Cao thủ kiếm hiệp – Quyển 5

Chương 14

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 14
Nghe Tống Thanh nói, hoàng hậu Bùi Mạn cùng Đại Khỉ Ti đều lộ ra vẻ nghi hoặc khó hiểu, Đại Khỉ Ti nghi hoặc là bởi vì vừa rồi lúc thẩm vấn Hoàn Nhan Đản thì đối phương không hề có biểu lộ ra là đã đem Hổ Phù đưa cho người khác…

Về phần Hoàng hậu Bùi Mạn sở dĩ nghi hoặc, là vì người nàng đợi không phải là Đường Quát Biện, hơn nữa Đường Quát Biện cùng với Hoàn Nhan Đản có mối quan hệ lâu nay không tính là mật thiết, vậy thì hoàng đế há lại đem Hổ Phù một vật trọng yếu như vậy giao cho một người chưa đến mức gọi là thân tín của mình?

– Nói hươu nói vượn!

Hoàn Nhan Lượng phẫn nộ quát lên, đã nhiều năm như vậy thì tính tình của Hoàn Nhan Đản là cái dạng gì hắn lại không biết hay sao? Hoàn Nhan Đản nếu quả thật là có mưu trí, thì hắn đâu có dám nổi lên chi tâm phạm thượng làm loạn, bởi vậy hắn cũng không tin Hoàn Nhan Đản giao Hổ Phù cho Đường Quát Biện, thế nhưng tình huống lúc này xem ra, thì trong tay đối phương rất có thể là có Hổ Phù, đây chính là điều mà hắn không có cách giải thích được…

Chú ý tới mọi người đều biểu lộ nghi hoặc, Tống Thanh âm thầm bật cười, các ngươi cứ từ từ suy đoán đi, mặc cho các ngươi đoán điên đầu cũng không được đoán hắn bằng cách nào lấy được Hổ Phù đấy.

Hoàn Nhan Đản đương nhiên là không có đem Hổ Phù giao cho hắn, phải biết rằng trước đó không lâu, Hoàn Nhan Đản còn đem hắn nhốt vào thiên lao, suýt chút nữa là đã giết hắn.

Tống Thanh Thư trong tay sở dĩ có Hổ Phù, là hắn theo từ trong miệng Đồ Đan Tĩnh biết được, sắp tới Hoàn Nhan Lượng sẽ phát động chính biến, bởi vậy hắn liền âm thầm chuồn ra khỏi thiên lao, tiềm nhập tẩm cung Hoàn Nhan Đản đem Hổ Phù lấy trộm mang đi…

Bất quá Hổ Phù thứ này, nếu như bình thường cho dù là trộm được cũng không có bao nhiêu tác dụng, một khi hoàng đế phát hiện ra Hổ Phù bị mất trộm, đương nhiên sẽ có biện pháp ứng đối, lúc đó cho dù là Tống Thanh Thư muốn điều binh khiển tướng cũng không được. Chỉ bất quá Đại Khỉ Ti cùng Hoàn Nhan cùng lúc lại phát động chính biến, làm cho Hoàn Nhan Đản chưa có kịp phát hiện Hổ Phù mất trộm thì đã bị giết chết rồi.

Tống Thanh ngoài mặt thì dựa theo thánh chỉ rời kinh đi đến Trùng Dương cung, bất quá hắn đi không có bao xa, định tìm cơ hội trừ đi Đồ Đan Trinh đang theo dõi, sau đó mang thủ cấp của Đồ Đan Trinh đi gặp Bồ Sát A Hổ Đặc, báo rõ tất cả mọi chuyện, Bồ Sát A Hổ Đặc vốn là cảm thấy lần này thánh chỉ phái lão mang binh đi đến Trùng Dương cung có chút đột ngột, nghe được Tống Thanh phân tích, lão tuy rằng không đến mức hoàn toàn tin tưởng lời của hắn, nhưng cũng đã đáp ứng âm thầm hồi kinh xem xét tình hình một phen.

Kết quả vừa trở lại kinh thành thì phát hiện trong nội cung quả nhiên có biến, Bồ Sát A Hổ Đặc vội mang quân binh hướng đến phương hướng điện Nhân Chính hộ giá, đang tiếp thu phòng vệ hoàng cung là Bồ Sát A Hổ Điệt đương nhiên cũng mặc kệ, quân binh hai bên liền đánh nhau, Tống Thanh thừa dịp náo loạn vượt lên trước phóng tới điện Nhân Chính trước.

