Chinh phục gái đẹp - Chương 8

Chương 160

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

– Đường chủ nhiệm, tôi là Dương Trình Trình bí thư của khu Tân Hồ…
Dương Trình Trình từ huyện Thanh Hà điều tới, thay thế bí thư Lưu Thành An, đây là do Thạch Ái Quốc tại thời điểm hoàn thành điều chỉnh nhân sự, chỉ là nàng rất ít xuất hiện, người biết nàng cũng rất nhiều, nhưng thực sự gặp nàng thì lại không nhiều lắm.

– Vậy có cô ở nơi này là tốt rồi, còn có Giang chủ nhiệm cũng ở nơi đây, bởi vì chuyện này là do Lý Kim Sơn đưa tới, tôi nghĩ trong chuyện này nhất định là có vấn đề, tôi đề nghị lập tức tìm cho được Lý Kim Sơn để xác minh vấn đề, để cho mọi người có mặt tại đây một cái công đạo, đồng thời tôi cũng đề nghị do bên ban kỷ luật thanh tra của khu Tân Hồ làm đội trưởng cùng với người bên viện kiểm sát phối hợp điều tra vấn đề này, nếu như các người cảm thấy khu Tân Hồ có khó khăn gì, tôi có thể đề nghị với La bí thư để cho bên kỷ ủy thành phố ra mặt.

Đường Linh Linh nói ra, mặc dù lúc này không còn dùng loa hô nói, nhưng những quần chúng đang đứng gần để phản ảnh thì đều có thể nghe được rõ ràng.

Dương Trình Trình nhìn xem Đường Linh Linh với tư cách lãnh đạo nói ra, nghĩ thầm, ngươi đã nói như vậy, chúng ta có thể không đồng ý sao?

– Đường chủ nhiệm, tôi đồng ý, tôi sẽ gọi điện thoại lại để cho ban kỷ luật thanh tra khu Tân Hồ điều tra Lý Kim Sơn…

Dương Trình Trình biết rõ, đúng lúc này không phải là thời điểm mà mình hàm hồ.

– Vậy thì tốt rồi, chúng tôi đã để ý đến vấn đề của mọi người rồi, vậy thấy có được không, còn có đề nghị gì không?

Đường Linh Linh quay người nhìn xem những người phía dưới hỏi.

– Đường chủ nhiệm… cảm ơn cô, chúng tôi bị tổn thất quá lớn, cô phải cho chúng tô biết, bọn họ đứng ra chịu trách nhiệm phải không?

– Tôi biết, mọi người kiếm mỗi một phần tiền không dễ dàng, mọi người xem cứ như vậy được không, chuyện này tôi sẽ quan tâm tới, nếu như mọi người cảm thấy thuận tiện, hãy lưu lại số di động cùng số điện thoại văn phòng của tôi, khi nào có chuyện quan hệ tới vấn đề này, thì có thể gọi điện thoại cho tôi, chuyện này tôi đã quản định rồi, nếu như mọi người cảm thấy đến lúc đó xử lý vấn đề không hài lòng, thì cứ tìm đến tôi, có được chưa? Được, mọi người nghe lấy số điện thoại của tôi…

Đường Linh Linh đem số điện thoại của mình công bố cho mọi người biết.

Lúc mới bắt đầu mọi người thật đúng là có chút nghi hoặc, mặc dù là Đường Linh Linh đã nói cho điều tra Lý Kim Sơn, nhưng đến cùng thì sự tổn thất của mọi người sẽ giải quyết ra sao, đây mới là điều trọng yếu nhất, đến lúc đó trở về nhà rồi thì không còn người xen vào chuyện này nữa, đến lúc đó lại đi tìm ai đây?

Hiện tại Đường Linh Linh lại dám đánh cược nói chuyện này để cho nàng quản đến cùng, cùng lúc thì công bố số điện thoại di động của mình, lúc này lời nói của nàng đã có người tin.

