Cao thủ kiếm hiệp – Quyển 5

Chương 19

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 19
Còn trong lúc này thì Ca Bích chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần sướng muốn hòa tan, hoa tâm mẫn cảm của cái âm động danh khí đã bộc lộ nổi lên ba viên châu nhỏ kia, đưa lên ma sát trên quy đầu côn thịt, làm càng thoải mái sướng mỹ, nàng ẩn ẩn thấy mình đã muốn tiết ra âm tinh, sắp gần đến cao trào khoái ý, làm cho Ca Bích càng là tận hứng cọ xát uốn éo cái mông dao động…

Tống Thanh Thư động tác cũng càng thêm hung mãnh, mỗi một lần hung hăng va chạm làm cho Ca Bích phát ra càng thêm mê người rên rỉ.

– Rồi… cắm đến đáy… rồi… ui… chết mất… a…

Đỉnh động điên cuồng liên tiếp côn thịt trong âm động, Tống Thanh Thư đột nhiên cảm giác được một hồi cường lực co rút nhanh, Ca Bích đã nghênh đón đến cao trào, cái miệng nhỏ nhắn mở ra lấy tựa hồ thở gấp không ra hơi, bàn tay dùng sức cầm lấy đệm giường, toàn thân run rẩy, lập tức một cỗ ấm áp chất lỏng âm tinh bắt đầu từ sâu trong hoa tâm phun ra tới, làm dịu lấy từ nơi chỗ kết hợp hai người.

Tống Thanh Thư cũng bị bỏng đến một hồi thoải mái, bất quá vẫn là yêu thương ngừng dần lại động tác, chỗ kết hợp rõ ràng đã đã là hồng thủy tràn lan rồi, theo mông đẹp bắt đầu chảy xuống trên giường rồng một vũng nước, Tống Thanh Thư vẻ mặt hưng phấn nhìn cây côn thịt của mình bao phủ tại trong thân thể của nàng, càng là có vẻ dâm uế mà mê người.

Khi Tống Thanh Thư phát giác côn thịt đang bị một mảnh kiều nộn da non chăm chú hút bao lấy, càng diệu chính là hoa tâm của Ca Bích bình thường ẩn sâu giấu kín lấy ba viên châu nhỏ, nếu không đạt được cực khoái thì sẽ không hiện ra, chỉ khi nào bị côn thịt nam nhân kích phát đến lúc âm tinh sắp tiết, liền không có cách nào ẩn núp lộ ra, tựa như tùy ý để cho nam nhân được tận hứng…

Ca Bích tâm thần say mê, bất tri bất giác hoa tâm càng đem quy đầu côn thịt Tống Thanh Thư kẹp càng chặt, nhất thời từng trận trận rút ra, đại lượng âm tinh vượt ải mà ra, tung tóe bên trong âm động tưới vào côn thịt, Ca Bích lần nữa lại vui sướng tiết ra, lần này nàng tiết mới khoái mỹ phi thường…

– Hắc hắc, tẩu tẩu nghỉ ngơi một chút đi!

Tống Thanh Thư đem côn thịt theo trong âm động Ca Bích rút ra, lại nhích thân người qua bên cạnh hai nàng kia, lúc này hoàng hậu Bùi Mạn cùng Hoàng Nhan Bình hai người đã thay đổi vị trí, hoàng hậu Bùi Mạn nằm dưới, còn Hoàng Nhan Bình đang úp sấp quỳ chổng mông bên dưới hạ thể hoàng hậu Bùi Mạn mà bú liếm lấy âm hộ của nàng…

Khi phát hiện ra lấy Tống Thanh Thư cũng đang quỳ ngồi phía sau cái mông của mình, Hoàng Nhan Bình trên mặt mắc cỡ đỏ bừng, nhưng cái mông của nàng vẫn là vểnh lên, để cho cái âm hộ ướt át lộ tại trước mắt nam nhân, bờ mông săn chắc rất tròn nhô lên, chỉ thấy thảm cỏ đen um tùm chỗ tư mật sớm đã lầy lội trơn nhớt không chịu nổi, cho nên Tống Thanh Thư không tốn chút sức chút nào, từ phía sau cái mông nàng liền đem cây côn thịt đẩy vào.

