Cao thủ kiếm hiệp – Quyển 5

Chương 5

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 5
Tống Thanh Thư đáp ứng quá mức sảng khoái, Hoàn Nhan Bình liền cảm giác có quỷ, bất quá việc đã đến nước này, đành phải tới đâu thì tính tới đó.

– Hiện tại đêm hôm đã rất khuya rồi, không còn có ai khác, ngươi đừng có dùng khuôn mặt của tỷ phu ta nữa, trong long ta rất khó chịu đấy.

Lúc trước mỗi lần nhìn thấy gương mặt râu quai nón đó của tỷ phu, Hoàn Nhan Bình liền cảm thấy rất là thân thiết, từ lúc biết rõ tỷ phu chính là Tống Thanh Thư giả mạo, khi nàng nhìn thấy lại gương mặt này, thì cảm thấy toàn thân không thoải mái.

– Nếu như cô nương không thích nhìn xem khuôn mặt tỷ phu này nữa, tại hạ sẽ đem cái mặt nạ này bỏ xuống.

Tống Thanh Thư cười cười, liền tháo xuống mặt nạ, lộ ra nguyên hình của hắn. Nhìn trước mắt nam nhân mày kiếm mắt sao này, Hoàn Nhan Bình không thể ức chế dâng lên một cảm giác lạ lùng, thời gian trôi qua cũng không biết nói cái gì.

Tống Thanh Thư thì bình thản lẳng lặng nhìn qua trước mắt cô nương xinh đẹp cực kỳ thích ý, thật lâu sau đó, vẫn là Hoàn Nhan Bình không chống chịu được ánh mắt đầy lửa nóng của hắn, chỉ vào cái mặt nạ hỏi:

– Ngươi làm sao mà giả dạng bộ dáng của tỷ phu ta giống đến như vậy, ngay cả ta cùng tỷ tỷ cũng đều nhận không ra.

Nữ nhân thì rất thận trọng, huống chi là quan hệ thân cận như hai nàng vậy mà vẫn không có nhận ra hắn giả mạo, Hoàn Nhan Bình đối với chính mình trong mơ hồ đã đem thân thể giao cho người nam nhân luôn là canh cánh trong lòng.

– À… rất giống bởi vì đây chính là da mặt của Đường Quát Biện đấy.

Tống Thanh Thư rất là thư thái nói.

– Cái gì?

Hoàn Nhan Bình vừa sợ vừa giận, lập tức lại nổi cáu rồi, liền rút ra đoản kiếm tùy thân.

– Xem cô nương gấp đến như vậy, chẳng qua tại hạ chỉ nói đùa một chút mà thôi.

Tống Thanh Thư cười nói.

Hoàn Nhan Bình cảm giác đối phương tươi cười rất đáng ghét, lạnh lùng duỗi tay ra:

– Cầm cái mặt nạ đến cho ta xem thử một chút.

Nàng không dám hoàn toàn tin tưởng vào lời nói của đối phương, muốn xác nhận kỷ càng sau đó thì mới yên tâm.

Tống Thanh Thư tiện tay đem mặt nạ ném qua cho nàng, nói:

– Đường Quát Biện vì muốn để cho tại hạ giả mạo hắn cho thật giống, trước khi chết đã bảo tại hạ cắt lấy da mặt của hắn, chuyện tàn khốc như vậy thì không phù hợp với bản tính của tại hạ, đương nhiên tại hạ sẽ không làm…

Hoàn Nhan Bình bỏ qua ngoài tai lời hắn lải nhải, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve tại trên mặt nạ, mặt nạ này chất liệu thật kỳ lạ, xúc cảm so với da thịt cũng không khác nhiều, bất quá nàng xuất thân từ Hoán Y viện, da người là thật hay là giả thì nàng cũng phân biệt được rõ ràng, xác định không phải là da mặt của tỷ phu, nàng phào một cái…

– Có thể kể lại cho ta biết sự tình của tỷ phu đã trải qua…

Mặc dù từ theo trong miệng tỷ tỷ thì nàng đã được biết đến, bất quá Hoàn Nhan Bình vẫn là muốn biết tỷ phu trước khi chết thì tâm trạng sẽ như thế nào…

– Đường Quát Biện có một tiểu di tử tình thâm nghĩa trọng như vậy thật là có phúc khí tốt.