– Các đồng chí, các anh chị em… nếu mọi người đã cũng đồng ý với phương thức xử lý của tôi rồi, tôi đề nghị là mọi người dừng lại không đi tuần hành trên đường phố nữa, hãy về nhà tìm xem chứng cứ của mình, để đến lúc ấy Lý Kim Sơn cho dù có nói như thế nào, thì mọi người cứ dựa tài liệu giấy tờ mà mà nói chuyện ví dụ như biên lai thu tiền các loại, cứ đến ban kỷ luật thanh tra khu Tâm Hồ tiến hành đăng ký, để giữ gìn quyền lợi của mình, có được không?

– Được, nếu Đường chủ nhiệm đã nói như vậy, chúng ta cũng để cho chính quyền có thời gian để điều tra, tất cả mọi người bây giờ đi về trước đi…

Trong đám người bắt đầu có người khuyên giải nói.

Vì vậy đám người tốp ba tốp năm bắt đầu tán đi, vốn một cuộc tuần hành có thể sẽ gây ra đại sự cứ như vậy mà giải tán, Đường Linh Linh cũng mệt mỏi đặt mông ngồi ở trên mui xe, ngươi cho rằng đứng ở trên mui xe tốt như vậy đứng sao, đó là nơm nớp lo sợ, không nói trước được bằng cách nào để khuyên những người tuần hành quay trở về, nếu nhỡ lời nói chọc đến trong đám đông có những người cứng đầu, Đường Linh Linh vẫn luôn lo lắng bản thân mình cùng cái xe hơi này bị đập nát đấy…

Đường Linh Linh lúc xuống xe dùng ánh mắt ánh mắt liếc xéo qua bên chiếc xe kia, phát hiện Chu Minh Thủy đã lên xe, trong nội tâm có hơi thất vọng nhưng nếu suy nghĩ kỹ, đây mới là bình thường, chuyện mình nên làm thì đã làm xong, hiện tại chỉ có thể là cố gắng xử lý tốt công tác sau này…

– Dương bí thư, đây là chuyện xảy ra của khu vực Tân Hồ, cô nhất định phải làm tốt công tác xử lý chuyện này, có tiến triển gì thì kịp thời thông báo với tôi, chuyện này không có đơn giản như vậy, tôi hiện tại lo lắng nhất chính là Lý Kim Sơn kia giờ có thể hay không thể xuất ra khoản tiền kia để trả lại, nếu không cầm về được thì dân chúng thì sẽ không coi như là xong chuyện đâu, Bình Quý… ông gọi cho Lý Kim Sơn rồi chưa? Như thế nào lại không thấy hắn đến?

Đường Linh Linh chợt nhớ tới hỏi.

– Đường chủ nhiệm, điện thoại không gọi được.

Giang Bình Quý nhỏ giọng nói.

– Lan chính ủy, cô lập tức gọi điện thoại cho Đường Thiên Hà, nhất định phải tìm bằng được Lý Kim Sơn, vạn nhất hắn bỏ chạy mất, vậy thì lãnh đạo khu Tân Hồ đợi nhận chịu tiếng xấu thay cho hắn đi a…

Đường Linh Linh nói ra.

Bây giờ nhìn lại lúc ấy Lý Kim Sơn thu tiền phi pháp tiếp cận bốn trăm ngàn tiền mặt, hắn nói là sẽ sửa chữa xây dựng thêm khu vực chợ đầu mối, đến lúc đó thì ưu tiên cho những người góp tiền ra cửa hiệu mặt tiền, những người này đã tích cực giao tiền xong, nhưng trải qua năm, sáu năm rồi, khu vực chợ đầu mối bán sỉ này vẫn là như cũ, cũng không có thấy động tĩnh cái gì sửa chữa mở rộng cả, làm cho những người giao tiền choáng váng, có người đã đến ủy ban khu Tân Hồ hỏi, mới biết được thượng diện không có cái kế hoạch gì gọi là sửa chữa xây dựng thêm cả, lúc này mọi người thế mới biết mình bị lừa gạt.

