Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 4

Chương 228

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 228
Nghe được động tĩnh Tống Thanh Thư từ mật thất đi ra, Ca Bích mơ mơ đang màng màng liền đứng bật dậy, cái chăn phủ trên người nàng lặng yên trượt xuống, lộ ra thân mình trắng như tuyết:

– Sắp xếp đã xong vị Triệu cô nương kia?

Tống Thanh Thư gật đầu, lại nhớ lại vừa rồi lúc xé rách y phục Triệu Mẫn, bộ dạng của nàng thần sắc bối rối khi thầu như hơn phân nữa hai bầu vú lộ ra bên trong cái yếm mỏng, liền cảm thấy trong bụng dâng lên một đoàn nhiệt hỏa, lúc này lại nhìn thấy bên dưới hạ thể Ca Bích thảm lông gò mu rối bời, dấu vết của cuộc giao hoan trước đó, hắn liền bước tới vuốt lên cái khe thịt của nàng vẫn còn nhơ nhớp dinh dính, dẫn tới một tiếng kinh hô.

– Thúc thúc… lẽ nào đã thật sự coi ta là thê tử của thúc thúc a… lúc nào muốn phát tiết… thì lại…

Một trận bị lật đỏ sóng, truyền đến thanh âm ngượng ngùng của Ca Bích.

Tống Thanh Thư hai tay kìm lòng không được ôm ấp lấy trong ngực thân thể thành thục của Ca Bích, giờ đã không sai biệt lắm tựa như là thê tử của mình…

Bị nam nhân ôm chặt, trên người hắn phát ra nóng rực khí tức giống đực hun đến dục hỏa Ca Bích đột nhiên lại bộc phát! Nàng hai tay chăm chú mà ôm lấy lưng hùm vai gấu nam nhân, thân thể mềm mại kề sát tại trên lồng ngực nam nhân dùng sức uốn éo ma sát đôi bầu vú với làn da rắn chắc của hắn…

Lúc này Tống Thanh Thư hai tay kéo qua thân thể của nàng, để cho hai chân nàng đứng xuống dưới giường, nữa thân trên nằm gục ở trên giường, bờ mông hướng về phía sau sau cao cao nhô lên…

Sau một khắc, trong gian phòng lập tức vang lên âm thanh xuân ý tiên nhạc! Liên tiếp, tiếng va chạm của hai thân thể thật giống như là tiếng động vô tận của biển cả sóng lớn, Tống Thanh Thư từ phía sau cái mông Ca Bích trùng kích đến, nàng theo bản năng giãy giụa bờ eo mê người…

Một lúc sau Tống Thanh Thư ngừng thở, nhìn xem thân thể thành thục của Ca Bích lúc này đã thay đổi tư thế nằm ngửa tại trước mắt mình không ngừng lay động lấy, hắn không khỏi nhanh hơn tốc độ, khiến nàng hoàn toàn thẩm say bên trong khoái cảm, Tống Thanh Thư hai tay giữ lấy bờ eo mềm mại của nàng, côn thịt dữ tợn mỗi một lần tiến thật sâu vào trong âm động nàng, rồi lại đem côn thịt cứng rắn rút đến tiếp cận với cửa miệng âm động, lại đại lực chọc vào quay trở lại…

– A… lại không được… nữa rồi…

Trong tiếng cao vút rên rỉ của Ca Bích, cái mông của nàng hẩy lên cao hình thành một độ cong chỗ thân lưng, thân thể mềm mại run rẩy không thôi, vào lúc cao trào từ trong âm động bài tiết ra đại lượng âm dịch hòa lẫn âm tinh, giống như thủy triều xâm nhập lấy vùng đất của địch nhân.

Cao trào về sau trong cái miệng của nàng càng là hữu khí vô lực phát ra tiếng rên rỉ giống như thống khổ vừa giống như vui thích tiếng:

– Ui… ui… a… ui…

Tống Thanh Thư cũng lần nữa phủ lượt toàn thân nàng, tận lực bổ khuyết cảm giác nội tâm hư không của nàng. Kích tình thối lui, một đôi nam nữ ôm lấy lẫn nhau, côn thịt của hắn vẫn không có tách ra khỏi âm động của nàng, hai đôi tay đều trên tại thân thể của đối phương vuốt ve!

