Chinh phục gái đẹp - Chương 8

Chương 92

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

– Tốt rồi… Lâm bí thư, giao tiếp công tác cũng chỉ có vậy, chúc cô may mắn nhé.
Trần Bỉnh Thái khép lại máy vi tính xách tay của mình, tựa như là rất nhẹ nhàng…

– Cảm ơn Trần bí thư, tôi tiễn anh đi.

Lâm Xuân Hiểu đứng lên nói ra.

Trần Bính Thái cười cười đứng lên nhìn chung quanh, lúc sắp ra cửa đột nhiên đứng lại, quay người đối với Lâm Xuân Hiểu nói ra:

– Lâm bí thư, cô đối với Đinh Trường Sinh có quen biết không?

– Ồ? Sao vậy? Cũng có thể nói là quen thuộc, chúng ta đều là từ thành phố Bạch Sơn tới, Trần bí thư, có phải là có chuyện gì muốn nói?

Lâm Xuân Hiểu sững sờ, chợt như là hiểu ý tứ của Trần Bỉnh Thái.

– Ai… hắn khó mà cùng nhau làm cộng sự, tôi không biết về sau sẽ như thế nào, lúc Thạch bí thư chưa đi, hắn tại Hồ Châu ngang ngược kiêu ngạo vô cùng, không để bất luận ai vào mắt, nhưng bây giờ Thạch bí thư đi rồi, hắn có chút ít co vòi lại, cho nên tôi khuyên cô vẫn cẩn thận một chút thì tốt hơn.

Trần Bỉnh Thái nói xong câu đó, lại cảm thấy đánh giá Đinh Trường Sinh như vậy là còn quá nhẹ, nhìn ra cửa một chú, lại đi đến bên cạnh Lâm Xuân, nhỏ giọng nói ra:

– Hắn giờ giống như chó điên vậy, gặp ai cắn nấy…

– Ha ha… điều này tôi biết rồi… À… Trần bí thư, Đinh Trường Sinh còn có một ngoại hiệu là Đinh Nhị Cẩu ông có biết không?

– Đinh Nhị Cẩu? Chưa nghe nói qua, bất quá khoan hãy nói, rất phù hợp với tính cách của hắn.

Trần Bỉnh Thái nói xong cười ha ha rồi kéo cửa đi ra.

– Lâm bí thư, thôi khỏi tiễn, tôi đi trước, ngày khác gặp lại.

Trần Bỉnh Thái ngược lại nhìn thấy rất ung dung…

Trần Bỉnh Thái sở dĩ nhắc nhở Lâm Xuân Hiểu như vậy, một là bởi vì ông không biết giữa Đinh Trường Sinh cùng Lâm Xuân Hiểu có ân oán, hai là cũng vì xu nịnh Lâm Xuân Hiểu, bởi vì Trần Bỉnh Thái đã sớm biết Lâm Xuân Hiểu này là ái tướng tâm phúc của La Bàn Hạ, thậm chí còn cho là Lâm Xuân Hiểu đã nằm dưới háng của La Bàn Hạ, chứ làm gì mà lãnh đạo đi tới đâu, thì Lâm Xuân Hiểu cùng đi tới đó, trong khi không có thân thích họ hàng gì, đánh chết cũng không ai tin là không có gì…

La Hương Nguyệt nhìn thấy Trần Bỉnh Thái đi rồi, thì lách người tiến vào phòng làm việc của Lâm Xuân Hiểu.

– Đã bàn giao xong rồi hả chị?

– Ừ, khu đang phát triển thật đúng là một cục diện rối rắm, hiện tại ngoại trừ Đinh Trường Sinh lấy được từ thành phố một khoảng trăm vạn nguyên tiền, mua xe bỏ ra mất hết mấy trăm ngàn, hiện tại trương mục tiền còn lại rất có hạn, xem ra cuộc sống của chúng ta không dễ chịu rồi, bất quá hy vọng cuộc sống như thế này sẽ không quá lâu…

Lâm Xuân Hiểu lại nghĩ tới tại văn phòng La bí thư, Đinh Trường Sinh thổi ra một tỷ nguyên tiền đầu tư, nàng có chút hưng phấn.

– Úi trời. Chị của em, cái miệng của Đinh Trường Sinh chỉ là nói cho có, bộ chị quả thật tin tưởng hắn nói chuyện đầu tư đó à?

La Hương Nguyệt đã vừa bực mình vừa buồn cười hỏi.

