Chinh phục gái đẹp - Chương 8

Chương 8-chuong-225

trước
tiếp

Website chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 225
Tưởng Hải Dương vẫn luôn gọi, nhưng mà điện thoại Đàm Quốc Khánh vẫn luôn không gọi được, nhưng có lần đả thông được, nghe tiếng thì không phải là Đàm Quốc Khánh, hắn quyết đoán cúp điện thoại, trong lòng hắn nghĩ đã xong, xem ra Đàm Quốc Khánh đã rơi xuống vào trong tay cảnh sát rồi.
Đột nhiên vang lên chuông điện thoại di động làm Tưởng Hải Dương lại càng hoảng sợ, nhìn qua là La Đông Thu đánh tới, lập tức tiếp thông.
– Đàm Quốc Khánh chết rồi, cậu có thể ngủ ngon giấc, tôi đã sớm cảnh cáo cậu, Đàm Quốc Khánh không đáng tin cậy, nhưng mà cậu không nghe, làm cho chúng ta suýt chút nữa bị hủy tại nơi này, Tưởng Hải Dương, về sau nếu có nhờ cậy tìm người, thì phải tìm người có chút ít đáng tin, mặt khác, cậu cũng không thể ở tại Hồ Châu nữa, chỗ đó sự tình tạm thời buông xuống đi.
La Đông Thu phân phó nói.
– Anh La, việc này xong rồi thì chúng ta cũng có thể cùng Hoa Cẩm Thành hợp tác mà, lão làm gì mà dám ăn chặn tiền lợi nhuận của chúng ta?
Tưởng Hải Dương không cam lòng nói.
– Cậu không biết, bây giờ Hồ Châu, không thích hợp, nhất là La Bàn Hạ lão gia hỏa này đã phản bội, chúng ta bây giờ phải lùi về, hiểu chưa, cứ yên lặng theo dõi kỳ biến, chỉ có lùi về, chúng ta mới có thể tìm thấy nhược điểm của bọn chúng, khi đó sẽ tìm cơ hội…
La Đông Thu biết rõ, Tưởng Hải Dương đây là đau lòng số tiền bỏ ra, lúc này đây Tưởng Hải Dương ít nhất cũng phải tổn thất mấy nghìn vạn, đây cũng không phải là số lượng tiền nhỏ, cho nên cũng chỉ có vài câu an ủi.
– Được rồi, bất quá, La Bàn Hạ lão gia hỏa này không đáng tin cậy nữa rồi, cha của anh cứ để được như vậy sao?
Tưởng Hải Dương hỏi.
– Đừng nóng vội a, việc này được từ từ sẽ đến, thời gian này cha của tôi cũng không được tốt, nếu muốn sắp xếp bên ngoài, trước nhất định phải an bên trong cái đã, việc này cha của cậu rất minh bạch, còn cậu làm sao lại không rõ vậy?
– Được rồi, sáng mai em quay trở về.
Tưởng Hải Dương thở dài một hơi, chỉ cần Đàm Quốc Khánh chết rồi, hắn và m Quốc Khánh có quan hệ thì sự tình cũng liền tan thành mây khói, giống như là La Đông Thu nói như vậy, đêm nay cũng có thể ngủ ngon giấc rồi.
La Bàn Hạ nói đem Đinh Trường Sinh nhốt vào cục công an, nhưng Lưu Chấn Đông không dám làm như vậy, vì vậy lúc La Bàn Hạ vừa rời đi, Đinh Trường Sinh được Lưu Chấn Đông đưa đến một gian phòng trong túc xá của cục công an…
Lúc hắn mở mắt tỉnh giấc thì đã mười giờ sáng rồi.
– Này, mới giờ này làm gì mà gọi điện thoại cho em vậy?
Gọi điện thoại đến chính là Dương Phụng Tê, lúc này nàng đang ngồi ở trong văn phòng của Đinh Trường Sinh, bên cạnh đứng là La Hương Nguyệt…
– Vậy em muốn mấy giờ mới gọi được em? Chị gọi điện thoại cho em mà còn phải chờ đợi giờ hoặc là phải hẹn trước à…
Dương Phụng Tê tại trong điện thoại cười nói.
