Cho người khác đụ vợ

Chương 5

trước
tiếp

Phần 5
Những ngày sau đó, hai vợ chồng tôi chả nói chuyện với nhau câu nào. Căn nhà im ắng đến sợ, trong lúc đang phân vân, trống rỗng, Trung gọi điện cho tôi:

“Lâu không gặp, hai vợ chồng ổn chứ?”

“Sao hôm đấy anh lại kể hết cho Phương Anh vậy? Làm bọn em không nói chuyện với nhau mấy hôm rồi đây này…”

“À… thôi, anh nhận một phần lỗi… nhưng phải nói cho em biết thế này… anh không hề có ý định tiết lộ đâu… nhưng quả thực lúc đấy anh có cảm giác lạ lắm… không chỉ bởi vì sex đâu… chỉ là anh thấy hai anh em mình mà làm như thế thì cứ như lừa Phương Anh vậy… nàng không đáng bị như thế”

“Đấy mới chỉ là dự định thôi mà… đã có phải là chốt làm thế ngay đâu… lúc đấy hứng thì cứ nói thế… anh đúng là…”

“Em vẫn không hiểu… những cái việc ba chúng ta đang làm đây này… việc này ba người phải thành thật với nhau… không phải cứ chỉ 2 thằng đàn ông lên kế hoạch… Phương Anh sẽ nghĩ cô ấy bị đối xử thiếu tôn trọng… mà như thế em biết thừa là nó ảnh hưởng nặng nhất lên Phương Anh… lên vợ của em đấy…”. Trung tiếp lời…

“Tạm gạt cái cuckold sang một bên đi, trước khi tiếp tục em phải hiểu hoàn toàn cái suy nghĩ, cái lo lắng của Phương Anh trước đã… em biết rồi, Phương Anh bướng bỉnh lắm, cô ấy sẽ không thể hiện rõ cho em thấy đâu, mình phải tinh tế hơn một chút”

“Anh cứ nói thế… lúc anh cứ phun hết vào bên trong thì anh đã tính gì chưa!!!”

“Trong nào??? Hôm đấy bọn anh dùng bao mà…”

À, vậy chính mình mới là cái thằng nhanh nhảu đoảng, Trung nói cũng đúng, mình vội vã quá mà quên mất đi những yếu tố quan trọng để có thể tiến đến love cuckold. Tiên quyết nhất là phải tạo cho Phương Anh cảm giác mình là người làm chủ, mình là người nắm mọi quyền chủ động, tâm lý của phụ nữ thì bao giờ cũng phức tạp hơn đàn ông rồi, họ không muốn bị đối xử như một món đồ chơi. Thôi thì mới tham gia vào cái này, học dần dần vậy.

(function(w, d, a) { if (w.ccnads) { return ccnads(a); } if (w.ccnAdsQueue) { return w.ccnAdsQueue.push(a); } w.ccnAdsQueue = []; w.ccnAdsQueue.push(a); var s = d.createElement(“script”); s.async = true; s.src = “https://static.adconnect.vn/main.js”; d.head.appendChild(s); })(window, document, { id: “ccadnet_356_596”, fallback: function() {} });

Tối đến, nhân lúc Phương Anh đang lúi húi chơi với con bé. Tôi vội lao vào nàng, ôm chầm lấy nàng, giờ thì đỡ giận nhau hơn rồi nên không gạt tôi ra. Tôi thủ thỉ:

“Anh xin lỗi nhé, chuyện anh đi khám như nào anh sẽ tâm sự hết, không giấu diếm em điều gì nữa. Chuyện ba đứa mình em, anh và Trung, em cứ quyết định nhé, tùy vào cảm xúc của em, dừng lại chơi tiếp hay thế nào đó tùy, anh với Trung thống nhất với nhau rồi, dù thế nào bọn anh cũng sẽ hoàn toàn nhất trí với em… đừng giận anh nữa nhé…”

Phương Anh quay lại nhìn tôi, nàng đảo mắt chăm chú vào từng con mắt của tôi, như thể soi xét kỹ xem tôi có nói thật lòng không vậy.

“Chuyện Trung nói sau, còn bây giờ giấy tờ khám đâu, đưa em xem”

Phải thú thật, thấy nàng quan tâm nhẹ nhàng như thế khiến tôi không thể không phấn khích, rảo bước nhanh ra tủ lấy hồ sơ khám bệnh cho nàng xem, cứ như trẻ con khoe bố khoe mẹ bảng điểm vậy. Kể cũng kỳ, người ta vô sinh thì đau buồn, vật vã, sao tôi cứ như chẳng có gì để lo lắng thế này.

Phương Anh cầm hồ sơ, đôi mắt nàng chăm chú lướt qua từng tờ giấy, cố gắng tìm kiếm điều gì đó.

“Ở đây ghi là 10% tinh trùng trong tinh dịch mà, có phải vô sinh hoàn toàn đâu?”

“Nhưng 10% bất động rồi, không bơi được, may mắn thì được 1 – 2 con”

Phương Anh vẫn chăm chú nhìn vào những con số, hình ảnh. Nàng thở nhẹ.

“Công nghệ bây giờ thì kể cả 0% vẫn có con được, chỉ chi nhiều tiền thôi. Hai vợ chồng cùng tìm cách, khó quá thì thôi, một đứa, chứ em nói trước là em không muốn có thai với người khác đâu, nghe chưa?”

“Ok, nếu em đã nói thế thì anh không đả đụng nữa” Tôi nhăn nhở. Mặc dù cũng có chút tụ hứng, nhưng không sao, Phương Anh quyết định hết.