– Cái này là chính bản thân hắn tự lập quân lệnh, đến lúc kết thúc thời gian mà không thành, thì hắn còn có mặt mũi nào mà ở lại tại khu đang phát triển nữa hả?

Lâm Xuân Hiểu liếc La Hương Nguyệt nói ra.

– Ai… không biết các người đang suy nghĩ cái gì, lúc đó em ngồi xe của Đinh Trường Sinh, trên đường hắn nói với em không ít sự tình, trong đó có một sự tình rất trọng yếu, hắn nhờ em chuyển lời cho em…

Nghe xong La Hương Nguyệt nói lại…

Lâm Xuân Hiểu thật lâu không nói gì.

– Hương Nguyệt… em đối với lời nói của hắn, thì ý của lời này là thật hay là giả? Có độ tin cậy cao không?

Lâm Xuân Hiểu hỏi.

– Dù sao cũng đã lâu không gặp hắn, cho nên lời này, em chỉ tin một nửa, tiểu tử này, hiện tại quỷ vô cùng, so với lúc còn ở huyện Hải Dương thì quỷ hơn nhiều, cũng không biết là học được từ ai, bây giờ lúc nói chuyện với hắn thì em chỉ tin có một nửa, có đôi khi còn cảm thấy tin ít hơn một nửa đấy…

– Ặc… em nói như vậy không hợp với thói thường của em sao?

– Ha ha… đúng rồi, vừa rồi lúc chị cùng Trần Bỉnh Thái bàn giao, em nhìn thấy Đường phó chủ nhiệm phòng tổ chức cán bộ ngồi tại trong văn phòng Đinh Trường Sinh rất lâu, hơn nữa Đinh Trường Sinh còn đem nàng tiễn đưa xuống tận dưới lầu đây này.

La Hương Nguyệt trừng mắt, tựa như là phát hiện được chuyện rất động trời vậy.

– Hả? Đường chủ nhiệm đã đi rồi sao?

– Đúng vậy, đi rồi…

– Um… bận bàn giao, nên chậm trễ tiễn đưa Đường phó chủ nhiệm rồi.

Lâm Xuân Hiểu nói.

– Có sao đâu, đã có Đinh Trường Sinh tiễn đưa là được rồi.

– Em không biết, Đường Linh Linh bây giờ là phó chủ nhiệm, nhưng trước đó chủ nhiệm Cố Thanh Sơn cùng với bí thư Thạch Ái Quốc đã đề nghị lên tỉnh đề cử cho nàng làm chủ nhiệm phòng tổ chức cán bộ, điều này nói lên cái gì? Điều này nói rõ cái Đường phó chủ nhiệm này rất có môn đạo, hơn nữa nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, cho dù là nàng không đảm đương được chức vụ chủ nhiệm tổ chức cán bộ thành phố, thì trong ban thường vụ phó chủ nhiệm cũng là trong tay của nàng, em chờ xem sẽ biết.

Lâm Xuân Hiểu cau mày nói.

– Trách không được Đinh Trường Sinh bưng bợ nàng nhanh như vậy?

La Hương Nguyệt thầm nói.

– Đinh Trường Sinh cùng nàng quen thuộc đó là điều đương nhiên, Cố Thanh Sơn là thấy của Đường phó chủ nhiệm, mà Cố Thanh Sơn lại là cha nuôi của Đinh Trường Sinh, tuy Cố Thanh Sơn chết rồi, nhưng cái tình cảm đó vẫn còn, em minh bạch chưa?

– Ai… Đinh Trường Sinh này, đến đây một thời gian, tích lũy được nhân mạch cũng thật là đáng sợ ah.

Lâm Xuân Hiểu nghe La Hương Nguyệt nói như vậy, không có lên tiếng, một hồi sau chợt nhớ nói ra:

– Triệu tập thành viên ban ngành, chúng ta họp…

Thật ra thì Lâm Xuân Hiểu vừa tới, tất cả mọi người không nhận ra Lâm bí thư mới tới là ai, cái hội nghị này là do Đinh Trường Sinh chủ động đề nghị họp, sau đó hắn để cho Lâm Xuân Hiểu phát biểu, thì mọi người liền đều biết nàng là bí thư mới tới, về sau công việc bắt đầu khai triển mở rộng như thế nào là do bí thư làm, còn Đinh Trường Sinh thì sẽ ra vẻ mình cái gì cũng không biết…

La Hương Nguyệt thông báo cho Trương Minh Thụy phòng làm việc nói Lâm bí thư muốn họp, vì vậy rất nhanh mọi người đến ngay trong phòng ngồi xon.

