Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 4

Chương 181

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 181
Lúc này tại trong vương phủ Hải Lăng, Hoàn Nhan Lượng vẻ mặt nghi hoặc nhìn Hoàng Nhan Bình:

– Tỷ phu của ngươi đêm hôm qua không có ở chỗ này…

– Thật không?

Hoàn Nhan Bình nghi ngờ hỏi.

– Ta lừa gạt ngươi làm gì.

Hoàn Nhan Lượng cười, đồng thời ánh mắt âm thầm quan sát nữ nhân duyên dáng yêu kiều trước mắt, mình trước kia vẫn xem nhẹ vị cô nương này bên cạnh Ca Bích, bờ eo thon với đôi chân dài, sờ tới sờ lui chắc chắn là rất dễ chịu lợi hại, đã vậy đôi bầu vú này với cái mông săn chắc gọn gàng chứ chưa có mọng nước như Ca Bích, một ngày nào đó nhất định phải đem nàng và Ca Bích thả chung trên một giường, thử qua hương vị thân thể của một đôi tỷ muội này…

Nghĩ đi nghĩ lại, Hoàn Nhan Lượng liền có cảm giác từ dưới bụng liền dâng lên một đoàn nhiệt hỏa, cây côn thịt liền cũng cứng rắn như sắt.

“Chẳng lẽ là tên hỗn đản kia gạt ta?” Hoàn Nhan Bình lẩm bẩm, vừa ngẩng đầu liền đụng vào ánh mắt Hoàn Nhan Lượng đang nhìn chằm chằm vào bên dưới hạ thể của mình, nhất thời cảm thấy toàn thân khó chịu…

– Nếu tỷ phu không ở nơi này, vậy ta đi trước.

Nói xong nàng cũng mặc kệ Hoàn Nhan Lượng có phản ứng gì, quay người liền đi.

Hoàn Nhan Lượng ở phía sau nhìn qua cái mông cong lên của nàng tràn ngập sức sống, dáng dấp yểu điệu, hai bờ mông săn chắc bãi động rất nhỏ, trong lòng càng là tán thưởng, liền đi theo sau tiễn đưa nàng xuất phủ.

Tống Thanh Thư vừa lúc đi vào Hải Lăng Vương phủ, thì đụng phải khi Hoàn Nhan Bình rời đi, đang suy nghĩ thì lại bị Hoàn Nhan Lượng đang theo ra tiễn khách nhìn thấy.

– Đường Quát huynh!

Hoàn Nhan Lượng thanh âm không nhỏ, liền hấp dẫn sự chú ý của Hoàn Nhan Bình, nàng quay đầu nhìn thấy bộ dáng Tống Thanh Thư, hai mắt nhất thời lộ ra vừa sợ hãi lẫn vui mừng.

– Tỷ phu!

Hoàn Nhan Bình giờ phút này trong lòng ủy khuất, sợ hãi, cao hứng… các loại tình cảm phức tạp đều bạo phát ra, một đường chạy vội vọt tới, đem đầu chôn ở trong lồng ngực Tống Thanh Thư nghẹn ngào…

Một bên Hoàn Nhan Lượng nhìn thấy tròng mắt hơi híp lại, nhìn thần sắc của Hoàn Nhan Bình cùng Đường Quát Biện thân mật như vậy, rõ ràng đã vượt qua quan hệ di tử và tỷ phu, chẳng lẽ giữa bọn họ đã lên giường với nhau?

Hoàn Nhan Lượng suy tính sẽ cho người điều tra thêm về bọn họ: Hắc hắc, khó trách Đường Quát Biện dám bỏ được thê tử quốc sắc thiên hương của mình, lấy ra cùng ta trao đổi thê tử, thì ra sớm đã thông đồng với tiểu di tử của mình… Hừ, dạng diễm phúc này ta há có thể để cho ngươi Đường Quát Biện độc hưởng, sớm hay muộn cũng có một ngày bản vương sẽ đem đôi hoa tỷ muội này thu vào trong tay.