Từ lần trước tại Hoán Y Viện gặp chuyện không may về sau, toàn bộ một phủ rầm rộ phủ đã trở nên xơ xác tiêu điều rất nhiều, trên đường luôn có thị vệ tuần tra, cứ vài ngày một loạt quân binh trên triều đình lại xuống kiểm tra rất lợi hại, lúc này Tống Thanh Thư lại có quyết định tiến vào hoàng cung để liên hệ cùng hoàng hậu Bùi Mạn.

Trong hoàng cung bảo vệ càng là nghiêm ngặt, Tống Thanh Thư nhận thấy nếu dùng khinh công xâm nhập cũng phải tốn sức, cuối cùng đành phải lại lấy diện mạo Tiểu Hưng Quốc chạy đến điện Thái Hòa cầu kiến hoàng hậu Bùi Mạn.

Lúc này bên trong điện Thái Hòa đám thái giám, cung nữ rùng mình lo sợ, nguyên lai Hoàng hậu Bùi Mạn đang giận dữ, bất quá khi nàng nghe được có Tiểu Hưng Quốc cầu kiến, nét mặt đầy vẻ giận dữ lập tức tan thành mây khói, đối với mọi người phía dưới điện khua tay nói:

– Nhanh bảo cho hắn tiến vào, các ngươi đi xuống trước đi, nơi đây không cần các ngươi hầu hạ nữa…

– Bẩm vâng…

Một đám thái giám cung nữ như trút được gánh nặng, liền cúi đầu lui ra bên ngoài.

– Tiểu Hưng Quốc thật đúng là rất được nương nương sủng hạnh a, vừa nghe hắn đã đến, trên mặt cười nở hoa rồi.

– Đúng đấy, cũng không biết tên tiểu thái giám có cái gì tốt, các ngươi nói hắn có phải là được nương nương lấy ra làm diện thủ (tựa như là đĩ đực)?

– Đừng có lên tiếng! Ngươi không còn muốn sống nữa sao? Loại lời này cũng dám nói lung tung?

Đi ngang qua đám thái giám cung nữ, Tống Thanh Thư loáng thoáng nghe được bọn chúng nghị luận, không khỏi cười lên: “Bọn chúng thật cũng không có đoán sai, theo ý nào đó bên trên mà nói, bản thân mình thật đúng là làm diện thủ cho hoàng hậu Bùi Mạn”

Vừa mới vào điện Thái Hòa, hoàng hậu Bùi Mạn mang theo một làn gió thơm nói:

– Công tử cuối cùng cũng đã chịu đến thăm bản cung rồi à?

Nhìn qua lên trước mắt nữ nhân thành thục xinh đẹp này, Tống Thanh Thư âm thầm cảm thán, giữa hai người chỉ là trao đổi ích lợi theo như nhu cầu mà thôi, khoan nói tới cái gì là cảm giác, đối phương thân là hoàng hậu, chính là thân phận cao quý cũng đã đủ cho hắn rất có cảm giác thành tựu chinh phục.

Tống Thanh Thư cười cười, một tay lấy lấy mặt nạ xuống, một tay ôm lấy Bùi mạn vòng eo mềm mại của nàng rồi ngồi xuống, hoàng hậu Bùi Mạn hơi có chút kinh ngạc, bởi vì lần này thấy hắn rất là tự nhiên, bất quá nhưng không có biểu hiện ra chút nào ý tứ phản bác.

– Như thế nào, sợ tại hạ chiếm tiện nghi nương nương sao?

Tống Thanh Thư cười nói.

– Công tử nào phải là người như vậy, huống chi…

Hoàng hậu Bùi Mạn ngón tay vuốt ve khuôn mặt của hắn, cười nói…

– Huống chi công tử như vậy tuấn lãng như vậy, cho dù là có chiếm tiện nghi đi nữa, bản cung ta cũng không có chịu thiệt…

– Nương nương quả thật biết tạo cho nam nhân niềm vui, cũng không hiểu vì sao hoàng thượng lại không thường đến nơi đây chứ?

Tống Thanh Thư đưa tay xoa bóp lấy một bên bầu vú nảy nở của hoàng hậu Bùi Mạn, ngạc nhiên hỏi.

– Bản cung chỉ tạo ra niềm vui cho nam nhân chân chính, Hoàn Nhan Đản thì tính là cái gì nam nhân chứ.

Hoàng hậu Bùi Mạn nhắc tới hoàng đế, ngữ khí cũng không có tôn kính gì cả.