– Không phải… em không phải ý tứ kia, mà bởi vì hiện tại có chút bất tiện, chị nói đi, chuyện gì?
– Chị đang ngồi ở phòng làm việc của em, khi nào thì em tới đây?
– Hôm nay em không có đi làm, nếu chị muốn gặp em, chạy đến cục công an thành phố đi, em đang ở chỗ này có chút việc.
Đinh Trường Sinh nói ra.
– Ừ… đợi đấy, chị chạy đến…
Dương Phụng Tê nói xong cúp điện thoại.
Nhìn theo dáng người ma mị thướt tha của Dương Phụng Tê, La Hương Nguyệt đứng ở cửa ra vào sửng sốt một hồi, Đinh Trường Sinh a, vô luận là đàn bà già trẻ gì hắn cũng đều có thể cấu kết được, người đàn này này thoạt nhìn cũng thấy hơi lớn, tuy rằng khuôn mặt vẫn còn tuyệt đẹp, nhưng như thế nào lại cùng Đinh Trường Sinh quen biết như vậy, La Hương Nguyệt lại một lần nữa nhìn thấy Đinh Trường Sinh biến hóa cực lớn khi đến Hồ Châu, cô vô cùng cảm khái.
Bất quá còn chưa có cảm khái xong, cách đó không xa m một chiếc xe hơi khác chạy nhanh đến, đến trong sân, Lâm Xuân Hiểu đẩy cửa xe bước ra, lúc này La Hương Nguyệt mới nhìn ra là Lâm Xuân Hiểu đã đến, vì vậy nhanh chân bước xuống, thoáng cái khoác lên cánh tay Lâm Xuân Hiểu.
– Chị Lâm… thời gian ngắn không gặp chị rồi, em nhớ chị lắm, nhưng mà sợ chị mắc bận công tác, nên không dám đi tìm chị…
La Hương Nguyệt nói ra.
– Em tìm chị để làm gì? Trong nhà em đã có đàn ông rồi, có cần tìm chị sao?
Lâm Xuân Hiểu nói.
– Em nói là thật mà, chị không tin em sao?
La Hương Nguyệt vội vàng giải thích nói.
– Được… được… chị tin rồi… À… Đinh Trường Sinh có ở đây không?
– Không có ở đây, nhiều ngày qua hắn không có tới đây, bất quá chuyện hắn đi làm, có tới hay không cũng không sao cả, dù sao thì việc chiêu thương dẫn tư vẫn không chậm trễ là được rồi…
La Hương Nguyệt nói ra, trong khoảng thời gian người tới đầu tư xí nghiệp rất nhiều, nhưng mà Đinh Trường Sinh không có ở đây, đều là một tay của La Hương Nguyệt tiếp đãi đấy, điều này làm cho La Hương Nguyệt có rất lớn cảm giác thành tựu.
– Vậy là chị tới đây xem như trắng tay rồi…
Lâm Xuân Hiểu dừng bước nói.
– Chị tìm hắn có việc sao, có gì cứ nói với em là được, hiện tại hắn làm chủ nhiệm chẳng qua chỉ là trang trí cho có, em mới là người xử lý mọi việc.
La Hương Nguyệt tỉnh bơ nói.
– Thôi đi… Nói với em, thì có cái gì hữu dụng, em có tiền sao?
Lâm Xuân Hiểu ngồi ở trong văn phòng, hỏi.
– Tiền? Cái gì tiền chứ?
La Hương Nguyệt không hiểu hỏi.
– Bên chính quyền thành phố muốn giải quyết vấn đề xí nghiệp may, nên gặp chị hỏi tiền, nhưng mà chị cũng không phải là nhà in tiền, t đi đâu mà tìm tiền đây? Nên phải chạy khắp nơi hóa duyên, trong khoảng thời gian này tình thế khu đang phát triển chiêu thương dẫn tư đang khấm khá, tiền có cũng không ít, cho chị mượn chút ít, trước để chị qua cái cửa ải khó khăn này rồi hãy nói.
Lâm Xuân Hiểu chậm rãi nói.
