Chợ nổi Ngã Bảy

Chương 5

trước
tiếp

Website đã chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 5: Ma lực đồng tiền
Ngày đó, Ngã Bảy là một huyện của tỉnh Cần Thơ, chưa có tỉnh Hậu Giang như giờ. Khoảng cách bốn chục cây số nghe thì gần, nhưng với đường xá ngày ấy nó là cả một đỗi xa ơi xa. Có việc gì hệ trọng lắm thì người ta mới cắp giỏ mà đi, chứ thường thường không mấy người đi làm gì. Ấy vậy mà hôm nay Hai Vũ và Tư Thông được theo ông chủ Minh lên tuốt Cần Thơ công chuyện. Nói đúng ra thì Hai Vũ đi theo làm tài xế thôi, còn Tư Thông thì cực kỳ được ông chủ Minh tính nhiệm trong mấy vụ tiếp khách thế này. Ngồi trong chiếc Everest đời cũ, Hai Vũ lâu lâu lại ngó vô quán lẩu dê bên trong. Ở cái bàn ngay giữa quán, ông chủ Minh, Tư Thông cùng 3 ông nhà nước đang ngồi cười nói um xùm. Hôm nay ông chủ Minh mời nhà nước ăn cơm. Cứ năm hai ba lần, Hai Vũ lại thấy ông Minh mời mấy người này. Có khi không giống nhau, cửa ông này, hôm lại ông khác. Nhưng ông nào cũng áo bỏ vô quần, bụng bự nhìn oai thiệt oai.
Nhà ông Minh có chiếc Ford 7 chỗ là oách nhất xứ. Xe này nghe nói ông chủ mua lại của mấy tụi ba tàu. Xe không mới, nhưng chạy rất êm. Hai Vũ được ông tính nhiệm nên cho tập chạy hoài rồi sau đó giao luôn nhiệm vụ tài xế cho anh. Mỗi khi nhà ông đi đâu xa thì anh luôn là người cầm lái. Thời này chuyện bằng lái không quá cần thiết. Xe cộ còn ít, đường xá còn rộng nên miễn cứ chạy được là lên xe mà chạy thôi.
Mở cửa bên ghế phụ, rồi Hai Vũ đi vòng qua, ngồi lên bậc cửa xe, móc gói thuốc trong túi ra, lấy một điếu đưa lên môi. Rít một hơi dài rồi nhả nhẹ khói ra, mắt hai Hai Vũ bắt gặp một gia đình nhỏ ngồi xa xa bàn của ông chủ Minh. Anh chồng trẻ, dáng thanh lịch và cô vợ cũng khá dễ thương. Cả hai vừa ngồi ăn, vừa cùng nhau chăm chút đứa con trai nhỏ. Hai Vũ thấy nhớ vợ và con. Chưa bao giờ anh đưa được cả nhà ra quán như thế này. Hai Vũ nhìn qua chỗ khác, ráng không nghĩ tới cảnh nghèo của mình, anh lại đưa thuốc lên môi. Tự nhiên anh nhớ lại lời của Tư Thông lúc sáng.
– Hôm qua tui lại mới nói chuyện với thằng Sơn Lùn. Thấy nó mắc ham quá ông. Nghe nó nói chơi mấy cái đó dễ ợt. Trình độ cỡ anh em mình vô đó ăn của mấy thằng công ty đó là cái chắc. Tính ra thằng Sơn Lùn nó đánh có phải hay đâu.
– Chơi công ty mà dễ ăn sao được. Chơi với mấy thằng giang hồ còn thua xiểng liểng.
– Tầm bậy, mấy tay giang hồ là cờ bạc bịp. Cờ gian bạc lận, ăn nó kiểu gì được. Thằng Sơn nó nói cái ca si no gì đó là người ta mở ra để chơi sòng phẳng lắm. Chủ yếu lấy tiền mấy thằng giàu mà chơi dở, mà ham vui. Còn cỡ anh em mình vô chơi là ăn chắc cú.
Hai Vũ ngó Tư Thông, dù không tin lắm nhưng cái mặt tự tin cùng con mắt ngời lên sự khoái chí của gã cũng làm anh hơi thoáng dao động. Dẫu sao cái viễn cảnh có tiền để trả nợ, rồi mua được đồ ăn ngon, quần áo đẹp cho vợ con anh cũng tươi sáng lắm. Nói gì nói, nghĩ tới viễn cảnh ấy ai mà không ham.