– Hoàng thượng vì sao mà không tính là nam nhân?

Tống Thanh Thư trong lòng cũng có suy đoán, nhưng vẫn hỏi…

Hoàng hậu Bùi Mạn sắc mặt hơi đỏ, nhìn hắn:

– Ta nói ra thì công tử đừng có cười chê…

– Nương nương cảm thấy tại hạ là cái loại người hẹp hòi sao này?

Tống Thanh Thư cười nói…

Hoàng hậu Bùi Mạn lúc này mới đến hắn bên tai nhỏ giọng nói ra:

– Hắn… mỗi lần vừa mới đút cái đó vào… cái của ta, chưa kịp làm gì thì đã tiết ra rồi, công tử cảm thấy hắn là nam nhân chân chính sao?

Tống Thanh Thư vẻ mặt kinh ngạc:

– Như vậy thì làm sao mà hoàng thượng lại không ưu phiền được chứ?

Khó trách hoàng thượng này tâm tính cổ quái, động một chút thì giết đại thần, nguyên lai là thân thể bị cái bệnh này không tiện nói ra, dẫn đến trong lòng khó chịu biến hóa thất thường a.

– Công tử sẽ không để trong lòng khi bản cung đã có quan hệ với công tử, mà còn để cho hắn… nhét cái đó vào chứ…

Hoàng hậu Bùi Mạn đột nhiên âm u nói ra.

Tống Thanh Thư cười lên:

– Nương nương thân là thê tử của hoàng đế, loại sự tình này có cái gì mà để trong lòng…

– Công tử quả nhiên là người rộng rãi.

Hoàng hậu Bùi Mạn lập tức mặt mày vui lên, cầm lấy trên bàn một trái bồ đào lột ra đút tới trong miệng Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư vừa ăn bồ đào, vừa nói:

– Đúng rồi, những công chúa Tống Triều kia sau khi trốn đi, thì triều đình đã có phản ứng như thế nào?

Hoàng hậu Bùi Mạn che miệng cười cười:

– Công tử chắc là muốn hỏi các nàng có bị truy binh đuổi theo phải không? Yên tâm đi, hiện nay tất cả tinh lực của Hoàn Nhan Đản đều tập trung để đối phó trên thân Thường Thắng vương, nào quản đến cái chuyện nhãi nhép kia, hơn nữa hiện tại các nàng có lẽ là đã quay về đến Nam Tống rồi a.

– Như vậy là tốt rồi, nương nương vừa rồi nhắc tới Hoàn Nhan Đản đang đối phó với Thường Thắng vương?

Tống Thanh Thư hỏi.

– Đúng vậy…

Hoàng hậu Bùi Mạn đáp…

– Mấy ngày nay Hoàng Thượng lấy đủ loại lý do đang tra ra cho một loạt quan viên mất chức, mà những quan viên này, đều có điểm giống nhau, chính là đi lại rất gần giao hảo cùng Thường Thắng vương, người sáng suốt cũng nhìn ra được hoàng thượng sẽ đối với Thường Thắng vương hạ thủ, thời gian này Thường Thắng vương gấp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng, đoán chừng ngay cả ngủ cũng không được yên… ha ha…

Tống Thanh Thư nhíu mày:

– Nương nương, thứ cho tại hạ nói thẳng, giờ thì Ngụy vương chết rồi, Thường Thắng vương cũng ăn bữa nay lo bữa mai, trong lúc Hoàn Nhan Đản thân thể tựa hồ cũng chống đỡ không được bao lâu, một khi hắn băng hà rồi, lại không có nhi tử nối dõi, ngôi vị hoàng đế khẳng định phải rơi vào trong tay người khác, đến lúc đó nương nương chỉ sợ chưa hẳn là còn làm được thái hậu, nương nương làm tất cả mọi chuyện, chẳng khác gì là đào ao để cho người khác thả cá a…

– Lúc trước diệt trừ Ngụy vương chỉ là vì để tự bảo vệ mình, bản cung bị buộc rơi vào đường cùng, nên cũng không có nghĩ nhiều như vậy, bất quá bây giờ bản cung đã có chủ ý.

Hoàng hậu Bùi Mạn mềm mại đáng yêu mà cười nói.

– Cái chủ ý gì?