– Bình nhi… muội làm sao?

Thấy thân thể nàng run lên nhè nhẹ, Tống Thanh Thư biết chuyện trước đó phát sinh đối với nàng là quá bị đã kích, nên ôn nhu an ủi.

– Tỷ phu… muội thật là sợ.

Hoàn Nhan Bình hai tay một mực ôm chầm hắn, một khắc cũng không muốn buông ra.

Tống Thanh Thư xấu hổ cười:

– Bình nhi, Hải Lăng vương còn đang ở bên cạnh đây này.

– Um…

Hoàn Nhan Bình lúc này mới nhận ra, liền buông tay ra, lúc ngẩng đầu lên thì thấy yết hầu của Hoàn Nhan Lượng đang nuốt nước miếng xuống.

– Tỷ phu, muội có vài lời muốn nói cùng huynh.

Hoàn Nhan Lượng tuy quyền cao chức trọng, nhưng Hoàn Nhan Bình thân là công chúa, nên nàng cũng không phải quá để vào mắt, chỉ lo lôi kéo Tống Thanh Thư…

Tống Thanh Thư biết nàng có thể là muốn nói với mình chuyện vừa xảy kia, vội vàng cùng Hoàn Nhan Lượng tạ lỗi nói:

– Vương gia xin thứ tội…

– Không sao, các ngươi cứ chậm rãi, bản vương vào trước đây.

Hoàn Nhan Lượng vừa đi mấy bước, đột nhiên xoay người lại…

– Bên trong phủ thượng bản vương đã chuẩn bị, lát nữa Điền huynh hay vào cùng một chỗ ăn đi, thuận tiện để chúng ta bàn luận lại chuyện lần trước kia.

Nói xong hắn liến nháy mắt ra hiệu với Tống Thanh Thư.

– Um… tốt.

Tống Thanh Thư cười lạnh, Hoàn Nhan Lượng thật sự là tặc tâm bất tử, lúc đầu ta cũng có ý buông tha thê tử của ngươi, nhưng ngươi đã vội vã muốn hiến thê tử mình, thì đừng có trách ta.

Chờ Hoàn Nhan Lượng vào trong xong, Hoàn Nhan Bình nghi ngờ liếc nhìn hắn:

– Tỷ phu, trong khoảng thời gian này tại sao huynh lại cùng hắn đi lại gần như vậy.

– Chuyện… đại nhân… muội còn bé không hiểu đâu.

Tống Thanh Thư xoa xoa tóc nàng, làm cho Hoàn Nhan Bình hờn dỗi:

– Tỷ phu sao lại cho là muội không hiểu chứ! Đêm đó huynh… huynh cũng đã có… sờ qua, muội… muội có chỗ nào là bé đâu…

Càng về sau, giọng nói càng thấp, bên trên mặt hiện lên hai đóa mây đỏ.

Tống Thanh Thư trong lòng mềm nhũn, duỗi tay ra liền đem nàng ôm vào trong ngực, cứ việc Hoàn Nhan Bình rất ưa thích cái cảm giác được tỷ phu ôm, bất quá dù sao cũng là tại trước mặt Hải Lăng Vương phủ, hai người bọn nếu là bị người khác nhìn thấy, thì sẽ chọc tới phiền phức.

– Tỷ phu, có người trong phủ đấy.

Hoàn Nhan Bình vội vàng đẩy Tống Thanh Thư ra, lần trước hoan ái trong khe núi về sau, bời vì vô pháp đối mặt với tỷ tỷ mình, nàng mấy ngày qua một mực tránh ở trong cung, không có đi ra ngoài gặp hắn, chi tình đầy ngập tương tư sớm đã nồng đậm, đã vậy bên dưới hạ thể đã nếm trái ngọt, gần đây mẫn cảm cứ hay ngưa ngáy tựa như khát khao thèm muốn, vì thế tâm tư của nàng lúc này đã bị đánh nát.

