Cao thủ kiếm hiệp – Quyển 5

Chương 15

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 15
Trong tràng đám quân binh của hắn nhìn nhau, ngay cả Công Tôn Chỉ cao thủ như vậy, chỉ trong vòng một chiêu thì đã chết ở trong tay đối phương, chính mình chỉ là quân binh bình thường, xông lên không phải là đưa thức ăn vào miệng cọp sao?

Cừu Thiên Nhẫn do dự một chút, rồi nhìn qua Âu Dương Phong bên cạnh, thấy đối phương bất động thanh sắc đứng tại nguyên chỗ, không có ý gì là xuất thủ, lão cũng liền buông tha ý định xuất chiêu của mình.

Cuối cùng đáp ứng mệnh lệnh của Hoàn Nhan Lượng chỉ có Đồ Đan A Lý Hổ, hắn cùng với Đồ Đan Trinh cùng xuất trong nhất tộc, chứng kiến bằng hữu của đầu thân tách biệt, đã sớm muốn thay hắn báo thù, giờ được chỉ lệnh Hoàn Nhan Lượng, hắn liền hét lớn xông ra…

Trong tứ đại thị vệ thì chỉ có Gia Luật Nguyên Nghi cùng Tiêu Đường Cổ thì do dự một chút, nhưng rồi cũng cùng theo vọt tới, tuy rằng hai người bọn họ cùng Đồ Đan Trinh giao tình không có bao nhiêu, nhưng biết đạo lý môi hở răng lạnh, hiện tại ba người liên thủ, bằng vào hợp kích chi thuật nói không chừng còn có thể đánh thắng được Tống Thanh Thư, nếu để cho Đồ Đan A Lý Hổ một mình giao chiến bị thất bại, vậy thì thật sự tình thế không còn gì để cứu vãn nữa rồi…

Đối mặt ba người hợp kích, Tống Thanh Thư không dám khinh thường, hắn tuy rằng không nhìn thấy được tình cảnh vừa rồi Tiêu Đường Cổ cùng Gia Luật Nguyên Nghi nhẹ nhàng bắt lấy Đại Khỉ Ti như thế nào, nhưng lúc tại Thu Hương lâu, hắn đã tận mắt nhìn thấy ngay cả Dương Quá là cao thủ đứng đầu như vậy, bị bất ngờ không đề phòng cũng bị bọn họ chế trụ được, đương nhiên hắn không dám khinh địch.

– Cẩn thận!

Nhìn thấy ba người phối hợp nhịp nhàng thuần thục, Đại Khỉ Ti nghĩ đến tình cảnh vừa rồi mình dễ dàng bị chế trụ, liền bật miệng thốt ra.

Tống Thanh Thư không ngờ tới nàng lại nhắc nhở hắn, liền mỉm cười ra vẻ đã biết, ở một bên Hoàng hậu Bùi Mạn nghi ngờ liếc nhìn Đại Khỉ Ti:

– Các ngươi nhận thức sao?

Đại Khỉ Ti lại nghĩ đến đêm đó thân thể hắn dính sát vào thân thể mình, sắc mặt ửng hồng, lắc đầu:

– Không có…

Nàng cũng không hiểu tại sao mình lại quan tâm đến hắn, chẳng lẽ là do đêm đó lúc hai người cùng giường, hắn đã làm cho thân thể nàng có một loại cảm giác đặc thù kỳ lạ? Nói đùa gì vậy, nàng cũng không phải là một cô nương mới mười mấy tuổi, thân thể vừa bị nam nhân chạm vào thì tâm hồn nảy sinh rung động?

– Nếu không có nhận thức vậy vì sao lo lắng cho hắn?

Chú ý tới nàng biểu lộ khác thường, nữ nhân trời sinh linh cảm làm cho hoàng hậu Bùi Mạn liền đề phòng.