Tống Thanh Thư cảm thán, liền bắt đầu kể lại đầu đuôi câu chuyện…

Hoàn Nhan Bình thỉnh thoảng mở miệng hỏi, nhưng đều là câu hỏi việc vặt lông gà vỏ tỏi, tựa như muốn tái hiện lại hình ảnh hàng ngày của Đường Quát Biện vậy…

Tống Thanh Thư rất kiên nhẫn, cứ như vậy nàng hỏi thì hắn đáp, cuối cùng Hoàn Nhan Bình thậm chí ngay cả một ngày Đường Quát Biện đi nhà xí cũng đều biết rõ ràng, lúc này thì nàng mới an tĩnh lại.

… Bạn đang đọc truyện Cao thủ kiếm hiệp – Quyển 5 tại nguồn: https://truyen321.net/cao-thu-kiem-hiep-quyen-5/

Bên ngoài đêm đã khuya, Bồ Sát Thế Kiệt vẫn không có đi xa, tại bên ngoài một nơi hẻo lánh các xa hơn mười trượng, lặng lẽ cảm thụ được gió đêm lành lạnh, bất quá hắn tâm so với gió thổi còn muốn lạnh hơn.

Nhiều năm chấp niệm cũng không phải nói buông tay là có thể buông được đấy, hắn mặc dù biết chuyện mình cùng Hoàn Nhan Bình đã không còn có khả năng, thế nhưng hắn vẫn là quan tâm đến nàng như trước kia.

Đáng tiếc hắn ở chỗ này lâu như vậy, cũng không có nhìn thấy Hoàn Nhan Bình bước ra ngoài, trong đầu liền hiện ra cảnh tượng nàng tại nằm tại dưới thân của Đường Quát Biện uyển chuyển hầu hạ cuộc giao hoan…

Đến lúc này thì Bồ Sát Thế Kiệt mới cười tự giễu mình, rồi đứng dậy cô đơn rời đi, tại thời khắc này, hắn mới chính thức trên ý nghĩa đã nhìn thấy ra vô vọng.

… Bạn đang đọc truyện Cao thủ kiếm hiệp – Quyển 5 tại nguồn: https://truyen321.net/cao-thu-kiem-hiep-quyen-5/

Lúc này không gian trong phủ trướng cũng nổi lên khó tả, đã yên tĩnh đến mức Hoàn Nhan Bình thậm chí có thể nghe được trái tim của mình nhảy lên thình thịch.

“Hắn nếu dám leo lên giường, ta sẽ đâm hắn một đao!” Hoàn Nhan Bình sờ lên đoản đao trinh tiết vệ gắn ở trên đùi, tâm trí bất định dần dần mới an định lại…”

Bởi vì cái gọi là sợ điều gì thì sẽ gặp điều đó, nàng đột nhiên cảm giác được thoáng cái bên cạnh có chút khác thường, quay đầu lại thì Tống Thanh Thư đang nằm tại kề bên mình mỉm cười.

– Ngươi muốn gì?

Hoàn Nhan Bình như con thỏ bị giật mình, liền rúc vào bên cạnh khác.

– Chính là cô nương…

Tống Thanh Thư dứt khoát nói.

– Hả?

Hoàn Nhan Bình không hiểu, tiếp theo thì mới hiểu rõ ý hắn muốn nói gì, vừa thẹn vừa giận…

– Ngươi hỗn đản, nhanh xuống bên dưới.

