Chinh phục gái đẹp - Chương 8

Chương 208

trước
tiếp

Phần 208
Đinh Trường Sinh cảm thấy bất ngờ là đám A Long lại lựa chọn ở chỗ này giao dịch, đó là một sơn thôn nhỏ nằm gần vùng núi phía bắc, theo lời Lưu Chấn Đông nói nơi đây gọi là thôn Bạch Mã Thạch, trên địa đồ không có đánh dấu, bởi vì nơi này cơ hồ là một cái thôn nhỏ đã bỏ hoang.
Nhưng địa thế nơi này rất tốt, đến sau này Đinh Trường Sinh mới hiểu được vì sao A Long lại chọn ở chỗ này để trao đổi con tin, bởi vì nơi này rất ít người, từ trong thôn nhìn ra gò đất phía trước mặt thì thấy không sót cái gì, cho nên nếu có cảnh sát xuất hiện thì bọn hắn rất thuận lợi đào thoát theo lên trên núi.
Đinh Trường Sinh dẫn theo ba người, có Đỗ Sơn Khôi cùng Lưu Chấn Đông, bên A Long dùng ống nhòm thì nhìn thấy từ xa xa nhóm người của Đinh Trường Sinh đang đi đến.
– Đinh Trường Sinh, mày không giữ lời hứa, tao nói chỉ có một mình mày đến đây mà thôi, bây giờ mày lại dẫn theo người, chuyện này không hợp theo quy định của chúng tao, vậy giao dịch này cũng cũng không cần phải tiến hành.
A Long muốn gây áp lực cho Đinh Trường Sinh, buộc một mình hắn vào thôn.
Nhưng không nghĩ đến Đinh Trường Sinh không để mình bị đẩy vòng vòng, hắn lấy điện thoại di động bấm phím, để cho bên miệng Bạch Khai Sơn, sau đó nói:
– A Long, đây chính là mày nói, không giao dịch coi như xong, tao không đến nữa…
Nói xong, liền kéo Bạch Khai Sơn quay người rời đi, hơn nữa còn cúp điện thoại.
– Đồ chó hoang…
A Long thấy Đinh Trường Sinh xoay người rời đi, vừa dùng ống nhòm nhìn xem, một bên chửi bới nói.
– Đại ca, cùng hắn phí lời làm gì, ba người chúng ta trong tay đều có súng, cứ xông ra thì có thể tiêu diệt bọn chúng rồi, đâu có cần phải tốn sức như vậy chứ?
A Sói bất mãn nói.
– Mày thật là đồ đầu óc heo, xem một chút trong tay của hắn còn có ai? Nếu chỉ có Đinh Trường Sinh thì dễ nói, mấu chốt là đội trưởng cảnh sát hình sự của thành phố Hồ Châu cũng có mặt, chúng ta nếu đem bọn họ giết sạch, thì còn làm gì ở trong nước mà làm ăn được nữa, cả nước sẽ phát lệnh truy nã chúng ta, trong khi chúng ta chỉ cầu tài, chứ không phải liều mạng, hiểu chưa?
A Long vừa nói, vừa đem ống nhòm ném cho A Sói.
A Sói nhìn qua một chút, quả nhiên là như thế, ở trong xã hội đen lăn lộn lâu như vậy, bọn hắn cũng hiểu một cái đạo lý, nều cùng hắc bang thì sống mái có thể tử thủ, ngươi không giết bọn chúng, thì chính ngươi sẽ mất mạng, nhưng nếu cùng với cảnh sát giao đấu, cách tốt nhất là hạn chế tối đa nhân mạng, bằng không mà nói, cơ quan quốc gia không phải là để đùa giỡn.
– Đinh phó cục, thật sự là không tiếp tục giao dịch hả?
Lưu Chấn Đông quay đầu lại nhìn phía sơn thôn nhỏ hỏi.
Đinh Trường Sinh nhìn qua Bạch Khai Sơn, ra hiệu lão tránh xa một chút.
– Không phải là không giao dịch, anh xem cái địa hình này, thật đúng là không có cách nào để giao dịch, bọn chúng ẩn nấp ở trong thôn, em sợ lúc chúng ta đến thì bọn chúng nổ súng, vì thế nếu bọn chúng đã ra điều kiện với chúng ta, thì chúng ta cũng có điều kiện của mình, đó chính là gọi bọn chúng đi ra ngoài giao dịch ngay tại cái gò đất trống trãi này, đến lúc đó thì ai cũng đừng nghĩ đến chuyện tính toán trước…
Đinh Trường Sinh quay người nhìn nhìn trong thôn rồi nói ra.
