Chinh phục gái đẹp - Chương 8

Chương 63

trước
tiếp

Phần 63
Đinh Trường Sinh nhìn thấy sắc mặt Diệp Như Bình không tốt lắm, hình như là nàng cũng không có được nghỉ ngơi.
– Sáng sớm hôm nay, còn chưa có rời giường, chị đã nhận được điện thoại của Sở Hoan, nói là người nhà của Viên tổng gọi điện thoại báo là Viên tổng bị cảnh sát bắt mang đi rồi, hình như là tối hôm qua, lúc Lâm Bình Nam trở về thì bị xảy ra tai nạn xe cộ, hiện giờ sống chết cũng không rõ…
Diệp Như Bình lo lắng nói.
– Lâm Bình Nam xảy ra tai nạn xe cộ, thì có quan hệ gì đến anh Viên chứ?
Đinh Trường Sinh khó hiểu hỏi.
– Đây không phải là chuyện quá rõ ràng sao? Tối hôm qua Viên tổng chơi mạt chược cùng với Lâm Bình Nam, chị phỏng chừng, không chỉ Viên tổng, có khả năng mấy người cùng nhau chơi mạt chược với hắn, thì ai cũng chạy không được, tất cả đều bị mời về đồn cảnh sát uống trà rồi.
– Đây là cái đạo lý gì vậy, anh Viên không có sao chứ?
Đinh Trường Sinh không nghĩ tới sẽ xảy ra tình huống như thế này, hắn đang nghĩ nhờ Viên Hoán Sinh mang mình tham gia hiệp đàm đầu tư, để nhận thức thêm một chút về khách đầu tư của thành phố Bắc Nguyên, thậm chí là người các nơi khác đến…
– Chắc không thành vấn đề, chỉ là phối hợp điều tra, bất quá hôm nay có khả năng không tới kịp, cho nên chị mới đi cùng với em a.
– Vậy thì tốt, chị Bính… chị ăn điểm tâm đi…
– Được rồi… chị ăn chút cháo thì được rồi…
Diệp Như Bình mặc dù nói là không có việc gì, nhưng kỳ thật trong nội tâm nàng vẫn có chút lo lắng, bởi vì nàng không biết tối hôm qua Viên Hoán Sinh cùng Lâm Bình Nam đánh xong mạt chược, thì sau đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lại càng không biết Viên Hoán Sinh trở về nhà từ lúc nào…
Đinh Trường Sinh rất là ga lăng, không có để cho Diệp Như Bình đứng dậy, bởi vì đây là ăn buffet nên hắn tự mình đi lấy thức ăn, thuận tiện lấy giùm cho Diệp Như Bình một phần, mặc dù Diệp Như Bình cảm thấy hơi ngượng ngùng, nhưng tối hôm qua sau khi cùng Đinh Trường Sinh uống rượu, nàng cảm giác được tên tiểu tử này cũng khá đặc biệt, cho nên nếu tối hôm qua đã xưng em gọi chị với nhau rồi, cũng không có nói gì, hơn nữa, mình là phụ nữ, hắn là đàn ông thì lấy lòng phụ nữ cũng là chuyện bình thường…
Hồ Giai Giai chưa vào bên trong, thì đã thấy Đinh Trường Sinh trái phải hai tay bê hai cái cái khay thức ăn, trong lòng vui vẻ, vội vàng bước nhanh đến nghênh đón, nhưng Đinh Trường Sinh làm như không có thấy nàng, cứ hướng đến phía của Diệp Như Bình đi đến, điều này làm cho Hồ Giai Giai cảm thấy mất mặt, nàng cứ tưởng rằng Đinh Trường Sinh mang đến bữa sáng cho nàng, nguyên lai là hắn mang cho người đàn bà khác để lấy lòng.
Hồ Giai Giai là người như thế nào… nàng bình thản liền hướng đến phía bàn ăn Đinh Trường Sinh cùng Diệp Như Bình đang ngồi, ngồi vào bàn ăn chung cùng bọn họ.