Tống Thanh Thư lo lắng nhất chính là nàng ở phía sau lưng cùng Hoàn Nhan Lượng có cấu kết, nữ nhân này tuy rằng ở trước mặt mình biểu hiện thuận long vừa ý, bất quá nàng tại vị trí hoàng hậu ngồi lâu như vậy, thì làm sao có thể là không nhiễm lấy quyền lực chứ? Tống Thanh Thư cũng không dám hoàn toàn tin tưởng vào nàng, cho nên hắn vẫn không dám xem thường nàng.

– Công tử vừa rồi nhắc tới sau này bản cung có thể không thể làm được thái hậu, vấn đề lớn nhất là Hoàng Thượng không có nhi tử nối dõi, nhưng nếu như ta sinh ra được một hoàng tử thì sao đây?

Hoàng hậu Bùi Mạn trong ánh mắt lập lòe.

Tống Thanh Thư trong lòng cả kinh, vội vàng kéo qua tay của nàng bắt mạch, đi vào cái thế giới này về sau, tự chữa trị nhiều hắn cũng thành lương y, tuy rằng không tính là cái gì bằng dược vương thánh thủ, thế nhưng chỉ là đơn giản bắt mạch thì vẫn là không khó.

Hoàng hậu Bùi Mạn khanh khách nở nụ cười:

– Nhột… đừng có bắt mạch làm gì, nhân gia chưa có mang thai đâu.

Tống Thanh Thư ngạc nhiên nói:

– Vậy nương nương tại sao lại có nắm chắc như vậy? Hoàn Nhan Đản thì đã không được trong chuyện này…

Cũng khó trách hắn oán thầm, Hoàn Nhan Đản hậu cung mỹ nhân ba nghìn người, kết quả những năm gần đây chỉ có hai nhi tử, một chết non một thì bị giết…

Rất nhanh Tống Thanh Thư đã cảm thấy trên lưng có chút lạnh lẽo, bản thân của mình tựa hồ so với Hoàn Nhan Đản cũng không có tốt hơn chỗ nào, nữ nhân cùng mình có quan hệ thân mật không thiếu, nhưng có thể nói là đồng dạng không có một người nào mang thai, tựa hồ mình cũng không có tư cách gì khinh bỉ Hoàn Nhan Đản, dù sao Hoàn Nhan Đản ít nhất còn làm ra được hai nhi tử…

Đương nhiên Tống Thanh Thư còn có nguyên nhân khác, trong vô thức hắn không muốn sớm có hài tử, bởi vậy mỗi lần giao hoan đều luyện tinh hóa khí, xuất ra đều là tinh dịch vô hại, bất quá hắn tu luyện “Hoan Hỉ Thiền Pháp” là bí pháp vô thượng của Mật Tông, bởi vậy hắn vô cùng rõ ràng tình huống thân thể của mình, tuyệt sẽ không giống như là Hoàn Nhan Đản.

Hoàng hậu Bùi Mạn tiếng cười quyến rũ làm cho hắn từ trong trầm tư liền tỉnh táo lại:

– Lúc trước cứ trông chờ vào cái phế vật kia, nhân gia đương nhiên không có gì nắm chắc, bất quá bây giờ đã có… cái của công tử, nó vô cùng dũng mãnh oai hùng, làm cho bản cung vô cùng nắm chắc.

Tống Thanh Thư trong lòng nhảy dựng, có chút không thể tin được nên hỏi:

– Nương nương… nói vậy là có ý tứ gì?

Hoàng hậu Bùi Mạn vặn vẹo uốn éo thân thể ngồi vào trong lòng của hắn cặp môi đỏ mọng khẽ nhếch:

– Nhân gia muốn tìm đến công tử để mượn hạt giống, đến lúc đó nhi tử của chúng ta sẽ lên làm hoàng đế, vậy công tử có cho mượn hay không đây này?

Tống Thanh Thư cảm giác yết hầu có chút phát khô, hắn không phải không thừa nhận, đề nghị của Hoàng hậu Bùi Mạn này vô cùng mê người, nếu như lợi dụng cái tầng quan hệ này để khống chế Kim quốc, tựa hồ càng thêm ngắn gọn thuận tiện, bất quá riêng nữ nhân Hoàng hậu Bùi Mạn này, đến lúc đó chưa hẳn là dễ dàng khống chế nàng được.