– Vậy, nếu bọn chúng cho dù là có đồng ý, thì chúng ta sẽ xử lý như thế nào?
Trước khi tới nơi này, Đinh Trường Sinh dĩ nhiên đã nói rõ cho Lưu Chấn Đông biết, nói cho biết chính là Bạch Khai Sơn đã hại chết Lôi Chấn, chuyện này Lan Hiểu San đã biết rồi, nhưng gốc gác của lão này rất dầy, đã bám lên theo La Đông Thu, nếu như Bạch Khai Sơn cùng La Đông Thu thật sự có câu thông với nhau, như vậy thì La Đông Thu ắt sẽ bảo trụ tính mạng của Bạch Khai Sơn, đến lúc đó chuyện muốn báo thù của Lan Hiểu San có thể gặp khó khăn.
Cho nên, Lưu Chấn Đông cùng Đinh Trường Sinh đã đạt thành nhất trí, chính là nhất định phải ở tại chỗ này đem Bạch Khai Sơn tiêu diệt, tuyệt đối không thể để cho lão chạy thoát, bởi vì nếu lão thoát được thì việc muốn bắt trở lại có thể vô cùng khó khăn, dù sao chuyện ngày hôm nay đã là cửu tử nhất sinh, Bạch Khai Sơn nhất định sẽ báo thù, Đinh Trường Sinh cũng là người bình thường như những người khác, hắn cũng sợ bị trả thù, phương thức tốt nhất tránh bị trả thù về sau đó là trảm thảo trừ căn, không để lại hậu hoạn…
– Tôi thấy A Long cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này, đợi đến lúc tôi nổ súng làm hiệu, thì mục tiêu của anh Lưu Chân Đông là Bạch Khai Sơn, còn anh Sơn Khôi thì chú ý đến A Long, thằng này rất lợi hại, còn tôi nổ súng phía hai tên còn lại, chúng ta mang đạn đủ chứ?
– Chỗ của tôi không thành vấn đề…
Lưu Chấn Đông nói ra.
– Bên này của tôi có bảy viên đạn, hẳn là đã đủ rồi.
Đỗ Sơn Khôi nói.
– Chú ý đến xe của chúng ta đi, chúng ta chờ ở chỗ này, đằng sau 10m chính là xe, nổ phát súng xong lập tức quay trở về đến phía sau xe, còn bọn chúng thì không có bất kỳ vật nào che chắn, cho nên ưu thế của chúng ta chính là chiếc xe chỗ này…
Đinh Trường Sinh nhìn chiếc xe trước mắt nói ra.
Nói còn chưa dứt lời, thì điện thoại Đinh Trường Sinh lại vang lên, hắn lấy ra xem, quả nhiên là A Long gọi tới.
– Đinh Trường Sinh, thôi cũng được, bây giờ chúng ta trao đổi, đến đây đi.
A Long nói ra.
– Ha ha, mày nói trao đổi liền trao đổi, mày nói không trao đổi thì không trao đổi sao? Tao nói cho mày biết, người đàn bà này đối với tao rất trọng yếu, nhưng không đến mức không thể không có nàng, còn Bạch Khai Sơn lại là một con cá lớn, nghe nói có quan hệ cùng rất nhiều đại nhân vật, mày nói đi, nếu không có lão, mày có thể kiếm được nhiều tiền như vậy sao?
Đinh Trường Sinh cười khẩy nói.
– Mày có ý tứ gì? Không trao đổi sao?
A Long trong nội tâm gấp lên, hỏi.
– Trao đổi chứ, nhưng tao không muốn trở thành mục tiêu sống của tụi mày, bây giờ đem người mang ra ngoài, chúng ta ngay ở chỗ này trao đổi, tại đây chung quanh không có vật cản gì có thể dung để ẩn nấp, đối với mọi người đều rất công bằng, mày thấy đúng không?
Đinh Trường Sinh biết rõ A Long đang nhìn mình, đưa tay lên, chỉ vào cánh đồng rộng rãi bát ngát trước mắt nói ra.
– Mày… mày… đúng là loại người vô lại, sao lại lật lọng như vậy?
