Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 4

Chương 73

trước
tiếp

Tối hôm qua cứu được Đường phu nhân từ trong tay Hoàn Nhan Lượng, Tống Thanh Thư cảm thấy vẫn phải cần đi xem lại động tĩnh của Hoàn Nhan Lượng bên kia, mặc dù hắn thi triển Di Hồn đại pháp với đối phương, nhưng khó đảm bảo sẽ không xảy ra cái gì sơ suất, vạn nhất gây nên sự hoài nghi của người Kim thì tất cả mọi chuyện liền hỏng bét.
Tối hôm qua từ bên trong miệng của Đường Quát Biện biết được, Hoàn Nhan Lượng không biết mình tồn tại xuất hiện ơ nơi này, bởi vậy đây là một cơ hội cục diện cực kỳ có lợi, nếu sự tình tối hôm qua hành tung mình bị bại lộ, thì đó sẽ là một chuyện khó khăn sau này.

Đi trên đường, Tống Thanh Thư trong đầu đột nhiên nhớ tới Hoàng Dung, cũng không biết nàng đã xử lý tốt chuyện bên Cái Bang chưa, chuyện làm sao nghĩ cách cứu Quách Tĩnh thì nàng còn phải cùng hắn thương lượng kế sách cho hoàn mỹ đây…

Chỉ là hắn không biết được, Hoàng Dung tối hôm qua đã quay trở lại, còn bị hắn ép dưới thân thể hung hăng thao luyện cày cấy tưới tắm nàng một buổi tối!

Tống Thanh Thư chân trước vừa đi, thì chân sau Hoàng Dung đã quay về viện tử, thực ra nàng đã sớm đến đây, dù sao trong tâm trí của nàng còn buộc lên sự an nguy của trượng phu, thế nhưng nàng lại chưa biết làm như thế nào để đối mặt với Tống Thanh Thư, bởi vậy chỉ quanh quẩn tại phụ cận, không dám vào tới.

Nhìn thấy Tống Thanh Thư rời đi, rốt cục nàng cũng có dũng khí liền quay trở về gian phòng của hắn, lại thêm nàng vừa nghĩ đến tối hôm qua chính mình bố cục vẫn còn một sơ hở, nhất định phải thừa dịp lúc Tống Thanh Thư rời đi để vào trong mà giải quyết, vì thế nàng liền lặng lẽ chui vào gian phòng kia.

Nhìn lấy tư thế Đường phu nhân ngủ trên giường rất ngọt ngào, Hoàng Dung cảm khái: “Đúng là một đại mỹ nhân ta thấy mà còn muốn yêu thích!”

Người bị điểm trúng huyệt đạo sau mấy canh giờ sau sẽ tự động giải khai, bởi vậy huyệt đạo trên người Đường phu nhân đã tự giải, chỉ bất quá thời gian lúc đó là đêm quá khuya, Đường phu nhân theo bản năng lại tiếp tục ngủ say…

Nghe được động tĩnh bên người, Đường phu nhân mơ màng hé mở mắt, chợt trông thấy ngay trước mặt mình đang đứng một thiếu phụ phong hoa tuyệt đại vũ mị, toàn thân trên dưới toát ra vẻ đẹp phong tình mà ngay cả Đường phu nhân tuyệt sắc cũng kinh thán không thôi, tuy nhiên nàng rất nhanh lấy lại tinh thần, nữ nhân trước mắt này tuy xinh đẹp, nhưng nhìn giữa hai hàng lông mày nàng sắc mặt giận dữ, tựa hồ có chút bất thiện:

– Là ai…

Đường phu nhân hoảng sợ muốn kêu cứu, nhưng thanh âm còn chưa ra khỏi miệng, thì liền nhìn thấy trước mắt mình một đôi mắt lóe sáng rực rỡ mỹ lệ như bảo thạch.

– Nhìn ta… nhìn ta…

Hoàng Dung nhìn chằm chằm hai mắt Đường phu nhân…

Nguyên lai tối hôm qua Hoàng Dung sau khi trở về, sau khi tắm rửa rất lâu, dưới làn nước ấm làm cho nàng chầm chậm tỉnh táo lại, chợt nhớ tới sắp xếp bố cục của chính mình trước đó, có một vấn đề sơ hở rất lớn, đó chính là ngày hôm sau nếu Tống Thanh Thư cùng Đường phu nhân trò chuyện về chuyện giao hoan tối hôm qua, Đường phu nhân chắc chắn là không hiểu chuyện gì đã xảy ra…

Hoàng Dung không dám mạo hiểm, dù sao Tống Thanh Thư là một người có tâm tư kín đáo, nếu phản ứng của Đường phu nhân ngơ ngác không biết chuyện gì xảy ra đêm qua thì hắn xâu chuỗi lại sự việc sẽ nhìn ra sơ hở, thì nỗ lực tối hôm qua của nàng sẽ thất bại trong gang tấc.

