Chinh phục gái đẹp - Chương 8

Chương 174

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 174
Cảnh Trường Văn phiền muộn thì có thể hiểu được, chuyện cho tới bây giờ, phương thức hắn xử lý cũng chưa có tốt, xem ra đối với chuyện này còn phải thảo luận kỹ lại, nhưng chẳng qua là do La Đông Thu đích thân tìm tới cục trưởng, mà cục trưởng thì chẳng quan tâm đến, lại trực tiếp đem vụ án này giao cho mình.

Mặc dù hắn rất muốn đu theo cây to La Đông Thu này, nhưng hắn cũng biết phải trả giá cao, chỉ là cái giá này bao nhiêu, chính mình cũng thật đúng là không dễ đoán ra được.

Sáng sớm sau khi đi làm, hắn gọi điện thoại cho lãnh đạo hồi báo, nhưng không đợi hắn kịp mở miệng, thì cục trưởng công an văn phòng tỉnh Tề Văn Hạ đã bịt miệng hắn lại rồi…

– Cảnh Trường a, vụ án này có tính đặc thù, tôi coi trọng cậu nên mới đem vụ án này giao cậu phụ trách vụ án này, như vậy thì cậu phải biết mình nên làm cái gì bây giờ, cứ tự làm chủ là được, cậu là người có nhiều kinh nghiệm phá án, không cần tôi hướng dẫn phải làm gì, đúng rồi… có vấn đề gì thì cứ cùng La Đông Thu trao đổi, hắn cũng rất chú ý đến vụ án này.

Nói xong, Tề Văn Hạ liền cúp điện thoại, Cảnh Trường Văn trong lòng đem Tề Văn Hạ mắng cho một trận, lão gia hỏa này cũng là hầu tinh, xem ra vụ án này nếu hắn làm xong thì tốt, còn nếu làm không xong, như vậy xui xẻo rất có thể chính là mình phải tự nhận lấy…

Cảnh Trường Văn cảm thấy chuyện này rất cần phải cho La Đông Thu biết, vì vậy hắn gọi điện thoại liên hệ qua lái xe của La Đông Thu thoáng một chút, biết được La Đông Thu vẫn còn Hồ Châu, thế là chuẩn bị lái xe lên đường đi đến Hồ Châu, nhưng chưa kịp đi ra ngoài đâu, thì đã bị cục trưởng cục công an thành phố Bạch Sơn là Tào Kiến Dân cho người cản lại, nói là có chuyện trọng yếu cùng với hắn thương nghị, nhìn qua thì thấy không đi đến cục công an thì cũng không được.

Tào Kiến Dân chính là sau khi nghe Kha Tử Hoa báo lại, mới sáng sớm cho người đem Cảnh Trường Văn mời tới, chẳng qua là nghe được Hoa Cẩm Thành được cấp cứu đã qua cơn nguy hiểm, cho nên Tào Kiến Dân mới dám mời Cảnh Trường Văn tới, nếu tối hôm qua Hoa Cẩm Thành bị chết rồi, như vậy thì ông ta sẽ xem như là mình cái gì cũng không biết đấy.

– Tào cục trưởng, đã làm cho ông thêm phiền toái.

Vừa vào cửa văn phòng, Cảnh Trường Văn liền hạ thấp tư thái, mặc dù mình là công an từ trên tỉnh tới, nhưng Tào Kiến Dân mới là thổ địa của nơi này, về sau còn cần Tào Kiến Dân giúp đỡ phối hợp, cái gọi là người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu a.

– Cảnh đội trưởng, cậu nói không sai đấy, thật đúng là mang đến thêm phiền toái cho tôi.

Tào Kiến Dân tuy trên mặt vẫn tươi cười, nhưng giọng điệu đối với Cảnh Trường Văn đã là bất mãn vô cùng, vốn Cảnh Trường Văn chỉ nói lời khách sáo, không ngờ tới Tào Kiến Dân lại vừa vặn nhận đủ…

– Tào cục trưởng, chúng ta là cảnh sát một nhà, tôi cũng là vì công tác mà thôi, nếu có chỗ đắc tội nào…

Cảnh Trường Văn trên mặt cũng lộ ra tâm tình bất mãn.