A Long nổi nóng nói.
– Vô lại? Hừ, chính là bọn mày mới đúng là thứ vô lại, đây là chuyện đàn ông giải quyết với nhau, tụi mày lại bắt cóc lôi kéo đàn bà trộn lẫn vào, được… tụi mày muốn trộn lẫn, thì tao theo tụi mày trộn lẫn đến cùng.
Đinh Trường Sinh nói.
– Đinh Trường Sinh, làm kinh doanh mà bày đặt nói công đạo, nếu mày không muốn giao dịch thì quên đi, thì con đàn bà này sẽ chết trong tay chúng tao, đối với chúng tao mà nói, Bạch lão bản đúng là một lão bản tốt, nhưng chúng tao có bản lĩnh, ở nơi nào cũng đều có thể tìm được lão bản mới, chứ không phải chỉ có một mình Bạch lão bản.
A Long uy hiếp nói.
– Ừ, nói rất hay, vậy cũng không cần giao dịch nữa, tụi mày muốn làm gì thì làm, tao mang theo Bạch Khai Sơn quay trở về tra xét, nhưng mà… A Long, chuyện này vẫn chưa xong đâu, tuy A Báo đã chết, nhưng tụi mày còn chưa có chết, vốn là tao nghĩ đến chuyện này đã xong rồi, chúng ta nước giếng không phạm nước sông, nhưng mày đã nói như vậy, đợi tao lo liệu Bạch Khai Sơn xong rồi, sẽ bắt đầu truy tìm mày, mãi cho đến khi đem đầu của mày vặn gãy xuống mới thôi, tao nói được thì làm được, năm đó tao từng nói rồi, tao nhất định sẽ tiêu diệt Cát Hổ, như thế nào đây? Cát Hổ chết đi, lúc ấy hắn đang ẩn náo tại trong trang viên của Triệu Khánh Hổ, với A Báo tao đã từng nói qua, sớm muộn gì hắn cũng sẽ chết trong tay tao, kết quả là đã bị chết ở tại trong tay A Hổ, thôi vụ này tao không tính, từ giờ trở đi thì sẽ bắt đầu từ mày, A Long… nếu mày đối với Tương Ngọc Điệp làm ra chuyện gì, thì sớm muộn gì mày cũng sẽ chết trong tay tao, tao cho mày ba phút đồng hồ cân nhắc, là trao đổi hay là không trao đổi, nếu không trao đổi thì tao sẽ rời đi.
Đinh Trường Sinh nói xong liền cúp điện thoại.
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
A Long sức lực rất lớn, nghe xong điện thoại Đinh Trường Sinh, cơ hồ là muốn bóp nát cái điện thoại di động, A Hổ thấy vậy thì trong long thêm gấp, việc này nếu giằng co thêm nữa thì không an toàn, thời gian càng lâu, thì càng bất lợi.
– A Sói, mày cùng tao mang theo Tương Ngọc Điệp đi ra ngoài trao đổi Bạch lão bản, A Hổ mày ở lại trong thôn, chúng ta không ở được tại địa phương này rồi, đi lên phía bắc thôn chờ, chú ý cái hang trong núi, đó là nơi ở của chúng ta sau khi rút lui khỏi đây, hôm nay tao có linh cảm không tốt, giống như là sẽ gặp chuyện không may vậy.
A Long phân phó nói.
– Được, có gì điện thoại liên lạc sau.
A Hổ nói xong vác balo của mình hướng phía bắc thôn đi đến.
A Sói mặc dù không muốn, nhưng đại ca đã nói như vậy, mình cũng không tiện phản đối, tính tình của A Long thì hắn biết rõ.
Đinh Trường Sinh đợi sau ba phút, lại không có nghe tiếng điện thoại reo, trong lòng cũng không khỏi bắt đầu dao động, chẳng lẽ A Long thật sự không chịu trao đổi sao?
Đang nghi hoặc phán đoán, thì Lưu Chấn Đông đem ông nhòm đưa cho Đinh Trường Sinh:
– Đinh phó cục, người đang đi ra, là bọn chúng chứ?
– Um… như thế nào chỉ có hai người, còn một tên nữa đang ở đâu?
Đinh Trường Sinh chỉ thấy A Long cùng A Sói, không nhìn thấy A Hổ đâu cả.