Nói xong liền duỗi chân ra đạp hắn lăn xuống dưới, nào ngờ lại bị Tống Thanh Thư thừa cơ bắt lấy cổ chân.

– Đêm đó cô nương đối với tại hạ ôn nhu hơn nhiều so với đêm nay.

Tống Thanh Thư cảm thán nói, lúc này đối với Hoàn Nhan Bình mà nói, trong lòng của hắn rất là mâu thuẫn, lúc trước khi nàng cho hắn là tỷ phu thì thì hắn cố ý áp dụng thái độ bất hòa, thà để nàng hiểu lầm cũng không giải thích, chính là cho rằng đau dài không bằng đau ngắn, chấm dứt đoạn duyên phận này cho xong, bởi vì nếu làm như vậy thì nàng sẽ không biết mình thân phận thật sự của mình, thì sau này hắn mới có thể lặng yên âm thầm rời đi sau khi giải quyết mọi việc đã xong.

Thế nhưng hôm nay nàng đã biết rõ ràng chân tướng của hắn, Tống Thanh Thư sẽ không có cách nào tiêu sái ung dung như trước nữa rồi, nhất là khi nhìn thấy Bồ Sát Thế Kiệt cứ bám quanh bên người của nàng, thì hắn liền vô cùng khó chịu, khi nghĩ đến về sau nàng sẽ có nam nhân khác ôm ấp, hắn liền có loại cảm giác sắp điên lên, nếu đã là như vậy, còn chi bằng dứt khoát quay về làm ác nhân.

“Ai, nam nhân nào cũng muốn độc chiếm đến đồ vật không phải của mình.” Tống Thanh Thư tuy rằng minh bạch cái đạo lý này, bất quá nếu như hắn đã không vượt qua được, thôi thì cứ thuận theo ý nghĩ trong lòng.

– Đừng có nhắc lại chuyện đêm đó nữa!

Nữ nhân dù sao thì cũng đúng là vẫn dễ mềm lòng đấy, nghĩ đến trước mắt nam nhân này, là người lấy đi lần đầu tiên của mình, Hoàn Nhan Bình tâm tình hết sức phức tạp.

Tống Thanh Thư thì cứ như vậy nằm ở bên cạnh nàng, cũng không có tiến thêm động tác:

– Sự tình lần trước đúng là không cần phải nhắc lại, chỉ là bây giờ chúng ta hãy hảo hảo thương lượng về sau này làm như thế nào ở chung đi.

– Có cái gì mà phải thương lượng chứ!

Cho dù đã cùng đối phương đã có da thịt chi thân, nhưng bây giờ hai thân thể sát gần như vậy, Hoàn Nhan Bình vẫn cảm thấy mình vô cùng khẩn trương.

– Trước tiên là nói về suy nghĩ của tại hạ…

Tống Thanh Thư nói ra…

– Tại hạ không có yêu cầu gì khác, chỉ có một, đó chính là cô nương đời này không thể tìm đến những nam nhân khác.

Hoàn Nhan Bình tức giận đến mức cười khan:

– Không thể tìm đến những nam nhân khác, vậy chỉ có thể tìm đến ngươi sao?

Tống Thanh Thư khẽ cười:

– Tại hạ chính là có ý như vậy…

– Ngươi có biết xấu hổ hay không?

Hoàn Nhan Bình nổi giận.

– So ra mà nói, tại hạ đang muốn cô nương, cho nên xấu hổ chẳng là cái gì cả…

Tống Thanh Thư nghiêng người lẳng lặng nhìn qua ánh mắt của nàng, hắn sở dĩ dám mạnh miệng như vậy thế, bởi vì dựa theo phản ứng của Hoàn Nhan Bình đấy, dù sao lúc nàng biết đến thân phận thật sự của hắn, thì phản ứng của nàng không tính là kịch liệt, làm cho hắn lập tức cảm thấy nói không chừng có được hy vọng.

