Chinh phục gái đẹp - Chương 8

Chương 8-chuong-220

trước
tiếp

Website chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 220
Đinh Trường Sinh chạy đến ngoài cửa, nhìn qua vây quanh một vòng người, liền thấy có một loại dự cảm bất tường, liền vẹt đám người chui vào, thì thấy là một người đàn ông đang nằm dưới đất ngất đi, bất tỉnh nhân sự, người bên cạnh sẽ chỉ ở chỗ đó kêu la, nhưng lại không biết cách cấp cứu cơ bản…
– Tránh ra, tránh ra…
Đinh Trường Sinh vừa nói, một bên tiếp cận, chỉ huy người tránh ra rộng rãi một chút, có thể là bị cảm nắng ngất xỉu rồi, nhiều người vây quanh thì không khí cũng không lưu thông, một hồi thì có thể sẽ chết.
Đinh Trường Sinh lúc này lại phát hiện, sự tình so với chính mình tưởng còn nghiêm trọng hơn, đã không có mạch đập, Đinh Trường Sinh tuy rằng hiện đang không có nghĩ được nhiều, nhưng mà người vạn nhất chết ở trước cửa thành ủy, thì cái chuyện này không muốn lớn cũng không có biện pháp…
– Này… gọi điện thoại kêu cấp cứu 120, nhanh lên.
Đinh Trường Sinh chỉ huy trước mắt một người.
Sau đó hắn bắt đầu quỳ trên mặt đất nhân ngực nới trái tim, kỳ vọng có thể trước khi bác sĩ đến trước thì tim có thể đập lại, nhưng mà nhấn vài cái cũng không có phản ứng gì, Đinh Trường Sinh lại bắt đầu làm hô hấp nhân tạo, con bà nó, cái miệng hôi thối kinh cả người a…
Miệng Đinh Trường Sinh thiếu chút nữa nôn mửa ra, nhưng mà hắn vừa nhấn ngực, vừa tiếp tục hô hấp nhân tạo, cứ như vậy mãi cho đến khi bác sĩ cấp cứu đến thì người này cũng không có tỉnh lại, cũng may là bác sĩ có kinh nghiệm, hơn nữa trên xe cứu thương cũng có thiết bị, vì vậy hơn mười phút đồng hồ sau, cuối cùng đã là tỉnh lại, còn Đinh Trường Sinh quá mệt mỏi, cũng thoáng cái nằm ngửa trên mặt đất, chưa từng sự kiện nào làm cho mình tốn sức qua như vậy.
Đinh Trường Sinh đứng dậy cầm lấy y phục của mình, vỗ vỗ đất bụi, rồi tiến vào cao ốc thành ủy.
– Tại sao trên người dính đầy bụi đất vậy?
Để Khôn Thành thấy Đinh Trường Sinh mệt mỏi tiến đến, hỏi.
– Vừa rồi có một công nhân xí nghiệp may bị hôn mê, may mà cứu được, nếu hắn chết ở trước cổng chính, việc này sẽ càng lớn hơn.
Đinh Trường Sinh ngồi ở trên mặt ghế, cầm lấy chai nước uống một hơi cạn sạch.
Thời điểm này đám thường ủy cũng nối nhau bước vào, bọn họ cũng không biết tại sao lại họp gấp như vậy, nhưng mà bên cửa tụ tập người thì bọn họ đều nhìn thấy, thế nhưng cũng không ai đến hỏi chuyện gì đã xảy ra, có thể thấy được những người này nhân tâm lạnh lùng đã đến loại tình trạng nào, chỉ cần là không quan hệ gì đến chuyện của mình, thì tuyệt sẽ không duỗi đầu nhìn xem đến cùng chuyện gì xảy ra.
– Tiếp tục như thế này thì không được rồi, lão Sở… ông gọi điện thoại đến cho bệnh viện nhân dân, bảo bọn họ phái xe cấp cứu cùng bác sĩ đến trước cửa thành ủy, trực suốt 24/24 giờ, vạn nhất nhỡ phát sinh lần nữa chuyện như vậy thì cũng có chuẩn bị sẵn, bằng không thì rất phiền toái.
Để Khôn Thành quyết định thật nhanh, phân phó Sở Hạc Hiên xử lý việc này.
Chỉ chốc lát, La Bàn Hạ cũng bước vào, sau đó Trương Hòa Trần đóng cửa lại.
