Cao thủ kiếm hiệp – Quyển 5

Chương 56

trước
tiếp

Website chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 56
Âu Dương Phong tịch tụ Cáp Mô Công đã đến đỉnh phong, tới ranh giới đang muốn ra tay, đột nhiên thân hình dừng lại, bởi vì Đại Khỉ Ti đã tiến lên, nàng cũng không rõ ràng lắm tại sao mình lại liều mạng quên mình xông tới, chẳng lẽ là đã ưa thích tên nam nhân trẻ tuổi này sao? Nhưng rồi nàng lập tức bác bỏ cái suy nghĩ này, chỉ có thể cho rằng tại trên thân Tống Thanh Thư nàng dù là bị động, nhưng đã bỏ ra tiền vốn nhiều như vậy, bởi vì đối phương đích xác đáng giá để dựa vào đùi, nàng cùng Tiểu Chiêu về sao sợ rằng còn phải dựa nhiều vào hắn để đối phó với Minh Tôn.
“Vì vậy nhất định không thể để cho hắn chết, bằng không thì ta hy sinh nhiều như vậy, chẳng phải là uổng phí sao!”
Đại Khỉ Ti cắn răng, vung lên trường kiếm xông vào, cho dù hôm nay trong tràng đang là kình phong liên tục, bóng người trùng trùng điệp điệp, ngay cả ai là ai nàng cũng thấy không rõ lắm, bất quá nàng chỉ nghĩ đến khi mình lao vào cũng có thể làm ảnh hưởng chậm trễ đến lão giả áo bào trắng kia, Tống Thanh Thư liền có cơ hội để chuyển bại thành thắng.
Bất quá khi nàng tiếp cận trong vòng chiến hai người, lập tức ý thức được mình đã sai rồi, hơn nữa là sai vô cùng, sai không hợp với thói thường, hai người với cảnh giới võ công cực cao, mỗi lần giơ tay nhấc chân tung ra chiêu thức thì trong phạm vi chung quanh một trượng chân khí kình lực tung bay tứ tán, nàng lại đột nhiên tiến đến, kình lực dường như đã tìm thấy lỗ hổng tháo nước, tất cả kình lực đều hướng đến phía trên người nàng dũng mãnh lao tới.
Đại Khỉ Ti trong đầu lập tức trống rỗng, trong tràng hai người này bất kể là ai, tùy tiện một chưởng thì đã có thể làm cho nàng nuốt hận tại chỗ, huống chi lúc này kình lực gần như là của hai người liên thủ công kích tới nàng…
“Thiên Diệp, cũng không biết ta sau khi chết có thể nhìn thấy ngươi hay không…”
Giờ khắc này Đại Khỉ Ti trong đầu lại hết sức thanh tỉnh, đột nhiên ý thức được vạn nhất đến lúc nếu mình gặp được trượng phu, thì làm như thế nào mà kể ra sự tình mình thất tiết đây? Hơn nữa khi trượng phu hỏi đến vì sao mà chết, chẳng lẽ nói cho hắn biết là vì cứu tên gian… gian phu này.
Đang lúc Đại Khỉ Ti lo được lo mất, đột nhiên bên hông truyền đến một cổ kình lực nhu hòa, thoáng cái thân người đã ngã vào trong một cái ôm ấp ấm áp.
– Hàn phu nhân xả thân cứu giúp, phần ân tình này, đệ đệ nhất định sẽ cúc cung tận tụy đến chết để báo đáp mới dừng.
Bên tai truyền đến một cái thanh âm quen thuộc, Đại Khỉ Ti khuôn mặt nhảy một cái liền ửng đỏ cả rồi, nàng nghe qua như thế nào mà không hiểu đây là giọng nói của Tống Thanh Thư, càng làm cho nàng xấu hổ và giận dữ là đối phương nói lời làm cho nàng nghĩ tới đêm đó tình cảnh hai người thân mật giao cấu quên cả trời đất, lúc ấy nàng bị hắn giằng co nhún nhảy trên cơ thể nàng suốt cả một đêm, cuối cùng nàng trong cơn sướng khoái kìm lòng không được ôm chặt hắn hô lên “hảo đệ đệ… ta sung sướng quá.”…
Vương Trùng Dương cũng không có xem chuyện hai người liếc mắt đưa tình để ở trong lòng, ngược lại đang tự hỏi, đối phương cuối cùng làm như thế nào mà đào thoát được kết cục phải vong mạng dưới những chiêu thức của mình đây này.