Hoàn Nhan Lượng dù sao cũng là một kẻ loạn thế kiêu hùng, bắt đầu thì hốt hoảng, nhưng hắn rất nhanh trấn định lại:

– Ha ha, ngươi dùng chiêu này cũng không cao minh lắm, nếu như ngươi có thể điều động đại doanh quân binh thành bắc, thời điểm này há lại chỉ có lẻ loi một mình xuất hiện ở nơi đây? Bất quá chỉ là phô trương thanh thế để làm loạn tâm quân binh của ta mà thôi, người đâu… ai ra mặt thay bổn vương giết tên tà thuyết mê hoặc này, bổn vương sẽ có đại thưởng.

Tống Thanh không khỏi bội phục, lúc vừa nghe được Hổ Phù có tại trong tay mình, đừng nói trong tràng mấy tên quân binh kia, ngay cả tâm phúc dưới tay Hoàn Nhan Lượng cũng có người thấp thỏm, nhưng Hoàn Nhan Lượng cũng là phản ứng cực nhanh, chỉ mới nói dăm ba câu liền ổn định quân tâm. Tuy rằng Hoàn Nhan Lượng hoang dâm tàn bạo, bất quá theo khách quan nói, hắn đúng là một người có bản lĩnh vô cùng.

Công Tôn Chỉ tiến lên một bước nói ra…

– Tại hạ sẽ thay vương gia cống hiến sức lực, sau khi giết tên tặc tử này, không dám yêu cầu ban thưởng gì nhiều, chỉ cầu vương gia đem nữ nhân phản nghịch vừa rồi ban cho tại hạ là được…

Hoàn Nhan Lượng nhíu đôi lông mày, biết trong miệng Công Tôn Chỉ ám chỉ đến là Huy Nguyệt sứ, nàng nhan sắc tuy không bằng Đại Khỉ Ti khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng có thể xem là một mỹ nhân xuất sắc, hắn vốn là có ý định lưu lại để hoan ái, bất quá nếu như Công Tôn Chỉ mở miệng, hắn cũng không đứng tại đây tranh giành nữ nhân với kẻ dưới quyền.

– Được… Công Tôn tiên sinh sau khi giết chết Đường Quát Biện, bổn vương liền đem nàng ban ngay cho tiên sinh.

Hoàn Nhan Lượng mỉm cười.

– Đa tạ Vương gia!

Công Tôn Chỉ trên mặt lộ ra vẻ mặt tà sắc, Âu Dương Phong cùng Cừu Thiên Nhẫn lông mày cùng cau chặt, liền di chuyển bước chân, cách xa lão ta một chút, tựa như là không muốn cùng nhân vật này làm bằng hữu…

Tống Thanh mỉa mai:

– Công Tôn Chỉ, lão trong giang hồ tốt xấu cũng coi như là nhân vật thành danh, không ngờ tới ngày hôm nay luân lạc tới mức vẫy đuôi như chó đói xin xương, lão có biết xấu hổ hay không vậy?

Công Tôn Chỉ lập tức giận dữ:

– Tặc tử muốn chết!

Vừa dứt lời kim đao hắc kiếm rút ra khỏi vỏ, trực chỉ hai chân Tống Thanh xuất chiêu, lão bị châm chọc tức tối, nên không có ý định thoáng cái liền đem đối phương giết chết, mà là trước chém đứt hai tay hai chân, giày vò đối phương muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.

Đối với một kích của mình, Công Tôn Chỉ vô cùng tự tin, võ công của lão thả trên giang hồ, chỉ cần không đụng phải cấp tông sư cỡ Ngũ tuyệt, thì đều có thể tung hoành ngang dọc, huống chi chỉ là một Đường Quát Biện xưa nay không có võ công nổi danh, cao lắm chỉ là biết một chút công phu cưỡi ngựa bắn cung trên chiến trường, cho nên trong mắt Công Tôn Chỉ, cái công phu như vậy thì so cùng thợ săn sơn dã cũng không có gì khác nhau.

Đao quang kiếm ảnh xẹt đến, Công Tôn Chỉ trong lòng đột nhiên có một linh cảm không tốt, bởi vì lão phát giác được đao kiếm của mình tựa hồ đánh vào khoảng trống rồi, càng làm cho hắn khó có thể tin, chính là Đường Quát Biện lúc này rõ ràng thản nhiên hai chân đứng tại trên thân kim đao, hắc kiếm của lão vừa chém tới…

“Làm sao có thể!”

