Cho người khác đụ vợ

Chương 6

trước
tiếp

Phần 6
Đường đã về khuya nhưng lượng người đông nên vẫn khá tắc, xe phải nhích từng tí một theo dòng người. Sau 5 – 10′ phút tập trung lái xe, bất giác, tôi nghe thấy những âm thanh hơi lạ. Liếc lên gương chiếu hậu, lần này tôi chỉ thấy Trung, anh ngả đầu về phía sau, không thấy rõ Phương Anh đâu nữa, chỉ thấy chỏm tóc của nàng nhô lên rồi lại biến mất phía dưới anh. Người tôi run lên bần bật, không cần phải suy nghĩ nhiều, tôi biết chắc chắn nàng đang làm gì… ôi mẹ ơi… không thể kiềm chế được nữa, tôi muốn quay lại và nhìn thấy tận mắt mình cơ, tôi muốn chứng kiến cảnh tượng này… nhưng mà kẹt nỗi đang lái xe, giờ không cẩn thận lại va quệt, sinh chuyện, tôi cũng không muốn sự bất cẩn của mình làm hỏng tối nay.

Tiếng rên rỉ của Trung to hơn, chiếc quần bó khiến thằng nhỏ của tôi khó chịu, nhất là lại đang cương cứng như thế này, tôi phải dịch chuyển mông để có thể chỉnh vào vị trí đỡ vướng hơn. Tất cả những gì tôi có thể làm bây giờ là tưởng tượng, tôi chỉ có thể hình dung ra hình ảnh Phương Anh kéo khóa quần của Trung xuống, lôi dương vật của anh ra và cho vào miệng. Ôi chết mất, đường đéo gì tắc quá, nhanh lên cho tôi đi các anh các chị ơi. Tôi gào thét lên trong đầu. Có lẽ Phương Anh biết chắc tôi có thể hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Mất năm phút sau đó tôi mới dừng lại ở cửa khách sạn, vẫn là cái khách sạn chết tiệt. Nhưng lần này sẽ khác.

Kéo phanh tay, tôi quay nhanh đầu lại nhìn hai người bọn họ. Tiếc là lúc này Phương Anh lại đang chỉnh chang lại váy, tóc tai rồi, Trung cũng đang chỉnh lại thắt lưng của mình. Phương Anh có vẻ cố tình né tránh ánh mắt tôi.

“Em cứ để xe đây… nhân viên khách sạn sẽ cất giùm”

“Vâng anh”

Tôi đưa lại chìa khóa cho một cậu nhân viên, bước lững thững theo sau hai người vào thang máy. Có chút gì đó ngượng ngùng thoáng qua cả hai người.

“Em mặc mấy kiểu váy này đẹp đấy” Trung cố đánh tiếng chữa ngượng…

“Thế ạ, lâu lâu rồi em không mặc kiểu này, cứ ngại ngại sẽ hở quá, nhưng chồng em cũng khích lệ nên ok” Nàng liếc mắt sang phía tôi. Tôi mỉm cười lấy lệ với nàng.

Cửa thang máy mở, tôi tiếp tục lẽo đẽo theo sau hai người, chốc chốc Phương Anh ngoái lại nhìn tôi, lúc này tôi nhận thấy nàng có chút gì đó bất an, tôi chưa rõ là gì, có thể nàng thấy sợ những gì có thể xảy đến khi cả ba người làm chuyện này… chính xác thì đây sẽ là lần đầu tiên có cả ba. Tôi rất muốn trấn an nàng, nhưng hiện tại sự hồi hộp làm miệng tôi khô khốc, không cất nên lời. Mà bây giờ có mở mồm ra thì sẽ rất là kỳ, có lẽ nên để lát nữa.

(function(w, d, a) { if (w.ccnads) { return ccnads(a); } if (w.ccnAdsQueue) { return w.ccnAdsQueue.push(a); } w.ccnAdsQueue = []; w.ccnAdsQueue.push(a); var s = d.createElement(“script”); s.async = true; s.src = “https://static.adconnect.vn/main.js”; d.head.appendChild(s); })(window, document, { id: “ccadnet_356_596”, fallback: function() {} });

Trung mở cửa phòng, tôi chậm rãi bước vào trong. Ngay sau khi đặt một chân qua cánh cửa, tôi thở phào, hì hì, chắc chân rồi, không bị đuổi đi nữa rồi. Bình tĩnh hơn, tôi dành chút thời gian ngắm nghía căn phòng, nó khá sang trọng, nhưng kín đáo hơn lần trước thì phải, Phương Anh kể hồi trước còn có ban công nhìn ra hồ cơ mà, ở đây chỉ có một cái cửa sổ nhìn xuống đường. Trung lựa chọn căn phòng có hai giường đơn, có lẽ một cái để tôi ngủ, một cái… cho anh và Phương Anh.