Phải biết rằng vừa rồi lão đã hoàn toàn phong kín đường lui của Tống Thanh Thư, đã nắm chắc kích này phải đánh trúng, nào ngờ hết lần này tới lần khác, đối phương cứ như vậy mà thoát ra khỏi tìm đường sống!
Hồi tưởng vừa rồi toàn bộ quá trình, Vương Trùng Dương một chút đầu mối cũng không có, ngược lại lúc này phi kiếm của Tống Thanh Thư khống chế đang bay đầy trời sắp đã chạm đến thân thể của lão rồi.
Bảy đạo nhân ảnh quy nhất thành một, chỉ thấy Vương Trùng Dương song chưởng hướng lên trên hư đẩy một cái, một thân nội lực Tiên Thiên Công dâng lên trào ra, lập tức đem toàn bộ phi kiếm trên không trung chấn động đứt gãy từng khúc.
– Ngươi vừa rồi làm như thế nào mà thoát ra khỏi Thiên Cương Bắc Đẩu Trận vậy?
Vương Trùng Dương không có tiếp tục ra tay, chắp tay đứng tại nguyên chỗ hỏi.
Tống Thanh Thư cùng Đại Khỉ Ti lúc này cũng phục hồi tinh thần lại, hắn mỉm cười:
– Nhất bộ khóa xuất lai, dùng một bước thoát ra đấy.
Vương Trùng Dương cho là lời nói mỉa mai, sắc mặt trầm xuống:
– Tốt, để lão phu nhìn xem ngươi như thế nào lại nhất bộ khóa xuất lai!
Vừa dứt lời, thân ảnh lần nữa chia ra làm bảy, so với vừa rồi tốc độ còn nhanh hơn nhiều đem Tống Thanh Thư bao vây chính giữa.
Đại Khỉ Ti gấp gáp nói:
– Ngươi mau đẩy ta ra ngoài đi, bằng không thì vướng víu chân tay rất nguy hiểm đấy.
Tống Thanh Thư cười nói:
– Quả nhiên là trong lòng Hàn phu nhân vẫn là thấp thỏm đến sự an nguy của tiểu đệ đấy…
Đại Khỉ Ti mặt đỏ:
– Hừ, ta ước gì ngươi chết đi, chỉ là không muốn bị liên lụy vì ngươi mà thôi.
– Yên tâm đi, tiểu đệ không có chết đâu, tiểu đệ có mạng lớn, bổn sự… cái đó cũng lớn…
Tống Thanh Thư cắn lỗ tai Đại Khỉ Ti nói ra, nàng vừa tức vừa vội, nghĩ thầm lúc này đã đến lúc nào rồi, rõ ràng đang trước mặt ngoại nhân lại nói ra loại lời khốn nạn này chứ…
Vương Trùng Dương thấy hắn vẻ mặt không quan tâm đến, rất là tức giận, nghĩ thầm thực cho là ta không dám giết ngươi hay sao!
Bất quá Vương Trùng Dương dù sao cũng là một đại tông sư, nhìn thấy Tống Thanh Thư trong tay ôm lấy một nữ nhân, cho nên ra tay vẫn là thu lại vài phần lực, nhưng cho dù là như vậy, bảy đạo thân ảnh vẫn lần nữa phong kín đối phương đường lui.
Tống Thanh Thư mỉm cười, trên tay lại siết chặt để cho thân thể mềm mại của Đại Khỉ Ti dính sát tại trên thân thể mình, sau đó lại giơ chân lên, hướng bên cạnh nhẹ nhàng bước ra một bước.
Vương Trùng Dương ngạc nhiên phát hiện đối phương lần nữa lại nhảy ra khỏi trận pháp, hơn nữa lại còn đứng đến vị trí ở sao cực bắc. Phải biết rằng Thiên cương bắc đẩu trận tuy rằng thần kỳ, nhưng không có khả năng không hề có kẽ hở, phương vị sao cực bắc chính là sơ hở lớn nhất của trận pháp này, nếu như địch nhân chiếm cứ được phương vị này, thì có thể làm chủ, trói chân trói tay được lại trận pháp…
Bất quá để bị chiếm cứ phương vị sao cực bắc, chỉ là trận pháp của đệ tử sơ học mới có thể phạm sai lầm, nếu là Toàn Chân thất Tử sử dụng, tuyệt sẽ không để cho địch nhân đơn giản chiếm được phương vị sao cực bắc, càng không nói đến trận này do người sáng lập Vương Trùng Dương rồi.