Nghĩ đến tối hôm qua vì không để cho thân phận bại lộ, chính mình cắn răng tiếp nhận Tống Thanh Thư một đêm mãnh liệt trùng kích, Hoàng Dung xấu hổ giận dữ không chịu nổi, đã chịu đựng nhiều như vậy, há có thể khâu cuối cùng lại để cho sơ suất?

Lúc này Hoàng Dung giống như đang đánh cược, nàng đã không còn có đường lui, chỉ có thể chơi tất tay ván cược này.

Bởi vậy nàng chờ cho Tống Thanh Thư rời đi, sau đó liền mau tới gặp Đường phu nhân thi triển Di Hồn Đại Pháp, đưa vào tâm trí của Đường phu nhân tối hôm qua phát sinh mọi chuyện hoan ái trong gian phòng này.

Đã qua nhiều năm, Hoàng Dung tuy có được cả bộ Cửu Âm Chân Kinh nhưng bởi vì tính cách của nàng, tu luyện cũng chẳng tập trung toàn bộ tinh lực, bởi vậy công phu còn thua kém xa trượng phu Quách Tĩnh, bất quá đối với một số công phu trong Cửu Âm Chân Kinh cần đến sự khéo léo hoa mỹ, thì mức độ của Quách Tĩnh lại là kém rất xa với nàng.

Di Hồn Đại Pháp chính là như vậy, một dạng công phu đòi hỏi sự khéo léo, Quách Tĩnh làm người chính trực, cho nên cảm thấy môn công phu này tà môn ngoại đạo, bởi vậy chưa từng có luyện qua, tuy nhiên Hoàng Dung lại đối với cái công phu này thì lại cảm thấy hứng thú, vì thế Di Hồn Đại Pháp luyện được đến bảy tám phần, cứ việc bị giới hạn vì công lực, thì chỉ không có tác dụng khi gặp phải cao thủ đẳng cấp, còn dùng để đối phó với Đường phu nhân một nữ nhân có cuộc sống an nhàn sung sướng lại không biết võ công mảy may, thì là dễ như trở bàn tay.

Sau khi thành công nhiếp hồn Đường phu nhân, Hoàng Dung liền bắt đầu đem tất cả chuyện tối hôm qua từng chút một khảm vào trong đầu của Đường phu nhân. Vì lo lắng sơ sẩy dẫn đến toàn bộ thất bại, Hoàng Dung đành phải ngay cả từng chi tiết nhỏ lúc Tống Thanh Thư giao hoan với nàng cũng đều nói ra một cách cụ thể, thậm chí còn nói kỹ càng từ đầu tới đuôi khi hắn dùng tư thế nào để khi dễ nàng…

Sau khi Hoàng Dung hoàn thành xong từ trong nhà đi ra, lúc này nàng mới ý thức tới khuôn mặt của mình đang nóng đến cỡ nào, bên dưới hạ thể tựa như đã lại là tiết ra chất dịch nhờn khôn khiếp kia, bởi vì vừa rồi đem những chuyện tối hôm qua thuật lại tỉ mỉ, nên trong đầu của nàng càng không ngừng dần hiện ra cảnh tượng ác chiến tối hôm qua.

Nghĩ đến nam nhân kia thô bạo, hắn vừa cuồng dã, thỉnh thoảng lại cực kỳ ôn nhu quan tâm, Hoàng Dung cảm thấy cái tiểu nội khố của mình đã thấm ướt, nàng nào còn dám tiếp tục nhớ lại, nên gấp vội vàng che mặt rời đi.

Tống Thanh Thư thì không biết những chuyện vừa phát sinh trong phòng, hắn bây giờ đang tập trung sự chú ý là làm sao để không bị những thủ hạ cao thủ đảng cấp của Hoàn Nhan Lượng phát hiện ra.