– Đinh chủ nhiệm, vị mỹ nữ này là ai, sao không giới thiệu gì cho chị biết vậy?
Hồ Giai Giai, cầm lấy một quả trứng gà luộc tại trên bàn, vừa lấy muỗng gõ vỏ vừa hỏi.
– À… đây là chị Bình phụ trách tài chính của Viên Thị Điền Sản, là bằng hữu của em, chị Bính… còn vị này là Hồ Giai Giai Phó chủ nhiệm cũng là đại biểu phó đoàn trưởng của lần đi hội nghị này…
Đinh Trường Sinh vừa bóc trứng gà vừa nói, cái đầu cũng không có ngẩng lên.
– Xin chào, tôi là Diệp Như Bình.
Diệp Như Bình vươn tay hướng đến Hồ Giai Giai, Hồ Giai Giai cũng đưa tay ra, hai người đàn bà chỉ là vừa sờ chạm liền tách ra, chỉ là vì lễ phép mà thôi.
Hồ Giai Giai thầm nghĩ “Chị Bính, hảo thân thiết a, có được bà chị này từ lúc nào, chẳng lẽ là tối hôm qua, trách không được tối hôm qua hắn trở về trễ như thế, xem ra là vừa nhận thức chị em, thì đã leo giường giống như ngày trước hắn leo lên người mình vậy…” tiếp đến một màn trước mắt làm cho nàng càng tin rằng người đàn bà này cùng Đinh Trường Sinh nhất định là đã có một chân.
– Chị Bình… ăn trứng gà đi, hội nghị lỡ kéo dài đến giữa trưa, không biết khi nào thì ăn cơm, ăn cháo thì không chịu được lâu đâu.
Đinh Trường Sinh nói xong thì đưa cái trứng gà đã lột vỏ sạch sẽ đưa về phía Diệp Như Bình.
Một màn này dẫn đến ánh mắt kinh ngạc của Hồ Giai Giai, Diệp Như Bình đương nhiên cảm nhận được ý tứ ánh mắt này, cho nên cảm thấy ngượng ngùng, nhưng Đinh Trường Sinh thì cứ đưa đến như vậy, nếu mình không nhận thì cũng không tốt lắm…
– Chị ăn cháo được rồi, không ăn trứng gà đâu…
Diệp Như Bình sau cùng cũng cự tuyệt một chút.
– Chị sợ tay em bẩn sao? Em có mang bao tay lột vỏ mà…
Đinh Trường Sinh cười cười nói, khiến cho Diệp Như Bình cũng khó lòng mà tiếp tục từ chối.
Hồ Giai Giai nhìn vừa rồi Đinh Trường Sinh cẩn thận lột quả trứng gà rất là hoàn mỹ không một vết trầy xước, trong tâm lại nghĩ, quả nhiên là muốn lấy lòng người đàn bà này, trong lòng không khỏi ghen tị, nhìn quả trứng gà trong tay của mình lem nhem…
– Giúp chị lột vỏ giùm một chút, chị lột cứ còn dính cái da vỏ…
Đinh Trường Sinh cũng không nghĩ nhiều, thuận tay liền nhận đến, lúc này lại đưa tới ánh mắt Diệp Như Bình, nàng nhìn nhìn Hồ Giai Giai, hình như là hiểu ra cái gì, nhưng vẫn không nói ra, chính mình cúi đầu ăn quả trứng gà cùng với chén cháo…
Lúc mới đầu Hồ Giai Giai đắc ý, là bóc vỏ trứng gà sao? Ngươi yêu thích bóc vỏ trứng gà cho người đàn bà này, vậy thì cũng phải bóc vỏ cho ta một quả a, nhưng đến khi Hồ Giai Giai cầm lên chén cháo, chuẩn bị lấy quả trứng gà mà Đinh Trường Sinh bóc vỏ, lúc ngẩng đầu lên nhìn, thì tức giận gần chết.
