Chinh phục gái đẹp - Chương 8

Chương 8-chuong-217

trước
tiếp

Website chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 217
Lan Hiểu San nghe qua cũng sững sờ, nhưng mà nghĩ lại, lập tức cũng cảm thấy việc này khả năng không lớn là đám người A Long kia làm, A Long cùng những đám người xí nghiệp may không oán không thù, trong khi cơ hồ tất cả việc phạm tội đều có động cơ, như vậy bên trong vụ án giết người này động cơ là cái gì?
– Vậy động cơ giết người này là cái gì?
Lan Hiểu San hỏi.
– À… chính ủy, chị còn nhớ hay không, lúc trước A Hổ cùng A Báo bị chúng ta bắt lấy, đều là vì cùng Đinh cục có xung đột, thế nhưng là về sau thì trên văn phòng công an tỉnh có người nói chuyện muốn chúng ta thả người, ai mà có bản lĩnh lớn như vậy? Phải làm cho người văn phòng công an tỉnh ra mặt nói chuyện, Bạch Khai Sơn có cái bổn sự này sao?
Lưu Chấn Đông hỏi ngược lại.
– Ý của cậu là phải tìm được người nào chính thức làm cho văn phòng công an tỉnh ra mặt, thì mới có thể tìm hiểu được động cơ?
Lan Hiểu San hỏi.
– Đúng vậy, đó là một phương hướng, nhưng mà có một vấn đề khác, hiện trường phát hiện dấu chân một người, đối mặt hơn mười người, hắn cứ như vậy phải rất nắm chắc, thì mới có thể đem những người kia toàn bộ tiêu diệt…
Lưu Chấn Đông lại bắt đầu giả thiết khác…
– Động cơ, đây là chủ yếu nhất, còn có một phương diện, phải nhìn ai là người được lợi sau sự kiện này, không có bất kỳ lợi ích nào mà giết nhiều người, bốc lên mạo hiểm lớn như vậy, vì thế ai người được hưởng lợi thì cũng là người bị hiềm nghi lớn nhất.
Lan Hiểu San đứng dậy đi từng bước nói.
– Đúng vậy, rất đơn giản, đem những công nhân này giết gà dọa khỉ, như vậy hạng mục có thể thuận lợi khai triển, vụ án này cũng càng ngày càng phức tạp, nhìn ra thấy ai cũng giống như là kẻ phạm tội, nhưng mà nếu phân tích, thì động cơ gây án lại không vững.
Lưu Chấn Đông căm tức nói.
– Cậu nói không sai, nhưng cẩn thận phân tích, khả năng không lớn là Đàm Quốc Khánh làm, bởi vì đây là hạng mục của Tưởng Hải Dương đấy, như vậy điều hắn muốn nhất là tranh thủ thời gian khởi công, muốn nói làm cho Đàm Quốc Khánh hù dọa những người kia thì còn có thể, nhưng nếu nói Tưởng Hải Dương sai khiến Đàm Quốc Khánh giết nhiều người như vậy, đó không phải là dọn sạch chướng ngại, mà là đang tạo cho mình thêm nhiều chướng ngại, chẳng khác gì tự mình thắt cổ mình…
Lan Hiểu San một bên dạo bước, một bên nói đến những điểm đáng ngờ.
Đích xác là như thế, vô luận nói như thế nào, đây cũng là mấy mạng người, bây giờ Internet lại phát triển rộng khắp, nếu muốn che giấu một sự kiện, thật sự là quá khó khăn, vì vậy, mặc dù là La Đông Thu cùng Tưởng Hải Dương có to gan lớn mật cũng không dám làm như thế.
Thế nhưng là nếu như muốn đem Tưởng Hải Dương cùng La Đông Thu loại trừ ra, như vậy thì tạo ra cái phiền toái này thì ai là người được lợi, nếu như là lúc trước, thì nhất định phải tính tới Hoa Cẩm Thành, Hoa Cẩm Thành quấy rối thì có thể có thể để cho mình có cơ hội đoạt được hạng mục này, thế nhưng Hoa Cẩm Thành bây giờ đang còn bị thẩm tra, khả năng không lớn chỉ huy được người làm như vậy.
Vì vậy, sự tình liền đến nơi đây dậm chân lại rồi…
Khi Lưu Chấn Đông gọi điện thoại nói với Đường Thiên Hà, còn chưa nói xong đã bị Đường Thiên Hà đã cắt đứt, ông ta bảo Lưu Chấn Đông mang theo kết quả khám nghiệm đến thành ủy ủy báo cáo, Lưu Chấn Đông thấy cũng tốt, như vậy có thể báo cáo toàn diện, vừa vặn cũng đến nhìn xem tình hình thành ủy đến cùng thế nào.
Thế nhưng khi đến cửa lớn thành ủy thì mới hiểu được Đường Thiên Hà vì sao gọi hắn tới, đại môn thì không vào được, cửa hông cũng có người, nhưng mà còn có thể đi vào, hơn nữa lần này những người xí nghiệp may thật kỳ quái, mặc dù là đã đến rất nhiều người, thế nhưng tương đối là trật tự ngồi tại chỗ, chỉ có tấm băng rôn là chỉ trích thành ủy đồng lõa, mặc kệ mọi người chết sống, hơn nữa còn giết chết nhiều người như vậy.
Nhìn đến đây Lưu Chấn Đông cảm thấy mà sợ, vụ án này may là phát sinh vào trong đêm, cho nên thi thể rơi xuống trong tay cảnh sát, vạn nhất các thi thể rơi vào trong tay những công nhân này, như vậy bây giờ ở trước cửa thành ủy, không đơn thuần là người sống, mà rất có thể người chết cũng sẽ lấp kín ở chỗ này rồi.
Mà đám người phía trước để tang, có người già cũng có trẻ em, họ đang khóc sướt mướt, rất là thê thảm, Lưu Chấn Đông thấy được trong lòng cũng là ê ẩm.
Lúc này Đường Thiên Hà đang trao đổi với La Bàn Hạ trong phòng làm việc, và chờ Lưu Chấn Đông vào báo cáo, vì thế Lưu Chấn Đông cũng không dám trì hoãn, trực tiếp đi đến văn phòng.
– Chào bí thư, chào cục trưởng…
– Được rồi, tranh thủ thời gian báo cáo kết quả khám nghiệm đi.
Đường Thiên Hà đưa tay nói ra.
– La bí thư, qua sơ bộ khám nghiệm, kết quả rất phức tạp, là như thế này…
Lưu Chấn Đông hồi báo.
Càng là báo cáo, La Bàn Hạ cùng Đường Thiên Hà sắc mặt lại càng khó coi, vụ án lớn như vậy xem ra muốn giấu giếm cũng không thể, giấu giếm đợi đến lúc Lưu Chấn Đông vừa mới nói xong, La Bàn Hạ lại hỏi.
– Chấn Đông, các người bao lâu mới có thể phá án, cho tôi cái kỳ hạn.
