Chị Nguyệt

Chương 50

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 50
Chúng tôi đến quán thằng Ngọc vẫn còn khá sớm, Cảnh vẫn chưa đến. Thằng Ngọc đang tươi cười xuống tận đường đón chúng tôi và sau đó đưa đến phòng nó chọn. Nó cũng không rời đi, mà ngồi lại cùng nói chuyện với chúng tôi. Sau mấy lần gặp, Triều cũng không còn thái độ lạnh nhạt với thằng Ngọc, thêm nữa kiểu hoạt ngôn của Ngọc, nên nếu chỉ nhìn và nghe có lẽ sẽ nghĩ thằng Ngọc tán đổ Triều đến nơi rồi, nhưng tôi biết nó khá vô vọng với Triều.

– Ngoài anh và chồng em, em sẽ không quan hệ với người đàn ông nào khác.

Đó là Triều một lần đã nói thẳng với tôi, khi tôi có ý để thằng Ngọc đưa Triều về trong một lần chúng tôi tiếp khách tại quán thằng Ngọc.

– Đi ra ngoài với chị một lát.

Chị Phượng đột nhiên ghé tai tôi nói nhỏ. Triều và Ngọc vẫn đẩy đưa nói chuyện rôm rả, sự không ăn đèn không ăn bóng của Triều đối với thằng Ngọc là một thách thức. Tôi và chị Phượng đứng dậy đi ra ngoài, cũng không chút cản trở câu chuyện của hai người.

– Chị… muốn.

Vừa ra khỏi phòng, chị Phượng đã dựa vào người tôi nũng nịu, tôi cũng không bất ngờ vì từ lúc đón chị ở văn phòng, trong mùi nước hoa thoang thoảng tôi đã có chút kích thích vì lẫn trong đó là mùi cơ thể của chị, mùi đặc hữu khi chị động tình. Mỗi lần như vậy, chị chỉ cần nói ra, còn việc giải quyết vấn đề chị sẽ vất toàn bộ cho tôi, không cần biết thời gian và địa điểm. Đó là trách nhiệm của tôi.

– Đi theo em.

Hướng về phía cầu thang, tôi và chị đi lên tầng trên cùng, trên đó bố trí phòng làm việc và một phòng ngủ của thằng Ngọc. Bấm mã số cửa, tôi đưa chị vào trong phòng ngủ. Lần trước, thằng Ngọc nói mã số cho tôi khi tôi có lần quá chén.

Vừa chốt lại cái chốt cửa, chị Phượng đã dính lấy người tôi, môi chị nhanh chóng ngậm lấy môi tôi, hơi thở của chị nóng hôi hổi phả những hương thơm vào mũi, làm tôi cũng rục rịch theo. Chị Phượng vừa nồng nhiệt hôn môi tôi, tay vừa lần xuống thành thạo mở thắt lưng và đẩy nó xuống, tay tôi cũng nhanh không kém kéo cái khóa váy của chị để nó rơi xuống đất, bàn tay vừa úp vào lồn chị đã dính ướt vì nước nhờn trong lồn chị đã thấm ướt cái quần lót. Chị đã sẵn sàng rất lâu rồi.

Cũng không tốn thời gian, tôi đỡ mông chị kéo lên, đồng thời khụy chân xuống để cái buồi đã cứng lên dưới bàn tay ve vuốt của chị Phượng, dựng lên đặt vào giữa khe lồn của chị và hẩy mông để nó thụt vào trong. Chị Phượng nhả môi tôi để ngả người ra đằng sau, kèm theo một tiếng “ahh…” bật ra, khi cái lồn được cái buồi lấp đầy. Kéo hai mông chị sát vào người và nhấc lên, hai chân chị nhanh chóng quặp ra đằng sau mông tôi, hai mông nhún nhảy để cái buồi trượt lên trượt xuống lồn chị, trong khi tôi bước từng bước nhỏ đi về cái giường với cái quần vẫn vướng ngang đùi.

Đổ người theo khi hạ chị xuống giường, cái buồi được sức nặng cơ thể đâm sâu vào lồn chị khiến chị phải bật ra một tiếng rên to, người cong lại. Sau đó là những tiếng rên không ngớt tiếp tục phát ra khi tôi bắt đầu dập mông địt vào lồn chị, cũng chẳng chậm một chút nào, tôi biết chị sẽ rất thỏa mãn khi được địt mạnh mẽ. Sự điên loạn của chị tăng theo khoái cảm chị nhận được, tay chị hết đập xuống giường lại tóm lấy bắp tay tôi bấu chặt, đầu chị ngật lên ngật xuống khi cơ thể chị cong lên để nhận những cái địt mạnh mẽ của tôi. Mỗi cái địt, cái buồi sẽ đi hết chiều dài cái lồn của chị, đâm sâu vào tận đáy tử cung làm chị hưởng trọn vẹn khoái cảm.