Một đường lẻn đến gian phòng của Đường phu nhân, thì Hoàn Nhan Lượng sớm đã không ở nơi này, Tống Thanh Thư kinh ngạc, vội vàng chạy đi tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng thì tìm gặp bóng dáng đối phương tại gian phòng của Đường Quát Biện.

Tống Thanh Thư ẩn nấp ở một chỗ vắng vẻ dưới cửa sổ, lẳng lặng nghe tình huống bên trong.

– Phế vật… tất cả đều là phế vật, vẫn chưa tìm được Đường Quát Biện đang ở đâu sao?

Một giọng nói tràn ngập phẫn nộ vang lên, hiển nhiên đó là Hoàn Nhan Lượng đang quát mắng thủ hạ.

– Thuộc hạ vô năng!

Một thanh âm run rẩy đáp…

– Tiếp tục tìm kiếm cho bổn vương, sống thì thấy người, chết phải thấy xác, nếu trong hôm nay không tra ra được hắn đang ở đâu, các ngươi đừng tới gặp ta.

Hoàn Nhan Lượng lạnh lùng nói.

– Bẩm vâng…

Tống Thanh Thư cũng phát giác được trong phòng có mấy người nên vội vàng rời đi, không lâu lắm Hoàn Nhan Lượng lại hỏi:

– Mộ Dung tiên sinh, trên người những xác chết thích khách của chúng ta có tra được đầu mối gì không?

– Hồi bẩm vương gia, lão phu xem xét những vết thương trên người bọn họ, tất cả đều bị nhất đao đoạt mạng, hung khí chính là chi đao trong tay bọn họ. Hiển nhiên những người này vừa gặp được địch nhân, thì đã bị đối phương đoạt đao, sau đó đối phương một mạch giết chết tất cả, trong chớp mắt đoạt đi toàn bộ tính mạng người, người này võ công cực cao, thật sự là cao thủ giang hồ hiếm thấy.

Một giọng nói hơi có vẻ già nua trầm ổn trả lời, Tống Thanh Thư gật đầu, người này chính là Mộ Dung Bác phụ thân của Mộ Dung Phục, lão ta có tính khí vui buồn thất thường, nhưng nhãn lực lại cực kỳ tinh chuẩn, chỉ cần dăm ba câu liền đem chuyện phát sinh tối hôm qua miêu tả chính xác đến đến tám, chín phần, tựa như là tận mắt nhìn thấy vậy.

– Người này có thể đột nhập vào trong phủ vô thanh vô tức giết chết toàn bộ thích khách của chúng ta, lại cướp lấy Đường Quát Biện, đến tột cùng là ai mà dám ra mặt với bổn vương đây?

Một tiếng xoảng vang giòn, Hoàn Nhan Lượng đem chén trà cần trong tay ném trên mặt đất.

– Vương gia, có khi nào là người của hoàng thượng không vậy?

Mộ Dung Bác có chút không xác định nói.

– Hả?

Hoàn Nhan Lượng liền thấp giọng.

– Vấn đề này… cũng không phải là không có khả năng…

Trong phòng rất nhanh lâm vào một loại yên lặng quỷ dị, Tống Thanh Thư suy nghĩ, xem ra bên trong triều đình Kim Quốc chỉ là bình lặng đối với ánh mắt bề ngoài, còn bên trong thì cũng là dao động đầy âm mưu, nếu hoàng đế cùng Hoàn Nhan Lượng này kiêng kị hiển nhiên lẫn nhau, đoán chừng trong tương lai, giữa hai người này sớm muộn gì cũng sẽ bùng nổ.

– Thực tâm bổn vương cũng đang hoài nghi đối phương cũng có thể chính là người đã cứu Hoàng Dung tối hôm qua.

Hoàn Nhan Lượng hừ một tiếng, vừa nghĩ tới bộ dáng tư thái Hoàng Dung phong lưu vũ mị, hắn liền một bụng tà hỏa.

– Mấy lần phá hỏng ta chuyện tốt, nếu ta biết được là ai, ta sẽ đem ngươi ra chém thành muôn mảnh!

– Vương gia cứ yên tâm, Quách Tĩnh còn tại trong tay chúng ta, Hoàng Dung sớm muộn gì cũng tự chui đầu vào lưới.

Mộ Dung Bác hiển nhiên biết đối phương đang có tâm tư như thế nào, chỉ một câu liền đánh trúng nơi yếu hại.