– La bí thư, chúng tôi không có cách nào để báo kỳ hạn, hiện tại vụ án này phức tạp như vậy, ngay cả động cơ gây án cũng chưa có tìm được manh mối, nói gì kỳ hạn phá án…
– Không được, Đường Thiên Hà, Lưu Chấn Đông, hôm nay phải cho tôi biết kỳ hạn, để lát nữa tôi đi ra bên ngoài trấn an quần chúng, nếu không có cái kỳ hạn, thì tôi sẽ hứa hẹn làm sao với mọi người đây.
La Bàn Hạ nói ra.
Lưu Chấn Đông cùng Đường Thiên Hà nhìn nhau, cái kỳ hạn khi nào có thể phá án này ai dám bảo đảm? Đây không phải ép buộc sao? Có kỳ hạn để công tác của ngươi dễ làm, nhưng còn công việc của chúng ta thì làm sao bây giờ? Lãnh đạo chính là không nói lý lẽ, vì vậy không có đạo lý để mà giải thích.
La Bàn Hạ nhìn Đường Thiên Hà, nhưng Đường Thiên Hà lại cười khổ một tiếng nói ra:
– La bí thư, cái kỳ hạn này đúng là không thể được…
La Bàn Hạ không nói thêm gì nữa, đứng dậy nhìn nhìn bên dưới cửa ra vào, đám người tụ tập càng lúc càng lớn, hơn nữa không chỉ là người xí nghiệp may, mà còn có rất nhiều quần chúng không rõ chân tướng xã hội, nếu lúc này bọn họ nổi loạn, thì cục diện có thể khống chế không được rồi.
La Bàn Hạ đi tới cửa, mở cửa nói với Trương Hòa Trần:
– Tiểu Trương, truyền tin cho các thường ủy, nửa giờ sau đến phòng họp thành ủy.
Sau đó nhìn cũng không nhìn Đường Thiên Hà cùng Lưu Chấn Đông, cầm lấy điện thoại gọi lên trên văn phòng công an tỉnh:
– Tề cục trưởng… tôi là La Bàn Hạ của thành phố Hồ Châu đây, đúng rồi… hướng ông cầu viện, tối hôm qua thành phố Hồ Châu phát sinh án mạng trọng đại, nhân số tử vong là bảy người, nhờ ông phái một ít lực lượng tinh anh xuống giúp đỡ chúng tôi phá án…
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
La Bàn Hạ nói, làm cho Tề Văn Hạ hoảng sợ, tử vong bảy người, nếu như là bản án hình sự mà nói, đây chính là đại án, ngay cả trên tỉnh đã một năm qua không có phát sinh vụ án nào mà nhân số tử vong nhiều như thế, xem ra năm nay sự yên ổn của tỉnh Trung Nam đã trở thành bong bóng rồi…
– La bí thư, ông xác định đây là bản án hình sự?
Tề Văn Hạ không cam lòng hỏi.
– Là bản án hình sự, bộ phận công an kỹ thuật đã khám nghiệm, là án nổ súng bắn chết người, bằng không tôi cũng không gấp gáp như vậy.
La Bàn Hạ nói ra.
– Được… tôi sẽ phái người xuống, các người chịu trách nhiệm tiếp đãi một chút đi.
Tề Văn Hạ nói ra.
La Bàn Hạ buông điện thoại xuống, lại bắt đầu không ngừng tiếp tục gọi điện thoại, đem chuyện phát sinh của thành phố Hồ Châu báo cáo cho La Minh Giang, tiếp theo là Lương Văn Tường, hai người này nghe xong, lại bắt đầu chỉ thị xuống nào là sinh mệnh quần chúng là tài sản lợi ích, nhất định phải sớm ngày phá án… dù sao thì chỉ thị ai mà không biết làm, cuối cùng chứng thực mới là điều trọng yếu nhất.
Trong lúc này, Lưu Chấn Đông cùng Đường Thiên Hà nhìn nhau, rất lúng túng, La Bàn Hạ trước mặt bọn họ báo lên trên tỉnh mời người đến giúp phá án, đây không phải cái tát vào mặt của bọn họ sao?
Nhưng mà La Bàn Hạ trong cũng hiểu rõ, ngoài cửa còn vây quanh một đám quần chúng, công an Hồ Châu còn phải duy trì trật tự, vì vậy cũng không muốn mình làm hơi quá đáng, vì vậy mở miệng an ủi hai người này.
– Các ngươi cho là tôi không dùng người của Hồ Châu phá án, mà phải nhờ tới người trên tỉnh đưa xuống, trong nội tâm dễ chịu lắm sao? Đây là sự tình của Hồ Châu chúng ta, để cho ngoại nhân nhúng tay vào, tôi cũng là bất đắc dĩ, hy vọng các người có thể hiểu được, thứ nhất, vụ án này phải lập tức có kết quả, nói cách khác, tôi phải có lời nói hứa hẹn rõ ràng với những người đang tập trung bên ngoài kia, mà chính các ngươi cũng nói, bản án không thể đưa ra kỳ hạn, thứ hai đã chết nhiều người như vậy, cục công an chúng ta đảm đương không nổi chuyện này, nhất định phải có người trên tỉnh tới gánh lấy chuyện này, bằng không mà nói, nếu đến cuối cùng các người vẫn không phá án được, các ngươi cũng không có quả ngon để ăn, còn chi bằng hiện tại tạm thời rút ra, về phần xử lý như thế nào, chúng ta chờ xem từ trên văn phòng công an tỉnh.
La Bàn Hạ không nhanh không chậm nói.
La Bàn Hạ vừa nói như vậy, Lưu Chấn Đông cùng Đường Thiên Hà lại không phải là người ngu, nếu là như vậy, trách nhiệm của bọn họ liền nhẹ hơn nhiều, hơn nữa điều này cũng phù hợp chuẩn tắc quan trường, gặp sự tình xử lý không được, báo cáo lên trên là phương pháp tốt nhất, La Bàn Hạ một chiêu này dùng phương thức giảm bớt trách nhiệm, đích xác là làm cho trên vai cục công an Hồ Châu trọng trách nhẹ đi không ít.
Nhưng mà ai cũng không ngờ, trong tỉnh người tới chịu trách nhiệm vụ án này không là ai khác, lại chính là theo lời đồn chính là Cảnh Trường Văn, Lưu Chấn Đông vừa nhìn thấy thì trong lòng thầm nghĩ, không phải Cảnh Trường Văn một mực đang chịu trách nhiệm bản án Hoa Cẩm Thành sao?
– Đây là cái gì?
Ấn Thiên Hoa tay cầm lấy tài liệu hỏi Lương Khả Ý.
– Ấn chủ nhiệm, đây là quyết định từ trên văn phòng công an tỉnh điều cán bộ xuống địa phương, hình như là đến Hồ Châu làm cục trưởng gì đó…
– Đến Hồ Châu làm cục trưởng?