– Bây giờ họp, là vì chuyện mảnh đất xí nghiệp may, nếu không xử lý xong, chúng ta ai cũng đừng nghĩ đến việc sống dễ chịu, sau khi cân nhắc, tôi quyết định thay đổi phương pháp vấn đề xử lý xí nghiệp may này, tôi hy vọng mọi người sẽ ủng hộ, bởi vì, tôi và các vị đều không có đường lui đâu, thời điểm này, chúng ta tốt nhất là chân thành hợp tác, không bàn ra nữa, nếu không, tôi bị rút ra khỏi chức vụ bí thư, thì trước đó tôi cũng sẽ liều mạng không để cho các vị ngồi trên chức vụ của mình yên ổn đâu…
La Bàn Hạ nói xong lời này cơ hồ là cắn răng nói.
Nhưng mà lời này đám thường ủy nghe vào trong lỗ tai lại giống như tiếng sấm, làm cái gì vậy? Đây không phải là uy hiếp trắng trợn sao? Nhưng cái uy hiếp này lại khiến cho đám thường ủy bọn họ đều nhìn nhau, không biết La Bàn Hạ muốn ra cái quyết định gì, mà bắt đầu đã dằn mặt mọi người rồi, đây là sợ quyết định này không thông qua được sao?
– La bí thư, chuyện gì nghiêm trọng như vậy?
Chánh pháp ủy bí thư Lan Hòa Thành hỏi.
– Trường Sinh, cháu phát biểu trình bày đi.
La Bàn Hạ nhìn thoáng qua Đinh Trường Sinh, sau đó bưng chén uống trà…
Lúc này, đám thường ủy bộ mặt biểu lộ liền đặc sắc rồi, có hoang mang, có khiếp sợ, đương nhiên còn có người cười lạnh…
Trọng Hải nhíu mày nhìn xem Đinh Trường Sinh, tiểu tử này cùng La Bàn Hạ đến đang cùng hát bài ca gì đây? Xem ra giữa hai người đã đạt thành hiệp nghị nào đó, bằng không thì La Bàn Hạ lại trao quyền cho cấp dưới trình bày vấn đề, vì cái gì để cho Đinh Trường Sinh ra mặt nói chuyện đây?
Đường Linh Linh cũng nhíu mày không nói, dưới mắt nàng Đinh Trường Sinh cùng La Bàn Hạ ở giữa mâu thuẫn đã rất sâu, lần trước nếu không phải mình lấy cớ chưa có người chọn, thì Đinh Trường Sinh hiện tại đoán chừng đã không còn có ở Hồ Châu rồi.
– Xét thấy thế cục của xí nghiệp may này không có khống chế kịp thời thì rất nguy hiểm, La bí thư đã suy tính, cảm thấy nếu như vấn đề xí nghiệp may lại không giải quyết được, có thể là sẽ ảnh hưởng toàn bộ đại cục Hồ Châu, vì vậy, thời điểm này phải có quyết tâm làm cho bằng được.
Đinh Trường Sinh chậm rãi nói…
Trọng Hải khóe miệng hơi hơi giương lên, tiểu tử này nói chuyện càng ngày càng chín chắn chững chạc, còn biết đến nói lời dạo đầu, chỉ cần qua vài năm nữa, tiểu tử này nói không chừng thật đúng là có thể một mình đảm đương một phía rồi, Trọng Hải trong lòng thở dài nói, đồng thời cũng hạ quyết tâm, Đinh Trường Sinh thằng gia hỏa này, phải bằng mọi cách phải lôi kéo về phía mình…
– Chúng ta không thiếu tiền, cái chúng ta thiếu chính là thời gian, vì vậy đàm phán với bọn họ chủ yếu là thảo luận thời gian nào trả tiền, chỉ cần có thể cho chúng ta một chút thời gian, sau khi số tiền kia chúng ta cầm được, sẽ đem tiền lên mang lên bảo hiểm xã hội đóng đủ số năm BHXH mà công nhân viên chức xí nghiệp may còn thiếu, như vậy về sau bên ủy ban thành phố sẽ không còn có quan hệ gì với bọn họ nữa, có thể nói là phương thức giải quyết thà một lần vất vả, suốt đời nhàn nhã…
– Nhưng mà số tiền kia chúng ta lúc nào có thể lấy ra được.
Lan Hòa Thành lạnh lùng mà hỏi.