– Ai ui… tiền này à? Lần trước chuyện mua xe chắc chị còn nhớ rõ, hắn đem kế toán trực tiếp đuổi đi, hiện tại nếu chi tiêu vượt qua một vạn khối tiền, đều phải được Đinh Trường Sinh tự mình ký tên, lúc đó kế toán mới dám xuất tiền, việc này… thật đúng là chị phải tìm gặp hắn rồi…
La Hương Nguyệt nghe xong là vay tiền, liền đá quả bong qua cho Đinh Trường Sinh, bản thân không muốn dây dưa vào cái phiền toái này.
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
– Chị biết vậy, cho nên mới đi tìm hắn, hắn không tới đây, thì đang làm cái gì?
Lâm Xuân Hiểu nhấp một ngụm trà hỏi.
– Việc này em nào biết được, hắn là loại người xuất quỷ nhập thần đấy, hơn nữa, em giờ có chồng rồi, nên đối với đàn ông khác không có quản đến…
La Hương Nguyệt nói ra, bất quá khi nói xong thì trong nội tâm có chút mất mát, nhớ tới nụ hôn của Đinh Trường Sinh thằng hỗn đản kia đối với chính mình, không hiểu vì sao, La Hương Nguyệt lại nhớ đến một màn lúc trong văn phòng kia, nếu nói thật lòng thì nụ hôn của hắn khi ấy thì nàng cũng là có chút hưởng ứng, khi ấy nàng cũng cảm nhận được thân thể của hắn biến hóa, nhất là cái đồ vật thô sáp của hắn dính tại trên bụng dưới nàng, nàng đương nhiên biết rõ đó là cái gì, lúc đó trong nội tâm khẩn trương khiến cho đôi chân nàng có chút run, lại càng cảm nhận được cái đồ vật to lớn kia của hắn có xu hướng ma sát lấy bụng dưới của mình, rồi khi hắn buông lỏng nàng ra, nhưng vẫn kịp vuốt lấy cái mông no tròn đang thời kỳ nảy nở sau khi lấy chồng của nàng một cái, điều lạ lùng là khi Đinh Trường Sinh thật sự buông thả nàng ra, thì trong nội tâm nàng lại cảm thấy bắt đầu lan tràn thất lạc không tự chủ được, tối đêm đó ngủ không được, chồng thì vắng nhà không có bên cạnh, nàng có chút vuốt ve an ủi bên dưới cái âm hộ mình, lúc nàng cong mình, khi sâu trong âm đạo sắp phun ra chất lỏng thì bất chợt trong đầu lại nhớ đến cái đồ vật tựa chừng rất lớn kia ma sát bụng dưới của mình, nghĩ đến đây mặt nàng có chút cảm giác nhuộm đỏ.
– E hèm… tại trước mặt chị nói móc phải không?
Lâm Xuân Hiểu trợn nhìn La Hương Nguyệt liếc nói ra.
La Hương Nguyệt lúc này mới nhớ tới Lâm Xuân Hiểu ly hôn, mình trước mặt nàng nói chuyện có chồng, đây không phải khoe khoang là sao, vì vậy đưa tay nhẹ nhàng vỗ một cái mình ở miệng, nói:
– Em nên bị đánh, em sai rồi, chị đừng chấp nhặt với em a…
– Vậy bây giờ Đinh Trường Sinh ở nơi nào đâu, gọi điện thoại gọi hắn đến đi.
Lâm Xuân Hiểu nói.
– Vừa rồi như lúc chị chưa có tới, có một người đàn bà tìm hắn, nhưng mà hắn không đợi, nói là đang ở tại cục công an, nếu chị muốn thì cũng đi đến đó thử xem.
– Cục công an thành phố hả?
– Vâng, hắn đã từng là phó cục trưởng ở đó, nếu không em đi cùng với chị…
La Hương Nguyệt không biết vì sao mình lại nói những lời này, mà Lâm Xuân Hiểu rõ ràng cứ như vậy không để ý, đã đáp ứng.
