Cao thủ kiếm hiệp – Quyển 5

Chương 155

trước
tiếp

Website chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 155
Tống Thanh Thư bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, nói:
– Vương phu nhân nói cùng với Đoàn Chính Thuần ở chung, chỉ là vì che dấu tai mắt người, nhưng Vương Ngữ Yên lại là nhi nữ của Đoàn Chính Thuần, chẳng lẽ hai người chỉ đùa mà lại thành thật sao này?
– Ai nói Vương Ngữ Yên là nhi nữ của Đoàn Chính Thuần?
Lý Thanh La giận dữ.
– Hả? Vậy nàng là nữ nhi của ai?
Thấy Lý Thanh La phản ứng kịch liệt, Tống Thanh Thư trợn tròn mắt.
– Đương nhiên là nhi nữ của trượng phu ta…
Lý Thanh La tức giận nói.
– Vương phu nhân xác định?
– Ta làm sao mà lại không biết chứ?
Lý Thanh La đôi mi thanh tú nhăn lại, hiển nhiên không rõ hắn còn nghi hoặc cái gì.
– Ách, ta chỉ có ý là đôi khi thời gian mang thai cũng không phải chuẩn xác như vậy…
Nếu nữ nhân liên tục trong hai ngày, mỗi ngày cùng giao hoan với mỗi nam nhân khác, cuối cùng có thai, nàng làm sao có thể xác định hài tử là của người nào chứ?
Nghe xong Tống Thanh Thư nghi hoặc, Lý Thanh La sắc mặt trắng bệch, nắm lấy cái gối đầu trên giường liền hướng trên đầu của hắn ném tới, cả giận nói:
– Ta đâu có cho họ Đoàn gần gũi đụng chạm qua thân ta, như thế nào lại có hài tử của hắn!
– Ách?
Tống Thanh Thư càng trợn tròn mắt, thấy càng lúc càng không đúng, bất quá dựa theo tính tình của Lý Thanh La, chắc có lẽ nàng không có nói dối, hắn liền cảm thán, Đoàn Chính Thuần loại hái hoa lão luyện này, rõ ràng cũng có thời điểm bị lật té trong mương, lại liên tưởng đến Đao Bạch Phượng cho Đoàn Chính Thuần cái đỉnh mũ xanh mơn mởn…
– Mặc kệ ngươi tin hay không, ngoại trừ trượng phu của ta, bên ngoài ngươi là nam nhân duy nhất của ta…
Lý Thanh La lời vừa ra khỏi miệng, liền ngây ngẩn cả người, nàng nghĩ mãi mà không rõ, tại sao mình gặp tận lực như vậy giải thích với hắn như vậy.
Tống Thanh Thư lông mi giương lên, vui mừng nói:
– Vậy lần này ta có được lợi lớn rồi!
Lý Thanh La hung hăng trừng mắt hắn:
– Hạ lưu vô sỉ!
Tống Thanh Thư bỗng nhiên trên mặt hiện ra mập mờ, chỉ chỉ phía tâm nệm giường:
– Hạ lưu? Cũng không biết vừa rồi là ai ở bên dưới chảy… nước tràn nhiều như vậy.
– Ngươi…
Lý Thanh La liền đứng dậy, những năm qua thân là Bạch Liên Thánh Mẫu, khi nào nghe qua những lời ngả ngớn như vậy, trong mắt lập tức nổi lên sát khí, chỉ bất quá vừa mới đứng dậy, từ dưới cái âm hộ lập tức truyền đến một hồi nhức mỏi, hai chân mềm nhũn, thân người đứng không vững…
– À… phu nhân hai chân nhũn ra rồi.
Tống Thanh Thư liền ôm thân thể đẫy đà ấm áp của nàng, khẽ cười nói.
– Còn không phải là do ngươi làm cái chuyện tốt!
