Chinh phục gái đẹp - Chương 8

Chương 8-chuong-222

trước
tiếp

Website chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 222
– Tôi biết được Đinh Trường Sinh sẽ không tới đây đâu, theo tôi biết, hắn là người rất sợ chết đây.
La Gia Nghi nói ra.
– Không hẳn là như vậy, xem ra cô quả thật đúng là không hiểu rõ lắm về Đinh Trường Sinh, hắn cho dù là sợ chết, nhưng mà rất nguyện ý làm anh hùng cứu mỹ nhân đấy, tôi đánh cuộc, hắn nhất định sẽ đến, lúc đó tôi sẽ thả cho cô đi, Đinh Trường Sinh cùng tôi ở lại chỗ này mãi mãi, đời này tôi đùa chơi cũng đủ vốn liếng rồi, chỉ là thật đáng tiếc, không thể đem toàn bộ những người đàn bà của Đinh Trường Sinh mang ra làm hết, nếu nói như vậy, thì càng thêm hoàn mỹ.
Đàm Quốc Khánh tiếc nuối nói.
– Tôi cũng biết qua về cuộc sống của hắn, hắn chỉ là từ một tên côn đồ trong thôn lăn lộn cho đến được như bây giờ cũng không dễ dàng, vì vậy hắn không muốn chết đâu, bởi vì lá gan của hắn rất nhỏ.
La Gia Nghi tiếp tục nói.
– Nhát gan? La tiểu thư, cô thật sự là biết đùa, Đinh Trường Sinh một chút cũng không nhát gan, trái lại, lá gan rất lớn, hắn ngay cả đàn bà của bí thư thành ủy cũng đều dám đưa lên giường cưỡi đấy, cô nói lá gan của hắn nhỏ sao?
Đàm Quốc Khánh cười gian hỏi.
– Đàn bà của bí thư thành ủy?
La Gia Nghi sững sờ, nàng đầu tiên là nghĩ đến mẹ của mình, tuy mẹ mình rất xinh đẹp, nhưng mẹ thì lớn tuổi hơn Đinh Trường Sinh nhiều như vậy, mà cùng Đinh Trường Sinh lại có quan hệ, đây cũng là chuyện không thể tưởng tượng được.
– Tại cô không biết, hiện tại Trịnh Tiểu Ngải trưởng phòng giáo dục của khu Tân Hồ trước đây là người tình của bí thư Tưởng Văn Sơn, lúc đó Tưởng văn Sơn vẫn còn tại chức, Đinh Trường Sinh tiểu tử này dám đem Trịnh Tiểu Ngải đưa lên giường, cô nói tiểu tử này lá gan có phải rất lớn hay không? Hơn nữa càng thêm bội phục là lúc ấy Đinh Trường Sinh rõ ràng còn đem Tưởng Văn Sơn đánh cho một trận, lúc ấy tôi thật sự là quá bội phục lá gan của tiểu tử này rồi…
Đàm Quốc Khánh đem những chuyện tình trường của Đinh Trường Sinh nói qua, rất nhiều sự tình La Gia Nghi lần đầu tiên nghe nói, nàng âm thầm thở dài, lá gan của thằng gia hỏa này quả thực là làm loạn không phải bình thường.
Nói xong, Đàm Quốc Khánh lấy ra điện thoại, khởi động máy lại, sau đó gọi điện thoại cho Đinh Trường Sinh, mà lúc này Đinh Trường Sinh đang ngay tại trong văn phòng La Bàn Hạ.
– Này, Đinh Trường Sinh, đã lâu không gặp…
Đàm Quốc Khánh cười nói.
– Đàm Quốc Khánh, đối phó với một cô gái thì tài giỏi gì chứ, có bản lĩnh hai ta tìm một chỗ đấu với nhau, thế nào?
– Đinh Trường Sinh, mày không cần kích tao, hiện tại lá bài đang nằm tại trong tay của tao, tao ra bài gì thì mày phải theo bài đó, đừng hòng cò kè mặc cả.