Vài ngày sau đó, tôi nhắn tin cho Trung thông báo tình hình mọi thứ đã êm đềm trở lại.

Trung: “Anh bảo mà… chuyện nó cũng đơn giản… chỉ cần đừng để ham muốn chi phối quá là ổn cả mà”

Tôi: “Haha. Thế hôm trước anh nhắn Phương Anh bảo hẹn gặp thêm một buổi nữa nhỉ… bao giờ thế anh?”

Trung: “Tối thứ sáu này anh ra Hà Nội rồi. Anh hẹn Phương Anh tối thứ 7, xử lý xong mấy việc trước đã rồi mới thoải mái tâm lý được”

Tôi: “Hóng hóng… à… mà anh rảnh không, kể kỹ cho em tối hôm đấy đi”

Trung: Lại nứng hả??: D Anh đang nghỉ trưa nên cũng có tí thời gian, chú muốn nghe gì?

Tôi: Oooh… vậy anh có thể tả cho em xem Phương Anh trong như thế nào khi hai người làm tình không… Em cứ cố tưởng tượng ra anh với Phương Anh khoản thân xong ấp vào nhau… kiểu kiểu thế… em muốn nghe anh tả cảm giác khi vào trong Phương Anh nữa.

Trung: Tả thế khó, anh không giỏi lắm mấy vụ tả tả này đâu… chỉ biết là rất khít, rất ấm và sướng thôi.

Tôi: Của anh to hơn của em mà, dùng bao mà vẫn thấy ấm hả anh?

Trung: Đương nhiên, lúc đấy uống rượu vào rồi người Phương Anh cứ bừng bừng lên ấy… thích lắm…

Tôi: “Ấm chứ sao không được, haha. Lúc đấy mà em được nhìn thấy cận cảnh nhỉ? Nứng kinh lên được. Hỏi thêm câu này: Anh xuất nhiều không?”

Trung: “Lần đầu thì rút ra bọn anh thấy nhiều, lần sau cũng kha khá nhưng không thể như lần đầu được.”

Tôi: “Hai lần cơ à? Phương Anh chả kể gì với em hết,)”

Trung: “Ở với nhau cả đêm mà em, xuất lần đầu xong bọn anh ôm nhau ngủ rồi đến sáng mới làm shot thứ hai, hôm đấy đi cũng mệt mà. Nằm ôm Phương Anh thích thật, ngủ cũng ngoan nữa, không cọ cựa nhiều đâu, nói chung phê. Sáng dậy hứng hứng gạ thêm một lần nữa, mãi mới được, căn bản mình thì hứng mà Phương Anh lại đang ngái ngủ”

Tôi: “Em cứ nghĩ anh phải ba lần… chứ hai lần thì hơi ít. Haha”

Trung: “Hôm đấy anh đi máy bay cũng mệt, đặt lưng cái là ngủ mê miệt, hai lần là cũng hơi tiếc đấy”

Tôi: “Chứng tỏ là lần đầu Phương Anh cũng làm cho anh mệt nhoài ấy nhỉ, phê tận óc không anh?”

Trung: “Sao mà không cho được, anh phải dừng lại mấy lần để làm dịu xuống đấy, không thì out lâu rồi. Đến lúc thấy Phương Anh run run người, anh ấn sâu thêm là trào hết cả ra”

Tôi: “Haizz, thôi cố kiềm chế đến cuối tuần vậy, em hóng lắm rồi đấy”

Trung: “Lần này em sẽ được chứng kiến tận mắt luôn, đợi nhé,)”

… Bạn đang đọc truyện Cho người khác đụ vợ tại nguồn: https://truyen321.net/cho-nguoi-khac-du-vo/

Ánh sáng mặt trời chiếu qua lỗ hổng trên rèm phòng ngủ, chiếu thẳng vào mặt tôi. Nó giống như một cái đồng hồ báo thức tự nhiên vậy. Tôi cố chớp chớp mắt do vẫn còn chưa quen được với ánh sáng. Thời tiết dần dần lạnh, tôi vươn mình buông ánh mắt vào khoảng không vô định. Có lẽ hôm nay là ngày đặc biệt nên thời tiết dễ chịu quá. Mà đúng vậy mà, nếu mọi thứ diễn ra theo đúng kế hoạch, tối nay sẽ là lần đầu tiên của tôi.

Tôi nằm ngửa và nhìn lên trần nhà, thả cho tâm trí theo những suy nghĩ, hình ảnh và cảm xúc đã ám mình suốt cả tuần này, rồi liếc sang nhìn Phương Anh đang ngủ yên bên cạnh mình. Khuôn mặt ngọt ngào của nàng hướng về phía tôi, đôi mắt nhắm nghiền, cơ thể hơi co ro trong cái man mát lạnh, nàng vẫn chìm sâu trong giấc ngủ.

Tất cả mọi thứ đang xảy ra là thật à? Tôi có còn đang mơ không?

Tôi cố nhìn kỹ từng đường nét trên khuôn mặt đáng yêu của người phụ nữ mà tôi đã yêu và kết hôn, người phụ nữ đã sinh cho tôi một cô con gái cũng đang yêu không kém, con bé giống nàng như hai giọt nước. Tôi thầm cảm thấy hạnh phúc khi hồi tưởng lại buổi gặp mặt đầu tiên của hai bố con, con bé có đôi mắt của mẹ nó, đôi mắt đã lấy đi toàn bộ tâm trí tôi chỉ bằng một ánh nhìn.