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
Dương Phụng Tê tại trong túc xá cục thành phố thì gặp được Đinh Trường Sinh, Dương Phụng Tê cũng không phải là người ngoài, vì vậy, hắn chỉ mặc một cái quần đùi ngồi ở trên giường, còn Dương Phụng Tê ngồi ở trên cái ghế, nhìn chân Đinh Trường Sinh, hỏi:
– Lại bị chó cắn rồi, có phải là xông vào nhà góa phụ, bị người ta chó xua chó đuổi theo cắn, chị nhớ được lúc ngày trước em chạy rất nhanh đó a.
Dương Phụng Tê cười cười nói.
– Ài, bây giờ khác ngày trước rồi, không đề cập tới năm đó, chị tìm em có chuyện gì vậy?
Đinh Trường Sinh nhận lấy một quả táo Dương Phụng Tê vừa gọt xong, hỏi.
– Đoạn thời gian trước chị có đi Canada, có ghé thăm Hạ Hà Tuệ, nàng hiện nay sống rất tốt, em không cần phải lo lắng, chị đã an bài người chiếu cố nàng, ở bên kia cũng liên hệ bệnh viện bảo sanh rồi, là một bệnh viện của người Hoa, các phương diện đều rất tốt…
– Cảm ơn chị…
Nhớ tới Hạ Hà Tuệ một mình độc thân ở bên ngoài, Đinh Trường Sinh trong nội tâm cũng xót xa, nhưng mà nàng nếu ở trong nước thì không thể nào được, một Lưu Hương Lê thu dưỡng một đứa bé, còn bị người mang đi làm khó dễ rồi, hoặc là hắn phải kết hôn với Hạ Hà Tuệ, hoặc là nàng phải đi ra ngoài, đây là lưỡng nan.
– Nói cảm ơn làm gì, giữa chị và em quan hệ như thế nào… À… Lương chủ tịch tỉnh nói em có một hạng mục tốt, tại sao không gọi cho chị biết?
Dương Phụng Tê hỏi.
– Ài, cái hạng mục này cũng thế, một khi xây dựng thành công rồi, nhất định là có tiền đồ rất tốt, nhưng mà cho dù hạng mục tốt đến đâu cũng là mạo hiểm cùng tiền vay tồn tại đấy, cho nên em muốn làm trước thử xem trong giai đoạn một, nếu như có thể được, chị tới làm hai giai đoạn sau cũng được…
Đinh Trường Sinh giải thích nói.
– Ừ, cũng được, bất quá, em đưa cho chị xem bản kế hoạch, bởi vì nếu muốn làm thì phải nhanh, cái hạng mục như vậy nếu em suy nghĩ ra được thì người khác cũng có thể nghĩ đến đấy, vì vậy, vấn đề là xem ai động tác nhanh hơn…
Dương Phụng Tê nói ra.
– Em biết rõ, nhưng mà em lúc này đang gặp chút phiền toái, chờ cái phiền toái này giải quyết xong, em sẽ nói chuyện với La bí thư về chuyện này, để mau chóng đã được duyệt, còn phải lên tỉnh để nhờ hỗ trợ, vì cái hạng mục không phải chỉ là gói gọn trong địa khu, cho nên hạng mục này nhất định phải có tỉnh đại lực ủng hộ, thì mới có thể làm được lâu dài.
Đinh Trường Sinh giải thích nói.
– Ừ… với lại chị nghe nói Hồ Châu cũng đang muốn cải tạo xây dựng kiến thiết lại thành phố, thế nào… chị có thể có một chân không?
Dương Phụng Tê hỏi.
– Thành phố lần này chuẩn bị tự làm, nhưng tự chúng ta lại không có tiền, ngược lại chị có thể nhập cổ phần vào công ty của thành phố, như vậy cũng khỏi mang tiếng, mạo hiểm cũng thấp, vì gây quá lớn động tĩnh cũng không tốt.
Đinh Trường Sinh có chút do dự nói.
– Hừ… được rồi, em đừng làm khó nữa, để chị đi tìm La Bàn Hạ nói, chút chuyện như vậy, mà cứ lải nhải, chị thấy lá gan của em càng ngày càng nhỏ rồi.
Dương Phụng Tê bất mãn nói.