Đàm Quốc Khánh nói ra.
– Được rồi, ông ra bài trước đi…
Đinh Trường Sinh nói ra.
Lúc này La Bàn Hạ nghe Đàm Quốc Khánh gọi tới, vội vàng đứng lên, mà Lưu Chấn Đông cũng tranh thủ thời gian khởi động dụng cụ bắt đầu xác định vị trí điện thoại.
– Nữa giờ nữa tao đợi mày đến xí nghiệp may bỏ hoang kia, tao chờ, còn nếu không đến thì đợi nhặt xác La Gia Nghi đi.
Đàm Quốc Khánh hung hăng nói.
– Chờ một chút, tôi nhất định sẽ đến đấy, nhưng mà tôi làm sao biết La Gia Nghi còn sống, để tôi nói chuyện với La Gia Nghi thì mới được.
Đinh Trường Sinh nói ra.
– Được… La tiểu thư, nói cùng Đinh Trường Sinh đi…
Đàm Quốc Khánh đưa điện thoại di động để vào bên tai La Gia Nghi.
– Trường Sinh, đừng tới…
– Đợi đấy… em sẽ đến cứu chị ra, chờ em…
Nói xong, Đinh Trường Sinh không quản đến Lưu Chấn Đông đang xác định vị trí, liền cúp điện thoại.
– Đinh cục làm sao bây giờ?
Lưu Chấn Đông hỏi.
– La bí thư, gọi điện thoại cho bên lực lượng vũ trang mượn quân, người bên cục công an sợ là chưa đủ dùng, lập tức vây quanh xí nghiệp may, bất ai cũng không thể được đi ra ngoài, Chấn Đông, bảo người của anh, nói bọn họ đem vợ con của Đàm Quốc Khánh đưa đến hiện trường, dùng để chiêu hàng.
Đinh Trường Sinh bố trí nói.
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
Dù sao việc này quan hệ đến tính mạng con gái của mình, La Bàn Hạ liền gọi điện thoại cho tư lệnh Dương Thành Quần chỉ huy trường lực lượng vũ trang thành phố Hồ Châu, trong lúc này đây Đinh Trường Sinh đã mang theo đám người Lưu Chấn Đông chạy đến xí nghiệp may.
– Đinh cục, cậu cảm thấy Đàm Quốc Khánh nói lời có thật không vậy? Tôi cảm thấy nó là lạ như thế nào đấy…
Lưu Chấn Đông hỏi.
– Tôi tin rằng hắn nói là thật, bất quá mục tiêu của hắn là tôi, hắn rất hận tôi, bởi vì cho rằng tôi đã hủy hoại cuộc sống của hắn, anh suy nghĩ một chút, đường đường một cái phó cục trưởng công an thành phố, còn là quản lý luôn bên đội trinh thám hình sự đấy, hơn nữa hắn còn nghĩ đến chức vụ cục trưởng, thoáng cái bị dồn ép lưu vong khắp nơi, anh nói hắn không muốn bằm tôi ra trăm mảnh sao?
Đinh Trường Sinh nói.
– Vậy thì phiền toái, tôi thấy việc này cậu không thể ra mặt, bằng không mà nói, rất là nguy hiểm, Đàm Quốc Khánh trong tay có súng, hơn nữa gia hỏa này cũng là lão công an, sử dụng súng cũng không tệ lắm, đến lúc đó ra vạn nhất xảy ra chuyện gì thì không đáng.
Lưu Chấn Đông nói ra.
Lưu Chấn Đông đúng là không muốn Đinh Trường Sinh sẽ bị xảy ra sự tình gì, bởi vì giữa người với người, một khi đã có cùng chung lợi ích, như vậy loại quan hệ này không phải là loại quan hệ che giấu, huống chi giữa bọn họ còn có bí mật, đó chính là về cái chết của Bạch Khai Sơn, đây là cái chết bí mật không thể nói ra, chỉ hiểu mà không thể diễn đạt được bằng lời.