Công Tôn Chỉ vội vàng đem kim đao hắc kiếm rút về, thế nhưng vào lúc này đao kiếm dường như bị một tòa thái sơn ngăn chặn lại, vô luận lão dùng sức như thế nào, đều không chút lay chuyển mảy may…

Đối với con người của Công Tôn Chỉ, Tống Thanh tìm không thấy chút nào xứng đáng để mà thưởng thức, nên lạnh lùng nói ra:

– Giết lão thì quả thực ô uế bàn tay của tại hạ…

Công Tôn Chỉ tâm trí vốn đã có chút ít tan vỡ rồi, nghe được hắn một câu nói kia, lập tức thật dài thở phào nhẹ nhỏm, trong mắt hiện lên một tia oán độc: “Hừ, cái nhục ngày hôm nay, ngày sau ta nhất định gấp mười lần hoàn trả…”

Chỉ tiếc là cái ý nghĩ này vừa bay lên, mũi chân của đối phương đã phóng tới trước mắt “răng rắc…” tiếng vang lên, cái đầu của Công Tôn Chỉ bị vặn xoay quá hơn một nửa vòng tròn, chỉ còn có một lớp da treo dính trên cổ…

– Giết lão sẽ làm ô uế bàn tay của tại hạ, bất quá dùng chân thì sẽ không thành vấn đề này.

Tống Thanh lạnh lùng nói ra…

… Bạn đang đọc truyện Cao thủ kiếm hiệp – Quyển 5 tại nguồn: https://truyen321.net/cao-thu-kiem-hiep-quyen-5/

Toàn bộ quá trình tuy nói dài dòng, bất quá trên thực tế chỉ là phát sinh trong thời khắc điện quang hỏa thạch, trong mắt Hoàn Nhan Lượng, trước một khắc còn thấy Công Tôn Chỉ tràn đầy tự tin ra chiêu, sau một khắc thì đầu của lão đã đổi chiều tại trên cổ rồi.

Âu Dương Phong cùng Cừu Thiên Nhẫn cũng biến sắc, Công Tôn Chỉ nhân phẩm tuy rằng không lớn, nhưng mà võ công thì không tệ, hai người tự cho là nếu muốn giết lão, tuyệt không phải là chuyện dễ dàng, vậy mà rõ ràng chỉ là chớp mắt đã chết ở trong tay Đường Quát Biện, toàn bộ quá trình chỉ là một chiêu…

– Làm sao có thể như vậy chứ!

Hoàn Nhan Lượng thốt ra, thần sắc chợt biến đổi…

– Ngươi rút cuộc là ai?

Tống Thanh Thư hai tay giơ ra:

– Vương gia chẳng lẽ ngay cả ta mà cũng nhận không ra sao, ta là Đường Quát Biện a.

– Ngươi không phải là Đường Quát Biện…

Hoàn Nhan Lượng rét run, võ công của Đường Quát Biện thì hắn đã nhìn thấy tận mắt, nếu hắn thật sự có võ công cao như vậy, thì lúc trước sẽ không dễ dàng bị tổn thương dưới đả cẩu bổng của Hoàng Dung, lúc ấy hắn còn phái đại phu thăm khám qua, đúng là xương sống Đường Quát Biện hoàn toàn bị đánh trọng thương, cho nên hắn mới quyết định phái người thừa cơ giết chết Đường Quát Biện.

Tống Thanh cười cười:

– Nếu như bị Vương gia phát hiện ra, thì tại hạ cứ tiếp tục giả trang cũng không còn có ý nghĩa rồi.

Nói xong hắn liền đem mặt nạ lấy xuống, lộ ra dung mạo chân chính.

– Tống Thanh Thư!

Hoàn Nhan Lượng lui về sau một bước, lần trước ở trong tử điếm, hắn đã tận mắt nhìn thấy Tống Thanh Thư một mình đem các cao thủ của Mông Cổ đánh cho hoa rơi nước chảy, tình huống lúc ấy quá cường liệt khiến cho hắn khó quên, cho nên bây giờ nhìn thấy đối phương rõ ràng là đã có chút sợ hãi…

Hoàng hậu Bùi Mạn sắc mặt cũng là cực kỳ đặc sắc, nàng một mực chờ Tống Thanh Thư xuất hiện tới cứu nàng, thế nhưng tuyệt đối không nghĩ tới đối phương lại mang thân phận Đường Quát Biện! Trong lúc này nàng chợt nhớ tới Đường Quát Biện chính là trượng phu của Ca Bích, trong lòng không khỏi nhảy dựng, vậy chẳng lẽ hắn là nam nhân cùng một lúc quan hệ giường chiếu với tẩu tẩu và tẩu cô tử (em gái của chồng)?