– Không phải là em nhát gan, mà là bây giờ sự tình càng thêm phức tạp nhiều, nếu không cẩn thận, có khả năng là sẽ bị thua…
Dương Phụng Tê không để ý tới hắn nữa, cho nên khi Dương Phụng Tê kéo lại bức màn cửa sổ, thì Đinh Trường Sinh đã một phát nắm bắt cánh tay của nàng túm hướng về phía cái giường.
Hai bầu vú bị nắm chặt, đôi môi cũng bị Đinh Trường Sinh chắn bịt rồi, Đinh Trường Sinh mút lấy, Dương Phụng Tê hơi nhếch lên miệng, một loại không gian kiều diễm bắt đầu tràn ngập…
Dương Phụng Tê chủ động hôn trả hắn, đầu lưỡi ướt át trắng nõn mang theo hương khí cuốn lấy lưỡi Đinh Trường Sinh, động tác rất thuộc luyện, hai đầu lưỡi vong tình giúp nhau thăm dò, Đinh Trường Sinh dịu dàng vuốt ve bầu vú rất tròn của nàng, tay phải trượt đến phía sau nàng, vuốt ve lấy cái mông nảy nở của Dương Phụng Tê, cái mông của nàng vẫn là tốt đẹp như vậy, bóng loáng như ngọc, non mịn như son, nhưng vẫn có thể cảm giác được mông thịt to lớn cùng mềm mại.
Của nàng một tay lúc này đã bắt được cây dương vật của Đinh Trường Sinh từ chính giữa hai chân, dùng tay nhẹ nhàng khuấy động lấy, lúc nhẹ lúc nặng, lúc sau nàng xoay người sải chân qua đầu của hắn, bờ mông cao cao nhếch lên, đưa cái âm hộ lên trên miệng của hắn…
Chính giữa hai chân Dương Phụng Tê đã là một mảnh trơn nhớt, hai bên mép nhỏ phấn nộn lóe ra dịch nhờn dâm mỹ, đầm đìa tràn đầy từ nới khe thịt tách ra, thảm long âm hộ cũng bện lại dính dịch nhờn, Dương Phụng Tê thân thể bờ eo kết hợp với cái mông nhẹ nhàng run rẩy lên, cũng không do dự, thật to mở ra hai chân, đem cái âm hộ của mình triệt để bạo lộ ở trước mặt hắn.
Kẽ nứt cái âm hộ cách chóp mũi hắn không đến một ly, dịch nhờn cũng đã thấm ướt chóp mũi hắn, mang theo cái mùi hăng hăng khó có thể hình dung, cái mùi dục vọng nguyên thủy này lại kích phát nhất hormone của đàn ông.
Thuần thục bụi hoa lão luyện, thăm dò xâm nhập vào giữa mương máng trơn trượt của nàng, cẩn thận lúc lọi tìm kiếm nơi khu vực tam giác thần bí của người đàn bà, Dương Phụng Tê nhắm chặt hai mắt, vòng eo nhẹ nhàng đong đưa lấy, khoái ý chống đỡ mở rộng thêm cặp đùi ngọc…
Khe mông Dương Phụng Tê trắng muốt, lông mu cuộn lại đều đều bao trùm tại chính giữa hai chân, Đinh Trường Sinh ngón tay xoa lấy hai mép trong nom mềm đã hoàn toàn sung huyết, hai múi thịt theo ngón tay của hắn tách ra, lật ra cái khe nứt kiều nộn thẳng đến âm hạch trân châu của nàng, bên trong u cốc đã là dòng suối tràn lan, hắn đưa miệng của mình lên chạm vào.
Dương Phụng Tê “Ưm…” một tiếng rên rỉ, cái lưỡi lửa nóng của hắn vùi sâu vào giữa hai chân nàng, Đinh Trường Sinh dịu dàng liếm mút dịch nhờn từ trong âm đạo nàng tiết ra, tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ, hai thân thể trần trụi dây dưa lấy…
– Nhanh… chị sắp không chịu nổi…
Dương Phụng Tê dồn dập nói qua.