– Hừ… rơi vào trong tay của hắn, so với rơi vào trong tay dâm tặc Hoàn Nhan Lượng dù sao thì cũng tốt hơn…

Đại Khỉ Ti nhàn nhạt nói.

– Đối với ngươi thì chắc chắn đúng là như vậy rồi.

Hoàng hậu Bùi Mạn gương mặt nóng lên, trong long bổ sung một câu: “Hừ… Hoàn Nhan Lượng so với Tống Thanh Thư về phương diện dâm đãng kia, thì tuyệt đối Tống Thanh Thư tốt giỏi hơn gấp nhiều lần…”

Hoàn Nhan Lượng quan sát trong chốc lát, thấy ba đại hộ vệ của mình tuy rằng ở vào thế công, nhưng toàn bộ những chiêu công kích đến cũng không chạm vào góc áo của Tống Thanh Thư.

Có đụng phải, nên vội vàng nói với hai người Âu Dương Phong:

– Âu Dương tiên sinh, Cừu bang chủ, nhị vị hãy ra tay trợ giúp bọn họ một tay.

Âu Dương Phong nhàn nhạt đáp nói:

– Vương gia có điều không biết, lấy địa vị của lão phu trong giang hồ, thì làm sao lấy nhiều chống ít được chứ, huống chi hắn còn là một hậu bối.

Cừu Thiên Nhẫn thấy Âu Dương Phong không có ý định xuất thủ, mình há lại ngu ngốc dốc sức liều mạng? Vì vậy cũng bày ra cùng loại tư thái:

– Âu Dương huynh nói rất là chí phải.

Hoàn Nhan Lượng thiếu chút nữa bị tức chết, nghĩ thầm các ngươi ăn uống của ta, những ngày qua cung phụng xem các ngươi như là tổ, kết quả khi nước đến chân thì ai cũng đều không đáng tin cậy.

Hoàn Nhan Lượng lúc này tuy rằng giận dữ, bất quá lại không dám biểu hiện ra ngoài, phải biết rằng hai lão già này là loại người trứ danh hung ác trên giang hồ, nếu như bình thường đắc tội một chút thì cũng không là cái gì, hiện tại thời khắc mấu chốt này, nếu đắc tội với hai lão, hậu quả kia có thể hắn gánh chịu không nổi.

Tống Thanh Thư tránh né qua mấy chiêu đang công kích tới, dần dần đã nhận ra quy luật chi đạo hợp kích, bây giờ thì khi ba người bọn họ vây kín, hắn không còn tránh chiêu nữa, mà vượt lên trước một bước, ngay vị trí Tiêu Đường Cổ sắp sửa xuất kích.

Lúc Tiêu Đường Cổ đang nhuốm chân chuẩn bị, thì kinh hãi phát hiện Tống Thanh Thư rõ ràng đã sớm chờ ở nơi đó, vội phòng bị yếu huyệt toàn thân, rồi hướng bên cạnh nhảy qua một bên, cách hắn gần nhất là Gia Luật Nguyên Nghi thấy thế liền nhào tới ứng cứu.

Tống Thanh Thư thật ra cũng không đuổi theo Tiêu Đường Cổ, bởi vì ngay từ đầu mục tiêu cũng không phải là Tiêu Đường Cổ.

Một tia kiếm khí phóng tới, lập tức Gia Luật Nguyên Nghi lập tức đứng thẳng bất động tại chỗ, mặc dù trên thân hắn nhìn không thấy tới nửa điểm vết thương, thế nhưng bên trong đầu hắn đã bị kiếm khí chấn động vỡ nát như tương, cho dù bây giờ có Đại La Kim Tiên ra tay cũng cứu không kịp.

Bọn họ sở dĩ có chi thuật hợp kích lợi hại như vậy, nguyên nhân là bọn họ lợi dụng trận pháp yểm hộ, mỗi người ra chiêu thì không cần phòng thủ, bởi vì những người khác còn lại lúc tiến công thì cũng có tác dụng vừa vặn bảo hộ lẫn nhau cho người kia, lúc đó đương nhiên lực công kích sẽ tăng lên gấp đôi, thậm chí nếu là cao thủ đứng đầu bị bất ngờ không đề phòng thì cũng sẽ nuốt hận.