Đường Linh Linh sau khi trao đổi xong với lãnh đạo của khu Tân Hồ, liền hướng đến La Bàn Hạ báo cáo tình huống hiện trường, hơn nữa trong lòng nàng cũng là đang nén giận vô cùng, hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, rõ ràng không có ai đến hiện trường, vẫn luôn là chỉ có chính mình ở phía trước hứng mũi chịu sào…

Đường Linh Linh sau khi lên lầu, cũng không có vội trở lại phòng làm việc của mình, mà là đi đến phòng làm việc của La Bàn Hạ, nửa đường thì gọi điện thoại cho Đinh Trường Sinh, sau khi tiếp thông điện thoại của nàng, còn chưa kịp nói chuyện, chỉ nghe Đường Linh Linh vội vàng nói ra:

– Chị đã nhìn thấy ông ta tại hiện trường đám người tuần hành.

Sau đó Đường Linh Linh liền vội vàng cúp điện thoại, đi vào phòng làm việc của La Bàn Hạ.

La Bàn Hạ vẫn luôn I ở trong phòng làm việc, căn bản ông cũng không có ý tứ đi đến hiện trường, ở trong điện thoại nói với Đường Linh Linh là ông sẽ lập tức tới ngay, bất quá chỉ là kế hoãn binh mà thôi, nếu như Đường Linh Linh đã có mặt ở đó chĩa vào, như vậy thì ông không cần phải đi, nếu như Đường Linh Linh chịu không được, như vậy thì những người tuần hành kia nhất định là sẽ đi tới cao ốc của chính quyền thành phố, cho đến lúc đó thì ông ra mặt cũng không muộn, chứ tự chính mình ra mặt quá sớm, lại bất lợi với việc giải quyết vấn đề.

– Đường chủ nhiệm, làm cô phải vất vả, xử lý ra thế nào rồi?

La Bàn nhìn thấy là Đường Linh Linh tiến đến, đứng người lên hướng Đường Linh Linh đưa tay ra.

– La bí thư… em hồi báo anh chuyện xử lý tình huống…

Chu Minh Thủy cũng không có vào trong nội thành, mà là trực tiếp dựa theo địa chỉ do Tần Mặc gửi tới đi đến làng du lịch hồ Thiên Nhất Sắc, hiện tại đã là hơn 13h trưa, so với thời gian ước định thì cũng đã muộn rồi.

Nhưng không ngờ đến, chờ đợi ông không chỉ là Tần Mặc, mà còn có Đinh Trường Sinh, vừa rồi Đinh Trường Sinh nhận được điện thoại của Đường Linh Linh, đã biết rõ Chu Minh Thủy đi đến hiện trường, nội thành của Hồ Châu không lớn, náo nhiệt lớn như vậy nếu là không biết thì mới là chuyện kỳ quái.

Đinh Trường Sinh cùng Tần Mặc đang đứng ở trên bãi cỏ trước căn biệt thự, lúc nhìn thấy xe của Chu Minh Thủy chạy tới, hắn vội vàng bước tới kéo cửa xe ra, Tần Mặc đứng tại phía sau lưng của hắn, nhìn qua nghiễm nhiên như là một đôi vợ chồng son vậy.

– Ồ, Trường Sinh cũng ở đây à, cậu không có đi làm sao?

Chu Minh Thủy cười hỏi.

– Bí thư Chu, giữa trưa cháu vừa chạy tới, Tần Mặc có nói bí thư (theo chú thích thì bên TQ cũng gọi phó bí thư chung là bí thư…) đã tới, cháu liền tranh thủ thời gian ở đây đón tiếp…

Đinh Trường Sinh thành thật nói.

Nếu như mình che lấp không tốt, vạn nhất bị Chu Minh Thủy lão hồ ly này nhìn ra chút gì đó như vậy có thể bị ảnh hưởng đến tới cách nhìn của Chu Minh Thủy với mình, có đôi khi không phải lúc nào cũng lanh chanh nhanh nhảu, mà phải là thành thật một chút mới tốt.

– Ai, vừa rồi trong nội thành kẹt xe nên đền đây trễ…

Chu Minh Thủy vừa cười vừa nói.

– Kẹt xe? Hồ Châu trong nội thành thời điểm kẹt xe cũng không có nhiều lắm, bí thư Chu, chú đi đến khúc nào mà bị kẹt xe vậy?

Đinh Trường Sinh làm ra vẻ kỳ lại hỏi.

– Ừ, hướng phía chợ đầu mối bán sỉ rau quả.