– Bắt đầu đi.

Lúc La Hương Nguyệt cùng Lâm Xuân Hiểu tiến đến, cũng ngồi xuống bàn, Đinh Trường Sinh nhìn thoáng qua Lâm Xuân Hiểu, sau đó nói…

Lâm Xuân Hiểu gật đầu, không nói gì.

– Mời Lâm bí thư phát biểu.

Đinh Trường Sinh liền một câu như vậy xem như là đã xong, không có mở đầu, không có giới thiệu, không có nói nhảm.

Lâm Xuân Hiểu cũng là sững sờ, đây là chủ trì hội nghị sao? Đây không phải làm cho người ta khó chịu nổi sao? Ít nhất thì hắn cũng phải giới thiệu qua một chút… thì mình mới dễ dàng tiếp nối để phát biểu, Đinh Trường Sinh làm vậy khiến cho Lâm Xuân Hiểu rất là căm tức, nhưng ngay lúc bây giờ không thể xé mở mặt, nếu như bí thư và chủ nhiệm ngay tại lễ ra mắt đầu tiên liền xé mở mặt, như vậy thì lộ ra trình độ của mình quá thấp hơn nữa sẽ cho mọi người lầm tưởng cho mình là một người đàn bà không tốt chung đụng giao tiếp…

Hồ Giai Giai ngồi tại bên cạnh Đinh Trường Sinh, chậm rãi viết một câu trên giấy đưa cho Đinh Trường Sinh:

“Em thật là trâu bò…”

– Được rồi, tôi có vài lời muốn phát biểu cùng mọi người, đầu tiên là do Đinh chủ nhiệm không có giới thiệu tôi, cho nên trước tôi tự giới thiệu mình, tôi tên gọi là Lâm Xuân Hiểu, là người thành phố Bạch Sơn, trước khi tới đây tôi là bí thư huyện ủy Hải Dương của thành phố Bạch Sơn…

Đinh Trường Sinh nghe Lâm Xuân Hiểu nói như vậy, nhíu mày, cũng không quản tới.

– Sau khi tự giới thiệu xong, tôi muốn thông báo về một vấn đề công tác của khu khai phát mà vừa rồi khi tôi họp cùng Đinh chủ nhiệm, tôi mới biết được khu đang phát triển chúng ta trong cuối năm vừa rồi là chế định kế hoạch trong năm nay chiêu thương dẫn tư là một tỷ nguyên tiền, tôi không biết cái kế hoạch này là dựa vào đâu mà chế định ra như vậy? Là kết hợp với thành tích năm ngoái mà suy đoán ra để làm, hay là nhìn thấy khu đang phát triển của các nơi khác, người ta chiêu thương dẫn tư ào ạt rầm rộ, nên cũng muốn chế định ra một cái mục tiêu to lớn để tự khích lệ mình đây này?

Lâm Xuân Hiểu nhìn xem xuống phía dưới mọi người đang xì xào bàn tán không ít, thì nàng biết rõ rất nhiều người trong khu đang phát triển này, đối với cái mục tiêu một tỷ nguyên tiền này chẳng biết gì cả, nên lúc này đang phản ứng, bởi vì người lập ra mục tiêu càng lớn, thì có nghĩa là từng công nhân viên chức trên vai gánh vác trách nhiệm càng nặng, cho nên tuy Đinh Trường Sinh nói với nàng bảo đảm cái mục tiêu này phải thực hiện được, nhưng Lâm Xuân Hiểu vẫn là lựa chọn đột phá để nói ra cho rõ ràng, bởi vì nàng biết rõ, hiện tại mà nói, nếu muốn dùng thủ đoạn để đả kích Đinh Trường Sinh cơ hồ chưa có, bởi vì chính nàng đối với nơi này chưa quen thuộc, cho nên phải tìm một cớ thích hợp, để có thể đem Đinh Trường Sinh dễ dàng kéo vào vào sự việc.

Như vậy thì chỉ có Đinh Trường Sinh tự mình lập ra cái mục tiêu một tỷ nguyên tiền này, nhưng lúc nàng nói đến đây, thì quay đầu nhìn thoáng qua Đinh Trường Sinh, phát hiện Đinh Trường Sinh đang ghi trên sổ tay cái gì đó, mà chẳng hề có chú ý tới Lâm Xuân Hiểu đang nói cái gì, giống như cái mục tiêu một tỉ này cùng hắn không hề có một chút quan hệ nào vậy.

