Cha con chung vợ

Chương 77

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

“Bố… thân thể của bố rất khỏe, bây giờ bố đã hài lòng chưa?” Thuyền có thể ngại quá nên nói lại với bố. Khuôn mặt của Thuyền hướng về phía máy quay và tôi có thể thấy rõ biểu cảm trên khuôn mặt của cô ấy.
“Th… Thuyền, những gì con nói có phải là thật không?” Cha tôi nghe thấy vẻ kinh ngạc trên mặt, sau đó cao hứng hỏi Thuyền.

“Tại sao con lại nói dối bố? Bố luôn làm con phải… thì…” Thuyền đỏ mặt xấu hổ không nói nên lời khi nghĩ lại tất cả những gì đã xảy ra.

“Th… Thuyền, nói đi.” Cha tôi rất muốn nàng nói ra.

Tôi cũng đang rất mong muốn Thuyền nói ra.

“Bố… bố mỗi lần… không con không nói đâu, bố, con biết trong lòng bố biết rõ rồi mà.” Thuyền xấu hổ nói xong đi về phía phòng, sau đó thân hình cao lớn duyên dáng biến mất ở trong màn hình giám sát…

Sau khoảng vài phút, Thuyền vẫn không xuất hiện, tôi nghi ngờ rằng cô ấy có thể đã ra ngồi ở hành lang, vì cô ấy muốn tránh xấu hổ.

Khoảng bốn mươi phút sau, thân hình của Thuyền xuất hiện trong phòng.

“Thuyền, con đi đâu vậy?” Khi cha tôi nhìn thấy Thuyền bước vào phòng, ông lo lắng hỏi cô.

“Con ngồi bên ngoài. Bố, con có khát không?” Thuyền đến trước giường, vừa nói vừa hỏi.

“Không khát, nhưng bố sắp chết vì nhịn hết nổi rồi, nếu con không tới nữa, chắc bố làm ướt giường mất.” Cha tôi nói với Thuyền với vẻ xấu hổ trên khuôn mặt già nua.

“Ai bảo bố nói lung tung. Bố đáng phải thế.” Thuyền đỏ mặt khi nghe thấy, cô nói với cha tôi đang nằm trên giường bệnh với giọng điệu hân hoan.

“A, nếu bố mà chết vì nhịn tiểu, sau này ai sẽ thỏa mãn con đây?” Cha tôi thật sự càng ngày càng bạo dạng, mới dám nói với Thuyền như vậy.

Tôi nghe xong lại thích thú, không ngờ bố tôi lại mạnh dạn nói như vậy.

“Ai đang giúp ai thỏa mãn chứ? Con chỉ nghĩ bố thật đáng thương… nên con mới giúp bố thôi…” Thuyền không tức giận sau khi nghe cha tôi nói, nàng ngượng ngùng trả treo với cha tôi.

Điều này cũng khiến tôi hơi ngạc nhiên, Thuyền càng ngày càng nuông chiều cha tôi hơn.

“Thuyền, cho dù là bố rất đáng thương, nhưng bây giờ bố thực sự sắp không nhịn được nữa. Con đi lấy bồn tiểu đi.” Toàn bộ khuôn mặt già nua của ông đang đỏ bừng.

Thuyền nghe thấy những lời cuối cùng của cha, vì vậy nàng quay người vội đi lấy bồn tiểu. Nàng đưa tay vén tấm chăn lên, nàng bàng hoàng vì nhìn thấy cơ thể trần truồng của cha tôi. Sau đó Thuyền mím môi, vươn tay nắm lấy dương vật của nhét vào miệng lỗ tiểu, có thể nàng đã có kinh nghiệm trước nên mọi thứ trở nên dễ dàng cho cha tôi.

Sau khi xong, nàng lấy bồn tiểu ra, sau đó xoay người đi vào phòng tắm, nhưng cha tôi gọi, “Thuyền, chờ một chút, con kéo giúp quần bố lên với.”

“Con mang bồn tiểu vào phòng tắm trước. Con sẽ kéo nó lên cho bố sau.”Thuyền nói khi cô bước vào phòng tắm.

“Thuyền, con nên giúp bố kéo quần lên trước, nếu y tá vào thấy thì sao?” Cha tôi vội nói với Thuyền.

“Bố, Bố giờ đã già rồi, mà còn bạo dạn với con như vậy, vậy mà bố lại sợ Y Tá nhìn thấy sao?” Thuyền không khỏi mỉm cười và trả lời cha tôi khi nghe được điều đó.