Hít hơi cuối điếu thuốc, Tư Thông búng cái đầu thuốc ra xa rồi phủi quần đứng lên. Trước khi đi gã nói:
– Gì thì gì tui cũng phải theo thằng Sơn Lùn một chuyến cho biết. Không lý gì nó kiếm tiền được mà tui không!
Hai Vũ ngồi nhìn theo mà lòng ngổn ngang.
Hút hết mấy điếu thuốc thì ông chủ Minh và Tư Thông cùng 3 ông nhà nước cũng đi ra. Nhìn cái kiểu cặp cổ khoác vai nhau, nói chuyện lớn tiếng thì Hai Vũ cũng biết họ khá say. Anh đi vòng qua mở cửa sau rồi kéo cái ghế giữa cho Tư Thông bước lên để chui xuống băng ghế chót. Xong anh dựng ghế lại cho 3 ông nhà nước. Ông chủ Minh ngồi ở ghế phụ, kế bên anh. Hai Vũ đóng cửa cho ông chủ Minh xong thì đi qua rồi leo lên ghế tài của mình. Không để anh phải hỏi, Tư Thông từ đằng sau nói với lên.
– Đi thẳng đi Hai. Đưa mọi người tới quán Thiên Đường. Đi đi, tui chỉ đường cho.
Hai Vũ gật đầu rồi cho xe lăn bánh.
Thiên Đường là quán karaoke nằm trong một khu phố mới, khá vắng vẻ. Quán được trang trí rất đẹp. Trên bảng hiệu có một cái micro bự, trên đầu micro là chữ Karaoke, kế bên là chữ Thiên Đường chạy dài có gắng thêm đèn. Xe vừa trờ tới, 3 ông nhà nước trong xe ngó ra trầm trồ. Ông ngồi bìa nói:
– Chà, quán này nhìn được à nhe.
– Hà hà, nghe cái tên là thấy hấp dẫn rồi. – Ông ngồi giữa cũng phụ họa thêm.
Ông chủ Minh ngồi ở trên, quay người xuống cười nói:
– Mấy anh yên tâm, cậu Tư Thông này rành mấy chỗ này lắm. Mời mấy anh xuống.
Hai Vũ đi vòng qua bên kia để làm lại các công việc của ban nảy. Tư Thông là người xuống sau cùng. Vừa xuống xe gã đi thẳng vào trong quán, nói gì đó với tay thanh niên ngồi trước cửa. Hắn ta gật gật rồi cười tươi bước ra mời khách. Ông chủ Minh cũng cười rồi đứng qua bên nhường đường cho 3 ông nhà nước đi trước. Xong ông theo sau. Trước khi đi, ông lấy trong túi ra mấy tờ tiền rồi đưa cho Hai Vũ, nói:
– Cậu kiếm gì ăn đỡ đi nghe. Chắc cũng trễ mới về tới nhà.
– Dạ ông chủ!
Hai Vũ cầm tiền rồi gật gật. Ông chủ Minh vỗ vỗ vai anh mấy cái rồi cũng đi vô trong.
… Bạn đang đọc truyện Chợ nổi Ngã Bảy tại nguồn: https://truyen321.net/cho-noi-nga-bay.html
Ngồi trên xe gặm ổ bánh mì, Hai Vũ chốc chốc lại nhìn vô trong quán Thiên Đường. Quả thật anh thấy ngưỡng mộ Tư Thông kinh khủng. Cùng là dân bốc vác như nhau, nhưng Tư Thông lúc nào cũng kiếm được nhiều tiền hơn Hai Vũ. Chẳng những vậy, gã còn rất tháo vác và được lòng ông chủ Minh vô cùng. Cái quán hát sang trọng như này, Hai Vũ chưa một lần được bước chân vô. Một là phải nhiều tiền như ông chủ Minh, còn không ít nhất cũng phải khôn khéo như Tư Thông. Đằng này, như anh thì chỉ có cửa ngồi ngoài ngó vô mà thôi.