Vốn Đồ Đan Trinh trước đó đã chết rồi, cho nên trận pháp bọn họ cũng đã yếu đi vài phần, giờ thì Gia Luật Nguyên Nghi lại chết, cho nên không còn đủ sức duy trì trận pháp.

Không còn có hai người yểm hộ, trên thân Đồ Đan A Lý Hổ liền xuất hiện thật lớn kẽ hở, Tống Thanh Thư thân hình lóe lên, hai người giao thoa chạm nhẹ qua đi, chỉ thấy trên cổ họng Đồ Đan A Lý Hổ kêu lên ục ục, khóe miệng chảy ra máu tươi, nguyên lai là tâm mạch đã bị chấn đoạn rồi.

Thoáng qua hai tên đồng bạn lần lượt bị toi mạng, Tiêu Đường Cổ đã khiếp sợ rồi, chợt hú lên tiếng kêu quái dị, bỏ mặc Hoàn Nhan Lượng tung người nhảy ra bên ngoài xa xa bỏ chạy.

Tống Thanh Thư liền vẫy tay, một tên thị vệ đang cầm đao trong tay rung lên, thanh đao liền phóng lên không, ngăn cản lại Tiêu Đường Cổ đang trên đường đào tẩu, hắn bị bất ngờ không kịp phản ứng, một thân bay thẳng chạm trúng vào mũi đao đang phóng lên chết ngay tại chỗ…

– Vương gia, tên hộ vệ này lâm trận bỏ chạy, ta đã giúp vương gia xử trí tốt rồi.

Chứng kiến nụ cười của hắn, Hoàn Nhan Lượng cảm thấy hàn khí ứa ra, liền rúc vào phía sau lưng Âu Dương Phong cùng Cừu Thiên Nhẫn:

– Âu Dương tiên sinh và Cừu bang chủ hãy ra tay đi!

Âu Dương Phong cùng Cừu Thiên Nhẫn liếc nhau, ngay lúc này thì Tống Thanh Thư mở miệng:

– Âu Dương tiền bối, chúng ta dù sao cũng coi như là lão bằng hữu, hà tất bởi một ngoại nhân mà huyên náo xung đột với nhau chứ?

Âu Dương Phong do dự:

– Hải Lăng vương thời gian qua đối với lão phu cũng coi như không tệ, lão phu lúc này mà bỏ rơi hắn, vậy người trong giang hồ biết được thì sẽ thấy như thế nào đây?

Tống Thanh Thư cười nói:

– Đường đường Tây Độc khi nào đã trở thành một người trung nghĩa vậy hả? Từ khi nào tiền bối lại để trong lòng ánh mắt của tục nhân…

Âu Dương Phong hai mắt tỏa sáng, lập tức cười lên ha hả:

– Hay… hay… vẫn chỉ là có tiểu tử ngươi hiểu lão phu, như vậy đi… chúng ta cũng không nói vòng vo, ngươi đáp ứng lão phu một việc, thì ta sẽ trở về bên phe giúp ngươi.

Hoàn Nhan Lượng nóng nảy:

– Âu Dương tiên sinh nếu muốn cái gì, bổn vương cũng có thể đáp ứng gấp mười lần…

Âu Dương Phong vẻ mặt ngạo mạn nhìn Hoàn Nhan Lượng, rồi không quản đến nữa.

Tống Thanh Thư nói:

– Vãn bối biết rõ tiền bối muốn vãn bối đáp ứng chuyện gì, không thành vấn đề.

Tâm nguyện lớn nhất của Âu Dương Phong dĩ nhiên là muốn phu phụ Quách Tĩnh Hoàng Dung trả giá, không cần suy đoán thì cũng biết.