… Bạn đang đọc truyện Cao thủ kiếm hiệp – Quyển 5 tại nguồn: https://truyen321.net/cao-thu-kiem-hiep-quyen-5/

Nãy giờ bị hoàng hậu Bùi Mạn trêu chọc thì Hoàng Nhan Bình đã là lên tới đỉnh điểm của cơn động dục, cho nên khi cây công thịt của Tống Thanh Thư nhét vào cái âm động chật hẹp làm cho bên trong phát trướng tràn đầy, nàng lập tức cảm thấy mình sướng như đi đến tiên cảnh, chỗ tư mật bị cây côn thịt cứng thô quấy lấy, ra ra vào vào, làm nàng không khỏi thể nào bú liếm thêm được trên cái âm hộ hoàng hậu Bùi Mạn, nữa thân trên giờ đã quy nằm nằm sát xuống, cúi sát đầu rên cái gò mu thảm lông um tùm của hoàng hậu Bùi Mân mà phát ra tiếng rên rỉ, phía sau cái mông thì vểnh cao lên đong đưa lấy, dùng sức nghênh hợp với động tác của Tống Thanh Thư, gò má nàng đỏ ửng, đôi môi khẽ nhếch, từ sâu trong cơ thể dâng lên từng trận trận khoái cảm, chảy khắp toàn thân bách hải, vừa tê dại, vừa chua xót, lại xốp giòn ngũ vị tạp trần, nói không nên lời thoải mái.

Cái âm động còn non của Hoàng Nhan Bình vẫn còn chặt khít như xử nữ chăm chú kẹp lấy côn thịt của Tống Thanh Thư, cảm giác quả nhiên là tuyệt không thể tả! Hơi lạ kỳ một chút là âm dịch óng ánh trong suốt của Hoàng Nhan Bình lại trơn nhớt vô cùng, có cảm giác là vượt trội so với âm dịch của Ca Bích, một lớp chất lỏng nhơ nhớp quấn quanh trên côn thịt lập tức khiến nó như hổ thêm cánh, để cho Tống Thanh Thư mỗi một lần đâm tới đều khoan đến chỗ sâu nhất trong thân thể nàng, quy đầu côn thịt trùng trùng điệp điệp chống đỡ lấy trên hoa tâm của nàng!

– Ui… ui… sâu quá…

Hoàng Nhan Bình quơ hai tay nắm bắt được một đôi bầu vú sung mãn đang kịch liệt phập phồng của hoàng hậu Bùi Mạn đang nằm ngửa dưới thân nàng, dùng hết sức nắm chặt bóp lấy.

– Ái… sao ngươi lại… bóp ta…

Nghe tiếng của hoàng hậu Bùi Mạn giật mình la lên, nhưng Hoàng Nhan Bình mặc kệ, đã vậy còn tựa như là đôi bầu vú đó thật sâu hấp dẫn lấy ánh mắt nàng, đôi tay tiếp tục không ngừng bóp nắn văn vê, chẳng mấy chốc trên hai bầu vú sung mãn cao ngất hoàng hậu Bùi Mạn đã hằn lên đỏ ửng vì dấu tay của nàng…

– Ai nha… Bình nhi… nhẹ… đau quá… ừ… cứ bóp như thế… ai… ui…

Hoàng hậu Bùi Mạn hét thảm, ưỡn đôi bầu vú lên kiều thở hổn hển, nhưng thật sự lại là nhìn qua dâm mị cực kỳ bởi vì cử chỉ này chẳng khác gì khuyến khích Hoàng Nhan Bình tiếp tục nắn bóp hai bầu vú mình thêm nữa…

Cảnh tượng trước mắt cứ như thế mất hồn, làm cho Tống Thanh Thư đang vất vả cần cù canh tác, nghe xong liền nâng người lên, hai tay giữ chặt mông ngọc Hoàng Nhan Bình, bắt đầu không kiêng nể gì cả mà công thành chiếm đất!