Hai Vũ nén tiếng thở dài. Đằng kia, quầy tiếp khách ngoài cổng quán, có mấy cô em hết sức xinh đẹp mặc cái váy ngắn ngủn cứ chạy ra chạy vào. Hai Vũ không khỏi tưởng tượng cảnh ở bên trong. Có tiền đúng là đã thiệt. Anh chép miệng cảm thán rồi tưởng tượng cảnh vừa uống bia vừa được thoải mái sờ nắn cơ thể các em xinh tươi kia. Nghĩ đến đó, tự nhiên anh thấy cái thứ trong quần mình rục rịch đứng lên…
Nói vậy, nhưng có giỏi tưởng tượng thế nào Hai Vũ cũng không thể hình dung được hết cảnh thần tiên bên trong quán.
Quốc là lính mới trong đội quản lý thị trường số 6. Từ ngày vô đến giờ, nó cực rất ngoan và tỏ ra là người biết nghe lời. Nhờ vậy mà hôm nay nó được theo hai chú đội trưởng và đội phó đi chơi. Ngồi xuống cái ghế salon bằng da màu nâu thiệt êm, Quốc tròn mắt quan sát bên trong căn phòng. Căn phòng tầm 70 mét vuông được trang trí đèn, gương và các mảng sáng tối trông cực kỳ sang trọng. Trên trần có lắp một cục đèn vừa quay vừa nhấp nháy. Từ đó các đốm sáng nhiều màu tỏa ra khắp phòng, nhìn vô cùng mờ ảo. Mùi nước hoa ngào ngạt. Trên cái bàn thuỷ tinh đặt giữa phòng, trái cây, bia và ly đá đều đã được dọn lên từ lúc nào.
Quốc trở bộ mấy lần trên ghế. Nó chưa bao giờ được vào những nơi như thế này. Tự nhiên lúc này nó thấy mình nhỏ bé quá. Tay chân nó như thừa thãi, không biết để đâu, ngồi như nào cho đúng. Quốc cứ len lén nhìn hai chú đội trưởng và đội phó, rồi nhìn ông chủ cửa hàng VLXD. Cả ba người đang ngồi nói chuyện với nhau hết sức tự nhiên. Rồi nó ngó qua thằng cha đi chung còn lại. Trong số bốn người, có vẻ gã này là cùng đẳng cấp với nó. Nó muốn nhìn thử xem gã sẽ làm gì để còn bắt chước cho đỡ ngượng.
Nhưng hình như gã đoán được ý của nó. Mắt nó vừa nhìn thì thấy gã đã nhìn mình từ lúc nào. Khi ánh mắt nó vừa gặp gã, gã nháy mắt cái rồi hất hàm mỉm cười. Như kiểu ý nói cứ tự nhiên đi chú em. Quốc vừa hết hồn, vừa ngượng, nó rụt mắt lại rồi lại nhìn quanh phòng.
Vừa lúc đó, cửa phòng bật mở. Một mùi hương thật thơm tràn vào phòng. Tiếp ngay sau đó là một nhóm hơn mười mỹ nữ bước vào. Quốc há miệng đến quên khép lại mà nhìn từng người từng người một đi vô rồi đứng sắp thành một hàng ngang chỗ cửa quán. Chưa bao giờ Quốc gặp nhiều người đẹp như thế này. Mặt mũi không ai giống ai nhưng tất cả đều cực kỳ xinh đẹp. Các nàng đều mặc những chiếc váy ngắn ngủn màu đen. Ngắn đến mức có thể thấy được cặp mông đầy đặn khi các nàng bước đi. Bên trên, toàn bộ đều mặc áo sơ mi trắng. Cái máo may rất khéo bằng vải phi, mỏng như lụa. Trong ánh đèn căn phòng, thoáng ẩn thoáng hiện, áo như có như không. Và tất cả toàn bộ 10 nàng đều chỉ tầm 17 – 18 tuổi mà thôi.
Đi sau cùng là một gã quản lý. Gã ta nhìn Tư Thông mỉm cười gật đầu. Tư Thông hiểu ý, đứng lên nói với hai ông nhà nước.
– Dạ, mời thầy Ba với thầy Sáu chọn!
– Trời ơi, chú cứ bày vẽ. Hát hò uống bia được rồi. Ông Sáu hen.
– Ừ, bày vẽ chi tốn kém.