– Không phải là muội có lời muốn cùng ta nói sao?

Tống Thanh Thư thấy thần sắc nàng biến ảo chập chờn, thì biết được lúc này tâm tư của nàng vẫn còn bình ổn xuống tới, nếu nàng nhất thời xúc động, thì trời mới biết sẽ náo ra chuyện gì…

– Tỷ phu…

Hoàn Nhan Bình nhìn qua đôi mắt trong sáng của Tống Thanh Thư, đột nhiên cảm thấy cổ họng hơi nghèn nghẹn, chính mình có thể giúp cho hắn được cái gì đâu? Tỷ phu yêu tỷ tỷ như vậy, nếu biết tỷ tỷ đã làm ra chuyện có lỗi với hắn, thì phải bị bao lớn đả kích a? Huống chi tên ác ma kia đã từng nói qua, nếu như mình tiết lộ ra lời, thì liền sẽ giết tỷ phu.

– Bình nhi?

Tống Thanh Thư nhẹ nhàng lung lay bả vai nàng.

– Không có gì, muội giờ chính là đang… muốn tỷ phu.

Hai người lúc này đã đi tới phụ cận một nơi hẻo lánh phía ngọn giả sơn, Hoàn Nhan Bình thấy không có ai, nên không còn có cố kỵ, cả thân thể lập tức đầu nhập vào Tống Thanh Thư ôm ấp, ôm chặt lấy hắn, trong lúc hắn còn không có kịp phản ứng lúc liền nhón chân lên, đưa lên bờ môi thơm ngọt.

“Từ nay về sau ta nhất định phải đối với tỷ phu càng tốt hơn, để bù đắp lại chuyện tỷ tỷ kia.” Hoàn Nhan Bình trong lòng âm thầm tự hứa.

Tống Thanh Thư có chút trở tay không kịp, được một cô nương toàn tâm toàn ý thương yêu, cái cảm giác thực sự là tốt, dù là biết nàng yêu thích không phải là chân chính mình.

Trong lòng hắn dâng lên thương yêu, đầu lưỡi liền đẩy ra hàm răng ngọc, đưa ra đầu lưỡi ra đầu lưỡi khéo léo luồn vào trong môi đỏ hút vào trong miệng lưỡi nàng, đại lực vừa hút, vừa quấy lên trong cái miệng nhỏ nhắn, Hoàn Nhan Bình vô cùng sung sướng rên rỉ một tiếng, tùy ý Tống Thanh Thư muốn làm gì thì làm, chỉ trong chốc lát, toàn thân nàng lửa nóng, trong đầu đã điên cuồng, chỉ cảm thấy hai đầu lưỡi cùng dây dưa một chỗ, bên dưới hạ thể nàng cuồn cuộn không ngừng tỏa nhiệt, hai mắt Hoàn Nhan Bình khép kín, lại “Um…” một tiếng, Tống Thanh Thư tay phải tại trên bụng dưới nàng vuốt ve khi nghe tiếng rên rỉ của nàng, Tống Thanh Thư tiếp theo dời đi mục tiêu.

Tay trái của hắn chậm rãi duỗi vào bên trong quần của nàng, ngón tay sờ nhẹ bên trong cái tiểu nội khố, đã làm thân thể yêu kiều Hoàng Nhan Bình chấn động, không nghĩ tới hắn lại dám làm bại hoại dám làm như thế ngay trước sân của Hải Lăng vương phủ, nhưng cái cảm giác vụng trộm làm cho nàng có loại cảm giác tê dại thẳng thấu đáy long, chỉ trơ mắt nhìn xem bàn tay của hắn đưa vào bên trong hạ thể của mình vuốt ve… Thực tế Hoàng Nhan Bình so với lúc trước khi cùng hoan ái với hắn, thì giờ thân thể đã nhạy cảm hơn rất nhiều, giây khắc này nàng phảng phất đói khát khó nhịn, Hoàng Nhan Bình không tự chủ được lại “Um…”nhẹ phát ra.

