Chinh phục gái đẹp - Chương 8

Chương 140

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Trong phòng họp của tỉnh ủy, các vị thường ủy đều lục tục đến đông đủ, chỉ có La Minh Giang cùng Lương Văn Tường thì chưa tới, tất cả mọi người đều cười nói vui vẻ, nhưng duy chỉ có một người là ngoại lệ, đó là Thạch Ái Quốc đang ngồi ở hàng cuối cùng, không nói một lời, chăm chú nhìn laptop trước mắt, đây là lần đầu tiên ông tham gia thường ủy hội, cho nên ngậm miệng im lặng.
Mặc dù trong những người này ông cũng có nhận thức qua, nhưng chưa đủ trình độ để trao đổi nói chuyện, chỉ có một người tương đối quen thuộc là thường vụ phó chủ tịch tỉnh Kiều Dương, ngồi cách ông rất xa, đó là cấp trên cũ của ông, nhưng lúc này ông lại cùng Kiều Dương ngồi chung trong một phòng họp, điều này làm cho Thạch Ái Quốc có một loại cảm giác giật mình.

Trong lúc những người này xì xào bàn tán, thì cửa phòng họp mở ra, bước vào không phải hai người, mà là ba người, ngoại trừ La Minh Giang cùng Lương Văn Tường, còn có một vị không phải là rất quen thuộc, chính là phó bí thư tỉnh ủy Chu Minh Thủy, hắn đến tỉnh Trung Nam không lâu, mỗi lần họp đều im lặng, nên rất nhiều người cũng cũng không biết gì nhiều về vị phó bí thư này.

Chu Minh Thủy là từ trên Bắc Kinh xuống, sở dĩ im lặng lâu như vậy, rất có thể là vì chưa quen thuộc công tác nên nắm lấy tình hình dần, chưa quen thuộc thì không có quyền lên tiếng, đạo lý này hắn tuân thủ tốt vô cùng tốt.

– Được rồi, không cần nói nhiều, chúng ta họp đi, lần này ngoại trừ thương thảo về tình hình công tác kinh tế bên ngoài gần đây, còn có mấy vấn đề nhân sự cũng cần thảo luận đến một chút, bởi vì đây cũng không phải là đợt điều chỉnh nhân sự lớn, cho nên…

La Minh Giang phát biểu trước.

Vừa nghe đến vấn đề nhân sự, Ấn Thiên Hoa mí mắt liền co quắp lại, mình là chủ nhiệm tổ chức cán bộ, về vấn đề nhân sự, ít nhất ngươi cũng nên thương lượng với ta một chút chứ, bằng không, để cho ta làm chủ nhiệm tổ chức cán bộ này để làm cái gì?

Chu Minh Thủy không có nhìn ai, chỉ là mở ra máy vi tính xách tay của mình, tại trên máy vi tính xách tay của mình viết hai chữ “nhân sự”.

Không có ai biết lai lịch của hắn, cũng không có nghĩa là hắn là người vô danh, khi hắn tới tỉnh Trung Nam, được người đầu tiên chào hỏi, đó chính là Tần Chấn Bang…

Tần Chấn Bang yêu cầu rất đơn giản, hiện tại thành phố Hồ Châu vị trí chủ nhiệm tổ chức cán bộ vẫn chưa có định, nhưng đã có người tìm đến, muốn đề cử một người tên là Đường Linh Linh thượng vị cái vị trí này, Chu Minh Thủy cũng chưa từng gặp qua người đàn bà này, càng chưa nói tới hiểu được nàng là người như thế nào, những… điều này thì không trọng yếu quan trọng là… mình làm như thế nào để có cơ hội đem Đường Linh Linh đẩy lên mới là điều trọng yếu nhất.

