Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 4

Chương 81

trước
tiếp

Tống Thanh Thư vô cùng kinh ngạc, hắn không ngờ tới Hoàng Dung đột nhiên lại hỏi đến dạng vấn đề này, liền nói:
– Cái loại khuê các tư mật này, phu nhân không sợ nghe qua làm vấy bẩn tai mình sao?

Hoàng Dung lời vừa nói ra khỏi miệng liền hối hận, lúc này trái tim khẩn trương đến bịch bịch đập nhảy, nghe được Tống Thanh Thư trêu chọc, liền quay lưng đi, chột dạ nói:

– Vậy thì khỏi nói ra là được…

Tống Thanh Thư từ phía sau lưng nàng ngang nhiên xông đến, tại bên tai Hoàng Dung dùng một loại ngữ điệu nhẹ nhàng nói ra:

– Phu nhân đã mở miệng hỏi, tại hạ há có thể ích kỷ, ngay cả chút chuyện nhỏ mà cũng không đáp ứng để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của phu nhân sao?

Da thịt trên cổ Hoàng Dung mơ hồ cảm nhận được nhiệt khí từ miệng của Tống Thanh Thư thở ra đến, toàn thân nàng lập tức liền cứng ngắc, cho dù không quay đầu nhìn, nhưng nàng có thể biết được Tống Thanh Thư đang đứng cách nàng vô cùng gần, cái loại cảm giác áp bách, khiến nội tâm của nàng có chút run rẩy.

Hoàng Dung vô thức nhìn về phía Quách Tĩnh đang nằm ngủ cách đó không xa liếc qua một chút, thấy hắn đang nằm ngáy khò khò, chẳng biết tại sao nàng lại thấy tâm tình như được buông lỏng:

– Đừng có làm như vậy, Tĩnh ca ca đang nằm ở nơi đó!

– Tại hạ chẳng hề làm cái gì cả…

Tống Thanh Thư trong giọng nói nư chế giễu nàng…

– Lại nói… đến phiên tại hạ tò mò, vì sao phản ứng đầu tiên của phu nhân không phải là né tránh tại hạ, mà là lại nhìn để xem trượng phu mình có thức giấc hay không?

Hoàng Dung lúc này mới như ở trong mộng tỉnh lại, vội vàng tránh đi để kéo dài khoảng cách với hắn, nhưng hai tay của Tống Thanh Thư đã đặt tại trên đầu vai nàng, một làn đại lực truyền đến, nàng đã không có cách nào di động mảy may.

– Công tử muốn làm gì?

Hoàng Dung có chút hoảng, ánh mắt càng không ngừng nhìn về hướng của Quách Tĩnh, nàng vừa lo lắng bị Quách Tĩnh phát hiện ra điều gì, về một phương diện khác lại là do dự có nên kêu cứu với trượng phu hay không…

Hoàng dung vốn là một nữ nhân thông minh, nếu không có chuyện đêm qua trời đưa đất đẩy phát sinh ra chuyện như vậy, thì lúc này nàng không có chút do dự phản ứng với hắn ngay tức khắc…

So với chuyện tối hôm qua hắn dằn vặt thân thể mình, bây giờ có bị Tống Thanh Thư chiếm thêm chút tiện nghi cũng là chuyện nhỏ, cũng không là gì, chứ nếu làm kinh động đến trượng phu, vạn nhất khiến cho Tống Thanh Thư càng nổi thú tính, sát nhân diệt khẩu thì còn tai hại hơn…

Hoàng Dung vừa nghĩ tới có khả năng dẫn đến hậu quả nếu mình quá mức phản ứng, cả người không rét mà run, dưới tình huống bình thường thì phu phụ bọn họ đương nhiên sẽ không sợ đối phương, nhưng hôm nay Tĩnh ca ca đang trọng thương, không thể sử dụng được võ công, còn Đả Cẩu Bổng Pháp của mình tuy không tệ, nhưng ở trước mặt đối phương, e rằng Tống Thanh Thư chỉ cần một tay thì cũng có thể chế phục được mình.

Nghĩ đến tối hôm qua ngay từ đầu nàng cũng có ý đồ phản kháng, nhưng lúc bị đối phương ép xuống thân thể thì nàng không có lực phản kháng nào, cho nên Hoàng Dung đối với giá trị võ công của mình hoàn toàn mất đi lòng tin.