Vừa rồi Đinh Trường Sinh vẫn còn mang cái bao tay, bây giờ thì đã bỏ ra, cứ như vậy để tay trần bóc vỏ trứng gà cho Hồ Giai Giai, quả trứng gà bóc chưa xong, thì hắn nhìn thấy Hồ Giai Giai đang quan sát nhìn mình, vì thế duỗi tay đưa quả trứng gà cho nàng.
– Em tự mình ăn đi, chị không muốn ăn nữa.
Hồ Giai Giai có vẻ rất tức giận, nhưng Đinh Trường Sinh làm như không biết nàng vì sao lại như thế, nên liền đưa vào trong miệng của mình ăn luôn.
Ngồi đối diện Diệp Như Bình đương nhiên là thấy rõ toàn bộ, thấy một màn như vậy, ngụm cháo còn chưa kịp nuốt xuống, làm cho bị sặc vì mắc cười…
Hồ Giai Giai trong lòng thầm nghĩ “Tốt nhất là sặc chết ngươi đi…”
Muốn nói Hồ Giai Giai đối với Đinh Trường Sinh không có ý tứ, thì cái khả năng không lớn, bởi vì nếu không thì nàng đã không để cho hắn cưỡi lên người nàng, chỉ là hai người không phải là một phe cánh, tại khu khai phát hai người minh ám đấu đá khí thế ngất trời, khi đó Hồ Giai Giai không nhìn thấy Đinh Trường Sinh bên người còn có những người đàn bà khác, cho nên đây nàng thấy bình thường, nhưng hiện tại bây giờ nàng mắt nhìn thấy bên người hắn lại có một người đàn bà có khí chất tốt như vậy, trong lòng ngũ vị lạp trần lập tức liền nổ ra.
Có lẽ loại cảm giác này cũng không phải là yêu thương, chỉ thuần túy là đàn bà trời sinh lòng ghen tị đang tác quái a.
Khách sạn Shangri – La cùng với khách sạn Bắc Nguyên chỉ cách nhau con phố, cho nên không cần phải lên xe, Đinh Trường Sinh cùng Diệp Như Bình đi bộ ở phía trước, Hồ Giai Giai đi theo ở phía sau cùng với những người khác, cứ như vậy cùng nhau hướng phố đối diện đi đến.
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
Hồ Giai Giai nhìn ở phía trước là Đinh Trường Sinh cùng Diệp Như Bình, nhất là khi nhìn thấy Đinh Trường Sinh cùng người đàn bà kia sát gần như vậy, thỉnh thoảng thân thể hai người còn đụng chạm vào nhau, càng làm cho Hồ Giai Giai muốn chạy lên hung hăng đá cho Đinh Trường Sinh một cước, đúng là không tiền đồ, vừa nhìn thấy đàn bà xinh đẹp liền đã động tay động chân.
Nhưng nàng không phải là không thừa nhận, người đàn bà phía trước này, mặc dù nhìn lên thì lớn tuổi hơn mình, nhưng luận dáng người cùng với khí chất, so với chính mình còn mạnh hơn rất nhiều, người đàn bà này, tựa như trái cây đang chín mùi, có thể ngửi được nàng trên người tản mát ra vị thành thục mọng nước, làm cho người ta mê say.
Một thân mặc bộ váy áo chức nghiệp, hoàn toàn phụ trợ khiến cho toàn bộ mị lực của người đàn bà hiện ra, nhất là cái váy ngắn bao vây lấy cái mông nở nang cong tròn, làm cho chính nàng cũng muốn tiến lên sờ vào kiểm tra, tại sao cái mông lại cong tròn được như vậy, cái ý nghĩ này làm Hồ Giai Giai hoảng sợ, nhưng đây chỉ là trong lòng thì yêu thích cái đẹp, mà mọi người ai cũng đều có.