Hoàn Nhan Bình kinh hoảng khi nhìn thấy ánh mắt hắn sáng rực, liền xoay đầu trốn tránh:

– Ta… ta cần có thời gian để cân nhắc…

Tống Thanh Thư khóe miệng giơ lên:

– Vậy cô nương cứ chậm rãi cân nhắc đi.

Vừa nói xong thì miệng của hắn hướng xuống cái cổ trơn bóng của nàng hôn lên…

… Bạn đang đọc truyện Cao thủ kiếm hiệp – Quyển 5 tại nguồn: https://truyen321.net/cao-thu-kiem-hiep-quyen-5/

Hoàn Nhan Bình trợn tròn mắt:

– Ta đã nói là cần có thời gian để cân nhắc a!

Tống Thanh Thư ồm ồm đáp nói:

– Thì bây giờ cô nương cứ tiếp tục cân nhắc đi…

Hoàn Nhan Bình cắn cắn bờ môi:

– Ngươi như thế nào lại vô lại như vậy chứ?

Tuy rằng lý trí nói cho nàng biết, không thể để cho đối phương tiếp tục làm như vậy, nhưng thật ra thì vào cái đêm đó hai người đã có động tác thân mật so với lúc này hơn gấp nhiều lần, cho nên quyết tâm kháng cự của nàng cũng có chút dao động đứng lên.

Bị hắn vuốt ve hôn đến tâm phiền ý loạn, Hoàn Nhan Bình giọng nói có chút run rẩy:

– Ngươi nếu không dừng tay, ta sẽ lấy đoản đao đâm ngươi…

– Nếu cô nương quả thật muốn đâm tại hạ, thì cũng sẽ không nhắc nhở tại hạ trước như vậy…

Tống Thanh Thư mỉm cười, thuận tay hướng đến đùi nàng đi sờ lên…

– Tại hạ biết được đoản đao trinh tiết vệ của cô nương hình như là cất giấu ở chỗ này…

Hoàn Nhan Bình nghĩ đến đêm đó tại bên trong hang trong khe núi mình đã hiến dâng thân thể giao cho hắn, lúc ấy còn ngượng ngùng đem đan đao trinh tiết vệ của mình đưa cho hắn xem, không nghĩ tới hắn còn nhớ rõ khi ấy.

Nàng cảm giác được đùi mình mát lạnh lỏng ra, thanh đoan đao đã bị đối phương cởi xuống đến ném qua bên cạnh, Hoàn Nhan Bình thở dài:

– Chờ chút… ta không quen nhìn khuôn mặt ngươi, vậy hãy trở về với bộ dạng của tỷ phu ta đi… rồi… muốn làm gì thì làm…

Tống Thanh Thư vui vẻ:

– May mắn là tại hạ rộng lượng, không đến mức ăn dấm chua của tỷ phu cô nương… được rồi, hãy đợi đấy.

Nói xong hắn liền xuống giường bước đến trên bàn lấy cái mặt nạ mang lên, đến khi đối phương một lần nữa bò lên giường, thì nàng cũng không nói gì thêm, lặng yên để cho đối phương cởi ra y phục của mình…

Vốn định có chút dỗ ngon dỗ ngọt, nhưng Tống Thanh Thư thật sự không biết nên nói với Hoàng Nhan Bình cái gì trong lúc này, chỉ có sắc thủ tại nàng trên thân nàng chạy qua lại, thỉnh thoảng liếm lấy cổ, lỗ tai, khuôn mặt nhỏ nhắn cùng xương quai xanh khêu gợi của nàng, còn Hoàng Nhan Bình cũng không nói lời nào, tựa hồ cũng xấu hổ, hai người chỉ là trầm mặc.