– Em… ơi… sướng… sướng… chị… sướng… quaaaaa…

Những tiếng rên của chị nhanh chóng bị những dòng khoái cảm vùi dập, cuối cùng chỉ còn những âm thanh “Ahhhhh…” nối liền không ngớt, cả người chị vật lên vật xuống chịu đựng, mặt chị đỏ lựng lên lan xuống cổ. Cuối cùng thì những khoái cảm cũng đã vượt qua giới hạn chị có thể tiếp nhận, cả người chị cong vòng lên cứng lại làm cả cơ thể bất động, những tiếng rên nghẹn lại trong cổ tích tụ trước khi những khoái cảm đánh bật nó ra khỏi cổ chị thành một tiếng hét ngân dài không dứt, tiếp theo cơ thể của chị cũng bật lên, vật sang hai bên, cả đôi chân tung lên cao, sau đó hai cẳng chân gập lên gập xuống liên hồi vào hai bên lưng tôi. Kệ phản ứng của chị, hai tay tôi đưa lên giữ lấy hai đùi chị, cái buồi vẫn dũng mãnh đi ra đi vào cái lồn đang mở ra khép khép vào liên tục đẩy ra những dòng bọt trắng không ngừng. Người chị vẫn tiếp tục giật lên không ngừng, tiếng rên của chị vẫn được đẩy ra từ sâu trong cuống họng từng tiếng ngắt quãng, cho đến khi tôi gồng mình đẩy cái buồi vào hết tận cùng và ghì chặt lại phóng ra những dòng tinh trùng thì tiếng rên của chị đột ngột dừng lại cùng với toàn bộ cơ thể của chị, sau đó hộc lên từng tiếng kèm theo mỗi cơn co rút của cơ thể. Khi tinh trùng của tôi đã phóng hết, những cái co rút của chị cũng nhẹ dần, tiếng hộc cũng từ từ yên tĩnh lại chuyển thành những cái hớp không hớp không khí.

Tôi ngả người, cũng hổn hển thở, chống tay xuống đệm để đỡ lấy cơ thể không đè nặng lên người chị, một tay đưa lên vuốt những sợi tóc đang dính mồ hôi bết lại trên mặt chị.

… Bạn đang đọc truyện Chị Nguyệt tại nguồn: https://truyen321.net/chi-nguyet/

Khi chúng tôi quay lại phòng ăn, thằng Cảnh cũng đã đến đang chém gió cùng Ngọc và Triều, cũng chẳng ai hỏi tôi và chị Phượng đi đâu, mà cũng chẳng cần hỏi cũng biết, chị Phượng có chút mệt mỏi nhưng nét mặt vẫn còn đỏ ửng nhưng đầy sự thỏa mãn.

Thấy chúng tôi quay lại, thằng Ngọc biết ý đứng dậy để gọi người mang đồ ăn đến, còn nó cũng không quay lại nữa. Toàn bộ sức lực tiêu tốn trong buổi sáng được tôi nhét đầy bằng một đĩa beefsteak 12oz với mấy lát bánh mì và một chai beer. Chị Phượng và Triều cũng nạp lại năng lượng bằng toàn bộ hai đĩa cá không bỏ sót chút nào, thằng Cảnh thì cảnh vẻ hơn, nó chỉ ăn một đĩa salad.

– Hôm nay mời mọi người đến đây là một việc muốn thông báo và bàn bạc cùng mọi người.

Tôi lấy cái máy tính ra khi bàn ăn đã được dọn dẹp sạch sẽ và đồ tráng miệng được đưa lên.

– Đây là một dự án chuẩn bị gây quỹ, mọi người xem đi.

Tôi xoay cái màn hình lại cho mọi người đọc.

– Cảnh chắc vẫn nhớ thằng Zhang chứ? Nó là thằng lập lên cái dự án này.

– Zhang là ai?

Triều ngước lên hỏi tôi.

– Zhang học cùng trường với anh, chuyên ngành điện tử. Có quan hệ khá tốt với bọn anh, chắc Cảnh vẫn nhớ cái xe mà nó mua của mình còn chưa trả tiền hết thì lại bị đâm, thế là nó cũng mất việc luôn. Đến giờ nó vẫn chưa trả bọn anh hết tiền. Bọn anh vẫn giữ liên lạc từ khi nó tốt nghiệp, thỉnh thoảng nó vẫn gửi email hỏi thăm và cách đây khoảng hai tuần nó gửi cho anh cái này.

– Thằng này được, nó rất có chí khí và uy tín, nó chưa bao giờ xin khất nợ dù nó trả rất ít. Em vẫn nhớ vẻ lơ ngơ của nó, nó đeo chiếc kính cũ rích phải dùng dây buộc gọng lại.