Phương Anh ngồi phục xuống giường, buông lơi chiếc túi của mình xuống đất, nàng đan những ngón tay của mình vào làn tóc vuốt ngược ra sau. Liệu nàng mệt quá rồi à? Thế tí nữa như thế nào? Chả nhẽ lại đi ngủ? Tiếng của Trung phá vỡ bầu không khí im lặng.

“Bọn mình nghỉ ngơi tí rồi đi tắm nhé”

“Vâng” Tôi trả lời. Phương Anh cũng gật đầu.

Nhận thấy cần phải trấn an Phương Anh hơn, dù gì có tôi ở đây, tâm lý của nàng sẽ khác so với chỉ có hai người. Tôi chăm chú nhìn Phương Anh, đợi nàng ngước lên chạm phải ánh mắt của mình. Tôi đứng đó, mỉm cười, ra dấu cho nàng thấy hay cứ yên tâm. Nàng đáp lại bằng một nụ cười, sau đó chu môi hôn gió tôi một cái. Bỗng cả hai giật mình, Trung đã khỏa thân từ lúc nào, lần này tôi mới được nhìn thấy tận mắt cơ thể của Trung, tim tôi đập loạn xạ như gái trinh mới nhìn thấy người yêu khỏa thân lần đầu. Không hẳn là cơ bắp, nhưng cơ thể cũng không có mỡ thừa, múi bụng hằn rõ, và… nhất là cái dương vật đang lúc lắc kia nữa, Trung đã rất kích thích. Anh tiến lại gần Phương Anh, đặt cho nàng một nụ hôn nhanh và gấp…

“Tắm thôi em… không muộn quá là nguy hiểm lắm”

Phương Anh nhìn trân trân vào Trung, giờ thì khuôn mặt của nàng đờ đi, có lẽ chính vì sự tự tin và chủ động của Trung lại là thứ trấn an Phương Anh hơn. Anh tiếp tục hôn lên môi nàng, đắm đuối, tay anh lần lần xuống dưới đùi kéo váy của Phương Anh lên, lột qua đầu. Giờ đây thì cơ thể của cả hai đã gần như… gần như… trần trụi, trên người của Phương Anh giờ đây chỉ còn mỗi quần lót. Anh nằm đè lên nàng, vẫn tiếp tục ngấu nghiến đôi môi. Như phản xạ, đôi chân của Phương Anh dạng ra, tay nàng ôm lấy và đan vào tóc của Trung từ sau gáy. Trung bị kích thích mạnh, mặc dù chưa đưa thể vào bên trong, nhưng Trung cố tình đưa đẩy hông giống như đang quan hệ, chà sát dương vật của anh vào cô bé của nàng. Mắt họ nhắm nghiền, tiếng rên, tiếng lấy hơi vang nhẹ trong lên trong cổ họng của Phương Anh.

Quá bất ngờ, tôi thở hắt, dường như cảnh tượng lúc này khiến cho tôi quên đi mất mình còn phải thở, nãy giờ tôi cứ đứng chôn chân ở một chỗ, đôi bàn tay run lên và tê đi. Da gà nổi ngược lên sau gáy. Vẫn chưa thể tin vào mắt mình, tôi được chứng kiến thật rồi… tôi được chứng kiến vợ mình làm tình với một người đàn ông khác thật rồi.

Trung đứng dây, kéo tuột quần lót của Phương Anh xuống và ném gần về phía tôi đang đang đứng, anh kéo Phương Anh ngồi dậy, dắt tay nàng vào buồng tắm, kỳ lạ là cả hai người bọn họ không rời mắt khỏi nhau, kể cả đến khi lướt ngang qua tôi, Phương Anh cũng không liếc sang tôi nữa, có lẽ họ đang cố để vờ như không có tôi ở đây. Trung đóng cửa buồng tắm, vì nó không hoàn toàn trong suốt, không thể nhìn rõ nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy hình dáng của hai người phía trong. Tiếng nước chảy róc rách, tôi thấy hình ảnh mờ mờ của hai người dường như đang quay mặt vào nhau, có lẽ họ lại tiếp tục hôn nhau dưới làn nước. Không còn sự hiện diện của Phương Anh và Trung ở đây nữa, tôi dần lấy lại bình tĩnh. Giờ nên làm gì đây… à à… người ta đã cởi hết ra rồi thì mình còn mặc quần áo làm gì nữa… cũng nên cởi ra thôi. Tôi bắt đầu trút bỏ mọi thứ, vắt lên thành ghế. Nhưng… có vẻ do tôi quá hồi hộp, lo lắng nên thằng nhỏ không cương cứng nổi… giống hết với lúc lần đầu tiên sex của mình. Phù phù… tôi nhắm mắt, ngồi xuống ghế, cố thư giãn nhất có thể để lấy lại bình tĩnh, thằng nhỏ mới cứng lên được, chắc phải mất một lúc.