Đầu tiên, La Minh Giang chủ động nói ra về vấn đề nhân tuyển này, nếu như La Minh Giang không đề cập tới việc này, mà chính mình nhiệt tâm nói ra, thì làm như vậy rất có thể sẽ khiến cho La Minh Giang hoài nghi…

Hôm nay La Minh Giang rõ ràng đề cập đến vấn đề nhân sự, không biết là có bao gồm cả ứng cử viên chủ nhiệm tổ chức cán bộ Hồ Châu hay không? Đây mới là chuyện Chu Minh Thủy quan tâm đến.

– Đến phần cuối cùng là về vấn đề là ứng cử viên chủ nhiệm tổ chức cán bộ Hồ Châu, đồng chí Cố Thanh Sơn chủ nhiệm tổ chức cán bộ Hồ Châu bởi vì bạo bệnh qua đời, đã qua một đoạn thời gian, vẫn chưa có xác định chọn lựa người lên làm chủ nhiệm thay thế, nhưng cứ để cái vị trí này trống không cũng không phải là chuyện tốt, có câu nói, như rắn không đầu thì không được, Thiên Hoa, ông là chủ nhiệm tổ chức cán bộ tỉnh ủy, đã có người lựa chọn thích hợp chưa?

La Minh Giang rõ ràng đem quả bóng, đá đến dưới chân Ấn Thiên Hoa, điều này cũng vượt quá ý liệu của Ấn Thiên Hoa.

– Ừ, về vấn đề chọn lựa, tôi đã cân nhắc, vừa rồi đến thông báo đồng chí Trọng Hải đến nhậm chức, tôi cũng có đến phòng tổ chức cán bộ Hồ Châu điều nghiên qua, theo lúc trước khi đồng chí Cố Thanh Sơn sinh bệnh nằm viện, cho tới bây giờ, đều là do đồng chí phó chủ nhiệm Đường Linh Linh chủ trì công tác, có thể là đồng chí Đường Linh Linh rất được Cố Thanh Sơn tín nhiệm, nhưng không thể không nói, Đường Linh Linh là một người dày dặn kinh nghiệm, năng lực làm việc cũng khá, hơn nữa còn là một nữ đồng chí, tôi ta cảm thấy đồng chí Đường Linh Linh có thể đảm nhiệm cái chức vị này.

Ấn Thiên Hoa suy nghĩ, ngươi đã hỏi như vậy rồi, ta nếu là thời điểm này không đem Đường Linh Linh đẩy đi ra, thì chờ đến khi nào ah.

Nói xong lời này, Ấn Thiên Hoa coi như là dễ dàng hơn rất nhiều, được hay không được, chuyện này đều không phải là do mình có thể nắm giữ, có thể nói nhiệm vụ của mình xem như hoàn thành.

– Minh Thủy, ông cảm thấy thế nào?

La Minh Giang sắc mặt không biến, nhìn không ra có cái gì chấn động, nhưng đây mới là đáng sợ nhất đấy, những lão hồ ly tu luyện mấy thập niên, đã có thể đạt đến mức hỉ nộ không hiện ra sắc mặt rồi, cho nên không đến bước cuối cùng, thì ai cũng không nhìn ra hắn rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.

– Bí thư… tôi cũng vừa mới về đây công tác, đối với cán bộ của tỉnh Trung Nam thì không có quen thuộc, đồng chí Thiên Hoa đã nói lên tất cả, nữ đồng chí này có năng lực cân đối tổ chức, mặc dù là một nữ đồng chí, nhưng trong mấy tháng qua này đều có thể hoàn thành công việc của phòng tổ chức cán thành phố, xem ra là danh bất hư truyền a, có những nữ đồng chí năng lực làm việc so nam đồng chí còn tốt hơn, chỉ là họ thiếu cơ hội mà thôi, nếu giờ đã có cơ hội như vậy, chúng ta cũng nên tạo điều kiện…

Chu Minh Thủy nói nhẹ như mây bay, nhìn qua như là không có gì mới mẻ, nhưng ở bên trong lòng của La Minh Giang đã nhấc lên sóng to gió lớn.