Động tình không thôi Hoàng Nhan Bình tận lực đem cái mông tròn vểnh lên cao, đón nhận động tác rút ra đút vào mãnh liệt của hắn, hai mép âm hộ nhỏ lúc mở lúc đóng cắn nuốt lấy côn thịt to lớn của hắn.

Lúc này Hoàng Nhan Bình chỉ cảm thấy côn thịt của hắn thật sâu đâm vào trong thân thể của mình như cây trường thương vậy, vừa cứng rắn, vừa to dài, tại trong cơ thể cuồng mãnh ra ra vào vào, mỗi một lần côn thịt đút vào cơ hồ làm cho nàng hồn phi phách tán, phiêu phiêu dục tiên…

Tống Thanh Thư động tác cũng càng lúc càng nhanh, thời gian dần qua quên mất bên ngoài, vong tình xông tới. Thân thể cùng thân thể va chạm lẫn nhau phát ra “phạch… phạch…” không ngừng bên tai.

– A… không được… muốn… a… muốn hư mất rồi… a… lại đội lên rồi… ừ… chịu không được… á…

Theo Tống Thanh Thư tăng nhanh tốc độ, Hoàng Nhan Bình chỉ có thể nhẹ giọng ngâm kêu, thân thể như lá cây bị cuồng phong thổi bay cuộn lên không trung, rồi lại rơi xuống, trong quá trình lại bị một trận gió khác xoáy lên, liên tiếp khoái cảm như vậy làm cho nàng chịu không nổi nữa, toàn bộ thân thể mềm mại bất quy tắc co rút lấy, giờ thì mị nhãn trắng dã, thở gấp liên tục, hoa tâm mở rộng ra, toàn thân huyết dịch sôi trào, một hồi nhức mỏi xốp giòn ngứa ngáy trên thân, khiến nàng run rẩy lên, không ngừng vặn vẹo bờ mông, trong miệng rên rỉ lấy:

– Tốt tỷ phu… thật thoải mái… oan gia… tỷ phu làm chết muội… rồi… muốn tiết… tiết…

Nàng không cách nào tự ức chế, phát ra âm thanh tao lãng mê người, ước chừng chưa tới nữa nén nhang, đột nhiên càng nhanh hơn đỉnh động cái mông kêu lên:

– Tỷ phu… đừng cử động… á… a…

Đang động đậy thân thể, Theo Tống Thanh Thư lập tức bị cái mông của nàng cố hết sức vểnh cao lên chăm chú ép sát cây côn thịt của hắn, vừa nghe tiếng rên rỉ vút cao kia, thì hắn cảm thụ được trong u cốc nàng quấn chặt côn thịt hắn co rút lại, làm Tống Thanh Thư nhịn không được dùng sức âm chặt quy đầu côn thịt về phía trước, từng làn âm tinh từ trong hoa tâm thẳng tiết ra, nàng một đôi cánh tay ngọc cùng hai chân, đã không nghe sai sử tê liệt xuống, thân thể mềm mại mềm mại vô lực áp xuống nằm phủ trên người hoàng hậu Bùi Mạn…

Tống Thanh Thư vẫn còn không có được đầy đủ thỏa mãn, hắn thoáng dừng lại một chút, để cho trong cơ thể mình yên lặng vận chuyển chân khí Hoan Hỉ luyện hóa thuần âm chi lực.

Nhìn xem thân thể mềm mại hoàng hậu Bùi Mạn tựa như không còn chút sức lực nằm ở trên giường bị Hoàng Nhan Bình nằm thở dốc áp dưới thân thể, hắn dịch chuyển Hoàng Nhan Bình qua một bên để nàng nằm nghỉ ngơi, rồi hai tay tách ra hai chân hoàng hậu Bùi Mạn, nâng cao lấy côn thịt dính đầy âm tinh của Hoàng Nhan Bình, đối với cửa miệng âm động của hoàng hậu Bùi Mạn đang róc rách nước chảy bắt đầu phát công!

