Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 4

Chương 245

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Nghe được tiếng kinh hô, một tên cai tù khác không nhịn được nói:
– Trên đời này làm gì mà có nhiều nữ nhân hại nước hại dân như vậy chứ?

Nghe được đám còn lại nửa tin nửa ngờ ngẩng đầu lên một chút, lập tức liền vang lên những tiếng hít hà…

– Dạng nữ nhân này, ngay cả nằm mơ cũng không dám nghĩ ra được.

– Nữ nhân này… tựa như là Đào Hoa phu nhân!

Trước đó đã nói qua là đã từng gặp qua Đào Hoa phu nhân, tên cai tù đó mở to hai mắt, kinh hô thốt ra.

– Cái gì?

Tất cả bọn chúng đều ngây người, đây chính là Đào Hoa phu nhân xinh đẹp cùng nổi danh chẳng thua kém gì Ca Bích? Khó trách xinh đẹp như vậy…

Đại Khỉ Ti loáng thoáng nghe được tiếng của bọn chúng bàn tán, hai đầu lông mày liền sát khí đại thịnh, bất quá nàng biết bên trong thiên lao tuyệt không phải là nơi để mình làm loạn, đành phải cưỡng chế trong lòng tức giận.

Đã có hạ nhân chạy tới cùng mấy tên cai tù thương lượng, tuy hoàng đế minh lệnh cấm chỉ người đến bên trong thiên lao tiếp xúc, bất quá Đại Khỉ Ti thân là vương phi của Thường Thắng vương, những năm qua tích lũy nhân mạch cũng rất lợi hại không ít, nên luôn có biện pháp của mình.

Cũng không lâu lắm hạ nhân đã cùng mấy tên cai tù câu thông tốt, trong nội tâm nàng lạnh hừ một tiếng, không nói một lời đi thẳng vào bên trong.

– Tại sao Đào Hoa phu nhân đến nhà giam mà không tìm gặp trượng phu của mình, thế mà lại qua tìm một nam nhân khác, chuyện này không khỏi cũng quá quỷ dị đi.

– Lần này vụ án của Thường Thắng Vương là do Đường Quát Biện làm chủ thẩm, Đào Hoa phu nhân đương nhiên là đi tìm hắn để khơi thông.

– Hắc hắc… Đào Hoa phu nhân tuy thân phận cao quý, nhưng hôm nay Thường Thắng Vương ăn bữa nay lo bữa mai, thân phận của nàng cũng không gây ảnh hưởng được, chỉ còn có duy nhất một thẻ đánh bạc cuối cùng là dùng chính thân thể của mình mà thôi…

– Hừm… Đường Quát Biện này đời trước tích được công đức gì a, đào hoa vận không khỏi quá nghịch thiên. Thê tử là đệ nhất mỹ nhân Kim Quốc không nói, còn có một tiểu di tử xinh đẹp động lòng người, bây giờ lại có Đào Hoa phu nhân dạng này là một vưu vật hại nước hại dân cũng trông mong đưa thân tới cửa, con bà nó thật là thao đản a.

Lần nữa gặp lại Đại Khỉ Ti, Tống Thanh Thư quả thật bội phục nàng với thuật dịch dung, rõ ràng nàng có huyết thống thuần chủng người Tây Vực, chỉ cần dịch dung, thế mà lại che giấu được những đặc thù riêng của nữ nhân Tây Vực, bây giờ nhìn nàng so với nữ nhân Trung Nguyên, ngoại trừ da thịt trắng hơn chút, cái mũi hơi cao hơn, còn toàn bộ thì không khác gì nhiều. Cũng không biết nàng che giấu màu của đôi con ngươi như thế nào…

Tống Thanh Thư âm thầm cảm thán, đây đâu còn gọi là dịch dung, mà phải gọi là nghệ thuật.

– Không biết vương phi đêm khuya đến thăm, có điều gì muốn nói?

Cứ việc Tống Thanh Thư đối với ý đồ của nàng đến đây thì nhất thanh nhị sở, vẫn là lễ tiết hỏi qua…

Đại Khỉ Ti thời gian gần đây cũng đang rất phiền muộn, cũng là bởi vì nữ nhi của mình, vốn cho rằng nữ nhi sau khi trở thành thánh nữ tại Ba Tư, thì có thể yên ổn bình yên qua hết nửa đời sau, nhưng từ khi đến Ba Tư thì phát hiện tình thế của tổng đàn cực kỳ nghiêm trọng, thiết kỵ Mông Cổ bất cứ lúc nào cũng có thể phá tan sào huyệt của tổng đàn Minh Giáo Ba Tư.

Vì nữ nhi, cũng là vì chính mình, Đại Khỉ Ti liền tình nguyện nhận việc quay trở lại Trung Thổ, dự định lợi dụng Kim Quốc để kiềm chế lại Mông Cổ, nào ngờ bây giờ thì vi6 trượng phu tiện nghi Thường Thắng vương lại nguy cơ sớm tối, nàng đành phải mạo hiểm tiến cung, dùng mỹ nhân kế để đổi lấy an toàn của trượng phu.