Ấn Thiên Hoa nhướng mày hỏi, bởi vì Trọng Hải đang công tác tại Hồ Châu, vì vậy Ấn Thiên Hoa đối với Hồ Châu rất mẫn cảm, nghe nói là Hồ Châu, liền lấy ra nhìn xem, nếu tài liệu bình thường, đối với cái cấp bậc này ông cũng không nhìn kỹ, bởi vì việc phân công quản lý như thế này đều là do phó chủ nhiệm xem qua, nếu là không có nguyên nhân đặc thù thì ông cũng chẳng cần quản đến…
Ấn Thiên Hoa trong lòng có chút khó chịu, tuy rằng đây chỉ là việc điều động cán bộ cấp xử, nhưng mà không thông qua mình mà chỉ tự tiện gửi công văn đến, chuyện này trước giờ cũng không có tiền lệ a…
Trời tối thì Đinh Trường Sinh về tới Hồ Châu, hắn cố tình đi đến hướng thành ủy, giao lộ vẫn bị người chận, bất quá so với sáng sớm, bây giờ phảng càng nghiêm trọng hơn, bởi vì hắn thấy có người cầm lấy chăn nệm trải ra làm giường chiếu rồi, xem ra đây là dấu hiệu muốn trường kỳ kiên trì đấu tranh rồi.
Đinh Trường Sinh gọi điện thoại cho Lưu Chấn Đông mấy lần đều không được, xem ra Lưu Chấn Đông bây giờ đang báo cáo công tác, vì vậy hắn cũng không có lại gọi, mà đi về nhà.
Lưu Chấn Đông lúc này thật là đang họp, bởi vì Cảnh Trường Văn nhận được chỉ lệnh, liền trực từ Bạch Sơn đến Hồ Châu, lúc này trong cục mọi người đều đã đến, bất quá ngồi ở chủ vị lúc này là Cảnh Trường Văn, chưa gì hắn đã tự mình ngồi vào trên thủ vị, một thân kiêu ngạo có thể thấy được lốm đốm rồi.
– Bắt đầu họp, chắc mọi người đều biết nội dung rồi, tôi không dài dòng, căn cứ vào hiện trường khám nghiệm thi thể, đã chứng minh người chết là bị bắn rồi mới đốt cháy, điểm này đã có thể xác nhận, nhưng mà những người này tại sao lại bị bắn chết? Tôi muốn trưng cầu ý kiến mọi người, vì tôi mới đến, đối với Hồ Châu có nhiều chuyện chưa quen thuộc, đề nghị mọi người đừng có giấu giếm.
Cảnh Trường Văn nhìn mọi người rồi nói ra, nhất là nhìn chăm chú lên mấy vị phó cục trưởng, hắn đã từ chỗ của La Đông Thu nhận được tin tức chuẩn xác từng người, vì vậy hắn muốn thông qua cuộc họp này cũng vừa đúng có thể quan sát những người này.
Nhưng mà đợi hồi lâu, vẫn không thấy người nào lên tiếng, điều này làm cho hắn cảm thấy thật bất ngờ, chính là không muốn nói, còn là những người này vốn đã biết rõ những chuyện gì, hắn cũng biết rõ, hạng mục cái xí nghiệp may này La Đông Thu muốn thu trong tay, nhưng mà hắn đã hỏi qua La Đông Thu về vụ án này có quan hệ gì hay không, bởi vì hắn phải chịu trách nhiệm phá án, nếu quả thật có dính dáng đến La Đông Thu, bởi vì nếu mình phá án mà tra ra được trên đầu của La Đông Thu, chuyện này liền không có cách nào kết thúc…
Nhưng mà La Đông Thu cùng Tưởng Hải Dương đều lắc đầu nói vụ án này cùng bọn họ không có có bất kỳ quan hệ gì, cũng làm cho hắn yên tâm điều tra là ai làm…
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
– Lưu Chấn Đông, anh là đội trưởng cảnh sát hình sự, vậy nói ý kiến của mình đi…
Cảnh Trường Văn điểm danh Lưu Chấn Đông đầu tiên, bởi vì Lưu Chấn Đông là đội trưởng cảnh sát hình sự, còn một nguyên nhân khác, Tưởng Hải Dương đã nói cho hắn biết, người này cùng Đinh Trường Sinh đi lại rất gần.
Đối với Đinh Trường Sinh, hắn biết rõ đấy, chẳng những biết rõ, còn nghiên cứu qua thằng này, tại tỉnh Trung Nam nếu cảnh sát nào mà không biết Đinh Trường Sinh, như vậy rất có thể đó là người mới, hoặc là người từ tỉnh khác điều đến đấy, câu chuyện Đinh Trường Sinh một mình tiêu diệt tên tội phạm Cát Hổ đã một thời làm cả tỉnh xôn xao, hầu như cảnh sát nào cũng biết đến chuyện này…
Nhưng mà Cảnh Trường Văn đối với Đinh Trường Sinh lại càng biết rõ hơn, với thằng gia hỏa này có vận khí tốt không phải bình thường, lại còn rất giỏi về cách nhìn mặt lãnh đạo mà làm việc, lúc thằng này còn tại vị, chủ trì trong việc chỉnh đốn cảnh sát Hồ Châu, Hồ Châu đã trở thành điển hình cho cảnh sát toàn tỉnh học tập dù phần lớn là nhờ tuyên truyền, nhưng mà không phải không thừa nhận thằng này vẫn còn có chút năng lực đấy.
Vì vậy, nếu như đội trưởng cảnh sát hình sự với vị trí trọng yếu như vậy lại là người của Đinh Trường Sinh, đương nhiên là trước sau gì Cảnh Trường Văn cũng phải điều chỉnh, chỉ là hắn muốn quan sát tìm hiểu Lưu Chấn Đông này, để tránh đến lúc điều chỉnh quá trắng trợn thì bị người lên án, ít nhất cũng phải an bài cho Lưu Chấn Đông một cái chức vị thích hợp…
– Chuyện này rất rõ ràng, có quan hệ đến việc giải tỏa, một bên muốn hủy đi, một bên thì không cho hủy, vì vậy việc giải tỏa phải tạm dừng lại, chó cùng rứt giậu nên mới xảy ra chuyện.
Lưu Chấn Đông biết mình lời nói của mình là thừa thãi, nếu như không để cho mình chủ đạo vụ án này, chỉ là phối hợp, như vậy bản thân chỉ phối hợp là tốt rồi, ngươi thích như thế nào điều tra như thế nào thì ngươi cứ việc điều tra.
Cảnh Trường Văn hiển nhiên không hài lòng cách nói của Lưu Chấn Đông, nhưng mà Lưu Chấn Đông cũng không nói thêm gì nữa.
Mình cũng đã mang đến mấy người, như vậy xem ra, dựa vào người cục công an thành phố Hồ Châu phá án dĩ nhiên là không thực tế rồi, Cảnh Trường Văn quyết định mình sẽ mang người tới trước hiện trường khám nghiệm lại một chút, cái này gọi là khám nghiệm lại hiện trường, rất nhiều bản án lúc khám nghiệm lại hiện trường mà phát hiện được chứng cứ mới.