Tôi thấy Thuyền biến mất khỏi màn hình, nhưng hơi buồn cười khi thấy bố đang nằm trên giường bệnh, nhưng phần thân dưới thì trần truồng. Chẳng trách bố yêu cầu Thuyền Giúp ông kéo quần lên trước.

Năm sáu phút sau.

“Con làm gì lâu vậy?” Khi cha tôi nhìn thấy Thuyền, khuôn mặt của ông đầy vui mừng, sau đó hỏi Thuyền với giọng điệu phàn nàn.

“Con không cần dọn bồn tiểu sao?” Thuyền hùng hồn hỏi.

“Ôi, Thuyền, mau giúp bố kéo quần lên. Vừa rồi bố rất xấu hổ.” Bố tôi khẩn thiết nói với Thuyền.

Thuyền kéo chiếc quần của cha lên, Cha tôi thở phào nhẹ nhõm nói với giọng biết ơn: “Thuyền, cảm ơn con.”

“Không cần cảm ơn, con ở đây là để chăm sóc cho bố, chỉ cần bố khỏe là con vui rồi?” Thuyền nói với cha tôi một cách rất trang trọng.

Nhưng cha tôi không nghiêm túc: “Thuyền, bố muốn mình sẽ bị lâu hơn, và chậm ra viện hơn, haha.”

“Bố, bố nói thế là có ý gì?” Thuyền nhìn bố tôi ngạc nhiên và hỏi.

“Thuyền, nếu cơ thể của bố nhanh chóng hồi phục, con không ở riêng cùng với bố như thế này được nữa.” Cha tôi nói với Thuyền, không giống như đang nói đùa.

“Bố… bố… bố ngang ngược thật đấy.” Khuôn mặt thanh tú và xinh xắn của Thuyền lập tức đỏ bừng nói với bố bằng giọng than phiền.

“Thuyền, bố thật sự nghiêm túc, bố đã nói những lời trong lòng. Bố muốn ở bên con nhiều hơn.” Cha tôi đang rất nghiêm túc nói với Thuyền.

Sau khi Thuyền nghe xong lời của bố, mặt nàng lại nóng lên, mím môi suy nghĩ một hồi rồi nói nhỏ với bố: “Bố, khi nào bố xuất viện, chúng ta cùng nhau ở nhà được mà?”

“Hoàn toàn khác, mỗi khi con ăn xong, con trở về phòng và không bao giờ ra ngoài nữa, còn Phong thì vẫn ở nhà…” Cha ngay lập tức bác bỏ lời của Thuyền.

Thuyền nghe xong thì sững sờ, lại mím môi suy nghĩ một hồi, sau đó ngượng ngùng nói nhỏ: “Bố, hãy đợi đến khi bố xuất viện.”

“Thuyền, ý con là bố xuất viện rồi. Con vẫn có thể ở riêng với bố sao?” Một sự ngạc nhiên thoáng qua trên khuôn mặt ông, khi cha tôi nghe thấy điều đó từ Thuyền.

Tôi trở nên căng thẳng khi nghe được câu chuyện này, Thuyền đang có dự định gì? Liệu nàng có dành thời gian riêng để được cùng ông khi ông xuất viện, như lời người cha tôi nói? Còn chồng, tôi thì sao? Vì vậy, lúc này trong lòng tôi trở nên căng thẳng, bất an, nhưng sâu trong tâm hồn tôi vẫn cảm thấy sự kích thích thật sự đặc biệt, nếu Thuyền thực sự làm được điều đó, tôi sẽ rất sẵn lòng.

“Bố, chủ nhật Bố có ở nhà không?” Thuyền cuối cùng cũng nói.

“Nhưng Phong cũng ở nhà, Thuyền, bố chỉ muốn ở một mình với con thôi.” Sau khi nghe Thuyền nói, bố tôi đã bác bỏ những gì Thuyền nói.

“Bố, đừng lo lắng, cuối tuần anh Phong sẽ dẫn Mây đi chơi.” Thuyền nói xong, có lẽ là ngại quá nên xoay người đi về phía cửa…

Sau khi nghe những gì Thuyền nói, cha tôi đầu tiên là sững người, sau đó ngay lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc: “Thuyền…”

Nhưng Thuyền có thể đã bước ra khỏi phòng và đi ngồi ở hành lang bên ngoài phòng.

