Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 4

Chương 240

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 240
Chuyện lợi hại Đào Hoa phu nhân nhập cung này, thì hiển nhiên Hoàn Nhan Lượng thuộc về trong số ít người biết rõ nội tình. Hắn tuy xưa nay háo sắc, bất quá mỹ nhân đối với hắn mà nói chẳng qua là một công cụ để phát tiết, hắn tuyệt sẽ không bị sắc đẹp làm mê hoặc, dẫn đến chậm trễ chuyện chính sự của mình. Thấy Hoàn Nhan Đản bị Đào Hoa phu nhân mê hoặc nên đã nhân từ nương tay với Thường Thắng Vương, Hoàn Nhan Lượng vừa phẫn nộ vừa xem thường.

– Vương gia bớt giận, vương gia bớt giận.

Một bên tâm phúc Tiêu Dụ khuyên nói…

– Chính là bởi vì Hoàn Nhan Đản không phải là người làm chuyện đại sự, cho nên vương gia mới có cơ hội a.

Hoàn Nhan Lượng rất nhanh đổi giận thành vui:

– Không tệ, lời này của ngươi bản vương thích nghe.

Tiêu Dụ mỉm cười, tiếp tục nói:

– Vương gia, thực ra nếu giải quyết Thường Thắng Vương, cũng đâu phải là chuyện lớn lao gì, làm gì mà phải tức giận chứ…

– Nào có đơn giản như vậy.

Hoàn Nhan Lượng nhíu mày nói…

– Hoàn Nhan Đản ưa thích Đào Yêu như vậy, mà Đào Yêu cũng không phải là loại nữ nhân không có nguyên tắc, ở giữa hai người bọn họ khẳng định đã đạt thành một loại nhận thức chung, cho nên Hoàn Nhan Đản đối xử tử tế với Thường Thắng Vương, để báo đáp lại, Đào Yêu sẽ theo thuận theo dâng hiến thân thể của mình cho hắn.

Nghĩ đến Đào Hoa phu nhân khi nhìn thấy thì trong long đã kinh động như gặp thiên nhân, Hoàn Nhan Lượng liền tức giận bất bình cho nàng, tuyệt sắc mỹ nhân như thế mà bị hai huynh đệ Hoàn Nhan Đản cùng nhau cưỡi trên thân thể dày xéo… Hừ… chờ đến khi bản vương đăng ngôi hoàng đế, nhất định phải một tay ôm lấy Đào Yêu, một tay ôm lấy Ca Bích, tại trên giường rồng hàng đêm lật thân thể trần truồng của hai nàng ra cùng lúc đâm cây thịt của mình vào sâu thân thể hai nàng, đó mới là chí nhạc nhân gian.

Nhìn thấy Hoàn Nhan Lượng một mặt ngẩn ngơ, không cần đoán Tiêu Dụ cũng biết hắn đang suy nghĩ gì, liền tằng hắng một cái nhắc nhở trở về chuyện chính sự:

– Vương gia cảm thấy Hoàn Nhan Đản là dạng người ưa thích lén lút chiếm hữu Đào Yêu, hay là ưa thích đem nàng tiếp vào trong cung một cách quang minh chính đại?

– Đương nhiên là tiếp vào trong cung để tùy ý đùa bỡn…

Hoàn Nhan Lượng thốt ra, chú ý tới ánh mắt Tiêu Dụ, có chút ngượng ngùng cười cười…

– Bất quá Đào Yêu dù sao cũng là thân đệ tức của Hoàn Nhan Đản, thì làm sao có thể quang minh chính đại tiếp nàng vào trong cung chứ?

– Tình huống bình thường đúng là không có khả năng, nhưng nếu cần thì tạo ra huống khác biệt vẫn là được mà…

Tiêu Dụ cười cực kỳ quỷ dị.

– Tạo ra tình huống khác biệt?

Hoàn Nhan Lượng lông mày nhất động, liền cảm thấy hứng thú.

– Sùng nghĩa quân Tiết Độ Sứ gần đây không phải có báo lên một vụ phản loạn của quân binh sao?

Tiêu Dụ nhắc nhở.

– À… ta nhớ có chuyện này, bất quá lần quy mô vụ phản loạn này không lớn, rất nhanh đã bị trấn áp xong.