Lưu Chấn Đông lấy cớ thương thế của mình vẫn chưa hoàn toàn hết, cần đến bệnh viện tái khám, cho nên không cùng đi với Cảnh Trường Văn đến hiện trường, sau khi đến bệnh viện tái khám xong thì tìm gặp Đinh Trường Sinh, hắn biết Đinh Trường Sinh đã trở lại Hồ Châu rồi, vì vậy đến nhà của Đinh Trường Sinh.
– Thấy con người của Cảnh Trường Văn như thế nào?
Đinh Trường Sinh đưa cho Lưu Chấn Đông một ly nước hỏi.
– Bây giờ vẫn nhìn không ra như thế nào, bất quá nếu là người từ bên kia đưa tới, hắn đã đến đây, thì tôi đoán chừng sẽ không có quả ngon để ăn, bằng không cậu tìm cách chuyển cho tôi qua chỗ khác đi.
Lưu Chấn Đông nói đùa.
– Chuyển qua nơi khác thì không có vấn đề, nếu ly khai Hồ Châu thì anh muốn làm gì?
– Ly khai Hồ Châu?
Lưu Chấn Đông sững sờ.
– Rất rõ ràng, hiện tại ở Hồ Châu, địa vị của tôi đã rớt, rất khó có sức ảnh hưởng tác động rồi, nếu anh muốn lên trên tỉnh, tôi có thể nhờ cục trưởng công an Vạn Hòa Bình tại Giang Đô, còn nếu muốn đến Bạch Sơn, tôi có thể tìm đến Thành Công cũng không có vấn đề gì, nhưng anh là thổ địa của Hồ Châu, chi bằng cứ đứng ở Hồ Châu, hơn nữa, tôi vẫn còn chưa tới sơn cùng thủy tận, anh còn phải giúp tôi nhiều chuyện đây này.
Đinh Trường Sinh cười nói.
Mặc dù là không thể lập tức giải quyết chuyện của mình, nhưng mà Đinh Trường Sinh đã nói như vậy cũng xem như là cho Lưu Chấn Đông một viên thuốc an thần, nếu tại nơi này thật sự không được, mình vẫn còn có hai địa phương có thể đi, vậy cũng không tệ rồi, ít nhất còn có đường lui…
– Vậy được rồi, tôi sẽ tiếp tục lăn lộn nơi đây, Cảnh Trường Văn đã đi đến hiện trường rồi, nói là khám nghiệm lại một chút hiện trường. Đinh cục… cậu cảm thấy ai làm việc này? Bây giờ thì bàn tán vô số phiên bản, thậm chí ngay cả Hoa Cẩm Thành cũng bị kéo vào nghi ngờ.
– Hoa Cẩm Thành thì không có khả năng, ông ta không cần phải làm như vậy, với lại Hoa Cẩm Thành vẫn đang bị Cảnh Trường Văn giam giữ, làm gì mà biết được chuyện phát sinh tại Hồ Châu, nhưng mà anh nói như vậy, tôi lại nhớ tới một sự kiện, anh còn nhớ rõ chuyện anh cùng chính ủy Lan Hiểu San bị bao vây ở xí nghiệp may lần trước không?
– Ừ, nhớ kỹ, nhưng mà tên Lưu Gia Thành đó cũng không có giá trị manh mối… vậy ý của cậu là…
Lưu Chấn Đông kinh ngạc nói.
– Không phải là không có khả năng, nhưng mà chuyện dùng đám người Lưu Gia Thành kích động, công kích lần đó với mục đích không phải là đem sự tình gây náo loạn lớn hơn sao? Vậy cậu suy nghĩ một chút, La Đông Thu mặc dù là muốn cầm lấy mảnh đất này, cho nên hắn cũng sẽ không có làm lớn chuyện như vậy, mục đích cuối cùng của hắn là kiếm tiền, vấn đề là ai vẫn luôn muốn đem sự tình này gây náo lớn như vậy đây?
Đinh Trường Sinh thầm nói.
– Nếu nói như vậy, thì chỉ còn đúng là Hoa Cẩm Thành?
Lưu Chấn Đông nhíu mày hỏi.
Đinh Trường Sinh hắn cũng nhìn không thấu chuyện này, về phần sát thủ chân thật là ai đến giờ đã thành chuyện thứ yếu, mấu chốt là phân tích là người nào ở phía sau cầm đầu chuyện này, nếu phân tích ra đến lợi ích của người nào lớn nhất, thì có thể là có đáp án cuối cùng rồi.
Đinh Trường Sinh nhìn chằm chằm vào Lưu Chấn Đông một hồi, lắc đầu tỏ vẻ không cho là Hoa Cẩm Thành làm chủ chuyện này, thứ nhất Hoa Cẩm Thành không có thời gian, thứ hai ông ta cũng không có cái can đảm kia, đây chính là bảy cái mạng người, còn có ba người sống hay chết còn chưa rõ đấy…
Hai người đều không nói gì nữa, vắt hết óc trầm ngâm suy nghĩ, một lát sau, Đinh Trường Sinh trong đầu linh cơ khẽ động, chuyện xảy ra ai cũng suy nghĩ đến vấn đề ở cái mảnh đất xí nghiệp may mà không nghĩ đến những vấn đề từ nơi khác, nếu không có tính tới mưu cầu lợi ích ở cái xí nghiệp may, thì kẻ giết người sẽ gặp lợi ích ở nơi nào? Nếu như kẻ chủ mưu, mưu cầu lợi ích không tại cái hạng mục này, mà tại hạng mục khác bên ngoài…
Tất cả quan viên Hồ Châu cũng biết sau lưng cái hạng mục mảnh đất xí nghiệp may này là La Đông Thu, bởi vì như vậy, dựa theo đại đa số người suy nghĩ, thảm án này nhất định là có liên quan đến chuyện giải tỏa, như vậy sự chú ý sẽ dồn đến La Đông Thu, thế tất sẽ liên quan đến một người khác, đó chính là La Minh Giang cha của La Đông Thu, đây là cỡ nào thông minh dẫn dắt, nếu như không phải mình biết rõ nhiều sự tình như vậy, thì một người bình thường rất khó có khả năng phân biệt, xem ra lúc này đây La Đông Thu sẽ gặp phải phiền toái không phải ít rồi.
Nghĩ tới đây, Đinh Trường Sinh không rét mà run, nếu như mình đoán chính xác, như vậy người cầm đầu chuyện này có thể là từ trên tỉnh, ai sẽ gặp lợi ích nhiều nhất, là Chu Minh Thủy? Là Lương Văn Tường? Nhưng mà bất luận là người nào, chuyện này làm đã quá giới hạn rồi, tranh đấu thì có thể, nhưng mà tại trong thời kỳ hòa bình mà làm cái chuyện động trời táng tận lương tâm như vậy, đây là điều không thể tha thứ đấy…
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
Cảnh Trường Văn cũng biết, trên văn phòng công an tỉnh không phải là không có người tài ba, sở dĩ phái hắn đến đây, có thể là La Đông Thu vận dụng quan hệ để điều hắn tới đây, bây giờ nếu có thể phá vụ án này, chẳng những là bảo toàn mặt mũi trên văn phòng công an tỉnh, càng nhiều hơn nữa là vì mình sẽ có thể trở thành trụ cột của Hồ Châu.