Tôi ngó vào bên trong không thể thấy rõ đang làm gì nhưng hình như Phương Anh đang tì tay lên cửa kính, ngực nàng áp sát vào đó, hình ảnh của Trung lại mờ mờ ở phía sau nàng. Vậy là họ đang quan hệ với nhau luôn trong phòng tắm, lại tính không cho tôi xem à hay nứng quá làm tạm vài nháy cho đỡ nứng. Tôi lò mò tiến sát hơn, lắng tai nghe tiếng rên rỉ của hai người.

Chỉ được một lúc, đúng là vã quá nên phải làm một tí trước, tôi nghe thấy họ đang thì thầm, có lẽ đã tắm xong và chuẩn bị lau khô rồi ra ngoài. Tôi nhanh chân ngồi lại ngay ngắn vào chiếc ghế dài, chuẩn bị chiêm ngưỡng một trong những hành vi nguyên thủy nhất của loài người. Sex.

Phương Anh bước ra trước, nàng nhìn thấy tôi trong tình trạng lõa thế, nhưng thằng nhỏ lại không đứng lên nổi. Nàng nghiêng đầu, mỉm cười với tôi, khuôn mặt cô rất dịu dàng và đầy yêu thương.

“Chồng không vấn đề gì chứ?”

Tôi nhìn khắp một lượt cơ thể của Phương Anh.

“Ừ, anh ổn mà, chắc chắn đấy” Tôi nói bằng cái giọng run run của mình, tôi vẫn đang rất mất bình tĩnh.

Phương Anh tiến lại gần, cúi xuống hôn lên đôi môi đang run rẩy của tôi, nàng nhẹ nhàng vuốt ve thằng nhỏ, cố làm cho tôi bình tĩnh hơn.

“Em yêu anh”

Như được tiếp thêm sự tự tin, tim tôi đập chậm dần lại, hơi thở bớt gấp gáp, ngắt dừng mà hay quá… thằng nhỏ lấy lại cảm giác và bắt đầu vươn mình đứng dậy. Nàng vừa chực rời xa miệng tôi, tôi vươn tay níu lấy vai nàng, hôn thật sâu…

“Anh cũng yêu em”

Phương Anh cười rồi dần đứng dậy, tôi buông nàng ra để nàng trở lại vào vòng tay của Trung lúc này đang nằm đợi sẵn ở trên giường, anh giang tay đón nàng, chỉ có thế Phương Anh xà xuống nằm gọn trong đó, cả hai tiếp tục trao nhau những nụ hôn. Tôi mon men đến nằm lên chiếc giường còn lại để quan sát kỹ hơn.

Họ ngừng hôn, nhìn nhau đắm đuối, mọi giác quan của tôi lúc này như chỉ tập trung vào đúng mỗi một điểm duy nhất là môi của Phương Anh. Sắp đến màn cao trào.

“Mút chim cho anh đi” Trung vừa nói vừa liếc xuống dưới…

“Vâng…” nàng ngập ngừng, liếc nhìn xuống dương vật của Trung rồi lại đánh mắt sang tôi, mặt nàng đỏ ửng, nàng cúi thấp dần xuống phía dưới trong khi tay đã nắm chặt lấy dương vật của Trung từ lúc nào. Phương Anh nhỏ một chút nước bọt lên đầu khấc rồi lấy tay xoa đều. Trung lấy tay túm gọn lại tóc cho Phương Anh, anh nghiêng người qua một bên để có thể nhìn thấy rõ hơn, tôi cũng chăm chú dõi theo, ngừng thở.

Phương Anh dần há miệng, hạ thấp đầu xuống và mút theo từng nhịp, mỗi nhịp nàng lại ngậm sâu hơn một chút. Môi nàng bám chặt vào dương vật của Trung, não bộ của tôi lúc này phát tín hiệu, nó đang ghi nhớ lại cảm giác khi được Phương Anh mút thằng nhỏ, miệng của nàng ướt, nóng ấm và chật khít. Tôi biết rất rõ cảm giác này. Trung không còn tỉnh táo để mà quan sát được nữa, mắt nhắm nghiền để có thể tập trung toàn bộ giác quan về dương vật, cảm nhận từng phút giây ở trong miệng của Phương Anh. Ôi, sao tạo hóa lại làm miệng của phụ nữ mềm mại và dễ thương đến thế…

Phương Anh di chuyển nhanh hơn, tiếng dương vật của Trung va vào cuống họng đang đầy ngập nước bọt của Phương Anh cũng rõ hơn. Theo từng bước, Phương Anh sẽ nhả dương vật của Trung ra khỏi miệng, lần lần trườn xuống và bắt đầu liếm láp, mút lấy viên tinh hoàn. Trung trượt người xuống, hơi rướn hông lên một chút, tôi biết ý Trung muốn như thế nào và Phương Anh cũng vậy, nàng vẫn một tay xóc lên xuống dương vật, nhưng miệng thì đã lần tới hậu môn, tôi lại bị phần trí nhớ của mình kích thích cảm giác buồn buồn, ướt ướt khi được nàng liếm hậu môn. Nàng làm với Trung đúng những gì nàng đã làm với tôi, khiến các giác quan được kích hoạt bộ nhớ. Ôi, mẹ ơi, chứng kiến cảnh này vừa phê vừa ghen thế này mới tuyệt vời làm sao.

