Chinh phục gái đẹp - Chương 8

Chương 187

trước
tiếp

Phần 187
– Vậy giờ anh tinh toán như thế nào đây? Có cần tôi gọi điện thoại cho chú Chu không?
Tuy n Tần Mặc không biết Đinh Trường Sinh có thể hay không rơi vào vòng xoáy, nhưng trong nội tâm nàng rất lo lắng, bản thân nàng sinh hoạt bên trong giới quan lại thế gia, nên quá biết rõ việc đấu tranh chính trị thì bất cứ việc gì cũng có thể xảy ra, chỉ cần sơ sẩy một bước thì kết quả liền tan xương nát thịt.
– Um… chắc là tôi phải quay ngay trở về rồi, xem ra không thể cùng cha của cô chơi thêm vài ngày ở kinh thành, cô hãy cô gắng ở nhà chăm sóc cho ông ấy đi, tôi thấy cha cô chỉ có một mình cũng rất tịch mịch đấy.
Đinh Trường Sinh Đạo.
– Vậy cũng được, tôi đưa anh ra sân bay…
Tần Mặc nói xong liền lái xe, vừa mở ra tai nghe Bluetooth tìm người đặt vé, vừa chạy xe thẳng đến sân bay.
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
Ban ngày sau khi nhận được điện thoại, làm cho Uông Minh Hạo đã minh bạch, xem ra trên thượng diện có người không muốn tra chuyện của Đinh Trường Sinh, người này là ai chứ? Nhưng mấu chốt là người này không phải người của La Đông Thu, nói cách khác La Đông Thu thì nhất định phải tra cho ra để bắt Đinh Trường Sinh, chỉ là hiện tại mình bây giờ nên đứng bên nào, đây là một lựa chọn khó khăn…
Đứng ở bên La Đông Thu, rất rõ ràng phía sau La Đông Thu là cha của hắn La Minh Giang, đó là ông chủ của tỉnh Trung Nam, ích lợi của mình sẽ đến nhanh hơn rất nhiều, hơn nữa chính La Minh Giang mới thật sự là người nắm giữ vận mệnh của mình, nhưng nếu theo La Minh Giang, ắt sẽ đắc tội với lý Thiết Cương, ai cũng biết lý Thiết Cương trong ánh mắt của người này sẽ không bao giờ chấp nhận có sạn lẫn lộn vào, chính mình nếu làm như thế, thì hậu quả là cái gì, rất là khó nói.
Cân nhắc thật lâu, Uông Minh Hạo cuối cùng quyết định đánh cuộc một lần, mình cũng đã tới cái tuổi này rồi, nếu không còn có cơ hội đi lên, như vậy thì đành phải ngồi chờ đến ngày bị rút lui về vị trí tuyến hai…
Hơn nữa Đinh Trường Sinh đây chỉ là một cán bộ cỡ nho nhỏ, Uông Minh Hạo không tin là La Đông Thu không có thể gánh vác được áp lực này cho hắn, cho nên hắn quyết định, tiếp tục điều tra, bất quá tạm thời không động đến trực tiếp Đinh Trường Sinh, mà bắt đầu tra từ vòng ngoài của Đinh Trường Sinh, áp dụng sách lược trước khi đào hầm thì chặt rễ trước, như vậy vừa có thể tránh cho lý Thiết Cương cho là mình không nghe lời ông ta, vừa cũng có thể tiếp tục cắn Đinh Trường Sinh không thả.
Kinh nghiệm nhiều năm nói cho hắn biết, lúc này đây là hắn đã nắm bắt được mệnh môn của Đinh Trường Sinh rồi, chỉ cần mình tìm ra được bằng chứng, cho dù là Đinh Trường Sinh có bao nhiêu năng lực, cũng sẽ bị lão tử lột một tầng da.
Cho nên, hắn an bài thủ hạ đi đến huyện Hải Dương, dựa theo thông tin của La Đông Thu, lao thẳng tới thôn Lê Viên, nếu như đứa bé kia thật sự là con của chủ nhiệm thôn ủy cùng với Đinh Trường Sinh, thì chuyện này liền đặc sắc hấp dẫn rồi, tuy trong nội tâm vẫn còn thấp thỏm không yên, nhưng Uông Minh Hạo giống như là đã thấy thắng lợi trước mắt rồi.