– Nhưng bây giờ, năm nay đã trôi qua năm tháng, thời gian còn lại cũng chỉ còn bảy tháng, theo tôi được biết, chúng ta bây giờ tổng cộng chiêu tư chỉ được có 1000 vạn, như vậy còn thiếu lại đến 99% mục tiêu, vậy thì chúng ta sẽ hoàn thành mục tiêu như thế này đây? Mọi người có nghĩ tới chưa?

Lâm Xuân Hiểu hỏi.

Phía dưới không có người lên tiếng, cơ bản chẳng khác nào là tịt ngòi, ủng hộ cũng không có, đương nhiên, ngay cả một lời phản ứng cũng không có.

Đinh Trường Sinh ghi tại trên quyển sổ chữ chỉ có hai chữ rất lớn, lúc này thấy không ai lên tiếng, Lâm Xuân Hiểu nhìn thoáng qua Đinh Trường Sinh liếc qua sổ tay của Đinh Trường Sinh, thấy viết hai chữ: “Cứt chó…”

Không biết vì sao, Lâm Xuân Hiểu sắc mặt thoáng cái liền đỏ lên, nàng cho rằng Đinh Trường Sinh đây là đang mắng chửi nàng, nhưng những người phía dưới không biết đáy ngọn nguồn chuyện gì đang xảy ra, như thế nào bí thư vừa nhìn thoáng qua chủ nhiệm thì khuôn mặt xinh đẹp của nàng lại biến hóa ửng đỏ lên lớn như vậy? Chẳng lẽ là…

– Được rồi, phía dưới tan họp đi, mọi người hãy suy nghĩ thật kỹ, kế tiếp chúng ta nên làm cái gì bây giờ để hoàn thành mục tiêu một tỷ nguyên tiền kia, mỗi người phải làm báo cáo hoặc là đề nghị rồi nộp lên cho văn phòng, tôi sẽ lần lượt trao đổi với từng người.

Lâm Xuân Hiểu không hổ là có nhiều kinh nghiệm lão luyện, lập tức liền ổn định tình hình lại, trước tiên đem hội nghị giải tán, sau đó mới nói đến những thứ khác.

– Tất cả lãnh đạo ban ngành đều lưu lại, chúng ta tiếp tục cuộc họp.

Lâm Xuân Hiểu nói tiếp.

Bên dưới giải tán lập tức, chỉ lưu lại ở bên trong mấy người cầm đầu khu đang phát triển, nói là họp lãnh đạo ban ngành, nhưng ngoại trừ bí thư và chủ nhiệm, những người còn lại chỉ là con rối…

Lâm Xuân Hiểu ngồi ở đầu bàn, còn Đinh Trường Sinh thì tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, nhưng là không biết là trùng hợp hay là Hồ Giai Giai cố ý, nàng lại ngồi ở bên cạnh của Đinh Trường Sinh.

– Đinh chủ nhiệm, chúng ta bây giờ bàn về nhân sự chủ nhiệm văn phòng làm việc đi…

– Được…

Đinh Trường Sinh chỉ đáp ngắn gọn…

– La Hương Nguyệt đã từng đảm nhiệm làm chủ nhiệm văn phòng huyện ủy, tôi cảm thấy cô ấy có thể đảm nhiệm chức vụ chủ nhiệm văn phòng làm việc khu đang phát triển, Đinh chủ nhiệm thấy thế nào?

Lâm Xuân Hiểu cũng là thẳng thắn, không cần phải vòng vo.

– Rất tốt… tôi đồng ý, nhưng có đồng chí Trương Minh Thụy thì từ khi tôi đến khu đang phát triển nhận công tác đến nay, thì làm công việc giống như là chủ nhiệm văn phòng, chỉ là tư lịch không có kinh nghiệm nhiều như đồng chí La Hương Nguyệt, nhưng tôi cho rằng đồng chí Trương Minh Thụy có thể giúp đỡ La Hương Nguyệt xử lý tốt hơn công việc thường ngày của khu khai phát, vì thế tôi đề nghỉ để cho đồng chí Trương Minh Thụy làm phó chủ nhiệm a.

Đinh Trường Sinh không biểu lộ nói…

– Được, tôi đồng ý, còn có ai có ý kiến khác không?