Nghe vậy, ông Minh quay qua hai ông cười nói:
– Hai anh cứ chọn cho mấy đứa em nó ngồi rót bia. Với chút còn có người hát chung. Đâu mà Lan và Điệp mà hát toàn giọng nam nghe sao phải!
Thầy Ba và thầy Sáu đẩy qua đẩy lại chút thì cũng chọn được cho mình hai em trẻ nhất và ngực to nhất. Xong, Tư Thông lại quay qua Quốc, nói:
– Dạ, còn anh đây, anh cũng chọn bạn đi.
Quốc nhìn qua chú Ba và chú Sáu, thấy hai chú gật đầu. Xong nó lại nhìn gã Tư Thông. Hắn nhìn nó cười cười. Rồi nó cũng chọn một nàng. Đây là cô gái mà nó đã chấm ngay từ lúc mới bước vào. Nàng nhìn thật ngay thơ, lại có chiếc răng rểnh rất đẹp.
Sau khi Tư Thông và ông Minh cùng chọn thì các nàng đều quay ra. Điều này làm Quốc cực kỳ ngạc nhiên. Nhưng rồi cũng không phải chờ lâu, cửa phòng mở ra lần nữa thì 5 cô gái được chọn lại quay vào.
Bia được khui, nhạc được mở, cuộc vui bắt đầu.
Ngồi bên cạnh cô gái của mình, Quốc sượng cứng người. Nó không biết mình phải làm gì. Bên kia, mấy chú đang uống bia và choàng tay ôm eo các cô gái của mình rất tự nhiên. Quốc mấy lần định ôm nhưng không dám. Nó đưa mắt nhìn nàng. Nàng đẹp quá, tóc buộc lên cao, môi hồng với cái răng rểnh cực duyên. Tay chân nàng trắng muốt. Nhỏ lớn, Quốc chưa gặp ai có nước da trắng như này. Mùi thơm từ cơ thể nàng đưa sang khiến nó run lập cập.
Thấy Quốc cứ nhìn mình, nàng cũng nhìn nó, cười:
– Anh tên gì?
– Quốc.
– Em tên My. Anh vô đây chơi thường không?
– À… ừ… cũng lâu lâu hà.
– Dạ… hi… hi… anh hiền ghê. Em mời anh nha.
Nói rồi, nàng bưng ly bia lên mời nó. Quốc cầm ly rồi uống cái ực. Bia lạnh chạy vào trong ruột khiến nó phần nào tỉnh người hơn. Quốc nhìn lên trên kia thì thấy chú Ba cùng cô gái đang hát bài Mưa Nửa Đêm. Nó nhắm mắt lại nghe nhạc rồi khẽ nhịp nhịp chân.
Bỗng, Quốc cảm giác có ai đó ngồi kế mình, nó mở mắt ra nhìn thì thấy gã Tư Thông. Gã nhìn nó cười rồi cúi xuống nói nhỏ:
– Anh chơi vui đi, đừng có ngại. Ông chủ Minh lo hết rồi. À, em nó không có mặc đồ lót đâu. Đưa tay vô váy là mò hàng được liền đó. Hí hí…
Nói rồi, gã đứng thẳng người lên, nháy mắt với Quốc. Quốc trợn mắt nhìn gã, những gì nghe được làm nó hồi hộp muốn nín thở. Quốc lén lén nhìn sang. My nhìn nó cười. Nó cũng cười lại rồi nhìn xuống vú. Đúng là thấp thoáng trong lớp áo mỏng lét kia, nó thấy dáng của cặp vú tròn vo và núm vú thấp thoáng ẩn hiện.
Bia được rót liên tục rồi uống liên tục. Không khí trong phòng ngày càng nóng và ngày càng say.
Quốc lúc này đã dám ngồi sát vào My. Tay nó vòng qua eo nàng mà ôm nhẹ vào người. Quốc cảm nhận được bầu vú nàng chạm vào mu bàn tay nó. Nhưng nó vẫn chưa dám sờ cặp vú ấy. Nó cứ ngồi đó, hít lấy hương thơm từ cơ thể nàng. Tay thỉnh thoảng giả bộ như đụng nhẹ lên vú nàng. Nó cứ nghe mấy chú hát rồi uống với mấy chú. Quốc thấy cái thứ giữa hai chân mình cứng ngắc. Lòng nó lâng lâng khó tả vô cùng.