Đinh Trường Sinh ngồi ở phòng chờ máy bay ở bên trong phi trường, lúc này đang tự hỏi bước tiếp theo nên làm như thế nào, thời gian của hắn không nhiều lắm, lúc ấy nhận thầu mảnh đất trang trại việt quất kia chính là Đỗ Sơn Khôi đứng tên, nếu như Đỗ Sơn Khôi bị lộ diện, như vậy người kỷ ủy nhất định sẽ tìm đến Đỗ Sơn Khôi để xác minh, nếu Đỗ Sơn Khôi không đưa ra được chứng minh là hợp lý, như vậy Ban kỷ luật thanh tra liền có lý do tin chắc là Đỗ Sơn Khôi ra mặt đứng nhận thay Đinh Trường Sinh.
Còn xưởng dược tuy cũng là mình chủ đạo, nhưng phía trên về giấy tờ thì sạch sẽ hơn nhiều lắm, chính mình một phân tiền cũng không có cầm qua, hơn nữa cổ đông ngoại trừ thương nhân Hồng Kông đầu tư thì chỉ có Vương Gia Sơn, hắn tin tưởng chuyện xưởng dược này tra không được đến trên người mình.
Lại để cho Đinh Trường Sinh thật bất ngờ, Uông Minh Hạo lại dám không nghe chỉ thị từ trên tỉnh, còn lãnh đạo tại thành phố Hồ Châu thì Đinh Trường Sinh tin tưởng là La Bàn Hạ là sẽ không tán thành Uông Minh Hạo trong lúc này tra mình, như vậy thế nào cũng là xuất phát từ trên tỉnh, Uông Minh Hạo rốt cuộc là từ đâu có lực lượng vẫn là cắn mình không thả đây này?
Chính trị là trò chơi hai mặt, nếu thời điểm ngươi đắc thế, thì cái gì cũng đều là tốt, cho dù là không tốt cũng không bị ai xem nhẹ, nhưng một khi ngươi thất thế, thì ai cũng đều hận không thể giẫm thêm ngươi mấy cước mới hả giận.
Đinh Trường Sinh tuyệt sẽ không làm người thất thế kia, nếu là như vậy, không nhưng là mình không có đường thối lui, liền những người bên cạnh mình cũng sẽ giống như vậy, cho nên nếu đã muốn đấu, như vậy thì phải đấu đến cùng, Uông Minh Hạo nếu muốn cầm máu của mình để làm đồ trang trí trên nóc, như vậy thì ta cũng muốn nhìn cái mông của ngươi dưới đáy là có dính phân hay không?
Đinh Trường Sinh cũng không tin Uông Minh Hạo dưới đáy mông sẽ sạch sẽ, vì vậy nhân lúc máy bay còn chưa có cất cánh, hắn liền gọi điện thoại cho Đỗ Sơn Khôi.
– Anh Đỗ… tôi là Đinh Trường Sinh, hãy nghe em nói, sự tình có chút phiền toái, Lưu Hương Lê đã bị bắt mang đi, bọn họ sẽ tiếp tục chú ý đến trang trại việt quất, chắc anh cũng biết phải ứng đối làm sao rồi chứ?
Đinh Trường Sinh dặn dò.
– Hả… ai bắt Lưu Hương Lê mang đi, bộ không muốn sống chăng?
Đỗ Sơn Khôi đang ở nhà nấu bát mì, vừa nghe đến lời nói Đinh Trường Sinh, lập tức liền phát hỏa.
– Người của kỷ ủy Hồ Châu đấy, trong khoảng thời gian này trước anh cứ dằn lòng lại chút đi, cố tra cho em một người, đo là Uông Minh Hạo bí thư kỷ ủy thành phố Hồ Châu, phía trên tỉnh đã được thuyết phục về chuyện của em, nhưng Uông Minh Hạo này dám tiếp tục âm thần điều tra em, nếu là như vậy, giờ đây không phải là chuyện công nữa rồi, hắn nếu muốn bắt em để lập công với chủ tử của hắn, thì chúng ta cũng không thể ngồi chờ chết được a…
– Tôi biết, rồi sẽ chuẩn bị liền ngay đây…
Đỗ Sơn Khôi ở trong điện thoại kiên định nói.