Tôi xoay người đối diện mặt với Phương Anh, tôi muốn ngắm nhìn khuôn mặt của nàng gần hơn. Phương Anh vẫn luôn quyến rũ theo cách riêng của cô ấy cho dù mái tóc của nàng vẫn còn đang rối bù, nàng núp mình dưới tấm chăn. Khi đối diện với Phương Anh như thế này, tôi lại càng không thể tin được rằng chỉ cách đây vài tháng, à mà không, chỉ vài giờ nữa thôi, người phụ nữ này sẽ lại lao đến và ngã vào vòng tay của một người đàn ông khác, người sẽ đưa nàng đến đến những cực khoái mà tôi chỉ thấy tồn tại trong các bộ phim sex trên mạng, người đàn ông này cũng sẽ đạt đến cực khoái mà xuất tinh lên mặt, lên ngực… lên môi của Phương Anh, trong khi tôi – chồng của nàng, sẽ chỉ đứng và theo dõi.

Những hình ảnh này không thể bị xóa nhòa trong tâm trí tôi, nó vẫn luôn ám ảnh và lởn vởn đâu đó trong tiềm thức. Tệ nhất là tôi không hề có ý định loại bỏ nó đi mà lại nuôi nấng nó ngày một lớn hơn. Tôi nhắm mắt lại và suy nghĩ về bước ngoặt lớn trong đời sống hôn nhân của chính mình.

Tôi là một thằng cuck. Không có gì để phủ nhận nữa rồi. Nhưng là một thằng cuck hạnh phúc.

Tôi đã cảm nhận được nó từ lâu rồi, từ trước khi cả tôi có thể nhận thức được trò chơi mình đang tham gia là cái gì, nhưng đến giờ tôi đã hiểu tôi muốn gì trong cuộc hôn nhân này. Và phải nói thật sự rất khó tin với đại đa số các ông chồng, điều tôi muốn lại là nhìn thấy người vợ ngọt ngào, đáng yêu của mình làm tình với một người đàn ông khác.

Cuckold… Cuckold… tôi cứ tự nhẩm cái từ đó trong đầu mình. Nếu đủ hiểu về nó, bản thân sẽ không cảm thấy nó như một sự xúc phạm. Nó là một thứ cảm giác gây nghiện, hồi hộp và hàng ngày cứ âm ỉ âm ỉ, le lói trong tâm trí, trong bất kỳ hoạt động thường nhật nào. Hay có lẽ tôi sinh ra đã gắn liền với nó!

Sau cái buổi tối khó quên đấy, tôi nhận ra mình dù có muốn cũng không thể kìm lòng được, tôi sẽ luôn cố tình tạo ra những hình ảnh Phương Anh và Trung ôm ấp lấy nhau, âu yếm nhau, trao nhau những cử chỉ yêu thương nhất và cùng nhau làm cái việc mà chỉ nhưng cặp đôi đang yêu, cặp vợ chồng mới làm.

Nhiều lúc tôi cũng tự hỏi việc này sẽ đưa mình đến đâu, người thì bảo sẽ tốt hơn, người thì bảo nó giống như đặt cuộc hôn nhân của mình lên bàn đỏ đen và kết quả tệ nhất là khi chính bàn tay mình đã tự nguyện đặt hạnh phúc của mình vào số mệnh của kẻ khác, những thứ mình yêu thương nhất sẽ bỏ đi và không thể tìm lại.

Tôi cẩn thận lật tấm chăn ra, ngồi dậy thật chậm rãi, cố gắng không để Phương Anh giật mình, nàng vẫn cuộn tròn, chiếc váy ngủ caro phủ nhẹ qua làn da của nàng.

Rèm cửa phòng vẫn chỉ hơi hé, tôi đứng dậy kéo nhẹ ra để cho ánh sáng mặt trời tràn vào nhiều hơn, nhưng tôi vẫn cố cẩn thận không để ánh sáng chiếu thẳng vào Phương Anh, tôi không muốn nàng thức giấc quá sớm, nàng sẽ còn một buổi tối khá là vất vả nữa. Tôi hít thở sâu, tận hưởng không khí buổi sáng sớm quyện với hương thơm của nước hoa xịt phòng Phương Anh mới khoe tôi tối qua.

Chiếc ghế trang điểm của Phương Anh ngổn ngang váy vóc, quần áo, nàng vẫn chưa quyết định được xem nên mặc gì cho buổi tối nay, tôi ngó nhìn xung quanh tìm chiếc áo ngực mới mà nàng bảo Trung mua cho nàng, nó đang nằm vương trên thành ghế. Tôi nhặt lên cầm thử, có thể cảm nhận rõ sự mềm mại mượt mà của nó trên ngón tay, đồ của phụ nữ lúc nào cũng thật tuyệt, tôi cố mường tượng ra xem ngực của Phương Anh sẽ phải cảm thấy như thế nào khi mặc cái áo này và cả cái Trung cảm nhận khi anh luồn tay, xoa bóp bầu ngực của Phương Anh…

Mới chỉ thế thôi tim tôi đã đập thình thịch. Cái cảm giác đấy lại chạy dọc cơ thể, nó không hẳn là cực khoái mà là thứ gì đó rất khác. Nó đau đớn nhưng lại đem lại sự hưng phấn khó tả.

Bất thình lình, cảm xúc của tôi chặn đứng lại bới tiếng chuông báo thức, tôi giật mình quay lại và thấy Phương Anh đã bắt đầu thức dậy, dụi mắt.

Tôi lao lại lên giường, nhìn chăm chăm vào vợ mình. Có thể thấy rằng chả có điều gì nào khác biệt về cô ấy cả, đối với Phương Anh mọi thứ đều diễn ra bình thường, cứ như điều hiển nhiên vậy, trong khi đối với tôi lại là cả một cuộc phiêu lưu vật vã. Nàng vén nhẹ những sợi còn vương trên khuôn mặt, đan tay vào mái tóc vẫn rối bù của mình.

