Chinh phục gái đẹp - Chương 8

Chương 122

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Theo từ chỗ này nhìn sang, các con đường tới gần khu mảnh đất xí nghiệp may đều bị ngăn chặn, hơn nữa người càng lúc càng nhiều, nhìn về phía trên còn có mấy chiếc chiếc xe chấp pháp ở bên trong, thấy vậy có lẽ là đã xảy ra chuyện.
Chỉ là cái mảnh đất xí nghiệp may này vẫn chưa có nhượng lại cho ai chính thức, tại sao lại có người đi tới phá bỏ và dời đi nơi khác đâu rồi, hơn nữa mảnh đất này đã dẫn phát đến sự chú ý của rất nhiều người, Đinh Trường Sinh coi như cũng là nhân vật linh thông tin tức, nhưng tại sao lại không có nghe nói gì đến mảnh đất này đã nhượng lại cho ai.

– Uống miếng nước đi, trà còn rất nóng.

Đường Linh Linh chỉ trong chốc lát đã quay về.

Lại làm cho Đinh Trường Sinh không có nghĩ tới, chỉ trong chốc lát này, Đường Linh Linh chẳng những là mua nước, mà còn rõ ràng đưa qua một cái ống nhòm một mắt, tuy thông số không cao lắm, nhưng dùng để xem hiện trường mảnh đất xí nghiệp may vẫn là dư sức có thừa, hắn không khỏi tán thưởng Đường Linh Linh suy nghĩ chu đáo.

– Con bà nó, đã đánh nhau rồi, xem ra là xảy ra chuyện đại sự ah.

Đinh Trường Sinh cầm qua ống nhòm xem xét, nhìn thấy mấy người tuổi trẻ cùng người bên chấp pháp đang xô xô đẩy đẩy…

– Để chị nhìn xem một chút, có cần báo cảnh sát hay không?

Đường Linh Linh túm lấy ống nhòm nhìn phía trước hỏi.

– Đúng lúc này báo cảnh sát cũng không làm nên chuyện gì rồi, đây không phải việc mà cảnh sát có thể giải quyết được, đem điện thoại di động của chị lấy ra đi, đem toàn bộ cảnh đánh nhau quay phim ghi lại, đây là phạm tội, nếu quả thật có xảy ra chuyện gì, thì cũng tốt có một chứng cứ…

– Thế nhưng mà xa quá, quay phim không rõ ràng lắm.

– Ai dà… Chị cứ đưa cái camera di động ngay kính chỗ cái ống nhòm quay phim lại là được rồi.

Đinh Trường Sinh nói xong tiến vào xe của hắn, vừa gọi điện thoại cho Lưu Chấn Đông cùng Lan Hiểu San, với tình huống như vậy, tốt nhất vẫn là sử dụng cảnh sát vũ trang tới xử lý, nhưng chuyện điều động cảnh sát vũ trang, ngoại trừ bí thư La Bàn Hạ, thì người khác làm không được.

– Này, Lan chính ủy, chị đang ở đâu vậy?

Đinh Trường Sinh hỏi.

– Alo… em nói to hơn một chút, xí nghiệp may đã xảy ra chuyện, chị bây giờ đang ở hiện trường đây này, em có chuyện gì không?

Lan Hiểu San cơ hồ là xé cổ họng ra thét to, Đinh Trường Sinh nghe được tiếng của nàng, nhưng nàng thì lại nghe không được Đinh Trường Sinh nói cái gì…

Chuyện này xảy ra, Đinh Trường Sinh còn tưởng rằng cục công an không có tham gia vào, không nghĩ tới ngay cả chính ủy giờ cũng đều đang hãm vào ở bên trong, vì vậy Đinh Trường Sinh lại gọi điện thoại cho Lưu Chấn Đông, nhưng gọi thật lâu cũng không có người tiếp, hết cách Đinh Trường Sinh lại đi đến sau lưng Đường Linh Linh, cầm qua ống nhòm xem xét, nhìn qua hướng khác thì phát hiện Lưu Chấn Đông đang hộ tống Lan Hiểu San chạy tới phía một chiếc xe chấp pháp, đằng sau là quần chúng đang theo sát.