– Nên nhớ không được trực tiếp nhìn chằm chằm vào hắn, với tư cách bí thư Ban kỷ luật thanh tra, hắn không có ngu như vậy, anh cứ lần theo người trong nhà của hắn là được, mọi động tỉnh đều không bỏ qua, hắn không thò tay nhúng chàm, không có nghĩa là người nhà của hắn sẽ không thò tay, cho nên phải tìm cách đánh úp, em đang sắp lên máy bay về Giang Đô…
– Để tôi đi đón cậu…
– Không cần, em còn đến bái kiến lãnh đạo, anh cứ bắt đầu trước đi, chờ em quay trở về chúng ta sẽ gặp mặt sau.
Đinh Trường Sinh nói ra.
– Được, trước như vậy đi.
Đỗ Sơn Khôi cúp điện thoại.
Đinh Trường Sinh lúc này cũng biết sốt ruột đều là vô dụng, đành đi một bước xem một bước, chỉ là Lưu Hương Lê chưa từng có trải qua chuyện như thế này, vạn nhất chịu không được khai ra rõ ràng quan hệ giữa mình và nàng…
Đúng như là Đinh Trường Sinh đang lo lắng, Lưu Hương Lê lúc này trong nội tâm rất là sợ hãi, nàng ở tại Hồ Châu ngoại trừ Đinh Trường Sinh thì không có những người nào khác quen biết, người của kỷ ủy Hồ Châu đem mình mang đến nơi đây, muốn chứng minh điều gì? Điều này nói rõ, rất có thể là Đinh Trường Sinh đã xảy ra chuyện, nhưng là đến cùng đã xảy ra chuyện gì, thì mình lại không biết.
Chính mình đã sớm khuyên qua Đinh Trường Sinh, đừng có thò tay dính vào nhà nước, chẳng lẽ là bởi vì hắn mục nát nên bị song quy? Lo lắng cho hắn càng ngày càng tăng, ngược lại còn chuyện quan hệ với mình, thì nàng lại không quản đến.
Nơi này bề ngoài là một nhà khách, chỉ có mình và đứa bé ở bên trong gian phòng nhỏ, bên ngoài còn có một gian phòng khác, cùng với phòng khách, nơi đó có ba người đàn bà đang canh giữ, chỉ là đến lúc nào sẽ thẩm vấn mình thì nàng không biết, một bên dỗ dành đứa bé, vừa suy tính lát nữa nên nói như thế nào, quan hệ của mình và Đinh Trường Sinh có nên nói ra hay không?
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
Hơn mười hai giờ khuya, Đinh Trường Sinh đến sân bay thành phố Giang Đô bình an, nhưng đúng lúc này Lưu Hương Lê lại bị đánh thức.
– Đã hơn nửa đêm các người muốn làm gì?
Lưu Hương Lê biết rõ, có khả năng là bọn họ muốn bắt đầu thẩm vấn, nhìn trên giường đứa bé đang ngủ say, nàng không bỏ đi tới trong phòng khách bỏ đứa bé lại.
– Tới phòng khách thì sẽ biết.
Một nữ tính nhân viên kỷ ủy đem Lưu Hương Lê dẫn tới trong phòng khách.
– Ngồi đi, cô có biết vì sao bị mang đến nơi đây không?
Ngồi ở phía sau bàn là một người đàn ông, thoạt nhìn rất có uy nghiêm, Lưu Hương Lê vừa đến thì đã bị rất mạnh lực uy hiếp.
– Không biết, tôi là người của Bạch Sơn, các người là kỷ ủy Hồ Châu, vậy các người có quyền lực gì mà đem tôi mang đến nơi đây? Các người đến cùng muốn làm gì?
Lưu Hương Lê lạnh lùng hỏi, tuy trong nội tâm nàng khẩn trương muốn chết, nhưng biểu hiện ra bộ dáng mình là người ngay thẳng.
– Lưu Hương Lê, cô phải biết vì sao chúng tôi mang cô tới nơi này, tôi hỏi cô… cô và Đinh Trường Sinh đến cùng là quan hệ như thế nào?
– Đinh Trường Sinh?