Hoàn Nhan Lượng cười ha ha:

– Mộ Dung tiên sinh, nếu như thật sự có thể thành công bắt được Hoàng Dung, bổn vương sẽ lập công đầu cho ngươi…

– Đa tạ vương gia.

Trong phòng vang lên tiếng cười ái muội hai người.

Tống Thanh Thư tiếp tục nghe một hồi, thẳng đến thấy không dò xét thêm được tin tức gì, liền lặng lẽ rời đi.

Trở lại gian phòng của mình, Tống Thanh Thư như có điều suy nghĩ, hắn quay người nhìn chằm chằm một bên hòn giả sơn, từ phía đó một mỹ nhân mặt hoa lách mình đi ra, giống như tức giận nhìn chằm chằm vào hắn.

… Bạn đang đọc truyện sex tại web: https://truyen321.net/

– Dung nhi…

Tống Thanh Thư hai mắt tỏa sáng, phấn chấn chạy tới.

Nhìn trước mắt nam tử nụ cười xán lạn, Hoàng Dung sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, âm thầm hừ một tiếng: ” Bây giờ thì bộ dạng nho nhã khiêm tốn, tối hôm qua lại như cầm thú quần quật không ngơi nghỉ ở trên người của ta, nam nhân quả nhiên không thể chỉ nhìn bề ngoài…”

Hoàng Dung bị hắn cứ một tiếng gọi là Dung nhi làm cho thân thể run lên, liền lui lại một bước cùng hắn giữ khoảng cách, có vẻ hốt hoảng nói:

– Đừng… đừng cứ gọi ta kiểu như vậy.

Tống Thanh Thư nụ cười liền ngưng kết ở trên mặt: “Hôm qua thì còn bình thường khi gọi như vậy, có phải là đã phát sinh sự tình gì?” Nghĩ đến tối hôm qua dốc hết sức bình sinh thật vất vả mới khiến cho nàng đồng ý để mình gọi nàng như thế này, Tống Thanh Thư mặt phiền muộn, nữ nhân này cũng thay đổi quá nhanh đi, có còn muốn ta cứu trượng phu của ngươi không vậy…”

Đương nhiên hắn không dám đem lời trong lòng nói ra…

Nhìn lấy Tống Thanh Thư làm như bị ủy khuất, Hoàng Dung thật sự là khóc không ra nước mắt, ủy khuất rõ ràng chính là ta còn ngươi thì hưởng lợi, tối hôm qua ta há chỉ là tiếng kêu Dung nhi của ngươi, mà còn ngay cả cái nơi thần bí thầm kín của ta cũng bị ngươi không mời mà vào rồi…

Chỉ bất quá chuyện nửa đêm phát sinh sự tình, Hoàng Dung có chết cũng sẽ không nói, đành phải xụ mặt hừ một tiếng.

Tống Thanh Thư cảm giác đối phương quả thực là hóa hiểu, bất quá nghĩ đến rất có thể nàng bởi vì lo lắng chuyện của trượng phu cho nên tâm tình có chút không tốt, vừa nghĩ như thế Tống Thanh Thư liền thấy tâm trí mình thoải mái, chính mình một nam nhân, dù sao cũng phải rộng lượng hơn chút…

– Dung nhi… chuyện bên Cái Bang xử lý xong chưa?

Rất hiển nhiên Tống Thanh Thư da mặt rất dày, không đến mức vì bị đối phương đối xử lạnh nhạt, mà liền từ bỏ tiếng kêu ngon ngọt của ngày hôm qua khi thỏa thuận với nàng…

Nghe đối phương mở miệng cứ gọi Dung nhi thân thiết, Hoàng Dung cũng chết lặng, trong lòng nghĩ lại:” Dù sao toàn thân của mình, trên dưới gì cũng đều bị hắn chiếm đoạt hết rồi, bây giờ cho hắn chiếm thêm chút tiện nghi trên miệng cũng không còn có tổn thất gì…”

– Um…

Vì thế Hoàng Dung gật đầu đáp lại, hiển nhiên muốn để nàng bày ra sắc mặt tốt sau chuyện đêm qua xảy ra với hắn, là tuyệt không có khả năng.

Tống Thanh Thư không hiểu ra sao, không biết mình có chỗ nào đắc tội với nàng, tuy nhiên cứ đứng nói chuyện như thế này không phải là nơi tốt:

– Chúng ta vào trong phòng rồi nói sau, đứng trong sân vạn nhất bị người nhìn thấy thì phiền phức.