– Cùng người thông minh nói chuyện đúng là dễ dàng, về sau lão phu sẽ cùng một nhóm với ngươi.

Âu Dương Phong cũng không hỏi thêm gì với hắn, chỉ là phá lên tiếng cười.

Tống Thanh Thư lúc này mới quay đầu nhìn qua Cừu Thiên Nhẫn:

– Không biết Cừu bang chủ lúc này sẽ có ý định như thế nào đây?

… Bạn đang đọc truyện Cao thủ kiếm hiệp – Quyển 5 tại nguồn: https://truyen321.net/cao-thu-kiem-hiep-quyen-5/

Cừu Thiên Nhẫn lúc này tâm tình thật sự là khó có thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt, trong lòng thầm mắng Âu Dương Phong không có tiết tháo, chỉ riêng một Tống Thanh lão đã đánh không lại, chưa chưa nói đến thêm một Tây Độc lòng dạ độc ác.

Lão cũng phản ứng nhanh, biết rõ lần này Hoàn Nhan Lượng bại cục đã định, lúc trước lão đầu nhập vào Hoàn Nhan Lượng bất quá chỉ là theo đuổi vinh hoa phú quý mà thôi, lão ngượng ngùng hắng giọng một tiếng, nghiêm trang nói:

– Lão phu cùng với Âu Dương huynh là bẵng hữu nhiều năm, từ trước đến nay là cùng nhau tiến thối, đương nhiên lần này cũng không ngoại lệ.

Âu Dương Phong sắc mặt cổ quái liếc nhìn, trong đầu nghĩ tới chúng ta lúc nào giao tình tốt như vậy chứ? Luận về vô liêm sỉ, thật đúng là không có mấy người so ra vượt lão, bất quá Âu Dương Phong cũng chỉ là thầm nghĩ mà thôi, thời điểm này lại há có thể mở miệng vạch trần đối phương.

Thấy mình tiêu phí ngân lượng rất lớn mới mời được cao thủ cấp tông sư này về trướng giúp sức, lúc này nói trở mặt thì liền trở mặt, Hoàn Nhan Lượng tức giận mắng to, liền chụp lấy bên cạnh Đại Khỉ Ti cùng hoàng hậu Bùi Mạn ngăn cản trước người:

– Họ Tống kia, hôm nay bổn vương biết là bị bại, bất quá nếu như ngươi muốn mạng sống hai nữ nhân này, thì phải để cho bổn vương ly khai.

Tống Thanh kinh ngạc:

– Vương gia có lầm không vậy? Hai nữ nhân này cùng ta không thân cũng chẳng quen đấy, ta vì sao lại phải vì các nàng mà buông tha cho ngươi?

Hoàng hậu Bùi Mạn mặc dù biết hắn cố ý nói như vậy, thế nhưng trong nội tâm vẫn khó tránh khỏi có chút bất an, nàng lo lắng Tống Thanh qua cầu rút ván, nhưng dù sao nàng cũng là nhân vật trải qua sóng to gió lớn, biết rõ loại thời điểm này mà để cho Hoàn Nhan Lượng biết rõ nàng cùng Tống Thanh có mối quan hệ thân mật, thì sẽ có hại lớn hơn là lợi, liền cố nén xúc động, ngậm miệng lại.

Cùng nàng so với, thì Đại Khỉ Ti bình tĩnh hơn nhiều, bởi vì cuối cùng mặc kệ là nàng rơi vào trong tay Hoàn Nhan Lượng hay là Tống Thanh, đối với nàng mà nói với ai cũng không phải là chuyện tốt gì.