Cho dù trong lòng có băn khoăn, bất quá Tống Thanh Thư rất hiển nhiên thấy được hoàng hậu Bùi Mạn đối với sự nghiệp của mình sau này rất là có lợi, có thể nói chỉ do dự trong mấy giây khắc, Tống Thanh Thư liền đã đáp ứng đối phương, làm cho Hoàng hậu Bùi Mạn thích thú khanh khách cười không ngừng:

– Nếu như công tử đã đáp ứng, như vậy chúng ta ngay bây giờ liền… tạo ra nhi tử đi, như thế nào được không?

– Ngay bây giờ?

Tống Thanh Thư quan sát bên ngoài rèm cửa, ánh thái dương còn sáng ngời, làm cái chuyện này dưới ban ngày trong tẩm cung, lá gan không khỏi cũng quá lớn đi…

– Thời gian thì không chờ đợi người, ai biết hoàng đế ma quỷ kia lúc nào sẽ sụp đổ, cho nên nhân gia phải mang thai trước khi có chuyện xảy ra, như thế mới có thể mượn tay hắn công nhận chính thức là thái tử.

Hoàng hậu Bùi Mạn đáp.

– Đến lúc đó hắn không hoài nghi sao?

Tống Thanh Thư cau mày nói.

– Về vấn đề này nhân gia đã có biện pháp, công tử cứ yên tâm đi.

Hoàng hậu Bùi Mạn mỉm cười, bàn tay trắng noãn liền thuận thế cầm lấy bàn tay của hắn duỗi vào bên trong vạt áo của mình, Tống Thanh Thư nuốt một ngụm nước bọt, vì nghiệp lớn thống nhất giang sơn, mình hy sinh một chút cũng không sao…

Hoàng hậu Bùi Mạn thả tay của hắn ra không có tiếp tục, mà là duỗi ra hai tay ôm cổ của hắn, môi son khẽ mở, một đôi con người sáng ngời câu hồn, lóe ra động lòng người, nàng thâm tình nhìn lấy Tống Thanh Thư, hô hấp của nàng dồn dập lên, hơi thở ấm áp không ngừng phun tại trên mặt hắn.

Tống Thanh Thư đem thân thể của nàng ôm ấp dưới thân thể, cảm thụ được trước ngực truyền đến hai bầu vú mềm mại đầy khoái cảm, hắn tự tay nâng lên cái cằm của nàng, hướng đến miệng nàng, đem đầu lưỡi xâm nhập trong khoáng miệng trở quấy công kích tới, một tay cách xiêm y của nàng nắm chặt hai bầu vú lớn no đủ không ngừng xoa bóp, còn tay kia thì dọc theo đường cong uyển chuyển thân thể xuống dưới dao động, bắt đầu giải thoát chướng ngại trên người nàng!

Hoàng hậu Bùi Mạn mặc một bộ xiêm y váy dài màu hồng đỏ, Tống Thanh Thư duỗi tay vươn hướng đến bên nút thắt của thắt lưng nàng kéo một cái, đai lưng màu hồng đỏ liền rơi xuống dưới, xuyên thấu qua bộ xiêm y váy dài rộng mở, một cái cái yếm màu vàng lộ ra hình dáng, Tống Thanh Thư hô hấp cũng dần gấp rút, hắn nhanh chóng chui vào giữa khe rãnh của hai bầu vú, mặt của hắn cách cái yếm qua lại ma sát, thỉnh thoảng khẽ cắn lấy đầu núm vú đội lên trong làn vải tơ lụa…

Hoàng hậu Bùi Mạn dưới sự vuốt ve liếm láp bầu vú của Tống Thanh Thư, thần sắc đã trở nên mê ly rồi, nàng một đôi bàn tay nhỏ bé ôm vào eo hổ của hắn, mà thân thể của nàng thì là nhẹ nhàng giãy giụa, thân thể của hai người chỗ tiếp xúc qua lại ma sát để có thêm nhiều khoái cảm. Tống Thanh Thư cảm thụ được xúc cảm bên dưới thân thể hoàng hậu Bùi Mạn lửa nóng uyển chuyển, mà trước ngực cũng là rõ ràng cảm nhận được một đôi bầu vú mềm mại đầy đặn đè ép trước ngực mình, từng đợt nhàn nhạt mùi thơm bay vào trong lỗ mũi của hắn, phảng phất sinh ra sức hấp dẫn chí mạng vậy…

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x