La Minh Giang nghe Chu Minh Thủy nói, rồi nhìn về phía Ấn Thiên Hoa, nghĩ thầm, Ấn Thiên Hoa vừa mới giới thiệu ra người tuyển chọn, Chu Minh Thủy liền vội vã như là đã định, trong này có phải là có việc gì hay không đây? Từ trước đến giờ không nghe nói Ấn Thiên Hoa cùng Chu Minh Thủy đi lại gần, chẳng lẽ về chuyện Đường Linh Linh này, hai người trước đó đã câu thông qua rồi sao? Điều này làm cho La Minh Giang ở bên trong không được thoải mái.

– Được rồi… về vấn đề nhân sự này, hay là hỏi qua một chút đồng chí Ái Quốc, lúc trước ông ấy là bí thư thành ủy Hồ Châu, thì đối với Đường Linh Linh cũng rất là quen thuộc, vậy ý kiến của đồng chí Ái Quốc hẳn là đúng trọng tâm nhất a.

Lương Văn Tường lúc này mới lên tiếng…

Ánh mắt của mọi người thoáng cái đều nhìn về phía Thạch Ái Quốc, vốn Thạch Ái Quốc không muốn đối với chuyện này lên tiếng, sở dĩ lúc trước muốn đem Đường Linh Linh đẩy lên, đó là bởi vì Đường Linh Linh là người mà Cố Thanh Sơn nhắc tới, nếu Đường Linh Linh lên rồi, thì nàng có thể đón lấy đứng bên cạnh mình, nhưng giờ cái chức vụ bí thư của mình đã bị triệt mất, Đường Linh Linh có lên hay không lên, cùng với mình quan hệ cũng không lớn, cho nên c mình không cần phải trộn lẫn trong cái chuyện này, bởi vì Thạch Ái Quốc nhìn ra được, La Minh Giang ném ra ngoài cái gọi là vấn đề nhân sự này, tuyệt không phải là vì chuyện giải quyết vấn đề bổ nhiệm nhân sự, mà là còn có mục đích khác.

Thạch Ái Quốc bất đắc dĩ, trường hợp này nếu như mình không nói, hoặc là nói không đúng theo ý ngu của mình, đều sẽ bị người xem thường, hoặc là cho hắn là người lưỡng lự, đây là cuộc họp thường ủy hội Tỉnh ủy, lúc trước chính mình dùng lực đẩy Đường Linh Linh lên làm chủ nhiệm tổ chức cán bộ Hồ châu, chuyện này khẳng định cũng không phải là bí mật gì…

– Chắc là mọi người cũng biết, trước đây tôi có ý để cho Đường Linh Linh đảm nhiệm vị trí chủ nhiệm tổ chức cán bộ, nhưng chưa gì thì tôi đã được điều lên trên đến rồi, cho nên tôi vẫn giữ nguyên quan điểm của mình, đồng chí Đường Linh Linh có thể đủ khả năng đảm nhiệm làm chủ nhiệm tổ chức cán bộ thành phố Hồ Châu…

Thạch Ái Quốc nói vài câu xong thì không nói thêm gì, chuyện của Hồ Châu cơ bản giờ đã không còn có quan hệ gì với ông rồi, việc bây giờ là đồng nhất với sự tình đó thì tính như xong rồi.

Thạch Ái Quốc những lời này xem như tổng kết xong, nguyên lai là bí thư thành ủy Hồ Châu cũng nói Đường Linh Linh có thể đảm nhiệm, như vậy thì còn có ai lại phủ nhận năng lực làm việc của nữ đồng chí này?

La Minh Giang trầm ngâm thoáng một chút, ông không nghĩ tới chỉ là là một chủ nhiệm tổ chức cán bộ thành phố địa cấp rõ ràng lại có nhiều người như vậy dẫn ra, đầu tiên Ấn Thiên Hoa là chủ nhiệm phòng tổ chức cán bộ tỉnh ủy, đối với việc bổ nhiệm cán bộ là có trách nhiệm đề cử cán bộ với đảng uỷ, chuyện này thì là không có vấn đề, nhưng Chu Minh Thủy rốt cuộc là vì sao, lại là thống khoái đáp ứng như vậy chứ?