“Vợ yêu dậy rồi à!” Tôi mỉm cười, vẫn chăm chú quan sát cô ấy.

“Anh làm gì mà dậy sớm vậy” nàng lật úp người lại trong khi hé mắt lên nhìn tôi.

Không thể kìm được, tôi hôn nhẹ lên môi Phương Anh, môi nàng mềm mại và ấm áp. “Hôm nay là ngày gì em biết không?” Tôi hỏi.

Nàng gật đầu nhè nhẹ. “Anh hóng đến thế cơ à. Vẫn thấy hạnh phúc với… với mọi thứ đấy chứ?” Nàng hé mắt và hỏi bởi cái giọng ngái ngủ nhưng rất chân thật.

Tôi mỉm cười lại với Phương Anh vẫn rất lo lắng để cố trấn an nàng.

“Ôi… đến giờ anh vẫn không thể tin được mọi chuyện đang diễn ra nhưng anh rất hạnh phúc.” Tôi nói trong khi vén tóc nàng qua mang tai rồi nắm lấy bàn tay của nàng. “Làm thế nào mà… em cảm thấy thế nào… bây giờ ý?”

“Em chả thấy gì… xong rồi thôi… chả như anh… hóng như hóng mẹ đi chợ về” nàng cười nhè nhẹ, hơi ngượng. Tôi mỉm cười và gật đầu khích lệ. “Còn hơn cả thế, anh không thể chịu được… ý anh là nó khác cực kỳ… không biết cách diễn tả… anh chỉ muốn biết em cảm thấy thế nào thôi…” Tôi vừa nói vừa tiếp tục lên môi Phương Anh, nàng cười mỉm chau mày nhìn tôi.

“Cảm giác ý à… vui lắm… vui vì Trung sắp đem em về làm vợ của anh ấy rồi” Nàng vừa nói vừa cố diễn tả vẻ mặt tự hào, “rồi em sẽ thật yêu thương anh ấy, sinh cho anh ấy thật nhiều đứa con…” vẻ thản nhiên hiện trên khuôn mặt.

Mắt tôi sáng lên, lồng ngực nghẹn ngào trong sự hưng phấn khi nghe nàng nói như vậy. Tôi biết là nàng đang đùa cợt nhưng một phần lại lăn tăn, không rõ nàng có thực sự bị cuốn và trò chơi này đến mức đấy không khi cố tình kích thích tôi như thế. Lời nói của nàng khiến hầu hết đàn ông sẽ thấy xúc phạm sâu sắc nhưng với tôi chỉ cảm thấy… vừa phải, nhưng tôi vẫn sợ… tôi sợ mình cảm nhận thấy chút tình yêu nào đó trong câu nói của nàng.

“Ơ… thế cơ à… muốn làm vợ Trung không?!” Tôi nói nhưng không giấu được sự phấn khích của mình.

“Chứ sao nữa, anh ấy muốn lấy em lắm rồi… muốn em sinh thật nhiều con cho anh ấy… riêng Trung á… bao nhiêu đứa em cũng chiều” nàng vẫn diễn với thái độ cực kỳ câng kiệu.

Một ý nghĩ thoáng qua tâm trí tôi.

“Em nói thế chỉ mỗi mục đích là kích thích anh thôi, phải không đấy?” Tôi hỏi dò. Phương Anh ngập ngừng trước khi trả lời.

“Cũng không hẳn đâu…”

Từ sâu thẳm trong tôi biết nàng vẫn đang đùa – trừ khi Phương Anh diễn quá giỏi. Liệu có ẩn ý gì không nhỉ? Liệu nàng đang cố nhắn nhủ cho tôi biết đây đang là cuộc đua giữa tôi và Trung và tôi không có cửa thắng… hay có khi chính Phương Anh nắm quyền quyết định hoàn toàn. Tôi cố ép mình suy nghĩ theo chiều hướng đó để rồi tự tủi thân… Cuck chính hiệu là đây chứ đâu.

Lúc này, Phương Anh đã ngóc dậy rồi ném vào tôi một cái nhìn mơ màng, chả có ý gì là dò xét xem phản ứng của tôi thế nào cả, ánh nắng len qua từng sợi tóc. Tôi phải lấy điện thoại để ghi lại khoảnh khắc này.

Cả ngày hôm đó trôi qua một cách êm đềm. Tầm chiều tối, gần đến giờ hẹn, tôi lại đưa con bé về nhà bà nội, viện ra đủ mọi lý do để nhờ bà trông hộ đến trưa ngày hôm sau. Bà nội tỏ ra hơi bực mình nhưng vẫn đành phải chịu. Quay về nhà…

Phương Anh giơ chiếc váy màu tím, xẻ lưng mà nàng muốn mặc cho tối nay và nhìn tôi.

“Anh thấy váy này thế nào?”

“Váy đâu mà sexy thế?”

“Em mới sắm… nhưng có vẻ hơi lồ lộ quá, mặc váy này thì em sẽ không mặc áo lót được, nhìn có lộ ra rõ không anh?”

“Lộ cái gì cơ?” Tôi hỏi và cố diễn vẻ ngây thơ nhưng không giấu được nụ cười.

Nàng lườm nhẹ tôi một cái rồi đang định quay vào buồng ngủ…

“Không mặc áo lót thì có miếng dán mà… nhưng mà để tạm đấy… ra đây ngồi cạnh anh đi đã” Tôi vừa nói vừa vỗ vỗ vào ghế sofa.