– Chị Đường… Chị ở nơi này chờ em, có gì thì gọi điện thoại di động, chị cứ quan sát đến, rồi chỉ đường giùm cho em, chính ủy cùng đội trưởng cảnh sát hình sự của cục công an đều bị nhốt ở bên trong rồi, em không tới đó, sợ có chuyện không may xảy ra, những người này đều điên rồi, vạn nhất xảy ra sự tình, hối hận thì cũng đã muộn.

– Hảo hảo, chị biết, đưa chìa khóa xe cho chị, lúc cần thì chị sẽ chạy xuống.

Đường Linh Linh nói ra.

– Giữ điện thoại có gì em liên hệ.

Đinh Trường Sinh nói xong chạy xuống dưới lầu.

Lúc này Lan Hiểu San cùng Lưu Chấn Đông kề bên người còn có bảy cảnh sát, còn những người khác đều bị chia cắt ra rồi, Lan Hiểu San bị vây tại đây, nàng nhìn thấy có mấy người trong tay còn cầm gậy gộc, đây là muốn làm gì?

– Chính ủy, chúng ta không còn có đường lui, đằng sau tựu là tường rồi, để tôi giúp chị leo qua tường trước, chúng tôi bọc hậu.

Lưu Chấn Đông nói.

– Nói nhảm, lúc này mà bỏ chạy à? Viện binh lúc nào đến?

Lan Hiểu San nhìn xem đám người đang tiến tới hỏi.

– Chính ủy, tôi cảm thấy việc này không có đơn giản như vậy, những người này cũng không phải là người của xí nghiệp, giống như là người trong xã hội đen vậy, chúng ta phải cẩn thận một chút…

Lưu Chấn Đông nhắc nhở, lời này lại càng làm cho Lan Hiểu San thêm lo lắng.

Lúc Đinh Trường Sinh chạy đến hiện trường, thì chung quanh hiện trường đã kẹt cứng người, không chỉ nói là từ bên ngoài đi vào đã khó, chính là muốn đứng xem náo nhiệt cũng không có đường ra.

Đinh Trường Sinh nhìn thấy không có cách nào mà vào, nhưng không có nghĩa là Đường Linh Linh nhìn không tới, lúc này nàng đứng tại tầng cao nhất của Ginza Thương Thành, đối với tình huống phía dưới nhìn không sót cái gì, với lại cũng đã nhìn thấy vị trí của Đinh Trường Sinh trong đám người kia.

– Này, chị có thể nhìn thấy em không vậy?

Đinh Trường Sinh nhìn chung quanh, gọi điện thoại hỏi.

– Có thấy, cũng trông thấy Lan chánh ủy, bất quá việc này nhìn qua hình như là có cái gì không đúng a, như thế nào lại có nhiều người cầm gậy gộc như vậy? Hình như là hướng về phía chấp pháp xe đi đến, em phải đến nhanh, bằng không thì không kiểm soát được tình hình đâu…

Đường Linh Linh lúc này chứng kiến một đám cầm gậy, tuổi đều là rất trẻ, thoạt nhìn rất là kích động, không biết đám người này là từ đâu tới.

– Thế nhưng em không vào trong được, nhiều người chen chật cứng rồi, vậy từ nơi này phải đi hướng nào đây?

Đinh Trường Sinh vừa nói, vừa lui ra một nơi hơi vắng người hỏi.

– Cứ như vậy, chị chỉ cho em chạy đến đâu thì em chạy đến đó, leo tường không có thành vấn đề phải không?

Đường Linh Linh hỏi.