Vừa rồi đã cùng với Hoàn Nhan Nguyên thương nghị việc chiếm lấy hoàng vị, nếu thành công thì sẽ dựa vào sức ảnh hưởng của mình để Hoàn Nhan Nguyên phát động đại chiến cùng Mông Cổ, để cho tổng đàn Ba Tư có được cơ hội thở dốc, nào ngờ vừa mới bắt đầu bố trí, thì đột nhiên phát sinh sự kiện mưu phản của quân binh kia, làm cho Hoàn Nhan Nguyên phải bị liên lụy vào, nàng đã mấy lần tiến cung, bất kể cầu xin hoàng đế thế nào thì hoàng đế cũng không hé miệng, xem ra lần này Hoàn Nhan Đản sát tâm đã định, Đại Khỉ Ti rơi vào đường cùng, lần này đành phải tìm đến chủ thẩm Đường Quát Biện, để nhìn xem có thể thông qua ảnh hưởng của hắn để thay đổi kết quả cuối cùng hay không, dù sao đối với vụ án mưu phản này thì Hoàn Nhan Nguyên tuyệt đối là bị oan uổng.

Đại Khỉ Ti phiền não trong lòng, nghe được Tống Thanh Thư hỏi, nàng mới hồi phục tinh thần lại, lộ ra nụ cười đắng chát:

– Phò mã là người thông minh, đã biết rõ vậy mà làm gì còn cố hỏi chứ…

Tống Thanh Thư khoát tay:

– Nam nhân đứng trước mặt một nữ nhân xinh đẹp chắc chắn ai cũng sẽ trở nên đần độn một chút…

Đại Khỉ Ti nghe được hắn tán thưởng mình, trong lòng hơi động, đối phương có phải hay không là ám chỉ cái gì? Cho dù trước khi đến đây nàng cũng đã có đủ dự định, bất quá vẫn là khó mà tránh khỏi dâng lên trong long một sự chán ghét.

– Thê tử của phò mã là đệ nhất mỹ nhân Kim Quốc chúng ta, vì thế những nữ nhân xinh đẹp khác làm sao có thể làm cho trong lòng của phò mã gợn sóng được…

Đại Khỉ Ti sâu kín thở dài.

Tống Thanh Thư lông mày nhướn lên, nữ nhân này cố ý đem đề tài ái muội này hướng kéo, bất quá binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn, ai sợ ai a?

– Đào Hoa phu nhân phương danh lan xa, dĩ nhiên không phải có thể so sánh đồng dạng với nữ nhân khác được…

Tống Thanh Thư liền theo lời nói của nàng nói tiếp theo.

Đại Khỉ Ti trong lòng cười lạnh càng sâu, bất quá trên mặt không có biểu hiện ra ngoài, liền xuất ra một hộp quà đã chuẩn bị trước đưa tới:

– Nghe nói phò mã trước đó không lâu, đã bị gặp chuyện, ta cũng có thu nạp không ít thánh dược chữa thương, hy vọng có chỗ trợ giúp.

Tuy thân trước đó là thánh nữ Minh Giáo, nhất định phải bảo trì băng thanh ngọc khiết, nhưng những năm qua có nhiều tế ngộ đã khiến cho Đại Khỉ Ti rõ ràng rất biết làm như thế nào để hấp dẫn thu hút nam nhân, ngay từ đầu nàng cố ý đưa cho đối phương một ám chỉ, chờ đến thời điểm đối phương ý động, nàng lại giả trang cái gì cũng không biết nói sang chuyện khác, câu dẫn làm cho đối phương trong lòng ngứa ngáy, để cho nam nhân khát vọng càng thịnh, thì nàng liền lại càng dễ đạt tới mục đích của mình.

Tống Thanh Thư đem cái hộp nhẹ nhàng mở ra một cái khe, nhìn thấy bên trong một chồng ngân phiếu thật dày cùng với châu báu, khẽ cười một tiếng, đem hộp quà đẩy lại trở về:

– Đào Hoa phu nhân chắc hẳn cũng rõ ràng vụ án lần này là chuyện gì xảy ra, lễ vật này của phu nhân mặc dù tốt, nhưng đệ sợ là nếu cầm tiền thì cái mạng này khó mà có cơ hội để tiêu a. Lại thêm đệ đối với vàng bạc chi vật cũng không có hứng thú, vì những thứ này mà làm cho đệ phải mạo hiểm, ha ha… đành phải cô phụ hảo ý của phu nhân rồi…

Đại Khỉ Ti biến sắc, hít một hơi thật sâu cố bình phục lại phẫn nộ trong lồng ngực, nở ra nụ cười quyến rũ:

– Không biết phò mã đối chuyện gì mới cảm thấy hứng thú mà nguyện ý mạo hiểm?

Tống Thanh Thư khóe miệng giương lên.