Lúc này Tống Thanh Thư cũng chịu không được rồi, hắn mãnh liệt đối với đôi môi hồng nhuận của Hoàng Nhan Bình hôn lên, có chút thô lỗ mút lấy đôi môi non nớt của nàng, bàn tay cũng không an phận sờ lên đôi bầu vú no đủ săn chắc…

– Um…

Hoàng Nhan Bình trừng to mắt, um một tiếng, lúc này Tống Thanh Thư vẫn tiếp tục xoa lấy nâng niu bầu vú của nàng, thân thể cứng ngắc của nàng cũng từ từ xụi lơ xuống, Tống Thanh Thư lại không chút nào khách sáo, vừa hôn lên, thừa dịp nàng hé mở miệng thở, hắn liền đem đầu lưỡi với vào khoang miệng nàng, rất nhanh liếm láp cái lưỡi kia của nàng bởi vì khẩn trương mà có chút cứng ngắc, đầu lưỡi của hắn tác quái trêu chọc lấy đầu lưỡi nàng…

– Um…

Hoàng Nhan Bình có chút không thở nổi, đầu lưỡi Tống Thanh Thư mang đến kích thích quá kịch liệt, lại thêm hai bầu vú của nàng bị đôi tay hắn tùy ý xoa nắn lấy không qua bao lâu, hô hấp của nàng đứt quãng, vừa dồn dập vừa đình trệ, trên khuôn mặt thẹn thùng cũng đã đỏ ửng vũ mị.

Tống Thanh Thư động tác từ dùng sức dứt khoát đã chậm rãi biến thành ôn nhu khiêu khích, lúc thân thể Hoàng Nhan Bình từng đợt run rẩy, đầu lưỡi trêu của hắn đã thâm tình chân thành mút lấy lưỡi nàng, dẫn dắt nàng phối hợp cùng động tác của hắn, đầu lưỡi trơn mềm của nàng vô thức bắt chước Tống Thanh Thư khiêu khích, bắt đầu rất xấu hổ đáp lại lấy, hai cái đầu lưỡi dây dưa càng lúc càng mút hút phát ra kịch liệt, hơi thở hai người cũng càng dồn dập, cơ hồ đè nén không được dục hỏa trong cơ thể rồi, sau một hồi mút hút lẫn nhau, Hoàng Nhan Bình nhắm mắt lại, giương cái miệng nhỏ nhắn, từng ngụm từng ngụm hít thở lấy, trên mặt động tình ửng hồng, một đôi bầu vú săn chắc theo hô hấp dậy phục lấy, thoạt nhìn càng là đẹp không sao tả xiết.

Lúc này thân thể Hoàng Nhan Bình hơi vặn vẹo, vốn có dáng người ma quỷ trở nên càng thêm gợi cảm, thân thể tuyết trắng cùng hai bầu vú thập phần mê người, hai chân bất an kẹp chặt lại, còn có chút khó chịu trên cặp đùi tự giúp nhau ma sát, cái chỗ âm động kia càng có một loại nửa che nửa đậy hấp dẫn, phối hợp thêm trên mặt nàng mị khí, thật là cũng muốn lấy mạng Tống Thanh Thư!

Nhận thấy hai đầu vú nhỏ phấn nộn cũng đã săn cứng lại, Tống Thanh Thư lập tức dùng hai đầu ngón tay kẹp lấy, nhẹ nhàng văn vê làm cho thân thể Hoàng Nhan Bình lại cong lên, trong lúc này cây côn thịt của hắn đang cương cứng, gạch thẳng cứng rắn đỉnh tại cái bụng dưới bằng phẳng của Hoàng Nhan Bình, nàng có chút mất tự nhiên né tránh, khuôn mặt nóng như lửa ngượng ngùng…

Tống Thanh Thư hưng phấn cũng nhịn không được nữa, liền cúi đầu xuống tại trên bầu vú Hoàng Nhan Bình liếm xuống, tiếp theo lại hé miệng đem một bên đầu vú bên ngậm đến trong miệng, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm lên.