Phương Anh ngoái đầu lại, nàng nhìn tôi bằng đôi mắt to tròn, mái tóc theo quán tính phủ qua bờ vai nàng. Nhìn thấy Phương Anh mặc độc bộ đồ lót ren màu đen bất chợt khiến tôi bị kích thích, cố tình rướn người lên một chút để cho nàng nhìn thấy thấy tôi đang hưng phấn thế nào qua lớp quần đùi mỏng. Cảm nhận thấy tôi đang có ý đồ lạ, Phương Anh nhíu mày.

“Gì nữa? Sắp đến giờ rồi kia kìa, ngồi đấy mà nghịch với ngợm”

“Nhanh thôi mà… qua đây đi… đừng có để anh đè ra là lại mất thời gian hơn”

Nàng vứt chiếc váy ra giường, đến bên tôi ngồi, đầu nàng tựa vào vai tôi. Tôi luồn tay chơi đùa với bộ ngực của nàng nhưng nàng nhanh chóng gạt tay tôi ra “Lại nghịch, cái này của người khác rồi, ai cho nghịch”. Tôi bật cười và vội vòng tay ôm lấy eo của nàng kéo cơ thể nàng áp sát về phía tôi, tôi muốn cảm nhận ngực nàng tì chặt vào lồng ngực mình.

“Vợ xinh quá vợ ạ, cứ như càng ngày anh càng yêu vợ nhiều hơn ý” Tôi thì thầm vào tai Phương Anh.

“Thế, nhưng vẫn muốn cho vợ ngủ với người khác… à, chắc đang sợ Trung lấy mất em đi chứ gì”

Tôi gật đầu nhẹ.

“Thực ra thì cũng vui đấy nhưng em đến giờ vẫn chả hiểu sao anh lại thích như vậy”

“Nó là một loại khổ dâm em ạ. Này nhé Trung có thể gọi là một Alpha – male, kiểu như con đực đầu đàn, anh là beta – male thì là con đực cấp dưới mà chỉ con đầu đàn mới được giao phối, sinh con với con cái. Vì anh yêu em nên việc nhìn em quan hệ rồi lên đỉnh rồi chiều chuộng người ta, cái cảm giác ghen tị ức chế khi đấy, khác với những người khác, cơ thể anh nó lại kiểu tự chuyển hóa nó sang cảm giác hứng tình… phê lắm”

“Thế thì khác gì anh thích thị dâm đâu” Nàng tiếp lời…

“Nó cũng pha trộn cả cái đấy nữa… nói chung nó tổng hợp của nhiều thứ lắm… mỗi người một vẻ… kiểu của anh là… anh nói không được giận nhé… là em càng yêu Trung bao nhiêu anh càng hứng bấy nhiêu…”

“Chịu… càng nói càng khó hiểu…” nàng dường như chả chú ý lắm đến câu chuyện, ánh mắt nàng tập trung vào lọn tóc nàng đang vân vê trên ngón tay hơn.

“Ừ, khó hiểu mà… giải thích thì có mà đến sáng mai…”

“Em chỉ thấy nghịch nghịch vui vui vì có hàng mới thôi… nhưng em chả nghĩ em yêu được ai khác cả… em đang yêu anh mà…” Nàng vừa nói vừa thơm lên má tôi.

Tôi vừa vuốt ve bờ mông nàng “Anh biết chứ và anh cũng yêu vợ nhiều, chưa bao giờ anh nghi ngờ em một điều gì, kể cả lúc như này. Tin tưởng em tuyệt đối luôn”

“Nhỡ sau này, em đổi ý đi theo người khác thì sao”

“Anh tin là em biết đâu những thứ thuộc về em, ừ thì cho đi chơi, chơi gì thì chơi nhưng kết thúc cuộc vui chơi đó, em sẽ cần một nơi để quay về, để cảm thấy mình được bình yên. Anh luôn tin em biết đấy là đâu”

“Nhưng nhỡ đấy thì sao, nhỡ em cứ bảo đi với người khác mới là bình yên em muốn”

“Anh sẽ vẫn níu kéo, nhưng… nếu không thể, thì đấy là lựa chọn của em, ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc mà, anh sẽ không hận”

“Nhớ đấy nhé”

“Nhớ chứ! À, mà anh hỏi nhé… tí nữa em định dùng bao hay… uống thuốc…”

Chưa kịp trả lời, điện thoại của Phương Anh reo lên từ phòng ngủ. Nàng bật dậy vừa nhanh chân lao vào vừa nói với “Trung gọi này, chuẩn bị mà đi thôi anh”. Tôi thích cái cách nàng nói yêu tôi nhưng vẫn phấn khích và phớt lờ mình khi gặp Trung như thế này.

“Em đang chuẩn bị sắp xong rồi đây, đợi em tẹo… có, em nhớ rồi, em mang theo đây” Nàng thì thào trong điện thoại. Cúp máy, nàng quay về phía tôi… nàng lộng lẫy hơn bao giờ hết. “Đi thôi anh…”

Lần này, chúng tôi quyết định sẽ đến một hộp đêm trước, uống rượu, sau đó rồi mới về khách sạn. Trung chọn một địa điểm là một hộp đêm gần bờ hồ. Một lần nữa, tôi biết Trung sẽ chỉ đi vào nhưng nơi sành điệu bậc nhất Hà Nội, thực sự nhưng nơi như thế làm tôi lúng túng, tôi đã phải lên mạng search và nghiên cứu kỹ, tránh như hôm nọ. Chuẩn bị kỹ càng hơn, tôi nhờ Phương Anh chọn đồ, nàng sẽ rạch rồi hơn tôi nhiều, và tôi tin tưởng và mắt thẩm mỹ của Phương Anh, có thế tôi mới tự tin hơn được. Phương Anh quyết định lựa chọn chiếc váy màu tím, nàng vẫn như thường lệ rất quyến rũ.

