Chị Huyền

Chương 3

trước
tiếp

Phần 3
Nhìn đồng hồ, nó thấy chỉ 8h30 nghĩa là đã gần một giờ kể từ khi bắt đầu giải cứu chị Huyền chạy thoát về nhà.

Dĩ nhiên, lúc này nó không còn cảm giác run sợ nữa vì nó và chị Huyền đã được cố thủ an toàn trong một “pháo đài” vững chắc và hiên ngang.

Lợi thầm nghĩ chả biết hai cái thằng du côn kia có đi kiếm mình hay không? Lúc này, khuôn mặt chị Huyền đã có phần tỉnh táo hơn, tuy vậy chị vẫn ngủ say sưa.

Lợi toan đứng dậy về phòng ngủ thì chị Huyền bổng khẽ cựa mình, tỉnh giấc…

– Ủa, chị về nhà hồi nào vậy ? Với giọng ngơ ngác, chị Huyền hỏi

– Chứ chả nhẽ chị muốn vô nhà trọ ? Lợi đùa

– Vô nhà trọ làm gì cơ chứ ?

Lợi kể lại tất cả mọi diễn tiến sự tình câu chuyện cho chị Huyền nghe.

Nghe đến đâu, sư kinh ngạc sững sờ hiện ra trên khuôn mặt chị đến đó.

– Chị với tụi bạn vào nhà hàng liên hoan.

Chị uống nhiều quá lại không ăn gì cả nên gục lúc nào chả nhớ.

– Chị đói không ? Em lấy cơm cho chị ăn nghe?

– Em nấu cho chị gói mì và khui cho chị chai xá xị đi, chị khát nước ghê gớm!

Lợi xuống nhà bếp, đun một ít nước sôi và mở tủ lạnh lấy ra một gói mì tôm hảo hạng cùng với một khoanh chả lụa và một ít hành ngò.

Nó xé giấy bao, cho vắt mì vào một cái tô rồi dùng dao thái khoanh chả lụa thành từng miếng nhỏ và xắt hành ngò để lên trên mặt vắt mì.

Khi nước sôi, nó chế vào tô mì, lấy nắp đậy lại cho mì chín rồi lấy một cái ly, mở tủ lạnh cho vào một ít đá viên, khui một chai xá xị con cọp rót vào ly.

Một chập sau, Lợi lể mễ bưng tô mì và ly nước ngọt lên phòng ngủ chị Huyền nơi lầu 2.

Chị Huyền bưng tô mì, ngồi trên giường ăn ngon lành và quá đói.

Ăn xong, chị cầm ly nước ngọt Lợi đưa cho và tu ực một hơi cạn sạch.

– Thế còn xe của chị để đâu rồi ?

– Xe thì chị nhớ ra rồi! Lúc chiều, xe của chị bị ngộp xăng, tắt máy liên tục nên chị đã gửi ở nhà nhỏ bạn rồi đi chung xe với nó.

– Thật em chả hiểu bạn bè của chị như thế nào cả ? Lẽ ra, thấy chị uống say như vậy thì họ phải đưa chị về nhà mới phải chứ ? Ai đời, họ lại vô tình để chị lọt vào tay hai thằng lưu manh.

Nói thật, em chả phải tài giỏi gì đâu.

Nếu hai thằng kia không tình cờ thấy em thì em cũng không thể nào biết được là chị đang gặp nguy để mà ra tay giải cứu đâu.

Chị phải xem lại tính cách của nhóm bạn chị đi!

Chị Huyền giọng gần như muốn khóc:

– Khốn nạn, chị không ngờ tụi bạn chị lại vô tâm như vậy ? Ngày mai, em chở chị đi lấy xe rồi chị sẽ chửi cho chúng một trận.

Chị sẽ không giao du với chúng nữa.

Tết này, chị ở nhà vui Xuân với em nghe!

Lợi dọn dẹp tô và ly mang xuống bếp, rửa tay sạch sẽ rồi trở lên phòng chị Huyền.

Trong nhà bác Dương tuyệt nhiên không hề có muỗi nên phòng nào cũng đều không giăng mùng, chỉ có đặt giường cẩm lai trên trãi đệm mút dày phủ drap cùng với gối nằm, gối ôm và mền đắp.

Lợi đến bên giường vừa đúng lúc chị Huyền nhớm đứng dậy, không ngờ, chị thấy sây sẫm mặt mày, lảo đảo muốn té và Lợi nhanh tay ôm chụp chị kịp.

Chị Huyền vì sợ té nên ôm chặt lấy thằng em họ, ngã úp người xuống nên đè Lợi té ngã xuống đệm.

Lúc ấy, đôi môi của chị Huyền bất cẩn quẹt lên đôi môi của Lợi giống như là một nụ hôn khiến Lợi chỉ trong chớp mắt đã cảm thấy xốn xang và rung động con tim.

Nó ngồi dậy, đỡ chị Huyền nằm lên ngay ngắn, trải tấm mền con rồng màu xanh ra đắp lên người chị.

Nó nói:

– Thôi chị ngủ đi, đừng có đi đâu nữa !

Nó đi về phòng của nó bên cạnh nhưng cứ nằm trằn trọc mãi trên giường, không sao ngủ được vì nụ hôn môi bất chợt giữa nó và người chị họ chú bác ruột.

Lúc ấy, nó mới cảm nhận được sự mềm mại, đầy đặn của thân thể chị Huyền, chứ còn hồi nãy, chính tay Lợi đã cởi hết quần áo của chị, lau sạch sẽ cho chị rồi lại mặc quần áo khác cho chị, dĩ nhiên là đã nhìn thấy hết toàn bộ thân thể chị nhưng Lợi vẫn thấy thật bình thường hơn là một sự đụng chạm bất ngờ nhỏ nhặt.

Nó biết chị Huyền là chổ bà con ruột thịt, nếu có gì thì mang tội rất lớn với bác Dương nhưng đối với Lợi thì chị ruột cũng còn không bỏ qua, huống hồ là chị họ.

Còn chị Huyền thì cũng không sao chợp mắt được.

Rõ ràng, đêm nay không thể chối cãi được, dù muốn dù không, dù tài giỏi hay dốt nát thì thằng em họ của chị cũng chính là anh hùng cứu tinh cho cuộc đời con gái trong trắng của chị suýt chút nữa bị bọn du đãng cướp mất.

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x