Lúc này ngón trỏ cùng ngón giữa của Tống Thanh Thư tách ra hai mảnh phấn hồng màu mỡ mép ngoài, ngón giữa tại trong khe nứt âm hộ tìm đến nguồn suối vô cùng khoái hoạt kia, nhẹ nhàng xoa nắn, Hoàng Nhan Bình biết mình hiện tại bộ dáng thật là cảm thấy khó xử, nhưng dục hỏa chính là như vậy, không dậy nổi thì thôi, môt khi bị chọn lấy dâng lên thì không thể vãn hồi, đã vậy Hoàng Nhan Bình chưa phải là phụ nhân thành thục, nên tính dục cùng một chỗ càng là khó có thể nhẫn nại chịu được.

Tống Thanh Thư dùng thủ pháp, ngón tay tại bên trong âm động của Hoàng Nhan Bình không ngừng động đậy khều móc lấy, xúc tua một mảnh nóng rực ấm nhuận, nói không nên lời thoải mái, chọc cho Hoàng Nhan Bình dục hỏa bay lên, bên dưới hạ thể bị xích mích cọ xát, mé trên ngực hai đầu núm vú cũng đã sung huyết cương cứng lên, ngón tay của hắn cũng không chịu tạm dừng, theo hô hấp của nàng càng lúc càng dồn dập không ngừng cổ động thêm động tác của hắn…

Rất nhanh, âm dịch của Hoàng Nhan Bình đã ẩm ướt bên trong hành lang chặt khít âm đạo, theo lần lượt ngón tay của Tống Thanh Thư rút ra đút vào, sâu trong hành lang âm động bừng lên, chất lỏng âm dịch theo từ khe hở ngón tay của hắn chảy ra thấm vào cái tiểu nội khố.

– Um… um…

Từng đợt khoái cảm lạ lẫm kích thích Hoàng Nhan Bình nhẹ giọng rên rỉ, mà lúc này Hoàng Nhan Bình đã toàn tâm toàn ý truy tìm lấy cái cực lạc đỉnh phong kia, bất chợt cảnh tượng nam nhân kia cùng tỷ tỷ ân ái triền miên dây dưa cùng một chỗ hiện lên trong đầu của Hoàng Nhan Bình, khiến cho tính dục của nàng càng thêm cao vút.

Hai đầu núm vú cũng cứng rắn bất khuất nhếch lên, cặp bắp đùi thon dài theo khoái cảm mở ra mà biên độ hơi lớn, một cỗ khát vọng khoái cảm rốt cục đánh úp, gò mu của Hoàng Nhan Bình không ngừng hướng lên đỉnh động như muốn ngón tay của Tống Thanh Thư càng thêm đâm sâu vào bên trong hoa tâm để gãi ngứa nhiệt hỏa đang dồn nén sắp sửa bung ra, cái miệng nhỏ nhắn hơi hé mở ra bởi vì kịch liệt khoái cảm, theo từ sâu trong hoa tâm của nàng, đã chịu không nổi, âm tinh bất chợt phun trào ra, chảy ra làm thấm ướt một phần đáy của cái tiểu nội khố…

– Á… um…

Hoàng Nhan Bình rốt cục phát ra một tiếng kéo dài rên rỉ.

Một lúc sau khuôn mặt Hoàn Nhan Bình đỏ như quả táo chín, đôi mắt lóng lánh lộng lẫy mê người…

Nơi này không thể ở lâu, cho nên dù muốn ngay lập tức đè Hoàng Nhan Bình ra để rong ruổi cày cấy, nhưng Tống Thanh Thư không dám làm càn thêm nữa.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x