Rồi nó thấy mắc đái quá nên đứng dậy đi ra ngoài. Đi mấy bước nó mới giật mình hóa ra nay nó uống nhiều hơn nó nghĩ. Đầu quay quay, chân bước muốn liêu xiêu. Ấy nhưng lạ thay đầu óc nó lại tỉnh táo vô cùng.
Quốc nhìn về hướng ghi nhà vệ sinh bên ngoài. Nó mở cửa bước vô rồi móc cặc ra mà đái. Cặc Quốc lúc này cứng ngắc. Nó phải mở cả dây nịt và kéo phẹt mơ tuya xuống mới móc được cặc ra ngoài. Rồi nó cứ đứng đó, rặn mãi mới đái được.
Vừa đái xong, đang phẩy phẩy nhẹ con cặc đã mềm chuẩn bị kéo quần lên thì Quốc giật bắn cả mình. Từ phía sau tự nhiên có một bàn tay nhỏ nhắn, mịn màng đưa lên cầm lấy cặc nó. Quốc quay nhìn lại thì nhận ra ngay là My. Nàng ra dấu cho nó im lặng, rồi nhẹ nhàng lách mình vô trong rồi đóng cửa phòng vệ sinh lại.
Quốc lúc này đang đứng đối diện với My. Nó cứ ngại ngại không dám nhìn thẳng vào mắt nàng. Nó nhìn lên cửa phòng vệ sinh, miệng thì hít hà. Cặc nó đang cứng ngắc trong tay nàng. My nhẹ nhàng vuốt ve cặc nó. Tay nàng khéo léo vô cùng. Quốc rùng mình sung sướng.
– My…
Lấy hết can đảm, Quốc mở miệng cố nói. Nhưng nó chỉ kêu được có tên nàng. My lại ra dấu cho nó im lặng. Nàng chỉ ra ngoài rồi mỉm cười. Miệng nàng có cái răng khểnh thật là đẹp.
Đây là lần đầu tiên của Quốc. Nó chưa gần gái bao giờ. Từ nhỏ lớn lên nó chỉ biết đi học rồi về nhà phụ cha mẹ. Cha Quốc cũng là cán bộ và ông khó vô cùng tổ. Ở nhà ông hét một tiếng thì mẹ con Quốc đều im thin thít, không ai dám hó hé một tiếng. Thành thử nó chưa bao giờ dám làm gì trái ý ông. Nó được vô làm nhà nước cũng là nhờ ông lo cho. Nên Quốc chưa biết mùi con gái bao giờ.
Giờ này, cặc nó đang được bàn tay dịu dàng thon thả của My vuốt ve, Quốc sướng muốn phọt tinh. Nó cứ đứng im, mắt nhìn hết bên này rồi bên kia.
Má, quán này toàn gái đẹp. Đặt tên Thiên Đường là đúng thiệt.
Cửa nhà vệ sinh mở ra, có mấy người bước vô. Quốc giật thót mình. Đây là kiểu nhà về sinh tập thể nhưng được chia thành từng phòng riêng. Quốc nghe tiếng người bước vào phòng kế bên nó. Cả hai chỉ cách nhau một tấm tôn mỏng mà thôi.
Quốc hồi hộp vô cùng. Nó tròn mắt nhìn My. My như hiểu ý, nàng lắc đầu ra ý là không sao. Rồi, vừa nhìn nó, nàng vừa từ từ ngồi xuống. My nắm lấy cặc Quốc từ từ đưa vô miệng.
– Ưm…
Quốc cố kìm tiếng rên. Má ơi, bú cặc là vậy sao. Sao mà sướng dữ vậy nè trời. Quốc thấy cặc mình được phủ bởi cái miệng thật ấm, thật nóng. My nhẹ nhàng bú cặc nó, tay nàng đưa xuống mân mê bìu dái. Đầu My gục gặc liên tục, từ từ nhanh dần.
Quốc ráng không rên. Bên kia đã đái xong đi ra. Xung quanh lại cực kỳ yên tĩnh. Quốc nghe được tiếng nhóc nhách của miệng My tạo nên với con cặc của mình. Nhà vệ sinh nhỏ xíu, nhúc nhích trở bộ cũng khó khăn. Cơn sướng từ cặc truyền lên khiến Quốc xây xẩm. Nó muốn đưa tay bóp lấy vú My. Nó muốn nhìn lồn nàng. Nhưng cặc nó lúc này sướng quá, nó không nở đẩy nàng ra. Quốc như kẹt giữa những mong muốn. Bên dưới, My vẫn miệt mài bú. Ôi, mẹ ơi con sướng quá.