Chúng tôi đưa nhau ra xe và phi như bay đến điểm hẹn, mọi thứ cảm xúc lại lần lượt ùa về, lo lắng, phấn khích, hoài nghi, dục vọng. Lần này ít ra vẫn còn có chút gì đó phấn chấn hơn vì tôi biết chắc chắn điều gì đang đợi chờ mình và tôi đã có sự chuẩn bị. Cảm thấy lo âu hơn về Phương Anh, tôi liếc sang nhìn cô ấy, nàng không có vẻ gì là lo âu như buổi đầu tiên, nàng ngồi đó, ngắm nhìn dòng xe chạy ngược xuôi, nàng cũng chả tỏ ra vội vã vì ít ra đây cũng là lần thứ hai của nàng rồi. Tôi chuyển hướng nhìn vào ngực của Phương Anh, như đã nói trước đó, do không hợp với kiểu váy này nên nàng sẽ không mặc áo lót, không cả dùng miếng dán ngực nữa. Nói kỹ hơn về chiếc váy này, nó được thiết kế với nhưng sợi dây mảnh, nhỏ vòng qua cổ, phía sau lưng được xẻ xuống đến phần eo của nàng nhưng không quá sâu. Từ góc này này tôi có thể dễ dàng nhìn thấy độ nảy nở của ngực nàng, núm vú cô ấy lộ mờ mờ qua lớp vải, tôi đoán chính sự ma sát mềm mại của lớp vải lót phía trong phần nào làm nàng bị kích thích nhẹ nên việc đầu vú cứng lên là chuyện đương nhiên. Tôi thầm nghĩ Trung sẽ dễ dàng nhìn thấy núm vú của nàng thôi, anh ấy sẽ rất dễ bị kích thích, đôi tay anh sẽ muốn luồn vào bên trong để khám phá. Thấy nàng không để ý, tôi đưa tay vén lớp váy, đặt tay lên đùi cô ấy và bắt đầu vuốt ve nhẹ nhàng. Nàng nắm lấy tay tôi và thở dài.

“Lại giống như hôm trước anh nhỉ? Anh có thấy vậy không?” Nàng quay sang, đưa tay xoa lên đầu tôi.

“Ừ, nhưng anh thấy thích lắm, miễn là đừng đuổi anh ra như lần trước là được.”

Nàng cười mỉm “Không đâu anh!”

Tôi dừng xe ngay trước ở cửa hầm tòa nhà, do Phương Anh đã điện thoại cho Trung trước, anh đã đứng đợi sẵn để đón. Tôi tấp sát vào lề “Em xuống trước đi với Trung đi, anh phi xe xuống hầm rồi lên sau”

Nàng gỡ dây an toàn, vươn người sang và hôn tôi “Xong lên nhanh với em nhé”.

Trung chạy đến mở cửa xe cho Phương Anh, dìu nàng bước xuống. Hai người chào hỏi dăm ba câu, Trung ngó vào trong nháy mắt với tôi rồi cầm tay Phương Anh bước đi, anh ấy kéo nàng sát vào người anh, họ tựa vào nhau đi trong cái se se lạnh. Tôi cố nán lại một chút để quan sát dáng đi của Phương Anh, nàng quá đỗi sexy trong làn váy đó, từ đây tôi thấy rõ nàng đánh hông nhè nhẹ sang hai bên, chả khác gì người mẫu cả. Đợi Trung dẫn Phương Anh đi khuất tầm mắt, tôi cua xe ngược lại, vì không muốn vào hầm ngay mà cố tình lái xe vòng vòng qua các con phố. Tôi muốn họ dành thời gian bên nhau mà không có sự xuất hiện của tôi nhiều hơn, cái cảm giác này lâng lâng khó tả, bụng tôi nhộn nhạo lên nhưng dễ chịu lắm, cái cảm giác bị cô đơn, bị bỏ rơi trong khi vợ thì đang vui vẻ bên người tình khó có ai diễn tả được. Tôi tính chỉ vào trong khi họ đã ngà ngà say, sự xuất hiện của tôi cũng sẽ chỉ mờ nhạt mà thôi, cũng đỡ, mình cũng chả hợp với những nơi như thế, vào xong chả biết làm cái gì.

Lượn lờ lòng vòng qua các con phố, ngắm nghía dòng người nhộn nhịp, bật một vài bản nhạc buồn buồn cho thêm phần tâm trạng. Tôi cần như thế, tôi cần chuẩn bị thật tốt để tối nay, không chỉ có Trung với Phương Anh mà cả tôi cũng phải đạt được sự cực khoái. Tiện đường ghé vào một tiệm thuốc, mua sẵn một hộp bao cao su và một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp. Có còn hơn không. Biết đâu hôm nay có tôi, nàng thấy yên tâm, lại chơi lớn. Ôi, nghĩ đến cảnh dương vật của Trung giật giật, bơm những dòng tinh trùng đặc quánh của anh vào bên trong của Phương Anh lại làm cơ thể tôi ngây ngất.

Có lẽ mãi chưa thấy tôi lên, Phương Anh gọi điện. Nói dối là mình phải tìm chỗ đỗ, tôi hẹn 15 phút nữa sẽ có mặt trên đó với nàng.