Lưu Hương Lê nhướng mày, nghĩ thầm quả nhiên là liên quan đến Đinh Trường Sinh, chỉ là nàng không biết tình hình của Đinh Trường Sinh hiện tại như thế nào rồi? Nếu như những những người này muốn từ trên người của mình để làm điều bất lợi với Đinh Trường Sinh, như vậy thì mình sẽ chối bỏ qua một bên quan hệ với Đinh Trường Sinh, với lại nếu như những người này nắm giữ được mối quan hệ của mình và Đinh Trường Sinh, thì cũng không cần phải ở chỗ này lãng phí thời gian để tra mình…
Nghĩ tới đây, Lưu Hương Lê trong nội tâm an định lại rất nhiều.
– Đúng, chính là Đinh Trường Sinh trước công tác tại huyện của cô rồi đi ra ngoài, bây giờ đang công tác tại đây, bộ quên rồi sao?
– Đương nhiên là nhớ rõ, chúng tôi là cộng sự cùng nhau qua một đoạn thời gian, làm sao quên được chứ, anh hỏi tôi cùng hắn có quan hệ thế nào? Các người cũng thừa biết là quan hệ đồng nghiệp, vậy chuyện này cũng cần tôi phải nói ra miệng sao?
– Lưu Hương Lê… cô không cần phủi sạch sẽ như vậy, Đinh Trường Sinh đã khai ra rồi, giữa các người không chỉ là có quan hệ nam nữ, hơn nữa còn sinh ra một đứa bé, có chuyện này chứ?
– Đứa bé?
Lưu Hương Lê không nghe nhắc đến đưa bé thì nàng vẫn còn mù mờ, vừa nghe đến đối phương nhắc đến đứa bé kia là do mình cùng Đinh Trường Sinh sinh ra, tinh thần nàng liền trấn định, chắc chắn là Đinh Trường Sinh tuyệt sẽ không nhận mình quan hệ với hắn, về điểm này Lưu Hương Lê rất tin được vào Đinh Trường Sinh, đừng nhìn hắn có vẻ là bịp bợm bất cần, nhưng đối với tâm tư của nữ nhân, không có người nam nhân làm được như hắn, cho nên lúc người kỷ ủy nói là Đinh Trường Sinh đã khai ra rồi, thì việc này càng thêm không thể tin rồi.
– Lưu Hương Lê, đứa bé kia là của cô và Đinh Trường Sinh, việc này chúng tôi đã có chứng cứ, nếu cô muốn chống chế thì cũng không có ý nghĩa, hãy giải thích hết thảy, đừng có vòng vo…
– Này… tôi thấy các người hãy tự mình xem xét lại đi, miễn cho đến lúc đó oan uổng người tốt, bây giờ tôi có thể nói cho anh biết, đứa nhỏ này là con của tôi, cối với Đinh Trường Sinh không có một chút nào quan hệ, có tin hay không là tùy các người.
Lưu Hương Lê tức giận nói.
… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8.html
Đinh Trường Sinh đến Giang Đô đã là đêm khuya, hắn định gọi cho Dương Phụng Tê nói một tiếng, nhưng rồi cân nhắc đến Dương Phụng Tê đối với đứa bé kia vẫn luôn luôn không lạnh không nóng, đúng lúc này báo cho nàng biết tình hình căng thẳng, trong nội tâm của nàng chỉ sợ là sẽ có gánh nặng, cho nên hắn bỏ qua ý định này, chỉ là mau lẹ chạy đến khách sạn để mướn gian phòng nghỉ ngơi.
Nhưng khi Đinh Trường Sinh đến phía trước quầy tiếp tân khách sạn thuê phòng, thì không có chú ý tới ở ngoài cửa trên bãi đỗ xe có người đang sắp sửa lúc xuống xe, khi người đó tình cờ nhìn thấy Đinh Trường Sinh, liền rất nhanh chóng rụt người quay trở về.
Người này tiếp tục quan sát chung quanh, không có phát hiện tình huống nào khả nghi, hắn lại nhìn Đinh Trường Sinh thì không còn thấy Đinh Trường Sinh tại trước quầy tiếp tân rồi, hắn đã chờ một hồi, vẫn không có phát hiện thêm người khác nào tới nơi này, vì vậy thận trọng đóng cửa lại, lấy ra điện thoại…
– Alo, lão bản, đêm nay hay là thay đổi địa điểm giao dịch đi, vừa rồi em gặp được một người, em lo đây là một cái bẫy, vạn nhất thật sự đây là cái bẫy, thì chúng ta sẽ mất tiền đấy.