Vì vậy Đinh Trường Sinh lại dưới sự chỉ dẫn Đường Linh Linh, một đường xuyên qua phố hẻm, thời gian dần qua hướng đến phía vị trí của Lan Hiểu San tới gần, nhưng lúc này Lưu Chấn Đông cùng Lan Hiểu San đã là không thể lui được nữa, đằng sau chính là một bức tường ngõ cụt tường, nếu như có thể leo qua còn có thể tránh được một kiếp, nhưng tình huống này sợ là không còn kịp rồi.

Lưu Chấn Đông liền hôm nay lúc đi không mang theo súng, hơn nữa còn là đang trên đường bị Lan Hiểu San gọi tới, nên cũng không có mặc đồng phục cảnh sát, cho nên căn bản không thể nào đối kháng cùng với những tên đang cầm côn gỗ trong tay này.

– Các người muốn làm gì? Bộ không còn luật pháp sao, tôi nói cho mấy người biết, bây giờ lập tức lui về sau, chúng tôi là người của cục công an thành phố, nếu như còn nghĩ đến hậu quả thì lui ra ngoài, chứ lát nữa cảnh sát vũ trang đến đây, các người ai cũng đều chạy không thoát được.

Đúng lúc này Lan Hiểu San nói ra.

– Các huynh đệ, những người này đều là chó săn của nhà đầu tư, đời cha của chúng ta là công nhân của xí nghiệp may, khi xí nghiệp bị phá sản, chúng ta không có cầm được một phân tiền, mọi người đều giống như tôi, đều là không có công tác, không có công việc, chúng ta rơi đến nước này là do ai? Còn không phải là do những người làm quan này, bọn họ nói là người của cục công an, cục công an đến tới nơi này làm gì, là tới bắt chúng ta đấy, chúng ta đừng nghe bọn họ nói nhảm nữa, nếu không giải quyết vấn đề này, các người ai cũng đừng có nghĩ đến chuyện rời đi, đem mấy người bọn họ bắt lại…

Đinh Trường Sinh đúng lúc này đã leo lên trên đầu bức tường kia, chỉ là còn chưa có xuống dưới, hắn đang muốn biết việc này đến cùng là chuyện gì xảy ra, khoan hãy nói, thằng vừa nói kia giống như là đang kích động.

– Đúng… đúng, đừng có ai nghĩ đến chuyện rời khỏi đây, chúng ta hôm nay liền cùng các ngươi liều mạng đến cùng.

– Dù thế nào, là chính các ngươi đi tới đây muốn bắt bắt người, rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt.

Tên dẫn đầu còn nói thêm.

– Này chàng trai, thấy cậu hình là lão đại, cậu có biết mình đang làm gì không vậy? Làm như vậy là phạm pháp có biết không? Nếu bây giờ quay đầu còn kịp… nói cách khác, sẽ không còn kịp hối hận đấy.

Lưu Chấn Đông quát lớn.

– Ha ha, xem ai là người hối hận trước, mấy huynh đệ, bắt người đàn bà kia nhốt vào trong xe trước đi, còn thằng này liều lĩnh như vậy, ra đây cùng tao thử sức xem sao?

Tên thanh niên dẫn đầu nói ra.

– Mày dám…

Lưu Chấn Đông lúc nảy căm tức, nếu trước mắt mình mà để cho chính ủy Lan Hiểu San bị bắt lấy, sau này cái vị trí đội trưởng này cũng không cần giữ được nữa, đó là chưa nói đến ai khác, chính là Đinh Trường Sinh cũng không tha qua cho mình.

– Hừ… mày nói cùng ai muốn thử sức vậy? Để tao cùng mày đấu một chút thử xem?

Đinh Trường Sinh ngồi ở trên đầu tường hỏi, đúng lúc này toàn bộ những người này kể cả Lưu Chấn Đông cùng Lan Hiểu San mới quay đầu lại nhìn xem, từ trên đầu tường không biết lúc nào đã có một người.

– Đinh phó cục… sao cậu lại tới đây?

Lưu Chấn Đông mừng rỡ hỏi.

– Trường Sinh… tại sao em lại ở chỗ này?