Lý Thanh La lời vừa ra khỏi miệng, lập tức lại cảm thấy không ổn, tựa hồ càng giống ngữ khí của hai người yêu nhau tán tỉnh, nàng vội vàng đẩy ra hắn, một lần nữa lại ngồi về tới trên giường.
Đã thấy nàng có chút dấu hiệu thẹn quá hóa giận, Tống Thanh Thư tạm thời không tiếp tục đâm kích nàng, vội nói sang chuyện khác:
– Vương phu nhân đã cùng Đoàn Chính Thuần cũng không có phát sinh cái gì, vậy vì sao Tần Hồng Miên cứ ba lần, bốn lượt phái nhi nữ tới giết phu nhân?
– Hừ… chẳng qua là Tần Hồng Miên ngu xuẩn chứ!
Lý Thanh La khinh thường hừ một tiếng…
– Nàng ta cho rằng họ Đoàn ly khai nàng, là bởi vì do ta chen chân vào, mà đâu biết là họ Đoàn kia cần phải dựa vào thế lực của tộc Bách Di phía sau lưng của Đao Bạch Phượng để củng cố ngôi vị hoàng đế Đoàn gia, hắn cõng đeo Đao Bạch Phượng, lén lút ở bên ngoài hát hoa ngắt cỏ, đã là bốc lên thật lớn mạo hiểm rồi, làm gì mà dám chính thức dẫn nữ nhân từ phía ngoài mang về đến trong phủ?
Tống Thanh Thư nghe được tối thầm bội phục, Lý Thanh La quả nhiên không hổ là Bạch Liên Thánh Mẫu, đã là thê tử của Vương thị Lâm Xuyên, tầm mắt tuyệt không phải có thể so sánh với nữ nhân giang hồ bình thường, hắn cũng trăm mối vẫn không có cách giải, vì cái gì mà Đoàn Chính Thuần đường đường là một vương gia, rõ ràng không thể đem những hồng nhan tri kỷ mang về nhà…
Đại Lý Đoàn thị tuy rằng tên tuổi vang dội, nhưng quyền lực của Đại Lý lại là nắm giữ ở trong tay mấy chi dân tộc thiểu số, trong đó tộc Bách Di là cường đại nhất, có thể nói người nào nhận được sự ủng hộ của tộc Bách Di, thì người đó có thể lên làm hoàng đế Đại Lý.
Đao Bạch Phượng thân là trưởng chi nữ tộc Bách Di, chỉ là tộc Bách Di lại theo thể chế nhất phu nhất thê, cho nên Đoàn Chính Thuần không dám đem tình nhân phía ngoài mang về đến nhà?
– Được rồi, cái gì nên nói thì đã nói, bây giờ ngươi muốn xử trí ta như thế nào đây?
Lý Thanh La lãnh đạm nói.
– Ách, ta xưa nay sùng kính Nhạc Phi, phu nhân lại là thân nhân của hắn, ta há lại làm khó dễ phu nhân, vậy phu nhân cứ ở nơi này hảo hảo dưỡng thương đi.
Tống Thanh Thư cười nói.
– Đem y phục bên ngoài của ngươi cởi ra…
Lý Thanh La mặt không thay đổi nói ra.
– Hả… phu nhân vẫn… còn muốn?
Tống Thanh Thư giật mình nhìn qua nàng.
– Muốn cái đại đầu quỷ ngươi!
Lý Thanh La giận dữ…
– Ta không muốn một mực cứ lấy cái chăn này bọc che thân mà thôi!
Ánh mắt của hắn lại rơi vào trên người nàng, chỉ thấy nàng toàn thân bọc lấy cái chăn, lộ ra bờ vai cùng cái cổ tinh tế tỉ mỉ vai trắng như tuyết, so với không có mặc y phục lại còn thêm dụ hoặc vài phần, Tống Thanh Thư nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, đột nhiên cảm giác được bụng dưới lại có chút ít nóng lên phát nhiệt.