Đại Khỉ Ti thì là nhận ra hắn là nam nhân đêm đó tại trong tẩm cung Hoàn Nhan Đản, nghĩ đến ngoại trừ trượng phu bên ngoài, hắn là người duy nhất nhìn thấy thân thể của mình lõa lồ chỉ còn có cái yếm và cái tiểu nội khố trên thân, bàn tay của của hắn cũng đã vuốt ve bờ mông của mình, chẳng hiểu vì sao lúc đó hơi thở nóng rực của hắn lúc lượn lờ chung quanh trên hai bầu vú của mình, thì hai đầu núm vú lại từ từ khuếch tán bành trướng nhô thẳng lên, dù nàng biết là đối phương thừa cơ chiếm lấy tiện nghi của mình, nghĩ tới đây Đại Khỉ Ti liền cảm thấy hai gò má có chút phát sốt. Tuy rằng thực tế mà nói tiếp, nàng cùng Tống Thanh Thư là địch chứ không phải là bằng hữu, nhưng nếu là địch nhân, so với rơi xuống trong tay của Hoàn Nhan Lượng, thì thà rơi xuống trong tay hắn có thể dễ tiếp nhận hơn một chút.

Bất quá Tống Thanh Thư có thể hay không đánh bại đám người của Hoàn Nhan Lượng hay không thì nàng cũng không lạc quan, bên cạnh Hoàn Nhan Lượng có đại danh đỉnh đỉnh Tây Độc Âu Dương Phong cùng Thiết Chưởng Thủy Thượng Phiêu Cừu Thiên Nhẫn, vừa rồi Lưu Vân sứ cùng Diêu Phong sứ đánh với bọn họ không có bao lâu liền toi mạng, làm cho ấn tượng của nàng càng thêm thập phần khắc sâu.

Hơn nữa bên người Hoàn Nhan Lượng còn có mấy tên hộ vệ, ai cũng cực kỳ lợi hại, bọn chúng tựa hồ có một công phù hợp kích chi thuật kỳ diệu, phải biết rằng nàng Tử Sam Long Vương trên giang hồ cũng là cao thủ nhất lưu, lúc trước Diệt Tuyệt sư thái nếu không dựa vào Ỷ Thiên Kiếm thì cũng chưa chắc có thể thủ thắng với nàng, trong khi đối phương chỉ có hai tên hộ vệ liên thủ, trong vòng mấy chiêu đã liền bắt giữ nàng rồi!

Hai nàng giờ phút này tâm tư phức tạp, Âu Dương Phong cùng Cừu Thiên Nhẫn cũng đang nghiền ngẫm.

Đối với Âu Dương Phong mà nói, hắn cùng với Tống Thanh Thư chính giữa cũng không có thù hận, trái lại giao tình của hai người còn có thể nói là hơi sâu, tại Thần Long đảo nhờ có Tống Thanh Thư tương trợ nên lão mới có thể từ trong điên dại tỉnh táo trở lại, phần ân tình này lão lại là nhớ kỹ đấy. Hơn nữa về sau phát sinh một loạt sự tình, hai người tuy rằng chưa tính là thuộc về chủng loại bằng hữu, thế nhưng giao tình so với rất nhiều bằng hữu khác cũng là càng sâu vài phần. Bất quá hôm nay song phương đang đối diện trận doanh bất đồng, nhìn xem tình huống giữa Tống Thanh Thư và Hoàn Nhan Lượng chỉ là một chết một sống, vậy thì cuối cùng lão phải xử sự ra sao đây?

Muốn Âu Dương Phong thay cho Hoàn Nhan Lượng bán mạng, để lão cùng Tống Thanh Thư một trận sinh tử thì nhất định là lão sẽ không xuất thủ, nhưng trong khoảng thời gian này Hoàn Nhan Lượng đối với lão không tệ, nếu trong thời điểm này bỏ rơi Hoàn Nhan Lượng, chuyện này nếu lan truyền ra ngoài, người không biết chuyện cho là lão sợ một hậu bối Tống Thanh Thư, thì cũng khó tránh khỏi tổn hại đến tên tuổi Tây Độc của lão.

Âu Dương Phong được xưng Tây Độc, bị người giang hồ xem là tà ma ngoại đạo, nên cái quan niệm này trung thành với một ai đó thì đương nhiên lão xì mũi coi thường, nhưng về thể diện thì lão lại là cực kỳ coi trọng đấy, bởi vậy nên lão lâm vào một trong cái hai khó này.