– Một khi mảnh đất xí nghiệp may kia khai phát, chúng ta có thể xuất ra số tiền đó, lấy mảnh đất này thế chấp, hướng ngân hàng mượn tiền, trước dùng để trả tiền lương, những năm qua tiền lãi cũng trả hết, giải quyết xong, sẽ không có bất kỳ người nào tìm đến đòi nợ nữa…
Đinh Trường Sinh nói.
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
Mặc dù là Đinh Trường Sinh đang nói, nhưng mà ánh mắt mọi người lại đều nhìn về phía La bàn Hạ, bọn hắn không rõ hồ lô trong bụng ông biến hóa chứa cái gì mà biến hóa to lớn như thế, đến cùng chuyện gì xảy ra, để cho La Bàn Hạ làm ra quyết định như vậy, vấn đề là tiền từ đâu tới đây?
– Có thể sẽ có người hỏi, tiền từ đâu tới đây, đợi đến lúc mảnh đất xí nghiệp may kia khai phát, đây chẳng phải là phải là chờ tới biết bao giờ? Nhưng chuyện này sẽ không chờ đợi nữa, bởi vì mảnh đất này tự chúng ta sẽ khai phát, bên ủy ban thành phố ra mặt, thành lập một tổng công ty xây dựng Hồ Châu, bao gồm luôn cả xây dựng và kiến thiết thành phố, toàn bộ tổng công ty này sẽ chịu trách nhiệm, lời của tôi nói đã xong.
Đinh Trường Sinh nói xong, mặc kệ mọi người kinh ngạc như thế nào, sứ mạng của hắn đã hoàn thành, phần còn lại sự tình chính là do La Bàn Hạ cùng đám thường ủy bọn họ đánh cờ rồi.
Trọng Hải nhìn xem Đinh Trường Sinh nói chuyện, trong giây lát minh bạch, La Bàn Hạ biến hóa rất có thể cùng với Đinh Trường Sinh có quan hệ, nhưng mà cái kế hoạch này mình lại không biết trước, điều này làm cho Trọng Hải hơi cảm thấy bực mình.
Thừa dịp người không chú ý, định nhắn tin hỏi Đinh Trường Sinh đến cùng chuyện gì xảy ra…
Nhưng không đợi cho tin nhắn Trọng Hải phát ra ngoài, La Bàn Hạ đã bắt đầu điểm danh rồi, bởi vì La Bàn Hạ cũng nhìn thấy sắc mặt Trọng Hải biến hóa, trong những người này, chỉ có Trọng Hải là có biến số lớn nhất, Để Khôn Thành đã là tổ trưởng điều tra, hắn trước đây cũng là đối lập với quan điểm của mình khi giao cho cái hạng mục này cho La Đông Thu, vì vậy bây giờ thì Để Khôn Thành hẳn là sẽ không phản đối mình.
– Trọng Hải, ý của ông thế nào, đối với phương án xử lý này có ý kiến gì không?
La Bàn Hạ nhìn lấy Trọng Hải hỏi…
– Um… cái phương án này thì tôi tán thành, nhưng mà nếu như hạng mục này từ bên ủy ban thành phố thao tác, có thể là gặp bất lợi với tràng cục hay không? Bởi vì chính quyền làm xí nghiệp, thì trước giờ không có đề xướng.
Trọng Hải hỏi lại, không phải là bởi vì ông không có đầu óc, mà là bởi vì ông không có chuẩn bị…
– Hiện tại làm hạng mục bất động sản kiếm tiền rất nhiều, chúng ta lại nhường cho người ta làm, thì lợi nhuận sẽ bị người ta cầm đi, chi bằng tự chúng ta làm, những số tiền này tự chúng ta còn có thể giải quyết cho dân chúng gặp khó khăn, đây cũng là cách giải quyết thuốc trợ tim tài chính của chúng ta, vấn đề là ông có đồng ý cái phương án này không?
La Bàn Hạ theo đuổi không bỏ mà hỏi…
– Nếu nói vậy… thì tôi đồng ý.
Trọng Hải rút cuộc cũng phải gật đầu…
– Khôn Thành, ý của ông thế nào?
La Bàn Hạ lại nhìn về phía Để Khôn Thành hỏi.