Hắn cuối cùng không phải cầm thú, biết rõ thời điểm này trừ phi dùng đến sức mạnh, đối phương tuyệt sẽ không đồng ý tiếp tục giao hoan, đành phải đè xuống trong lòng tâm tư, cầm y phục bên ngoài cởi ra choàng tại trên vai nàng.
– Ngươi có thể lăn đi rồi…
Lý Thanh La tầm mắt buông xuống, nói ra.
Tống Thanh Thư cười khổ, bất kể nói như thế nào, chuyện này cũng là mình chiếm được đại tiện nghi, nếu có bị nàng mắng cho vài câu thì cũng không là cái gì.
– Đợi một chút…
Lúc Tống Thanh Thư đi tới cửa, Lý Thanh La bỗng nhiên kêu lên.
– Chuyện gì?
Tống Thanh Thư quay đầu nhìn qua nàng.
Lý Thanh La mặt lộ vẻ do dự, thật lâu sau đó mới ấp úng hỏi:
– Ngươi… ngươi cùng Ngữ Yên đến cùng có cái gì không?
– Phu nhân nghĩ là chúng ta có cái gì sao?
Tống Thanh Thư cười nói.
Lý Thanh La sắc mặt chuyển sang lạnh lẽo:
– Về sau không cho phép ngươi đối với Ngữ Yên có động tâm…
Tống Thanh Thư lông mày nhướng lên:
– Phu nhân không cho phép ta đối với Ngữ Yên động tâm, vậy có phải hay không là ta có thể động tâm đối với phu nhân?
Hắn cố ý trong hai chữ động tâm nặng âm đọc, ngữ khí có chút mập mờ.
– Cút đi!
Lý Thanh La đáp lại hắn thì lại là một cái gối đầu…
Tống Thanh Thư chụp lấy cái gối đầu về tới gian phòng của mình, thấy trên bàn Mộc Uyển đang ngủ gật, hắn lập tức một hồi áy náy, đang muốn tiến lên đem nàng ôm đến trên giường nghỉ ngơi, Mộc Uyển Thanh đã nghe được động tĩnh mở cửa, mơ màng ngẩng đầu lên:
– Đại ca làm sao về muộn vậy?
Một câu hỏi này cực kỳ tự nhiên, nhưng nghe qua dường như là thê tử đối với trượng phu về muộn ân cần thăm hỏi, Tống Thanh Thư trong lòng ấm áp, đành phải nói ra:
– Vương phu nhân bị thương nghiêm trọng, vì vậy trị thương phải trì hoãn lâu dài hơn một chút…
– A, vậy đại ca rất mệt rồi, nhanh ngủ đi, thời gian đã muộn.
Mộc Uyển Thanh nói ra, hai người đã sớm cùng ngủ chúng trên một cái giường, mặc dù chưa có phát triển đến một bước cuối cùng, thế nhưng là những chuyện sờ soạng lẫn nhau thì cái gì cũng đều đã làm.
– Được…
Vừa rồi từ chỗ của Lý Thanh La tuy rằng tràn đầy khoái cảm chỉ cứ muốn đè ra để mà thỏa thích, còn đối với Mộc Uyển Thanh thì không giống nhau, đó là xuất phát từ đáy lòng thương yêu.
– Muội muốn giết nữ nhân kia!
Nào ngờ Mộc Uyển Thanh bỗng nhiên thần sắc biến đổi, rút ra bên người bảo kiếm liền muốn lao ra bên ngoài.
– Làm sao vậy?
Tống Thanh Thư vội ngăn cản nàng.
Mộc Uyển Thanh cắn môi, trong ánh mắt tràn ngập ủy khuất chi ý, thật lâu sau đó mới nói:
– Trên người của đại ca có mùi… của nàng…
Tống Thanh Thư da đầu tê rần, bất quá chuyện cho tới bây giờ, hắn chỉ có thể kiên trì giải thích nói:
– Ta phải cứu nàng, đương nhiên không tránh khỏi cùng nàng tiếp xúc, khó tránh khỏi nhiễm mùi trên người nàng…
– Vậy y phục bên ngoài của đại ca đâu?