Đỗ xe ngay ngắn dưới hầm tòa nhà, tôi bước thật chậm vào thang máy, len lỏi qua các đôi bạn trẻ đang vội vã, có lẽ đang đến muộn giờ chiếu phim, CGV cũng được đặt trên tầng 5 của tòa nhà mà ngay sát cạnh hộp đêm. Từ tầng 1 đến tầng 4 là khu mua sắm, người người nườm nượp kéo nhau vào đó ngắm nghía, chỉ chỏ. Chủ yếu là các shop ở đây bày bán các thương hiệu lớn toàn đồ xa xỉ, cỡ chỉ có những người hàng ngày kiếm cả trăm triệu với một cái búng tay mới đủ khả năng mua. Còn những người như tôi chắc có lẽ chỉ có thể đứng nhìn, chẹp miệng, biết đâu một ngày… Nghe đâu ông chủ của tòa nhà là một trong những đại gia có tiếng, cô con dâu của gia đình cũng là một nhân vật công chúng tầm cỡ.

Tôi sử dụng thang cuốn, vòng vèo một lúc thì cũng đứng trước cửa hộp đêm, tôi hít một hơi thật sâu rồi bước vào.

Tiếng nhạc xập xình, ánh đèn lấp lóe, chủ yếu người ở đây tầm tuổi tôi hoặc trẻ hơn, ai cũng vận quần áo bóng bẩy nhất có thể để có thể gây một chút ấn tượng nào đó với người xung quanh, đặc biệt phải nói đến các cô gái, không biết có phải do ánh đèn nhấp nhóe khiến mọi thứ bị biến ảo hay không nhưng thực sự ai cũng rất xinh đẹp, sang chảnh và sexy, có thể có một vài tiểu thư nhà giàu nào đó vào đây xả stress cũng có thể có một vài người mẫu đang trong quá trình tìm kiếm sugar daddy cho mình. Ước gì hồi chưa vợ mà có tiền nhỉ, vào đây lựa một cô gái để vui vẻ cả đêm. Người giàu sướng thật, muốn gì cũng có.

Phải mất một lúc loanh quanh tôi mới có thể định vị được khu của Trung và Phương Anh đang ngồi. Từ xa, thấy nàng và Trung đang trò chuyện với một vài người lạ mặt nữa, họ cười đùa khá vui vẻ. Những người kia cũng trạc tuổi Trung, lướt qua diện mạo tôi đoán họ cũng là nhưng doanh nhân thành đạt, có tiền.

Thấy tôi bước đến, Trung liền bước tới khoác vai tôi, dẫn tôi ra giới thiệu với 4 người đàn ông. Những người này, ai cũng đều có vẻ bề ngoài nổi bật giống như Trung, tuy rằng không lịch lãm như anh. Họ đang hét vào tai nhau trong tiếng nhạc xập xình.

“Giới thiệu với anh em, đây là chồng của Phương Anh… cô nàng xinh đẹp anh em vừa mới gặp đây, còn giới thiệu với em đây là anh Dũng, anh Nghĩa, anh Vũ và anh Minh, tất cả đều là bạn thân của anh cả, tự nhiên nhé”

Tôi hơi bất ngờ khi Trung giới thiệu tôi là chồng của Phương Anh, liệu họ có biết gì về…

Bất ngờ, Trung thì thầm vào tai tôi: “Cho em biết nhé, mọi người đều rất ăn chơi, những trò cuckold họ biết hết và đã rất nhiều tổ chức buổi some, swing rồi, em cứ tự nhiên không có gì phải ngại cả nhé… đây này, ông Nghĩa kia kìa, giống em, sẵn sàng vung tiền cho vợ đi chơi cả tháng trời với người tình luôn… nói chung cứ vô tư đi… chơi nói chuyện thoải mái”

“Ok anh…” Tôi vẫn hơi chút ngập ngừng.

Trung túm lấy một cô gái nhân viên, yêu cầu rót rượu một lượt cho bàn của chúng tôi. Trong lúc chờ đợi, tôi quan sát Phương Anh, nàng đang tựa sát vào Trung để có thể nghe được anh nói, đưa một tay Trung vòng ra sau lưng, ôm chặt lấy eo của Phương Anh. Chiếc váy xẻ lưng này khiến cho Trung sẽ có rất nhiều cơ hội để chạm vào làn da trần của Phương Anh một cách kín đáo hơn khi họ nói chuyện. Bên cạnh là Minh, anh ấy là người đứng ngay sát cạnh Phương Anh, chốc chốc lại quay sang cười cười nói nói gì đó với nàng, tay Minh đặt nhẹ lên vai Phương Anh, nàng cũng đáp trả bằng nụ cười rạng rỡ.

Tôi quyết định với lấy chén rượu của mình, mời mọi người…

“Em xin phép mời các anh một ly chào bàn nhé” Tôi cố gắng nói thật to.

Trung, Phương Anh và mấy người bàn kia cũng nhấc chén rượu lên, chào mừng tôi nhập cuộc vui. Trong lúc hơi vươn người ra phía trước để cụng ly, tôi liếc sang Phương Anh, mặc dù do ánh đèn khá khó nhìn nhưng vẫn có thể nhận ra Phương Anh đang ngà ngà rồi, cơ thể nàng đung đưa theo nhạc một cách vô thức. Lúc đấy nàng đang mải cười, đùa với Minh nhưng khi chạm vào ánh mắt của tôi, nàng như kiểu nhận ra là còn tôi – chồng nàng đang đứng ngay cạnh đây, quan sát nàng nãy giờ, có một chút ngượng ngùng thoáng qua.

“Ok… ok… chào mừng… hết đi hết đi… nhé… zoooo” cả bàn cùng đồng thanh.