Lan Hiểu San càng là mừng rỡ, thằng này luôn tại thời điểm mấu chốt nhất thì xuất hiện, hắn đã làm cho mình kinh hỉ đã không phải là lần một, lần hai rồi, mắt nhìn mình hôm nay sẽ bị những người này ép buộc, không có nghĩ đến thời điểm này Đinh Trường Sinh lại xuất hiện.

Đinh Trường Sinh nghiêng người, đầu tường cao hơn hai mét hắn nhẹ nhàng rơi xuống, ở hiện trường nhiều người như vậy, rõ ràng không có nghe được tiếng động vang lên như một người bình thường người từ trên tường nhảy xuống…

Đinh Trường Sinh không có nói chuyện với Lưu Chấn Đông cùng Lan Hiểu San, lúc này tình cảnh này không thể vui mừng được, mười mấy tên gia hỏa đều là mang theo gậy gộc, mình có thể tự bảo vệ mình, nhưng còn những bằng hữu kia của mình thì không thế nào đấy, vì vậy nhìn xem trước mặt những cây côn gỗ trong tay của bọn người kia, sau đó cởi áo ra giao cho Lưu Chấn Đông.

Sau đó lại đưa di động giao cho Lưu Chấn Đông, nói lớn:

– Mở ra thu hình lại, để sau này nhìn xem là ai ra tay, tôi không tin là bọn chúng dám sát hại nhân viên chính phủ, đợi chuyện này qua rồi, bên cục công an thành lập một tổ điều tra, để xem những người gây chuyện này là ai, cứ quy định ngày ra đầu án tự thú, không tự thú cứ bắt người trong gia đình của bọn chúng, ngay cả bạn gái cũng được, nào giờ đến đây đi, để tao xem thân thủ của mày ra sao, chính mày tới đây, tao nghe thấy mà là người kêu la lợi hại nhất…

Đinh Trường Sinh chỉ vào tên dẫn đầu vừa rồi nói ra.

– Hừ… mày kêu tao qua thì tao liền qua à đi, mày là ai chứ?

Thằng nọ không cho cho Đinh Trường Sinh mặt mũi chút nào…

– Tao là ai không trọng yếu, mày nói mày là con cái của người trong xí nghiệp may, vậy cha mẹ của mày là ai, nói ra để tao cho người điều tra thêm, nếu mày quả thật là con của người trong xí nghiệp may này, thì tao không làm khó dễ mày, thế nào… mày có dám không?

Đinh Trường Sinh mặt sắc phát lạnh hỏi.

– Tao là ai không cần mày xen vào, lão Thất, mày cho thằng này một trận đi…

Nghe được đại ca của mình phân phó như vậy, trong đám người đi ra một người, bất quá cầm trên tay không phải là côn gỗ, mà là một đoạn thép rất tiện tay, độ dài rất phù hợp, thành thép này nếu là nện trúng ở trên thân người, không gãy xương cốt thì cũng sẽ bị đau nhiều ngày.

Đinh Trường Sinh cũng chẳng có nhìn tới thằng cầm thanh thép này, mà là xoay mặt nhìn về phía Lưu Chấn Đông, nói thấp giọng ra:

– Trước tắt điện thoại đi.

Lưu Chấn Đông không rõ Đinh Trường Sinh là có ý gì, nhưng là lập tức liền tắt thu hình đi, đối với Lưu Chấn Đông mà nói, lời nói của Đinh Trường Sinh chính là mệnh lệnh, bởi thế tuy Đinh Trường Sinh không có làm ở cục công an, nhưng hắn vẫn luôn là xưng hô với Đinh Trường Sinh là Đinh phó cục.

– Mày bây giờ rụt về lại thì còn kịp, bằng không, cây côn sắt của tao không phải là đùa giỡn, vừa rồi mới có một thằng không nghe lời, bây giờ đang ở nằm trong xe rên rỉ đấy.

Lão Thất mắt khinh miệt nhìn Đinh Trường Sinh, ra vẻ thương hại nói ra.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x