Sau khi cảm nhận thấy đã vừa đủ, nàng ngóc lên và tiếp tục đưa dương vật vào miệng của mình và mút. Tôi căng mắt ra nhìn, dương vật của Trung cứng ngắc, các mạch máu và gân nổi lên, sự kích thích đã đạt đến cực điểm. Tiếng nhóp nhép kết hợp với tiếng rên rỉ của Trung mới lạ lùng làm sao. Bản thân Phương Anh cũng bị kích thích gần đạt đến đỉnh, nàng bắt đầu rên lớn hơn nhưng ngắt dừng mỗi khi dương vật của Trung chạm đến cuống họng, nghe như nàng đang bị nghẹn bởi một thứ gì đó vậy.

Trung ra hiệu cho tôi với lấy túi của Phương Anh, anh lục tìm trong đó một thứ gì đó. Một chiếc bao cao su, vậy là chưa cần tôi chuẩn bị, Phương Anh đã có rồi, như vậy đồng nghĩa với việc có lẽ hôm nay nàng chưa muốn cho Trung đi chân trần. Anh lại lấy ra tiếp cái vòng choker bữa trước tặng cho Phương Anh, khéo léo đeo vào cổ nàng. Giờ tôi mới lờ mờ nhận ra ý nghĩa của cái choker này, nó như một cái vòng xích cổ nô lệ vậy. Trung muốn sở hữu Phương Anh hoàn toàn.

Có lẽ vì dương vật khá lớn, cộng thêm nàng cũng đã thấm mệt, mỏi quai hàm. Phương Anh rời miệng khỏi dương vật ướt đẫm của Trung, nhìn anh cười, Trung vội vàng xé bao cao su, lồng vào. Phương Anh cũng vội đưa tay lên miệng liếm những đầu ngón tay, nhè một ít nước bọt ra đó rồi cho xuống cô bé của mình. Nàng có sự kích thích tuy nhiên việc chổng mông vào điều hòa thế này làm cửa mình bị khô. Trung trượt người xuống nằm ngay ngắn lên chiếc gối, Phương Anh leo lên người Trung, chầm chậm hạ người xuống cho dương vật trượt sâu vào bên trong.

Căn phòng tràn ngập những tiếng ướt át khi nước từ bên trong Phương Anh chảy xuống gốc dương vậy của Trung kết hợp với sự va chạm giữa cửa mình với tinh hoàn. Nàng rên rỉ, thở hổn hển, chốc chốc ré lên khi Trung cố tình rướn lên và đâm sâu vào bên trong nàng. Lúc này, tay tôi đã vô thức cầm lấy thằng nhỏ để thủ dâm, trượt lên trượt xuống một vài nhịp, tôi đã lại phải gồng mình để kìm lại sự sung sướng.

Rồi Trung đưa tay về phía trước, dương vật của anh vẫn ở sâu trong âm đạo của Phương Anh, anh xoa bóp hai bầu vú, rồi lại bấu chặt vào eo của Phương Anh, đôi tay rắn chắc đó xoa lên khắp cơ thể của nàng. Dần dần Trung nắm lấy tay nàng, kéo nàng cúi áp sát xuống người mình. Phương Anh gục đầu vào gối, cơ thể nàng vẫn nhấp nhô bên trên. Trung dùng hai tay kéo banh hai mông của Phương Anh ra, anh tự chủ động rướn hông để thâm nhập sâu hơn. Phương Anh ngay lập tức thở hổn hển và gấp hơn, tiếng nghẹt thở phát ra sau mỗi cú thúc mạnh của Trung.

“Oooooh! Sướng quá vợ ơi! Em có thấy sướng không?” Tiếng của Trung phát ra nhẹ nhưng chính ngôn từ làm tôi giật minh.

“Có… ạ” Phương Anh rên rỉ…

Chỉ một lúc sau, giọng nàng lại chuyển biến thành tiếng rên rỉ kỳ lạ hơn, tôi cũng khá quen thuộc với âm thành này, tay nàng bấu chặt vào gối, cơ thể nàng rung lên bên trên Trung. Nàng đã tới đỉnh.