– Hừ… mọi người đều rõ ràng, Hoàn Nhan Đản đã chết, nếu nắm giữ trong tay hoàng hậu, thì sẽ có tác dụng lớn như thế nào, suy nghĩ của ngươi cũng rất rõ ràng…

Hoàn Nhan Lượng rất nhanh nói ra…

– Về phần Tử Sam Long Vương, nàng là nữ nhân nghiêng nước nghiêng thành có nam nhân nào đã gặp nàng mà không động tâm? Bổn vương dùng các nàng đổi lấy sự bình an rời đi, nếu ngươi không đáp ứng, cùng lắm thì bổn vương cùng các nữ nhân này đồng quy vu tận!

Hoàn Nhan Lượng đã tính toán tốt rồi, hôm nay bại cục đã định, có lưu lại tại kinh thành cũng vô nghĩa, hắn sau khi ly khai kinh thành thì sẽ triệu tập một tướng lãnh tâm phúc, đến lúc đó thừa dịp hoàng đế vừa mới chết, triều đình như rắn mất đầu, đến thời điểm đó quay về kinh thành, thì chưa hẳn là không có cơ hội trở ngược thế cờ…

Tống Thanh nhẹ gật đầu:

– Phải thừa nhận, lời nói của vương gia có sức thuyết phục, như vậy đi, vương gia thả người, ta sẽ để cho ngươi rời đi.

Hoàn Nhan Lượng gằn giọng cười:

– Ngươi cho bổn vương là tiểu hài tử ba tuổi sao, không có người làm con tin, bổn vương nào có mạng sống để ly khai? Đợi sau khi bổn vương đến khu vực an toàn, thì sẽ thả người ra…

Tống Thanh không vội đáp, ngược lại quay qua nói với Âu Dương Phong cùng Cừu Thiên Nhẫn:

– Có thể làm phiền hai vị đem những kẻ không có phận sự đều thanh lý sạch sẽ được không?

Âu Dương Phong nhìn dưới tay của Hoàn Nhan Lượng những quân binh không còn có sĩ khí, khóe miệng lộ ra tàn nhẫn:

– Không thành vấn đề.

Thân hình lão liền lóe lên, hàng loại tiếng kêu thê lương thảm thiết liền vang lên.

Cừu Thiên Nhẫn cũng đã dứt khoát, nếu như đã đầu nhập vào hắn, thì cũng phải lưu lại ấn tượng tốt, vì vậy cũng không cam chịu rớt lại phía sau, hướng đến những quân binh kia đánh tới.

Hoàn Nhan Lượng mang theo đến những quân binh này đều là đã chọn lựa kỹ càng, nhưng mắt bọn chúng thấy đủ loại kịch biến, biết rõ lần này bại cục đã định, thì làm gì mà còn có cái gì sĩ khí, thấy thế liền bỏ chạy tứ tán, hai cao thủ cấp tông sư như hổ lạc vào bầy dê, trong nháy mắt đã đem hơn trăm quân binh sĩ tàn sát sạch sẽ.

Mắt thấy hết thảy, Hoàn Nhan Lượng vừa sợ vừa giận:

– Họ Tống kia, ngươi đến cùng có ý tứ gì?

Tống Thanh nhàn nhạt đáp:

– Ta đáp ứng thả ngươi đi, nhưng không có đáp ứng thả thủ hạ của ngươi đi, có vấn đề gì không?

– Được… ngươi giỏi lắm…

Hoàn Nhan Lượng tức giận đến nghiến răng, nhưng cũng không có biện pháp nào…

– Ta bây giờ có thể rời đi chưa?

– Chờ một chút…

Tống Thanh cũng không biết từ chỗ nào mà lấy ra một bộ giấy bút ném tới trước mặt hắn…

– Chắc hẳn vương gia khi ly khai khỏi kinh thành, nếu có đem theo vương phi bên người thì cũng rất bất tiện đấy, vương phi thân thể yêu kiều mềm mại, chỉ sợ sẽ không chịu nổi vất vả gian khổ, chi bằng cứ để nàng lưu lại tại kinh thành, ta sẽ thay cho vương gia chiếu cố nàng thật tốt. Đương nhiên vì để tránh cho vương phi hiểu lầm, xin mời vương gia lập ra chứng từ, để cho ta có thể chiếu cố nàng một cách danh chính ngôn thuận.