Khi quy đầu côn thịt đâm vào bên trong âm động, hoàng hậu Bùi Mạn mồ hôi nhỏ giọt mà xuống, toàn thân bất trụ phát run:

– A…

Phía dưới bị cây côn thịt đẩy vào cái âm động mập đầy, ấm áp thật sự là hưởng thụ cực kỳ, hoàng hậu Bùi Mạn chỉ cảm thấy đại bảo bối của Tống Thanh Thư như một cây thiết bổng nung đỏ, mới chỉ là quy đầu đưa vào thì mật động đã tựu trướng đến tứ chi bách hài, xốp giòn, mùi vị thật sự là sung sướng không thể diễn tả, muốn nhiều thoải mái thì có nhiều thoải mái.

… Bạn đang đọc truyện Cao thủ kiếm hiệp – Quyển 5 tại nguồn: https://truyen321.net/cao-thu-kiem-hiep-quyen-5/

Thời gian dần qua hoàng hậu Bùi Mạn đã vặn vẹo bờ mông, nàng hai tay xoa lấy đôi bầu vú lớn, nhất là hai đầu núm vú hiện lên màu đỏ bồ đào diễm lệ chói mắt, Tống Thanh Thư nằm ở trên thân thể của nàng, phần eo hung hăng nhấn mạnh xuống, quy đầu cực lớn lập tức thật sâu đụng vào sâu trong hoa tâm nàng, nàng hai tay nắm chặt lấy Tống Thanh Thư đầu vai, thở gấp liên tục nói:

– Tiểu hỗn đản… a… lớn như vậy… đỉnh… chết bổn cung… rồi… ta rồi… ah…

Hoàng hậu Bùi Mạn một mặt dâm khiếu, một mặt điên cuồng ném động cái bờ mông trắng nõn, dốc sức liều mạng sáo động, hai tay nắm chặt lấy cơ bắp hai cánh tay Tống Thanh Thư, mồ hôi nhỏ giọt, động tác của nàng cũng càng lúc càng nhanh, còn bất chợt lại mài, lại chuyển, dâm thanh chồng chất:

– A… bổn cung… không được… hảo thống khoái… a…

Theo hắn vừa tiến vừa lui rút ra đút vào, lúc nhanh lúc chậm kẹp lấy, Hoàng hậu Bùi Mạn liên tiếp gọi lấy rên rỉ. Nàng thân thể mềm yếu run nhè nhẹ, ngọc thể giống như một chuyến thuyền nhỏ bên trong đầu sóng gió, theo động tác nam nhân trước sau xóc nảy lấy, hai bầu vú sung mãn cao cao nhấp nhô lên, nụ hoa đầu núm vú săn cứng nở ra, thập phần ưu mỹ.

Chốc sau Tống Thanh Thư bám vào bên tai của nàng nhẹ nhàng nói:

– Nương nương… chúng ta đổi tư thế ngọc nữ lên cây đi!

– Cái gì?

Hoàng hậu Bùi Mạn không kịp phản ứng thì hai tay Tống Thanh Thư theo hai chân của nàng quấn qua, để cho một đôi bắp đùi thon dài tại trên cánh tay của mình, mà hai tay của hắn thì là cố định tại phần eo của hoàng hậu Bùi Mạn đem nàng bế lên, hai tay hoàng hậu Bùi Mạn buộc phải ôm cổ của hắn để tránh mất đi trọng tâm bị ngã…

Cứ như vậy, Tống Thanh Thư liền đem toàn bộ thân thể mềm mại của hoàng hậu Bùi Mạn bế lên xuống giường rồng, mà chính hắn cũng đứng thẳng lên, hai tay dùng sức đem nàng xóc nảy nâng lên hạ xuống, cây côn thịt to lớn từ dưới háng hắn hung dữ ngẩng cao đầu tiếp đón cái lỗ âm động của hoàng hậu Bùi Mạn mỗi lần trầm xuống xuống, cứ mỗi một lần là cây côn thịt hung hăng hướng thượng đâm thọc lên thật sâu, cường hữu chạy nước rút thẳng giết làm cho hoàng hậu Bùi Mạn quân lính hoàn toàn tan rã…