– Vậy được rồi, đã là tất cả mọi người đều đề cử Đường Linh Linh, vậy thì Thiên Hoa, ông lại phải đi một chuyến đến Hồ Châu, khảo sát một chút về Đường Linh Linh, sau đó thì ra quyết định, Hồ Châu giờ chỉ còn dư lại hơn nửa năm để xem tình huống phát triển như thế nào rồi, sẵn dịp ông gửi cho La Bàn Hạ lời nhắn nhủ, nói là trên Tỉnh ủy đối với Hồ Châu kỳ vọng rất cao, ngàn vạn lần đừng có để cho chúng ta thất vọng.

La Minh Giang chốt lại câu nói cuối cùng.

Các thường ủy hội, nhìn qua như gió êm sóng lặng, nhưng La Minh Giang vẫn đang suy nghĩ, một cái chủ nhiệm tổ chức cán bộ nho nhỏ của thành phố địa cấp mà các ngươi đều dẫn ra?

Sau khi tan họp, Thạch Ái Quốc đi theo sau lưng Kiều Dương, lúc trong hành lang không có bao nhiêu người, Thạch Ái Quốc nói ra:

– Lãnh đạo… gần đây sức khỏe có tốt không?

– Ai da… Ai Quốc, tôi và ông bây giờ là đồng sự, chuyện trước kia cho qua đi, cũng giỏi lắm, tôi cứ tưởng rằng sau khi ông từ nhậm rời khỏi bí thư thành ủy thì coi như là xong rồi, không nghĩ tới còn có thể lần trước quật cường làm chủ tịch mặt trận tổ quốc tỉnh, không đơn giản ah.

Kiều Dương vẻ bên ngoài thì cười, nhưng trong lòng thì không cười nói.

– Đúng vậy, chính tôi cũng thật không ngờ, lãnh đạo… phía trước đến phòng làm việc của tôi rồi, xin mời vào uống ly trà a.

Thạch Ái Quốc chân thành mời.

– Thôi để khi khác, tôi còn có nhiều việc, sinh hoạt của tôi so với của ông thì khác nhiều, ông cũng hiểu chứ?

Kiều Dương cười cười, rồi tiếp tục bước đi.

Thạch Ái Quốc nhìn theo bóng lưng Kiều Dương, phảng phất tựa như nhớ tới điều gì, rồi lắc đầu vào phòng làm việc của mình, Thạch Ái Quốc đã nghe qua, lâu nay Kiều Dương không có tham dự vào những chuyện tranh sáng tranh tối trong tỉnh, có nhiều phe phái có ý đồ lôi kéo Kiều Dương, nhưng Kiều Dương đều xảo diệu hóa giải, vẫn luôn là dựa theo quy định làm việc, không đứng về phía bên nào, điều này cũng khiến cho địa vị của ông ta rất vi diệu, rất nhiều người lại càng thêm coi trọng Kiều Dương.

Cuộc họp thường ủy hội trên tỉnh đã xong, nhưng cuộc họp thường ủy hội của thành phố Hồ Châu thì chưa có chấm dứt, lần này thường ủy hội họp chủ yếu chính là vấn đề bản kế hoạch cải tạo thiết kế thành phố do chính La Bàn Hạ đưa ra, liên đới giải quyết luôn về vấn đề nhân sự.

Từ khi La Bàn Hạ xác định phải cải tạo thiết kế lại diện mạo thành phố, có thể nói đây là điểm xuất phát công tác của ông, mà đây một bản kế hoạch kiến thiết xây dựng lại chung toàn thành phố, chứ cũng không phải chỉ là một cái xí nghiệp may chỉ là nhỏ cỡ bàn tay so với toàn thành phố.