Thế cục Hồ Châu bây giờ rất phức tạp, nhất là đêm nay Lưu Chấn Đông chứng kiến La Bàn Hạ đối với Đinh Trường Sinh coi trọng như vậy, Lưu Chấn Đông trong nội tâm càng là khiếp sợ không thôi, ngoại giới truyền thuyết La Bàn Hạ cùng Đinh Trường Sinh bất hòa, Đinh Trường Sinh ly khai Hồ Châu sớm hay muộn chỉ là vấn đề chỉ là thời gian, nhưng mà hiện tại trước mắt thì sao đây?
Người với người sở dĩ có thể là dựa vào thời gian dài kết giao, một là lợi ích, còn có một nửa, chính là thích thú thậm chí là sùng bái, Lưu Chấn Đông bây giờ đối với Đinh Trường Sinh chính là sùng bái.
Khả năng mỗi người tại trong cuộc sống đều có một, hai bằng hữu như vậy, những lúc ngươi tâm tình sa sút, không biết làm gì khác, thì đi tìm bằng hữu trò chuyện tâm sự, có thể giải thoát được tâm linh ràng buộc, người như vậy thì không cần nhiều, nhưng không có thì là không được.
– Không phải là tôi muốn đi, nhưng nếu không đi thì La Gia Nghi sẽ mất mạng, lúc đó La Bàn Hạ có thể tha vào tôi sao?
Đinh Trường Sinh cười nhạt nói.
– Thế nhưng việc này cùng cậu không có quan hệ, làm chi cần phải bốc lên nguy hiểm như vậy chứ…
Lưu Chấn Đông vừa lái xe, vừa nói.
– Được rồi, việc này nói sau, anh gọi điện thoại hỏi một chút, vợ của Đàm Quốc Khánh đã tới chưa, còn phải có cả con của hắn, Đàm Quốc Khánh gia hỏa này, vợ hắn sợ là khuyên bất không được hắn, cho nên nhất định phải có đứa bé con của hắn cùng đi.
Đinh Trường Sinh phân phó nói.
Lưu Chấn Đông không nói chuyện, nhưng mà chiếu vào ý của Đinh Trường Sinh gọi điện thoại, thì nhận được tin tức là vợ con của hắn đang trên đường đi tới.
– Đàm Quốc Khánh dính líu đến rất nhiều bản án, hơn nữa những bản án đều liên quan đến Tưởng Hải Dương đấy, một khi Đàm Quốc Khánh bị bắt rồi, trước tiên liền đem Tưởng Hải Dương vây quanh, đám người Tưởng Văn Sơn tại Hồ Châu làm hại dân chúng nhiều năm như vậy, Đàm Quốc Khánh là đồng lõa trọng yếu nhất.
Đinh Trường Sinh nói.
Chỉ trong chốc lát, ô tô chạy đến cổng xí nghiệp may y, nhưng mà bị người xí nghiệp may cản lại, bất đắc dĩ, Đinh Trường Sinh xuống xe.
– Đinh chủ nhiệm, tại sao là anh…
Vừa vặn Lưu Gia Thành ở chỗ này canh cổng, vừa nhìn thấy Đinh Trường Sinh, liền đi tới.
Lưu Gia Thành nghe được từ Hà Đại Khuê, thằng Đinh Trường Sinh này không phải người xấu, trái lại vì vấn đề đãi ngộ của người xí nghiệp may, nhiều lần làm trái ý với lãnh đạo chính quyền, lần này vẫn là Đinh Trường Sinh đề nghị, nếu không có Đinh Trường Sinh ra mặt nói chuyện, việc này tuyệt đối sẽ không nhanh đạt thành hiệp nghị như vậy.
– Lưu Gia Thành, mở cổng, để chúng tôi đi vào, có một bọn cướp ở trong xưởng, chúng tôi muốn vào đi cứu người, đằng sau còn đến cảnh sát, không cho phép ngăn trở, nếu làm trễ nải việc cứu người, cậu đảm đương không nổi đâu.
Đinh Trường Sinh nói.