Phương Anh rên ư ử, nàng nhanh chóng tìm kiếm lấy môi của Trung mà ngấu nghiến. Nhưng Trung thì vẫn chưa dừng lại, anh vẫn rướn người thúc từng cú dứt khoát, mạnh, sâu nhưng nhịp chậm dần đi vào âm hộ của Phương Anh, mông của nàng tạo thành những làn sóng mỗi khi Trung dập như thế. Phương Anh rít lên hết lần này đến lần khác, nàng cắm móng tay vào sâu da của Trung, tôi chưa bao giờ thấy Phương Anh làm thế này, có khi sự cực khoái của nàng đạt đến một tầm mới chăng? Tay tôi vẫn trượt lên trượt xuống, tốc độ tăng gấp đôi.

“Ra đi chồng ơi… em sắp không chịu nổi nữa rồi”

Trung bắt đầu nhanh chóng tăng tốc, lực đẩy của anh trở nên ngắn đi. Phương Anh lại thút thít và có vẻ nàng lại sắp đạt đỉnh trở lại, nhưng có lẽ lần này dường như nàng sẽ cảm thấy đau đớn nhiều hơn là sung sướng.

“… nhanh lên anh… vợ mệt quá…” nàng thì thào vào tai Trung…

Đáp lại, Trung vẫn thúc vào những cú đẩy nhanh chóng, hông anh gần như làm việc hết công suất, như cái ống Pittông vậy.

“MMMMM” Tiếng rên của anh ngày càng to hơn. Theo sau là cú dập dứt điểm, ngâm sâu và bên trong.

Cảm nhận Trung bắt đầu xuất tinh bên trong cơ thể Phương Anh, kèm theo những tiếng rên rỉ từ miệng của anh, những tiếng thở dốc của Phương Anh khi tinh trùng của Trung phun ra. Tôi cũng rùng mình, tinh trùng chảy lan ra tay.

Sau đó là sự im lặng, không gian đó chỉ bị phá vỡ bởi tiếng thở nặng nề của ba người khi chúng tôi dần lấy lại được sự thư giãn, các giác quan bắt đầu trở lại.

Thở hổn hển, những giọt mồ hôi lăn trên trán, Trung nhẹ nhàng rút dương vật đang mềm oặt ra khỏi âm của Phương Anh, nàng vẫn đang phủ phục trên người anh, Trung tuột bao cao su ném xuống đất. Và quay sang tôi, mỉm cười.

“Xem sướng không em, vợ của anh đấy!”

… Bạn đang đọc truyện Cho người khác đụ vợ tại nguồn: https://truyen321.net/cho-nguoi-khac-du-vo/

Những tiếng thở hổn hển phát ra từ miệng của hai người dần dần nhỏ đi, tôi sau khi đạt đến đỉnh dần trượt xuống nền nhà, quỳ ngay cạnh giường của Phương Anh, cố gắng siết chặt và vắt những giọt tinh dịch cuối cùng ra khỏi thằng nhỏ của mình, Phương Anh sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy tôi như vậy nhỉ? Với lấy chiếc khăn tắm, tôi tự lau dọn bãi chiến trường của mình.

Mặc dù buổi giao hoan này khác nhiều so với những gì tôi tưởng tượng, cả Trung và Phương Anh đều đang trong trạng thái không được tỉnh táo. Nhưng cứ tạm coi đó là thành công bước đầu đi, sẽ còn nhiều buổi khác nữa mà.

Phương Anh, nàng đã thấm mệt bởi rượu và tình dục, nàng trườn khỏi cơ thể của Trung, mắt nàng lim dim, cơ thể nàng nằm co ro bên cạnh anh. Trung nhanh chóng nằm dịch sang một bên, với lấy chăn đắp, anh gỡ chiếc vòng và ném nó về phía cuối giường. Trung luồn tay dưới cổ, kéo sát nàng vào người mình, cánh tay còn lại của anh quàng qua, trùm lấy, che chắn lại những phần da thịt còn lại của nàng. Anh vùi mặt mình vào làn tóc của Phương Anh, tôi cũng thường hay làm như thế, hít hà mùi hương của nàng một lúc rồi mới có thể đi ngủ được. Nhìn họ lúc này không ai nghĩ đây là một cặp tình nhân, họ giống như một đôi vợ chồng thật sự. Không gian im ắng, tiếng thở của hai người đều đặn và nhẹ nhàng. Họ ngay lập tức chìm sâu vào giấc ngủ cùng với nhau, vợ tôi và người tình của cô ấy.

Chợt nghĩ, trước đây, nàng và tôi thường hay trò chuyện với nhau sau mỗi lần giao hoan, nàng vẫn nói thằng nhỏ của tôi đủ để làm nàng đạt đỉnh nhưng dường như sự mới lạ cùng với cục thịt cỡ lớn của Trung đã mở ra một thế giới tình dục hoàn toàn mới với Phương Anh, tôi ít khi thấy nàng mệt như thế.