Cái vấn đề này do La Bàn Hạ ném ra, mọi người lúc này mới biết vì sao vừa mới tiến vào thì Để Khôn Thành sắc mặt khó coi như vậy, đây là điều khẳng định, kiến thiết xây dựng thành phố, thì phải cần tiền, nhưng hiện tại tình huống kinh tế của Hồ Châu, không khả năng đủ tiền để làm xây dựng kiến thiết thành phố…

– Ai có ý kiến gì thì cứ nói đi?

La Bàn Hạ hỏi.

Nhưng nếu La Bàn Hạ không có nêu đích danh, thì ai cũng không muốn nói trước, nếu nói đồng ý, đây chính là mở to mắt nói lời bịa đặt, một chữ vẫn là không có tiền, còn nói không đồng ý, đây không phải là cùng với bí thư thành ủy đối nghịch sao?

– Trọng Hải, cậu cho biết ý kiến trước đi chứ?

La Bàn Hạ xoay mặt nhìn về phía Trọng Hải, khiến tất cả mọi người bất ngờ.

Trọng Hải bị điểm tên trước, tất cả mọi người cảm thấy thật bất ngờ, nhưng lúc Trọng Hải trả lời mọi người lại càng bất ngờ hơn.

– Bí thư muốn tôi cho biết ý kiến, thì tôi sẽ nói vài câu, vừa rồi tôi xem chương trình hội nghị, hình như điều này là ưu tiên số một, thì tôi sẽ nói về điều này, lúc tôi mới nhậm chức thì bí thư đã giao cho tôi làm một việc, công việc này rất trọng yếu, đó là vấn đề chỉnh đốn tác phong cán bộ, Uông bí thư… tôi thấy chúng ta phải cùng nhau hợp tác, bởi vì Uông bí thư quản bên Kỷ ủy, bất luận là các thường ủy đang ngồi ở đây, hay là cán bộ dự thính, lúc quay trở về bộ phận chủ quản nói một chút, việc chỉnh đốn tác phong cán bộ không phải một trận gió nói xong thì thôi, các cán bộ nào tay muốn nhúng chàm thì cẩn thận, nếu như không không thu tay lại, thì hãy chờ xem…

Trọng Hải càng nói thanh âm càng lạnh, hình như là những người này đã là đắc tội với mình vậy.

– Còn nói đến việc bí thư La Bàn Hạ làm bản kế hoạch cải tạo xây dựng thành phố thành phố thì tôi đồng ý, không có ý kiến khác, đây là chuyện tốt, đất đai của chúng ta khắp nơi còn rất nhiều, việc gì mà chúng ta không dùng tới a…

La Bàn Hạ nghe được Trọng Hải nói như vậy, trong nội tâm an ủi không ít, cũng không biết Trọng Hải về sau sẽ như thế nào, mọi thứ đều là đi một bước xem một bước…

– Trọng phó bí thư, ông vừa mới vừa nói việc chỉnh đốn tác phong cán bộ, đây là chuyện gì vậy, chúng ta như thế nào lại chưa nghe nói qua việc này?

Sở Hạc Hiên cau mày hỏi.

Lời này làm cho La Bàn Hạ khó chịu, vừa rồi lúc Trọng Hải nói, thì ông đã cau mày, hôm nay sự tình thảo luận là vấn đề bản kế hoạch cải tạo kiến thiết xây dựng thành phố, như thế nào lại nói lạc đề, do Trọng Hải là người phụ trách chủ yếu, có lạc đề cũng là vì muốn để cho mọi người biết rõ về chuyện này thì không nói, nhưng ngươi Sở Hạc Hiên phạm vi phụ trách là hiệp trợ với chủ tịch quản lý tốt công tác phát triển kinh tế, còn việc chỉnh đốn tác phong cán bộ thì có quan hệ gì đến với ngươi?

Thế nhưng Sở Hạc Hiên cũng là thường ủy, cũng là nhân vật đắc lực bên cạnh Để Khôn Thành, trước khi Sở Hạc Hiên mở miệng, thì đã nhìn hỏi ý của Để Khôn Thành, rất rõ ràng, đây cũng là ý tứ Để Khôn Thành.

