xoa xoa lưng vợ. Anh thở dài nhìn ra ngoài trời đang tối dần kia. Lòng Hai Vũ thầm kêu:
– Ông trời ơi, không lẽ ông triệt đường sống của vợ chồng con vậy sao?

5 1 vote
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Hentai manhwa Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x