Sùng nghĩa quân Tiết Độ Sứ là tâm phúc trong quân binh của Hoàn Nhan Lượng, nhắc đến Sùng nghĩa quân Tiết Độ Sứ thì Hoàn Nhan Lượng lại nhớ đến thê tử xinh đẹp Đường phu nhân kia, bất quá không biết vì sao, trước kia mỗi lần nghĩ đến nàng, Hoàn Nhan Lượng liền muốn ép xuống cưỡi lên thân thể nàng, nhưng trong khoảng thời gian sau này, mỗi lần nghĩ đến nàng, lại một chút phản ứng gì cũng không có.

Có lẽ là là đã làm hoa tàn nhụy phai chán rồi!

Hoàn Nhan Lượng cũng không có quá để ý đến chuyện này, nào biết được là lúc trước bị Tống Thanh Thư dùng Di Hồn đại pháp, dẫn đến không cách nào đối với Đường phu nhân nổi lên sắc tâm.

“Đường Quát Biện thật đúng là một con rùa xanh biết a, Đường phu nhân là thân muội tử cùng với thê tử là Ca Bích công chúa đều bị bản vương đè ra dày xéo tận tình phát tiết a.” Nghĩ tới chỗ đắc ý này, Hoàn Nhan Lượng suýt cười rộ lên.

Tiêu Dụ tằng hắng một cái, tiếp tục nói:

– Lần này chuyện phản loạn đó vẫn chưa có báo cáo cho Hoàn Nhan Đản biết, vì thế chúng ta dễ dàng dựa vào chuyện đó để diệt trừ Thường Thắng Vương.

– Như thế nào thao tác đây?

Hoàn Nhan Lượng chấn động.

– Như thế này… cứ làm như vậy…

Tiêu Dụ tiến tới ghé vào lỗ tai hắn nhỏ giọng giải thích.

Hoàn Nhan Lượng nhướng mày:

– Rõ ràng cách này là vu oan giá họa, Hoàn Nhan Đản sẽ ngu ngốc mà tin tưởng sao?

– Vương gia cứ yên tâm đi, Hoàn Nhan Đản bây giờ sở dĩ có thể tùy ý đùa bỡn thê tử của thân đệ đệ mình, cũng là bởi vì hắn là hoàng thượng, nếu một ngày nào đó hoàng vị rơi xuống trong tay Thường Thắng Vương, thì mối thù vô cùng nhục nhã này, Thường Thắng Vương há có thể không báo? Cho nên trong lòng Hoàn Nhan Đản sợ nhất là hoàng vị sẽ bị thân đệ đệ của mình kế thừa, lần này nhân chuyện quân binh mưu phản, cho dù là trong lòng của hắn có biết là không có quan hệ gì đến với Thường Thắng Vương, nhưng cũng sẽ làm bộ tin rằng Thường Thắng Vương là chủ sử sau bức màn.

Tiêu Dụ đã tính trước nói.

– Hơn nữa còn có một nguyên nhân khác, nếu Thường Thắng Vương bởi vì chuyện mưu phản mà bị xử tử, thân là vương phi của Thường Thắng Vương Phi, thì Đào Yêu cũng thành phạm phụ, Hoàn Nhan Đản liền có thể danh chính ngôn thuận mang nàng đưa vào bên trong Hoán Y Viện… Hắc… hắc, Hoán Y Viện thì nằm bên trong cung, dễ dàng để hắn mỗi ngày đến gặp Đào Yêu thị tẩm, thì người bên ngoài người làm thế nào có thể biết được chứ?

Tiêu Dụ cùng Hoàn Nhan Lượng liếc nhìn nhau, khóe miệng tà ý.

Hoàn Nhan Lượng nhìn thấy Hoàn Nhan Đản sẽ có khả năng lớn lựa chọn cách này, liền vui mừng quá đỗi:

– Tiêu Dụ, ngươi thật sự là Trương Lương tái thế, chờ sau này đại sự thành công, bản vương sẽ phong ngươi làm chi vương Hề Tộc!

Liêu Quốc chia ra làm ba thế lực, một là hoàng tộc Da Luật thị, một là hậu tộc Tiêu thị, còn có một thế lực cường đại khác đó là Hề nhân, năm xưa Liêu Quốc suýt chút bị Kim Quốc diệt quốc, đại đa số quý tộc bị bắt, lâm vào tình cảnh vô cùng bi thảm, vì muốn cải biến vận mệnh, cho nên bọn họ âm thầm đầu nhập vào Hoàn Nhan Lượng, Tiêu Dụ tuy là họ Tiêu, nhưng lại là nhân vật kiệt xuất của Hề nhân.