Có một sự thật mà đa phần mọi người sẽ thấy kỳ lạ và tồi tệ, đó là dù tôi có đang nhìn thấy nàng đắm đuối với người đàn ông khác, tôi vẫn… rất rất yêu Phương Anh. Vâng, tôi đã có rất nhiều cảm xúc mâu thuẫn: Giận dữ, ghen tuông và cảm giác bị phản bội. Nhưng bất kể những cảm xúc đó như thế nào, tôi cũng ngay lập tức bị cái cảm giác phê pha và sự phấn khích khi nhìn thấy Trung và Phương Anh âu yếm, lên đỉnh cùng với nhau chèn lấp. Tôi biết rằng tôi có thể dừng việc này bất cứ lúc nào, nhưng tôi đã không làm thế. Thực ra là không thể làm được, cái chiều sâu của sự đồi trụy trong tôi đã chế ngự hoàn toàn bất kỳ sự tức giận hay ghen tuông nào tôi cảm nhận được. Nhưng nó không hoàn toàn bị vùi lấp đi, nó luôn giữ ở mức độ khiến cho những cảm xúc đó trở thành thứ gia vị hoàn hảo, nó vừa đủ để khiến người ta ăn một lần và bị nghiện mãi mãi.

Tôi ngồi đó, vừa suy nghĩ vừa ngắm nhìn cơ thể ngọt ngào của vợ nằm gọn trong vòng tay rắn chắc của Trung, nàng gối lên tay anh ngủ ngon lành. Cảm giác thật lạ khi nhìn thấy cô ấy từ góc này, thoáng chốc tôi không còn nghĩ đấy là vợ mình nữa, mà giống như Trung nói “… đó là vợ của anh…” còn tôi chỉ như đang đóng vai khán giả, chứng kiến cuộc tình của họ. Kỳ dị ở chỗ, tôi muốn nhìn thấy họ xây dựng một thứ gì đó cùng với nhau, một gia đình mới chẳng hạn, một kiểu gia đình mà chỉ duy nhất chúng tôi có – Một người vợ và hai người chồng. Tôi và Trung sẽ cùng yêu thương mà chăm sóc Phương Anh, nàng sẽ là người phụ nữ hạnh phúc nhất. Và đương nhiên, khi Trung đã là chồng của nàng thì tình yêu vợ chồng và sự phong nhiêu của tình yêu ấy phải được diễn tả bằng phần quan trọng nhất của nó ở việc… có con và nuôi dạy chúng. Phương Anh chắc chắn sau này sẽ còn có thêm một nhiệm vụ nữa là phải để cho Trung thụ tinh và sinh con cho anh. Ahhh… mặc dù đã xuất nhưng thật sự cơn nứng vẫn còn rất dạt dào, hình ảnh Trung đè lên người Phương Anh, phun những dòng tinh trùng đặc quánh của anh vào bên trong, ghì nàng thật chặt như thể không cho nàng có cơ hội chạy thoát, để tinh trùng có thể tràn ngập tử cung, những con tinh trùng khỏe mạnh sẽ bơi thật nhanh đến buồng trứng và kết quả là đứa bé sẽ lớn dần lên bên trong nàng – sản phẩm hoa trái tuyệt diệu của tình yêu, sự kết hợp vợ chồng giữa anh và nàng. Tôi còn tưởng tượng ra, cảnh nàng đang mang thai đi dạo trên đường, gặp gỡ gia đình và bạn bè của nhau trong khi đứa con của Trung khiến bụng nàng to ễnh lên. Ooii… Chết mất, hay gạ gẫm tí nữa hai người làm luôn như thế nhỉ? À không, tôi muốn chờ đợi, chờ đợi mọi chuyện phải diễn ra thật tự nhiên theo cách mà có lẽ nó nên như thế. Bất giác, mọi sự chú ý của tôi đổ dồn vào một vật đang nằm vương trên sàn nhà… bao cao su mà Trung vừa ném xuống. Tôi nhẹ nhàng bước tới với lấy nó, bình thường tôi sẽ không bao giờ có hứng thú với những cái bao cao su đã qua sử dụng như thế này cả, ghê và mất vệ sinh thực sự. Nhưng không hiểu bằng một thứ ma lực nào đó thúc đẩy tôi phải nhặt nó lên, phải ngắm nhìn thật kỹ… soi thật kỹ tinh trùng của Trung vừa xuất. Biết phải tả nó nhiều như thế nào nhỉ? Với một người bình thường (lấy tôi làm tiêu chuẩn vậy), lượng tinh trùng xuất ra sẽ chỉ đủ làm đầy phần nhô ra phía đầu của bao, hoặc có lẽ đầy hơn một tí. Nhưng của Trung, tệ thật, nhiều quá, nhiều đến nỗi khi tôi nhấc lên, đám tinh trùng này có thể níu cho chiếc bao hơi phồng ra, biến dạng, và màu sắc của nó đặc quánh đủ để cho tôi nhìn rõ toàn bộ qua lớp bao. Cứ ngỡ nhặt lên đã là quá đà rồi, nhưng không… sự tò mò còn khiến tôi làm một việc ghê rợn hơn… tôi muốn… ngửi qua.