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
Lúc này cơ bản chuyện của Hồ Châu, phóng viên cả nước đều nghe tiếng rồi, chỉ bất quá cái tiếng tăm này, lại làm cho quan viên của Hồ Châu cùng với tỉnh Trung Nam nơm nớp lo sợ.
Phóng viên thì rất giỏi về khai quật bươi móc các sự kiện đã xảy ra về trước, cho nên sự tình xí nghiệp may liền triệt để bại lộ tại trước mặt mọi người, không đơn thuần là vấn đề cái xí nghiệp may phá sản, mà hạng mục này là của ai thương lượng muốn làm, cho đến chuyện giải tỏa, vv… tất cả đều ghi tại trên báo chí, bởi vì như vậy, bí thư tỉnh ủy La Minh Giang của tỉnh Trung Nam bị rất lớn áp lực.
Tỉnh Trung Nam có thể không cho đưa tin đăng báo truyền bá, nhưng mà bây giờ là là xã hội Internet, điều này không có khả năng giấu giếm được, vì vậy trong nội tâm La Minh Giang quả thực phẫn nộ tới cực điểm, La Bàn Hạ kéo đến cưỡng ép giải tỏa nữa vời, dẫn đến cái hạng mục này lâm vào tử cục, hiện tại tốt rồi, ngay cả mình cũng bị dắt đưa vào cuộc.
Đối mặt cơn thịnh nộ của La Minh Giang, La Đông Thu không dám lên tiếng, nhìn xem vẻ mặt nộ khí đi qua đi của La Minh Giang, dũng khí giải thích của La Đông Thu một chút cũng không có.
– Cha… đừng lo lắng, chúng ta tuy rằng tham gia cái hạng mục này, nhưng tại Hồ Châu không có bất cứ cái hợp đồng nào, vì thế chúng ta hoàn toàn có thể phủ nhận.
La Đông Thu sớm nghĩ đến vấn đề này, lúc mới bắt đầu còn cho rằng cần phải ký sớm hợp đồng với chính quyền Hồ Châu cho chắc, nhưng mà về sau chuyện phiền toái càng lúc càng nhiều, hắn ngược lại không vội mà ký hợp đồng, vì vậy cho tới bây giờ, một chút văn bản tài liệu với Hồ Châu cũng đều không có.
– Ừ, tuy rằng có thể chối bỏ qua, nhưng mà việc ảnh hưởng tồi tệ thì không cách nào vãn hồi rồi, hơn nữa cũng không ai tin rằng chúng ta không có cùng với Hồ Châu ký kết văn bản hợp đồng, La Bàn Hạ này thật là đáng giận, lão này trên mặt là khom người vâng dạ, thực chất bên trong là người rất khó thuần phục.
La Minh Giang giờ hối hận đã đem La Bàn Hạ đưa đến vị trí bí thư thành ủy Hồ Châu, nhưng mà bây giờ nói gì cũng đã chậm.
Đúng như La Minh Giang suy nghĩ, mặc dù có thể ra mặt giải thích mình và cái hạng mục kia không có bất kỳ quan hệ gì, nhưng khẳng định người tin sẽ không nhiều, mà bết bát nhất nhưng là La Đông Thu sẽ không thể tham dự tiếp cái hạng mục này rồi, đây chính là công trình có lợi nhuận năm sáu trăm triệu, cứ như vậy coi như đã xong.
Đương nhiên, nếu như lá gan đủ lớn, có thể từ sau lưng làm lão bản, để cho người khác đứng tên ở phía trước thao túng hạng mục này, thế nhưng nếu một khi bị bại lộ, rất nhiều người sẽ lật lại bí mật hôm nay, La Minh Giang không có nắm chắc sau này mình rút lui xuống lại không bị có người đào quật lại, đúng là hoàn cảnh lưỡng nan.
– Cha… xem ra chúng ta đã chủ quan, mục đích của những người này rất có thể không phải là cái hạng mục này, mà đó chính là nhắm vào cha đấy, nhìn xem những tin tức đưa ra, cơ hồ là đều nhắc tới cha, đây là một âm mưu lớn.
La Đông Thu lúc này nói ra.
– Còn cần con nói sao, hôm nay cha đã nhận điện thoại từ lãnh đạo, trong giọng nói rất bất mãn, đây cũng là điều cha lo lắng, tại tỉnh Trung Nam chúng ta thâm canh đã vài chục năm, giờ đến lúc thu hoạch, thì bị người khác chọc bánh xe vào rồi, bây giờ cái hạng mục Hồ Châu kia, con tính sao đây?
La Minh Giang hỏi, trong chính trị con của ông là người ngu ngốc, nhưng mà việc kinh doanh mua bán thì hắn lại có khả năng.
– Cha… chúng ta có thể để cho người khác đến thao tác chuyện này, thậm chí chúng ta có thể cùng Hoa Cẩm Thành hợp tác, lão ta hiện đang bị Cảnh Trường Văn giam lấy, con cảm thấy lúc này để cho lão đi ra tiếp tục làm cái hạng mục thì cũng có thể, bất quá nếu là như vậy, chúng ta sẽ chịu tổn thất tiền không ít.
La Đông Thu nói.
– Con nói cũng đúng, như vậy cũng là biện pháp, ít nhất chúng ta có thể tránh mặt, nhưng mà lãnh đạo Hồ Châu phải thay người, không thể để cho La Bàn Hạ tiếp tục đứng ở chỗ đó, vì không hề tiến triển được gì, người này sống hai mặt, người như vậy có thể lợi dụng để được việc, nhưng mà cũng dễ dàng gây ra chuyện xấu.
La Minh Giang nói ra.
Ấn Thiên Hoa bị La Minh Giang gọi đến trong thời điểm đang nổi giận vì chuyện Cảnh Trường Văn, đây là do cán bộ trưởng phòng phía dưới của ông tự một mình làm điều chuyển mà không thông báo cho ông biết, lá gan thật sự là to, Ấn Thiên Hoa cũng không tin một cái cán bộ trưởng phòng mà dám làm chuyện như vậy, nhất định là có một phó chủ nhiệm cán bộ tổ chức đứng ở phía sau làm chủ, vậy thì cái chức vụ trưởng phòng đó giờ cũng đừng làm nữa, tạm thời ngưng chức trước, về phần khi nào khôi phục, thì chờ để cho lão tử lúc nào không còn làm chủ nhiệm tổ chức cán bộ rồi quay trở lại…
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
– Thay người!