Chu Minh Thủy nói xong liếc nhìn Đinh Trường Sin, muốn nhìn một chút tiểu tử này sẽ nói như thế nào, không biết hắn có biết sự tình bên trong thị khu hay không, bởi vì chuyện lớn như vậy, hắn làm cán bộ ở thành phố Hồ Châu cũng có địa vị không thấp, không có khả năng là không biết đến chuyện gì.

– Ặc… chú đi đường đó bị kẹt là đúng rồi, cháu nghe nói có dân chúng ở hướng đó đang đi tuần hành, chú đi đến thì nhất định sẽ chẳng còn có đường đi, hiện tại bọn họ đã tản ra hết rồi chứ?

– Ồ? Cậu cũng biết à, bộ cũng có mặt ở đó sao?

– Cháu thật ra không có vào trong nội thành, bởi vì trước đây cháu đã từng làm cục phó cục công an thành phố, nên các huynh đệ có nói cho biết…

Đinh Trường Sinh không có chút dao động giải thích nói, trong nội tâm hắn lại đang thầm nghĩ, Chu Minh Thủy này tâm nhãn đủ nhiều, nói chuyện cùng ông ta nhất định phải cẩn thận hơn, nhất là thời điểm khoa trương nói láo.

Chu Minh Thủy đi đến thành phố Hồ Châu, nhưng lại không đi đến ủy ban thành phố hay là thành ủy, mà là lại đến một chỗ như vậy, cùng với Đinh Trường Sinh, Tần Mặc ăn cơm, không biết La Bàn Hạ cùng Để Khôn Thành một khi biết được thì suy nghĩ ra sao?

Đinh Trường Sinh phục vụ cho Chu Minh Thủy rửa mặt xong, ân cần đưa qua khăn mặt, đợi tất cả đều xong xuôi, Đinh Trường Sinh cùng Chu Minh Thủy đi đến phòng ăn, tại đây đã sớm bày thức ăn xong, mặc dù không nhiều, nhưng thức ăn bày biện rất tinh xảo, đều là các món nổi tiếng của Hồ Châu.

– Tần Mặc, đây là cháu làm sao?

Chu Minh Thủy sau khi ngồi xuống, ra hiệu Đinh Trường Sinh cũng ngồi xuống.

Một bàn chỉ có ba người, Diêm Lệ cùng lái xe Chu Minh Thủy thì đi ra bên ngoài ăn.

– Cháu nào có bản lĩnh này, đây là các món ăn đặc sắc nơi này, chú nếm thử xem sao.

Nói xong, Tần Mặc dùng đũa gắp thức ăn cho Chu Minh Thủy.

– Được rồi, để chú tự ăn, Tần Mặc, lúc còn trên Bắc Kinh chú thích nhất là thức ăn cháu làm, cũng không biết lúc nào nếm lại được đây.

Chu Minh Thủy nói ra.

– Khục, quá đơn giản, chờ khi nào chú hồi trở lại Bắc Kinh đến gặp cha cháu, cháu nhất định sẽ làm cho chú ăn, còn giờ đến Hồ Châu, thì cũng nên nếm thử đồ ăn Hồ Châu a.

– Bí thư Chu, giữa trưa có uống chút ít gì không ạ?

Đinh Trường Sinh trưng cầu ý kiến nói, hắn biết r, Chu Minh Thủy lần này tới Hồ Châu, không có khả năng cứ như vậy mà vội vàng rời đi, nói không chừng buổi chiều còn đến chính quyền thành phố, cho nên hỏi dò.

– Giữa trưa cấm rượu thì cậu cũng biết, chúng ta không thể phạm vào loại sai lầm sơ đẳng này, coi như rồi, không uống, lấy trà thay rượu đi, buổi chiều tôi còn muốn đi đến bên chính quyền thành phố nhìn xem… À… chủ nhiệm tổ chức cán bộ Hồ Châu không đơn giản, lúc ấy cha của cháu có nhắc tới người này với chú, chú vẫn còn có chút do dự, nhưng hiện tại xem ra, quyết định này là chính xác, vị nữ đồng chí này, đúng là không đơn giản.