– Tôi không có ý kiến, nếu như bí thư quyết định rồi, chuyện này càng sớm áp dụng càng tốt, Trường Sinh, bây giờ cậu liên lạc với công nhân bên ngoài một chút, có thể thì suốt đêm nay cùng chúng ta bàn bạc về chuyện này, đêm nay thời tiết xấu sợ Hồ Châu sẽ có mưa, những công nhân kia thì đang bên ngoài thành ủy sợ lại xảy ra nguy hiểm…
Để Khôn Thành nói.
– Tốt lắm, Trường Sinh, cháu đi liên hệ trước, xem lúc nào có thể đối thoại được.
La Bàn Hạ phân phó Đinh Trường Sinh.
– Còn những người khác có ý kiến gì không? Nếu như không có ý kiến, thì ký tên đồng ý.
La Bàn Hạ nói xong nhìn về phía mọi người, thời điểm này người nào lại dám bàn đến chuyện khác chứ, vì vậy không ai lên tiếng.
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
Nửa giờ sau, Tưởng Hải Dương nhận được tin tức này, lúc mới bắt đầu hắn cho rằng điều này không có khả năng, La Bàn Hạ không có lá gan lớn như vậy, nhưng mà sau khi gọi mấy cuộc điện thoại, Tưởng Hải Dương xác nhận đây là sự thật.
– Cậu nói cái gì?
La Đông Thu nhận được điện thoại của Tưởng Hải Dương, cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, điều này làm sao có thể đây chứ?
– Anh La, đây là thật đấy, vừa mới mở xong cuộc họp, không có sai đâu, chúng ta làm sao bây giờ? La Bàn Hạ xem ra là đã không còn tín nhiệm chúng ta, nếu như lão ta thật sự làm như vậy, mọi nỗ lực của chúng ta đổ song đổ biển rồi…
Tưởng Hải Dương nhỏ giọng nhắc nhở.
– Lão già hỗn đản này, lão đem chúng ta loại bỏ rồi, đợi đấy đi, tôi sẽ đến Hồ Châu xem sao.
La Đông Thu lúc này đang ở trong nhà trên tỉnh, La Minh Giang chưa có tan tầm, nhưng mà hắn đã bất chấp nhiều như vậy, liền lái xe trực tiếp đi đến tỉnh ủy.
La Minh Giang lúc này đang tại tiếp kiến một chủ tịch thị trấn, La Đông Thu liền xông vào…
– Ông đi ra ngoài trước đi… nhớ đóng cửa lại…
La Đông Thu giống như là bí thư tỉnh ủy vậy, đối với chủ tịch kia nói ra.
Chủ tịch kia nhìn La Minh Giang, rồi đứng dậy đi ra, ông chưa từng thấy qua La Đông Thu, nên không biết là ai, nhưng mà có thể tại trong văn phòng bí thư tỉnh ủy nói như vậy, thì tại tỉnh Trung Nam có được mấy người…
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
La Đông Thu đem chuyện phát sinh Hồ Châu nói một lần, làm hắn cảm thấy kỳ quái chính chính là cha của mình La Minh Giang chẳng những không có tức giận, ngược lại còn cầm một điếu thuốc, đốt hút im lặng hơn mười phút đồng hồ.
La Đông Thu thấy cha của mình đang trầm tư, mặc dù mình bên ngoài buôn bán kinh doanh, nhưng mà trong lòng của hắn rất rõ ràng, nếu như không có cái cây to người cha này, hắn đừng nói là việc buôn bán kiếm tiền, có cái quần lót là may mắn lắm rồi, vì vậy La Đông Thu tuy rằng làm việc rất tùy hứng, nhưng mà tuyệt không dám làm ẩu.
Lúc này La Minh Giang mới nói ra:
– Rút ra khỏi Hồ Châu đi, cái hạng mục kia không thể tiếp tục làm rồi.
– Cha, chúng ta đã tốn hết bao nhiêu là công sức, chẳng lẽ cứ như vậy bỏ qua sao?
La Đông Thu không hiểu hỏi.
– Rất rõ ràng, La Bàn Hạ đã biết cái gì rồi, chứ không lão sẽ không làm như vậy, rút cuộc là người nào lộ ra việc này đây?
La Minh Giang nói một câu mà La Đông Thu không hiểu thấu, làm cho La Đông Thu cũng cảm thấy rất kỳ quái.
– Chuyện gì vậy cha?
La Đông Thu nhíu mày hỏi.