Tôi đã rất nhẹ nhõm khi nghe điều đó. Cuối cùng thì những gì Thuyền đã nói với cha tôi không phải là bí mật. Đây là những gì tôi đã thảo luận với cô ấy, và tôi đã đề xuất rằng tôi sẽ chủ động đưa Mây đi chơi một ngày để Thuyền và cha tôi có cơ hội ở bên nhau một mình.

Giờ phút này, tôi không có chút nào ngạc nhiên, ngược lại còn có chút thất vọng, tôi đã nghĩ Thuyền sẽ đợi đến khi bố tôi xuất viện, rồi sẽ giấu tôi đi cùng ông ấy một cách riêng tư.

Lúc này, tôi nhìn thấy từ những hình ảnh giám sát, vẻ mặt của cha tôi là một sự ngạc nhiên khác thường, sau đó chuyển thành phấn khích một lúc, sau đó lại xuất hiện vẻ vui mừng.

Hạnh phúc của cha là đổi lấy nỗi đau của tôi, nhưng tôi không đau, phải nói rằng đau đớn và phấn khích đang cùng tồn tại.

Khi tôi nhìn thấy cha nằm một mình trong phòng, tôi có chút trách cứ Thuyền vì đã không ở cùng ông trong phòng. Nhưng nhìn vẻ mặt của cha không hề cô đơn mà ngược lại rất phấn khích và vui vẻ.

Sau đó tôi tập trung vào công việc của mình…

Thời gian này Thuyền ở bên ngoài khá lâu, khoảng 8 giờ tối thì bóng dáng cao ráo duyên dáng của cô ấy xuất hiện trong phòng.

Khi vào phòng, nàng không có đến bên giường xem cha tôi, mà trực tiếp tới tủ quần áo, lấy ra đồ lót và đồ ngủ của chính mình vào phòng tắm.

Cha tôi dường như đã ngủ, bởi vì khi Thuyền đi vào để lấy quần áo, cha tôi dường như không có chút động tĩnh gì.

Một lúc sau, Thuyền xuất hiện mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu tím, bộ đồ ngủ ngắn tay, lộ ra hai cánh tay trắng nõn, quần dài ôm chặt hai chân thon dài cân đối.

Nàng lấy chăn trong tủ ra và đặt nó trên ghế sofa, nàng quay lại nhìn cha tôi, nhìn thấy ông vẫn còn ngủ say, cô ngồi trên sô pha, lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy đã sắp mười giờ, liền quay đầu nhìn cha tôi vẫn đang ngủ trên giường bệnh, rồi có lẽ buồn ngủ quá nên nàng tắt đèn trong phòng, chỉ thắp đèn ngủ, sau đó, nằm trên ghế sofa trong bộ đồ ngủ.

Tôi hơi thất vọng khi thấy Thuyền và cha tôi trải qua một đêm yên bình như vậy.

Vì vậy tôi đã tắt máy tính, lên giường, tắt đèn trong phòng, nhưng vẫn cầm điện thoại di động xem theo dõi, tôi thấy bố tôi ngáy khi nằm trên giường bệnh và Thuyền cuộn tròn thân hình của mình trên ghế sofa, phủ một chiếc chăn bông, như thể cô ấy cũng đang ngủ. Nhưng khi nhìn thấy cha tôi và Thuyền ngủ chung một phòng, trong lòng lại có chút kích động. Đây là một cơ hội tuyệt vời? Họ có thực sự ngủ đến bình minh không?

Tôi cầm đến mười một giờ, mở to đôi mắt mệt mỏi liếc nhìn chiếc điện thoại bên cạnh, màn hình theo dõi vẫn y như cũ. Sau đó, tôi không thể níu kéo được nữa, vì vậy tôi đã ngủ quên lúc nào không biết.

Khi tỉnh dậy, trời đã hơi tờ mờ sáng, tôi theo thói quen thò tay lên gối nhấc điện thoại lên xem mấy giờ rồi, lúc đó tôi mới biết điện thoại đã hết pin. Tôi vội vàng đi tắm rửa, bởi vì tối hôm qua tôi không có đến bệnh viện gặp, nên sáng mai nhất định phải đến bệnh viện gặp bố tôi.

Tôi vội mua bữa sáng ở một cửa hàng ăn vài lái xe về phía Bệnh viện, trong lòng vẫn còn băn khoăn không biết Thuyền và cha tôi có xảy ra chuyện gì vào tối qua không.


Còn tiếp…

4 2 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x