– Không biết phu nhân có nghe qua người Hán có câu “Mẫu đan hoa hạ tử tố quỷ dã phong lưu.” Hay không vậy?

Đại Khỉ Ti sắc mặt biến hóa, đối phương cái này đã không nói vòng vo ám chỉ nữa mà chính là nói rõ ràng ra rồi, nàng cắn môi, trong tâm muốn ăn tươi nuốt sống hắn, may mắn là nàng đã chuẩn bị sẵn bài khác, nêu không thì dưới tình huống này thật đúng là không có biện pháp gì để chống đỡ.

– Tốt, chỉ cần vụ án này Thường Thắng Vương được bình yên vô sự, phò mã muốn cái gì, ta cũng đều đáp ứng.

Chuyện cho tới bây giờ, cũng không cần thiết quanh co lòng vòng nữa, Đại Khỉ Ti liền đưa bản thân mình ra đánh cược.

Tống Thanh Thư mỉm cười:

– Phu nhân sẽ không dùng nước bọt hứa hẹn để cho đệ mạo hiểm chứ?

Đại Khỉ Ti thầm mắng, trên mặt lại cười:

– Không biết phò mã muốn làm sao, thì mới tin tưởng lời của ta đây này?

Tống Thanh Thư đáp:

– Miệng nói không có bằng chứng, đương nhiên là giấy trắng mực đen viết ra…

Đại Khỉ Ti khẽ giật mình, nàng lúc đầu cho là Đường Quát Biện sẽ đối với nàng động thủ động cước, nào ngờ đối phương lại quân tử như thế?

Tống Thanh Thư thì âm thầm cười lạnh, người khác không biết thủ đoạn của ngươi, còn ta không biết sao? Ta cũng không muốn giống như Hoàn Nhan Đản bị phun một ngụm mê yên sau đó trong giấc mộng tự sướng một đêm. Mặc dù là hắn có phòng bị, có thể là mê yên của Đại Khỉ Ti phun không trúng hắn, bất quá hắn cũng không muốn bởi vì như thế này mà dẫn đến bại lộ thân phận của mình.

Chủ yếu hơn là bởi vì Ca Bích cùng Hoàn Nhan Bình, hắn đã quyết định lần này tận lực đem Hoàn Nhan Nguyên bảo vệ, Đại Khỉ Ti có tới hay không tới cầu hắn, thì kết quả cuối cùng cũng đều như thế, nhưng Tống Thanh Thư xưa nay là người có tính tình tiện nghi không chiếm thì đúng là vương bát đản, đã là Đại Khỉ Ti đưa thân tới cửa, tay không bắt sói, ai mà không muốn làm.

Cho dù trong lòng giật mình, nhưng Đại Khỉ Ti cũng thở phào, trước đó đối với Hoàng Nhan Nguyên hoặc là Hoàn Nhan Đản, nàng sử dụng mê yên đều là vì sách lược chu toàn nên mới động đến, lần này tại trong thiên lao với hoàn cảnh đặc thù, nàng cũng không có nắm chắc nhiều, nếu không sử dụng mê yên thì đó cũng là cách tốt nhất, về phần viết cái gì giấy trắng mực đen, thì sau này có cái hiệu lực gì chứ? Đến lúc đó mình không nhận nợ, hắn dám chạy đến bẩm báo với hoàng đế sao?

Vừa nghĩ như thế, nàng liền rất nhanh phối hợp lập xuống văn tự, Tống Thanh Thư trịnh trọng thu lại:

– Phu nhân bây giờ cứ trở về chờ đợi, về sau đệ sẽ cầm văn tự này tới tìm gặp phu nhân để thu lấy thù lao.

Đại Khỉ Ti t cười lạnh, trên mặt lại là ôn nhu:

– Đa tạ phò mã tương trợ.

Nhìn theo thân ảnh nàng lúc rời đi, Tống Thanh Thư nhìn xem trong tay văn tự, hắn đương nhiên biết dưới tình huống bình thường, thì chỉ là một trang giấy quả thực cũng không có tác dụng nhiều, nhưng chỉ cần mình có thực lực cường đại làm hậu thuẫn, tờ giấy này liền có thể dựa lấy để làm chủ quyền, tuy thứ này chỉ là hư vô mờ mịt, nhưng nhiều khi lại có tác dụng khác thường đấy.

Mấy ngày qua đi, văn võ trong triều chú ý đến vụ án mưu phản cuối cùng đã có kết quả, Tống Thanh Thư đưa ra lời chứng của tên cầm đầu cùng các người liên quan, chứng minh cái danh hào tự xưng là hoàng đệ Án Sát Đại Vương đưa ra chỉ là tùy tiện lấy loạn, vừa vặn chỉ là trùng hợp dính líu xuất xứ quan hệ của Hoàn Nhan Nguyên, cho nên cuối cùng Tống Thanh Thư phán định Hoàn Nhan Nguyên vô tội được phóng thích.

Kết quả này vừa ra, có mấy nhà hoan hỉ thì cũng có mấy nhà sầu.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x