– La bí thư… tôi thấy việc này hay là ở tại đây chúng ta cũng nói rõ ra đi, bằng không trong lòng mọi người cũng là không thông…

Trọng Hải nhìn về phía La Bàn Hạ, nói ra.

Thời điểm này La Bàn Hạ nếu như nói không được, chẳng phải là không nể mặt mũi Trọng Hải, hơn nữa việc này còn là do mình đưa ra, thì chẳng phải là gián tiếp không ủng hộ Trọng Hải làm việc sao?

Nghĩ tới đây, La Bàn Hạ gật đầu, mặc dù không muốn, nhưng vẫn cho phép Trọng Hải nói.

– Về vấn đề chỉnh đốn tác phong cán bộ… bala… bla… đây thật ra là muốn chỉnh đốn đúng đối tượng cán bộ bị tha hóa, cho nên tôi cảm thấy quyết sách này của La bí thư là chính xác, nên tôi rất ủng hộ, hơn nữa tôi cam đoan sẽ đem chuyện này nắm chắc, trong thời gian kế tiếp, tôi hy vọng mọi người ủng hộ công việc này của tôi…

Trọng Hải nói một hơi không ít lời.

– Nếu là như vậy, tôi cảm thấy chuyện này nên lập hồ sơ báo cáo lên trên rồi hãy bắt đầu chỉnh đốn, bởi vì nếu làm không tốt, thì thượng cấp sẽ cho rằng chúng ta mò mẫm làm bừa, chỉ làm hình thức gây nên trở ngại cho việc phát triển kinh tế.

Để Khôn Thành nói.

– Ồ? Khôn Thành, ông cho rằng vấn đề chỉnh đốn tác phong cán bộ sẽ làm ảnh hưởng đến phát triển kinh tế?

La Bàn Hạ bắt được Để Khôn Thành nói hớ, liền truy vấn.

– Chuyện như vậy trước giờ chưa từng xuất hiện, tôi phản đối dùng phương thức vận động tiến hành chỉnh đốn tác phong cán bộ, chúng ta bây giờ là xã hội pháp trị, nếu cán bộ có vấn đề, thì đó là phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, truy cứu kỷ luật đảng, nhưng theo phương thức này, tôi thấy không phù hợp.

Để Khôn Thành tiếp tục nói.

– Khả năng mọi người đã hiểu lầm, đây không phải là theo kiểu phong trào quần chúng đấu tố, đây chẳng qua là trong tập thể nội bộ của chúng ta khai triển mở rộng, để nhắc nhở cho mọi người đề tỉnh, có sai thì sửa để không bị phạm thêm vào sai lầm mà…

Trọng Hải cười cười nói.

Hắn đã đã nhìn ra, La Bàn Hạ hình như là đã muốn nổi lửa, nhưng đúng lúc này nổi giận, chẳng phải là lọt vào kế sách của bên Để Khôn Thành sao? Vì vậy Trọng Hải hắng giọng một tiếng, nhắc nhở La Bàn kiềm chế xuống, bây giờ không phải là thời điểm để vạch mặt.

– Được rồi, về vấn đề này nếu như mọi người ai còn có thắc mắc, có thể tìm Trọng phó bí thư trao đổi, chúng ta không thảo luận về chuyện này nữa, bây giờ còn có một chuyện cuối cùng, đó là vấn đề đề cử Đinh Trường Sinh làm trợ lý chủ tịch, mọi người đã biết chưa?

– Trợ lý chủ tịch? Cái gì trợ lý chủ tịch?

Để Khôn Thành nhíu mày hỏi.

– Đinh Trường Sinh sẽ đảm nhiệm nhiệm vụ trợ lý chủ tịch, đây là đề nghị của tôi, mọi người thảo luận một chút đi…

La Bàn Hạ cũng không nhìn Để Khôn Thành, nói thẳng.