La Minh Giang bất đắc dĩ, đành phải đem chuyện cuộc trao đổi vừa rồi tại văn phòng muốn rút La Bàn Hạ ra kể lại, chuyện này La Đông Thu kinh hãi không nhẹ, khó trách La Bàn Hạ dám làm như vậy, xem ra là ông ta đã biết cha mình muốn bỏ cũ thay mới, do đó giờ mới chơi trò cải biến đối với cái hạng mục này, nếu được ăn cả, hoặc ngã về không…
– Vậy chúng ta thật sự không có cách nào khác vãn hồi rồi sao?
La Đông Thu hỏi.
– Theo cha đoán, mục tiêu lần này của bọn họ không hẳn là cái hạng mục này, mà là từ phía sau cái hạng mục này, mục tiêu cuối cùng nhất là cha đấy, cũng may là bọn họ động thủ có chút sớm, nếu như cái hạng mục này thật sự sau khi giao cho con, đến lúc đó mới động thủ, khi đó áp lực dư luận có thể không phải là tại thành phố Hồ Châu, mà rất có thể ngay cả trên tỉnh cha cũng bị liên quan đến, con hiểu chưa?
La Minh Giang lòng còn sợ hãi nói.
La Đông Thu cũng nghĩ đến điểm này, nhưng không có thâm sâu như La Minh Giang, hắn chỉ cảm thấy may mắn, thật không ngờ từ vừa mới bắt đầu chuyện này chính là một cái cạm bẫy, không biết là trong nội bộ bọn họ có vấn đề, mà trù hoạch vẫn chưa tốt, dù sao lúc này đây cha con của hắn đã tránh được một kiếp.
La Đông Thu theo văn phòng La Minh Giang đi ra, gọi điện thoại cho Tưởng Hải Dương, bảo là hoàn toàn rút khỏi cái hạng mục này, Tưởng Hải Dương trợn mắt há hốc mồm, vừa mới nghe xong thì còn nổi trận lôi đình với La Đông Thu, rõ ràng đến lúc cuối cùng thì thay đổi thái độ, điều này làm cho Tưởng Hải Dương rất là khó hiểu.
Tưởng Hải Dương cúp điện thoại, tức giận quăng điện thoại xuống đất, ở một bên đang ngồi loay hoay lau cây súng ngắn, Đàm Quốc Khánh giật mình.
Tưởng Hải Dương thở phì phì ngồi ở trên ghế sa lon, cầm lấy chai rượu đỏ ừng ực ừng ực, sau đó tiện tay quăng ra…
– Tưởng thiếu gia, xảy ra chuyện gì?
Đàm Quốc Khánh hỏi.
– La Bàn Hạ cái lão già kia, đã lừa chúng ta, lần này tổn thất thật sự là đủ thảm đấy, ít nhất mất đi cũng mấy nghìn vạn, lão già kia, thật sự là chán sống, ngay cả bí thư tỉnh ủy nói mà cũng dám không nghe, đồ chó hoang…
Tưởng Hải Dương hung dữ mắng.
– La Bàn Hạ không nghe bí thư tỉnh ủy, thì cứ thay người là được mà…
Đàm Quốc Khánh không quản đến nói.
Tưởng Hải Dương liền đem tình huống chuyện này nói đại khái ra:
– Tuy rằng mang tiếng là tôi cùng La Đông Thu hùn vốn việc kinh doanh này, nhưng mà tôi dám bảo hắn bỏ tiền ra sao? Con bà nó, tiền lỗ vốn này chỉ có tự chính mình chịu, vốn là chúng ta là chờ việc giải tỏa xong thì sẽ liền ký hợp đồng đấy, đang chuẩn bị tiền đặt cọc đấy, giờ thì tốt rồi, tiền cũng đã mượn tới, tiền lãi phải trả a…
– Kỳ thật, nếu La bí thư nói mà không được, nhưng mà có một người nói thì La Bàn Hạ nhất định sẽ nghe đấy.
Đàm Quốc Khánh nham hiểm cười nói.
– Là ai?
Tưởng Hải Dương nhướng mày hỏi.
– Còn là ai nữa chứ, con gái của La Bàn Hạ!
Đàm Quốc Khánh nói ra.
– Đừng nói là ông muốn bắt cóc con gái của lão chứ? Việc này không làm được a, ngàn vạn lần không được làm ẩu.
Tưởng Hải Dương lập tức bác bỏ đề nghị này, không phải hắn không muốn, mà là hắn không dám, bây giờ đang là chính trị đấu tranh, chứ không phải là bắt cóc tống tiền, đây không phải là chính trị đấu tranh…
– Tôi chỉ nói đó là một cách mà thôi.