Nhưng mà Đinh Trường Sinh không có trực tiếp tiến vào, mà là cứ việc tại bên lối vào suối nước giàn giụa kia đầu lưỡi không ngừng xung đột, âm thanh Dương Phụng Tê rên rỉ liên tục, thân thể mềm mại run rẩy không ngừng…
Thế nhưng trong lúc hai người chuẩn bị xỏ xuyên với nhau, từ cuối hành lang truyền đến tiếng gót giày cao gót rất có tiết tấu, hai người thoáng cái đều ngây ngẩn cả người, còn tưởng rằng gian phòng này ở cuối hành lang nên không có đến, hiện tại làm sao lại xuất hiện tiếng bước chân của phụ nữ chứ?
– Không có việc gì đâu, có thể là người quét dọn vệ sinh.
Đinh Trường Sinh nói ra, hắn vẫn còn muốn tiếp tục.
– Tào lao… trước giờ có người quét dọn vệ sinh nào mà mang giày cao gót?
Dương Phụng Tê lúc này cũng đã tỉnh táo lại rồi, vội vàng từ trên người Đinh Trường Sinh bò lên, sau đó đi vào toilet trong phòng nhìn qua tấm gương sửa sang lại y phục của mình, chỉ có cái quần lót là ướt đẫm dịch nhờn, tiện tay nàng vứt vào sọt rác, giật nhẹ dây kéo, có chút khó khăn mới khiến cho quần áo chỉnh tề lại, thời điểm này truyền đến tiếng gõ cửa.
Dương Phụng Tê đi ra, nhìn thoáng qua nhất trụ kình thiên Đinh Trường Sinh, rồi kéo cửa ra.
– Ai ui… Đinh cục, anh có khách à?
Đi vào là Lưu Chấn Đông, sau lưng mang theo Lâm Xuân Hiểu cùng La Hương Nguyệt, lúc này những người này đều thấy đinh Trường Sinh đang ngồi xếp bằng ngồi ở trên giường.
– Vào đi, đã nói chuyện xong rồi.
Đinh Trường Sinh bất đắc dĩ nói, hắn thật không biết vì sao Lâm Xuân Hiểu cùng La Hương Nguyệt thời điểm này lại xuất hiện ở chỗ này.
– Các người cứ ở lại đi, chị cũng đến giờ hẹn có công việc rồi.
Dương Phụng Tê quay người nói với Đinh Trường Sinh, sau đó uốn éo cái mông rời…
Lưu Chấn Đông thấy nàng đi rồi, vội vàng đem vị này thần tài mời tiến đến, Lâm Xuân Hiểu bây giờ là cục trưởng cục tài chính, có thể nói là thần tài của thành phố Hồ Châu, tuy rằng tài chính của cục công an thành phố không tới phiên Lưu Chấn Đông quan tâm, nhưng mà cùng với một thần tài nhận thức thì đó cũng là điều quá tốt, hơn nữa, thành phố Hồ Châu ai cũng biết Lâm Xuân Hiểu là dòng chính của La Bàn Hạ, người nào dám đắc tội với nàng?
– Lâm cục trưởng, tôi còn có việc, nên đi trước, các người ở lại trò chuyện đi.
Lưu Chấn Đông nói xong cũng rời đi.
– Chân của em làm sao vậy?
Lâm Xuân Hiểu cũng chú ý tới cái chân của Đinh Trường Sinh bị băng bó, hỏi.
– À… em bị chó cắn một cái, Lâm cục trưởng tìm em có việc à…
Đinh Trường Sinh hướng về phía sau hướng lên, tựa vào trên gối đầu.
Lâm Xuân Hiểu ngồi lên cái ghế duy nhất trong phòng, cho nên La Hương Nguyệt cũng chỉ là có thể đứng đấy, bằng không thì phải ngồi ở trên giường của Đinh Trường Sinh.
– Đến đây, chị La Hương Nguyệt ngồi ở đây đi, đừng có khách sáo, nơi đây điều kiện đơn sơ một chút, nhưng mà trên giường thì thật thoải mái đấy, chị đến thử xem.
Đinh Trường Sinh nói…
Cái này vốn là một mảnh hảo tâm, nhưng mà nghe qua lại không được tự nhiên như vậy, giống như là mời người lên trên giường vậy…

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyen Tranh Sex Tại TruyenHentai18.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x