– Tôi biết, cậu đến xem cái này rồi nói sau.

Tào Kiến Dân chợt lách người, đem chỗ ngồi của mình nhường lạ, sau đó chỉ vào màn hình máy vi tính nói ra…

Cảnh Trường Văn không rõ ràng cho lắm, nhưng Tào Kiến Dân đã nói như vậy, hắn liền biết có chuyện, vì vậy đến nhìn về phía màn hình máy vi tính, vừa xem thấy, đầu óc liền rối loạn, không vì cái gì khác, mà chính là về vấn đề vụ án của Hoa Cẩm Thành, hơn nữa ghi chép lại cực kỳ kỹ càng, không cần phải nói, chuyện này nhất định là bên trong nội bộ để lộ bí mật ra ngoài, nói cách khác, chuyện tối ngày hôm qua như thế nào lại toàn bộ nhanh như vậy đã phát tán trên mạng chứ?

Mà trang web lộ ra ngoài những tin tức này đúng là những vấn đề mà các ông chủ của các xí nghiệp công ty tư nhân rất là lo lắng, trang web đưa tin dính tới liên quan những khả năng mà xí nghiệp công ty tư nhân ở trong nước thường gặp phải một loạt vấn đề, đầu tư bỏ vốn khó, hoàn cảnh thị trường khó nhất là thiếu khuyết pháp luật đối với xí nghiệp công ty tư nhân bảo hộ, một chuyện kinh doanh bình thường hơi trái mắt một chút thì cũng có thể bị ghép tội đem cả xí nghiệp phải dính vào, đây đều là những cái tin rất đáng chú ý đấy.

Cảnh Trường Văn là người từ trên tỉnh xuống, về phương diện mẫn cảm này thì Tào Kiến Dân suy tính vụ án này ngàn vạn lần cũng không nên cùng Bạch Sơn dính líu đến quan hệ, nếu không thì mình không có cách nào hướng đến chính quyền thành ủy để mà báo cáo…

– Tào cục trưởng, chuyện này là ai tiết lộ ra ngoài, nhất định phải nghiêm tra đến cùng.

Cảnh Trường Văn sắc mặt tái xanh nói ra.

– Đây là đương nhiên, nhưng bây giờ là tiếp theo nên làm cái gì, lão này hiện tại đang ở Bạch Sơn, tôi tin rằng nhóm lớn phóng viên đang chạy về đây để lấy tin tức, cậu ra chủ ý đi, chúng ta nên ứng đối như thế nào, nói cách khác, những phóng viên này nếu tới, thì tôi chỉ có thể là đẩy hướng lên trên văn phòng công an tỉnh tỉnh rồi.

Tào Kiến Dân cũng sẽ không khách sáo, trách nhiệm này ông đảm đương không nổi, một khi đem cục công an Bạch Sơn dính vào, đến khi muốn rút thì rất khó khăn.

– Như vậy đi, ông cho tôi thời gian mấy tiếng đồng hồ, tôi quay trở về tỉnh hồi báo rồi tính sau.

– Vậy cũng được, tôi sẽ phái người đi chung với cậu a.

Tào Kiến Dân nói ra.

– Tào cục trưởng, ông sợ sợ tôi chạy sao?

Cảnh Trường Văn lạnh lùng nói.

– Không phải, ta chỉ là lo lắng sự an toàn của Cảnh đội trưởng mà thôi, nếu như cậu bị cánh phóng viên chắn lại giữa đường, thì cũng người chiếu ứng cho cậu a.

Tào Kiến Dân không lùi chút nào nói.

Cảnh Trường Văn bất đắc dĩ gật đầu, giờ thấy chuyện này không có dễ để mà làm tốt được rồi.

Đinh Trường Sinh cùng đám người của Trương Văn Minh cùng người của cục công an về tới thành phố, hơn nữa bởi vì La Bàn Hạ bảo là sáng hôm sau bên cục công an phải báo cáo chuyện tối qua, vì vậy Lưu Chấn Đông mang theo báo cáo đến phòng làm việc của bí thư La Bàn Hạ.