Lưu Gia Thành sững sờ, trong xưởng lúc nào có bọn cướp đến? Mình tại sao không biết? Nhưng nhìn đến sắc mặt Đinh Trường Sinh bất thiện, liền vội mở cổng ra cho xe tiến vào, mà hắn cũng chạy chậm theo phía sau xe…
– Đinh chủ nhiệm, tôi đối với nơi này rất quen thuộc, nếu không để tôi dẫn đường giùm cho…
Lưu Gia Thành chạy theo cạnh xe không kịp thở nói…
– Ngừng xe, cho hắn lên đi…
Đinh Trường Sinh thấy cũng đúng, mình đối với bên trong cái xí nghiệp này thật đúng là không biết ở đâu một số phân xưởng…
Theo sự Lưu Gia Thành chỉ dẫn, chỉ chốc lát, ngay tại phân xưởng số một cách hơn mười mét thì xe ngừng, sau đó ba người xuống xe, ẩn nấp đằng sau bức tường tan hoang, nhưng mà không đợi ba người ổn định chỗ nấp, “đoàng… đoàng…” hai tiếng súng nổ vang, hai bóng đèn pha xe bị bắn vỡ nát, trong nháy mắt nơi đây lại lâm vào trong bóng tối.
– Đinh Trường Sinh, đã đến rồi sao?
Đàm Quốc Khánh ở bên trong la lớn.
Lưu Gia Thành khẩn trương la sợ co rút thân người lại, con bà nó, thật sự đúng là có bọn cướp, còn có sung nữa, đây cũng không phải là chuyện đùa giỡn, thời điểm này hắn có chút hối hận đã theo tới nơi này.
– Này, cậu từng lăn lộn ngoài xã hội, chưa thấy qua bắn súng sao?
Lưu Chấn Đông cười cười đối với Lưu Gia Thành nói.
Đinh Trường Sinh chậm rãi ngồi thẳng lên, nấp ở đằng sau bức tường, hô:
– Đàm Quốc Khánh, đem La Gia Nghi thả ra, chúng ta từ từ nói chuyện, ông cảm thấy có thể chạy thoát được không?
– Im mồm, lão tử là tội phạm truy nã, trên tay giờ đã có cái mạng của mày, đầu hàng, không có cửa đâu, tao cho mày biết, nếu không đi ra thế chỗ cho La Gia Nghi, thì mày đợi nhặt xác đi…
Đàm Quốc Khánh đắc ý nói.
– Vậy ông muốn làm sao bây giờ? Cứ như vậy trốn tránh cả đời à?
Đinh Trường Sinh nói…
– Tránh một ngày là một ngày, Đinh Trường Sinh, bước ra đi, nếu không đi ra thì sẽ phải hối hận đấy.
Đàm Quốc Khánh vẫn là cưỡng ép Đinh Trường Sinh đi ra ngoài, hắn cũng là sợ đêm dài lắm mộng, cũng biết hiện tại bên ngoài nhất định cảnh sát đã bao vây…
– Ông chờ để tôi suy nghĩ một chút, cho tôi thời gian mười phút đi.
Đinh Trường Sinh nói.
Đinh Trường Sinh nói xong liền ngồi xổm xuống rồi, vội hỏi:
– Gọi điện thoại hỏi một chút, sao đến giờ vợ con hắn còn chưa tới.
Lưu Chấn Đông cũng là rất lo lắng, liên tiếp gọi điện thoại, rốt cuộc mười phút đồng hồ trôi qua, Đàm Quốc Khánh lại nổ thêm một phát súng, lúc này vợ con Đàm Quốc Khánh đều đã đến.
Đinh Trường Sinh liền giật lấy súng trong tay Lưu Chấn Đông, chĩa súng vào vợ con của Đàm Quốc Khánh nói ra:
– Đàm Quốc Khánh đang ở bên trong, cô bây giờ kêu hắn đầu hàng, bằng không mà nói, cô cũng sẽ không toàn mạng đâu.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyen Tranh Sex Tại TruyenHentai18.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x