Vừa rồi lúc ăn cơm, Hồ Giai Giai cũng chú ý tới, người đàn bà này mặc dù mang một cái kính mắt, nhưng cặp mắt kiếng thì trong suốt không có thấu kính, cho nên, đây chẳng qua là mắt kiếng trang sức mà thôi chứ không phải là kính cận, nhưng chính là như vậy, lại làm cho người đàn bà này càng tăng thêm trí thức vô cùng.
Còn nam nhân nào thì cũng yêu thích nữ nhân xinh đẹp, nhưng lại không muốn thâm giao cùng với loại nữ nhân ngực lớn nhưng không có đầu óc, cho nên có thời điểm, nếu là nữ nhân xinh đẹp thì chỉ hân hoan nhất thời, nhưng nữ nhân mà có thể làm cho nam nhân cảm thấy mới mẻ kích thích vô tận, đó là nữ nhân xinh đẹp nhưng càng phải là nữ nhân có trí thức, bởi vì cái loại nữ nhân như vậy, thì mới có thể thỏa mãn được khoái cảm thị giác cùng tri giác của nam nhân.
Diệp Như Bình không thể nghi ngờ lại chính là loại đàn bà như vậy, lúc nàng nói chuyện thì không nóng cũng không lạnh, nhưng làm cho ngươi nghe tựa như như tắm gió xuân.
– Này… hình như là chị đã đắc tội với người khác rồi.
Đang đi, Diệp Như Bình liếc một cái về phía sau, thấp giọng nói với Đinh Trường Sinh.
– Đắc tội? Đắc tội với người nào?
Đinh Trường Sinh không hiểu, lúc băng qua đường nhìn trái phải tránh xe, một bên tự nhiên không tiếng động, đem tay của mình đặt ở bên eo Diệp Như Bình, bảo hộ Diệp Như Bình băng ngang qua đường cái…
– Thì chính là vị phó chủ nhiệm kia a, bộ em nhìn không ra sao, nàng ta để ý đến em, nhưng lại trút hận lên chị, em nói xem chị có bị oan hay không?
Diệp Như Bình quyến rũ cười, nói.
– Ha ha, không oan đâu, chỉ cần là bất cứ người nam nhân nào mà cùng chị một chỗ, chẳng những là đắc tội một số lớn nữ nhân, mà còn là đắc tội với một số lớn nam nhân khác.
– Ặc… em hãy nói cho chị biết, có phải là hai người đã có quan hệ với nhau?
Diệp Như Bình cũng muốn biết rõ Đinh Trường Sinh cùng vị Hồ phó chủ nhiệm kia rốt cuộc là có quan hệ như thế nào, miễn cho chính mình không biết, vô tình lại phá hủy chuyện tình cảm của người ta.
– Chị yên tâm đi, hai chúng ta quan hệ tình cảm thì không có, cao lắm thì chỉ là quan hệ đồng nghiệp.
Đinh Trường Sinh không chút do dự nói.
– Vậy tốt rồi, miễn cho chị làm ác nhân.
Diệp Như Bình vẫn là mặt cười như hoa, Đinh Trường Sinh thì giống như là một con ong mật, gắt gao truy đuổi này đóa hoa tươi đang kỳ nở rộ này…
Khi Đinh Trường Sinh cùng Diệp Như Bình đi vào nơi hội nghị, cái cảm giác thật sự là trống trải, nơi này ít nhất có thể chứa được hơn một ngàn người họp…
Hội nghị nhìn qua thấy có thể là còn lâu mới đến giờ khai mạc, nên Đinh Trường Sinh nhìn thấy nhiều tốp năm, tốp ba tụ chung một chỗ hàn huyên.
– Chị Bình… em nghe nói trước đây đại gia nổi tiếng nhất tỉnh là Kỳ gia bị Lâm chủ tịch bắt, có chuyện này sao?