Chu Minh Thủy ăn một miếng thức ăn rồi nói ra.

Đinh Trường Sinh nhìn Tần Mặc, rồi hướng về phía Chu Minh Thủy hỏi.

– Bí thư Chu nói đến chủ nhiệm Đường Linh Linh sao?

Đinh Trường Sinh dĩ nhiên biết rõ Đường Linh Linh tại hiện trường người tuần hành đã nhìn thấy được Chu Minh Thủy, nhưng hắn không biết hai người có gặp mặt nói chuyện hay không, cho nên suy đoán hỏi.

– Đúng là cô ấy đấy, buổi sáng tại hiện trường tuần hành chính là cô ấy chỉ huy, cũng là lần đầu tôi nhìn thấy một nữ đồng chí dứt khoát như vậy, người như vậy làm việc rất thực tế đấy, tôi thấy nếu cô ấy được vào làm lãnh đạo bên trong ủy ban thành phố thì còn có khả năng phát huy tốt hơn nữa…

Chu Minh Thủy trong lúc vô tình nói ra, nhưng lại làm Đinh Trường Sinh khẩn trương, tuy việc này không phải Chu Minh Thủy nói là được, còn phải được bên tỉnh ủy, nhưng cho dù là Chu Minh Thủy đề nghị, thì có thể bên tỉnh ủy khó mà đồng ý, huống chi hiện tại bên ủy ban thành phố nếu không phải là người của La Minh Giang, thì ông ta cũng sẽ không chú ý đến việc chỉnh đốn ê kíp của chính quyền Hồ Châu đâu…

Đinh Trường Sinh sửng sốt không dám đáp lời, cũng may là Chu Minh Thủy cũng không có tiếp tục dây dưa đến vấn đề này.

Sau khi cơm nước xong, Chu Minh Thủy tại trong biệt thự nghỉ ngơi một chút, Đinh Trường Sinh đương nhiên là không dám đi, nhưng hắn hiện tại đang lo lắng chính là lát nữa Chu Minh Thủy bảo mình đi với ông ta đến thành ủy, nếu vậy thì mình sẽ bị phiền toái, đây không phải mang mình đưa trên lửa than sấy sao? Cho đến bây giờ La Bàn Hạ cũng không biết Chu Minh Thủy đang ở đây, nếu như chứng kiến mình và Chu Minh Thủy đi cùng một chỗ, thì La Bàn Hạ sẽ ra sao?

– Anh đang lo lắng cái gì vậy?

Gặp Đinh Trường Sinh dáng vẻ cục xúc bất an, Tần Mặc hỏi.

– Không có gì, cô chừng nào thì hồi trở lại Bắc Kinh vậy?

Đinh Trường Sinh ổn định tinh thần, hỏi.

– Ngày mai được không? Anh có thể đi được chưa?

– Ngày mai thì không được, có một xí nghiệp muốn đi qua ký kết, hạng mục này tôi không có ở đây thì không tốt.

– Vậy thì hôm sau đi, tôi chờ anh thêm một ngày.

Tần Mặc cười cười nói.

Đinh Trường Sinh gật đầu, không biết vì sao, Đinh Trường Sinh thấy mình và Tần Mặc cùng một chỗ, thời gian dần dần cũng đã có một loại cảm giác, cái loại cảm giác này không phải là cảm giác tình cảm giữa nam nữ, mà là một loại cảm giác rất thoải mái, tại bên người nàng không cần phải lo lắng nhiều như vậy, cái loại cảm giác này lúc cùng ở chung với Từ Kiều Kiều thì hoàn toàn trái ngược lại, hiện tại Đinh Trường Sinh bắt đầu có chút sợ hãi Từ Kiều Kiều rồi, hiện tại Đinh Trường Sinh đã sắp bị nàng bức điên rồi, đây là điều mà Đinh Trường Sinh tuyệt đối không muốn, theo tính tình của Từ Kiều Kiều, một khi hắn kết hôn với nàng, chẳng khác nào là bị nàng buộc ở trên thắt lưng quần rồi.