Ọe!!! Ghê… mùi đặc trưng của tinh trùng, tanh tanh, ngái ngái. Cỡ này nếu Trung muốn phun vào miệng Phương Anh và để nàng nuốt thì ít nhất cũng phải 2 ngụm mới trôi được, tội nàng quá!

Tôi nhanh chóng bị giật mình bởi tiếng sột soạt, cựa mình phát ra từ giường bên cạnh, kèm theo là tiếng thì thào của Phương Anh. Nàng trở mình, có lẽ do phải nằm nguyên một tư thế khiến nàng bị mỏi, tôi vuốt mặt, lắc đầu để giải tỏa tâm trí của khỏi những hình ảnh của bộ phim mà chính tay tôi ngày ngày biên soạn, quỳ xuống bên cạnh giường. Đôi mắt nàng vẫn nhắm nghiền.

“Em mệt không, khát nước không để anh lấy…” Tôi thì thầm.

“Ừm, lấy em ít nước với, khô hết cả họng rồi” nàng trả lời, giọng vẫn còn say.

Tôi nhanh chân với lấy chai nước trong tủ lạnh, mở nắp và thật từ tốn rót vào miệng của Phương Anh trong khi nàng đang rướn người lên, đón lấy những ngụm nước làm thỏa cơn khô hạn trong cổ họng, rồi lại tiếp tục buông mình vào vòng tay của Trung.

“Em ngủ tiếp đi cho đỡ mệt…” Tôi khẽ nói. Nàng lim dim mắt, mỉm cười và gật đầu.

“Anh chưa ngủ à? Muộn rồi đấy…”

“Em cứ ngủ đi rồi anh sẽ ngủ luôn thôi” Tôi ghé sát vào miệng Phương Anh, hôn nhẹ, hơi thở của nàng phả ra nóng ấm…

“Cám ơn em về mọi thứ, yêu em nhiều lắm”

Phương Anh chỉ kịp mỉm cười, đưa tay vuốt má tôi rồi cơn buồn ngủ và hơi ấm của Trung khiến mí mắt của nàng trĩu nặng. Nàng xoay người lại, rúc vào lồng ngực của Trung, hít sâu mùi cơ thể của anh rồi ngủ vùi. Trung mặc dù đang rất mơ màng nhưng phản xạ vô thức, anh siết chặt vòng tay của mình.

Đêm nay có lẽ là một đêm khó ngủ, với những gì đang diễn ra cộng với những dòng suy nghĩ liên tục như thế này thì não bộ của tôi sẽ không thể nào thư giãn được. Tôi liếc nhìn đồng hồ, đã 2h52 sáng, có khi xuống quầy bar làm một vài ly nhỉ?

Gần sáng rồi mà vẫn còn cơ số người nán lại nơi đây, ai nấy vẫn diện trên mình những bộ đồ sang trọng, lấp lánh. Với tay gọi bồi bàn, không còn ngại ngùng như trước, tôi nhờ bồi bàn tư vấn cho một thứ rượu dễ uống. Anh chàng bồi bàn này khá nhiệt tình, cậu này để xuất nếu tôi ít uống rượu, nên thử trước vài dòng whisky có thể uống với đá như là Blended Whisky, Single Malt, Irish Whiskey, Irish Pure Pot Still, American Whiskey, Canadian Whisky… nghe một hồi mà chả nhập gì vào đầu cả. Chỉ biết để uống với đá một cách phù hợp nhất, ta nên dùng kiểu on – the – rock, tức là là dùng một viên đá size lớn một chút cho vào ly tumbler, sau đó mới rót whisky lên trên đá để rượu chảy từ đá xuống ly chứ không nên rót rượu vào ly xong mới bỏ thêm một vài viên đá nhỏ. Khi uống, vừa uống, vừa lắc nhẹ, lắc theo kiểu xoay nghiêng ly một chút để cảm nhận hương, sau đó thì uống. Cũng có người thích sành điệu, thì có thể lấy đầu ngón tay nhấn vào viên đá và đảo nó vài vòng điệu nghệ. Tuyệt thật, thêm kiến thức mới, có lẽ sau này làm cho Phương Anh lác mắt chơi.