Đàm Quốc Khánh cười nói.
Tưởng Hải Dương cũng cho rằng Đàm Quốc Khánh chỉ nói cho có nói mà thôi, nhưng mà trong nội tâm Đàm Quốc Khánh lại không đơn giản như vậy, hắn quả thật đang muốn làm như vậy, bởi vì trong lòng của hắn, Đinh Trường Sinh vĩnh viễn là cừu địch mà hắn muốn tiêu diệt, mà La gia Nghi kia cùng với Đinh Trường Sinh lại có mối quan hệ không tầm thường, đã từng theo dõi Đinh Trường Sinh, hắn đã từng thấy với Đinh Trường Sinh và La Gia Nghi có quan hệ rất tốt.
Nhưng mà hắn không biết là La Bàn Hạ cùng Đinh Trường Sinh lại có mối quan hệ không hề giống như hắn nghĩ vậy, bởi vì chính hắn đã thoát ly ra khỏi vòng tròn luẩn quẩn chính trị này đã lâu, vì vậy có rất nhiều sự tình hắn không biết…
Hơn nữa hắn cũng đánh giá thấp tình thế cục diện thành phố hiện nay, vì vậy hắn cho rằng, nếu như mình bắt cóc La Gia Nghi, nói không chừng có thể làm cho La Bàn Hạ cải biến chủ ý, chỉ cần làm chuyện này thần không biết, quỷ không hay, để làm cho La Bàn Hạ cải biến chủ ý vẫn là có khả năng đấy.
Lại thêm một điều, bắt cóc La Gia Nghi, hắn cũng sẽ không giết nàng, nhưng nhất định phải lợi dụng nàng đem Đinh Trường Sinh dẫn xuất ra, tìm biện pháp tiêu diệt Đinh Trường Sinh mới là mục đích lớn nhất, mà sự chết sống của La Gia Nghi thì phải dựa vào bổn sự của Đinh Trường Sinh, nếu như Đinh Trường Sinh cứu không được La Gia Nghi, Đinh Trường Sinh chết còn dễ nói, nếu như Đinh Trường Sinh còn sống, thì La Bàn Hạ có thể buông tha cho Đinh Trường Sinh? Còn nữa bản thân của Đinh Trường Sinh sẽ không tự trách sao?
Nghĩ tới đây, Đàm Quốc Khánh nở nụ cười, hắn lúc này đã lái xe rời khỏi nơi ở của Tưởng Hải Dương, dựa theo trước kia theo dõi Đinh Trường Sinh, hắn biết La Gia Nghi lúc này có lẽ còn ở công ty, nàng thường xuyên làm tăng giờ, cái này chính là cơ hội tốt nhất, vì vậy xác suất thành công rất lớn.
Đinh Trường Sinh, ta sẽ cho ngươi hối hận, ta bị ngươi bức đến bước đường cùng rồi, giờ là cũng đến lúc ta phản kích, Đàm Quốc Khánh nghĩ như vậy, còn La Gia Nghi lúc này tuyệt đối không thể ngờ được, một đôi ma chưởng đang lặng lẽ vươn đến hướng nàng.
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
Những công nhân xí nghiệp may không ngờ bên chính quyền thành phố lại nhanh như vậy có nghị quyết, vì vậy Hà Đại Khuê mang theo mấy ông lão niên kỷ khá lớn cùng Để Khôn Thành suốt đêm bắt đầu đàm phán.
La Bàn Hạ cũng không có ly khai văn phòng thành ủy, ông đang đợi kết quả cuối cùng đàm phán, song phương đối với việc bổ sung đóng BHXH cùng mức trả tiền lương không có có dị nghị, duy nhất số tiền này lúc nào trả, trả bằng hình thức gì đây?
Với lại tại đây có một số lão công nhân đã vượt qua tuổi về hưu, bọn họ muốn sẽ phải hưởng thụ đãi ngộ về hưu cùng với đãi ngộ chữa bệnh, như vậy chính phủ chậm một ngày trả số tiền kia, bọn họ sẽ chậm một ngày hưởng thụ việc đãi ngộ này, đây là tiêu điểm tranh luận.
– Trường Sinh, nói vài lời đi.
Để Khôn Thành nhiều lần giải thích, nhưng mà những người này không chịu hiểu, còn Hà Đại Khuê vẫn không nói tiếng nào, cứ làm việc như vậy sẽ không có cách nào thỏa thuận được.