– A…

Hoàng Nhan Bình khống chế không nổi kêu ra, tiếng rên rỉ cao vút lại kéo dài, khi nàng cảm giác được đầu vú bị cái miệng ấm áp vây quanh, đầu lưỡi bắt đầu trêu chọc nơi mẫn cảm kia, cái loại khoái cảm tê dại này, làm cho nàng cơ hồ muốn điên cuồng…

Tống Thanh Thư tay miệng cùng sử dụng, bàn tay duỗi xuống vuốt ve trên hai bắp đùi nàng, hai chân nàng lại theo bàn tay Tống Thanh Thư vuốt ve mà chậm rãi mở ra, dù sao lần đầu tiên thì nàng cũng đã giao cho hắn rồi, cái gọi là ăn tủy thì biết vị ngon muốn ngừng mà không được…

Tống Thanh Thư lúc này hắn tựa hồ nói cái gì cũng nói không nên lời, khi đem Hoàng Nhan Bình hai chân mở rộng ra, trông thấy cái âm động non tơ kia làm cho người cơ hồ điên cuồng, thảm lông đen gò mu vẫn còn lông tơ đáng yêu, bị âm dịch làm cho ướt nhẹp, dán dính tại trên da thịt phấn nộn, mỹ diệu cái âm động vẫn còn tươi mới, hai mép lớn vẫn tựa như nụ hoa vừa chớm, dù trải qua một trận mưa to gió lớn vào cái đêm đó, vậy mà vẫn là chăm chú khép kín cùng một chỗ, mặc dù Tống Thanh Thư khiêu khích lâu như vậy, sớm đã ướt át một mảnh, nhưng vẫn không có nửa điểm dấu hiệu mở ra…

Hoàng Nhan Bình vẫn là xấu hổ nhắm mắt lại, tim đập thoáng cái nhanh hơn khi nhân biết Tống Thanh Thư cúi đầu xuống bên dưới hạ thể của mình lè lưỡi nhẹ nhàng hôn hít liếm láp lấy, hắn vẫn chưa tiếp xúc đến cái âm động của nàng, mà dùng chiến thuật từng điểm khiêu khích nâng cao lên dục vọng của nàng.

– Um…

Hoàng Nhan Bình lập tức lại um một tiếng, cảm giác vừa ngứa nhột vừa nóng khi Tống Thanh Thư hôn liếm lên bắp đùi nàng, một hồi sau đến khi nhìn thấy nàng đã bị chọc cho thân thể thỉnh thoảng run rẩy, lúc này hắn mới tận lực tách ra hai chân của nàng, lập tức một cái mùi đặc thù hăng hăng nồng nồng từ cái âm động tiết ra làm cho hắn thú huyết sôi trào, chỉ thấy trước mắt hai mép lớn bao trùm càng lúc càng nhiều âm dịch trong suốt long lanh…

– A…

Hoàng Nhan Bình lập tức rên to một tiếng, tay phải thoáng cái nắm chặt, trừng to mắt, phảng phất không tin cảm giác sẽ kịch liệt như thế, lúc này Tống Thanh Thư hai tay ôm đùi nàng, cúi đầu mút liếm lấy hai mép ngoài như cánh hoa kia, hắn có thể rõ ràng cảm giác được thân thể Hoàng Nhan Bình trong chốc lát cứng ngắc, trong chốc lát xụi lơ, tiếng trầm thấp nức nở nghẹn ngào tựa hồ chịu không được nội khiêu khích như vậy, đầu lưỡi hắn cuốn lại tại trên cửa âm động qua lại liếm láp lấy.