– La bí thư, tôi là Lưu Chấn Đông bên cục công an, báo cáo chuyện khám nghiệm hiện trường tối hôm qua vụ nổ súng, qua màn hình camera giám sát khá là rõ ràng, xác định vụ nổ súng chính là Đàm Quốc Khánh, tối hôm qua lưu lại ở hiện trường ba vỏ đạn cùng với khẩu súng mà Đàm Quốc Khánh trước đó đã lấy mang đi so sánh, dấu vết chình là một khẩu súng kích phát.

Lưu Chấn Đông đứng tại trước bàn làm việc báo cáo cẩn thận, hơn nữa La Bàn Hạ còn hỏi mấy vấn đề, Lưu Chấn Đông đều giải đáp rõ ràng.

La Bàn Hạ gật đầu, sau khi để cho Lưu Chấn Đông rời đi, thì gọi điện thoại bảo Uông Minh Hạo tới, chuyện đến nước này, không đơn thuần là vấn đề người bên kỷ ủy thất trách, xem ra cũng nên phải chỉnh đốn lại các đơn vị kể cả ban kỷ luật thanh tra, từ trước cho tới nay công – kiểm – pháp là giám sát lẫn nhau, viện kiểm sát đối với cục công an cùng pháp viện đều có chức trách giám sát, mà Ban kỷ luật thanh tra đối với công – kiểm – pháp cũng có thể giám sát được, nhưng còn ban kỷ luật thanh tra thì ai giám sát đây?

Đây không phải một sự kiện riêng lẻ nữa, vì thế chính mình phải nói chuyện với Uông Minh Hạo.

… Bạn đang đọc truyện Chinh phục gái đẹp – Chương 8 tại nguồn: https://truyen321.net/chinh-phuc-gai-dep-chuong-8/

Uông Minh Hạo nhận được điện thoại của La Bàn Hạ rất là bất đắc dĩ, lúc này ông đang nhìn đám người kỷ ủy đang đứng, trong lòng tức hận không thôi, nhưng đã không còn có biện pháp nào nữa rồi.

– Tra tìm cái gì cũng không có?

Uông Minh Hạo hỏi.

– Xác thực là không có cái gì để mà tìm, sáng sớm hôm chúng tôi đã đến ngân hàng, kiểm tra tài khoản chỉ có một, nhưng chỉ là dùng để chuyển tiền lương, về phương diện kinh tế cũng không có vấn đề, nếu muốn nói vấn đề lớn nhất thì chỉ chiếc xe kia mà thôi.

– Chiếc xe kia đã điều tra xong chưa? Lai lịch ra sao?

– Chủ xe là một công ty, tập đoàn đầu tư Bàn Thạch, mà bên tập đoàn đầu tư Bàn Thạch cùng với bên Hồ Châu cũng không có bao nhiêu quan hệ.

– Được rồi, chuyện này trước như vậy đi, đợi Trương Văn Minh quay trở lại rồi hẵng nói a.

Uông Minh Hạo khoát tay, để người phụ trách việc khám xét nhà tối hôm qua đi ra…

Vậy thì kỳ quái, Đinh Trường Sinh bình thường thì dùng tiền cũng rất là phóng khoáng, vậy thì tiền này từ nơi nào đến đây? Phỏng chừng tiền này không phải đứng tên của hắn, nhưng đối với tình huống gia đình của Đinh Trường Sinh thì ông biết rõ, trong nhà thì không còn có người thân, hắn sẽ dùng danh nghĩa của ai để xử lý thẻ chi phiếu như vậy chứ? Nếu là quả thật hắn có rất nhiều tiền, thì người nào mà hắn tin tưởng nhất để yên tâm có thể để cho đứng tên trên danh nghĩa đây này?