Thế nhưng mà khi cùng Tần Mặc chung một chỗ, nàng chưa bao giờ nói đến cái gì, làm cho Đinh Trường Sinh có chút buông lỏng, ở không có áp lực, cảm thấy thoải mái, hơn nữa Tần Mặc không theo vết xe đổ của đám con ông cháu cha kia, mà còn trái lại, nói đến vấn đề kiến thức gì, thì đều có thể biết được vài phần, điều này đối với một nam nhân còn không dễ, huống chi nàng là một cô gái con nhà giàu.

Tại trong suy nghĩ của Đinh Trường Sinh, những cô gái có dung mạo rất xinh đẹp mà gia đình lại có tiền, bình thường hầu hết đều là nông cạn, bởi vì tiền đã có thể thỏa mãn các nàng tất cả những điều mong muốn, vậy còn học thêm những kiến thức kia để làm gì?

Học vấn có thể thay đổi không chỉ là tình trạng kinh tế của một người, càng đáng quý chính là học vấn có thể thay đổi tu dưỡng cùng trạng thái tinh thần của một người, cho nên dù là ngươi rất có tiền, nếu đọc thêm nhiều sách vẫn là không có sai.

– Vậy thì tốt, đến lúc đó chúng ta cùng đi.

Đinh Trường Sinh cười cười nói.

– Trường Sinh… gần đây anh có thời gian rảnh không?

– Như thế nào? Có việc gì sao?

Đinh Trường Sinh nhìn thấy Tần Mặc nói ấp a ấp úng, cho là nàng có chuyện gì muốn nhờ mình xử lý.

– Cũng không có việc gì, nếu anh không quá bận rộn, tôi muốn cùng anh đi ra ngoài cùng với tôi đi du lịch một chuyến, như thế nào đây?

Trong lời nói ý tứ ám chỉ quá rõ ràng, lại để cho một cô gái nói ra những lời này quả nhiên là không dễ dàng, cho nên Tần Mặc sau khi nói xong, sắc mặt ửng đỏ dọa người…

– Như vậy à, không phải là không được, đã nhiều năm tôi cũng không có nghỉ ngơi đi đâu rồi, nhưng trong thời gian gần đây sợ là không được, cô có biết không, Lâm Xuân Hiểu có thể sẽ được điều đến cục tài chính, trong khi bí thư La trong thời gian này cũng không phái người qua khu khai phát thay thế cho Lâm Xuân Hiểu, bởi vì như vậy, khu đang phát triển lại vào tới trong tay của tôi rồi, chỉ khi nào tôi sắp xếp được thì mới có thể ly khai.

Đinh Trường Sinh giải thích nói.

– Ừ, chuyện của anh quan trọng hơn, tôi thấy lần này chú Chu tới, không phải là đến đây vì ngẫu hứng, rất có thể vẫn là vì cái hạng mục PX mà tới, không biết hạng mục này đến cùng có khả năng rơi xuống nơi này không, tôi lo lắng cha tôi sức khỏe sợ là không chống đỡ nổi nếu bị kéo dài thời gian.

Tần Mặc nói ra.

– Um… chuyện này tôi sẽ cùng với bí thư Chu nói chuyện, lần này cùng với cô đi lên kinh thành, vừa là thăm cha của cô, còn có một việc là muốn cùng cha cô nói chuyện về vấn đề đầu tư, tôi đang có hoạch định một phương án, để cho cha của cô nhìn xem có được hay không, còn cái hạng mục PX này quá nhạy cảm, ý của tôi là xem có thể đổi mạch suy nghĩ, không nhất định cứ phải đâm đầu vào chỗ nguy hiểm…

– Ý của anh là còn có cái hạng mục khác?

Tần Mặc hai mắt tỏa sáng hỏi.

– Đây chỉ mới là một ý tưởng, còn có thể thành công hay không, tôi vẫn không có dám nói, nhưng đối với thực nghiệp mà nói, nhất định là có rủi ro, nhưng một khi thực nghiệp thì có cái nào mà không có rủi ro chứ, cho nên tôi cảm thấy được việc này có thể cứ thử một lần, nhưng phải cùng với cha của cô thương lượng mới được, bất quá thuyết phục được cha của cô cũng không phải một chuyện dễ dàng ah.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x