– Các vị, yêu cầu của các vị chúng ta cũng biết, cũng hiểu rõ ý của các vị, bằng không như vậy, chuyện đền bù giải tỏa, trước giải quyết những vấn đề này, đêm nay ký tên hiệp nghị, các vì toàn bộ rút về nhà, trời sắp mưa, tất cả về nhà đi, chúng ta sẽ đưa trước số tiền kia, sau đó thì mới tiến hành giải tỏa…
– Được… cứ làm theo như Đinh Trường Sinh nói, các vị còn có ý kiến gì không?
– Đây cũng là một vấn đề, bảy người kia đều chết hết, còn có trong bệnh viện ba người kia, phí tổn nằm viện làm sao bây giờ, nếu bị tàn phế thì sẽ xử lý như thế nào?
Hà Đại Khuê cuối cùng là nói chuyện, hoàn toàn chính xác, đây là mấu chốt, mấy người này muốn là bồi thường tiêu chuẩn dựa theo tình hình bây giờ, hơn nữa trong nhà trên có người già, dưới có trẻ nhỏ, là trụ cột trong nhà, không xử lý là không thể nào đấy.
– Bác à… dựa theo pháp luật quy định, những người bị tử vong thì tiền bồi thường là do chính kẻ giết người bồi thường, vấn đề này phải chờ tới lúc đem hung thủ bắt lấy thì mới tính được.
Lương Nhất Thương nói ra, hắn là do chính Đinh Trường Sinh mời tới.
– Vậy theo ý của chính quyền, nếu người bắt không được cũng sẽ không có cách nào bồi thường phải không? Còn có, mặc dù là bắt được hung thủ, nhưng nếu hắn không có tiền bồi thường, vậy là mấy người kia tự nhận xui xẻo à?
Hà Đại Khuê bất mãn hỏi ngược lại.
Lương Nhất Thương còn muốn nói tiếp lúc nào, thì bị Đinh Trường Sinh đưa tay ngăn trở.
– Để chủ tịch, việc này làm sao bây giờ?
Đinh Trường Sinh trưng cầu ý kiến của Để Khôn Thành, dù sao ông ta mới là tổ trưởng.
– Vậy cậu có ý kiến gì?
Để Khôn Thành suy nghĩ một chút, nhưng mà đích xác là không có cách nào khác xử lý, không trả tiền nhất định là không được, nhưng mà nếu đưa tiền, lấy cái danh nghĩa gì mà đưa? Đưa nhiều thì không hợp quy củ, d9au7 ít thì xem nhẹ, lại còn những người kia chỉ trích.
– Bằng không như vậy, kỳ thật đây cũng là dựa theo pháp luật quy định, tử vong bảy người cùng trọng thương ba người, trên danh nghĩa bọn họ hiện tại vẫn là công nhân viên chức xí nghiệp, tuy rằng xí nghiệp này đã lâu không còn sản xuất, thế nhưng cái xí nghiệp này cũng chưa có giải thể, không tính là hoàn toàn tiêu vong, bất quá chúng ta có thể làm một chút công tác cũng có thể được, chỉnh sửa lại xem như những người này coi như là bị tai nạn lao động, từ quỹ ngân sách tai nạn lao động lấy ra số tiền kia, bất quá, những sự tình này còn phải nhờ bên ủy ban thành phố làm công tác, tôi nghĩ, việc này vẫn có thể làm thành…
Đinh Trường Sinh đề nghị.
Kỳ thật có rất nhiều vụ việc không tuân theo quy định, chỉ cần là bên chính quyền ra mặt, người bên BHXH không dám không làm, chỉ cần những văn bản này làm xong, vấn đề là bên chính quyền muốn thế nào mà thôi…
– Ừ, ngư cũng là một biện pháp, lão Hà, lão cảm thấy như vậy được không? Lấy tiền từ quỹ ngân sách tai nạn lao động, khả năng còn cao hơn cái tiền bồi thường kia…
– Vậy được… chúng ta không có ý kiến, chỉ là những số tiền này lúc nào có thể lấy được?
Hà Đại Khuê quan tâm là cái này, nói cách khác, những người kia trong nhà rất là khó khăn…
– Hà trưởng xưởng, chuyện này cứ để cho cháu, có gì tìm cháu là được, việc này qua đi cháu sẽ lo chạy việc này, cho đến khi nào tất cả mọi người đều được tiền, bác thấy được không?