Uông Minh Hạo trầm tư, rồi đứng dậy đi đến phòng làm việc của La Bàn Hạ, xem ra đối với chuyện điều tra Đinh Trường Sinh thì không thể giới hạn trong một khoảng thời gian ngắn, muốn nắm lấy bằng chứng về hắn thì phải lâu dài, tiểu tử này sớm muộn gì giấu đầu lòi đuôi cũng sẽ lộ ra ngoài, mình đã làm trong ban kỷ luật thanh tra nhiều năm như vậy, dựa vào trực giác nói cho ông biết, Đinh Trường Sinh nhất định là phải có vấn đề, tuy nhiên bản án này lại do từ trên thượng diện áp xuống quá gấp gáp…

– Bí thư, người cục công an báo cáo như thế nào?

Uông Minh Hạo tiến vào phòng làm việc của La Bàn Hạ, vừa hay nhìn thấy một phần báo cáo khám nghiệm hiện trường bày ở trước mặt La Bàn Hạ, liền suy đoán vụ nổ súng tối hôm qua đã có kết quả.

– Ông tự nhìn xem một chút đi.

La Bàn Hạ cau mày nói ra.

Uông Minh Hạo sửng sốt, thò tay đem báo cáo lấy tới, trước mặt chi tiết tỉ mỉ thì không xem, mà nhìn đến phần kết luận cuối cùng, trong báo cáo thì tối hôm qua vết đạn nổ súng chính là từ khẩu súng mà Đàm Quốc Khánh đã mang đi theo khi bỏ trốn trước đó đấy, vậy thì tối hôm qua đúng là Đàm Quốc Khánh đã xuất hiện ở nơi hiện trường.

– Ông có suy nghĩ gì về việc này?

La Bàn Hạ hỏi.

– Tôi cũng là không nghĩ tới sự tình sẽ là dạng này.

Uông Minh Hạo lúc này cũng không có lời nào để nói.

– Đúng vậy a, nhưng chúng ta phải nghĩ tới, Đàm Quốc Khánh bỏ trốn cũng là bởi vì lúc Đinh Trường Sinh đến cục công an, chúng ta đều cho là hắn đã chết hoặc là chạy thoát, lại không có nghĩ đến hắn rõ ràng còn ở tại Hồ Châu, lại dám công nhiên tập kích nhân viên quốc gia đang công tác, Uông bí thư… tôi hiện tại chỉ muốn biết, tối hôm qua lúc người của ông mang Đinh Trường Sinh đi, thì còn có ai biết đến chuyện này, chuyện này là đại sự, vậy công tác của các ông sau này sẽ khó khăn rồi đấy, ông quả thực là đã bị người nắm mũi dẫn đi…

La Bàn Hạ phê bình không chút khách khí.

Uông Minh Hạo lúc này rất là phiền muộn, nhưng thật ra thì phiền muộn của ông ta vẫn chưa bằng Đinh Trường Sinh, thằng này sau khi cùng Trương Văn Minh chào hỏi, bảo là muốn về nhà ngủ, nếu có việc gì thì đến nhà của hắn mà tìm, nói xong thì lái xe của mình về nhà rồi.

Cất kỹ xe, sau đó lên lầu, nhưng khi vào trong thì thấy trước cửa nhà mình có một người đang chờ hắn…

– Oánh Oánh, sao em lại ở đây?

Đinh Trường Sinh ngạc nhiên hỏi.

– Đợi anh a, tối hôm qua anh đi đâu vậy, em chờ anh lâu qua đây này…

– Tìm anh, có việc gì à?

Đinh Trường Sinh vừa nói vừa mở cửa phòng nhà mình, nhưng vừa mở cửa ra, thì thấy trong nhà rối bời lộn xộn, giống như là đã bị ăn trộm vào nhà lục đồ vậy.

– A… anh Nhị Cẩu, trong nhà anh bị ăn trộm sao?

Khấu oánh oánh nhỏ giọng hỏi.

– Anh cũng không biết, chuyện gì đang diễn ra đây?

Đinh Trường Sinh định gọi điện thoại báo cảnh sát, nhưng lại suy nghĩ, lúc mình còn ở cùng đám người Trương Văn Minh, hình như là có nghe nói một câu, có khả năng có người đã đến nhà mình, đây nhất định là người kỷ ủy làm rồi.