Bây giờ Hoàng Dung đang cân nhắc như người buôn bán đem tiền đặt cọc thanh toán trước, về phần người bán đến tột cùng có thể tuân thủ đúng theo thỏa thuận hay không thì trong nội tâm nàng cũng không biết được, nàng đã mất đi năng lực mặc cả, cho nên đành phải phối hợp với đối phương, để tránh đối phương trở mặt như là không quen biết.

“Ta phải mau chóng mang Tĩnh ca ca rời đi khỏi nơi này!”

Hoàng Dung trong lòng âm thầm quyết định, thực ra nàng ngay từ đầu nàng cũng muốn để Quách Tĩnh ở chỗ này tĩnh dưỡng, bất quá bây giờ nàng đã ĩ thông suốt, người Kim Quốc tuy đáng giận, nhưng họ Tống kia cũng không có tốt đến đâu, nếu tiếp tục lưu lại nơi này, ai biết sẽ xảy ra thêm sự tình gì.

– Không cần lo lắng, Quách đại hiệp hai ngày qua bị tra tấn nên đã hao tổn tinh lực, lại thêm vừa rồi uống hoàn dược có an thần, nên không dễ dàng thức tỉnh nổi đâu…

Tống Thanh Thư tiếp tục tại bên tai nàng nói ra.

Nghe được kết quả này, Hoàng Dung tâm tình hết sức phức tạp, cũng không biết là nên vui mừng vì sẽ an tâm hơn hay là càng thêm lo lắng vì hắn quấy nhiễu? Nàng uốn người một cái:

– Công tử mau buông ta ra.

– Không phải là phu nhân hiếu kỳ chuyện tại hạ lúc cùng Đường phu nhân ở trên giường thích nhất là lúc nào sao a, chẳng lẽ giờ phu nhân không muốn nghe?

Tống Thanh Thư mỉm cười hỏi.

– Công tử thích thì nói, nếu không thì thôi, ai mà cần nghe?

Hoàng Dung ngoài miệng tuy nói không cần để ý, nhưng thân thể thì không giãy giụa nữa, ngược lại đứng yên, vểnh tai chờ đợi Tống Thanh Thư nói.

– Đường phu nhân là một nữ nhân cực phẩm, thân thể nở nang uyển chuyển, da thịt trơn non, dáng dấp vũ mị phong tao, mỗi một lần cùng nàng thân mật trên giường tại hạ đều rất vui vẻ.

Nhìn thấy Tống Thanh Thư biểu lộ thích thú, Hoàng Dung đỏ mặt âm thầm xì một thanh: “Thật không biết xấu hổ!”

– Vậy phu nhân có biết tại hạ thích nhất Đường phu nhân là cái gì không?

Tống Thanh Thư hỏi.

– Ta làm sao biết.

Hoàng Dung hừ một tiếng, tuy nhiên trong đầu lại không tự chủ được hiện ra dáng người Đường phu nhân với đôi bầu vú ngạo nghễ, còn có một đôi chân dài trắng bóng, ngoài ra còn có cái gò mu núc ních phồng cao, chắc hẳn đối với nam nhân là ba thứ này, trong nội tâm nàng âm thầm bổ sung.

– Chắc chắn phu nhân cho là tại hạ ưa thích bầu vú hoặc là đôi chân và cuối cùng là hạ thể của nàng…

Tống Thanh Thư tựa như khám phá được tâm tư của nàng, nói tiếp…

– Tuy nhiên tất cả phu nhân đều đoán sai, tại hạ thích nhất thực ra là thân phận của Đường phu nhân…

– Thân phận Đường phu nhân?

Hoàng Dung không hiểu ra sao, thân phận Đường phu nhân có cái gì đặc biệt a?

– Đúng, Đường phu nhân có thân phận là thê tử của người khác!

Tống Thanh Thư trong mắt lóe lên tia lửa…

– Bời vì nàng là thê tử của người khác, cho nên mỗi lần thấy nàng tại dưới người của tại hạ uyển chuyển hầu hạ tiếp nhận sự khoái lạc từ tại hạ tạo ra cho nàng, thời điểm khuôn mặt biểu lộ vui vẻ ngọt ngào, tại hạ liền có một loại cảm giác chinh phục cực lớn cùng thỏa mãn, đây chính là lúc tại hạ thích nhất…

– Công tử thật đúng là một kẻ biến thái…

Hoàng Dung bờ môi mở ra thật to, hiển nhiên cực kỳ chấn kinh khi nghe qua hắn nói.