Hoàng Nhan Bình động tình rên rỉ lên, trên mặt vũ mị ửng hồng, phấn mi hơi nhíu, nhìn như khó chịu, nhưng kỳ thật là nàng đang cố nén chỗ cái âm hộ bị khiêu khích mang đến khoái cảm cường liệt, Tống Thanh Thư cứ thế tiếp tục vì nàng nhẹ nhàng bú liếm lấy, hai mép ngoài đóng chặt dưới sự trêu chọc từng đợt của hắn đã sung huyết nở rộ mở ra…

Lúc này cái âm hộ của Hoàng Nhan Bình cũng đã một mảnh ướt đẫm, không rõ là âm dịch hay là nước bọt liếm lên của Tống Thanh Thư, đến khi hắn đưa đầu lưỡi lên khi thì liếm vòng quanh, khi thì chậm rãi mút, thành thạo trêu đùa nơi vị trí rất là mẫn cảm của nàng…

– A… không chịu được… cái… lưỡi kia…

Hoàng Nhan Bình kêu lên, lúc này thân dưới truyền đến kịch liệt khoái cảm, làm nàng đã không khống chế được, dưới sự bú liếm trên cái âm hộ của hắn, nàng thì mới vừa vặn phá vỡ thân xử nữ trước đó không bao lâu, làm sao là đối thủ cái của tên bại hoại đại sắc lang như hắn?

Á…

Hoàng Nhan Bình há to miệng, nhưng phảng phất bị nghẹn lấy không thể phát ra âm thanh, từng đợt dồn dập trong thở dốc, lúc này nàng toàn thân hiện ra mê người màu hồng phấn, đẹp đến mức làm cho người nghĩ nhanh hơn chiếm giữ lấy nàng.

Mặc dù cây côn thịt cương cứng đã đến mức sắp nổ mạnh, nhưng Tống Thanh Thư vẫn cố nén xúc động, tiếp tục dùng công phu thành thạo tình ái trêu đùa đầy đủ dục vọng trong cơ thể Hoàng Nhan Bình.

Sau một lúc khiêu khích, Hoàng Nhan Bình rốt cuộc không còn có biện pháp chịu được, toàn thân bắt đầu run rẩy lấy, tiếng rên rỉ động lòng đã phát ra cao vút lên.

– Không… không được… tới… đến đây…

Tiếng rên rỉ của Hoàng Nhan Bình trở nên có chút cuồng dại, toàn thân một hồi cứng ngắc, hai chân bất ngờ kẹp chặt lấy đầu Tống Thanh Thư, phảng phất không muốn để cho cái loại cảm giác dục tiên dục tử này rời đi vậy…

– Ta… ta muốn… á…

Trong tiếng rên to, Hoàng Nhan Bình thấy mình muốn bay lên, khoái cảm nhanh chóng cuốn sạch toàn thân, trong nháy mắt nàng mất đi năng lực khống chế, cũng cảm giác được từ sâu trong hoa tâm phun ra từng cỗ lửa nóng âm tinh…

Tống Thanh Thư dịu dàng, đợi thân thể sau khi đi qua dư vị cực khoái, nhô lên thân nhìn xem g Nhan Bình toàn thân đổ mồ hôi, xụi lơ như bùn, thấy vẻ mặt xinh đẹp của nàng lộ vẻ thỏa mãn say mê, nhìn xem ánh mắt vũ mị cùng bờ môi hé mở, trong nội tâm tựu một hồi đắc ý.

– Muội thoải mái sao?

Tống Thanh Thư mỉm cười, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn, hai tay tiếp tục đùa bỡn lấy đôi bầu vú tràn ngập co dãn, vuốt ve cho nàng sau khi cao triều, Hoàng Nhan Bình thở hồng hộc nỉ non:

– Huynh… đúng là… sắc lang!

Xưng hô bất tri bất giác đã quay trở lại thân mật, say mê làm cho nàng trên mặt che kín đỏ ửng, trước kia cũng bởi vì quan hệ đến tỷ phu, đến khi phát hiện ra sự thật thì nàng nhìn xem Tống Thanh Thư có chút không vừa mắt, bất quá lúc này nàng trong mắt lại dần hiện ra một loại mị khí nữ nhân, bắt đầu có chút hiểu rõ vì cái gì mà Ca Bích tỷ tỷ lại ưa thích thân thiết với nam nhân không phải là trượng phu này.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x