– Ngươi… Ngươi… đừng khinh người quá đáng…

Hoàn Nhan Lượng nghe uất ức, những năm qua hắn lợi dụng quyền thế thường dùng đến biện pháp “chiếu cố” không ít thê tử của người, lại há lại không biết đối phương trong miệng nói đến “chiếu cố” là chuyện gì xảy ra sao?

Tống Thanh cười nói:

– Vương gia phải suy nghĩ kỹ, chỉ vì một nữ nhân, mà ngay cả mệnh của mình cũng không muốn sao?

Hoàn Nhan Lượng âm tình bất định, trong lời nói của đối phương lành lạnh cho ý lộ ra trong lời nói, hắn rõ ràng đối phương đang muốn tìm lý do để giết mình, cho nên nào dám lấy thân mà thử hiểm?

Nghĩ đến láy nữa phải trong thời gian ngắn nhất chạy trốn ra khỏi kinh thành, Hoàn Nhan Lượng rõ ràng mình cũng chỉ sợ không có biện pháp mang theo thê tử cùng đi, cho dù là hắn không chịu đáp ứng, thì thê tử kết cục gì cũng sẽ không có cải biến.

Vừa nghĩ như thế, trong lòng của hắn dễ chịu hơn rất nhiều, lúc này mới nghiến răng đáp ứng nói:

– Được… bổn vương sẽ viết…

Cùng lúc trong lòng âm thầm thề độc, chờ ngày sau hắn mang binh hồi kinh, phải tru di cửu tộc Tống Thanh, lại đem toàn bộ nữ nhân của hắn làm nhục vô số lần thì mới có thể giải được mối hận trong lòng.

Trong tràng mọi người đều nghe thấy, từng người đều có sắc mặt cổ quái.

Âu Dương Phong nghĩ thầm Tống Thanh tiểu tử này, có đôi khi chính nhân quân tử không thể tưởng nổi, có đôi khi lại vô sỉ với thủ đoạn mà Hoàn Nhan Lượng loại người này so ra cũng không sánh bằng, xem ra nếu để cho hắn tìm đến phu phụ Quách Tĩnh Hoàng Dung báo thù, thật đúng là chỉ có hắn mới là người đúng nhất…

Cừu Thiên Nhẫn da mặt kéo căng, nhưng trong lòng lại cao hứng, trong thời loạn thế, nếu mà người hiền lành quá thì là vô dụng đấy, chỉ có người có thủ đoạn càng cao minh thì mới là người cười đến thắng lợi cuối cùng…

Hoàng hậu Bùi Mạn thì là thần sắc càng lo lắng, Hoàn Nhan Lượng những năm qua những chuyện hư hỏng thì nàng cũng có biết, hôm nay hắn bị báo ứng hoàn toàn là bị trừng phạt đúng tội, nhưng chủ yếu nàng nhìn thấy thủ đoạn ác liệt của Tống Thanh làm cho chấn kinh hoảng sợ, lúc trước trong lòng nàng, Tống Thanh chỉ là một tình lang hoàn mỹ dùng để mượn giống mà thôi, đợi nàng sau khi thụ thai, giá trị của đối phương đến khi đó thì chẳng còn là gì nữa, nàng vốn là muốn từ phía sau làm hoàng thái hậu buông rèm chấp chính nắm hết quyền hành, nhưng bây giờ xem ra, chỉ sợ cái kế hoạch này nhất định là chết từ trong trứng nước rồi.

Đại Khỉ Ti thì đối với phán đoán của mình trước đó sinh ra hoài nghi, rơi xuống trong tay người nam nhân này, có lẽ so với rơi xuống trong tay của Hoàn Nhan Lượng thì sẽ là tốt hơn?

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x