Vương Trùng Dương đương nhiên rõ ràng cái phương vị này quan hệ trọng đại, bởi vậy lúc thi triển trận pháp thì cực kỳ chú ý tới, lão sớm đã chuẩn bị cho hơn mười loại phương pháp ứng đối, khiến cho địch nhân phải chịu nghênh đón công kích liên miên không dứt.
Thế nhưng là đối phương vẫn còn là xuất hiện ở phương vị sao cực bắc!
– Ồ?
Vương Trùng Dương lập tức biến ảo trận pháp, lần nữa công tới, lần này lão không có còn nương tay, động tác nhanh hơn ba phần.
Chỉ thấy Tống Thanh Thư ôm Đại Khỉ Ti, lại đi bên cạnh vượt qua từng bước một, lần nữa xuất hiện tại phương vị sao cực bắc!
– Làm sao có thể?
Đừng nói là Vương Trùng Dương, bên trong điện những người khác cũng không thể tin mà mở to đôi mắt nhìn xem lấy trước mắt, Toàn Chân Ngũ Tử có lẽ bị giới hạn công lực, nhìn không ra như thế nào, chỉ có Âu Dương Phong lại thấy rất rõ ràng.
Có lẽ là kẻ trong cuộc thì u mê, kẻ bàng quan thì tỉnh táo, Âu Dương Phong ở một bên có thể tinh tường chứng kiến Tống Thanh Thư phía trước mặt rõ ràng có chiêu thức gây trở ngại ngăn cản, thế nhưng là hắn một cước phóng ra, dường như phía trước chiêu thức trùng trùng điệp điệp ngăn trở đã mở ra một cánh cửa không gian bình thường bước qua, trực tiếp liền xuất hiện ở trên phương vị sao cực bắc.
Diễn giải cho rõ ràng là tựa như căn nhà có hai gian phòng sát vách, người ở trong phòng đối với vách tường trước mặt, bước tới một bước, kết quả sau một khắc liền xuất hiện ở bên gian phòng cách vách bên kia, khó trách ngay cả Vương Trùng Dương trong cuộc cũng không hiểu rõ…
Vương Trùng Dương lại tiếp tục biến trận, cứ như thế lập lại mấy lần về sau, bảy đạo thân ảnh đột nhiên hợp lại thành một người, chỉ thấy lão ngơ ngác đứng tại chỗ, ánh mắt phức tạp nhìn qua Tống Thanh Thư:
– Không cần đánh tiếp rồi, ta… thua.
Thời khắc này, Vương Trùng Dương nghĩ đến năm xưa, từ trong cổ mộ của Lâm Triêu Anh lão đã lưu lại tám chữ “Trùng Dương nhất sinh, bất nhược vu nhân…” lúc này nhớ lại những lời này như là châm chọc.
Đương nhiên, trên thực tế hai người thi đấu cho tới lúc này thì Vương Trùng Dương vẫn không có thua, hơn nữa còn loáng thoáng nắm lấy thượng phong, nếu cùng quyết đấu sinh tử, lấy tu vi võ công cùng kiến thức, xác suất thắng trận của Vương Trùng Dương vẫn vượt quá năm thành.
Thế nhưng là Vương Trùng Dương có sự kiêu ngạo của mình, lúc trước so kiếm rơi vào thế hạ phong, bắt lấy Thiên Cương Bắc Đẩu Trận cũng bị phá vỡ, mấu chốt là lão nhìn không ra đối phương là bằng cách nào làm được như vậy?
– Đa tạ… đa tạ!
Tống Thanh Thư chắp tay thầm hô mình may mắn, hắn vừa rồi vẻ mặt ung dung thậm chí còn thỉnh thoảng cùng Đại Khỉ Ti ve vãn, kỳ thật đều là giả vờ đấy, vì hắn đang cố ý kiến tạo ra một loại biểu hiện giả dối như là đã biết cách phá trận.
Trong lúc bị bịt kín đường lui, hắn lĩnh ngộ ra đạo lý “Họa trung nhân”, loáng thoáng chạm tới cánh cửa vượt thời gian, bởi vậy bên trong đạt tới hiệu quả dịch chuyển gần như tức thì, thế nhưng sử dụng chiêu này cực kỳ hao phí nội lực, dựa vào nội lực sinh sôi không ngừng của hắn cũng bị tiêu hao kinh khủng, nếu Vương Trùng Dương hợp sức tiếp tục công kích, kẻ duy trì kéo dài không được, nhất định chính là hắn…
Vừa lúc đó, Vương Trùng Dương đột nhiên thân hình lóe lên, trong nháy mắt xuất hiện ở bên người Tiểu Long Nữ, Bồ Sát Thu Thảo không phải là đối thủ của lão, chỉ đành trơ mắt nhìn xem lão chụp lấy bả vai Tiểu Long Nữ, rồi phóng chạy ra khỏi ngoài cửa đại điện, ngay lập tức biến mất bên trong núi rừng.