– Nếu là như vậy, có khả năng hơi rắc rối rồi, rất có thể A Hổ ở trong thôn phụ trách bắn tỉa, nếu quả thật như vậy, chúng ta phải cần thêm trợ giúp, với địa hình này chỉ mấy người chúng ta, ai cũng chạy không thoát khỏi súng bắn tỉa cả…
Đỗ Sơn Khôi quan sát lo lắng nói.
Đinh Trường Sinh cau mày, Đỗ Sơn Khôi nói không phải là không có đạo lý, cái chỗ này tới thôn chỉ có hơn bốn trăm mét, hoàn toàn nằm trong phạm vi của súng bắn tỉa…
– Vì thế cho nên lúc chúng ta nổ súng nhất định phải quyết đoán, không thể do dự, sau khi nổ súng thì lập tức triệt thoái về phía sau, đám A Long vẫn luôn nghĩ đến đẩy việc tôi vào chỗ chết, bọn chúng nếu có súng bắn tỉa, khẳng định tôi là mục tiêu đầu tiên, yên tâm đi…
Đinh Trường Sinh nói xong, nhìn Bạch Khai Sơn đang ở trong xe, lúc này hắn cũng nhìn thấy Tương Ngọc Điệp đang bị áp giải đi ra ngoài vùng đám người A Long, nhưng không biết vì cái gì, trong lòng hắn vẫn thấy không nỡ, đây có lẽ là một loại dự cảm, nhưng dự cảm lại rất chân thật.
Tại khoảng cách song phương còn có tầm một trăm mét thì đều dừng lại, lúc này A Long mới phát hiện mình phạm vào một sai lầm lớn đến đâu, bên cạnh mình là không có vật gì ngăn cản, nhưng phía sau lưng đối phương tầm mười mét thì có một chiếc xe hơi, nhưng bây giờ đã lộ ra lúc này nếu rút lui, chẳng những là tuyệt đối không thể, trái lại còn sẽ đưa lưng cho đối phương ngắm bắn…
Đinh Trường Sinh giơ tay, Đỗ Sơn Khôi đem Bạch Khai Sơn theo trong xe kéo ra ngoài, Tương Ngọc Điệp miếng vải đen bịt mắt cũng được lấy ra, nhìn xem sắc mặt của nàng, cũng không tệ lắm, ít nhất không có bị ngược đãi, từ khi Đinh Trường Sinh thấy Tương Ngọc Điệp, hắn cứ nhìn chằm chằm vào nàng, chính là vì người đàn bà này, hắn mạo hiểm nguy hiểm lớn như vậy để cứu nàng, vấn đề là có đáng giá hay không?
Bạch Khai Sơn nói là sự thật sao? Nếu như Tương Ngọc Điệp quả thật là cam tâm tình nguyện chế tác ma túy, thì mình có còn muốn liên quan đến với người đàn bà này không?
– Đinh Trường Sinh, bắt đầu đi…
A Long nói xong đẩy một Tương Ngọc Điệp tới.
– Được…
Đinh Trường Sinh ra hiệu Bạch Khai Sơn có thể đi về phía trước.
Lúc này, hắn đã lấy súng ra cầm trong tay, chĩa thẳng vào đối phương, Bạch Khai Sơn không dám đi nhanh, lúc này trái tim lão đập dồn dập, cảm giác phía đằng sau ớn lạnh, còn Tương Ngọc Điệp hận không thể lập tức chạy đến bên người Đinh Trường Sinh, nàng cũng không dám đi nhanh, sau lưng họng súng của A Long cũng đã chĩa vào lưng nàng.
Tuy rất chậm, nhưng thời gian thì không biết đình chỉ, dần dần Tương Ngọc Điệp cùng Bạch Khai Sơn đã đi đến gần ngang nhau rồi, ánh mắt Bạch Khai Sơn phức tạp nhìn liếc Tương Ngọc Điệp, nhưng Tương Ngọc Điệp lại không có nhìn lão, mà là ngẩng đầu hướng phía Đinh Trường Sinh đi đến.
Rốt cục, hai người đã đi qua hơn ba thước tính từ lúc gặp mặt nhau, đang lúc mọi người đều cho rằng cuộc giao dịch thuận lợi như vậy là đã xong, thì tiếng súng vang lên, phát súng đầu tiên nổ cong, thì lập tức tựu là tiếng bắn loạn xạ, người ngã xuống đầu tiên chính là Tương Ngọc Điệp, nàng bị Đinh Trường Sinh bắn một phát trúng bả vai, lực trùng kích hất nàng bật ngửa người ngã xuống.