– Được, nếu như Đinh chủ nhiệm nói, tôi tin cậu…
Hà Đại Khuê cuối cùng là gật đầu rồi.
Trong phòng họp truyền đến tiếng vỗ tay, nhưng mà tiếng vỗ tay chưa dứt, thì Trương Hòa Trần đẩy cửa vào c, hướng phía Đinh Trường Sinh vẫy vẫy tay, ý bảo hắn đi ra ngoài.
Đinh Trường Sinh thấy có thể là La Bàn Hạ tìm hắn có việc, vì vậy tranh thủ đi theo ra ngoài.
– Có chuyện gì vậy? Đối thoại vừa thành, còn chứ có ký tên vào biên bản đây này…
– Nhanh lên đi, La bí thư tìm em có việc, chị thấy bí thư rất sốt ruột, không biết lại xảy ra cái việc gấp gì rồi.
Trương Hòa Trần phụ giúp Đinh Trường Sinh hướng văn phòng La Bàn Hạ chạy tới.
Đinh Trường Sinh đẩy cửa đi vào trong văn phòng La Bàn Hạ, thấy ông ta lồng lộn giống như con thú bị vây khốn đi tới đi lui, ngón tay cầm điếu thuốc không ngừng run rẩy, Đinh Trường Sinh cũng cả kinh, không biết chuyện gì xảy ra, mà làm cho La Bàn Hạ đại loạn như vậy.
– La bí thư, chuyện gì vậy?
Đinh Trường Sinh hỏi.
– Cô đi ra ngoài đi.
La Bàn Hạ chỉ vào Trương Hòa Trần nói ra, ngữ khí rất hung hăng, Trương Hòa Trần công tác ở đây lâu như vậy, còn cho tới bây giờ chưa từng thấy qua La Bàn Hạ thất thố như vậy đấy.
– Bí thư, có phải đã xảy ra chuyện?
Đinh Trường Sinh hỏi.
– Ừ, là đã xảy ra chuyện, là Gia Nghi đã xảy ra chuyện, vừa rồi Đàm Quốc Khánh gọi điện thoại tới, bảo chú thu hồi quyết định thay đổi cách làm hạng mục, phải đem cái hạng mục này để cho La Đông Thu làm, hắn nói Gia Nghi đang ở trong tay của hắn…
La Bàn Hạ thanh âm run rẩy nói.
Đinh Trường Sinh toát mồ hôi lạnh, Đàm Quốc Khánh làm sao sẽ biết rõ buổi nội dung của buổi họp về thay đổi hạng mục này chứ, còn có, Đàm Quốc Khánh làm là như vậy là không sáng suốt, La Bàn Hạ đâu có thể dễ dàng thay đổi một mình ông ta định đoạt được, điều này hoàn toàn không phù hợp ăn khớp a.
– Còn có, hắn nói là chính cháu phải đi một mình đến gặp hắn, đi nhiều người sẽ đối với Gia Nghi gây bất lợi, chú nên làm cái gì bây giờ? Nên làm cái gì bây giờ?
La Bàn Hạ hỏi liên tiếp hai câu.
La Bàn Hạ thoáng cái liền rối loạn, Đàm Quốc Khánh vốn hung ác là ông biết rõ đấy, còn Đinh Trường Sinh thì nghĩ đến Đàm Quốc Khánh mục đích làm như vậy là cái gì, nếu muốn La Bàn Hạ thu hồi nghị quyết cái hạng mục khai phát kia thì có thể lý giải, đó là vì La Đông Thu cùng Tưởng Hải Dương, nhưng mà hắn nhất định muốn Đinh Trường Sinh tự đi một mình đến, đây là cái đạo lý gì?
Xem ra việc này không có đơn giản như vậy, hơn nữa rất có thể là cái bẫy, việc này không phải là không có khả năng…
– Bí thư, chú không nên gấp gáp, Gia Nghi sẽ không có việc gì, mục đích của bọn chúng là để cho chú thu hồi quyết định cái hạng mục khai phát kia, thứ hai rất có thể là muốn đối phó cháu đấy, cháu cam đoan, nhất định sẽ đem chị Gia Nghi an toàn toàn cứu trở về.
Đinh Trường Sinh tràn đầy tin tưởng nói ra.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyen Tranh Sex Tại TruyenHentai18.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x