Lúc này hoàng hậu Bùi Mạn, thật giống như một con gấu trúc leo cây quấn ở trên người Tống Thanh Thư! Hai tay ôm lấy cổ hắn nàng vẫn yêu vong tình cùng hắn mút lấy đầu lưỡi lẫn nhau, cặp đùi tròn càng là dùng sức kẹp lấy nam nhân lưng hắn, có lẽ là hoàng hậu Bùi Mạn nhiều năm dục vọng một mực bị đè nén lấy, cho nên một khi cái loại lực lượng này được phóng thích, thì hậu quả kia thật là khủng bố đấy, nó tự tựa như cái lò xo, nhận được áp lực càng lớn, thì lực phản kháng lại càng lớn, tại trong tẩm cung này, ngay tại hai tỷ muội Ca Bích bên cạnh, thân là hoàng hậu nhưng giờ không còn có một chút nào uy nghiêm tôn quý, tùy ý như một con tiểu cẩu động đực, mặc để cho Tống Thanh Thư bày bố đưa ra cái âm động cùng với hai nữ nhân khác tận tình giao hoan, nhận thức lấy cá nước giao hoan là niềm vui thú.

Hoàng hậu Bùi Mạn không ngừng phập phồng nghênh đón lấy Tống Thanh Thư trùng kích, cũng lớn tiếng thổ lộ lấy khoái hoạt trong lòng:

– A… tốt… bổn cung thật thoải mái… a… nhanh… cứ dùng sức ah… bổn cung còn muốn… a… thật tốt…

Hoàng hậu Bùi Mạn phóng đãng đón hùa động tác làm cho Tống Thanh Thư dục hỏa càng rực, lại nghe được nàng rên rỉ kiều mị, chi phối hành động của hắn, côn thịt của hắn càng thêm cứng rắn quấy tung bên trong âm động của nàng, một lần lại một lần nhanh hơn trùng kích tốc độ cùng lực trùng kích.

Lúc chuyển qua tư thế lão Hán đẩy xe, thân thể hoàng hậu Bùi Mạn uyển chuyển vặn vẹo, thỏa thích hầu hạ phía dưới động tác, Tống Thanh Thư trở nên cuồng bạo hung mãnh, hoàng hậu Bùi Mạn rốt cuộc không thể chịu đựng được khoái cảm trùng kích, quát to lên.

– Muốn chết rồi a! A… dùng sức… lại nhanh một chút a… bổn cung… chết mất… a…

Mật huyệt hoàng hậu Bùi Mạn kịch liệt co rút co rút nhanh lại lấy, tiếng phóng đãng chưa xong thì âm tinh đã tiết ra như rót nước, theo cây côn thịt tuôn trào ra ngoài, khiến cho phía dưới thân ẩm ướt như nước cháo lỏng đấy, thân thể mềm mại một hồi run rẩy, hoa tâm cứ thế tiếp tục phun ra từng cỗ âm tinh nóng hừng hực, lập tức toàn thân xụi lơ…

Sau một lát, Tống Thanh Thư lại để cho Hoàng Nhan Bình xoay người ghé vào trên người hoàng hậu Bùi Mạn, côn thịt của Tống Thanh lúc tiến vào lục trong cơ thể nàng, chốc lát lại xâm nhập vào âm động hoàng hậu Bùi Mạn, hưởng thụ lấy lấy một hoàng hậu cùng với một tiểu di tử chung hoan đang phát ra từng trận rên rỉ duyên dáng gọi to, từng tiếng rên rỉ kia như là tiên nữ tụng hát tiếng tiên nhạc dễ nghe êm tai, Tống Thanh Thư không biết mỏi mệt rất nhanh vận động lấy.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x