Nghĩ tới đây thì hắn thật sự là nổi trận lôi đình, cầm điện thoại di động đi vòng vòng trong nhà mấy lần tự bảo lấy chính mình hãy nhịn qua cơn tức này, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, chính mình bị bọn họ khi dễ quá đáng, vì vậy liền gọi điện thoại đến văn phòng cho Uông Minh Hạo.

Nhưng trong văn phòng điện thoại không có người tiếp, liền gọi qua số điện thoại di động của Uông Minh Hạo, hôm nay cần phải cùng lão gia hỏa này đọ sức mới được, phải hỏi cho rõ, các người nếu là có chứng cứ, thì lão tử nhận biết mình phải làm gì, nhưng nếu không có chứng cứ, thì đừng có quấy rầy cuộc sống của lão tử…

La Bàn Hạ đang cùng Uông Minh Hạo nói chuyện, thì điện thoại Uông Minh Hạo reo vang rất lớn, La Bàn Hạ đành dừng lại cuộc nói chuyện, ra hiệu Uông Minh Hạo cứ nghe điện thoại.

– Bí thư… ông xem này, tiểu tử này thật đúng là láo xược, lại cho gọi tới cho tôi đây này.

– Ai vậy?

La Bàn Hạ hỏi.

– Còn ai đây nữa, đương nhiên là Đinh Trường Sinh rồi, thằng này thật đúng là quá phách lối, tôi…

– Được rồi, ông cứ nghe cái đã…

La Bàn Hạ chỉ chỉ điện thoại di động trong tay Uông Minh Hạo nói ra.

– Alo… là ai?

Uông Minh Hạo biết mà còn hỏi.

– Uông bí thư, ông thật đúng là để mắt đến tôi a, chẳng những tối hôm qua bắt tôi mang đi, còn cho người đến khám xét nhà của tôi, như thế nào, nhanh như vậy đã quên tôi rồi sao?

Đinh Trường Sinh đi lên tới sân thượng, nhìn xem bên ngoài ánh mặt trời quang đãng mà trong lòng tính toán…

– Xét nhà? Không thể nào, điều đó không có khả năng a.

– Được, nếu không phải là người của ông, tôi sẽ báo cảnh sát, điều tra ra thì sẽ dựa vào hành vi trộm cướp để xử lý, tôi tin tưởng vào năng lực phá án của cục công an thành phố, hẹn gặp lại…

Đinh Trường Sinh nói xong liền cúp điện thoại.

Uông Minh Hạo lời còn chưa nói hết, vốn là muốn chống chế một chút để cho việc này trôi qua, nhưng bộ dạng của Đinh Trường Sinh là quyết không bỏ qua rồi, để cho Uông Minh Hạo rất là căm tức, nhưng lời còn chưa nói hết, thì tiểu tử kia rõ ràng đã cúp điện thoại…

Đinh Trường Sinh lại nghĩ, đúng lúc này nếu báo cảnh sát, đợi đến lúc cảnh sát đến, rồi còn phải khám nghiệm hiện trường, thì lúc này gái trinh nữ đã hóa thành đàn bà rồi, hiện tại Uông Minh Hạo vẫn không có chịu nhận thức đến sự lỗ mãng của ông ta, vấn đề này chính mình sẽ từ từ luộc chín lão ta, nhưng một kích này thì hắn không thể tránh khỏi, tức giận đến mức mình không thể nhẫn nhịn được nữa, mặc dù là nếu bây giờ nhẫn nhịn thì nhất thời gió êm sóng lặng, nhưng lúc này mình đang lâm vào thế đối trận với Uông Minh Hạo… À… không đúng, đang cùng Tương Hải Dương cùng La Đông Thu đối trận ở bên trong, mỗi thời mỗi khắc đều phải nhắc nhở chính mình, muôn ngàn lần không thể để cho người ta bắt lấy tay cầm của mình.

Nghĩ tới đây, hắn bấm số điện thoại của Trương Văn Minh, tuy nhiên thằng này cũng là kỷ ủy, nhưng là thông qua chuyện tối ngày hôm qua, hắn và Đinh Trường Sinh dù sao nói chuyện cũng tạm thời hợp ý rồi, dù sao Đinh Trường Sinh đúng là đã cứu mạng của hắn ta.


Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyen321.net, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn!

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x