Ấn Thiên Hoa biết được La Minh Giang tìm gặp ông là vì muốn thay đổi bí thư thành ủy Hồ Châu, giật mình kêu lên, La Bàn Hạ mới nhậm chức đâu có bao lâu, hơn nữa La Bàn Hạ là chính La Minh Giang tự mình chọn lựa đấy, lúc ấy cũng là đỡ đòn áp lực đem La Bàn Hạ đưa lên, bây giờ lại nói thay người, chuyện này đây là cỡ nào quỷ dị…
– Ừ, qua thời gian đã chứng minh, La Bàn Hạ không có đủ năng lực hoạch định chung toàn cục, nhìn xem tình hình Hồ Châu gần đây, từ khi ông ta nhậm chức đến nay, còn không bằng Thạch Ái Quốc lúc tại vị, tình thế trị an giờ cũng chuyển biến xấu rồi, rõ ràng là đã để xảy ra sự kiện thảm án như vậy, ông tranh thủ thời gian xem xét chọn lựa người mới, buổi chiều hôm nay mở cuộc gặp mặt riêng các thường ủy, chúng ta sẽ thảo luận về vấn đề này.
La Minh Giang lời ít mà ý nhiều nói.
Ấn Thiên Hoa rất là khó xử, thời điểm này đi đâu mà tìm ra người một mình có thể đảm đương một phía? Lần này La Minh Giang rõ ràng cũng không có tự mình đưa ra người chọn lựa, xem ra lúc này đây không phải là sắp xếp đưa người của mình vào, mà là muốn mau sớm tiêu trừ ảnh hưởng xấu, xem ra La Minh Giang đã bị rối loạn…
Với tư cách chủ nhiệm tổ chức cán bộ tỉnh, tuyển chọn cán bộ có khả năng làm lãnh đạo là trách nhiệm của Ấn Thiên Hoa, vì thế Ấn Thiên Hoa không thể đổ trách nhiệm cho người khác, nhưng mà những người khác có thể lại không chấp nhận chuyện này, La Minh Giang vì không có nắm chắc thuận lợi có thể thông qua nghị quyết thay đổi La Bàn Hạ, vì vậy ông muốn tổ chức một cuộc gặp mặt trước tại văn phòng bí thư để tìm kiếm sự ủng hộ…
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
Rất nhanh, phó bí thư tỉnh ủy Chu Minh Thủy, chủ tịch tỉnh Lương Văn Tường, cùng với chủ nhiệm tổ chức cán bộ Ấn Thiên Hoa đều đã đến trong văn phòng bí thư tỉnh ủy La Minh Giang…
Về cuộc gặp tại văn phòng bí thư, La Minh Giang không có báo trước đề tài thảo luận, nhưng mà tất cả mọi người đều đoán được có liên quan đến La Minh Giang chuyện ở Hồ Châu, chuyện này không biết là người nào phí lớn sức lực như vậy để làm thành đấy, La Minh Giang giờ muốn thoát khỏi sự ảnh hưởng đến chuyện này, chỉ sợ là không có đơn giản như vậy.
Trong phòng chỉ có bốn người, cộng thêm một thư ký chịu trách nhiệm ghi chép, không còn có người khác, La Minh Giang nhìn Ấn Thiên Hoa, nói ra:
– Bắt đầu đi, Ấn chủ nhiệm nói trước đi.
Ấn Thiên Hoa đối với La Minh Giang điểm danh đầu tiên thì rất là phản cảm, từ đầu tới đuôi chuyện này đều là do chính ngươi bày ra đấy, hiện tại lại muốn ta mà nói, nhưng mà mặc dù ta nói, chuyện này mọi người cũng đều nhìn thấy rất rõ ràng, sẽ là đồng ý hay là không đồng ý?
– Trước đây mấy ngày tại Hồ Châu đã xảy ra án mạng, chết đến bảy người, đều là công nhân của xí nghiệp may, hiện tại truyền thông đang bàn tán xôn xao, hơn nữa có một bộ phận quần chúng không rõ chân tướng, có người kích động, đã đem người đến thành ủy Hồ Châu ngăn chặn ngay cửa ra vào, chúng ta cho rằng, La Bàn Hạ đối với chuyện này phải chịu trách nhiệm chủ yếu, vì vậy đề nghị sẽ thay thế La Bàn Hạ, tôi có mấy người để chọn lựa, nếu như là muốn điều cán bộ từ nơi khác đến, tôi đề nghị điều bí thư thành ủy Bạch Sơn là Đường Bính Khôn đến Hồ Châu, bởi vì Đường Bính Khôn đã có bảy, tám năm làm bí thư thành ủy, đối với việc làm cách nào ổn định thế cục, nhất định là có kinh nghiệm đấy, còn nếu như không muốn từ nơi khác điều đến, tôi đề nghị lựa chọn Trọng Hải hoặc là Để Khôn Thành lên thay thế, đây chính ý kiến của riêng tôi.
Ấn Thiên Hoa vừa nói xong, ngay lập tức Chu Minh Thủy cùng Lương Văn Tường vô cùng kinh ngạc, trong sắc mặt biểu lộ liền đã nhìn ra. Nhưng mà Lương Văn Tường cùng Chu Minh Thủy đều không nói gì, điều này làm cho bầu không khí càng thêm ngưng trọng, La Minh Giang trong lòng cũng thấy không ổn rồi, Ấn Thiên Hoa đại biểu chính là thế lực của địa phương, là người của Trọng Phong Dương lưu lại, tại bên trong tỉnh ủy còn có Kiều Dương và Ngô Minh An, mà Lương Văn Tường cùng Chu Minh Thủy đều là người bên ngoài tới, đã vậy còn một người thế lực đó là Thạch Ái Quốc, như vậy cuối cùng bàn cờ này phải đánh như thế nào đây.
– Minh Thủy, ý của ông nên chọn người nào?
La Minh Giang không hỏi có được hay không được, mà là trực tiếp hỏi chọn người nào cho tốt, đây là một cái giả mệnh đề.
– Vậy chuyện thay người này là do Ấn chủ nhiệm cùng bàn với La bí thư đưa ra đề nghị phải không?
Chu Minh Thủy không quản đến câu hỏi của La Minh Giang, mà là đem mũi nhọn chỉ hướng Ấn Thiên Hoa.
Ấn Thiên Hoa trong nội tâm âm thầm kêu khổ, lão Chu a lão Chu, ngươi có ý kiến gì cũng đừng hướng chỗ ta phát ra, ta chẳng qua cũng là làm theo ý của lão La mà thôi, các ngươi nếu không đồng ý hoặc có ý kiến khác thì cứ nói ra, làm chi nhắm ngay ta…
– Um… về chuyện này La Bàn Hạ xác thực không còn thích hợp tại Hồ Châu nữa, thành tích của La Bàn Hạ tại Hồ Châu như thế nào thì đã rõ như ban ngày, thật sự là quá kém, hơn nữa năng lực khống chế toàn cục quá kém, nếu không rút ông ta ra, chỉ sợ dân chúng Hồ Châu tiếp tục không chịu thỏa hiệp.
Ấn Thiên Hoa giải thích nói.