– A Báo mày nói vậy là có ý gì, đã nhìn thấy ai? Cảnh sát sao?
Bạch Khai Sơn giật mình thiếu chút nữa nhảy dựng lên, A Báo đêm nay mang hàng đi giao dịch, đây chính là hơn một trăm vạn tiền, người mua đến từ tỉnh Trung Bắc, theo lý mà nói là không có vấn đề gì, nào ngờ chỉ còn có hơn mười phút nữa thì đến giờ giao dịch, bất chợt A Báo phát hiện có thể là cái bẫy.
– Không có gì, lão bản… đây là em suy đoán, bởi vì em thấy được một người quen mặt, đó là Đinh Trường Sinh vừa vào trong khách sạn này, không biết có phải là trùng hợp hay không, em vẫn nghe theo lời lão bản phân phó, muốn tiếp tục giao dịch hay là chuyển sang nơi khác?
A Báo nhìn đồng hồ đeo tay, đã đến thời gian giao dịch rồi, nếu kéo dài thêm nữa, thì người mua cũng sẽ nóng vội đấy.
– Đinh Trường Sinh? Hắn tại sao lại ở chỗ này?
Bạch Khai Sơn lần này thật sự cả kinh, từ khi biết đến thằng này, lão không có việc làm nào là thuận buồm xuôi gió, bây giờ không có nghĩ đến vào thời điểm này thì hắn lại xuất hiện ở ngay hiện trường mà mình giao dịch, xem ra đúng là oan gia ah.
– Em không biết, có muốn em tìm hiểu không?
A Báo hỏi.
– Không cần, mày quay trở về đi, để tao thông báo người mua đi tìm chỗ giao dịch khác, hủy bỏ giao dịch lần này.
Bạch Khai Sơn quyết định thật nhanh nói.
Chỉ chốc lát, A Báo liền quay trở về nơi bọn chúng thuê phòng, Bạch Khai Sơn đã chờ sẵn ở nơi đó, lúc này A Long, A Hổ, A Báo đều ở đây, nhìn thấy A Báo cầm gói thuốc phiện bước vào, Bạch Khai Sơn an tâm, tuy lão dùng mấy tên này, nhưng đối với bọn họ cũng là đề phòng, đây chính là hơn một trăm vạn tiền, nếu A Báo cầm hàng bỏ trốn, thì mình thật đúng là khó mà tìm hắn, nhưng thật ra thì chuyện mua bán ma túy cũng có quy củ, nếu hàng không phải chính chủ, cho dù A Báo cầm lấy hàng này, cũng khó có thể bán được giá tốt, thậm chí còn bán không được, đó là chưa nói đến chuyện khác.
– Lão bản, tính sao bây giờ? Em nhìn thấy hắn chỉ có một mình đi vào, có mang theo súng hay không thì chẳng biết, nhưng đây là cơ hội tốt, dứt khoát thịt hắn được rồi.
A Báo thở phì phò nói.
– Không có đơn giản như vậy, vạn nhất như mày suy đoán, đó là một cái bẫy thì sao?
Bạch Khai Sơn hỏi ngược lại.
– Em quan sát một hồi, không giống như là cái bẫy đâu, hơn nữa nếu như đây quả thật là một cái bẫy, thì Đinh Trường Sinh cũng sẽ không trắng trợn vào khách sạn như vậy, ít nhất thì cũng phải che giấu kín đáo hơn a.
A Báo suy nghĩ một chút nói ra.
– Có nắm chắc?
Bạch Khai Sơn không để ý A Báo, mà nhìn về phía A Long.
– Việc này thật đúng là khó mà nói, bất quá nếu như chúng ta ba người cùng đi với nhau, vẫn có thể cầm được thằng này, vấn đề là không gây ra động tĩnh, sợ là không dễ thu thập.
A Long trong nội tâm thấy rất quái với A Báo nhiều chuyện, thằng Đinh Trường Sinh này không phải dễ để mà đối phó như vậy, đã từng cùng Đinh Trường Sinh phát sinh ra chuyện trước đây rồi, làm gì bây giờ A Báo lại muốn đi trêu chọc Đinh Trường Sinh đây này?

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện tranh sex Tại MwHentai.Net

- Đọc thêm Manhwa Hentai Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Truyenhentai18.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x