Rồi, Quốc nghe cặc mình giật giật. Một cơn sướng muốn rụng rời truyền lên. Cái buốt ngay đầu cặc xuất hiện. Quốc biết mình chuẩn bị xuất tinh. Nó hết hồn vội nắm lấy vai My đẩy ra. Hông nó thì giật lùi trở lại. Quốc chưa muốn xuất tinh, nó còn nhiều thứ muốn làm quá. Nhưng, đã muộn.
Cơn sướng lên lưng chừng thì không thể ngừng lại. Dù đã rút ra nhưng cặc Quốc vẫn giật giật rồi một dòng tinh trùng bắn mạnh ra. Tinh trùng bắn thẳng lên mặt My. Rồi chảy xuống cằm và xuống áo nàng. My hết hồn. Bản thân nàng dù chủ động nhưng cũng không liệu được chuyện này. My nhắm mắt, nghe một dòng tinh nóng văng lên mũi rồi chảy xuống miệng mình.
– Xin lỗi… xin lỗi…
Quốc giật lùi mấy bước vừa xin lỗi nhỏ nhỏ. Nó cũng không liệu được chuyện này sẽ xảy ra. Nhìn tinh trùng bắn lung tung, Quốc lính quýnh không biết phải làm gì. Con cặc mới xuất tinh được một chút, vẫn chưa thỏa mãn vẫn còn cứng ngắc, giật giật. Từ đầu cặc, một giọt tinh lại rỉ ra rồi nằm yên đó.
Quốc nhìn My. Lúc này nàng đã mở mắt ra. Nhưng có vẻ nàng ta đang bực mình. Cái vẻ mặt dịu dàng lúc đầu đã biến đâu mất. Thay vào đó là ánh mắt coi thường cùng vẻ mặt bực mình. My nhận tiền của Tư Thông để đi theo phục vụ thằng nhỏ này. Ngờ đâu nó vừa yếu sinh lý lại bắn lung tung làm dơ áo nàng. Nó khiến nàng bực thật sự.
My đứng lên, định quay người bước đi thì đột nhiên một bàn tay túm chặt lấy vai nàng rồi như nhấc bổng nàng lên, rồi ấn xuống cái bồn cầu.
My chưa hết bàng hoàng thì váy nàng đã bị tốc lên. Một con cặc tách lồn nàng ra và ấn vào. Lồn My từ nãy giờ khô queo, làm gì có nước. Đau quá, nàng thét lên.
– Thằng chó, đau…
Nói rồi, My bỗng điếng người khi nhìn thấy ánh mắt của thằng con trai kia. Nó là mắt của con thú. My không ngờ rằng cái thái độ coi thường cùng vẻ mặt khó chịu của mình đã chạm tự ái thằng nhóc này. Bản tính gia trưởng di truyền trong máu. Con thú trong người hắn đã nổi lên.
Quốc một tay ấn vai con đàn bà kia vào trong vách nhà vệ sinh, hạ bộ thì thúc. Cặc nó đã chui vào cái lỗ lồn kia. Lồn khô khốc là cặc nó ran rát. Nhưng Quốc không bận tâm. Nó cứ nắc. Cặc nó chạy ra chạy vào liên tục trong cái lỗ lồn kia…
– Á… á… bỏ ra… đừng… đừng… ây da đau…
My kêu như rên. Nàng không tưởng tượng được mình sẽ bị như thế này. Nàng như bị tê liệt trước ánh mắt của gã. My thấy người mình không nhúc nhích được. Nàng chỉ ngồi đó, chịu trận. Nàng cảm nhận con cặc gã đang chạy ra chạy vào lồn mình. Và, hình như lồn nàng đang bắt đầu chảy nước.