– Ấn chủ nhiệm, La bí thư, các người đều suy nghĩ sai rồi, vấn đề Hồ Châu hiện tại không phải là ở trên thân cán bộ nào, mà vấn đề là do tiền gây nên, La Bàn Hạ sau khi nhậm chức, vấn đề chiêu thương dẫn tư làm cho khu đang phát triển đã có khởi sắc, đây là điều tôi tận mắt nhìn thấy đấy, về chuyện giải tỏa cái xí nghiệp may không có đạt thành hiệp nghị với công nhân, chẳng qua là bị người lợi dụng mà thôi, ngay tại Hồ Châu đang bắt đầu đi vào quỹ đạo, chúng ta đem La Bàn Hạ rút ra thì tôi cho rằng là không ổn, thứ nhất đây đối với cán bộ chúng ta không công bằng, thứ hai, chúng ta để cho cán bộ chịu tiếng xấu hiềm nghi thay cho người khác, vì vậy tôi thấy, hãy để cho La Bàn Hạ tiếp tục làm, ít nhất cũng phải làm xong trong năm nay đi.
Chu Minh Thủy ý kiến rất rõ ràng, đó chính là không đồng ý bỏ La Bàn Hạ thay mới, ý kiến này làm cho tất cả mọi người mở rộng tầm mắt, La Bàn Hạ cùng Chu Minh Thủy có quan hệ gì đây? Mà làm cho Chu Minh Thủy ra mặt không cần mặt mũi La Minh Giang để bảo vệ La Bàn Hạ…
La Minh Giang nghe xong Chu Minh Thủy nói, mặt sắc mặt xanh mét, từ khi Chu Minh Thủy đã đến tỉnh Trung Nam đến nay, La Minh Giang vẫn luôn ẩn nhẫn im lặng, cho rằng nếu làm như vậy thì có thể đổi lấy Chu Minh Thủy an phận thủ thường, dù sao với tư cách bí thư tỉnh ủy, La Minh Giang đã rất cho Chu Minh Thủy mặt mũi.
Thế nhưng sự thật chứng minh, Chu Minh Thủy đối với chuyện đó cũng không cảm kích, ngược lại là giờ còn làm trầm trọng thêm, lúc này Chu Minh Thủy nói vậy thì coi như là triệt đã chọc giận La Minh Giang, lão tử hiện tại đang ngồi trên miệng hỏa sơn, muốn rút La Bàn Hạ đổi lại người mới, sau đó chậm rãi dẹp loạn cuộc phong ba này, ngươi u Minh Thủy rõ ràng lại không nể tình.
Nhưng mà La Minh Giang không có nổi giận tức thì, với tư cách bí thư tỉnh ủy, cái phong phạm này vẫn phải có, chỉ là tức giận trong lòng không thể phát tiết mà thôi.
– Ừ, tôi cảm thấy Chu bí thư nói không phải là không có đạo lý, đổi một bí thư khác đi đến Hồ Châu, thì cần phải có một khoảng thời gian thích ứng với thời kỳ này, như vậy thì sớm lắm cũng phải đến cuối năm, như vậy một năm nay xem như là công toi rồi, lãnh đạo Hồ Châu ngoại trừ Tưởng Văn Sơn trước đây, tất cả còn lại đều có thời gian nhiệm kỳ quá ngắn, như vậy cũng bất lợi với việc tiếp tục phát triển thành phố, La Bàn Hạ tuy rằng xử lý công việc hiện nay không thật là tốt, nhưng mà c không thể bởi vì một kiện sự này, mà chúng ta liền một gậy tre đánh chết, hãy để cho ông ta một cơ hội sửa chữa…
Lương Văn Tường nói.
La Bàn Hạ là người của La Minh Giang, mọi người đều biết đấy, trên ót của La Bàn Hạ khắc lên ba chữ La Minh Giang kia, nhưng mà La Minh Giang hiện tại lại muốn bỏ cũ thay mới La Bàn Hạ, lẽ ra Lương Văn Tường cũng nên bỏ đá xuống giếng đồng ý mới đúng.
Thế nhưng Lương Văn Tường chẳng những không có bỏ đá xuống giếng, ngược lại là cùng Chu Minh Thủy bảo vệ cho La Bàn Hạ, điều này làm cho Ấn Thiên Hoa cũng không hiểu nổi, hai người này đến cùng là có ý gì, chẳng lẽ quả thật là chí công vô tư? Chẳng lẽ quả thật muốn giúp cho La Bàn Hạ người này?
Nhưng mà Ấn Thiên Hoa minh bạch, việc này không có đơn giản như vậy, theo bản tâm của ông mà nói, Ấn Thiên Hoa cũng không đồng ý bây giờ loại La Bàn Hạ thay mới người khác, bởi vì vấn đề này không phù hợp với ích lợi của Ấn Thiên Hoa, Trọng Hải mới lên làm phó bí thư thành ủy không bao lâu, hơn nữa năng lực cũng chưa có hiện ra rõ ràng, hơn nữa nhìn quan hệ của La Minh Giang cùng Trọng Phong Dương, cho dù là có mình dốc sức đề cử, La Minh Giang cũng sẽ không để cho Trọng Hải thượng vị, đây là sự thật.
Nếu như hiện tại không động đến La Bàn Hạ, chỉ cần qua thêm mấy năm, Trọng Hải khi đó đã đầy đủ phát huy năng lực của mình, đến lúc đó La Bàn Hạ ly khai, vấn đề Trọng Hải thượng vị sẽ không còn gặp trở ngại nào cả.
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
La Minh Giang lúc này triệt để tịt ngòi rồi.
– Ấn chủ nhiệm, còn ý kiến của ông?
La Minh Giang biết rõ, chuyện này đã không có cách nào thông qua được rồi, sở dĩ hỏi Ấn Thiên Hoa, bất quá là muốn lấy lại một chút mặt mũi.
Thế nhưng nếu như nói Chu Minh Thủy phản đối là hợp tình lý, Lương Văn Tường không đồng ý cũng có thể tiếp nhận được, còn Ấn Thiên Hoa mà nói xem như là một cú đánh nốc ao, hoàn toàn đem La Minh Giang đánh cho hôn mê rồi, ông không có ngờ tới Ấn Thiên Hoa rõ ràng cũng phản đối.
– Bí thư, tôi cảm thấy hiện tại động đến La Bàn Hạ là không phù hợp thời điểm, nếu như La Bàn Hạ đã gây ra nhiễu loạn, nếu muốn động La Bàn Hạ cũng phải chờ La Bàn Hạ đem việc này xử lý cho xong rồi hãy nói, với lại còn có một nguyên nhân, bây giờ động đến La Bàn Hạ, đối với uy tín của Tỉnh ủy cũng là bị đả kích, nếu chỉ có cái chuyện này mà La Bàn Hạ xử lý không tốt, thì đối với việc chúng ta trước đây cân nhắc La Bàn Hạ lên làm bí thư, cũng liền có vấn đề.
Ấn Thiên Hoa nhẹ nói.
Chu Minh Thủy nghe Ấn Thiên Hoa nói như vậy, âm thầm khen hay, Ấn Thiên Hoa công phu mềm dẻo rồi dùng dao găm đúng là dày công tôi luyện a, xem ra sau này phải cẩn thận một chút với lão già này, nhìn qua không nói không rằng đấy, nhưng mà trong lúc mềm dẻo lại lấy dao găm chọc người không chút nào nương tay.