Về phần Cừu Thiên Nhẫn, lúc này sắc mặt cũng khó lắm, ngày trước ở trong tửu điếm mắt thấy Tống Thanh Thư đại chiến đám cao thủ cấp tông sư của Mông Cổ kia, trong long cũng chấn động, về sau có mấy lần ỷ vào người đông thế mạnh, nên không sợ đã cùng Tống Thanh Thư giao thủ, trải qua mấy lần, không chỉ có một chút tiện nghi cũng không có chiếm được, cuối cùng ngược lại còn bị đối phương đánh cho trọng thương, phải qua mấy tháng dưỡng thương mới tốt lại, hiện tại vừa mới hồi phục thì gặp lại tai tinh này.

Đã mấy lần giao thủ, Cừu Thiên Nhẫn tuy rằng không muốn thừa nhận, thế nhưng là cũng hiểu rõ võ công của mình và Tống Thanh Thư chênh lệch càng lúc càng lớn…

Hoàn Nhan Lượng thì từ trong lúc khiếp sợ đã khôi phục lại, trong đầu chợt nghĩ tới một việc, sắc mặt trở nên càng thêm khó coi:

– Đêm đó tại trong phủ Đường Quát… ngươi chính là nam nhân đó?

Tống Thanh Thư biết rõ hắn nhắc đến chuyện gì xảy ra đêm đó, liền mỉm cười:

– Đúng vậy, không ngờ tới Vương gia đối với ta lại tốt như vậy, lại để cho vương phi tự mình đến giường giúp ta, quả thật thân thể vương phi đúng là một vưu vật rất mềm mại…

– Câm miệng!

Hoàn Nhan Lượng sắc mặt xám ngắt, gấp nói…

– Đêm đó Ca Bích cũng bị bổn vương lật qua lật lại mấy lần trên giường…

Tống Thanh Thư vẻ mặt thương cảm nhìn qua hắn:

– Ngươi bây giờ biết rõ Đường Quát Biện là ta giả mạo, lại còn ngây thơ cho rằng đêm đó thật sự là Ca Bích ở trên giường của ngươi sao? Chẳng qua là ta tìm đến một cái kỹ nữ rồi tráo đổi để cho ngươi hưởng thụ mà thôi…

“Ọc…” Hoàn Nhan Lượng lồng ngực phập phồng, rốt cuộc nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi.

Trong tràng mọi người mặc dù không biết đêm đó chuyện gì đã xảy ra, thế nhưng theo lời hai người bọn họ nói chuyện với nhau, thì cũng có thể đoán bảy, tám phần…

Hoàng hậu Bùi Mạn tại trong cung đình nhiều năm, trong quý tộc chuyện trao đổi thê tử như vậy cũng nhìn mãi quen mắt, bất quá thì bình thường chỉ là trao đổi lẫn nhau cơ thiếp, còn như Hoàn Nhan Lượng đem thê tử của mình trao đổi thì cũng thật đúng là lần đầu mới nghe nói. Nghĩ đến lúc trước mình bị Hoàn Nhan Lượng dồn ép đến bước đường cùng, bây giờ nàng cảm thấy trong lòng rất là khoái ý.

Đại Khỉ Ti thì là vừa thẹn vừa giận, nghĩ thầm tên Tống Thanh Thư này cùng Hoàn Nhan Lượng cũng đều giống nhau, không phải là loại người tốt gì, dám làm ra cái loại chuyện hạ lưu vô sỉ như vậy…

Âu Dương Phong thì là da mặt co rúm, nghĩ thầm tiểu tử này quả nhiên là bậc kỳ tài, từ lúc lão nhận thức hắn cho tới bây giờ, chỉ thấy hắn chiếm tiện nghi phần người khác, chưa từng nghe nói qua hắn bị lỗ vốn trong tay ai. Ài… nếu là hắn sinh ra sớm trước đó một thời gian, thì để cho Âu Dương Khắc bái làm sư phụ, chỉ cần Âu Dương Khắc học được một chiêu nửa thức của hắn, thì Khắc nhi sẽ không đến mức rơi vào kết cục thê thảm như vậy rồi. Ồ, con người của hắn đã là như vậy, chẳng cần xem đến đạo lý là gì, không phải là một nhân tuyển dùng để trả thù phu phụ Quách Tĩnh Hoàng Dung tốt nhất hay sao?

Nhìn thấy ánh mắt của mọi người nhìn mình, Hoàn Nhan Lượng không chịu được nữa rồi, chỉ vào Tống Thanh Thư hét lớn:

– Mọi người xông lên, giết hắn cho bổn vương…

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x