Mộc Uyển Thanh chỉ vào trên người hắn…
Tống Thanh Thư thầm hô không xong, rõ ràng phạm vào sai lầm cấp thấp như vậy.
– Ta thay nàng chữa thương, xiêm y của nàng bị ướt đẫm mồ hôi, vì để tránh cho nàng lộ ra thân thể, nên phải đem y phục ngoài phủ lên trên người nàng…
Tống Thanh Thư rõ ràng cũng tìm lý do để nói.
– Đại ca tại sao đối với nàng tốt như vậy chứ?
Mộc Uyển Thanh không có hoài nghi lời nói của hắn, mà chỉ là ghen tuông đại phát.
– Kỳ thật là chuyện này…
Tống Thanh Thư minh bạch nếu mình nói nhiều tất sẽ nói hớ, nếu như bị nàng tiếp tục truy vấn, khó tránh khỏi không sẽ lộ ra chân tướng, vội vàng chủ động dẫn dắt dời sang chuyện khác, đem chuyện Nhạc Phi là di phụ của Lý Thanh La nói qua.
Nói xong, Tống Thanh Thư thở dài:
– Uyển Thanh, Nhạc Phi là anh hùng người Hán, ta xưa nay cũng cực kỳ kính ngưỡng, lần này gặp phải thân nhân của hắn, thì làm sao có thể tàn nhẫn để nàng bị hại đây.
Nghe được hắn nói, Mộc Uyển Thanh sắc mặt biến đổi mấy lần, bỗng nhiên âm u thở dài:
– Còn muội thì không phải là người Hán…
Tống Thanh Thư lúc này mới nhớ ra, phụ thân Mộc Uyển Thanh hay là dưỡng phụ, một là Đại Lý Đoàn thị, một là Tây Hạ Mộc thị, ai cũng đều không phải là người Hán.
– Mẫu thân muội là người Hán, thì đương nhiên cũng coi như là có phân nửa người Hán rồi.
Tống Thanh Thư an ủi.
– Đại ca, nếu như biết rõ bối cảnh của mẫu thân muội, chỉ sợ cũng sẽ không còn ư thích muội nữa rồi.
Mộc Uyển Thanh đột nhiên hu hu khóc lên.
Thấy nàng khóc, Tống Thanh Thư lập tức nóng nảy, chà lau nước mắt cho nàng:
– Muội làm sao vậy, có phải là ta chọc giận nên muội thương tâm?
– Không phải Nhạc Phi là người đại ca kính ngưỡng sao?
Mộc Uyển Thanh nức nở nói.
– Cái vấn đề này có liên quan gì đâu này?
Tống Thanh Thư hỏi.
– Mẫu thân muội họ Tần…
Mộc Uyển Thanh tiếng khóc càng lớn.
– Họ Tần thì thế nào?
Tống Thanh Thư vẫn không hiểu.
– Là… Tần Cối đấ…
Mộc Uyển Thanh mắt nước mắt lưng tròng nhìn qua hắn, thanh âm tuy nhỏ, nhưng tựa như đất bằng nổi sấm sét.
– Hả?
Tống Thanh Thư trợn tròn mắt, tuyệt đối không nghĩ tới nàng có thể cùng Tần Cối lại có quan hệ.
– Chẳng lẽ mẫu thân muội là nữ nhi của Tần Cối?
Tống Thanh Thư hỏi dò.
Mộc Uyển Thanh lắc đầu:
– Cũng không phải, bất quá đều là người nhất tộc Tần thị, năm đó Tần Cối bị bệnh chết, Tần gia cũng suy sụp theo, vì để tránh cho kẻ thù chính trị giết hại, những người còn lại của Tần gia đều dời đến Tây Hạ.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyen Tranh Sex Tại TruyenHentai18.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x