– Vị cô nương này cùng ta có nguồn gốc rất sâu, ta trước phải mang đi…
Vọng theo tiếng của Vương Trùng Dương, Tống Thanh Thư lập tức giận dữ, hắn vội vàng đuổi theo phương hướng của Vương Trùng Dương, vừa nhắc nhở đám người Âu Dương Phong:
– Khống chế lấy Toàn Chân giáo, chờ ta quay trở lại xử lý.
Tống Thanh Thư tại trong núi rừng phóng như bay, trong lòng oán hận: Thật muốn nếu so có nguồn gốc rất sâu cùng với Tiểu Long Nữ, Vương Trùng Dương này làm sao mà vượt được ta! Vương Trùng Dương cao nhất rồi cũng chính là được tổ sư bà bà của Tiểu Long Nữ ái mộ, cũng chưa tính là có yêu đương, thế nhưng ta chính có danh xưng là tỷ phu, vẫn còn cùng trên một cái giường trải qua cái cảm giác để cho nàng nhìn xem lần hoan ái kia với đại sư tỷ của nàng! Khục khục… bởi vậy mặc kệ theo từ phương diện nào, ta vẫn có tư cách hơn là người giám hộ trong lúc Tiểu Long Nữ bị trọng thương.
Trong đầu suy nghĩ miên man như vậy, cũng không biết đuổi theo bao lâu, Tống Thanh Thư đột nhiên ánh mắt ngưng tụ, ngừng lại, thì ra Vương Trùng Dương đứng ở cách đó không xa đang chờ hắn, Tiểu Long Nữ thì được lão đặt dựa vào ở bên cạnh một tảng đá lớn.
– Vì sao không chạy tiếp?
Tống Thanh Thư lạnh lùng nói ra, hắn sở dĩ dám đuổi theo ra, cũng là bởi vì hắn tự tin Vương Trùng Dương khinh công so ra kém hắn, đến lúc đó nếu hắn thực đánh không lại Vương Trùng Dương, thì dù có mang theo Tiểu Long Nữ bỏ chạy thì không có vấn đề quá lớn.
Vương Trùng Dương hô hấp cứng lại, có chút phiền muộn nói:
– Ngươi có vẻ là quá tự tin…
– Đó là thật…
Thật ra thì Tống Thanh Thư không thích Vương Trùng Dương đấy, võ công cao thì có cái gì hữu dụng, khi phụ người ta Lâm Triêu Anh cả đời!
Lâm Triêu Anh một mình đã đem Ngọc Nữ Kiếm Pháp cùng Toàn Chân kiếm pháp phối hợp thành một bộ kiếm pháp hoàn toàn mới, chính là để cho một ngày kia cùng tình lang song kiếm hợp bích phối hợp ngăn địch, tại bên trong khuê phòng của nàng, có sẵn một rương đồ cưới, thậm chí ngay cả mũ phượng khăn quàng đều chuẩn bị xong…
Đối mặt đối với Lâm Triều Anh thâm tình như thế, Vương Trùng Dương đối xử với nàng ra sao? Vì tranh giành đã tình nguyện xuất gia làm đạo sĩ không cùng nàng một chỗ, cuối cùng sau khi Lâm Triêu Anh chết đi, lão lẻn vào cổ mộ chứng kiến võ công Ngọc Nữ Tâm Kinh chuyên dùng để khắc chế toàn bộ võ công Toan Chân, nên dùng Cửu Âm Chân Kinh phá lấy toàn bộ Ngọc Nữ Tâm Kinh, đem phương pháp phá giải khắc vào phía trên cỗ quan tài đá, còn lưu lại một câu “Trùng Dương nhất sinh, bất nhược vu nhân”.
Quả thực là không hiểu thấu, loại nam nhân này đúng là phải có danh xưng là tra nam, một loại cặn bã nam nhân!
Hơn nữa lão đột nhiên cướp đi Tiểu Long Nữ, bởi vậy Tống Thanh Thư càng lười khách sáo với lão…

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyen Tranh Sex Tại TruyenHentai18.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x