Lâm Xuân Hiểu hỏi.

– Lâm bí thư, tôi có ý kiến…

Vốn tưởng rằng chuyện này cứ như vậy là định đoạt xong rồi, nhưng một câu nói khách sáo của Lâm Xuân Hiểu lại đưa tới một ý kiến bất đồng, người lên tiếng chính là phó chủ nhiệm khu khai phát Trần Khánh Long.

– Ồ? Phó chủ nhiệm Trần? Anh có ý kiến gì khác?

Lâm Xuân Hiểu không biết gã này lai lịch thế nào, nên lúc nàng hỏi thì cũng không có hảo ý, nàng không biết gã này xông tới phía mình hay là xông về phía Đinh Trường Sinh, cho nên cũng rất cẩn thận, lúc này là địch hay là bạn khó mà phân biệt…

– Đối với việc đồng chí La Hương Nguyệt đảm nhiệm chủ nhiệm văn phòng làm việc khu đang phát triển thì tôi không có ý kiến gì cả, nhưng còn Trương Minh Thụy, tuy rằng làm việc không tệ, nhưng tư lịch thì thiếu, Trương Minh Thụy cũng vừa mới tốt nghiệp, ở văn phòng làm việc chỉ làm những việc lặt vặt, tôi lo lắng là có thể không đảm nhiệm nổi công việc này.

Trần Khánh Long làm như là suy tính lo lắng đến tiền đồ vận mệnh của khu đang phát triển nói ra.

Lâm Xuân Hiểu trong nội tâm kinh hỉ, nàng mới vừa rồi còn cho rằng Đinh Trường Sinh đã đem khu đang phát triển tạo dựng được mối quan hệ bền chắc như thép với mọi người, còn mình thì chỉ có một La Hương Nguyệt cùng nhau, xem ra thì cũng không phải là như vậy.

Tuy Trần Khánh Long nói như vậy, nhưng nàng lại không thể đồng ý ngay với lời nói của Trần Khánh Long, đây đang là một cuộc giao dịch với rằng Đinh Trường Sinh, mình không thể phá hư quy củ, Trần Khánh Long đã nói như vậy, thì mình sẽ mượn đề tài để nói chuyện của mình một chút, để cũng không phụ một phen ý tốt của Trần Khánh long, cho dù là không thể đem Trương Minh Thụy triệt hạ, nhưng trận họng Đinh Trường Sinh một chút cũng là rất thú vị.

– Đinh chủ nhiệm… tôi đối với Trương Minh Thụy thì không hiểu rõ lắm, cho nên không biết phó chủ nhiệm Trần nói có đúng như vậy không?

Lâm Xuân Hiểu đá quả bóng qua chỗ của Đinh Trường Sinh.

Đinh Trường Sinh lúc này vẫn còn đang nhìn vào hai chữ “cứt chó” kia, căn bản không đem lời nói của Trần Khánh Long coi vào đâu, đây đối với Trần Khánh Long là một sự coi thường quá đáng, cho nên Trần Khánh Long lúc này tức giận đến mức tay chân run rẩy, trên đời này lúc chọc giận người, mà người đó không thèm sinh khí cũng chẳng quản đến mình, đây là điều bi ai tệ nhất…

– Phó chủ nhiệm Trần, anh đang làm phó chủ nhiệm khu khai phát, bây giờ nói Trương Minh Thụy không thích hợp làm phó chủ nhiệm văn phòng làm việc, như vậy đi… anh nên qua văn phòng làm việc làm thay thế hắn làm phó chủ nhiệm, dù sao cũng đều là chức danh phó chủ nhiệm, đúng không… tôi sẽ hướng lên thành phố đề cử giùm cho anh, nếu anh không được làm phó chủ nhiệm văn phòng làm việc, thì cái chức vụ chủ nhiệm khu khai phát này của tôi, tôi cũng sẽ không làm, được không?

Đinh Trường Sinh cười híp mắt hỏi Trần Khánh Long.

– Ngươi…

– Ngươi cái gì mà là ngươi, đồ thứ mặt dày, không nhớ rõ chính mình ăn mấy chén cơm khô rồi, trong nồi trong chén đều có mặt của anh… nếu anh thật sự muốn ra oai, thì tự cút ra khỏi khu đang phát triển ngay đi, sẽ không có ai ngăn cản anh đâu…

Đinh Trường Sinh sắc mặt âm lãnh nói ra.


Còn tiếp…

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x