– Nó như vậy thì ngày xưa anh mới quyết định không lấy tiền của nó, thằng này nó chỉ có học và học, nó xin đi làm cũng lơ ngơ như vậy, không biết bị đuổi bao nhiêu lần. Nó thiết kế cái này cũng hay, cái mà anh nhắm đến là mạch điều khiển mà nó thiết kế. Nó có thể điều khiển theo từng chế độ nấu, gia nhiệt nhanh và giữ nhiệt ổn định dao động có một độ trong toàn bộ không gian nồi. Anh sơ bộ đã đồng ý để gia công cho nó, nó cùng đồng ý để bán thiết kế của nó theo sản phẩm cho mình.

– Nhưng sản phẩm này cũng trùng với sản phẩm của mình, anh có nghĩ nếu mình áp dụng cái này giá thành sản phẩm nó sẽ tăng lên không?

– Nó sẽ không trùng với sản phẩm hiện có của mình. Sản phẩm hiện nay của mình chỉ là sản phẩm gia nhiệt được đặt mức theo công suất. Nhưng nếu mình có thiết kế này, sản phẩm của mình sẽ thành đa năng mà lại không làm giá thành lên quá nhiều. Và với thiết kế này, không chỉ áp dụng cho sản phẩm nồi, mà mình có thể mở rộng sang những sản phẩm khác như lò nướng, ấm đun, máy sấy tóc… nói chung mọi sản phẩm cần gia nhiệt.

Triều nhăn trán một lúc, đọc lại tài liệu trên máy. Tôi cũng không nói gì thêm, chờ đợi mọi người suy nghĩ thêm.

– Em đồng ý, những sản phẩm của mình hiện nay quá cơ bản, tính cạnh tranh cũng thấp. Nếu muốn phát triển hơn nữa phải mở rộng dải sản phẩm và phải có thiết kế đột phá. Đây chính là điểm đột phá.

Thằng Cảnh có chút kích động, nó cũng đang mất rất nhiều công sức để phát triển sản phẩm mới, nhưng chúng tôi chẳng có năng lực gì trong tay, các sản phẩm hiện nay chủ yếu là thay đổi mẫu mã mà không có sự đột phá về kỹ thuật. Có thiết kế này, hiển nhiên chúng tôi sẽ được đứng lên một điểm cao mới.

– Về công nghệ thì không có gì đột phá, đối với các tập đoàn lớn không là gì cả. Zhang nó cũng nghĩ vậy, nó sẽ không bán được cho các tập đoàn lớn nếu không muốn tâm huyết nó bị thu mua để triệt tiêu. Cái đặc sắc của nó là những dòng code điều khiển, nó cho phép một thiết bị trở nên đa năng và đặc biệt khả năng tự học nhất định. Đó là điều mà mình sẽ có thể phát triển tiếp để đáp ứng nhu cầu, thói quen và tính đặc hữu của người dùng.

– Em cũng đồng ý, nhưng mình sẽ phát triển một dòng sản phẩm khác cao cấp hơn.

Triều quả quyết sau khi đã cân nhắc. Tôi cũng hiểu tâm trạng của Triều, nếu trèo lên cao hơn, khả năng ngã càng cao và càng đau hơn. Nhưng thành công sẽ lớn hơn rất nhiều.

– Về thỏa thuận, mình sẽ không dùng luật quốc tế, dùng luật Việt Nam và Đài Loan, với lại Zhang cũng đã đăng ký bản quyền theo luật Đài Loan, sau này cũng thuận tiện hơn cho mình nếu có tranh chấp.

– Chị đồng ý, dù luật của Đài Loan cũng không phải dễ dàng nhưng có một ưu điểm là các luật này không chịu ước thúc của các thỏa thuận quốc tế và quyền miễn trừ khá mở, cho phép thương lượng trực tiếp.

Chị Phượng cũng gật đầu đồng ý.

– Vậy đi. Mình sẽ phải sang bên đó, em dự tính chị Phượng, em và Cảnh sẽ đi, đi càng sớm càng tốt. Đợt này ngoài Zhang, mình sẽ gặp thêm một số đối tác cung cấp thiết bị, mục tiêu của mình là nhập trực tiếp và có thể làm đại lý chính thức.

– Em cũng muốn đi.

Triều kiến nghị.

– Không được. Em sẽ phải ở nhà để quản lý công việc thay anh và Cảnh.

Triều hơi phụng phịu, nhưng cuối cùng cũng không kiến nghị gì thêm. Chị Phượng và Cảnh đều gật đầu.

– Cố gắng để đi trong hai tuần tới, mình sẽ phải ở bên đó hai tuần. Triều và Cảnh giúp anh lên lịch trình, làm thủ tục đi lại, liên hệ với các nhà cung cấp. Zhang sẽ gặp đầu tiên, sau đó sẽ gặp các nhà sản xuất.

Chúng tôi rời quán sau khi bàn thêm một số chi tiết, Cảnh đưa Triều về công ty, tôi đưa chị Phượng về văn phòng của chị sau đó đến công ty của chị Nga.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x