Đinh Trường Sinh phát súng đầu tiên bắn ra xong, lập tức liền quỳ trên đất hô to Tương Ngọc Điệp nằm im không nên cử động…
Đinh Trường Sinh hôm nay vận khí vẫn còn tốt lắm, thương pháp xem như phát huy đến tối đa, phát súng thứ hai bắn trúng vai trái A Sói, mà không may cho A Sói là hắn lại thuận tay trái, vẫn luôn dùng nổ súng…
– Rút lui…
Đinh Trường Sinh vẫn sợ đám A Long có người dùng súng bắn tỉa từ trong thôn, cho nên bắn xong hai phát mấu chốt, Đinh Trường Sinh lăn bò, mò tới phía sau xe.
– Có ai bị thương hay không?
Đinh Trường Sinh nhìn xem hai người kia cũng rất mau quay trở lại đến phía sau xe, hỏi.
– Bờ vai của tôi bị trúng đạn, không có gì đáng ngại, hình như viên đạn đi xuyên qua.
Lưu Chấn Đông bụm lấy máu tươi chảy ròng bả vai nói ra.
Đinh Trường Sinh cúi nhìn qua gầm xe, nhìn thấy từ xa xa A Sói dắt díu lấy A Long khập khiễng hướng trong thôn chạy về, xem ra A Long cũng đã bị thương.
Bởi vì lo lắng A Hổ ở phía xa dùng súng bắn tỉa ngắm mục tiêu là nhóm người mình, cho nên đám bọn họ không dám lái xe mà đợi một hồi, rồi mới đẩy xe đến cạnh Tương Ngọc Điệp kéo lên chứ cũng không dám nổ máy chạy tới.
– Đẩy them về phía trước một chút, bảo đảm Bạch Khai Sơn đã bị chết.
Đinh Trường Sinh phân phó nói.
Mấy người lại đẩy về phía trước xa them mấy bước, Đinh Trường Sinh mạo hiểm đến kiểm tra tình huống Bạch Khai Sơn, lão trúng năm phát đạn chết tại chỗ.
Mấy người lúc này mới xem như hoàn hồn lại, giữa bọn họ, ngoại trừ Đỗ Sơn Khôi, không có ai xuất thân từ quân nhân, nhất là Lưu Chấn Đông, tuy hắn cũng từng bắn chết người, nhưng lần này đây trong khoảng cách gần như vậy bắn giết, cũng là lần đầu tiên.
– Gọi điện thoại cho Lan Hiểu San, báo cho nàng dựa theo kế hoạch làm việc.
Đinh Trường Sinh dặn dò Lưu Chấn Đông, Lưu Chấn Đông nhịn đau cầm điện thoại gọi cho Lan Hiểu San, bảo nàng tới trước, sau đó hãy cho xe cứu thương tới.
Lan Hiểu San đến rồi không lâu, thì xe cứu thương cũng đến, đem Tương Ngọc Điệp mang đi cấp cứu, đồng thời cùng đi còn có Đinh Trường Sinh cùng Đỗ Sơn Khôi.
Kết quả cuối cùng là ở bên cạnh Bạch Khai Sơn phát hiện một cái túi, trong túi có năm ký lô Heroin, đây là do Lan Hiểu San lợi dụng mối quan hệ trong cục công an lấy ra, còn Lưu Chấn Đông là do nắm được thông tin có người ở tại nơi đây giao dịch ma túy, đã thông tri trong cục công an thành phố nhưng tới hơi chậm, công tác giải quyết hậu quả thì để cho Lan Hiểu San làm, cái gì nên làm, cái gì không nên làm, đương nhiên Lan Hiểu San rõ ràng.
Kế tiếp trong một tuần sau, cảnh sát vũ trang cùng công an bắt đầu lục soát vùng núi, nhưng thật kỳ quái là đám người A Long vẫn không tìm được.

Còn tiếp…
Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyen321.net, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn! Click xong nhớ xem tầm vài giây rồi mới tắt quảng cáo nhé các bạn.

1 1 vote
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện tranh sex Tại MwHentai.Net

- Đọc thêm Manhwa Hentai Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Truyenhentai18.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x