– Chuyện này tôi phản đối, Đinh Trường Sinh còn trẻ như vậy, có bao nhiêu tư cách mà có thể gánh lấy nhiệm vụ trợ lý chủ tịch chứ, hơn nữa nếu hắn gánh nhiệm vụ trợ lý chủ tịch thì để làm gì? Chủ tịch cần gì đến hắn làm trợ lý?

Để Khôn Thành cơ hồ là không để vào mắt, mới vừa rồi là La Bàn Hạ súy chút nổi nóng, hiện tại bây giờ thì Để Khôn Thành lại càng tức giận hơn.

– Còn có ai không có đồng ý với ý kiến?

La Bàn Hạ lại hỏi.

Sở Hạc Hiên nhìn Để Khôn Thành, rồi chậm rãi nói:

– Bí thư, tuy chúng ta cố gắng đề xướng trẻ hóa cán bộ, nhưng cũng không thể đưa lên người quá trẻ tuổi đi, lúc trước bí thư Thạch Ái Quốc đã bất chấp đem Đinh Trường Sinh đưa đến khu đang phát triển làm chủ nhiệm, hắn đã làm được cái gì? Thời gian đã trôi qua nửa năm rồi, khu đang phát triển vẫn là hình dạng như cũ, tôi thật sự là không biết Đinh Trường Sinh có cái năng lực gì mà có thể đảm nhiệm làm chủ nhiệm khu đang phát triển, chứ đừng có nói tới là trợ lý chủ tịch…

Sở Hạc Hiên khinh thường nói, Hồ Giai Giai thường xuyên báo cáo về tình huống của khu khai phát, cho nên đối với Đinh Trường Sinh, Sở Hạc Hiên đương nhiên là không có một chút hảo cảm gì.

La Bàn Hạ không nóng không vội, nhìn xem nguyên một đám nhảy ra đã kích Đinh Trường Sinh, chỉ là nghĩ thầm ” Đinh Trường Sinh ah Đinh Trường Sinh, ngươi sao lại có mối quan hệ người kém như vậy chứ…”, rồi nhìn qua Trọng Hải, cũng nghĩ thầm ” Ngươi là lãnh đạo cũ của Đinh Trường Sinh, chuyện hắn nhận nhiệm vụ trợ lý chủ tịch thì phải nói giúp chứ?”

– Bí thư… tôi cũng hiểu được, Đinh Trường Sinh đảm nhiệm trợ lý chủ tịch thì việc này có chút không đáng tin cậy, hắn được bao nhiêu tuổi chứ? Mới tham gia công tác có vài năm, nếu cứ đề bạt như vậy, sẽ bị cho là đốt cháy giai đoạn, từ đó sẽ có những đồng chí khác cũng không phục ah.

Trọng Hải khuyên giải nói.

La Bàn Hạ thấy chuyện đề bạt Đinh Trường Sinh làm trợ lý chủ tịch này có sức cản không nhỏ, tiếp tục nghĩ thầm “Đinh Trường Sinh thằng này nhân duyên quá kém, ngay chính lãnh đạo cũ của người cũng đều không giúp ngươi nói chuyện…”

– Chuyện thứ nhất là vì khai thác xây dựng mảnh đất của xí nghiệp may kia, nên phải làm công tác di dời dân, trong chuyện này sẽ xảy ra liên quan đến bao nhiêu chuyện lớn thì trong nội tâm ai cũng đều biết, đó là chưa nói đến vấn đề khai thác xây dựng mảnh đất kia còn phát sinh thêm bao sự tình nữa… cho nên tôi sẽ chuẩn bị thành lập một uỷ ban về vấn đề xây dựng khai thác của thành phố, Đinh Trường Sinh với tư cách trợ lý chủ tịch, sẽ đảm nhiệm phó chủ nhiệm đệ nhất của cái uỷ ban này, tôi hoặc là Khôn Thành, sẽ làm chủ tịch, điểm này mọi người có ý kiến gì khác không?

La Bàn Hạ xụ mặt hỏi.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x