– Biến thái sao?

Tống Thanh Thư nhún vai…

– Chỉ là một cái ham muốn mà không làm ảnh hưởng toàn cục mà thôi.

Hoàng Dung trái tim bình bịch trực nhảy, nàng rốt cuộc minh bạch vì sao đối phương lại một mực quấn quýt si mê mình, cái dạng một nữ nhân đã có trượng phu, nguyên lai là có tầng quan hệ ở bên trong này!

Có thể từ trước tới nay chưa từng có ai ngay trước Hoàng Dung mặt nói cái loại lời thẳng thắn như thế này, bởi vậy nàng sau khi xấu hổ giận dữ, thì lại phát sinh ra một loại cảm giác mới lạ đụng vào khu cấm kỵ.

– Công tử nói nhăng nói cuội nhiều như vậy, cuối cùng vẫn chưa có nói đến lần nào khi cùng giường chiếu với Đường phu nhân mà làm cho công tử vui sướng nhất…

Loại lời nói này bình thường thì Hoàng Dung ngay cả vừa nghĩ tới cũng không dám nghĩ, huống chi bây giờ lại chủ động hỏi một nam nhân khác mà không phải là trượng phu của mình, có thể thấy cuối cùng nàng vẫn là không nhịn được phải hỏi.

Tống Thanh Thư cười, cười đến mức Hoàng Dung có chút tâm hoảng ý loạn.

– Phu nhân vì sao lại hiếu kỳ cái chuyện này như vậy?

– Ta chỉ là tò mò, ngươi quản được ta sao…

Hoàng Dung chột dạ đáp, cũng không thể nói cho đối phương biết, nàng thực sự là hy vọng nghe được đáp án đó của hắn…

– Nhưng bỗng nhiên tại hạ nói rõ ra vấn đề như thế, với tại hạ mà nói thì thiệt thòi quá a…

Tống Thanh Thư sờ cằm, một mặt lộ ra do dự.

– Vậy làm sao thì công tử mới thấy là không thiệt thòi nếu nói ra?

Hoàng Dung cảm thấy mình càng lúc càng lớn mật, dần dần dứt bỏ một số lo lắng như bình thường, phảng phất là nàng đang cùng với khuê trung mật hữu trò chuyện vậy.

– Như vậy đi, chúng ta chơi trò trả lời thật lòng hoặc chọn đại mạo hiểm đi…

Tống Thanh Thư nói ra.

– Chơi như thế nào?

Hoàng Dung đôi mắt đẹp sáng rạng rỡ, vạn sự chỉ có lúc mở đầu là khó nhất, nếu mở đầu ổn thỏa, thì sự tình sự tình sau đó sẽ liền thuận lý thành chương, ngay từ đầu, nàng còn cảm thấy cùng một nam nhân khác nói đến đề tài tư mật giường chiếu này cũng là lúng túng khó xử, sau khi trò chuyện một lúc, nàng thấy mình không thấy ngượng ngùng, mà lại còn dấy lên hừng hực bát quái chi hỏa.

Tống Thanh Thư giải thích:

– Chúng ta thay phiên hỏi đối phương một vấn đề, đối phương lựa chọn là phải trả lời thật lòng, nếu như là vấn đề mà cảm thấy khó xử nếu nói ra thành lời, thì đối phương có thể lựa chọn đại mạo hiểm, đại mạo hiểm là dựa theo đối phương yêu cầu làm một việc bất kỳ…

Hoàng Dung hạng gì thông minh, cứ việc cho tới bây giờ chưa từng có khái niệm tiếp xúc qua cái trò chơi này, thế nhưng chỉ cần Tống Thanh Thư nói ra dăm ba câu liền hiểu rõ toàn bộ quá trình chơi.

– Ta không chơi… trò chơi này rõ ràng nữ nhân sẽ ăn thiệt thòi.

Hoàng Dung đỏ mặt nói ra.

– Có cái gì mà ăn thiệt thòi…

Tống Thanh Thư nhún vai nói…

– Nếu phu nhân lo lắng chọn đại mạo hiểm sẽ ăn thiệt thòi, thì cứ lựa chọn trả lời vấn đề, tại hạ cũng sẽ không ép buộc phu nhân.