Hoàng Dung chính đang có ý đó, nàng biết bây giờ trong phòng còn có Đường phu nhân, nàng cũng muốn tận mắt ở một bên nhìn lấy để thẩm tra, cam đoan câu chuyện đêm qua không lộ ra bất luận dấu vết gì sơ hở…

Lúc này Đường phu nhân đã tỉnh lại, đang chải tóc, nhìn thấy Tống Thanh Thư trở về, đầu tiên là mỉm cười, nhưng khi nhìn thấy rõ phía sau hắn còn có một thiếu phụ phong lưu mỹ mạo chỉ hơn chứ không kém mình, nụ cười liền cứng đờ lại.

Bị Hoàng Dung thi triển Di Hồn đại pháp, Đường phu nhân quên mình đã từng gặp qua đối phương, lúc này nàng phảng phất tựa như lãnh địa của mình bị xâm phạm, liền âm thầm chạy tới khoác cánh tay của Tống Thanh Thư, tràn ngập cảnh giác nhìn qua thiếu phụ tươi đẹp vũ mị kia:

– Tống lang… vị này là?

Cho dù nàng đã là thê tử của người, có thể hai ngày vừa qua nàng và Tống Thanh Thư dính nhau như keo như sơn, nên nàng đã xem đối phương như nam nhân của mình, lại thêm vừa rồi Hoàng Dung dùng Di Hồn đại pháp một phen tẩy não, nên nàng vẫn tưởng rằng tối hôm qua nàng lại cùng Tống Thanh Thư thân mật suốt một đêm, bởi vậy tiếng kêu Tống lang thật là tình chân ý thiết.

Hoàng Dung là hạng gì thông minh, lập tức liền nhìn thấu tâm tư của Đường phu nhân đang là cố ý thị uy, trong lòng buồn cười: ” Ai muốn cùng ngươi tránh giành đoạt lấy tên nam nhân vô sĩ này chứ?”

Tuy nhiên khi nhìn thấy Đường phu nhân ngọt ngào kéo cánh tay Tống Thanh Thư, không biết vì cái gì, Hoàng Dung trong lòng vẫn là hiện lên một trận bực bội, lại thầm mắng: ” Hồ Ly mị tử!”

– À… vị này chính là Hoàng Dung… Hoàng nữ hiệp đại danh đỉnh đỉnh trong giang hồ…

Tống Thanh Thư giới thiệu cho hai vị mỹ nhân.

– Còn vị này là Đường phu nhân.

– Hoàng Dung!

Đường phu nhân giật mình thốt lên, cố sự Quách Tĩnh, Hoàng Dung thủ vệ thành Tương Dương, trong thiên hạ này ai mà chưa nghe qua…

Hoàng Dung khẽ gật đầu:

– Bái chào Đường phu nhân…

– Bái cháo Quách phu nhân…

Đường phu nhân miễn cưỡng cười cười, không biết vì sao, nàng có chút không thích nữ nhân trước mắt này.

Tống Thanh Thư đứng ở một bên sắc mặt cổ quái, thấy hai đại mỹ nhân này mở gọi nhau là phu nhân, trong lòng không khỏi âm thầm tán thưởng: ” Thê tử của người khác quả nhiên có một loại dụ hoặc khác thường, Đường phu nhân đã bị ta chinh phục, chỉ là không biết có cùng duyên phận với vị Quách phu nhân này hay không, khi nào trêu ghẹo nàng thì ta có thể là cứ gọi Dung nhi, còn bình thường thì cứ gọi phu nhân dường như lại có kích thích hơn a…”

– Qua chuẩn bị giùm cho ta chút trà cùng điểm tâm, ta cùng Quách phu nhân có một ít chuyện cần thương lượng.

Tống Thanh Thư mỉm cười âm thầm vuốt lấy cái mông của Đường phu nhân.

Đường phu nhân lườm hắn một cái, trong lòng vẫn còn có chút khó chịu khi thấy Hoàng Dung xuất hiện, tuy nhiên cử động Tống Thanh Thư cũng đã chứng minh nàng mới là nữ chủ nhân nơi đây, nghĩ như thế nàng liền thấy thoải mái, lắc eo liền đi ra ngoài chuẩn bị…

Động tác của Tống Thanh Thư vừa rồi không có qua được ánh mắt của Hoàng Dung, trong lòng lại chửi một câu “Cẩu Nam Nữ”…

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x