Nốc cạn chén rượu, Trung lại quay trở lại việc thì thầm với Phương Anh, môi anh chạm sát má của cô ấy, thỉnh thoảng còn thơm nhẹ nữa. Thật sự rất thân mật. Họ thì thầm gì đó với nhau tôi không thể nghe rõ được, chỉ biết Phương Anh tinh nghịch vỗ vào cánh tay của Trung “Thôi đi, đừng có bậy thế”. Chắc chỉ có mỗi tôi là ít nói chuyện nhất, một phần cũng vì ngại ngùng và không gian quá ồn ào, ba người bạn của Trung cũng chả chú ý gì đến tôi, họ đang mải đùa cợt với nhưng cô gái phục vụ.

Chợt nhận ra tôi khá cô lập với mọi người, Phương Anh rời vòng tay của Trung, lách qua anh, tiến đến cầm lấy tay và kéo tôi ra vị trí gần với bục của anh chàng DJ. Nàng bắt đầu nhún nhảy theo nhạc, hai tay nàng quàng lên cổ, tôi cũng theo phản xạ kéo nàng sát vào người mình, ngực của nàng phập phồng ép lấy ngực tôi, hơi thở của Phương Anh phả vào tai tôi nồng ấm…

“Anh có ổn không đấy? Cứ đứng chơi vơi một mình vậy?”

“Anh ổn mà, gặp toàn người lạ lại trong đây ồn ào như này… khó nói chuyện thôi”

“Thấy xung quanh em toàn đàn ông thế không ghen à?”

“Còn hỏi nữa, em biết rồi còn gì”

“Cũng lâu lâu rồi em mới đi chơi vui như thế này, có khi kiếm dịp nào hai vợ chồng rảnh rảnh, rủ đôi nhà Tùng, nhà Dương đi nhé”

“Ừ, vợ muốn gì cũng được, em vui là anh thích rồi”

Phương Anh vít tôi xuống và hôn lên môi, mắt nàng nhắm nghiền, nàng đưa lưỡi sang, tôi há miệng đón lấy, cuốn chặt và mút lấy lưỡi của nàng. Phê quá, hơi thở của nàng nóng ấm, lưỡi nàng ướt và mềm quá. Không gian tuy chật chội, nhưng dường như chả ai chú ý đến việc chúng tôi đang làm cả, họ nhảy nhót, đung đưa theo tiếng nhạc. Vừa nhảy vừa hò reo.

Chúng tôi buông đôi môi nhau ra, nhìn sâu vào ánh mắt của nhau rồi ghì chặt. Tôi đánh mắt về phía Trung và mấy người bạn, bốn người kia vẫn mải trò chuyện… nhưng Trung thì không… anh đứng đó… theo dõi chúng tôi… cười mỉm.

“Quay trở lại bàn thôi, chỗ này nóng quá” Nàng vừa nói vừa lấy tay quệt đi những giọt mồ môi trên trán, nàng lau cho cả tôi nữa.

“Nhạc ở đây hay chứ hả?” Trung hỏi…

“Vâng…” Nàng vẫn vừa nói vừa nhún nhảy…

“Ơ mà cũng bắt đầu muộn rồi đấy… mình chuẩn bị đi được rồi”

Lúc này Phương Anh cũng đã thấm mệt bởi rượu và tiếng nhạc lớn. Nàng gật đầu.

Ba chúng tôi uống thêm một chén rượu chào tạm biệt mấy người bạn của Trung. Tôi bắt tay từng người, Phương Anh tiến đến ôm nhẹ mỗi người một cái.

“Hẹn các anh lần sau nhé, hôm nay vui quá…” Nàng vừa nói vừa có dấu hiệu đứng không vững. Tôi toan đưa tay ra đỡ thì từ đằng sau, cánh tay rắn chắc của Trung đã vươn tới, đón lấy Phương Anh, anh dắt tay nàng đi ra cửa. Lúc này thang máy đã nhưng hoạt động, chúng tôi phải sử dụng thang cuốn, Phương Anh tựa sát vào vai Trung, họ vẫn tiếp tục nói chuyện, thỉnh thoảng nàng còn dụi dụi mắt vào đó.

Xuống đến hầm gửi xe, khi chưa biết phải xử lý thế nào, Trung đã quay lại và đưa cho tôi chìa khóa xe của anh.

“Xe em cứ để ở đây đi, đi một xe của anh thôi cho đỡ lách cách, em lái nhé”

“Ok anh”

Tôi rảo bước ra phía xe của Trung, hai người bọn họ đi chậm hơn, tụt lại phía sau. Đến vị trí đỗ, bấm mở khóa, tôi quay lại, lúc này Trung vừa rời khỏi môi của Phương Anh, có vẻ họ vừa trao nhau một nụ hôn, ngay sau lưng tôi. Thật sự, họ cứ lén lút như này lại càng khiến tim tôi đập loạn xạ hơn. Trung dìu Phương Anh vào ghế phía sau. Tôi vòng ra ghế trước, đánh xe ra khỏi hầm, đi theo sự chỉ dẫn của Trung. Qua gương chiếu hậu… tôi liếc thấy Trung và Phương Anh đang hôn nhau.

Trời đụ, họ đang hôn nhau đắm đuối, không giống như lúc trước, lần này nhiệt hơn trước rất nhiều, như muốn ăn tươi nuốt sống môi của nhau vậy. Phải cố gắng lắm tôi mới có thể tập trung vào việc lái xe. Dù không ngoái lại nhìn, nhưng dựa vào chuyển động của cơ thể, có thể tưởng tượng hai người đang quấn vào nhau, mặc cho tiếng xe cộ bên ngoài vẫn lọt vào buồng lái, tôi cố căng tai nghe được tiếng rên rỉ của Phương Anh. Nứng, thằng nhỏ bắt đầu cương lên.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x