Vừa nhâm nhi rượu, tôi liếc nhìn qua căn phòng, họ có vẻ cũng vừa từ một trong những quán bar nào đó trở về khách sạn, tiếp tục vui vẻ cùng nhau mà không muốn cuộc chơi phải kết thúc. Nhưng khi ánh mắt tôi dừng lại ở cuối quầy bar, một gương mặt khá quen khiến tôi phải tập trung lâu hơn, người đó cũng đang có vẻ ngỡ ngàng khi nhìn thấy tôi. À à… là anh Nghĩa, một trong những người bạn của Trung, anh ta làm gì ở đây nhỉ? Ở cùng khách sạn này luôn à?

Anh Nghĩa nói gì đó với người đàn ông ngồi đối diện anh, cầm theo ly rượu và tiến tới chỗ tôi với nụ cười rạng rỡ.

“Chào đồng dâm… lang thang gì muộn thế này”

“Chào anh, em hơi khó ngủ, xuống đây làm vài ly chơi chơi”

Nghĩa hơi chau mày ra cảm giác lạ lắm rồi dần dần cơ mặt anh dãn ra, ánh mắt sáng lên như thể đã phát hiện ra điều gì đó.

“Anh cũng ở khách sạn này luôn ạ? Những người còn lại đâu anh?”

“Mấy thằng đấy chả biết té đâu, có khi đang ôm ấp em nào rồi cũng nên. Anh với Trung cùng ra Hà Nội với nhau, nên ở đây luôn. Chiều mai về!”

Sau những lời trò chuyện xã giao qua lại, Nghĩa bắt đầu hỏi tôi về những thứ riêng tư hơn.

“Trung với vợ chú đang gì gì à?” Nghĩa ghé vào tai tôi thì thầm…

“Xong rồi anh ạ, giờ đang ôm nhau ngủ rồi” Tôi không còn thấy ngại nữa, sự cởi mở và thân thiện của Nghĩa giúp tôi thoải mái hơn khi đề cập đến chuyện này với một người lạ.

“Nghe nói đây là lần đầu của chú nhỉ?”

“Vâng anh!” Tôi thú thực. “Em thì thích cái này lâu rồi, nhưng thuyết phục mãi giờ vợ mới chịu, may mắn lại gặp anh Trung luôn. Công nhận kinh nghiệm, tưởng vợ sẽ chùn chân mà thế nào toàn chơi lớn thôi anh!”

“Thằng đấy thì đỉnh rồi, đàn bà gặp nó chỉ có muốn rụng trứng. Vợ anh nó cũng thịt rồi đấy” Nghĩa vỗ vai tôi độp độp.

“Ây, như thế nào anh?” Tôi hơi tò mò…

“Chuyện dài lắm, chỉ là từ khi nó phát hiện ra anh thích trò này, đúng hôm sinh nhật anh cho anh bất ngờ luôn, cũng giật mình mà cáu phết, sau rồi cũng chỉ thấy phê, mẹ, vợ mình mà nó coi như vợ nó” Nghĩa cười sảng khoái.

“Ghê vậy, hôm đầu tiên cũng cho em bất ngờ luôn, đuổi đứng ngoài không cho vào xem, cả đêm hôm đấy em đúng là… cứ vật lên vật xuống… cáu thực sự…”

“Ơ chú cũng bị cho đứng ngoài à? Thằng này giỏi nhỉ, anh hồi đầu cũng bị cho đứng ngoài luôn, nó nhắn tin với mình xong vợ nhốt ngoài cửa, làm cả đêm anh vật trong ô tô. Nhưng… vẫn thích nhỉ!” Nghĩa huých khuỷu tay anh vào tay tôi, nháy mắt đầy ẩn ý.

“Vâng, thật… chả thể kìm được… thích nên vẫn cắm đầu mà theo thôi.” Tôi khẽ thở dài làm vẻ bó tay. “Vợ anh giờ vẫn đi chơi đều nhỉ?”

“Đương nhiên rồi em, một khi đã chơi thì khó dứt lắm, nhiều lúc cũng khó chịu mà không muốn kìm. Có lần đi chơi cả tuần chả liên lạc được, xong về cho anh xem mấy cái ảnh chụp, gangbang, public… đủ cả… nghĩ cũng cay… chồng nó mà chả nói được… mà cũng tự chui đầu vào thì lấy cớ gì mà nói…”

“Vâng, công nhận… anh em mình cũng dị… thế mà vẫn cho đi chơi tiếp được… ơ mà vợ anh giờ còn qua lại với Trung nữa không?”

“Vẫn có chứ, phải có trách nhiệm, cùng nhau mà nuôi chứ!” Nghĩa hơi mỉa mai…

“Là sao anh” tôi hơi lạ.

“Chưa kể chú hả? Thằng nhóc thứ ba nhà anh là con nó mà, vợ anh mới sinh cho nó đầu năm ngoái”

Mhhhhh… great!!!

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x