Đinh Trường Sinh nhìn quanh những người trong hội trường, không có người nào mà mình biết mặt, trước lúc tới đây, Vũ Văn Linh Chi có đưa danh sách, hơn nữa trên danh sách mỗi người đều có ảnh chụp, nhưng lúc này cũng chẳng thấy ai, thật chẳng lẽ là hết hy vọng rồi sao đây?
Diệp Như Bình thấy Đinh Trường Sinh hỏi như vậy, nhìn nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói:
– Đừng nói bừa, vụ án Kỳ gia tại nơi này là một đề tài cấm đàm luận, chuyện này nhiều năm qua không có người hỏi tới, em sao lại nghĩ đến chuyện này?
Đinh Trường Sinh đương nhiên là sẽ không nói hiện tại Vũ Văn Linh Chi ngay tại trong tay của mình, cho nên cười cười hỏi tiếp:
– Vậy bây giờ tại tỉnh Trung Bắc ai là đại gia nổi tiếng nhất vậy?
– Nhìn thấy phía trước người béo tròn kia không, hắn chính tên gọi Lý Thái Xuyên, là người vùng Tây Bắc, thời gian về trước, chúng ta cũng không biết hắn làm gì, nhưng gần đây đột nhiên lại xuất hiện, nguyên nhân là cách đây một vài năm, tại thành phố Bắc Nguyên hắn có trong tay mười một mảnh đất, đều nằm tại trung tâm thành phố, mặc dù các mảnh đất này không phải là rất lớn, nhưng đều là công sở cũ của chính quyền lúc trước, đây là những mảnh đất vàng, giá trị rất cao, cho nên có thể nói người này chính là một đêm thành danh.
– Vậy sao? Rất lợi hại, ít nhất là ông ta phải có tài chính rất hùng hậu a.
Đinh Trường Sinh cảm thán nói.
– Em nói sai rồi, người này mặc dù là xuất thân từ dân buôn lậu, khả năng cũng có không ít tiền, nhưng vụ này hắn một phân tiền cũng không có bỏ ra, hoàn toàn là tay không bắt giặc…
– Không thể nào, hiện tại là thời buổi gì, mà còn có thể làm được như vậy chứ?
– Cũng chính là thời điểm năm đó, chính quyền thành phố Bắc Nguyên quyết định di dời trung tâm hành chính thành phố dời đến khu khai phát, tại nơi đây các cơ quan cũng không ít, ngoại đường phố giữ nguyên, tất cả đều dời đi, hiển nhiên, là phải xây tòa cao ốc mới, lúc đó chính quyền thành phố Bắc Nguyên không có tiền, vì thế Lý Thái Xuyên xuất hiện.
Đinh Trường Sinh tập trung tinh thần nghe chuyện của Lý Thái Xuyên, còn Hồ Giai Giai thì tìm một chỗ ngồi xuống, nhìn xa xa đôi cẩu nam nữ này đang cùng chung một chỗ xì xào bàn tán.
– Lý Thái Xuyên nói hắn sẽ ra tiền giúp xây như vậy một tòa cao ốc, không cần chính phủ ra một phân tiền, nhưng điều kiện tiên quyết là khu trung tâm hành chính cũ của thành phố phải để cho hắn, mặc dù sau đó thành phố cũng không có giao hết toàn bộ cho hắn, nhưng khu vực đất đẹp, diện tích có mười một mảnh đất đều bị hắn lấy đi rồi…
– Quả nhiên là hảo thủ đoạn, như vậy chẳng lẽ không có người cảm thấy chuyện này bất hợp lý sao? Lãnh đạo thành phố Bắc Nguyên đầu óc đều là bả đậu hết rồi sao?
Đinh Trường Sinh thấp giọng nói thầm.
– Khi đó bí thư thành phố Bắc Nguyên là Lâm Nhất Đạo, kiêm nhiệm thường ủy của tỉnh Trung Bắc.
Diệp Như Bình mỉm cười, cho ra đáp án.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện tranh sex Tại MwHentai.Net

- Đọc thêm Manhwa Hentai Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Truyenhentai18.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x