Như vậy, nếu có vấn đề của La Bàn Hạ, thì cũng là do La Minh Giang nhận thức đề bạt người mà không nắm rõ, cho nên ngươi chớ quên, bổ nhiệm cán bộ không phải là tùy tâm sở dục đấy, cho dù ngươi là bí thư tỉnh ủy, nếu muốn thay người, ngươi cũng phải tìm lý do cho tốt, hiện tại với cái lý do này, xin lỗi, không còn thích hợp.
Kỳ thật Ấn Thiên Hoa bản thân cũng không có lá gan lớn dám bác bỏ như thế ở trước mặt La Minh Giang, dù sao bí thư tỉnh ủy cũng có ảnh hưởng nhất định của mình, hơn nữa lúc La Minh Giang tìm Ấn Thiên Hoa nói tìm người phù hợp chọn lựa thay La Bàn Hạ, Ấn Thiên Hoa cũng không có nghĩ đến chuyện bác bỏ như vậy, chuyện này nguyên nhân xuất phát từ một cuộc gọi điện thoại.
Lúc từ văn phòng La Minh Giang đi ra sau khi nghe nói đến chuyện thay người, Ấn Thiên Hoa quay trở lại phòng làm việc của mình liền gọi điện thoại cho Trọng Phong Dương, Trọng Phong Dương suy nghĩ một chút, liền nói với Ấn Thiên Hoa, chuyện này tốt nhất là không nên thay đổi La Bàn Hạ, bởi vì tâm tư của Trọng Phong Dương cùng Ấn Thiên Hoa đều giống nhau, Trọng Hải bây giờ còn quá non, không có khả năng được tiếp nhận thay thế chức vụ bí thư của La Bàn Hạ, như vậy chi bằng cứ duy trì hiện trạng bây giờ, ai biết thay đổi một bí thư thành ủy, bước tiếp theo người mới sẽ đối với Trọng Hải bao nhiêu phiền toái?
Chuyện này khiến cho La Minh Giang tuyệt đối không ngờ đấy, xem ra chính mình đối với thế cục quá chủ quan rồi, với lại đối với Chu Minh Thủy cùng Lương Văn Tường thì mình vẫn luôn là trong lòng còn có ý khinh thường, bây giờ thì tốt rồi, bọn họ có thể nói là rắn rắn chắc tách ra khỏi cổ tay của mình, bản thân của mình lần này thua một cách toàn diện.
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
Cùng lúc đó, trong phòng họp của thành ủy Hồ Châu đang tiến hành cuộc họp thường ủy hội rất đặc thù, thường ủy hội có mặt đầy đủ, không ai xin phép vắng mặt, nhưng tất cả đều không biểu lộ thái độ, điều này làm cho không gian trong phòng họp nặng nề không chút nào thua kém tại trong văn phòng tỉnh ủy…
– Đầu tiên, tôi xin tự kiểm điểm, chuyện xí nghiệp may tôi không có ngờ đến sẽ phát sinh chuyện nghiêm trọng như vậy, hậu quả nghiêm trọng như vậy cũng không có kịp thời cùng người xí nghiệp may câu thông, cho nên mới đưa đến hậu quả hôm nay, cái này là trách nhiệm của tôi, tôi xin gánh chịu, chuyện này sau khi kết thúc, tôi sẽ báo cáo lên tỉnh ủy chấp nhận bị xử lý, nhưng vấn đề bây giờ làm sao bây giờ?
La Bàn Hạ mới mở miệng, liền đem tất cả trách nhiệm đẩy xuống dưới.
Đây cũng không phải La Bàn Hạ đảm đương chấp nhận bị kỷ luật, mà là do tình huống hiện tại chuyện nhận gánh trách nhiệm là trốn không thoát rồi, không những là mình La Bàn Hạ, ngay cả Để Khôn Thành cũng khó thoát được tội trạng, vì vậy chi bằng tư thái cao lên một chút, để đổi lấy cùng mọi người bày mưu tính kế, giải quyết khốn cục trước mắt này, đây mới là bổn ý thật sự của La Bàn Hạ.
– Tôi cho rằng, việc cấp bách là lập ra một tiểu tổ để đàm phán đối thoại cùng với công nhân xí nghiệp may, trước mắt sự tình rất đơn giản, bọn họ chính là muốn một sự giải quyết hợp tình hợp lý, chúng ta cứ trước cho bọn họ một cái thuyết pháp lọt lỗ tai, để cho qua cửa ải này rồi hãy tính đi…
Trọng Hải nói ra.
– Chúng ta có thể đáp ứng điều kiện của bọn họ, về phần như thế nào chấp hành, về sau lại nói, chuyện này cũng chờ hơn mười năm rồi, chậm trễ thêm mấy ngày cũng không sao, tôi đề nghị trước cứ đàm phán, đem ủy ban thành phố đứng ra gánh chịu trách nhiệm, đây là mấu chốt giải quyết vấn đề, tôi tán thành ý kiến của Trọng Hải, không nói chuyện với bọn họ thì không được, nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi lo lắng bọn họ sẽ kéo lên trên tỉnh, đến lúc đó, chúng ta liền càng thêm bị động…
Để Khôn Thành mở miệng ủng hộ ý kiến Trọng Hải.
– Tốt, vậy Để Khôn Thành, ông có thể ra mặt chứ?
La Bàn Hạ đem sự tình giao cho chủ tịch Để Khôn Thành, bởi vì Để Khôn Thành là người chọn lựa thích hợp nhất, có thể đại diện cho bên chính quyền, còn La Bàn Hạ ra mặt phía sau để hòa hoãn, bởi như vậy nếu lúc Để Khôn Thành không chống nổi, thì còn có thể đem La Bàn Hạ kéo ra đến.
Kỳ thật với tư cách chủ tịch thành phố, Để Khôn Thành không thể đổ hết trách nhiệm cho người khác, chỉ là loại sự tình này làm cho Để Khôn Thành lo lắng lời hứa của mình nếu như không thể thực hiện, thì thời gian của mình ở tại Hồ Châu vĩnh viễn không ngày yên tĩnh rồi, hơn nữa lúc này đây quần chúng đang bịt kín thành ủy rồi, tiếp theo lấp kín người rất có thể chính là ủy ban thành phố đấy…
– Ừ, tôi có thể ra mặt, nhưng mà tôi có yêu cầu, tự một mình tôi thì năng lực có hạn, tôi đề nghị thành lập một tiểu tổ chuyên xử lý vấn đề xí nghiệp may, tôi làm tổ trưởng, muốn tìm thêm mấy người quen thuộc tình huống, tốt nhất là quen thuộc về vấn đề pháp luật cùng đối với chính sách bồi thường, bởi vì như vậy, chúng ta sẽ không đến mức coi tiền như rác, cái nào chúng ta có thể đền bù thì đền bù, cái nào không được thì dứt khoát không được, lần này chúng ta không có thể hàm hồ…
Để Khôn Thành sau cùng nói ra.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyen Tranh Sex Tại TruyenHentai18.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x