Hoàng Dung lộ ra thần sắc ý động, nàng tự phụ mình thông minh, nghĩ thầm lấy năng lực phản ứng của mình, đến lúc đó tùy tiện nói dối thì chẳng phải là xong? Đương nhiên không cần phải làm cái gì đại mạo hiểm.

– Được… bất quá ta sẽ hỏi trước.

Hoàng Dung hất cằm, một giây khắc này phảng phất quay trở lại thời kỳ khi còn là một tiểu cô nương có nhiều nghịch ngợm.

– Đây là đương nhiên, ưu tiên nữ nhân…

Tống Thanh Thư cười đáp.

Hoàng Dung đang muốn mở miệng, đột nhiên nhìn đến phía Quách Tĩnh, chần chờ nói:

– Chúng ta ra ngoài đi, để khỏi quấy rầy Tĩnh ca ca nghỉ ngơi.

– Cầu còn không được.

Tống Thanh Thư trả lời làm cho Hoàng Dung suýt nhảy dựng lên.

Buông xuống tấm mành cửa, hai người bước qua sương phòng kề bên, Tống Thanh Thư rót ra hai chén trà xanh, tay áo phất một cái, chén trà liền vững vàng chuyển qua trước mặt của Hoàng Dung.

Hoàng Dung đối với võ công của hắn thì không cảm thấy kinh ngạc, cũng không có quá nhiều phản ứng, chỉ là cầm lấy cái ghế ngồi vào một bên cái bàn khác.

Tống Thanh Thư cười lên:

– Ngồi xa như vậy làm gì? Tại hạ cũng sẽ không ăn thịt phu nhân.

Hoàng Dung nở nụ cười xinh đẹp:

– Ta cảm thấy cách xa công tử một chút thì càng càng an tâm hơn chút, bây giờ có thể bắt đầu chưa a?

Tống Thanh Thư gật đầu:

– Phu nhân hỏi đi.

– Vấn đề vừa rồi ta đã hỏi…

Hoàng Dung nhếch miệng, trong mắt lóe lên thần thái…

– Công tử khi hoan ái cùng với Đường phu nhân, lần nào khiến cho công tử vui sướng nhất?

Tống Thanh Thư liếc nhìn nàng thật sâu, thấy đối phương không được tự nhiên dời đi ánh mắt mới đáp:

– Mỗi một lần khi áp Đường phu nhân nằm dưới thân tại hạ đều rất vui vẻ, tuy nhiên chỉ có đêm qua, nàng khiến cho tại hạ khoái lạc nhất trong tất cả mọi lần.

Hoàng Dung trái tim phanh phanh cuồng loạn, tận lực kiềm chế chính mình, mặt không thay đổi hỏi:

– Vì sao?

– Cái này có tính câu hỏi thứ hai không vậy?

Gặp Hoàng Dung lộ ra vẻ không hài lòng, hắn mới cười lên…

– Thôi, vừa mới bắt đầu chơi, coi như tại hạ tặng thêm cho phu nhân một câu cũng được. Để tại hạ nói nguyên nhân, có thể nói là tối hôm qua Đường phu nhân khiến cho tại hạ cảm nhận được như thế nào tâm linh và dục vọng giao hòa, tối hôm qua khí tức của nàng tựa hồ so với bình thường càng thêm thơm ngọt, da thịt càng non mềm, sâu trong thân thể nước trơn ngập tràn… Nhất là trong lúc lơ đãng nàng tựa như giãy giụa cầu hoan thêm nữa, còn có thời khắc thì lại áp chế hơi thở, có lúc tựa như là phản kháng, giống như là một thiếu phụ lương nhân bị đại ác bá xâm phạm vậy, khiến cho tại hạ có một loại cảm giác chinh phục khác thường, quả thực là hoàn mỹ!

Tống Thanh Thư nhìn mông lung, như là đang nhớ lại dư vị tối hôm qua.

Tống Thanh Thư không có chú ý tới trong lúc mình đáp lời, Hoàng Dung khuôn mặt càng lúc càng đỏ, hai tay cũng vô thức nắm lấy làn váy, giống như là một tiểu cô nương đang có tâm tình bất định.


Còn tiếp…

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x