– Á… ôi… hu hu… đừng mà… ôi…
My không khóc, nhưng nước mắt nàng lại chảy ra. Lạ thật. My cứ ngồi đó, nhìn vào mắt gã con trai. Hai tay nó bấu chặt lấy vai nàng. Cặc nó thúc không ngừng nghỉ. Vừa nãy, con cặc ấy vừa xuất tinh. Nó yếu nhớt như vậy. Sao giờ đây nó lại hùng hổ kinh khủng. Nó xiên phá, nó đâm chọt lung tung khắp lồn My. My nghe cơn sướng đang dần dần xuất hiện. Nhưng lạ quá, cơn sướng này lạ quá. Nó không giống khi nàng cho thằng bộ nàng đụ. Cơn sướng này không phải chỉ từ lồn, mà nó như từ đâu đó sâu thẳm trong người nàng. My thấy mình như con chó đang được chủ cưng nựng. Được chủ vuốt ve. Nàng yêu chủ mình. Nàng sẵn sàng chịu tất cả mọi hình phạt mà chủ đưa ra.
– Ôi… xuýt… ôi…
Giờ, nàng đã không còn van xin. Tiếng từ miệng nàng thoát ra chỉ còn là tiếng rên. Ôi… sao sướng vậy… sao đã vậy… thằng nhỏ này, mắt nó… má ơi… sao nó đụ đã vậy… chơi em đi… ôi… ông chủ… ôi… chơi em đi…
My lảm nhảm trong đầu mình. Miệng nàng chỉ rên hừ hừ nhưng đầu nàng nghĩ lảm nhảm đủ thứ. Làm gái phục vụ cả năm trời rồi, nàng chưa bao giờ bị khuất phục như thế này. Nhưng, sao cảm giác cung cúc, phục tùng này nó lại sướng đến vậy.
Bực… bực… bực…
– Ôi…
Áo My bị xé banh ra. Cặp vú nàng lập tức lộ ra. Rồi một cái miệng ngậm ngay lấy nó. Gã vừa nhào nặn, nắn bóp. Miệng thì nhai nhai núm vú nàng. My vừa đau lại vừa sướng. Cái sướng không chỉ từ lồn mà từ khắp thân thể. My đưa tay ôm lấy đầu Quốc. Nàng ngửa cổ tận hưởng cơn sướng khoái.
– Ôi…
Cứ thế, không biết qua bao lâu. Quốc cứ đụ. Không đổi thế, không bận tâm mọi thứ xung quanh. Nó cứ nắc. Nó thấy cặc mình cứng như sắt. Nó dùng chính thanh sắt đó hành hạ con đàn bà khốn nạn kia. Dám coi thường nó.
Rồi, đến một lúc, nó rút cặc ra và gầm lên. My giật mình rồi nàng cũng không hiểu mình đang làm gì. Tự nàng bò thật nhanh xuống, ngồi bên dưới mà há miệng ra đón lấy dòng tinh trùng kia. My ngậm lấy cặc Quốc, nút thật mạnh. Uống ừng ực từng đợt tinh trùng một.
Xong, nàng còn dùng lưỡi mình mà lau chùi thật kỹ cho con cặc kia trước khi giúp Quốc nhét nó vào trong quần.
Xuất tinh xong làm Quốc bình tĩnh lại. Nó nhìn My đang ngồi bệt dưới đất một lúc mà không biết phải nói gì. Rồi, nó kệ mà mở cửa nhà vệ sinh đi ra.
Khi Quốc quay lại phòng hát thì nó chỉ nhìn thấy ông chủ Minh và Tư Thông. Đèn lúc này đã được mở sáng. Nhìn thấy Quốc, ông chủ Minh rít một hơi thuốc rồi cười, hỏi:
– Vui chứ chú?
Quốc gật đầu rồi nhìn quanh, xong nhìn ông chủ Minh như ra ý hỏi hai chú kia.
Tư Thông đứng lên khoác vai Quốc cười, nói:
– Chú ngồi xuống nghỉ mệt đi, đợi chút. Hai thầy đang vui vẻ chút xíu là xong thôi. Xong thì mình về.
Quốc ngồi xuống. Nó nhìn Tư Thông rồi lại nhìn ông Minh. Không biết phải nói gì. Rồi nó nhận một điếu thuốc từ tay Tư Thông mà hút. Dựa lưng vào cái ghế da màu nâu thật êm và mềm, Quốc nghĩ lại chuyện vừa xảy ra…

1 1 vote
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Hentai manhwa Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x