– Đa tạ Vương Gia!

Tiêu Dụ thân người khum lại hành lễ, Hoàn Nhan Lượng không nhìn thấy lúc này bên trong ánh mắt của hắn lấp lóe ánh sáng quỷ dị.

… Bạn đang đọc truyện Cao thủ kiếm hiệp – Quyển 4 tại nguồn: https://truyen321.net/cao-thu-kiem-hiep-quyen-4/

Lại nói Thường Thắng Vương Hoàn Nhan Nguyên lúc trước thì giống như chó mất chủ chạy về phong địa ẩn náu, vốn định mang theo thê tử cao chạy xa bay, nào ngờ ngay thời điểm đó thì Đào Yêu đã đi đến thượng kinh, tính toán thời gian, thì vừa lúc chân trước của hắn rời kinh, thì nàng chân sau đã đến kinh thành.

Mặc dù hắn trong lòng sợ hãi, thế nhưng hắn đời này yêu thương vô cùng thê tử mỹ lệ này, nên dứt khoát quyết định mạo hiểm quay trở lại kinh thành, lúc trên đường còn chưa tới kinh thành thì liền nhận được thánh chỉ hoàng đế, đã không có nhắc tới một lời sai lầm của hắn, mà còn đối với hắn phong thưởng, nhưng Hoàn Nhan Nguyên không có cao hứng nổi, ngược lại nghĩ đến một loại khả năng, trong lòng không khỏi trầm xuống.

Một đường ra roi thúc ngựa, Hoàn Nhan Nguyên cuối cùng quay trở lại vương phủ kinh thành trong, lúc nhìn thấy thê tử Đào Yêu, liền muốn tiến lên ôm nàng.

Đại Khỉ Ti ứng phó những cử động thân mật này sớm đã thuận buồm xuôi gió, không lộ ra dấu vết liền dời cước bộ để hắn dốc sức vào khoảng không, thừa dịp hắn còn chưa lên tiếng, nàng đã mở miệng trước liền bảo hạ nhân phục thị chung quanh mình rời đi…

Hoàn Nhan Nguyên trong lòng run lên, biết thê tử muốn cùng mình nói chuyện chính sự, chờ để mọi người đều rời đi hết, hắn liền hỏi:

– Phu nhân vừa rồi có phải đã đến tìm… hắn?

Đại Khỉ Ti thở dài một hơi:

– Nếu muội không đi tìm hắn, thì phu quân lại có thể yên ổn đứng ở chỗ này sao?

– Vậy hắn… hắn có đối với phu nhân… làm qua cái gì?

Hoàn Nhan Nguyên thanh âm run rẩy hỏi.

Đại Khỉ Ti nhàn nhạt đáp:

– Vương gia kinh lịch đã trải qua nhiều chuyện, làm sao lại còn giống như hài tử, đã biết mà vẫn còn hỏi đến cái chuyện này?

Hoàn Nhan Nguyên giận dữ:

– Hắn quả thật cầm thú khi dễ phu nhân…

– Hắn đã khi dễ muội, vậy vương gia có thể làm được cái gì đây?

Đại Khỉ Ti lẳng lặng địa nhìn lấy trượng phu trên danh nghĩa này.

– Ta…

Hoàn Nhan Nguyên nhất thời nghẹn lời, đúng vậy a, chính mình thì có thể làm được cái gì, hắn kia là hoàng đế, là nhất quốc chi quân, chỉ là một đạo thánh chỉ liền có thể làm cho đầu người rơi xuống đất, ta há có thể làm được cái gì!

Đại Khỉ Ti thở dài, tiếp tục nói:

– Vương gia phải chuẩn bị trong lòng thật tốt, tiếp theo mấy ngày này, hắn sẽ tiếp tục triệu muội tiến cung để… cùng với hắn…

Hoàn Nhan Nguyên lộ ra như không thể tin được, bỗng nhiên đứng dậy:

– Hoàn Nhan Đản cẩu tặc kia, quả thực là khinh người quá đáng!

Nhìn lấy hắn tức giận không kềm được, Đại Khỉ Ti khóe môi cong lên:

– Vương gia, nếu không chúng ta tạo phản đi?

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x